NovelToon NovelToon

Chương 2

Đỗ trước mặt Châu Toản là một chiếc Mercedes màu đen. Khi người đàn ông trước mặt nhắc đến trường F, Châu Toản hiểu rõ anh đã chứng kiến toàn bộ quá trình mất mặt của cô trên cầu thang.

Cô đối với anh có sự đề phòng sâu sắc.

Uất Minh Phong nhận ra điều đó, liền nói tiếp: “Tôi vô tình nghe thấy thôi.”

Anh đưa điện thoại ra ngoài cửa sổ, xóa tan nghi ngờ của cô: “Em có quen Khương Trí Niên không? Nếu không tin, em có thể gọi cho thầy ấy.”

Khương Trí Niên là chủ nhiệm khoa dịch thuật trường đại học F. Học kỳ này Châu Toản vừa hay có một môn dịch viết tiếng Anh do thầy giảng dạy, mới học được hai buổi.

Sự ẩm ướt trong đáy mắt rút đi, Châu Toản nhíu mày: “Anh và thầy ấy có quan hệ gì?”

Giọng nói của cô lạnh lùng như ngọc. Cô vẫn không tin anh.

Uất Minh Phong bỏ qua vấn đề này, thu điện thoại về, đùa hỏi: “Em định quay về bằng cách nào? Đi xe buýt sao?”

Trước câu lạc bộ Tứ Phần Chi Tam có một trạm xe buýt. Nếu chịu khó đợi ở đây một lúc, có lẽ có thể may mắn đợi được chuyến xe buýt đêm. Nhưng nếu trong khoảng thời gian này cô lại đụng mặt Tôn Chiếu Giai và đám người đó thì sao?

Lại tiếp tục đón nhận sự sỉ nhục trơ trẽn đó sao?

Gió bấc đêm khuya càng lúc càng lạnh, cứa vào da thịt non nớt trên cổ chân mảnh khảnh của Châu Toản. Cô đứng trong gió lạnh quá lâu, đôi chân đã tê cứng, còn hơi ấm trong xe từ cửa sổ mở hé cứ cuồn cuộn ùa ra.

Đúng như Uất Minh Phong đã nói, chẳng lẽ cô còn định đi xe buýt về sao?

Người đàn ông trước mặt mở cửa ghế phụ cho cô, ánh mắt kiên định nhìn cô.

Châu Toản cắn môi, liều mình một phen, khẽ nói: “Cảm ơn anh.”

Dọc đường đi cô không nói một lời. Châu Toản giống như lúc ở trên xe taxi, dựa nghiêng vào cửa xe, bám vào mép cửa sổ dán mắt nhìn phong cảnh bên đường.

Đây là biểu hiện cho thấy cô không có cảm giác an toàn, là trạng thái trốn chạy của loài vật không có khả năng chống trả.

Cho đến khi xe an toàn về đến trường, tiến vào cổng trường, cô mới giật mình nhận ra mình đã hiểu lầm người tốt.

Khi xe sắp lái đến lối vào khu sinh hoạt, Châu Toản bảo anh dừng xe.

Cô tháo dây an toàn, xuống xe trong trạng thái thất thần, liên tục nói hai tiếng cảm ơn. Chỉ là cô đang rối bời, đến cả tiếng "không có chi" của Uất Minh Phong cũng không nghe thấy.

Uất Minh Phong nhìn bóng hình màu trắng càng lúc càng xa, trong xe vẫn vương lại một mùi hương thoang thoảng.

Đi được một lát, Châu Toản thất thần trở về ký túc xá. Bước chân cô lặng lẽ, ngón tay ấm áp đặt lên tay nắm cửa, âm thanh bên trong không sót một chữ lọt vào tai cô.

Phòng cô có bốn người, đã khai giảng được ba tuần mà một người bạn cùng phòng của cô vẫn chưa về trường. Sau khi Châu Toản rời đi chỉ còn lại hai cô gái người bản địa tại thủ đô.

“Châu Toản tối nay có về không đấy? Chúng ta có cần chờ cửa không?” Lý Lâm hỏi.

“Đã xảy ra chuyện như thế còn về làm gì? Cậu không thấy ảnh Tôn Chiếu Giai đăng trên vòng bạn bè à? Bảo là tìm được bạn gái mới rồi.” Vương Nhất Nặc trả lời.

“Thế nên tớ mới hỏi cậu, chúng ta có cần giả vờ như không biết gì không? Hay là nên an ủi cô ấy? Nhưng tớ thật sự rất tò mò, Châu Toản tối muộn còn qua đó chẳng lẽ là đi bắt ghen?” Lý Lâm hào hứng.

