Cuối tháng hai, tiết trời thủ đô lạnh lẽo, khắc nghiệt.
Châu Toản ngồi nghiêng bên cửa xe, ánh mắt căng thẳng dán chặt ra ngoài cửa sổ chiếc taxi đầy bụi bặm. Suốt dọc đường đi từ ngôi trường yên tĩnh, xuyên qua phố xá đèn hoa rực rỡ, rồi lại trở về với vẻ hiu quạnh, càng đi càng lúc càng hẻo lánh.
Thủ đô rất rộng lớn, trước đây Châu Toản luôn ở trong trường, không mấy khi ra ngoài chơi, huống hồ giờ đã là đêm khuya, cô không thể không đề phòng.
Tài xế liếc nhìn qua gương chiếu hậu nói: “Cô gái à, cô đừng căng thẳng, từ lúc cô lên xe, hành trình đã được ghi lại gửi vào tài khoản công ty rồi. Bây giờ là xã hội văn minh, ai còn dám phạm pháp dưới chân thiên tử nữa?”
“Con gái tôi còn nhỏ hơn cô hai tuổi, đang học lớp mười hai đây.”
Tài xế thấy nhiều hành khách cảnh giác cao độ như cô cũng không cảm thấy phản cảm, chỉ là lái xe đêm, không tán gẫu vài câu ông ta sợ sẽ xảy ra chuyện mất.
“Con bé luôn muốn thi vào chuyên ngành ngoại giao trường các cô, xin hỏi có dễ đỗ không?”
Ông vẫn nhớ địa điểm đón Châu Toản, nghe con gái nói đó là ngôi trường học tốt nhất mà mọi sinh viên ngoại ngữ hằng mơ ước.
Tuy nhiên, Châu Toản là diện được tuyển thẳng, không hề tham gia kỳ thi đại học. Cô cảm thấy giữa những người xa lạ không nên nói chuyện dài dòng, đôi môi cô chúm chím chạm vào nhau, khô khốc nặn ra mấy chữ: “Cũng bình thường.”
“Cô gái à, cô đến nơi này làm gì? Ở đây còn chưa được quy hoạch, hẻo lánh lắm.” Thiết bị định vị trong xe liên tục nhắc nhở tài xế chú ý phân biệt đường đi.
“Tôi đến tìm bạn trai, anh ấy đang đợi tôi ở đây.” Châu Toản nói.
Sao lại đến cái nơi này cơ chứ.
Tài xế lầm bầm, tưởng cô gái vẫn đang đề phòng mình nên nói xong câu này cũng không tiếp tục nữa. May là địa điểm đã không còn xa, lái thêm năm sáu phút nữa, xe dừng trước một tòa nhà không mấy nổi bật.
Thế nhưng lời Châu Toản nói không hề giả. Sắp 9 giờ tối, khi cô đã vệ sinh cá nhân xong xuôi chuẩn bị lên giường ngủ thì nhận được điện thoại của Tôn Chiếu Giai, nói là uống say rồi, bảo cô đến đón người.
Sau khi Châu Toản trả tiền xong chuẩn bị xuống xe, tài xế lại quan tâm hỏi: “Nơi này khó bắt xe lắm, dự báo thời tiết nói sắp có tuyết, cô có cần tôi đợi một lát không?”
“Có lẽ có chút việc sẽ chậm trễ, không làm phiền chú đâu ạ, cảm ơn chú.”
Được thôi.
Lời hay ý đẹp đã nói hết, bác tài đạp chân ga, kéo theo một luồng gió lạnh. Châu Toản mặc quần jean bó sát, để lộ một đoạn cổ chân trắng ngần mảnh khảnh, cảm thấy hơi lạnh.
Tôn Chiếu Giai là bạn học cấp ba của Châu Toản, khi kỳ thi đại học kết thúc, hai người mới bày tỏ lòng mình.
