NovelToon NovelToon

Chương 6

Lần gặp gỡ đó, vốn dĩ chỉ là để lấy lại máy nghe nhạc MP3, vậy mà lại biến thành việc khó hiểu là đi cùng Uất Minh Phong tới dự tiệc tối. Món đồ này phải đến tận lần gặp thứ hai, khi ở trên xe, Uất Minh Phong mới nhớ ra rồi đưa lại cho cô.

Lần đó ở trường, ngay sau khi Châu Toản gọi cho anh cuộc điện thoại đầu tiên, cô đã kết bạn WeChat với anh, sau đó tìm thấy lịch sử mua hàng chiếc MP3 trên Taobao rồi gửi ảnh cho anh.

Đó là lúc Châu Toản mới lên đại học, giáo viên chủ nhiệm thường yêu cầu sinh viên mỗi ngày đều phải luyện nghe, nghe hiểu chi tiết và nghe hiểu bao quát là môn bắt buộc đối với sinh viên ngoại ngữ, huống hồ là đối với người học song ngữ Anh - Pháp như Châu Toản.

Thời ấy, điện thoại thông minh vẫn chưa phát triển như bây giờ, dung lượng lưu trữ rất nhỏ, điện thoại iPhone mà Apple tự hào quảng cáo cũng chỉ có 128G, còn chiếc điện thoại cùi bắp của Châu Toản thì dung lượng lại càng ít hơn.

Nếu tải quá nhiều tệp âm thanh, điện thoại sẽ bị lag như một cục gạch.

Cô đành phải lên mạng mua một chiếc máy nghe nhạc MP3 khi mới nhập học, đối với cô lúc đó thì hơi đắt một chút, tận hơn 300 tệ.

Chiếc MP3 này rất nhỏ nhắn, màu trắng. 

“Lễ tân lần trước đưa cho anh, không cẩn thận bị anh làm mất rồi, em không giận chứ?” Biểu cảm của Uất Minh Phong trông thực sự rất áy náy, cầu xin cô tha lỗi.

Châu Toản cười lắc đầu. Cô xách chiếc túi nhỏ về ký túc xá, bạn cùng phòng mỗi người mỗi việc, chẳng ai để ý cô đi đâu, hoặc đều tưởng cô đang ở thư viện.

Cô mở bao bì, nhấn giữ nút nguồn, màn hình màu xanh nhạt hiện lên hình ảnh động khởi động máy. Châu Toản nhìn một lúc rồi lại nhấn tắt, kéo ngăn kéo ra.

Nằm trong đó là chiếc MP3 giống hệt chiếc trên tay cô, cả hai người đều hiểu rõ trong lòng.

Cô sao có thể giận cơ chứ. Ngược lại, cô phải thấy vui mới đúng.

Cô tiện tay ném chiếc MP3 trên tay vào trong ngăn kéo.

Họ bắt đầu hẹn hò một cách mập mờ như thế. Thực ra cũng chẳng tính là hẹn hò, giống như lần đầu tiên vậy, cô tham gia tiệc rượu với tư cách là bạn đồng hành, cô tiếp tục ở bên cạnh anh với thân phận như vậy. Những cuộc xã giao như thế này đối với Uất Minh Phong mà nói thì quá nhiều.

Phần lớn thời gian anh luôn cần một người phụ nữ trẻ đẹp bên cạnh để điểm tô mặt mũi. Châu Toản chính là cô gái xinh đẹp như thế.

Họ hẹn trước thời gian, Châu Toản ăn mặc như thường ngày đến Ritz-Carlton tìm anh. Uất Minh Phong sẽ chuẩn bị sẵn lễ phục buổi tối trong khách sạn, hoặc trực tiếp đi đến trung tâm thương mại xa xỉ mua cho cô.

