Vào đúng ngày sinh nhật của Hồ Già Lệ, buổi trưa cô ấy đón mừng cùng gia đình, buổi tối hẹn vài người bạn thân ăn mừng tại một quán thịt nướng.
Lúc sẩm tối, Chung Di đi lấy bánh kem rồi bắt taxi đến điểm hẹn.
Ngoài Chung Di, ba người còn lại là bạn cùng phòng đại học của Hồ Già Lệ. Tuy Chung Di không quá thân thiết với bọn họ, nhưng đều là những cô gái có tính cách phóng khoáng nên trò chuyện cũng rất vui vẻ.
Trước bữa ăn, mấy cô gái bận rộn chụp ảnh check-in, trong lúc chờ thịt chín thì vừa tán gẫu vừa chỉnh sửa ảnh. Hai tiếng đồng hồ trôi qua tự nhiên như dòng nước chảy.
Tan tiệc, mọi người đứng chờ xe.
Một người bạn cùng phòng của Hồ Già Lệ là người nơi khác. Trường đại học của bọn họ chưa khai giảng, để mừng sinh nhật Hồ Già Lệ, cô bạn này đã xách hành lý đến thành phố Châu sớm, tối nay phải nghỉ lại nhà Hồ Già Lệ.
Chung Di đội chiếc mũ lưỡi trai đứng trong cơn gió đêm nơi ngã tư đường, bảo bọn họ bắt xe đi trước. Nhà cô gần đây nhất, dù có đi sau cùng thì về đến nhà cũng không quá muộn.
Quán thịt nướng không nằm trong khu vực nội thành. Tầm này xe hơi khó đợi. Trên con đường vốn đã thưa thớt xe cộ, có hai chiếc taxi đi qua nhưng đều đang bật đèn báo có khách. Thế là Chung Di lấy điện thoại ra, định lướt Weibo một lát để giết thời gian.
Không ngờ trên bảng hot search lại có người cô quen.
Từ khóa không nằm ở vị trí quá cao. Chung Di nhấn vào, những hình ảnh và văn bản hiện ra đều liên quan đến một bộ phim cổ trang thần tượng đang chiếu hè. Nữ phụ mới có tạo hình đẹp, nhưng duyên với người qua đường khá bình thường.
Mấy tài khoản lớn về phim ảnh nói cô ta đang hưởng lợi từ thiết lập nhân vật, thiếu linh khí, lối diễn hẹp, sau này ước chừng cũng chỉ hợp đóng mấy vai mỹ nhân mặt đơ kiểu này.
Kéo xuống dưới, có một bình luận nhắc tới việc cô ta không phải xuất thân từ trường lớp chính quy.
Trong phần trả lời, có người nói cô ta học trường múa thành phố Kinh, nền tảng chắc cũng không kém chứ? Ngay sau đó, một người tự xưng là sinh viên trường múa thành phố Kinh phản hồi rằng: Làm ơn đi nghe ngóng giùm cái, cô ta bỏ học từ năm hai rồi, có người chống lưng để xông pha vào cái vòng hào nhoáng đó rồi.
Ngón tay nhấn một cái, Chung Di bực bội tắt màn hình.
Không ngờ khi dời tầm mắt sang phía vỉa hè bên cạnh, cô lại nhìn thấy người khiến mình càng bực bội hơn.
Hạ Hâm chính là nhắm vào cô mà tới.
Anh ta không tán tỉnh được Chung Di, mà cô bạn gái ngây thơ giàu lên nhờ giải tỏa lại đòi chia tay với anh ta. Không phải kẻ ngốc thì đều có thể nghĩ thông suốt màn nữ thần xiêu lòng trước đó là kịch bản gì.
Lúc điện thoại bị tuột khỏi tay trong màn giằng co, cơn giận của Chung Di đã lên đến đỉnh điểm. Cô hạ quyết tâm, thầm nghĩ tốt nhất là rơi vỡ nát ra một chút, lát nữa cô sẽ gọi bác họ làm cảnh sát khu vực của Hồ Già Lệ tới bắt người, tối nay tên tồi này đừng hòng sống yên ổn!
Nhưng điện thoại không bị vỡ.
Chung Di nhìn thấy nó vẽ một đường vòng cung từ trên cao theo ánh mắt le lói, khi rơi xuống cực nhanh, nó nằm gọn vững vàng trong một lòng bàn tay có các khớp xương thon dài. Tiếp đó, chủ nhân của bàn tay ấy tiến lại gần, dùng bàn tay còn lại bẻ cổ tay Hạ Hâm.