Người Hàng Châu khi điền nguyện vọng đại học không thích đi về hướng Bắc, Châu Toản lại vô tình biết anh ta cũng đăng ký vào một trường đại học ở thủ đô, ngay đối diện trường cô. Cô tưởng đây là sự tình cờ do định mệnh sắp đặt, sau khi Tôn Chiếu Giai tỏ tình, hai người thuận theo tự nhiên trở thành bạn trai bạn gái.
Từ lúc bên nhau đến nay, mới chỉ được bảy tháng.
Châu Toản học song ngữ Anh - Pháp, Tôn Chiếu Giai học chuyên ngành máy tính, bài vở nặng nề. Hết kỳ nghỉ đông năm nhất, hai người mỗi người về trường mình, tính kỹ ra thì lần gặp gần nhất vẫn là ở sân bay, họ đã một thời gian không gặp nhau rồi.
Vì vậy, khi Tôn Chiếu Giai gọi điện bảo Châu Toản đến đón vào buổi đêm, ngoài sự bực dọc, nhưng vừa nghĩ đến việc được gặp anh ta, trong lòng Châu Toản cũng thấy vui vẻ.
Nhưng cô cũng có chút nghi ngờ, theo tính cách của Tôn Chiếu Giai, anh không nên đến câu lạc bộ Tứ Phần Chi Tam, huống hồ lại còn uống say.
Châu Toản đến cửa câu lạc bộ, gọi điện cho Tôn Chiếu Giai.
Tôn Chiếu Giai hơi say, nói năng ú ớ, báo một cái tên phòng rồi bảo cô trực tiếp lên đó.
Châu Toản lần đầu tiên đến nơi như thế này, không khỏi hoảng hốt, thậm chí cô còn không tìm thấy lối vào, phải mất một lúc cô mới vào được, và dưới sự dẫn đường của nhân viên đã đến phòng 8824, ngay cạnh cửa cầu thang tầng ba.
Tứ Phần Chi Tam không phải là nơi nhảy nhót đơn thuần, tính bảo mật rất tốt, không hề có một tiếng ồn ào nào lọt ra từ khe cửa. Châu Toản đứng trên hành lang tĩnh mịch không một tiếng động.
Cô mặc chiếc áo len cổ lọ trắng dáng rộng, bên ngoài là chiếc áo phao đen dài, thân hình mảnh mai, phong cách ăn mặc rất ngoan ngoãn.
Trong câu lạc bộ hơi nóng, Châu Toản kéo kéo cổ áo, muốn trưng ra diện mạo tinh thần tốt nhất để gặp Tôn Chiếu Giai. Cô nhìn xung quanh, xác định không có ai mới cởi áo khoác ra, gập đôi chiếc áo phao treo trên tay, rồi gõ cửa.
“Tôn Chiếu…”
Cô tưởng mình đã gọi điện cho Tôn Chiếu Giai rồi thì anh ta sẽ đợi ở cạnh cửa. Sau khi cửa mở, tên gọi mới chỉ thốt ra một nửa, Châu Toản phát hiện mình đã nhận nhầm người.
“Tôi tìm người, tìm…”
“Biết rồi, Tôn Chiếu Giai chứ gì”. Người đàn ông trẻ tuổi mặc chiếc áo phông in đầy chữ Balenciaga trước mặt nở nụ cười bất hảo, quay người hô to tên Tôn Chiếu Giai, có sự phấn khích của ngày tận thế.
Chẳng biết có phải Châu Toản ảo giác hay không, âm thanh điện tử trong phòng lúc đầu ồn ào đến nhức cả tai, sau khi người đàn ông kia hô một tiếng bỗng chốc im bặt, ngay sau đó là sự ồn ào sôi sục như nước trào.
Tiếng bước chân vội vã ùa đến, tim Châu Toản thắt lại trong đêm lạnh, cô theo bản năng muốn bỏ chạy.
Nhưng cô phải đưa Tôn Chiếu Giai đi, và bắt anh ta hứa không được đến nơi này lần nào nữa.
