NovelToon NovelToon

Chương 13

Chương 13

Vài trận mưa trong tháng tám đã quét sạch cái nóng nực của mùa hè.

Bước sang tháng chín, nhiệt độ buổi sáng giảm xuống rõ rệt. Những cơn gió nhẹ thổi vào trong nhà mang theo hơi lạnh thanh khiết, mơn trớn trên da thịt như một lớp lụa lạnh trong suốt.

Chung Di mặc váy ngắn tay định xuống lầu thì bị dì Thục Mẫn đang dọn dẹp gọi lại, bắt khoác thêm một chiếc áo khoác len mỏng.

Dì bảo nhiệt độ sáng tối thấp, phải cẩn thận kẻo cảm lạnh.

Trước khi ra khỏi nhà, cô kiểm tra lại bản sao căn cước công dân và báo cáo khám sức khỏe trong túi xách. Theo đúng hẹn, hôm nay cô phải đến cơ sở thực tập để làm thủ tục nhận việc.

Bảy tám giờ sáng nắng đã lên, thời tiết rất đẹp.

Xe buýt ở thành phố Châu cũng hiếm khi đúng giờ. Sau khi quét mã thanh toán trên điện thoại, Chung Di tìm một chỗ gần đó ngồi xuống, màn hình điện thoại tức thì hiện lên tin nhắn thông báo trừ tiền.

Cô gạt nhẹ thanh thông báo để xóa đi, đeo tai nghe Bluetooth, mở ứng dụng âm nhạc, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ đang lùi dần theo nhịp xe chuyển động.

Khi sắp đến tòa nhà thương mại, ánh nắng lóe lên, cô tựa vào cửa sổ và nhìn thấy bảng dừng xe buýt mang một ý nghĩa đặc biệt đối với mình.

Trong ký ức rèm mưa trắng trời, người đó đã đón cô tại chính nơi này để đưa đến Bảo Đoạn Phường lấy sườn xám.

Còn bộ sườn xám đó ư?

Tối qua khi dì Thục Mẫn dọn dẹp quần áo giao mùa, Chung Di đã bảo dì cất kỹ vào rương rồi.

Chắc là sẽ không mặc lại nữa.

Lần trước đến phỏng vấn là vào cuối tuần, Chung Di còn tưởng tòa nhà này vắng vẻ, hôm nay thứ hai, cô thực sự đụng phải giờ cao điểm buổi sáng. Thậm chí đợt thang máy đầu tiên cô còn không chen vào nổi, đành phải đợi lượt tiếp theo đi xuống đón khách.

Đúng lúc này điện thoại của Chung Di reo lên.

Màn hình hiển thị là mẹ gọi.

Sáng nay khi Chung Di vừa dậy đã nghe dì Thục Mẫn nói, bác Bồ vừa hửng sáng đã gọi điện đưa bà Chương đi rồi.

Sức khỏe ông ngoại không tốt, lúc đó Chung Di vô cùng căng thẳng, hỏi ông ngoại làm sao vậy? 

Dì Thục Mẫn nói: “Ông ngoại cháu không sao, sáng sớm thế chắc lão tiên sinh còn chưa dậy đâu. Nghe mẹ cháu nói trong điện thoại, hình như bác Bồ bảo có thứ gì đó bị mất.”

Chung Di thở phào nhẹ nhõm mới đi rửa mặt.

Lúc này thang máy xuống đến tầng một, tiếng "đinh" vang lên rồi mở ra. Chung Di không bước vào thang máy mà quay người chạy thẳng ra cửa, đôi mày bất giác nhíu chặt lại, xác nhận qua điện thoại: “Là bức tranh con vẽ trước đó bị lấy mất rồi ạ? Ai lấy ạ?”

Vội vàng chạy đến ngõ Phong Ninh, Chung Di khoác túi bước vào cổng thùy hoa.

Ông ngoại không có ở đó, trước mặt Chương Thanh Thư là gia đình ba người của người dì họ ngồi ngay ngắn.

Cô chị họ ăn mặc lòe loẹt vì tự thấy mất mặt nên im hơi lặng tiếng làm người tàng hình. Người dì họ một mặt thút thít kể khổ với bà Chương, một mặt đưa tay đánh hai cái vào đứa con trai bất hiếu bên cạnh.

Bà ta chỉ nói cờ bạc hại mạng người, những tổ chức cho vay nặng lãi lãi mẹ đẻ lãi con giăng bẫy người ta, thật thất đức, đáng bị trời đánh, nhưng lại chẳng nỡ nói một câu nặng lời nào với con trai mình.

Lời ra tiếng vào đều là chuyện đã rồi, cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi, đều là người thân cả, hay là bỏ qua đi.

Sau một hồi nói lời sáo rỗng, Chương Thanh Thư lắng nghe với gương mặt luôn bình thản, thấy con gái từ ngoài sân đi vào mới nhìn sang: “Sao con không che ô? Nắng chết đi được.”

Chung Di không quan tâm đến chuyện nhỏ nhặt này, quan sát một vòng, thấy dì Thục Mẫn bưng trà ra liền hỏi: “Ông ngoại cháu và bác Bồ đâu rồi ạ?”

Chương Thanh Thư: “Hôm nay ông ngoại con khám sức khỏe nên đi bệnh viện rồi.”

Chung Di đi đến bên cạnh mẹ: “Vậy cũng tốt, chuyện này đừng để ông ngoại biết.”

Chương Thanh Thư gật đầu, bà và bác Bồ cũng nghĩ như vậy, ông Chương Tái Niên vốn dĩ sức khỏe đã không tốt, từng phẫu thuật tim, nên cố gắng đừng để ông phải lo lắng vì những chuyện vặt vãnh này.

Người dì họ vừa nghe Chung Di nói vậy, lập tức hùa theo ngay: “Đúng vậy đúng vậy, vốn dĩ cũng không phải chuyện gì to tát, thằng Phương Thành về dì sẽ dạy dỗ nó thật nghiêm, dì hứa lần sau nó không dám nữa đâu. Chút chuyện nhỏ thôi, đừng để lão tiên sinh giật mình.”

Chung Di khẽ cười một tiếng, nhìn sang.

Vẻ mặt tươi cười lấy lòng của người dì họ lập tức không giữ nổi, gượng gạo nhếch mép.

Kẻ làm chuyện khuất tất thường không chịu nổi chút biến động nào, dù chỉ là một tiếng cười khẽ của người bên cạnh.

“Em cười cái gì?”

Chung Di nhìn về phía Phương Thành đang nói chuyện.

Người anh họ này, tính kỹ ra thì dường như không chỉ cùng tuổi với Thẩm Phất Tranh, mà còn từng sang Anh du học. Có điều anh ta tự nhiên không phải là học triết học ở Cambridge để nghe mấy thứ lịch sử đời Đường buồn chán. Ba năm ở một trường đại học hạng bét lấy được cái bằng cử nhân hữu danh vô thực về nước, chẳng những làm cạn kiệt gia sản mà nửa điểm bản lĩnh cũng chẳng học được.

