NovelToon NovelToon

Chương 17

Châu Toản trở về ký túc xá, khoảnh khắc mở cửa ra, đón chào cô là bóng tối vô tận và luồng gió lạnh lẽo đã ủ sẵn từ suốt mùa đông.

Trong ngày đầy tồi tệ hôm đó, điều may mắn duy nhất có lẽ là ký túc xá không một bóng người, những cô bạn cùng phòng khác đều đang bận rộn công việc riêng của họ ở bên ngoài.

Cô có một không gian riêng để nghỉ ngơi.

Có đôi khi, Châu Toản cảm thấy mối quan hệ lạnh nhạt với bạn cùng phòng cũng không phải là không có chỗ tốt.

Giờ đi ngủ cũng đã muộn, cô không nghỉ ngơi một phút nào, bắt buộc bản thân phải làm việc cho bận rộn.

Chỉ có như vậy cô mới không tiếp tục nghĩ về chuyện này nữa.

Trên tường phòng rửa mặt của ký túc xá có dán một chiếc gương, khi Châu Toản lê thân xác mệt mỏi đi tắm, bóng hình cô lướt qua trong gương.

Cô khựng lại, quay người nhìn chính mình trong gương.

Dưới ánh đèn trần mờ ảo, người phụ nữ trong gương lạnh lẽo như một nắm tuyết trắng trên đỉnh núi, vào cuối mùa đông se lạnh lại leo lên cành cây biến thành đóa mộc lan trắng thanh cao.

Thế nhưng đóa mộc lan này trong ánh sáng và bóng tối đung đưa lại điểm trang đậm đà, dáng vẻ diễm lệ, vào một ngày nọ tinh biến thành một con ma nữ diễm lệ, là con ma nữ bị người ta lừa dối trong Liêu Trai, đi tìm người trả thù. Tràn đầy sự hoang mang và oán hận đối với thế giới này.

Cũng may cô mới 20 tuổi, trẻ trung xinh đẹp, cô còn cả một khoảng thời gian thanh xuân dài rộng.

Lớp trang điểm trên mặt giống như một lớp màng mỏng dính chặt, cứng nhắc đậm đặc, Châu Toản dùng sức cào một cái, mặt đã đỏ ửng lên, thế nhưng lớp màng đó như đã mọc rễ, cô lau thế nào cũng không trôi.

Bỗng nhiên cô muốn khóc.

Không phải vì ấm ức mới khóc, mà là vì... cô cũng không nói rõ được, có rất nhiều nguyên nhân.

Trước đó ở trước mặt Uất Minh Phong là cô cố nhịn, đến khi không còn một bóng người cô không nhịn được nữa, cũng chẳng còn gì để nhẫn nhịn.

Nhưng đến lúc thực sự muốn khóc, cô lại chẳng thể rơi một giọt nước mắt nào.

Cô chỉ là mệt đến mức muốn nghỉ ngơi sớm, ngủ một giấc thật ngon, quên sạch mọi chuyện này đi là tốt nhất.

Đáng tiếc đêm đó cô ngủ không hề yên giấc, có tiếng muỗi vo ve đốt trong đêm hè, cô còn mơ thấy mình đang leo thang trong làn sương xám trắng, leo từng bậc từng bậc, vừa từ tầng hai leo lên tầng ba, bỗng nhiên có người nắm lấy cổ chân cô.

Châu Toản cúi đầu nhưng không nhìn rõ mặt người đó.

Người đó cười sắc lạnh nói: "Muốn leo lên trên à? Hì hì, xuống đây bầu bạn với tôi đi!"

Lực trên chân nặng hơn, Châu Toản bị kéo ngã khỏi thang, rơi xuống dưới, không biết bao lâu mới chạm được xuống mặt đất. Cô hoang mang và sợ hãi.

Sau đó hình ảnh chuyển hướng, cô từ cái thang đó tới một nhà hàng, khách sạn, câu lạc bộ cao cấp với ánh đèn rực rỡ.