Gu thẩm mỹ của anh xưa nay luôn rất tốt, mỗi chiếc váy, bất kể là nhung đỏ, váy dài xanh lục đậm, hay là lụa trắng không một hạt bụi; bất kể là màu sắc nồng nàn hay thanh tao nhã nhặn, đều rất hợp với Châu Toản, tôn lên vòng eo thon gọn của cô.

Khoảng một tuần một lần, thời gian thường là cuối tuần, cơ bản đều là Uất Minh Phong gọi điện cho cô. Theo lời của Châu Toản sau này, thường thì phụ nữ mới là người đầu tiên chủ động gọi điện cho anh, sau đó sao có thể lần nào cũng như vậy được?

Nhưng Châu Toản cũng không phải lần nào cũng đồng ý, nếu bạn cùng phòng đều ở nhà thì cô sẽ không ra ngoài.

Lý do cô đưa ra cũng rất quang minh chính đại, chẳng bao giờ vòng vo: “Tối nay em còn phải cùng bạn làm bài tập nhóm.”

Uất Minh Phong cũng rất dễ tính, dường như biết cô đang khó xử điều gì, ngược lại còn hỏi cô: “Vậy tuần này khi nào em có thời gian? Thời gian đi ăn chắc là có chứ?”

Anh nói xong, trong điện thoại là sự im lặng kéo dài. Cô cân nhắc một lúc rồi nói: “Tối thứ năm em không phải học tự học buổi tối.”

“Được, hôm ấy anh qua đón em.” Hai người chốt hạ.

Thế là, Châu Toản sẽ mặc chiếc váy liền thân mới mua đợi anh tới đón. Vào những buổi tối bình thường không phải đi tiệc rượu như thế này, họ thực sự chỉ đơn giản là đi ăn một bữa cơm.

Cả hai đều không phải người nói nhiều. Châu Toản thỉnh thoảng sẽ nhặt vài chuyện thú vị ở trường chia sẻ với anh, Uất Minh Phong rất tinh ý, chỉ số cảm xúc cao, những lời anh nói thường chạm tới trái tim cô, chứ không phải tùy tiện lấy lệ.

Qua lại vài lần, Uất Minh Phong cũng kể những chuyện vui, nhưng thỉnh thoảng khi nói chuyện anh luôn nhìn vào khoảng không, khiến Châu Toản cảm thấy ngồi bên cạnh anh, đang cùng anh dùng bữa là ai cũng không quan trọng.

Anh chỉ cần một đối tượng để lắng nghe, mà Châu Toản đáp ứng mọi yêu cầu của anh về đối tượng này.

Những chuyện vui đó cũng không phải là chuyện riêng tư, chỉ là mở rộng chủ đề. Khi phải nhắc đến một hai câu về tình hình gia đình anh, Châu Toản sẽ tự động chuyển đề tài.

Có lẽ vì sau ngày hôm đó biết Mạnh Xuân Lan là mẹ anh, Châu Toản luôn không quá muốn tiếp cận những điều này.

Cô biết rõ điều kiện gia đình của Uất Minh Phong.

Điều này khiến Uất Minh Phong đang nói dở câu chuyện chợt hoàn hồn, nhìn Châu Toản đang lặng lẽ cúi đầu ăn cơm, anh không chút biểu cảm mà mỉm cười.

Không phải lần nào Uất Minh Phong cũng thanh toán tiền ăn, có một lần Châu Toản lấy cớ đi vệ sinh đã thanh toán hóa đơn trước.

Đến khi Uất Minh Phong đi tính tiền, anh ngỡ ngàng không thôi. Đây là lần đầu tiên anh gặp trường hợp mời phụ nữ đi ăn, mà để người phụ nữ đó trả tiền.

Châu Toản cười nói: “Uất Minh Phong, anh có biết bao nhiêu năm qua số học bổng em chắt chiu dành dụm được là bao nhiêu không?”

Uất Minh Phong lúc này là một khán giả biết điều, đoán một con số, Châu Toản lắc đầu, anh đành cười nói: “Anh thật sự không đoán ra được.”