“Chậc, ai mà biết được, học kỳ trước lúc bạn trai cô ấy mời chúng ta đi ăn tớ đã thấy gã này không đáng tin rồi. Không phải trước đó cô ấy còn chuẩn bị quà sinh nhật cho bạn trai sao? Thật là quá bám đuôi, quá rẻ tiền.” Vương Nhất Nặc chua ngoa nói.

“Cũng không thể nói thế, chúng ta nói vậy có hơi quá đáng không?” Lý Lâm do dự.

“Thì cô ấy chưa về mà, chúng ta chỉ nói riêng với nhau thôi.”

Bàn tay ấm áp dần mất đi nhiệt độ, trái tim Châu Toản hoàn toàn đóng băng, cô xoay người rời khỏi ký túc xá.

Ở đại học cô không kết giao được người bạn nào thân thiết, bạn bè trước kia về cơ bản đều vẫn ở Giang Nam, không thể thấu hiểu tâm trạng của Châu Toản một thân một mình phiêu bạt ở thủ đô. Chuyện như thế này đột ngột xảy ra, Châu Toản nén một bụng ấm ức nhưng chẳng thể nói cùng ai.

Rời khỏi ký túc xá, cô còn có thể đi đâu?

Nước mắt cô không tự chủ được mà tuôn rơi, gò má lạnh ngắt.

Ngoài tòa ký túc xá sương mù giăng kín, Châu Toản cảm thấy trước mắt là một vùng hoang vu, cô không tìm thấy đường đi của chính mình.

Cô vô định đi ra cổng trường từ một con đường khác. Trường có quy định không cho tân sinh viên năm nhất ra ngoài vào ban đêm, giọng nói thô kệch của bảo vệ quát cô hai câu. Bảo Châu Toản đừng làm ảnh hưởng đến công việc của họ.

Châu Toản ngơ ngác lại đi ngược trở về, khi gần đến cửa nhà ăn, cô đột ngột quay đầu lại, phát hiện chiếc Mercedes màu đen khiêm tốn kia vẫn còn đỗ ở đó.

Cô đứng tại chỗ, đấu tranh một lúc, cuối cùng phân loại người đàn ông vừa rồi vào nhóm bạn bình thường. Cô nghe theo sự thôi thúc trong lòng đi tới, nhưng lại phát hiện trong xe không có ai.

Thật vô dụng quá, bây giờ ngay cả cổng trường cô cũng không ra được. Châu Toản nghi ngờ mình đọc sách bao nhiêu năm nay để làm gì, chẳng phải vẫn bị người ta dẫm dưới chân chà đạp sao.

Trái tim cô như tan nát. Vành mắt cô ửng đỏ, đôi vai gầy mảnh khảnh run lên bần bật.

“Sao em vẫn còn ở đây?”

Giọng nói nhẹ nhàng truyền đến từ phía sau, Châu Toản xoay người, trông thấy người đàn ông lúc nãy đang đứng ở lối vào khu căn hộ giáo viên, bóng dáng anh mờ ảo trong làn sương, dáng người cao ráo, quý phái lại lười biếng.

“Anh có thể đưa tôi ra khỏi cổng trường không?” Giọng nói thanh nhã của cô nhuốm chút khàn đặc, cô bất lực hỏi.

Chiếc xe màu đen lại nhanh chóng rời khỏi khuôn viên trường, không biết lái được bao lâu, Uất Minh Phong lái xe tấp vào lề đường rồi dừng lại.

Những hạt tuyết nhỏ li ti rắc trên cửa sổ xe, bên trong xe ánh sáng vàng óng ả trong suốt.

Châu Toản tưởng anh định thả cô xuống, cô choáng váng cúi đầu cảm ơn. Khi vừa định mở cửa xe thì cửa lập tức khóa lại.

Cô quay người nhìn anh, đôi mắt buồn bã ướt sũng như bị ngâm trong nước, khuôn mặt trái xoan kia đẫm nước mắt, lấp lánh ánh sáng.

Uất Minh Phong mới biết thì ra cô gái nhỏ nhẫn nhịn suốt dọc đường, tuy không phát ra tiếng động nhưng nước mắt đã sớm tuôn rơi.

Xem ra trên đường từ câu lạc bộ Tứ Phần Chi Tam về trường cũng là đang cố nén.

Nhưng mà, khóc cũng tốt, có vài cảm xúc cần phải giải tỏa.

Ở đây rất yên tĩnh, sẽ không có ai đến đâu. Uất Minh Phong lấy từ trong xe ra một gói khăn giấy đặt lên giá xe trước mặt cô.

Sau đó anh lấy áo vest, thuận theo tự nhiên mở cửa xuống xe, để lại không gian riêng cho Châu Toản.