Động tác trông có vẻ rất nhẹ nhàng, nhưng Hạ Hâm không chỉ lập tức buông tay đang túm lấy Chung Di ra, mà còn gào rú lên như thể bị nhấn trúng tử huyệt.
Chung Di theo bản năng nhích lại gần bên cạnh Thẩm Phất Tranh một bước.
Anh đẩy nhẹ một cái rồi buông ra, Hạ Hâm loạng choạng lùi về phía sau hai bước, suýt chút nữa thì ngã nhào.
“Cút.”
Hạ Hâm đã chạy đi thảm hại như thế nào? Có nhìn chằm chằm cô với vẻ hận thù hay không? Chung Di không biết, cô nhìn Thẩm Phất Tranh đột ngột xuất hiện mà chưa kịp định thần.
Cô biết thành phố Châu không phải thành phố lớn gì, nhưng cũng không ngờ thành phố Châu lại nhỏ đến mức chứa đựng được những cuộc gặp gỡ tình cờ thường xuyên như thế này. Với cùng một người.
“Tay em không sao chứ?” Giọng anh rất nhạt, đưa chiếc điện thoại không mảy may hư tổn cho Chung Di.
Chung Di xoa xoa cổ tay, lắc đầu nói không sao. Khi nhận lấy điện thoại của mình, sắc mặt cô có chút không tự nhiên.
Bởi vì vừa rồi trong đầu cô nảy ra một ý nghĩ phi lý, ý nghĩ đó bị giọng nói của anh cắt đứt, nhưng sự lúng túng sinh ra từ sự phi lý đó thì không. Trái lại còn có xu hướng lan rộng.
Trạm xe buýt ngày mưa, cửa sau quán bar, và cả tối nay.
Anh giống như đang thong dong ngồi trên chiếc A6 màu đen đi khắp thành phố Châu, lấy danh nghĩa ngắm phong cảnh cố đô, nhưng thực chất là xem cô có ở bên ngoài gây chuyện thị phi gì không. Hiệu suất còn cao hơn cả bác họ làm cảnh sát của Hồ Già Lệ. Bắt phát nào trúng phát nấy.
“Cái đó, người vừa nãy là…” Chung Di vừa định lên tiếng đã bị Thẩm Phất Tranh ngắt lời.
Vẻ mặt anh thong dong, giống như một vị thanh tra cao cấp lật lại hồ sơ vụ án cũ, thản nhiên tiếp lời Chung Di: “Một trong ba đối tượng khó nói của em.”
Dừng một giây, anh bổ sung đầy chặt chẽ. “Số một.”
“Ờm” hai gò má Chung Di cảm nhận được dấu hiệu nóng bừng: “... Thẩm tiên sinh trí nhớ thật tốt.”
“Thỉnh thoảng thôi.” Dù sao thì cảnh tượng mà Thịnh Bành nói bỏ lỡ cũng thấy tiếc đúng là rất khó quên.
Chuyện này tối hôm đó vẫn chưa nói rõ ràng, mặc dù khó nói, nhưng lúc này Chung Di vẫn cắn răng cố gắng giải thích, để tránh sau này lại có hiểu lầm.
“Thực ra không phải đâu... Người vừa nãy trước đó tâm địa bất chính theo đuổi bạn tôi, tôi chỉ là giúp bạn nhìn rõ bộ mặt thật của gã tồi đó, tiếp xúc với anh ta một chút mang tính chiến thuật, xem bói tay cho anh ta thôi, chứ tôi với anh ta chẳng có quan hệ gì hết. Bạn tôi bây giờ cũng không còn quan hệ gì với anh ta nữa rồi, anh ta có lẽ là có chút hận thù trong lòng. Còn về người họ Từ kia, lần ở khách sạn đã nói với anh rồi, chỉ là bạn học thôi, cậu ta đơn phương theo đuổi tôi, mẹ cậu ta còn không đồng ý nữa, anh cũng thấy rồi đấy.”
Giọng nói càng lúc càng nhỏ dần.
“Còn một người nữa thì sao?”
Chung Di ngước mắt nhìn anh, biểu cảm sững sờ.
Ngay sau đó, giọng nói chậm chạp mà vô thức thốt ra, giống như trong giờ học đột nhiên bị thầy giáo gọi tên trả lời câu hỏi, vừa đứng dậy, não bộ còn chưa kịp hoạt động nhưng giọng nói đã ấp úng làm nền rồi.