Châu Toản rất tự hào, ánh đèn mờ ảo trong nhà hàng Tây cũng không che giấu nổi vẻ rạng rỡ trên khuôn mặt cô: “Khoảng gần một trăm nghìn tệ ạ.”

Cái vẻ đắc ý đó, cứ như cô vừa kiếm được vài trăm triệu vậy.

Con số gần một trăm nghìn tệ đó là minh chứng cho việc cô là học sinh ưu tú từ nhỏ đến lớn.

Lúc này, Uất Minh Phong xoa xoa đầu cô: “Vậy cảm ơn em vì đã mời anh ăn cơm nhé.” 

Cái vẻ đắc ý đó chưa duy trì được một giây, cô nhanh chóng trở về nguyên hình, thẹn thùng lầm bầm một câu: “Dễ thôi mà, chẳng phải anh cũng mời em ăn cơm đó sao.”

Cô đơn phương xếp Uất Minh Phong vào nhóm bạn bè, dường như họ bình đẳng với nhau, không phải là kiểu bám víu.

Chỉ là về sau, cơ hội để Châu Toản thanh toán ngày càng ít đi, những nơi Uất Minh Phong đưa cô tới đều là nơi anh là khách quen VIP, gọi món xong, nhà hàng sẽ tự động trừ hóa đơn từ thẻ của anh.

Giống như bà tiên trong truyện Lọ Lem, Uất Minh Phong chỉ cần thi triển chút phép thuật, Châu Toản mặc trang phục thường ngày bước vào, mà người bước ra từ cánh cửa khác đã là bộ lễ phục hoa lệ.

Đến mười hai giờ đêm, phép thuật hết hiệu nghiệm, Châu Toản lại phải biến thành cô bé Lọ Lem ảm đạm như tro tàn.

Lần nào cô cũng phải tranh thủ trước giờ giới nghiêm để về trường, có lúc còn thiếu năm sáu phút, Châu Toản sợ muộn nên cứ ngồi không yên ở ghế sau. Trong màn đêm đen kịt, cô như vậy khiến bác tài cũng trở nên nóng nảy.

Chỉ duy Uất Minh Phong là nhàn nhã lười biếng, xoa xoa tay Châu Toản, nửa đùa nửa thật thăm dò: “Sợ cái gì chứ, Châu Toản. Phòng của anh trong khách sạn rộng như vậy, luôn có một chỗ dành cho em.”

Bác tài vừa kịp lúc dừng lại ở cổng trường, Châu Toản rút tay ra, trong mắt chứa đầy vẻ tươi cười rạng rỡ, đến chính cô cũng không nhận ra, cô ngày càng táo bạo hơn trước mặt Uất Minh Phong.

“Em đang sợ tiếng chuông mười hai giờ điểm, em lại phải biến thành Lọ Lem.”

Cỗ xe bí ngô là giả, đôi giày thủy tinh là giả, ngay cả hoàng tử cũng là giả. Lúc cô xuống xe, Uất Minh Phong nắm lấy tay cô, ánh mắt rực cháy: “Thứ bảy tuần sau anh qua đón em nhé?”

Châu Toản gỡ tay ra, nói đầy vẻ giữ kẽ: “Em rất khó hẹn đấy nhé, Uất Minh Phong.”

Gặp được Uất Minh Phong là một chuyện vô cùng hạnh phúc. Khác với sự ngưỡng mộ vô cớ đối với thủ đô của những sinh viên ngoại tỉnh khác trong trường, thực ra Châu Toản cũng chẳng nói được là mình thích nơi này đến mức nào.

Thế nhưng sau khi quen biết Uất Minh Phong, cuộc sống vốn dĩ u ám và bình thường của cô đã được thắp sáng.

Một niệm thanh tịnh, lửa cháy thành hồ. Cô bắt đầu mong chờ vào cuộc sống.

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]

Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.