Châu Toản nhìn bóng lưng người đàn ông đi về phía cửa hàng tiện lợi phía đối diện đường. Đây là sự thiện ý duy nhất cô nhận được kể từ khi sự cố này xảy ra.

Tay phải cô bóp chặt màng nhựa bọc khăn giấy, càng lúc càng chặt.

Châu Toản có được không gian mà người xa lạ ban tặng cho cô trong thành phố xa lạ này. Vào khoảnh khắc đó, cô được giải tỏa, được vỗ về, tựa như đồi núi đổ vỡ.

Mối tình đầu của cô tựa như nụ hoa, chưa kịp nở rộ đã bị một nửa nhụy đực thiêu rụi từ bên trong nụ hoa khép kín, bị sỉ nhục trước mặt người khác, héo úa một cách thê thảm.

Mà Châu Toản cũng hiểu ra trong vụ việc thảm khốc này: Tình yêu không hề thuần khiết như đóa hoa dành dành mà cô tưởng tượng hồi mười lăm mười sáu tuổi.

Cái nào đẹp, cái nào xấu, cái nào giàu có, cái nào bần hàn, người người đều đang so sánh một cách công khai hoặc âm thầm, trong lòng sáng tỏ như gương.

Mà những chuyện ai ngoại tình, ai bắt cá hai tay thường được người lớn truyền tai nhau trên mạng hay tivi, đối với Châu Toản của chủ nghĩa lý tưởng lúc bấy giờ, đó chỉ là những truyền thuyết đô thị mà cô chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy. Thế nhưng đến một ngày, truyền thuyết đô thị ầm ầm đập thẳng vào đầu, Châu Toản trực tiếp bị đập cho ngơ ngác.

Hai tay cô che lấy gò má, nước mắt trôi qua kẽ ngón tay.

Uất Minh Phong từ cửa hàng tiện lợi đi ra đã là nửa tiếng sau, cửa cảm ứng tự động phía trước mở ra, giọng nói lanh lảnh vang lên: Chào mừng quý khách.

Anh nghe thấy nhân viên thu ngân bên cạnh kinh ngạc kêu lên: “Tuyết rơi rồi, không ngờ lại thực sự có tuyết rơi.”

Uất Minh Phong ngước mắt nhìn lên không trung, dưới tấm màn bầu trời đen ngòm, những hạt tuyết xám trắng đang rơi lả tả, anh từ cửa hàng đi ra, đi dưới làn tuyết rơi đến chỗ đỗ xe. Trên chóp mũi cao vút của anh lập tức đọng lại vài hạt tuyết, tựa như đường trắng, có cảm giác lành lạnh, vài giây sau liền tan chảy. Uất Minh Phong muộn màng nhận ra mà khẽ thở dài: Tuyết rơi rồi.

Ánh mắt anh từ màn đêm hư không nhìn đến chiếc xe màu đen không xa, cô gái nhỏ dường như cũng phát hiện ra tuyết rơi, không còn vùi đầu khóc nữa, thẫn thờ nhìn lên trước kính chắn gió, đôi vai sau khi khóc mệt cứ run lên từng hồi.

Một đóa mộc lan bỗng chốc rơi xuống từ cành. Uất Minh Phong lúc này mới phát hiện anh đỗ xe dưới gốc cây mộc lan. Bây giờ vẫn còn là đầu xuân, mộc lan nở thưa thớt.

Lúc này đất trời bao la, một dãy đèn đường vàng óng tựa như những que diêm đang dựng đứng. Tuyết làm tĩnh lặng lại sự ồn ào của thành phố thủ đô này.

Uất Minh Phong bỗng nhiên nhớ đến một người phụ nữ, cô ấy sáng lấp lánh, đầy sức sống, tươi tắn, dịu dàng, thế nhưng cô ấy lại giống như đốm lửa đỏ nhỏ nhoi cuối cùng trong đống tro trắng, tan biến trong đêm xuân tuyết rơi như thế này.

Người phụ nữ đó đã chết được vài năm rồi.

Uất Minh Phong đã không nhớ nổi cách ngày hôm nay là bao nhiêu năm nữa.

Nếu như lúc ban đầu có ai đó giúp đỡ cô ấy thì liệu có khác đi không?

Chân tâm suy cho cùng không đáng bị cười nhạo. Uất Minh Phong thầm nghĩ, thở ra một làn hơi trắng. Cuối cùng cũng hiểu được sự bức bối hôm nay đến từ đâu.

Anh đợi ở bên đường một lúc lâu, thấy người trong xe dần bình tĩnh lại, Uất Minh Phong thắt chặt chiếc túi trong tay rồi bước tới.