“Cậu ta, cậu ta ấy à, cậu ta là người hồi cấp ba tôi có quen...” Thêm một chữ, cô đính chính: “Từng quen.”
“Căng thẳng lắm sao?” Khóe môi anh ẩn hiện nụ cười nhạt.
Vừa có sự ôn hòa cúi xuống của người bề trên, vừa mang một luồng khí chất thong dong khó tả, cũng rất kích thích tính phản nghịch của kẻ bề dưới.
Chung Di lập tức nói: “Làm gì có!”
Cô muốn tỏ ra điềm nhiên như không, thu hẹp khoảng cách mất cân đối về khí thế giữa hai người, nhưng lại chữa lợn lành thành lợn què, khiến giọng điệu càng thêm chột dạ: “Tôi chỉ nói sự thật thôi, có gì mà phải căng thẳng.”
Chung Di xoay chuyển tình thế, chủ động đặt câu hỏi cho anh: “Thẩm tiên sinh sao lại đến gần đây vậy? Buổi tối anh có hẹn xã giao à?”
Chung Di nhớ rõ, gần đây có một hội sở sát hồ với cái tên nghe rất phong nhã. Ban ngày trông có vẻ thanh tịnh, đêm xuống xe cộ đi lại nườm nượp, đèn hoa rực rỡ.
Thẩm Phất Tranh trả lời: “Coi là vậy đi.”
“Thật khéo quá, lại tình cờ gặp nhau, còn bị anh nhận ra nữa.”
So với tiếng lầm bầm nhỏ của Chung Di, Thẩm Phất Tranh tỏ ra đường đường chính chính và thản nhiên hơn nhiều.
“Không còn cách nào khác.” Anh nhìn Chung Di: “Em có chút nổi bật.”
Ngồi trên xe thôi cũng có thể nhận ra ngay lập tức.
Chung Di sững sờ một lát.
Thẩm Phất Tranh nói lời thật lòng. Xe anh đi tới gần đây, tầm mắt anh vốn đang nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ một cách vô định, bỗng nhiên có một nơi để tiêu cự tập trung vào.
Cô đứng bên lề đường, cúi đầu nhìn điện thoại.
Chiếc áo hai dây trắng và quần đùi rộng rãi, chiếc sơ mi mỏng màu xanh cỏ lau xắn tay áo một cách cẩu thả, chiếc túi khoác trên vai và chiếc mũ lưỡi trai đều là màu cà phê nhạt, đơn giản xinh đẹp, không tốn chút sức lực nào.
Lúc đầu nhìn qua cũng chỉ thấy giống, vì chỉ có thể nhìn thấy một phần gương mặt nghiêng. Đúng lúc này có một gã đàn ông dáng vẻ lưu manh đi tới quấy rầy, khi cô giằng tay ra thì hơi nghiêng mặt đi.
Anh liền xác định được.
“Dừng xe.”
Vốn dĩ tốc độ xe không nhanh, trong không gian yên tĩnh vang lên giọng nói hơi trầm, tài xế lập tức nhìn gương chiếu hậu, thấy đôi lông mày của Thẩm Phất Tranh khẽ nhíu lại, động tác nhanh nhẹn tấp xe vào lề dừng lại.
Nhắc đến xe, Chung Di nhìn sang bên lề đường.
Không thấy chiếc A6 màu đen đã có ấn tượng kia, mà là một chiếc Maybach biển số địa phương, đang tĩnh lặng đỗ dưới gốc cây bên đường không xa. Vị tài xế đeo găng tay trắng, khoanh tay đứng đợi cạnh xe cũng là gương mặt lạ, không phải là Triệu Tử Long bảy tiến bảy xuất ở ngõ Phong Ninh, Chung Di cũng chưa từng gặp qua.
“Chiếc xe xịn này của anh còn oai phong hơn chiếc A6 hôm đó nhiều.” Ánh mắt của nữ minh tinh tối hôm đó khi quan sát chiếc xe, Chung Di nhìn thấy rõ ràng.
Lời nói của cô lúc nào cũng như măng mùa xuân, đột ngột bật ra, vô cùng tươi mới.
Bảo mã? Thẩm Phất Tranh nhếch khóe môi, theo ánh mắt cô quay đầu nhìn lại một cái: “Bác Lâm đi làm việc rồi, đây là xe khách sạn sắp xếp.”