Cô nhìn thấy đủ kiểu Uất Minh Phong, đang cười, đang đi bộ, đang nhíu mày, đang quay lưng về phía cô, nhưng nhiều nhất vẫn là một Uất Minh Phong trầm mặc.

Anh im lặng nhìn chằm chằm vào Châu Toản, nói chuyện không thành tiếng.

Nhìn mà Châu Toản thấy khó chịu vô cùng. Nhưng cô không thể lại gần.

Cả đêm mơ màng, đều là những chuyện mộng ảo vụn vặt, tỉnh lại vài lần một cách đứt quãng, Châu Toản nghe thấy tiếng mưa rơi, sau đó trong cơn nửa tỉnh nửa mơ lại thiếp đi.

Sau khi hai người cãi nhau, không ai chủ động liên lạc với đối phương.

Chẳng biết đây có tính là chia tay không, Châu Toản không quyết định được.

Hình như họ còn chưa từng thực sự ở bên nhau một cách đàng hoàng.

Vậy thì lấy đâu ra cái gọi là chia tay.

Khoảng thời gian đó, ngày nào cô cũng ở trường 24 giờ, không phải là lên lớp ở tòa nhà giảng đường thì là tới chòi đọc sách học thuộc lòng từ vựng, luyện dịch thuật, đọc tin tức quốc tế. Nếu học mệt rồi thì về ký túc xá chợp mắt một lát.

Thỉnh thoảng lại tới phố sau của trường bổ sung đồ dùng sinh hoạt.

Tóm lại không còn cảnh một tuần ra ngoài chơi mấy chuyến như lúc ở bên Uất Minh Phong nữa.

Cô lại khôi phục cuộc sống học tập "thanh tâm quả dục" như ni cô.

Tuy nhiên, dẫu sao cô cũng đã từng đi qua cõi hồng trần phồn hoa, lòng đã hoang dại rồi. Quay trở về cuộc sống bình lặng đã không còn sự yên tĩnh như thuở ban đầu nữa.

Đây có lẽ chính là cái gọi là từ giàu sang quay về thanh đạm thật khó.

Châu Toản cũng nảy sinh những xích mích khó lòng hòa hợp với bạn cùng phòng người bản địa trong những ngày tháng chung sống hàng ngày vì thói quen sinh hoạt khác biệt.

Chỉ là còn phải chung sống thêm ba năm nữa, nên mọi người cũng chỉ giữ phép lịch sự bề ngoài.

Buổi chiều cô còn một tiết tiếng Pháp, Thái Đồng Đồng buổi trưa không về, Châu Toản thu dọn tài liệu và sách vở cần thiết cho buổi học rồi đi thẳng tới tòa nhà giảng đường.

Đợi cô vừa đi, ánh mắt hóng hớt bị Vương Nhất Nặc cố nén nãy giờ cuối cùng cũng chuyển từ bộ phim Hàn Quốc sang Lý Lâm.

"Này, cậu phát hiện ra chưa, nửa tháng nay Châu Toản không ra ngoài lần nào rồi."

Lý Lâm vẫn đang cúi đầu làm bài tập, không mấy hứng thú nên ồ một tiếng.

Vương Nhất Nặc chậc lưỡi, ánh mắt oán trách Lý Lâm sao thái độ lại thờ ơ thế: "Chắc là cãi nhau với kim chủ rồi, bị người ta đá rồi."

Lý Lâm thong thả nói: "Chắc không phải kim chủ đâu, nam nữ bạn bè yêu nhau thôi mà, quá bình thường. Nếu là kim chủ thì đã chẳng bao giờ thấy Châu Toản mang túi hiệu hay quần áo gì về cả."

"Ai mà biết được, dù sao thì mối tình này của cô ta cũng thần long thấy đầu không thấy đuôi, chắc là chột dạ thôi."

"Lần trước tớ nói gì nhỉ, vẻ vang cũng chỉ là nhất thời thôi."