Trái lại, anh ta cứ khoác lên mình cái vỏ bọc du học sinh mà anh ta tự cho là lấp lánh ánh kim, mắt cao hơn đầu, sống theo kiểu hiện tại vừa chẳng làm nên trò trống gì vừa tự cao tự đại.

Chung Di mỉm cười hỏi anh ta: “Anh nói bức tranh 'Mẫu đơn dát vàng' của em anh mang đi bán được ba mươi vạn, là thật hay giả vậy? Kẻ ngốc nào lại có mắt nhìn hàng thế ạ?”

Ánh mắt Phương Thành né tránh: “Anh đã nói là anh có người bạn làm việc ở công ty sưu tầm văn hóa rồi mà, cậu ta có cửa sau, gửi đến nhà đấu giá rồi. Em biết viết biết vẽ, lại là do đích thân ông ngoại dạy bảo, sao lại không có người nhìn ra giá trị chứ. Tóm lại là bán được rất nhanh.”

“Ồ~” Chung Di gật đầu như đã hiểu ra.

Trước khi Chung Di đến, trên bàn đã đặt một chiếc thẻ ngân hàng, lúc này người dì họ lại đẩy chiếc thẻ đó về phía Chương Thanh Thư: “Ba mươi vạn dì đã gom đủ rồi, tiền đều ở đây cả.”

Cô chị họ nãy giờ không lên tiếng lúc này cười lạnh: “Là ai gom vậy? Là túi xách trang sức của con gom đấy!”

Người dì họ sợ nảy sinh thêm rắc rối, lập tức lườm một cái: “Con nói ít đi một câu đi!”

Chị họ bất mãn: “Đây mới là câu đầu tiên con nói đấy! Mẹ quản con nghiêm thế, sao không quản con trai mẹ nhiều hơn đi?”

Chương Thanh Thư đưa mắt nhìn cặp mẹ con đang cãi vã kia, cuối cùng nhìn sang Phương Thành đang không ngừng vân vê ngón tay ở bên cạnh.

“Tôi đã hỏi bác Bồ rồi, bức tranh đó của Di Di là nó vẽ chơi ở chỗ ông ngoại thôi, ngay cả con dấu cũng chưa đóng. Anh mang đến nhà đấu giá, ngay cả việc lưu trữ cũng thành vấn đề. Đã là cơ sở chính quy thì quy trình đấu giá giới thiệu thế nào? Tác giả không rõ danh tính sao?”

Hai mẹ con không vì túi xách trang sức mà cãi nhau nữa.

Nghe thấy vậy, cả gia đình ba người đưa mắt nhìn nhau, im thin thít như thóc, đồng thanh cầm chén trà dì Thục Mẫn vừa mang lên.

Cảnh tượng đó trông thật nực cười.

Chung Di làm bộ cầm lấy điện thoại: “Đã đến nước này rồi mà còn không nói thật sao? Nhất thiết phải báo cảnh sát làm rùm beng lên, để cảnh sát đến hỏi mới chịu sao?”

Người dì họ đặt chén trà xuống, căng thẳng nói: “Đều là người thân cả, báo cảnh sát làm gì chứ. Hơn nữa tiền dì cũng đã mang trả lại rồi, chuyện trong nhà, làm lớn chuyện để người ngoài xem cười cho thì chẳng ra làm sao cả.”

“Tiền mang trả lại rồi sao?” Chung Di nhìn chiếc thẻ ngân hàng trên bàn: “Tranh của cháu không đáng giá ba mươi vạn, ba vạn cũng chẳng có ai mua đâu.” 

Ánh mắt chuyển hướng, Chung Di nhìn chằm chằm vào Phương Thành: “Nhưng nếu hôm đó anh không chỉ lấy trộm tranh của em mà còn tìm ra con dấu của ông ngoại em, tự ý đóng vào, lấy tranh của em mạo danh tác phẩm của ông ngoại em thì không đơn giản là ba mươi vạn nữa đâu.”

Thậm chí chẳng cần trả lời, nhìn phản ứng trên khuôn mặt của cả gia đình đó là biết suy đoán này chắc chắn đúng.

Cuối cùng người dì họ ấp úng nói: “Phương Thành có đóng dấu của ông ngoại cháu... bán rồi, bán được sáu mươi vạn...”

Chung Di hít một hơi sâu, sắc mặt lạnh lùng.

Ông ngoại đã gác bút từ lâu, một người đã gác bút từ lâu lại có tác phẩm mới lưu truyền ra ngoài, một khi chuyện này lan rộng, nhẹ thì gây ra những lời đồn đoán ác ý, nặng thì ảnh hưởng đến thanh danh nửa đời người của ông. Nghĩ đến điểm này, Chung Di siết chặt nắm đấm, cả cánh tay không khỏi run rẩy.

Cô tuyệt đối không cho phép ông ngoại bị liên lụy vô cớ, bị người ta chỉ trích.

Chương Thanh Thư sắc mặt cũng trầm xuống, hỏi là công ty sưu tầm văn hóa nào? Là ai tiếp nhận gửi đến nhà đấu giá nào?

Giọng của Phương Thành vẫn còn có chút không cam lòng: “Đều đã bán đi rồi...”

Chung Di lạnh lùng nhắc nhở anh ta: “Tốt nhất bây giờ anh đừng nói thêm một câu nhảm nhí nào nữa, nếu không em sẽ gọi cảnh sát đến cho anh biết hậu quả của việc trộm cắp tài sản của người khác rồi bán với giá cao sáu mươi vạn là gì. Đến lúc đó anh cứ việc nói với cảnh sát là đều đã bán đi rồi, xem đồn cảnh sát sẽ nghĩ ra cách gì cho anh.”

Người dì họ cầu xin: “Di Di, đều là người thân cả...”

Chung Di không nể tình cắt ngang: “Thà rằng không phải, làm người thân với các người thật xui xẻo, các người không tự biết sao?”

Lời này hơi nặng, dù sao sau này lấy lại tranh còn cần Phương Thành phối hợp, Chương Thanh Thư khẽ gọi một tiếng nhắc nhở: “Di Di.”

Chung Di ngoảnh mặt đi, điều chỉnh nhịp thở.

