Cho đến khi bài diễn thuyết kết thúc, Châu Toản vẫn giữ thẳng sống lưng, không dám có chút lơ là, trông còn giống một sinh viên ưu tú hơn bất kỳ ai.
Nhưng chỉ mình cô biết rõ, thực ra bài diễn thuyết cô chỉ nghe được bảy tám phần, hai ba phần còn lại đều đặt ở ánh nhìn nơi khoé mắt.
Uất Minh Phong lười biếng nghịch điện thoại một lúc, đến khi bài diễn thuyết sắp kết thúc anh còn nhắm mắt giả vờ ngủ.
Châu Toản gần như có thể khẳng định, anh cố ý làm vậy. Như thế vừa hay ngăn chặn được các vị lãnh đạo thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau từ bốn phương tám hướng đổ xô tới bắt chuyện.
Những vị lãnh đạo đó đành nhìn nhau cười, tự chuốc lấy sự vô vị. Cuối cùng lại đi nơi khác tìm thú vui.
Dưới chân đặt một túi quần áo chưa kịp thay, Châu Toản lặng lẽ ngồi đó, cảm nhận dòng người qua lại nườm nượp, tựa như thủy triều rút xuống, lộ ra bản chất vốn có của đại lễ đường, cô không hề vội vã rời đi.
Dần dần, có một cảm giác trống trải, hiu quạnh như khi bộ phim điện ảnh khép lại màn kết.
Điện thoại Châu Toản hiện lên một tin nhắn WeChat.
Thái Đồng Đồng: [Châu Toản, cậu đang ở đâu? Không phải đã hẹn đi ăn thịt nướng sao? Cậu nhanh lên!!]
Châu Toản không trả lời ngay, mà chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, xem như không nhìn thấy. Cô tiếp tục ngồi đó, dường như đang canh chừng Uất Minh Phong ngủ.
Cho đến khi ánh sáng ở cửa đại lễ đường bò lên mặt bàn gỗ đỏ ở hàng ghế đầu, Uất Minh Phong vẫn chưa tỉnh lại, Châu Toản mới quyết tâm xách túi đồ dưới chân đi ra ngoài.
Gót giày mảnh khảnh giẫm trên sàn nhà, lúc đi ngang qua Uất Minh Phong, Châu Toản đường hoàng nhìn anh một cái. Người đàn ông ngả đầu ra sau tựa vào ghế, đôi mắt nhắm chặt, đôi môi mỏng khẽ mím.
Dáng vẻ nhàn nhã thản nhiên nhất. Cô không phải là khách của rạp chiếu phim, mà là người cùng đường với Uất Minh Phong.
Khoảng mười mấy phút sau, Châu Toản vào nhà vệ sinh thay quần áo, quyết tâm để Thái Đồng Đồng và mọi người đến quán thịt nướng trước, còn mình thì quay lại đại lễ đường.
Cô chỉ là đến xem anh tỉnh lại chưa, giờ đã là xế chiều rồi, đừng để các bạn sinh viên trực dọn dẹp phải khó xử. Nếu anh tỉnh rồi, cô còn phải cảm ơn anh vì lần trước đã giúp đỡ.
Thế nhưng khi cô vội vàng bước tới, đại lễ đường rộng lớn chỉ còn lại vài sinh viên đang phân tán khắp nơi dọn dẹp.
Mà chỗ ngồi ban đầu của Uất Minh Phong, sớm đã trống không.
Châu Toản đi tới, trên bàn đặt tấm biển tên bằng nhựa trong suốt, tờ giấy đỏ bên trong in tên anh bằng phông chữ Khải.
Châu Toản cũng chính vào lúc này mới biết anh tên là gì.
Uất Minh Phong.
Bây giờ còn ai lại đính chữ Minh vào trong tên nữa? Cứ như tên của các cụ già phổ biến những năm 80-90 vậy, đúng là giống với ấn tượng mà anh để lại cho Châu Toản.
Khi trầm tĩnh thì ôn nhu, lúc trêu đùa thì phóng khoáng.
Có bạn sinh viên năm hai đến thu gom biển tên, thấy Châu Toản chặn ở giữa đường nhìn chằm chằm vào tấm biển đó, liền nhìn cô với vẻ kỳ lạ: “Bạn học, có chuyện gì không?”
Châu Toản lúc này mới hoàn hồn, lắc lắc đầu, quay người muốn đi.