"Thôi đi." Lý Lâm thở dài: "Không nói nữa, tớ lại làm lẫn lộn cách chia động từ của 'avoir' rồi, nói tiếp nữa là bài tập này lại phải viết lại mất."

Như bị dội gáo nước lạnh, hứng thú của Vương Nhất Nặc cũng tan biến. Cô ta lẳng lặng đẩy vị trí bạn thân của Lý Lâm ra xa trong lòng, bĩu môi, nhấn nút tạm dừng thật mạnh rồi tiếp tục xem phim Hàn.

Đúng như Vương Nhất Nặc và Lý Lâm nói, mối quan hệ giữa Châu Toản và Uất Minh Phong rất khó định nghĩa, khiến người ngoài nghi ngờ.

Một người là thiếu gia thế hệ thứ hai ở thủ đô, có quyền có thế, đàn bà muốn trèo lên giường anh nhiều như cá diếc qua sông. Người trưởng thành nếu vì muốn dáng vẻ đẹp đẽ, thì không kiếm được tiền, cũng chẳng nhận được quyền.

Mà kinh nghiệm sống của Châu Toản quá non nớt, chỉ là một nữ sinh đại học bình thường nghèo khó, thứ duy nhất đem ra ngoài được chỉ là thành tích học tập ưu tú và gương mặt xinh đẹp đó.

Hai mươi tuổi đầu, nhận được sự che chở của bố mẹ và thầy cô, có thể coi là thuận buồm xuôi gió. Ngoại trừ cú vấp ngã không lớn không nhỏ trên người Tôn Chiếu Giai.

Và, cho tới tận bây giờ, việc táo bạo nhất trong đời cô phải tính là cuộc gọi điện thoại cho Uất Minh Phong, sau đó tới khách sạn tìm anh.

Sự chênh lệch giữa hai người quá lớn, trong mắt người ngoài, dù là mối quan hệ chính đáng thì cũng bị nhuốm màu sắc khác.

Tiết tiếng Pháp buổi chiều bắt đầu đúng giờ.

Thầy Doãn trên bục giảng đang nhận xét câu dịch Pháp văn của từng người, bọn họ mới học tiếng Pháp chưa đầy một năm, ngay cả ngữ pháp cũng còn rất non nớt, đã gây ra không ít chuyện cười.

Ánh mắt thầy Doãn quét qua một vòng, khẽ dừng lại trên người Châu Toản đang ngồi bên cửa sổ, những sợi tóc mái vương bên tai cô đung đưa trong gió có ánh sáng màu vàng kim.

Thầy kể một câu chuyện cười, khiến nhiều nữ sinh trong lớp cười ồ lên.

Châu Toản không có động tĩnh gì lớn, khẽ mím môi, nhấn vào chiếc điện thoại trên bàn, trên màn hình chẳng có gì cả, sau đó ánh mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Buổi chiều mùa hè ở thủ đô khá gay gắt, không chút nương tình, dưới gốc cây râm mát thỉnh thoảng có vài nam sinh đi ngang qua.

Họ trẻ trung, cao gầy, thanh xuân, nhưng đều không phải là Uất Minh Phong.

Khoảng thời gian đó, cô luôn lơ đãng, lên lớp cũng không còn nghiêm túc như trước.

Ngay cả người có dây thần kinh thô nhất là Thái Đồng Đồng cũng nhận ra. Thái Đồng Đồng dạo này bận rộn chuyện câu lạc bộ ở trường, ngoài ngủ ra thì không mấy khi về ký túc xá.

Ngay cả buổi trưa cũng tới đại lễ đường của trường tập luyện, nhìn thấy Châu Toản một tay chống cằm ngẩn người, cô ấy biết chuyện chẳng lành rồi.

Đáng tiếc là cô ấy tới lớp quá muộn, không ngồi cùng Châu Toản, muốn nói chuyện cũng chẳng nói được.

Cô ấy lấy điện thoại ra nhắn WeChat cho Châu Toản. Ai mà ngờ Châu Toản người này mất trí rồi, lúc lên lớp lại chẳng thèm tắt âm thanh.