Lúc này Phương Thành mới thành thật khai báo là công ty sưu tầm văn hóa nào, phương thức liên lạc của người bạn giúp bán tranh, rồi gửi đến nhà đấu giá nào. Cuối cùng anh ta nói: “Vị ông chủ đó khá có mắt nhìn hàng, vừa nhìn thấy tranh là đã nghi ngờ rồi. Quản lý hỏi bọn anh có phải bản gốc không, bạn anh lúc đó cũng chột dạ, vốn định không bán nữa, nhưng vị quản lý đó nghe một cuộc điện thoại rồi bảo, nếu đi theo quy trình đấu giá chính quy, họ không thể đưa ra giám định, cũng không muốn chịu rủi ro về uy tín, nhưng ông chủ đứng sau họ rất thích bức tranh này, sẵn sàng tự bỏ tiền túi ra mua lại, nhưng không thể định giá theo giá thị trường, giá chốt chỉ đưa ra sáu mươi vạn... Lúc đó anh đang cần tiền, sáu mươi vạn cũng không ít nên đã đồng ý.”

Lời định nói ra, Chung Di cố nhịn lại, chẳng buồn nói rằng tác phẩm của ông ngoại là vô giá, cái giá chốt sáu mươi vạn này là đang vả vào mặt ai.

Chung Di nói với gia đình đó: “Cháu hy vọng các người hiểu rằng, kết quả xấu nhất của việc này là tranh không lấy lại được, cháu sẽ báo cảnh sát giải thích tất cả, danh tiếng của ông ngoại tuyệt đối không thể bị hủy hoại một chút nào trong tay các người!”

Chung Di nhìn chằm chằm Phương Thành: “Hẹn bạn của anh ra đây, càng sớm càng tốt.”

Chương Thanh Thư nhìn thời gian, bảo dì Thục Mẫn thu dọn trà cụ: “Ông ngoại và bác Bồ cũng sắp từ bệnh viện về rồi, các người về trước đi.”

Người dì họ đứng dậy, ánh mắt nhìn qua chiếc thẻ ngân hàng trên bàn, bà ta đẩy nó đi thế nào thì nó vẫn nằm nguyên ở đó. Bà ta lúng túng hỏi: “Vậy số tiền này...”

Chương Thanh Thư biết bà ta có ý gì: “Tranh bán đi sáu mươi vạn, không chắc sáu mươi vạn đã lấy lại được. Nhà các người từng kinh doanh đồ xa xỉ cũ, điểm này chắc phải rõ chứ. Tiền thì nhà các người bây giờ không thể lấy ra ngay lập tức được, bên tôi sẽ tạm ứng trước.”

Nghe thấy có người ứng trước, thần sắc người dì họ giãn ra, thậm chí muốn đưa tay chạm vào chiếc thẻ ngân hàng.

Chương Thanh Thư nhanh hơn bà ta một bước, cầm lấy chiếc thẻ: “Các người đã nhận sáu mươi vạn, sáu mươi vạn này phải chuyển vào thẻ này không thiếu một xu. Tính cách của Di Di các người cũng biết rồi đấy, đừng nói là tôi, dù là ông ngoại nó có nói đỡ cho các người thì nó cũng không thể bỏ qua đâu. Từ nhỏ nó đã không chịu thiệt thòi chút nào rồi.”

Chương Thanh Thư dịu dàng trả lại câu nói “đều là người thân” mà bà đã nghe đi nghe lại nhiều lần nãy giờ.

“Đều là người thân cả, đừng vì chút chuyện nhỏ mà làm cho sau này không thể đi lại với nhau nữa.”

Gia đình đó đã đi rồi.

Chung Di uống trà lạnh, trong lòng buồn bực.

Lúc này Chương Thanh Thư mới hỏi cô: “Hôm nay con nói là đi làm thủ tục thực tập, đi muộn một chút có sao không?”

Chung Di đã quên mất việc này. Mở điện thoại ra, WeChat có mấy tin nhắn chưa đọc và một cuộc gọi nhỡ, đều là từ cơ sở dạy múa gọi đến.

Nhìn màn hình, Chung Di nhanh chóng đưa ra quyết định, vừa soạn tin nhắn trong khung chat vừa nói với mẹ rằng cô không định thực tập ở đó nữa.

Trước đây vì chuyện Chung Di ở lại thành phố Châu thực tập, hai mẹ con từng có bất đồng. Chương Thanh Thư chỉ đưa ra lời khuyên chứ không ép buộc Chung Di phải nghe lời. Lúc này nghe Chung Di nói không định thực tập nữa, bà có suy đoán: “Vì chuyện bức tranh sao?”

“Vâng.” Chung Di gật đầu: “Chẳng phải họ nói vị ông chủ đó là người thành phố Kinh sao, tranh ngay trong ngày đã được gửi đến thành phố Kinh rồi. Muốn lấy lại chắc chắn phải gặp mặt nói chuyện trực tiếp với người ta, trước sau chuyện sẽ không ít đâu ạ.”

Chương Thanh Thư xoa mái tóc dài mượt như lụa của con gái, ôn tồn nói: “Không sao, con cứ bận việc của con đi, đến lúc đó mẹ đi thành phố Kinh xử lý là được rồi.”

Chung Di không đồng ý: “Chẳng phải mẹ không thích thành phố Kinh sao? Để con đi là được rồi.”

“Mẹ nói không thích từ bao giờ? Người nói không thích là con chứ?”

Chung Di nhớ lại những ngày trước kỳ thi nghệ thuật, Chương Thanh Thư đưa cô đến thành phố Kinh để ra mắt thầy cô tập huấn.

Có một lần xe đi ngang qua đường Thường Tích, mẹ nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng chỉ cho Chung Di xem, nói mẹ trước đây từng sống ở đó, ở sân sau có trồng bách rồng, lê gai, rất nhiều loại cây kỳ lạ, còn có cả một vườn hồng trắng.

Đó là lần đầu tiên Chung Di thấy mẹ lộ ra dáng vẻ đau buồn đến thế.

Khi Chung Di nhìn qua cửa kính xe buýt, đúng lúc có một nhóm học sinh tiểu học đeo khăn quàng đỏ đi theo hướng dẫn viên cầm cờ nhỏ đi ngang qua dãy nhà lầu phong cách thời Dân quốc đó. Tất cả cửa sổ ở tầng hai đều đóng chặt, toát ra sắc xanh thẫm cổ điển, trên thùng rác màu bạc trước cửa có ghi cấm hút thuốc, tham quan văn minh.

Chung Di nói: “Mẹ không nói ra, nhưng con nhìn thấy được.”

Trong lòng Chung Di, thành phố Kinh chưa bao giờ là nhà của cô.

Nhưng đó lại là nơi Chương Thanh Thư sinh ra và lớn lên.

Trước đây nhà họ Chương ở thành phố Kinh như thế nào, Chung Di chỉ nghe dì Thục Mẫn kể lại đôi điều, nhà họ Chương từng xảy ra chuyện gì Chung Di cũng không rõ lắm. Ông ngoại và mẹ đều thống nhất ý kiến, bình thản nói qua loa một câu rằng đó đều là chuyện quá khứ rồi.