Dư quang lại nhìn thấy biển tên của Uất Minh Phong bị tùy ý vứt vào trong sọt, lẫn lộn với những người khác, màu đỏ đến chói mắt. Châu Toản quay người lại, nở nụ cười lấy lòng: “Anh ơi, cái này cho em nhé.”
Mà cùng lúc đó, Uất Minh Phong đứng cách bên ngoài tòa nhà đại lễ đường không xa, như đang đợi người, anh ngẩng đầu nhìn tất cả những điều này: Cô gái nhỏ xõa tóc dài hăm hở chạy vào lễ đường, vài giây sau lại từ trong đó đi ra, trên gương mặt chưa thoát vẻ ngây thơ không hiểu sao lại thoáng hiện nét thất vọng.
Ráng chiều phủ lên ngọn cây mộc lan, chiếc áo len trắng dáng rộng trong làn gió chiều vàng óng trông thật mềm mại, cả người cô mang một cảm giác ánh sáng dịu nhẹ như trong phim lãng mạn. Càng tôn lên vẻ đẹp rực rỡ huy hoàng của hoa mộc lan trắng.
Mộc lan trường F đúng là nở rộ thật, Uất Minh Phong chứng kiến tất cả bỗng nhiên nghĩ vậy.
Khi Châu Toản đứng ở tầng hai dựa vào lan can nhìn ra ngoài, cô đã không còn hy vọng có thể gặp lại anh nữa.
Vậy mà khi ánh mắt vô tình chạm nhau, bàn tay phải đang siết chặt tấm biển tên màu đỏ bỗng chốc gồng lên, lập tức bóp méo tờ giấy đỏ nhăn nhúm, góc cạnh sắc nhọn cấn vào lòng bàn tay mềm mại của cô.
Xung quanh anh rất ồn ào, đều là những người đi lại tấp nập, kết bạn cùng đi, chỉ có một mình anh đứng dưới gốc cây. Hoa mộc lan nở rộ rực rỡ, càng khiến Uất Minh Phong trở nên đáng thương hơn.
Uất Minh Phong mỉm cười kiên định, vẫy tay với cô. Sau khi đắn đo suy nghĩ, Châu Toản vẫn xuống lầu, đi về phía anh.
Tháng tư ở thủ đô nhiệt độ đã tăng cao tiến sát tới mùa hè, Châu Toản cũng hiểu ra trong những ngày tháng phiêu bạt vài năm sau đó rằng: Thủ đô không có mùa xuân.
Châu Toản đi đến bên cạnh Uất Minh Phong ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng, anh vừa mới hút thuốc dưới gốc cây.
“Sao anh vẫn còn ở đây?” Châu Toản hỏi.
Uất Minh Phong thấy hơi nóng, ống tay áo đã xắn lên hai nấc: “Trường của các em lớn quá, tôi ngủ dậy đi ra thì không nhận ra đường nữa.”
“Tôi cũng đang định ra ngoài, tôi đưa anh đi.” Châu Toản nói, khi đó cô vẫn còn rất ngây thơ, chút hân hoan ấy không giấu đi được.
Uất Minh Phong bỗng mỉm cười: “Được, vậy phải cảm ơn em rồi.”
Hai người đi về phía cổng lớn, Châu Toản đi trước một chút.
“Đáng lẽ tôi phải cảm ơn anh.” Cô cuối cùng cũng nói ra chuyện này: “Chuyện lần trước ấy…”
“Hóa ra là vậy…”
“Anh nói cái gì cơ?” Uất Minh Phong nói đầy vẻ mơ hồ, Châu Toản nghe kỹ cũng không hiểu, sợ anh thật sự nghĩ mình là người vô tình, liền vội hỏi.
“Tôi tưởng lần trước quá nhếch nhác nên em không muốn nói chuyện với tôi.”
“Tại sao anh lại nói vậy?” Cô chưa bao giờ là người ham hư vinh, dù đêm đó có chút mất mặt, nhưng cũng không thể quên đi tấm lòng này.
“Nếu em sẵn lòng, sao lúc nãy không nói chuyện với tôi, đến lúc đi rồi cũng không gọi tôi dậy, em thật là vô tình.”
Uất Minh Phong bỗng nhìn cô, trong mắt chứa đựng nụ cười trêu chọc khiến Châu Toản lập tức phủ nhận: “Anh nói bậy, rõ ràng tôi đã để lại số điện thoại cho anh rồi, cũng chẳng thấy anh gọi điện cho tôi.”