Thái Đồng Đồng vốn còn lo Châu Toản đang ngẩn người, có khi không phát hiện ra mình gửi tin nhắn.

Giờ thì hay rồi, tiếng "tinh tong" vang lên bất thường trong lớp học yên tĩnh, đừng nói là Châu Toản, ngay cả thầy Doãn cũng bị kinh động.

Thầy Doãn đứng trên đó, hai tay chống lên bục giảng, tay áo xắn tới khuỷu tay, tấm lưng thẳng tắp, sau khi nghe thấy tiếng động liền khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía Châu Toản.

Chân mày thầy khẽ nhíu, ánh mắt mang theo chút quan tâm.

Mặt Châu Toản nóng ran, vẫn nhìn thẳng trở lại, ánh mắt khẽ động có chút vô tội, giống như một học sinh ngoan bị giáo viên oan uổng vậy.

Đây là kinh nghiệm Châu Toản đúc kết được sau nhiều năm đối phó với giáo viên, vào lúc này tuyệt đối không được tỏ vẻ sợ hãi, nếu không sẽ bị gán cái mác làm việc riêng trong giờ học.

Quả nhiên, thầy Doãn đã thu hồi ánh mắt, khẽ hắng giọng: "Chúng ta tiếp tục giảng câu dịch tiếp theo."

Châu Toản may mắn mới thoát được một kiếp.

Tranh thủ lúc thầy Doãn không có thời gian để ý tới mình, Châu Toản nhấn mở màn hình.

Khoảng thời gian này, cô luôn kiểm tra điện thoại, xem Uất Minh Phong có gửi tin nhắn cho cô hay không.

Nếu anh gửi cho cô, cô cũng có thể suy nghĩ kế sách ngay lập tức.

Đáng tiếc, không có.

Chưa bao giờ có.

Trên màn hình chỉ có WeChat của Thái Đồng Đồng, cô ấy hỏi: [Cậu và Uất Minh Phong rốt cuộc sao thế?]

Sao thế, sao thế.

Cô cũng muốn biết là sao thế.

Dù sao vẫn đang là giờ lên lớp, Châu Toản không trả lời, sau khi tắt màn hình điện thoại, cầm bút lên, nhìn vào các kiến thức trọng tâm trên bảng, giả vờ giả vịt ghi chép bài.

Gần tan học, thầy Doãn vẫn giao bài tập dịch.

Chỉ là hôm nay có chút đặc biệt, bài tập nhóm từ hai người một nhóm chuyển thành ba người một nhóm, bảo lớp trưởng tối nay gửi danh sách chia nhóm cho thầy, rồi thầy sẽ gửi đoạn cần dịch vào email nhóm lớp.

Thầy Doãn nói: "Học kỳ này sắp kết thúc rồi, sách cần thuộc lòng thì phải tranh thủ đi, các em sinh viên."

Kỳ thi giữa kỳ cứ như mới hôm qua, sinh viên vừa trải qua tháng ôn tập hành hạ người khác, ai ngờ lại sắp sửa đối mặt với kỳ thi cuối kỳ nhanh đến thế.

Đám sinh viên dưới đài kêu than thấu trời.

Thầy Doãn nói như vậy có nghĩa là tiết học này đã kết thúc, Châu Toản bắt đầu thu dọn sách vở, định bụng tới góc nào đó trốn.

Ai ngờ, thầy Doãn trên bục giảng bỗng đổi giọng, nghiêm nghị nói: "Châu Toản, tan học tới văn phòng một chuyến."

Nói xong liền bước ra khỏi lớp trước.

Chỉ để lại Châu Toản với gương mặt "chuyện lớn không xong rồi". Còn kẻ đầu sỏ thực sự là Thái Đồng Đồng thì đã chuồn mất từ bao giờ.

Châu Toản vẫn lề mề đi tới văn phòng tổ tiếng Pháp, cúi đầu đứng ở cửa, vẻ mặt kháng cự không muốn vào trong.