Hồi nhỏ Chung Di thực sự nghĩ đó là chuyện nhẹ tựa mây bay.

Lần tập huấn đó cô mới lờ mờ nhận ra, hóa ra thăm lại chốn cũ cũng chẳng khác gì khơi lại chuyện xưa, cũng khiến người ta đau khổ.

Tin nhắn WeChat đã gửi đi, Chung Di xin lỗi vì trong nhà xảy ra chút sự cố nên không thể đến nhận việc đúng hạn, quyết định từ bỏ kỳ thực tập này. Bên cơ sở dạy múa bày tỏ sự thấu hiểu và nói với Chung Di rằng họ có thể giữ vị trí cho cô, nếu sau này cô còn ý định đến làm việc thì có thể liên hệ bất cứ lúc nào.

Chung Di trả lời cảm ơn.

Ngay chiều hôm đó, Chung Di đã đi gặp bạn của Phương Thành và lấy được danh thiếp của vị quản lý bên nhà đấu giá.

Bạn của Phương Thành tiêm phòng trước cho Chung Di.

“Lúc ký hợp đồng bàn giao, vị ông chủ đó không hề xuất hiện. Ngay cả khi cô tìm đến nhà đấu giá để hỏi thăm thì ước chừng cũng chỉ biết được số điện thoại của trợ lý hay thư ký gì đó thôi. Những ông chủ lớn tùy tiện bỏ ra sáu mươi vạn để tiêu khiển như vậy không dễ gặp đâu.”

Chung Di cầm lấy tấm danh thiếp trên bàn, khóe miệng khẽ nhếch lên trong giây lát, liếc nhìn Phương Thành một cái rồi nói: “Tin xấu này anh nên nói chuyện nhiều hơn với bạn của anh đi, vì nếu tôi không lấy lại được tranh thì người phải đi tù là anh ta, còn anh là đồng phạm.”

Nói xong Chung Di liền xách túi bỏ đi.

Phía sau vang lên giọng nói kinh ngạc của bạn Phương Thành: “Cô em họ này của cậu, người đẹp thế mà nói chuyện gắt vậy sao?”

Đúng như dự đoán của bạn Phương Thành, dù đã tìm đến nhà đấu giá và tốn bao công sức, cuối cùng Chung Di cũng chỉ liên lạc được với một người đàn ông tự xưng là trợ lý Dương.

Số điện thoại thuộc vùng thành phố Kinh.

Đối phương nói chuyện ít biểu lộ cảm xúc, giọng điệu làm việc chuyên nghiệp, dứt khoát.

Chung Di nói rõ mình là cháu ngoại của Chương Tái Niên, bức tranh đó không phải là bút tích thực của ông ngoại, là sau khi bị mất trộm đã bị người ta đóng dấu của ông ngoại vào, rồi mới qua tay nhà đấu giá bị giao dịch đi. Dù phải trả thêm tiền, bức tranh này cô nhất định phải lấy lại.

“Hy vọng phía ông chủ của anh có thể phối hợp thực hiện quy trình hủy hồ sơ của nhà đấu giá, vì ông ngoại tôi đã gác bút nhiều năm, việc có tác phẩm mới xuất hiện trở lại trên thị trường đấu giá ảnh hưởng rất xấu đến ông. Nếu phía ông chủ của anh còn yêu cầu nào khác, chúng ta cũng có thể thương lượng thêm.”

Trợ lý Dương trả lời cô: “Tình hình này tôi cần phải báo cáo với ông chủ, quyết định cụ thể cũng cần ông chủ đưa ra, tôi không thể tự quyết định được.”

“Vâng.” Vì cô từng đắc tội với người ta ở thành phố Kinh, lại hiểu rõ các mối quan hệ ở thành phố Kinh thực ra rất nhỏ, Chung Di lo lắng hai chuyện không khéo lại trùng hợp vào nhau: “Thứ lỗi cho tôi mạo muội, anh có tiện nói ông chủ của anh họ gì không ạ?”

“Họ Bàng, bàng trong bên cạnh.”

Chung Di thở phào: “Vâng, cảm ơn anh, phiền anh báo cáo lại giúp ạ.”

Đối phương trả lời: “Đó là việc nên làm, xử lý công việc cho ông chủ chính là nội dung công việc của tôi.”

Sáng hôm sau, Chung Di nhận được cuộc gọi lại của trợ lý Dương.

“Bức tranh này ông chủ chúng tôi ngay từ đầu đã nhìn ra không phải bút tích của Chương lão tiên sinh, cũng không quan tâm có phải bản gốc hay không, chỉ thấy rất thú vị, mua về là định tặng bạn. Hiểu được tình hình bên phía Chung tiểu thư, ông chủ chúng tôi cũng có thể thông cảm, sẵn sàng gặp mặt trao đổi trực tiếp với cô, nhưng thời gian tới ông ấy không có kế hoạch đến thành phố Châu.”

Chung Di ngồi trên giường, cơn buồn ngủ tan biến hoàn toàn: “Vâng, hôm nay tôi có thể đi thành phố Kinh ngay ạ.”

Bên kia lộ vẻ khó xử nói: “Nhưng thời gian gặp mặt cụ thể ông chủ vẫn chưa quyết định, e là hôm nay không được. Gần đây lịch trình của ông ấy khá bận rộn, có thể lúc nào cũng rảnh, cũng có thể rất lâu nữa mới rảnh.”

Ý của lời nói này Chung Di hiểu rồi, gọi là phải có mặt ngay.

Đã có ý cầu cạnh với người ta thì phải có dáng vẻ của người đi cầu cạnh, Chung Di nhẹ giọng nói: “Không sao đâu ạ, thời gian dài tới tôi đều sẽ ở thành phố Kinh, về mặt thời gian tôi hoàn toàn có thể phối hợp. Chỉ cần Bàng tiên sinh rảnh, xin anh hãy liên hệ với tôi ngay lập tức.”

Trưa hôm đó Chung Di thu dọn hành lý đơn giản, ngồi lên chuyến tàu cao tốc đi thành phố Kinh.

Lúc ra khỏi ga, sắc trời u ám, gió lớn thổi làm chiếc áo khoác gió màu trắng trên người Chung Di kêu phần phật. Đôi mắt sau lớp kính râm của cô nheo lại khó chịu, thái dương giật thình thịch, một cơn đau đầu như trúng số độc đắc.

Học đại học ở thành phố Kinh ba năm, ấn tượng tốt đẹp nhất của cô về thành phố này chính là vào tháng chín.

Thời tiết trong xanh, nhiệt độ dễ chịu, trời cao mây nhạt, đầu thu là mùa được công nhận là thích hợp nhất để đi du lịch trong năm ở thành phố Kinh. Lại đúng lúc gần đến ngày Quốc khánh, các địa điểm tham quan ngoài trời dù không phải cuối tuần cũng trong tình trạng khách du lịch tập trung đông đúc.