Châu Toản lấy hết can đảm, trước mặt mọi người nhìn thấy dáng vẻ của Tôn Chiếu Giai, rõ ràng là cô vô cùng ngỡ ngàng: Anh mặc chiếc áo phông đen rộng thùng thình, in hình graffiti phóng đại, quần là quần dài gắn xích tầng tầng lớp lớp.
Quần áo phong cách, hút thuốc lá điện tử, trông rất giống hình tượng những chàng trai sành điệu trên phố Tam Lý Đồn, khác hoàn toàn với Tôn Chiếu Giai nho nhã ngày thường.
Khi Châu Toản chưa kịp lên tiếng, bên cạnh đi ra một người phụ nữ, trên cổ tay và cổ đeo đầy các loại đồ trang sức bạc, người phụ nữ chỉ mặc một chiếc áo quây. Cô ta bám lấy Tôn Chiếu Giai, chỉ tay vào Châu Toản hỏi: “Chiếu Giai, cô ta là ai vậy?”
“Bạn gái…cũ.”
“Bạn gái cũ mà còn đến đây tìm anh? Anh không ngoan nhé.” Người phụ nữ ngẩng đầu chọc chọc vào mặt anh ta: Muốn em làm bạn gái không ra gì của anh à? Nếu cô ta đến gây rắc rối cho em thì phải làm sao?”
Đây là tối hậu thư dành cho Tôn Chiếu Giai.
Xung quanh toàn những kẻ ham chơi, không ngại xem kịch hay, hơn nữa kiểu kịch bản dẫm đạp người khác dưới chân này khiến họ hưng phấn.
“Cô ta mặc quê mùa quá, sao còn có người ăn mặc kiểu này nhỉ.”
“Sinh viên đại học F chẳng lẽ chỉ biết cày cuốc sách vở? Kiểu mọt sách ấy?”
“Học bá thì chả thế.”
“Tôn Chiếu Giai, anh có được không đấy, không được thì đừng gây rắc rối cho chị Vũ Hân, có khối người muốn theo đuổi chị ấy đấy.”
“Đúng đấy, anh không cắt đứt quan hệ với bạn gái cũ thì thể hiện tình yêu với Vũ Hân của chúng tôi bằng cách nào.”
Châu Toản cảm thấy như mình bị lột trần đứng trước mặt mọi người, vô số ánh mắt soi mói vào sự riêng tư của cô.
Cô tưởng đêm nay chỉ đơn giản là đến đón Tôn Chiếu Giai về trường, rồi ngày mai cô mua bánh kem mừng sinh nhật anh ta, không ngờ sau cánh cửa chờ đợi cô là sự sỉ nhục có mưu tính trước. Đến tận lúc này, cô còn không hiểu sao được: Tôn Chiếu Giai đã bắt cá hai tay từ lâu, gọi cô đến chẳng qua là để thỏa mãn sở thích bệnh hoạn của đám người kia, là vật tế để theo đuổi Vũ Hân.
Ban đầu cô hơi sững sờ, sau đó chiếc hộp Pandora ẩn sâu trong lòng mở ra, cảm giác nhục nhã mà cô cố tình quên đi thi nhau trào dâng, trong chốc lát bao trùm lấy cô từ đầu đến chân.
Điều này làm Châu Toản vô cớ nhớ lại lúc học tiểu học, trước Tết, các chủ nợ lũ lượt kéo đến nhà cô đòi nợ.
Tiểu Châu Toản được mẹ bảo vệ sau lưng, ngón chân sợ hãi bấm chặt xuống đất co lại, co thật mạnh, chỉ ước mình có thể tàng hình.
Châu Toản hít sâu một hơi, xoay người muốn đi thì bị người đàn ông mặc áo phông in đầy chữ tiếng Anh lúc nãy chặn lại: “Em gái, sao vội đi thế, nói vài câu đâu phải chuyện lớn, đừng để trong lòng.”