Tốt nhất là cô cứ đứng đó, thầy Doãn quên khuấy đi chuyện này. Đến lúc đó cô có thể quay đầu bỏ chạy.

Mắt nhìn trái liếc phải, Châu Toản thấy tài liệu của các giáo viên tổ tiếng Pháp trên bức tường trắng phía bên phải.

Có lẽ vì thầy Doãn quá ưu tú, khí chất như một cành trúc xanh, Châu Toản liếc mắt một cái đã nhìn thấy ảnh của thầy.

Bình thường gọi "Tiểu Doãn" quen rồi, Châu Toản cũng vào lúc này mới nghiêm túc nhìn thấy tên đầy đủ của Tiểu Doãn — Doãn Tự Mục.

Cô không khỏi nhớ tới câu nói "Quân tử thận độc, bất khi ám thất; ti dĩ tự mục, bất khi vu tâm".

Quả nhiên nhất quán với tác phong thường ngày của thầy Doãn: dù lên lớp hài hước thú vị, nhưng riêng tư lại nghiêm túc chỉn chu.

"Em đứng đó làm gì?" Bỗng nhiên có giọng nam vang lên gọi tâm trí Châu Toản về.

Cô lập tức quay đầu, thấy Doãn Tự Mục đang bê cốc trà uống nước ở cửa.

"Sao còn chưa vào nhanh đi."

"Dạ." Châu Toản cắn răng đi vào.

Trong văn phòng tổ tiếng Pháp chỉ có mình Doãn Tự Mục, Châu Toản vốn tưởng rằng nếu đông người, Doãn Tự Mục sẽ không tiện trách phạt cô quá đáng, cô có thể đục nước béo cò.

Doãn Tự Mục mặc chiếc áo sơ mi cotton màu xanh nhạt, vạt áo sơ vin gọn gàng trong quần âu, lúc nghiêng người đặt cốc trà xuống, còn lộ ra một chút khe hở.

"Thầy Doãn." Châu Toản gọi thầy.

Đối với việc làm thế nào để nhận lỗi và khiến giáo viên hài lòng, học sinh xuất sắc chắc chắn đều có chiêu trò riêng của mình. Về điểm này, Châu Toản có thể nói là nhạy bén, là người giỏi nhất trong số đó.

Đầu tiên, thái độ phải ngay ngắn, nhận lỗi trước khi giáo viên mở lời.

"Em sai rồi ạ." Châu Toản nói.

Doãn Tự Mục hơi sững sờ, như thể lần đầu tiên gặp phải chiêu thức này. Sau đó liền bày ra dáng vẻ của một giáo viên kỳ cựu mười mấy năm trong nghề, trầm giọng hỏi: "Em sai ở đâu?"

Bước thứ hai, nhất định phải bày ra vẻ hối lỗi sâu sắc.

Châu Toản chắp hai tay sau lưng, tự nhéo vào thịt trên eo mình. Nhưng lại không ngờ thịt trên eo mình lại không chịu nổi cú nhéo như vậy, đau đến chết đi được, mắt lập tức phủ một lớp sương mờ.

"Em không nên trước giờ lên lớp lại không để điện thoại ở chế độ im lặng. Làm ảnh hưởng đến tiến độ bài học, nhưng mà, thầy Doãn, là người khác nhắn tin cho em, em thực sự không nhắn tin riêng đâu ạ."

Cô ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Doãn Tự Mục đang nghiêm túc nhìn cô. Châu Toản lại lập tức cúi đầu, trong lòng oán trách thầy quá nghiêm túc.

Đều học đại học cả rồi, nhìn điện thoại cũng đâu phải lỗi gì to tát.

Có lẽ thầy Doãn trách không chỉ vì chuyện này, còn về chuyện gì, Châu Toản trong lòng tự biết rõ.

Quả nhiên, cô nghe thấy Doãn Tự Mục hỏi tiếp: "Còn gì nữa không?"

Thái độ của cô lại hạ thấp xuống: "Còn... còn là dạo này trên lớp thường xuyên không tập trung ạ."