Tháng chín cực kỳ hiếm thấy thời tiết tồi tệ như thế này.

Vậy mà cô lại gặp phải.

Chung Di kéo thấp chiếc mũ nỉ màu trắng, đi đôi bốt cao quá gối màu đen. Trước khi kéo cửa xe taxi, cô thoáng thấy hình ảnh mình qua cửa kính xe màu sẫm như một bộ trang phục đi đưa tang rất hợp cảnh.

Bác tài hỏi cô đi đâu?

Đóng cửa xe lại, Chung Di báo địa điểm: “Học viện múa thành phố Kinh.”

Đến ký túc xá, chìa khóa của Chung Di không dùng đến vì cửa phòng đang mở. Cô đi vào đặt chiếc vali nhỏ xuống, thấy cạnh bàn mình xếp mấy cái kiện hàng chuyển phát nhanh.

Cô đang xem người gửi, bạn cùng phòng Hà Mạn Kỳ đắp mặt nạ, bưng một chậu quần áo đã giặt sạch vắt khô đi vào. Cô ấy kinh ngạc nói: “Di Di, sao cậu lại về đây?”

“Tớ có chút việc cần xử lý, cậu không đi thực tập sao?”

Nhắc đến thực tập, Hà Mạn Kỳ thở dài, ra ban công phơi quần áo: “Chao ôi, tớ với cậu lại chẳng giống nhau. Đơn vị cô Trâu giới thiệu cho tớ cũng chẳng phải nơi tốt lành gì, tớ không định đi nữa. Mấy ngày nay đang rải hồ sơ, giờ đang cân nhắc xem có nên đi làm người mẫu không, nghe nói kiếm được nhiều lắm.”

Cầm chiếc móc áo, dùng sức giũ mạnh nếp nhăn của chiếc áo ướt, Hà Mạn Kỳ giũ một cái liền nhớ ra, thấy mình vừa rồi hình như lỡ lời.

Sắp xếp ban đầu của Chung Di vốn rất tốt, nhưng bây giờ cô không thể đến Nhà hát ca múa nhạc thành phố Kinh được nữa.

Cô ấy đứng ở ban công nghiêng đầu nhìn qua, Chung Di đang ngồi xổm ở đó tháo kiện hàng, không hề có vẻ gì là bị kích động cả, góc mặt bình thản và xinh đẹp.

“Di Di.”

“Hửm?” Người gửi và số điện thoại trên những kiện hàng này Chung Di đều không quen. Cô tìm dao rọc giấy mở ra, phát hiện bên trong là một số thứ như nước hoa, mỹ phẩm dưỡng da.

Hà Mạn Kỳ mong chờ mời mọc: “Di Di, cậu có muốn đi phỏng vấn người mẫu cùng tớ không? Điều kiện của cậu tốt thế này, chắc chắn là được mà.”

“Tớ không thích làm người mẫu, chúc cậu phỏng vấn thuận lợi nhé.”

“Vậy chuyện thực tập của cậu giải quyết thế nào đây?” Hà Mạn Kỳ lộ vẻ lo lắng: “Chẳng phải vị thiếu gia họ Bành kia nói, nếu cậu không đồng ý với anh ta, anh ta sẽ khiến cậu không thể nhảy múa ở thành phố Kinh được sao?”

Chung Di không coi đó là chuyện lớn: “Luôn có cách giải quyết mà, cùng lắm là không ở lại Kinh Thị nữa thôi.” 

Chung Di tháo đồ xong, nhìn sang vị trí giường bỏ trống đã lâu ở bên cạnh: “Những thứ này đều là Cận Nguyệt gửi sao?”

“Ừm, trợ lý của cậu ấy gửi đến đấy. Chắc là thương hiệu tặng cho cậu ấy, cậu ấy dùng không hết nên mới gửi cho bọn mình. Chút ơn huệ nhỏ, ai thèm chứ.”

Chung Di thấy cô ấy vào phòng tắm gỡ mặt nạ rồi quay lại chỗ ngồi, cầm một lọ nước tinh chất đắt tiền vỗ lên mặt, vừa vỗ vừa biểu cảm phong phú nói: “Di Di này, cậu nói xem, cậu ấy cũng chẳng kể với bọn mình là cậu ấy dựa vào ai, liệu có phải là kiểu ông già hói đầu không? Cậu ấy không dám nói? Sợ bọn mình cười nhạo cậu ấy?”

Chung Di cúi đầu, lọ nước tinh chất của Hà Mạn Kỳ y hệt lọ trên tay cô, chắc cũng là Cận Nguyệt tặng.

“Cậu lại nghe ai nói thế?”

Hà Mạn Kỳ vẻ mặt ngây thơ: “Con gái trong lớp ai cũng nói thế mà. Tớ vừa mới đi phòng giặt đồ còn nghe thấy người ta nói đấy, bảo là tháng trước ở Hy Hòa Cổ Đô nhìn thấy một lão hói đầu nói nói cười cười với Cận Nguyệt đi vào thang máy.”

“Ồ, không đúng, người ta giờ có nghệ danh rồi, không gọi là Cận Nguyệt nữa, phải là Giang——Cận——Nguyệt——”

Chung Di hỏi: “Ai nói ở phòng giặt đồ thế? Có phải Từ Ngưng ở phòng bên cạnh không?”

Hà Mạn Kỳ kinh ngạc bịt miệng: “Sao cậu biết?”

Chung Di mỉm cười: “Đoán thôi.”

Hồi đó Cận Nguyệt do Từ Ngưng giới thiệu đi làm lễ tân yến tiệc, Từ Ngưng với tư cách là đàn chị, mỗi lần nhận lương ngày đều khấu trừ một khoản tiền rồi mới đưa cho Cận Nguyệt, lời ra tiếng vào còn bắt Cận Nguyệt phải coi cô ta là ân nhân. Cuối cùng, có người làm lễ tân thì gặp được quý nhân, có người làm lễ tân xong lại tiếp tục đi hết buổi này đến buổi khác làm lễ tân, giờ có lăn lộn tốt đến mấy thì cũng chỉ là một kẻ trung gian không ra gì.

Loại trung gian kiếm lời từ những cô gái xinh đẹp này, nếu nói khó nghe thì sẽ rất khó nghe.

Chăn gối đã lâu không dùng, Chung Di tháo ga giường vỏ gối đi giặt, tối nay cô định ở khách sạn, bỗng nhiên nghĩ đến Từ Ngưng đã tốt nghiệp rồi sao lại xuất hiện ở phòng giặt đồ ký túc xá nữ.

“Hôm nay Từ Ngưng đến đây làm gì thế?”