“Các người đã quậy đủ chưa?” Châu Toản nén đầy bụng nhục nhã, cô thực sự muốn tranh luận đến cùng, cô thực sự muốn tức giận, nhưng cô tỉnh táo hiểu rõ bản thân hiện tại không có ai giúp đỡ. Một khi cô lên tiếng, tức giận, người khác sẽ càng chê cười cô, coi cô như kẻ điên.
“Tôn Chiếu Giai, nhanh lên, anh có phải đàn ông không đấy, đừng có lề mề.”
Trong đám đông, không biết là ai thúc giục, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Tôn Chiếu Giai.
“Nếu không muốn nói thì thôi. Em biết đàn ông mấy anh chỉ nói yêu em cho sướng miệng thôi mà.” Bạch Vũ Hân hờn dỗi thất vọng.
Có lẽ là lần đầu làm chuyện này, Tôn Chiếu Giai do dự, một lúc sau mới quyết tâm: “Châu Toản, hồi đó tôi theo đuổi em thật sự không ngờ em dễ đổ thế, cũng không ngờ em lại đồng ý. Thực ra bên nhau không được mấy ngày tôi đã hối hận rồi, với lại em cũng không cho ngủ. Tôi lên đại học gặp được Bạch Vũ Hân mới hiểu thế nào là tình yêu đích thực, sau này em đừng đến làm phiền tôi nữa, nhìn thấy em là tôi thấy phiền rồi.”
“Wow! Đỉnh lắm anh Tôn của tôi! Đỉnh thật đấy! Không ngờ nữ sinh đại học F lại dễ ăn như thế, đúng là gái dễ dãi mà.”
“Không phải anh gọi tôi đến đón anh sao? Ai làm phiền anh cơ?” Cô biện hộ cho mình. Thế nhưng không ai quan tâm đến sự thật, họ chỉ muốn xem những gì mình muốn xem.
Châu Toản bị người ta chạm vào chỗ đau, tay chân lạnh ngắt, cả người run rẩy, đây là sự sỉ nhục đối với nhân cách của cô. Cô cắn chặt môi, không cho phép mình khóc, tuyệt đối không cho phép mình thấp kém hơn người khác.
Nhưng trái tim cô trống rỗng, mặc cho gió lạnh gào thét.
Có lẽ mọi chuyện đều nằm trong dự liệu, sau khi thỏa mãn thú vui những người khác lại quay vào phòng bao, bắt đầu vòng hoan lạc tiếp theo.
“Mau đến dỗ em đi.” Bạch Vũ Hân quyến luyến nói với Tôn Chiếu Giai.
Hành lang lại trở về với sự tĩnh lặng, chỉ còn lại Châu Toản và Tôn Chiếu Giai. Nhưng Tôn Chiếu Giai ở lại không phải để xin lỗi, anh ta đang dọn dẹp chiến trường còn sót lại.
Anh ta và Bạch Vũ Hân đã quen nhau từ Giáng sinh năm ngoái. Bố mẹ cô ta là người bản địa ở thủ đô, có công việc tử tế, không hẳn là người giàu có bậc nhất, nhưng cung cấp cuộc sống sung túc như tiểu thư nhà giàu cho Bạch Vũ Hân thì vẫn dư dả.
Dù sao thì cũng giàu hơn Châu Toản.
Thực ra Tôn Chiếu Giai cũng không muốn làm chuyện với Châu Toản khó coi đến mức này, khổ nỗi Bạch Vũ Hân chơi bời quá cực đoan, nếu không có một màn này làm cô ta vui, chắc chắn anh ta sẽ không theo đuổi được cô ta.
Tôn Chiếu Giai cúi đầu không dám nhìn Châu Toản, anh ta chỉ hơi cử động, dây xích trên người đã va vào nhau loảng xoảng.
Đối diện với Châu Toản anh ta rất bực bội, nôn nóng muốn thoát khỏi cô, anh ta liếm liếm môi: “Thực ra tôi đã muốn nói chia tay với em từ lâu rồi, nhưng chưa nghĩ ra cách nói thế nào. Em cũng đừng nghĩ tôi ngoại tình, hoàn toàn không phải. Em là người tốt, đứng ở góc độ của Vũ Hân mà nghĩ thử xem, ai lại muốn mang danh tiểu tam chứ?”