Gia đình cô không phải không có người thân bạn bè đến thành phố Châu nghỉ tại khách sạn đó, nhưng Chung Di chưa từng thấy khách sạn sắp xếp cho khách đi lại bằng chiếc Maybach như thế này và một vị tài xế mới đeo găng tay trắng.
Trời mới biết lại là ai đang vội vàng nịnh nọt đây.
Đột nhiên nghĩ đến sự nịnh nọt thái quá này có thể đại diện cho điều gì, Chung Di ngơ ngác dời tầm mắt về phía trước mắt, biểu cảm như tờ giấy trắng thấm vào trong nước, nhạt nhẽo mà trong suốt.
Cô trầm ngâm nhìn Thẩm Phất Tranh.
Bác Bồ nói anh họ Thẩm, đến từ thành phố Kinh, nhưng ở thành phố Kinh họ Thẩm đại diện cho điều gì, Chung Di không hề biết. Vị cụ Thẩm là cố giao của ngoại là người như thế nào, Chung Di cũng không biết. Và Thẩm Phất Tranh trước mắt này là người như thế nào, Chung Di càng không biết.
Nghĩ một chút mà ra biết bao nhiêu vấn đề.
Nhưng cuối cùng, cô chỉ hỏi một câu.
Giống như tờ giấy ướt kia được vớt lên, mềm đến mức không tưởng nổi, chỉ đành cẩn thận mở ra.
“Tên của anh ấy, Thẩm Phất Tranh, Phất Tranh là hai chữ nào vậy ạ?”
“Em có hứng thú sao?”
Cả chủ ngữ và tân ngữ đều thiếu, chỉ vỏn vẹn hai chữ, một luồng không khí mập mờ kỳ lạ nhưng không hề đột ngột thổi về phía Chung Di, sưởi ấm cô, giống như vô tình đi ngang qua cục nóng điều hòa, cái nóng nực ẩn nấp trong đêm tối đột nhiên bị khơi mào.
Cô vốn định không thừa nhận: “Cũng không hẳn...”
Hiềm nỗi lần này anh rất dứt khoát, ngắt lời cô: “Tên tôi đặt không hay lắm, cũng không dễ giải thích, em đưa tay ra đây.”
Thế là Chung Di chỉ đành hờ hững xòe lòng bàn tay ra.
Ngón trỏ của anh vạch những nét ngang dọc, đầu ngón tay khô ráo, so với lòng bàn tay mềm mại của cô thì xúc cảm hơi thô. Những đường chỉ tay chằng chịt giao nhau báo hiệu quỹ đạo cuộc đời cô bị anh vạch đến mức có chút tê rần.
Đầu ngón tay Chung Di khẽ run rẩy một cái, rũ mắt nhìn theo hướng đi của các nét bút.
Có một khoảnh khắc thẫn thờ, cô cảm thấy tư thế bàn tay này của mình giống như đang hứng lấy thứ gì đó từ trên trời rơi xuống, thứ mà vì khát khao mà muốn nắm chặt trong tay. Thứ rơi xuống là gì vậy nhỉ?
“Là hai chữ này.” Anh viết xong rồi nói.
Chung Di theo bản năng nắm chặt tay lại, khen ngợi một câu mang tính lịch sự. Tại sao nói là lịch sự, vì cô căn bản không hề đặc biệt suy nghĩ, gần như là thốt ra theo bản năng.
“Tự thán phất như, viễn sơn nghiêu tranh. Cái tên này rất hay.”
Cái tên Thẩm Phất Tranh này đã theo anh gần ba mươi năm, nhưng cách giải thích như vậy, đây là lần đầu tiên anh được nghe.
“Bây giờ em muốn đi đâu, tôi đưa em đi.”
Chung Di giữ kẽ nói: “Liệu có làm gián đoạn cuộc dạo chơi đêm của anh không?”
“Dạo chơi đêm thì không hẳn, chỉ là đi dạo loanh quanh thôi.”
Anh nói với Chung Di, trước đó có người từng sắp xếp cho anh một hướng dẫn viên kỳ cựu, miệng lưỡi đúng là rất giỏi, trong bụng có chữ nghĩa, trích dẫn kinh điển, bàn cổ luận kim chỉ hận không thể lật lại mấy nghìn năm lịch sử.
“Nghe có vẻ…”
Giọng anh khựng lại, vẻ uyển chuyển trên mặt là sự xin lỗi mang tính lễ nghĩa, thực chất là vô cùng kén chọn: “Còn vô vị hơn cả lúc tôi học lịch sử đời Đường ở Cambridge.”