“Hình như là bạn cô ta mở công ty người mẫu, nói phúc lợi tốt lắm, hỏi mấy đứa bọn tớ có muốn đi không, còn mang theo một số mẫu thử nước hoa, nói là thương hiệu tặng cô ta, tớ không lấy.” Hà Mạn Kỳ nói rất nhỏ: “Tớ bảo Cận Nguyệt đã tặng bọn tớ đồ fullsize rồi mà...”

Sau đó tự nhiên là một trận nói năng mỉa mai của Từ Ngưng, nói Cận Nguyệt khó nghe đến mức nào thì nói.

Chung Di đoán được.

Có điều, cô cũng có chuyện không đoán được.

Hôm nay lúc Từ Ngưng đến còn hỏi đến Chung Di, Hà Mạn Kỳ nói Chung Di không có ở đây, không biết khai giảng có đến không.

Từ Ngưng hừ lạnh một tiếng, nói với Hà Mạn Kỳ: “Cái ký túc xá của các cô đúng là toàn nhân tài, một đứa thì thực dụng thật sự, một đứa thì thanh cao giả tạo, tuyệt thật đấy. Cô cứ chờ mà xem, cuối cùng Chung Di chắc chắn sẽ cun cút đi theo cái gã họ Bành kia thôi, mấy chuyện này tôi thấy nhiều rồi. Thiếu gia họ Bành người ta hôm nay Ferrari mai Porsche, cô tưởng cô ta thực sự không động lòng chút nào sao? Đang làm giá cho mình đấy! Đâu biết rằng mấy vị thiếu gia giàu có kia thấy nhiều loại con gái thanh cao giả tạo này rồi, thấy chán rồi, giờ người ta không theo đuổi nữa đâu, có lúc cô ta phải hối hận cho xem!”

Nói Cận Nguyệt thì thôi đi, Hà Mạn Kỳ cảm thấy Cận Nguyệt vừa bảo lưu học tập vừa đi đóng phim, ít nhiều cũng dính líu đến những lời đồn đại hám hư vinh, nhưng Chung Di chẳng làm gì cả, cơ hội thực tập tốt thế mà mất tiêu, nói ra thì cũng khá thảm.

Thế là Hà Mạn Kỳ liền giúp Chung Di nói một câu: “Di Di không phải hạng người như thế, Di Di không giống Cận Nguyệt, cậu ấy đâu có thiếu tiền.”

Từ Ngưng vỗ vai cô ấy, tỏ vẻ thâm sâu nói: “Mạn Kỳ à, cô đơn thuần quá, cô chưa có khái niệm về việc người ta có thể giàu đến mức nào đâu.”

Những điều này Hà Mạn Kỳ đều không nói với Chung Di.

Mang ga giường vỏ gối đến phòng giặt đồ, Chung Di quay lại làm ướt hai tờ khăn mặt lau sạch lớp bụi mỏng trên bàn và tủ sách, sau đó thu dọn quần áo.

Hà Mạn Kỳ ngồi ở chỗ của mình sơn móng tay, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Chung Di.

Rất nhiều quần áo và túi xách của Chung Di đều không hề rẻ.

Một người có được trưởng thành trong môi trường sung túc hay không, không thể giả vờ, cũng không thể che giấu.

Giống như khi nhận được quà của Cận Nguyệt, cô ấy và một người bạn cùng phòng khác rất dễ cảm thấy Cận Nguyệt đang khoe khoang, về bản chất là vì một kiểu đố kỵ không muốn thừa nhận, bởi vì những thứ này đối với họ là những thứ rất tốt, còn Chung Di thì không.

Dù cho người bạn cùng phòng cũ đã trở thành ngôi sao được gọi là người nổi tiếng, có xe sang đưa đón, Chung Di cũng chẳng hề đố kỵ.

Nhưng Hà Mạn Kỳ nghĩ, cũng đúng thôi, Chung Di không cần phải đố kỵ.

Bởi vì người theo đuổi cô cũng có thân phận không tầm thường, chỉ cần cô muốn, xe sang đưa đón cô có thể có bất cứ lúc nào.

Hà Mạn Kỳ như vô tình hỏi: “Đúng rồi Di Di, hình như chưa nghe cậu nói nhà cậu làm gì nhỉ?”

“Mẹ tớ mở một tiệm trà.”

“Ồ, vậy chắc kinh doanh tốt lắm nhỉ.”

“Cũng tạm thôi.” Chung Di xếp những bộ quần áo định mặc trong thời gian tới vào vali, những bộ quần áo không muốn dùng nữa nhưng còn khá mới thì dùng túi đựng lại, định mang xuống lầu bỏ vào thùng quyên góp quần áo.

Bận rộn đến tối mịt, Chung Di mới lau dọn sạch sẽ từ trên xuống dưới chỗ giường của mình.

Hà Mạn Kỳ thấy cô cầm túi xách và vali chuẩn bị đi: “Di Di, cậu lau dọn sạch sẽ thế này không định ở ký túc xá sao?”

“Có ở chứ.” Chung Di nói: “Tối nay tớ ở khách sạn trước, ngày mai nắng đẹp, phơi chăn gối một chút rồi mới ngủ, nếu không sẽ không thoải mái.”

“Ồ, vậy bái bai nhé.”

“Bái bai.”

Bóng người biến mất sau cửa, Hà Mạn Kỳ chợt nhớ ra mình cũng đã lâu không phơi chăn gối mà vẫn cứ thế ngủ thôi. Cô ấy đứng dậy kéo một góc chăn từ trên giường lên ngửi ngửi, một mùi phấn sáp, cô lẩm bẩm: “Sẽ không thoải mái sao? Đúng là tiểu thư.”

Người quý thì nhiều việc, trước đây trong thế giới của Chung Di, đó là một khái niệm rất xa vời, cho đến khi cô bị người ta bỏ mặc từ ba ngày đến năm ngày mà chẳng có lấy một tin tức gì.

Cô đã từng nghi ngờ liệu vị trợ lý Dương kia có quên mất sự hiện diện của mình rồi không.

Sau khi xử lý xong các sự vụ khai giảng, cô xách túi chuẩn bị đi về phía phòng tập của trường, nghĩ rằng hôm nay là đêm hội chào mừng tân sinh viên, tòa nhà nghệ thuật chắc là không có mấy người.

Tầng hầm của tòa nhà nghệ thuật là kho hàng, khi Chung Di đến đó, mấy nam sinh đeo băng tay tình nguyện viên của hội sinh viên đang chuyển đồ, mấy cuộn thảm đỏ mới tinh được cuộn lại dày cộm, rõ ràng là có vị khách quý không vướng bụi trần nào sắp đến.

Đúng lúc này, một bóng hình thanh nhã búi tóc thấp từ phòng đăng ký bên cạnh đi ra, nhìn thấy Chung Di mắt liền sáng lên, đi tới nói: “Cô đang định gọi điện cho em đây, nghe Trịnh Văn Văn nói dạo trước em đã về trường rồi.”