“Nói rõ ràng ra như thế này cũng tốt mà, không phải sao?”
Trái tim liệu có phải càng xé rách càng tê liệt? Càng bị lăng nhục càng cứng rắn?
Đôi mắt Châu Toản khô khốc đến mức sắp nhỏ ra máu, tai ù ù, cô nghe Tôn Chiếu Giai nói như đang nghe truyện cười.
Ngày trước sao cô lại nhìn trúng cái loại người này cơ chứ.
Châu Toản ổn định thân hình, bước tới hai bước, Tôn Chiếu Giai buộc phải nhìn thẳng vào cô.
Bên nhau vài tháng, anh biết rõ Châu Toản là người có phẩm chất rất tốt, nếu điều kiện gia đình khá hơn chút nữa, Tôn Chiếu Giai thực sự sẽ cảm thấy mình nhặt được bảo vật.
Nhưng phẩm chất tốt thì tính là gì trước tiền bạc?
Tôn Chiếu Giai nhỏ bé mờ nhạt, sự giáo dục còn sót lại khiến anh cảm thấy tự xấu hổ mà cúi đầu: “Chúng ta không phải người cùng tầng lớp, không thể chia tay tử tế được sao?”
“Tử tế? Anh làm ra loại chuyện này mà còn muốn tử tế sao?” Châu Toản châm biếm.
“Vậy em muốn thế nào? Đừng hòng chơi trò trả thù, nhà Vũ Hân có người đấy, tin không tôi làm cho em biến mất luôn.”
Trả lời anh ta là ba cái tát vào mặt phải, giòn giã và vang dội trên hành lang dài trống trải.
Tôn Chiếu Giai không ngờ Châu Toản ngoan ngoãn dịu dàng lại ra tay mạnh như vậy, má phải lập tức ửng đỏ, đau rát nóng bỏng.
Châu Toản nắm chặt lòng bàn tay, giọng nói lạnh lùng giòn tan như băng tuyết: “Chia tay thì chia tay, chẳng lẽ tôi còn níu kéo anh sao? Bảo là muốn nói với tôi từ lâu, cố tình trì hoãn đến giờ, chẳng qua là vì chưa tìm được bến đỗ mới thôi. Lấy tôi làm bàn đạp, Tôn Chiếu Giai, anh bớt làm người ta ghê tởm đi.”
Bị Châu Toản nói trúng tim đen, Tôn Chiếu Giai không thèm giả vờ nữa, hơn nữa cũng đã bị tát rồi, coi như để Châu Toản xả giận.
“Muốn nghĩ thế nào thì tùy em.”
Để lại câu nói nhẹ bẫng đó, Tôn Chiếu Giai không quay đầu lại mở cửa đi vào phòng bao. Khoảnh khắc cửa khóa lại, gánh nặng tâm lý của anh hoàn toàn rơi xuống, cảm giác tội lỗi đã tan biến, yên tâm thoải mái chào đón âm nhạc ầm ĩ và Bạch Vũ Hân.
Còn Châu Toản ngoài cửa, sống sượng nuốt trọn sự ấm ức, môi dưới bị cắn ra một vệt máu.
Đáng lẽ cô nên quay đầu đi ngay. Nhưng cô tức giận, ấm ức, xấu hổ, không cam tâm...
Cô đứng chôn chân tại chỗ rất lâu, vô cùng bất lực, không biết nên làm thế nào.
Keng~ Một miếng kim loại từ trên cầu thang loảng xoảng lăn xuống. Châu Toản nghe thấy tiếng động, chậm rãi xoay người, ngẩng đầu nhìn lên.
Dưới ánh sáng vụn vỡ, miếng kim loại bạc vẽ nên một đường cong tròn trịa trên không trung, lăn đến tận chân cô.
—Là một chiếc bật lửa.