“Hóa ra là vì chuyện này, chuyện này thì dễ thôi.” Anh lấy điện thoại ra, nhấn mấy cái, một lát sau, điện thoại Châu Toản đổ chuông.
Điện thoại vừa hay đang nằm trong tay Châu Toản, điện thoại rung mạnh đến mức làm tay cô tê rần.
Uất Minh Phong nhìn qua, liếc mắt một cái: “Đây là số của tôi.”
“Chỉ là một chuyện nhỏ thôi, sao lúc nãy trên lầu em còn khóc?” Anh trêu chọc nói: “Số điện thoại cũng lấy được rồi, ít nhất em cũng nên cười một cái chứ?”
Dưới hàng cây mộc lan nở rộ khắp dọc đường, Châu Toản thật sự trắng đến phát sáng.
“Ai khóc chứ?” Châu Toản bực dọc, nhỏ giọng phản bác.
Uất Minh Phong tươi cười quang minh chính đại nhìn cô, tựa như đang giải thích trong im lặng.
“Ai thèm số của anh chứ, tôi có nói là cần số của anh đâu.” Nói như thể cô ham hố lắm vậy.
“Vậy tôi chủ động cho em có được không?”
Châu Toản biện hộ cho mình: “Tôi cần số điện thoại của anh làm gì chứ?”
“Tất nhiên là để liên lạc với tôi rồi.”
Không biết từ lúc nào, Uất Minh Phong đã bước lên phía trước một chút, Châu Toản vốn định phản bác, lúc ngẩng đầu lên vừa vặn chạm phải đôi mắt chứa chan nụ cười của anh, cô bỗng nhiên cảm thấy chiếc điện thoại trong tay nặng tựa ngàn cân.
Châu Toản bỗng thấy choáng váng, người đàn ông như Uất Minh Phong có phải từ trước tới nay đều là phụ nữ chủ động tìm anh không?
Suốt quãng đường sau đó, Uất Minh Phong dường như rất hứng thú với những cành lá hoa mộc lan xum xuê, hỏi Châu Toản không ít câu hỏi.
Châu Toản lần lượt giải đáp, đồng thời nói với anh rằng gốc mộc lan nở rộ nhất chính là gốc ở trước tòa nhà giáo viên, là gốc lâu năm nhất.
Uất Minh Phong ngẩng đầu ngắm hoa, thản nhiên nói: “Thế à?”
“Nếu hôm nay anh không vội, bây giờ tôi dẫn anh đi xem nhé?”
Khi Uất Minh Phong nhìn qua, Châu Toản bỗng chốc căng thẳng. Tuy nhiên, có một giọng nói cắt ngang bọn họ.
Châu Toản nhìn qua, thấy Khương Trí Niên đi từ cửa nhỏ về phía họ. Ông đeo một cặp kính gọng đen, cách ăn mặc không mấy cầu kỳ, mang đậm khí chất thanh cao của một tri thức.
Châu Toản lịch sự chào hỏi ông. Khương Trí Niên không nhớ nổi mình có một sinh viên như cô, sau khi gật đầu liền nhìn về phía Uất Minh Phong.
Hai người rõ ràng là quen biết, Uất Minh Phong gọi ông là chú Trí Niên.
“Sao cháu còn đi lang thang ở đây?” Ánh mắt hiếu kỳ của Khương Trí Niên lướt qua giữa hai người.
Lúc này không đến lượt Châu Toản lên tiếng, Uất Minh Phong nói: “Cháu bị lạc đường, vừa hay gặp được người dẫn đường.”
Khương Trí Niên hiểu ý gật đầu, sau đó chậc một tiếng mắng anh: “Cháu lớn lên ở trường F mà còn có thể lạc đường?!”
“Cháu nói xem, bao lâu rồi cháu mới tới đây chứ.”
Uất Minh Phong liếc nhìn Châu Toản, cười cười.
“Mẹ cháu đã hứa với lão hiệu trưởng học kỳ này sẽ tới dạy hai tiết, chắc là cháu phải chịu khổ rồi.”
Uất Minh Phong cười cười, không nói gì. Khương Trí Niên vỗ vai anh, tâm tình nặng nề nói: “Đừng để mẹ cháu đợi lâu, qua đó nhanh đi.”