Trịnh Văn Văn là một người bạn cùng phòng khác của Chung Di.

Chung Di không thể nói chuyến này mình đến chỉ để xử lý việc riêng của gia đình, không có ý định ở lại thành phố Kinh, nhất thời im lặng.

Mấy nam sinh chuyển thảm đỏ trước khi đi chào một tiếng, nói: “Cô Trâu, vậy bọn em mang đồ đến cửa lễ đường trước ạ.”

Cô Trâu đáp lại một tiếng, quay đầu lại tiếp tục nhìn Chung Di: “Sao đến trường cũng không liên lạc với cô?”

“Dạ em đang bận chút việc riêng ạ.”

Cô Trâu kéo Chung Di, nói chuyện từ tòa nhà nghệ thuật suốt dọc đường đến cửa đại lễ đường.

Lễ đường của Kinh Vũ đã có tuổi đời rồi, băng rôn thảm đỏ lẵng hoa, món nào món nấy bày biện đầy đủ cũng vẫn thiếu chút khí thế.

Lớp sơn trên các cột trụ ở cửa là sơn mới, nhưng những món đồ cũ không chịu nổi sự tô điểm, luôn có thể nhìn thấy dấu vết của sương gió bão bùng ở những chi tiết nhỏ nhặt. Năm nào cũng có tin đồn lễ đường sắp đổi sang tòa nhà mới, tiếng sấm lớn mưa nhỏ, dường như luôn thiếu một cựu sinh viên thành đạt và hào phóng.

Cô Trâu rất ẩn ý nói với Chung Di rằng cô đã hiểu nội tình chuyện thực tập đó rồi. Hôm nay một vị lãnh đạo lớn nào đó của Nhà hát ca múa nhạc thành phố Kinh cũng sẽ đến tham quan chỉ đạo, năm thứ hai Chung Di đã từng đảm nhiệm vị trí dẫn múa nhóm trong buổi biểu diễn đặc biệt của nhà hát, có lẽ vị lãnh đạo lớn đó vẫn còn ấn tượng với cô.

Chung Di đã từ chối lòng tốt muốn giới thiệu của cô giáo.

Cô không đắn đo việc vị lãnh đạo lớn này có nhớ mình hay không, chỉ là cô giáo hiểu nội tình còn chưa đủ sâu sắc, không biết rằng chính là vì vị lãnh đạo lớn nào đó của nhà hát có quan hệ họ hàng với nhà họ Bành nên cô mới bị chèn ép gắt gao như vậy.

Bảy tám nữ sinh tập múa nhóm mặc những chiếc váy phong cách dân tộc rực rỡ bay bổng, cười đùa đi lướt qua bên cạnh Chung Di. Dù là trang phục biểu diễn có chất liệu vải thô ráp, đường kim mũi chỉ không chịu nổi sự soi xét kỹ lưỡng, nhưng cũng đủ rực rỡ lóa mắt.

Bản thân thanh xuân đã là thứ xinh đẹp nhất rồi.

Chẳng cần hoa cũng rực rỡ như gấm.

Cô Trâu tâm huyết nói với cô: “Di Di, em còn trẻ, thực ra đôi khi cúi đầu một chút cũng không phải là chuyện xấu.”

Chung Di nói: “Em cảm ơn cô ạ, cô cứ bận việc đi ạ, em không làm phiền cô nữa.”

“Trịnh Văn Văn hôm nay cũng có tiết mục múa đơn, em không vào xem sao?”

“Dạ thôi ạ.”

Hôm nay là ngày thời tiết đặc trưng nhất của tháng chín ở thành phố Kinh, hiếm khi không có sương mù, lá rụng cây chưa rụng, lúc nắng trời đang nắng. Vì là đêm hội chào mừng nên khu học xá tạm thời mở cửa cho xe bên ngoài vào, những biển số xe hiếm lạ nào lúc này nhìn thấy ở Kinh Vũ cũng không coi là lạ.

Hôm nay cô chẳng còn tâm trí luyện múa, từ lễ đường đi về phía ký túc xá, Chung Di ngẩng đầu, có chút tiếc nuối cho thời tiết đẹp như thế này.

Cô đang nghĩ, người như cô không chịu cúi đầu, đời này đại khái định sẵn là chẳng làm nên trò trống gì, mục nát trong bùn thì không cam tâm, vừa mới loay hoay ngoi đầu lên thì lại lo trước ngó sau.

Cô đau đớn suy nghĩ, rốt cuộc tự do là gì?

Vừa đến cửa ký túc xá nữ, đã có người xuất hiện làm mẫu.

Trợ lý Dương gọi điện cho cô, nói Bàng tiên sinh hôm nay rảnh.

Chung Di hỏi hôm nay lúc nào.

Bên kia trả lời cô: “Ngay bây giờ.”

Thật tự do.

Chung Di hỏi địa chỉ gặp mặt, nói mình chuẩn bị một chút rồi bắt xe qua đó ngay.

Trợ lý Dương nói: “Hôm nay Bàng tiên sinh tiếp khách tại nhà, taxi bên này không vào được, hay là cô cho tôi biết địa chỉ của cô đi, tôi sẽ sắp xếp xe đến đón cô, như vậy sẽ thuận tiện hơn.”

Địa chỉ đã gửi đi.

Chung Di ấn tắt màn hình điện thoại, quay về ký túc xá, thay quần áo, trang điểm nhẹ, hai mươi phút sau lại xuất hiện ở dưới lầu ký túc xá.

Một chiếc áo lót bằng vải voan màu trắng kem rất hợp với thời tiết, cổ áo hẹp cao vừa phải, ở giữa cổ là một chiếc khuy ngọc trai nhỏ xíu, chiếc váy ngoài cùng tông màu cổ vuông bằng, trên cánh tay vắt một chiếc áo vest mỏng màu xanh lá cây nhạt.

Mái tóc dài được cô buộc lên, khuyên tai và nhẫn đều là những hạt ngọc trai cực nhỏ.

Giữa sắc thu, cô diện lên mình một nét xuân rực rỡ lôi cuốn.

Lúc ra khỏi cổng trường, Chung Di nhìn lên trời, hy vọng thời tiết đẹp có thể mang lại may mắn cho cô, thuận lợi lấy lại bức tranh.

Nơi cô đến tên là Cảnh Sơn, sau khi xe đi qua một chốt bảo vệ vẫn tiếp tục đi vào bên trong khoảng mười phút mới dừng lại.

Chung Di nhìn qua cửa sổ thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest chỉnh tề đang đứng trước cửa căn biệt thự kiểu Âu.

Sau khi Chung Di xuống xe người đàn ông đã chủ động tiến lên giới thiệu mình chính là trợ lý Dương đã liên lạc với Chung Di trước đó.