Chung Di bật cười, trong lòng thầm ghi nhớ, ồ, hóa ra trước đây anh từng học tập ở Anh.
“Trước đây có bạn đến thành phố Châu chơi, tôi cũng từng làm hướng dẫn viên, nhưng mà…”
Chung Di vén lọn tóc mai bên tai. “Không chuyên nghiệp đâu ạ.”
Anh nói chuyện đầy lịch thiệp: “Vậy tôi có vinh hạnh được trải nghiệm sự không chuyên nghiệp đó không?”
Chung Di khẽ nhún vai, trên mặt là thần thái phóng khoáng độc nhất của những cô gái ở độ tuổi này: “Không bao đổi không bao trả, hướng dẫn viên này còn không chấp nhận bất kỳ đánh giá tệ nào đâu nhé?”
Anh quay mặt đi, khẽ mỉm cười.
Những ngọn lá cây loan bên đường lay động trong gió đêm, cảm nhận cơn gió thổi tới từ phía cô, anh không hề có ý định kháng cự, chìm đắm trong đó một cách rất thoải mái.
“Bắt đầu rồi sao? Đây cũng là một phần của sự ‘không chuyên nghiệp’ à?”
Chung Di hừ hừ nói: “Vâng! Độc quyền tùy chỉnh, cảm giác trải nghiệm thế nào ạ?”
Lúc ngẩng đầu lên, đôi mắt dưới vành mũ của cô bất thình lình lộ ra dưới ánh đèn đường, con ngươi sáng rực.
“Vô cùng tốt.”
Chất giọng êm tai của người đàn ông kéo dài những âm tiết trầm thấp, mang theo ý vị quấn quýt không rõ ràng. Anh vừa nói vừa phối hợp với cô bằng một động tác gật đầu nhẹ.
Dường như không chịu nổi cái nhìn đối diện như vậy, Chung Di dời tầm mắt đi một chút, nhìn những kiến trúc phố cổ ẩn hiện sau bóng đèn, đường nét thanh thoát mang phong vị cổ xưa.
Thật khó để người ta không cảm thán đêm tối thật lả lơi.
Không để tài xế làm thay, Thẩm Phất Tranh đích thân mở cửa xe, Chung Di chắp tay sau lưng, đường đường chính chính lên xe.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi này, đoạn đường đá xanh thiếu đèn từng cùng đi trước đó giờ đã được hoàn thiện cơ sở vật chất. Những ngôi nhà hai bên đường được quầng sáng vàng ấm áp phác họa ra dáng vẻ nhu hòa, ánh đèn pha phía trước hòa vào đó, chậm rãi tiến vào.
Lần này tài xế thuận lợi đưa Chung Di về đến nhà.
Lúc chia tay, Thẩm Phất Tranh hạ cửa sổ xe nhắc nhở cô, dạo này ra ngoài hãy chú ý hơn, cố gắng đừng đi một mình, gã đàn ông kia trông không giống loại người sẽ dễ dàng bỏ qua đâu.
Chung Di biết anh đang nói đến Hạ Hâm, đứng ngoài xe, gật đầu nói: “Tôi biết rồi ạ.”
Cô vẫy vẫy tay, cố gắng chào tạm biệt lần nữa: “Vậy... bye bye ạ?”
Anh ở trong xe “ừm” một tiếng, nhàn nhạt nói: “Sau này tìm đối tượng thì mắt nhìn tốt lên một chút.”
Nói chuyện như người bề trên, lại còn kiểu đầy uy quyền, không chút thương lượng. Chung Di cắn cắn môi, sự rối loạn nhất thời trong lòng khiến cô không muốn so đo, cô hờ hững đáp một tiếng, tự cho là tự nhiên mà chuyển chủ đề: “Đợi tôi nghĩ xem lộ trình tham quan sắp xếp thế nào, tôi sẽ đến khách sạn tìm anh.”
Rất kiêu kỳ. Rất giống một hướng dẫn viên không chuyên nghiệp, không hiểu đạo lý khách hàng là thượng đế.
Nói xong, bước chân cô nhẹ nhàng, quay người đẩy cổng sân đi vào. Lưng tựa vào then cửa vẫn chưa cài, nghe thấy tiếng xe khởi động rồi rời đi.
Cô nhớ tới chiếc chum gốm tích nước mưa đã mọc rêu xanh đậm trước cửa.
Không biết tối nay có chú ếch nhỏ nào nhảy vào trong đó không.
8 Chương