Châu Toản không kịp nói với Uất Minh Phong một lời nào, trơ mắt nhìn anh rời đi, bước qua cửa nhỏ, ngồi lên chiếc Mercedes màu đen khiêm tốn đỗ ở ngoài cổng trường.
Khi mở cửa ra, bên trong ngồi một người phụ nữ trung niên thanh lịch, mặc bộ đồ màu trắng, viên ngọc trai trên vành tai rực rỡ, chính là bà Mạnh đã diễn thuyết vào buổi chiều.
Mạnh Xuân Lan, Uất Minh Phong, cô đáng lẽ phải nghĩ tới từ sớm mới đúng.
Tối hôm nay còn xảy ra một việc, đến mức nhiều năm sau Châu Toản nhớ lại vẫn cảm thấy nếu không có việc này, cô và Uất Minh Phong về cơ bản là không có những chuyện phía sau.
Chuyện xảy ra ở đại lễ đường cứ coi như là một nét bút đậm trong cuộc đời học tập gian khổ của cô đi.
Vậy mà tất cả mọi thứ đều dẫn lối cô đi trên con đường định mệnh.
Hôm đó sau khi xong việc ở trường, cô vội vàng bắt xe buýt tới trung tâm thương mại gần trường tìm Thái Đồng Đồng và những người khác.
Châu Toản đã giúp Thái Đồng Đồng một việc nhỏ, Thái Đồng Đồng liền mời cô đi ăn cơm, ngoài Châu Toản ra, còn có hai cô gái người bản địa thủ đô trong ký túc xá và một vài người bạn khác trong lớp.
Gia cảnh Thái Đồng Đồng khá giả, không thiếu tiền tiêu. Mấy người ăn thịt nướng xong lại nói muốn đi hát karaoke, vài chai bia nồng độ cao vào bụng, Thái Đồng Đồng bắt đầu có chút lâng lâng.
Nếu nói Châu Toản có chút ngây thơ, thì Thái Đồng Đồng chắc chắn là một kẻ ngốc phiên bản người lớn.
Thái Đồng Đồng say khướt ôm lấy tay Châu Toản khóc lóc: “Châu Toản Toản, cậu có biết trong trường tớ thích ai nhất không? Tớ thích cậu nhất, cậu có biết không?”
Châu Toản lướt điện thoại, mặc cho cô ấy bám lấy mình, thỉnh thoảng ậm ừ cho qua chuyện.
“Ai bảo chúng ta đều từ cùng một trường cấp ba ra chứ, trời cao hoàng đế xa, chúng ta chỉ có thể nương tựa vào nhau, đúng là số khổ quá mà~”
“Cậu nhìn cậu xem, thành tích học tập tốt, là diện tuyển thẳng, học kỳ trước còn giành hạng nhất khối đấy, nhan sắc thì đẹp, trông lại thanh tâm quả dục, tiểu thư đài các.”
Điện thoại lag mất hai giây, Châu Toản mới có thời gian đáp lại cô ấy: “Cậu đang chửi ai đấy?”
“Ai chửi cậu, tớ là thấy cậu trông giống như tiên nữ, tiên nữ cậu biết không? Thế mà tên khốn Tôn Chiếu Giai kia lại ngoại tình, bắt cá hai tay, bám được một ả nhà giàu ở thủ đô là cái đuôi đã vểnh tận trời xanh, ngày nào cũng khoe ân ái trên vòng bạn bè, buồn nôn chết tớ rồi, hu hu hu hu hu…”
Đột ngột nghe thấy cái tên Tôn Chiếu Giai, dường như đã là chuyện của kiếp trước. Đêm đó Châu Toản đã chặn và xóa liên lạc của Tôn Chiếu Giai rồi.
Bây giờ nghe lại cũng chỉ thấy đầu ngón tay hơi dừng lại, cô đã không còn chút cảm xúc nào với người này nữa. Anh ta đã làm ra chuyện như vậy, chẳng lẽ còn muốn Châu Toản ở lại chỗ cũ đợi anh ta chắc.
Châu Toản không phải là người như vậy.
“Còn nhắc tới anh ta làm gì.” Cô bình tĩnh nói.
“Đúng đúng đúng, không nhắc tới loại đàn ông hám tiền này nữa, tớ chỉ thấy xót cho cậu thôi, cậu có biết không, Châu Toản Toản, nếu không phải tớ nghỉ đông bị ngã, ngã đau dây thần kinh tọa, đến trường muộn mất một tháng, nếu không thì tớ... “Thái Đồng Đồng nói lắp.