Chung Di gật đầu: “Chào anh, Bàng tiên sinh vẫn đang tiếp khách ạ?”

Trợ lý Dương không trả lời, chỉ vươn tay dẫn đường cho Chung Di: “Bàng tiên sinh đang đợi cô, mời đi lối này.”

Lúc vào khuôn viên biệt thự, Chung Di đã gửi vị trí của mình cho Cận Nguyệt.

Lòng phòng người không thể không có.

Lúc này, điện thoại rung lên, tin nhắn WeChat trả lời của Cận Nguyệt hiện lên, nhưng lúc này không có thời gian mở ra xem, Chung Di nắm chặt điện thoại, đi theo trợ lý Dương đến phòng khách ở tầng một.

Vị Bàng tiên sinh đam mê sưu tầm văn hóa này trẻ hơn nhiều so với tưởng tượng của Chung Di, tầm ba mươi tuổi, ôn hòa tuấn tú, thậm chí khi cười lên rất có thiện cảm.

Chung Di nghĩ, ông trời chưa bao giờ công bằng, những người này không chỉ nắm giữ núi vàng núi bạc, mà ngoại hình lại còn thoát tục xuất chúng nữa.

Suy nghĩ này khiến Chung Di nhớ đến một người khác.

Cô ngẩn ra một giây.

Người đàn ông trước mặt đưa tay về phía cô: “Chung tiểu thư, chào cô. Tôi là Bàng Ngụy.”

Chung Di bắt tay nhẹ nhàng với anh ta: “Tôi là Chung Di. Rất vui được gặp anh, cũng cảm ơn anh đã sẵn lòng dành thời gian quý báu để gặp mặt trao đổi với tôi.”

“Mời ngồi bên này.”

Chung Di vừa ngồi xuống, Bàng Ngụy vừa rót trà vừa nói: “Cảm ơn thì không có gì đáng cảm ơn cả, nhưng Chung tiểu thư cũng nên chuẩn bị tâm lý cho việc kết quả cuộc gặp mặt lần này không được lý tưởng cho lắm.”

Chén trà Phổ Nhĩ thượng hạng được đẩy đến trước mặt, Chung Di không chạm vào, nhẹ giọng hỏi: “Không lý tưởng, nghĩa là sao ạ? Anh không sẵn lòng...”

Hai chữ "nhường lại" Chung Di không nói ra miệng, nhường lại nghe như là từ bỏ một thứ gì đó quý giá và yêu thích, bức tranh đó là do cô vẽ, nói như vậy nghe có vẻ quá đề cao bản thân.

Bàng Ngụy cúi đầu gãi gãi chân mày, vẻ mặt như đang đau đầu, nói: “Cũng không phải là tôi không sẵn lòng, trước đó chắc trợ lý của tôi đã nói với Chung tiểu thư rồi nhỉ, bức tranh này ấy mà, thực ra tôi không quan tâm có phải bản thật hay không, sinh nhật bạn tôi sắp đến rồi, thấy thú vị nên mua về định làm quà chúc mừng thôi.”

Chung Di im lặng lắng nghe, gật đầu nói: “Tôi có nghe trợ lý Dương nói rồi.”

“Vậy nên, sinh nhật vẫn chưa đến, cũng có thể chọn món quà khác mà, dù sao một bức tranh như thế này cũng không thích hợp làm quà tặng lắm, bạn của anh và bức tranh này của tôi có quan hệ gì sao?”

“Vốn dĩ là không có quan hệ gì, nhưng hôm nay thì có rồi.”

Chung Di cau mày khó hiểu.

Bàng Ngụy nói: “Hôm nay vị bạn này của tôi hiếm khi có thời gian ghé thăm tệ xá, anh ấy đã nhìn thấy bức tranh đó của Chung tiểu thư rồi, vừa gặp đã yêu, không nỡ rời tay.”

Hai thành ngữ thong thả thốt ra mang theo ý vị mập mờ rõ rệt, khiến Chung Di bỗng nhiên bắt đầu cảm thấy đứng ngồi không yên.

Trong đầu cô nghĩ đến người không tốt, tâm trí không khỏi chìm sâu vào kết quả tồi tệ nhất, bàn tay đặt bên sườn siết chặt thành nắm đấm, ngón cái lần lượt nhấn vào khớp của bốn ngón còn lại, mỗi lần một mạnh hơn để giải tỏa áp lực trong lòng.

Cô suy nghĩ hồi lâu, sau đó giữ vẻ bình tĩnh hỏi Bàng Ngụy: “Vậy lời khuyên hiện tại của Bàng tiên sinh là gì ạ?”

“Cô phải nói chuyện với bạn tôi, hỏi xem anh ấy có sẵn lòng nhường lại không, dù sao đồ tôi cũng đã tặng đi rồi, không tiện tự mình mở miệng đòi lại.”

Nghe thấy câu trả lời này, Chung Di trên mặt không biểu hiện gì nhưng trong lòng lại có một tia cười lạnh.

Cô đoán ngay mà.

Bàng Ngụy thong thả vắt chân, nhìn cô cười như đang xem kịch, khiến sợi dây cung trong lòng Chung Di càng lúc càng căng, thấp thoáng có xu hướng đứt đoạn.

Bàng Ngụy nói: “Vị bạn này của tôi Chung tiểu thư cũng quen đấy, khéo thật, anh ấy hiện giờ đang ở nhà tôi, Chung tiểu thư có muốn…”

Chung Di đột nhiên đứng dậy, lạnh lùng ngắt lời một cách bất lịch sự: “Không cần đâu ạ, bức tranh này tôi không lấy nữa, bạn của anh thực sự thích như vậy thì cứ cầm lấy đi.”

Còn chưa kịp quay người.

Chung Di chỉ nghe thấy từ phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.

Giọng nói đó, mang một sự trật tự êm tai và ung dung đặc trưng, khi giải vây cho cô thì có sự lạnh lùng dứt khoát như băng tan, khi nói chuyện với cô thì lại như ý thơ tình tứ nơi khe suối mùa xuân.

“Thực sự không lấy nữa sao? Chẳng phải nói rất quan trọng đối với danh tiếng của ông ngoại em sao?”

Chung Di đột ngột quay đầu lại.

Người đó đứng cách vài bước chân, trên tay cầm bức tranh của cô, giữa đôi lông mày mang theo một sự ôn hòa sâu xa như đã lâu đợi người cũ về.

Khoảnh khắc đó, Chung Di có cảm giác như băng tan.

Dường như chỉ cần cử động một chút, quanh thân sẽ rơi rụng một lớp sương giá trắng xóa của sự phòng bị.

Chỉ vì sự xuất hiện của Thẩm Phất Tranh lúc này, giống như một làn thủy triều ấm áp tràn tới.

Như đến để độ cho cô.

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]