Không biết từ lúc nào, ở cửa cầu thang đứng một người đàn ông cao ráo mặc vest đi giày da, gương mặt tuấn tú, trên mặt nở nụ cười mang chút áy náy.
Anh dường như muốn nói gì đó nhưng chưa kịp mở lời, Châu Toản lườm anh một cái, vội vàng chạy xuống lầu.
Trong khoảnh khắc cô lườm, đôi mắt chứa cả bầu trời sao vụn vỡ, trên khuôn mặt trái xoan kiên cường kia cuối cùng cũng lăn xuống hai giọt nước mắt. Uất Minh Phong nhìn đến ngẩn người, nụ cười nơi khóe môi cũng theo đó mà tan biến.
Anh bắt đầu bước xuống dưới định nhặt chiếc bật lửa chợt nghe thấy phía trên có người gọi anh: “Nhị ca, sao vẫn còn ở đây? Hay là ở lại đi.”
Uất Minh Phong cũng không ngờ vừa ra ngoài đã đụng ngay một đám người, lên không được, xuống cũng không xong, anh ngượng ngùng đứng đó, từ đầu đến cuối, xem trọn vẹn một vở kịch hay.
Chiếc bật lửa Dupont cầm trong lòng bàn tay lạnh ngắt, Uất Minh Phong khẽ nhíu mày không dễ nhận ra.
Anh đáp: “Không đâu, để lần sau đi.”
Ngày thường Uất Minh Phong đều phải ở lại đến hai ba giờ sáng mới về, họ thấy hôm nay anh mang theo sự bực dọc khó hiểu, nên cũng không gượng ép.
Khi Châu Toản từ câu lạc bộ đi ra, đúng như tài xế dự đoán, nơi này hẻo lánh, cô đợi hơn mười phút cũng không thấy bóng dáng chiếc taxi nào.
Cô nhìn xung quanh toàn là xe sang. Họ phần lớn không cần bắt xe về.
Châu Toản thấy mình thật ngu xuẩn hết mức. Ở trong ký túc xá không chịu ở, tự dưng đưa mình đến cửa cho người ta sỉ nhục.
Lúc đến bắt taxi từ trường, tốn không ít tiền, giờ lại muộn thế này, cô cũng chẳng biết phải về bằng cách nào, cũng không biết còn xe buýt hay không.
Trong cuộc đời trước đây của Châu Toản, chưa bao giờ có chuyện không về nhà vào ban đêm.
Hốc mắt cô cay cay, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn. Cô lấy điện thoại ra định tra lộ trình về.
Thế nhưng điện thoại chẳng nghe lời chút nào, bộ nhớ thấp, tình trạng lag giật nghiêm trọng. Châu Toản thao tác mỗi bước phải đợi bốn năm giây, khi sự kiên nhẫn cạn kiệt, điện thoại hiện thông báo chỉ còn lại 20% pin.
Chẳng đủ để cô về đến trường.
Trong môi trường xa lạ, Châu Toản càng thêm hoảng sợ.
Khi Uất Minh Phong đánh xe từ bãi đỗ dưới hầm ra, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này: Cô gái nhỏ mặc áo len cổ lọ trắng, nửa khuôn mặt nhỏ nhắn co lại trong chiếc cổ áo rộng, xinh đẹp thanh tú, lúc cúi đầu mái tóc dài xõa sau lưng trượt xuống trước ngực, đến khi ngẩng đầu lên, trong mắt cô tràn đầy sự lo lắng.
Cô tựa như đóa mộc lan ngưng tụ vẻ thanh khiết, không cành không nhánh, mang phong vị cao khiết.
Đám nhóc con kia lại còn chê cô quê mùa, Uất Minh Phong mỉm cười, rõ ràng là bọn họ không có gu, không biết thưởng thức.
Uất Minh Phong lái xe chậm rãi đến trước mặt cô rồi dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống phân nửa, lộ ra gương mặt đầy ý vị của anh: “Em về trường F sao? Có cần tôi đưa em về không?”
80 Chương
Thông tin liên hệ: [email protected]
Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.