“Nếu không thì cậu giúp tớ đánh anh ta một trận à?” Châu Toản cười hỏi.
“Hi hi.” Thái Đồng Đồng để lộ tám chiếc răng tiêu chuẩn: “Đánh người là phạm pháp, chúng ta không chấp nhặt với họ.”
Nụ cười trên mặt Châu Toản dần biến mất, ngoài cái lý do đường hoàng này ra, họ đều biết Bạch Vũ Hân có danh tiếng rất lớn giữa hai ngôi trường này, là người không dễ chọc. Trước kia dưới sự bảo hộ của bố mẹ, cô ta còn lái xe vào trường đâm một sinh viên đến nhập viện, cuối cùng cô ta chỉ bồi thường ít tiền là xong chuyện.
Thái Đồng Đồng nói: “Tớ là nói muốn giới thiệu bạn trai cho cậu, tìm một người đẹp trai hơn Tôn Chiếu Giai, giàu có hơn nữa.”
“Tớ thấy người đàn ông ngồi cạnh lối đi nhỏ cùng cậu chiều nay rất được.” Cô ấy thì thầm một câu, hơi rượu ngọt ngào thổi vào làm cô nổi da gà.
Châu Toản vừa hay đang lướt nhật ký cuộc gọi, nhìn thấy số điện thoại trong danh mục cuộc gọi nhỡ lúc chiều tối, vành tai đỏ bừng, cứ như đang làm chuyện gì không thể lộ ra ngoài, trong lòng trào dâng sự bứt rứt.
Cô đỡ Thái Đồng Đồng sang phía bên kia sofa, đứng dậy lấy cớ đi vệ sinh.
Nhà vệ sinh của KTV cuối cùng cũng cho Châu Toản một khoảng lặng, cô chỉ uống có nửa chai bia, bước chân mềm nhũn, thẫn thờ nhìn số điện thoại của Uất Minh Phong.
Anh là một người đàn ông vừa nguy hiểm vừa quyến rũ. Châu Toản hiểu rất rõ, do dự một lúc vẫn xóa đi số điện thoại của anh.
Cô không muốn quay lại phòng bao lúc này, chán chường lướt nhật ký, một loạt toàn là đồ ăn của bạn bè, các địa điểm du lịch nổi tiếng trong và ngoài nước, Châu Toản thả tim cho vài người bạn cũ vẫn chơi thân rồi thoát ra.
Sau đó cô mở ảnh đại diện Weibo lên. Cô không hay dùng Weibo, đăng ký tài khoản này là khi tốt nghiệp cấp ba, theo yêu cầu của vài người bạn nên mới theo dõi lẫn nhau, sau đó cũng chẳng dùng nữa.
Vừa mới làm mới, Weibo mới nhất của Tôn Chiếu Giai liền nhảy ra. “sunzzzzz: Cảm ơn chiếc vòng tay tình nhân Croco của bà xã, vào ngày sinh nhật này, nói lời tạm biệt với thời gian đã qua, cuộc đời bước sang một trang mới @Bạch Vũ Hân, anh mãi mãi yêu em.”
Trong ảnh Tôn Chiếu Giai không còn mặc chiếc áo sơ mi trắng phồng lên mỗi khi gió chiều thổi qua nữa, mà là hàng hiệu đầy mình. Anh và Bạch Vũ Hân hôn nhau, nhìn lại thời gian, đúng là đêm mà Châu Toản bị bắt cá hai tay.
Khi Châu Toản đột nhiên nhìn thấy bức ảnh này đã không còn đau lòng nữa, ngược lại thấy khá buồn cười, cười chính bản thân mình nhìn lầm người, sao lại không nhận ra anh ta từ đầu đến chân là một thứ giả tạo.
Châu Toản tưởng anh ta sẽ thấy tội lỗi, nhưng không hề, Tôn Chiếu Giai nôn nóng muốn bước lên một trang mới, anh ta coi Châu Toản như rác rưởi, chỉ hận không thể đá bay cô đi sớm hơn.
Trang mới đó thật sự có ma lực đến vậy sao? Có thể khiến người ta không chút tội lỗi nào sao? Gáy Châu Toản tựa vào gạch men trắng, khí lạnh của đêm xuân cứ thế truyền tới.
Châu Toản rùng mình một cái trong đêm xuân.
80 Chương
Thông tin liên hệ: [email protected]
Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.