Châu Toản bị tiếng mở cửa làm giật mình, cô tựa như chú thỏ nhỏ đột ngột quay đầu, thấy là Uất Minh Phong mới dỡ bỏ toàn bộ giáp trụ dựng đứng trên người.

Đôi mắt cô khóc đến ửng đỏ, là một trạng thái đỏ thẫm trong sự mệt mỏi.

Dưới ánh mắt dõi theo của cô, Uất Minh Phong ngồi vào xe, nhét chiếc túi trong tay vào lòng Châu Toản: “Tranh thủ lúc còn nóng, làm ấm người đi.”

Châu Toản không cúi đầu nhìn, chỉ dựa vào sức nặng trên đùi cũng biết trong túi có không ít đồ uống.

“Không biết em thích uống gì, mỗi loại tôi mua một chai, em cứ uống từ từ”. Anh nói một cách tùy ý, không bận tâm đến chút tiền lẻ này.

Châu Toản khóc mệt rồi, vất vả lắm mới rút ra chút tỉnh táo từ trong dòng suy nghĩ rối bời như hồ dán: “Hôm nay thật sự cảm ơn anh rất nhiều.”

“Để tôi xuống xe ở đây là được rồi, không cần đưa tôi về trường nữa.” Giờ này mà về là phải ghi vào hồ sơ, hơn nữa cô cũng không muốn về.

Uất Minh Phong không để tâm, khi Châu Toản mở cửa định đi, anh trực tiếp khóa cửa xe lại.

Anh hỏi: “Muộn thế này em định ngủ ở đâu?”

“Khách sạn kiểu gì chẳng có phòng cho qua đêm.” Châu Toản ngượng ngùng nói.

“Em tìm kiểu gì? Tìm bừa à?”

Châu Toản không nói gì.

“Đến chỗ tôi đi, hôm nay em bắt buộc phải ngủ một giấc thật thoải mái trên chiếc giường êm ái, ngày hôm sau mới cảm thấy là một ngày mới. Nếu tỉnh dậy từ một chiếc giường cứng nhắc, em sẽ cảm thấy những người đó nói đúng, nhưng thực ra không phải vậy, em xứng đáng có được cuộc sống tốt đẹp.” Uất Minh Phong dịu dàng an ủi cô.

Anh nói rất có lý, sau khi bị tổn thương con người ta cần một cái giường ấm áp để nghỉ ngơi dưỡng sức. Châu Toản lại không ngờ anh sẽ nói như vậy, tựa như phía trước bóng tối bỗng nhiên có người thắp lên ngọn lửa màu cam, chỉ là...

Thế nào gọi là đến chỗ anh cơ chứ?

Châu Toản bóp bóp cái túi nhựa, từ tốn từ chối: “Tôi... có thể tìm một phòng…”

Uất Minh Phong cười khẽ đầy châm chọc: “Tôi không hứng thú với cô gái nhỏ mới thất tình đâu.”

Châu Toản lập tức bị nghẹn họng.

Chỗ anh mà Uất Minh Phong nói không phải là nhà anh, anh lái xe đến cửa khách sạn thì xuống xe, ném chìa khóa cho người gác cửa vừa bước tới.

Anh như một quý ông dẫn Châu Toản vào sảnh lớn với mái vòm cao vút, cũng chính lúc này Châu Toản mới biết được họ của anh.

Có một người đàn ông trung niên vẻ mặt hòa nhã đi tới, thân thiết gọi anh là anh Uất, nói cho anh biết đồ của anh đã được gửi đến phòng.

Anh giống như người quen ở đây, tự nhiên giới thiệu Châu Toản: “Quản lý Lưu, tối nay mở thêm một phòng cho bạn tôi.”

Sự ngỡ ngàng thoáng qua trong ánh mắt, quản lý Lưu dường như không ngờ Uất Minh Phong sẽ nói như vậy. Ông nhìn Châu Toản một cái, cười nói: “Không vấn đề gì, anh Uất.”

Cứ như vậy, Châu Toản và Uất Minh Phong ở phòng cạnh nhau. Đến nỗi rất nhiều năm sau khi Châu Toản nhớ lại chuyện này vẫn thấy hơi khó hiểu.

Mà khi đó là cuối tháng hai năm 2014. Đèn trong phòng sáng như ban ngày, ngoài cửa cách nhau một cánh cửa, tuyết xuân vẫn rơi rất dày.

Thời đó Uber vẫn chưa tiến vào thị trường trong nước, cuộc sống của mọi người vẫn chưa bị trói buộc chặt chẽ với thanh toán mạng.

iPhone 5 vẫn chưa ra mắt được bao lâu, mà điện thoại của Châu Toản là G510 của Huawei, là chiếc smartphone đầu tiên mẹ cô mua cho cô khi cô kết thúc kỳ thi đại học.

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]

Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.