Cô nói nghe thật xấu hổ, nhưng đó là sự thật.

"Tại sao thường xuyên không tập trung? Nhà em có chuyện gì sao?" Doãn Tự Mục ngược lại rất kiên nhẫn hướng dẫn, giống như một giáo viên cấp ba đầy trách nhiệm, kiểu giáo viên như thế này ở đại học quả thực hiếm thấy.

Chỉ là nguyên nhân là gì đây...

Châu Toản mặt đỏ bừng xấu hổ: "Không có chuyện gì lớn đâu ạ, thầy đừng lo lắng quá."

Doãn Tự Mục lúc này mới phát hiện mình hơi lấn sân, hắng giọng: "Những vấn đề này vì bản thân em đã rõ, nên thầy không nói chi tiết với em nữa. Bạn học Châu Toản, thành tích của em luôn đứng đầu trong khoa, hy vọng em không phụ sự kỳ vọng của thầy."

"Sinh viên trường chúng ta sau khi tốt nghiệp có thể làm các nghề khác nhau, nhưng cũng có trách nhiệm hướng dẫn sinh viên đi lên, phục vụ cho sự nghiệp ngoại giao của quốc gia. Em như thế này, khiến thầy rất lo lắng đấy." Thầy nói đầy tâm huyết.

Đầu Châu Toản càng cúi thấp hơn, dù sao cô cũng là học sinh giỏi từ nhỏ đến lớn, không mấy khi trải qua cảnh giáo viên gay gắt.

Bị bắt quả tang không tập trung trong giờ học cũng là lần đầu tiên.

Châu Toản ngoan ngoãn nhận lỗi: "Em biết rồi ạ, thầy."

Cô tưởng nhận lỗi xong, Doãn Tự Mục sẽ cho cô đi, ai ngờ phía trên đầu Châu Toản truyền đến tiếng cười trầm thấp mơ hồ, cô lại ngẩng đầu, không hiểu nhìn sang.

Trong đôi mắt màu hổ phách của Doãn Tự Mục hiện lên nụ cười tinh quái: "Xem ra bạn học Châu rất có giác ngộ, đáng tiếc mục đích thầy gọi em tới là muốn nhọc lòng em làm lớp trưởng thay một tuần, lớp trưởng của lớp em có việc gia đình nên xin nghỉ rồi."

Châu Toản: ...

"Thầy ơi, thực ra chuyện nhỏ thế này có thể nói qua WeChat mà, không cần phải nhọc công gọi em tới văn phòng đâu ạ." Cô thật sự chưa từng thấy ai nói chuyện mà ngắt quãng kiểu đó bao giờ!!!!

Tiểu Doãn lại khôi phục dáng vẻ nghiêm túc.

Châu Toản không có cốt cách mà nhận thua: "Thực ra em thấy trao đổi trực tiếp mặt đối mặt có thể làm tăng thêm tình cảm thầy trò, thúc đẩy sự hòa nhập trong trường, không mất đi là một cách tốt."

"Sau khi được thầy Doãn dạy bảo tận tình, em càng hối hận vì hai ngày nay đã không học hành đàng hoàng."

Doãn Tự Mục gật đầu hài lòng: "Biết thế là tốt, không uổng công thầy tâm huyết, cũng chẳng biết cái thói lươn lẹo này em học từ ai nữa, ra ngoài đi."

Lúc Châu Toản ra ngoài liền đóng cửa lại.

Cái thói lươn lẹo này học từ ai nhỉ, Châu Toản nghĩ.

Dù cô biết phạm lỗi xong phải lấy lòng giáo viên thế nào, nhưng theo tính khí trước đây của cô thì cô khinh chẳng buồn làm.

Có lẽ là Uất Minh Phong, kiểu người bất cần đời này chỉ có anh mới có.

Họ ở bên nhau mấy tháng rồi, cô cũng nhiễm thói đó từ lúc nào không hay.

Tâm trạng cô vừa mới khá hơn chút lại vô cớ trùng xuống rồi.

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]

Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.