Việc gộp lịch làm việc là lỗi của Đường Vũ. Lúc Tống Thừa Tây gửi lịch cho cô, đúng lúc cô đang làm bảng phân ca, bị ngắt quãng nên cô quên mất.
“Tôi đang về đây.”
“Không vội.”
Tống Thừa Tây nghe thấy phía Đường Vũ có tiếng ồn ào rất lớn: “Em ở xa không? Có cần tôi qua đón em không?”
“Tôi đang ở ngay trước cửa khu chung cư Thế Kỷ ạ.”
Âm thanh nền ồn ào là do một đôi học sinh cấp ba đang cãi nhau bên cạnh cô.
Nam sinh cầm một bát oden đuổi theo xin lỗi cô gái, hơi nóng bốc lên làm mờ cả tròng kính của cậu ta.
Đường Vũ nhìn một cái, hỏi Tống Thừa Tây: “Tống Thừa Tây, anh ăn cơm chưa?”
“Oden, khoai lang nướng với hạt dẻ rang đường, anh có muốn ăn không?”
Vừa hỏi xong, Đường Vũ đã thấy hơi hối hận. Tống Thừa Tây mà ăn mấy thứ này ư?
“À, anh không ăn thì thôi…”
“Oden đi, cảm ơn em.”
Hửm? Đường Vũ sững người một chút. Anh ăn thật á?
Khi cô về đến phòng trực ban, ngoài cửa phòng không có ai.
Tiểu Hạ hôm nay trực đêm, khi đi ngang qua phòng y tá, Đường Vũ hỏi cô ấy: “Vừa nãy có ai đến tìm chị không em?”
“Không ạ.” Tiểu Hạ lắc đầu.
Đường Vũ lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho Tống Thừa Tây: 【Tôi về rồi.】
Mười phút sau, Tống Thừa Tây xách theo một cốc sữa đậu nành đi lên. Đường Vũ đưa bát oden trong tay cho anh.
“Xin lỗi anh, hôm đó tôi đang bận việc nên quên mất.”
“Không sao.”
Tống Thừa Tây mở hộp ra, không hề khách sáo mà ăn ngay, anh chọn lựa kỹ lưỡng trong nửa giây rồi lấy ra một xiên thanh cua.
“Lần sau tôi sẽ nhắc em.”
Thấy Đường Vũ cứ nhìn chằm chằm mình, Tống Thừa Tây quay đầu lại: “Em ăn trước đi?”
“Không ạ.” Đường Vũ lắc đầu: “Tôi với bạn ăn rồi.”
Tống Thừa Tây nhìn Đường Vũ: “Vậy ánh mắt em nhìn tôi là có ý gì?”
Đường Vũ mím môi, giải thích: “À, chỉ là tôi cảm thấy hơi bất ngờ, tôi tưởng anh không ăn mấy loại đồ ăn vặt này.”
“Đồ ăn vặt ngon mà.”
Giọng điệu Tống Thừa Tây nghiêm túc: “Tôi đã ăn đồ Tây liên tục mười năm, bây giờ lại cảm thấy vị chất phụ gia cũng khá ngon đấy chứ.”
Thật là… sống rất thực tế! Xem ra việc du học sinh về nước nhất định phải trả thù bằng cách ăn uống là có thật! Ngay cả người thanh cao như Tống Thừa Tây cũng không tránh khỏi.
Đường Vũ cười ha một tiếng, thấy tự nhiên hơn hẳn.
“Vậy nếu anh không cần “dưỡng sinh”, quanh bệnh viện mình có nhiều món ăn vặt lắm, sau này lúc nào anh trực, tôi đều mua cho anh nếm thử nhé?”
“Được.” Tống Thừa Tây không từ chối.
Cúi đầu ăn hai miếng, anh hỏi: “Em nhìn ra tôi đang “dưỡng sinh” từ lúc nào thế?”
Đường Vũ chỉ vào cốc sữa đậu nành trên bàn rồi hỏi anh: “Anh còn nhớ vài ngày trước anh mời khoa ăn cơm, anh gọi đồ uống gì không?”
Tống Thừa Tây tất nhiên biết có cốc sữa đậu nành này.
Đường Vũ nói: Phó chủ nhiệm Tống ạ.”
“Trước anh, chẳng có ai mời khách mà lại gọi sữa đậu nành làm đồ uống cả.”
Tống Thừa Tây phản ứng lại, hóa ra sự hiểu lầm về việc “dưỡng sinh” là bắt nguồn từ đây.
Anh nói: “Sữa đậu nành là đặc biệt gọi cho em đấy.”
Hửm? Hóa ra Nhậm Tiểu Hi đoán đúng thật à?
Đường Vũ nuốt nước bọt, nhắc nhở Tống Thừa Tây: “Nhưng mà, chẳng có bạn trai nào lại đi gọi sữa đậu nành cho con gái vào kỳ sinh lý cả.”
Tống Thừa Tây rõ ràng là lần đầu làm loại chuyện này, ánh mắt có chút ngơ ngác.
Đường Vũ phổ cập kiến thức cho anh: “Con gái trong giai đoạn đặc biệt, mọi người thường chọn uống nước đường đỏ, hoặc ăn một bát chè trôi nước đường đỏ.”
Tống Thừa Tây nhìn chằm chằm Đường Vũ hai cái.
“Đường đỏ chứa 95% là đường mía, xét về thành phần dinh dưỡng, mỗi 100g đường đỏ chỉ có 2mg sắt, trong khi mỗi ngày trong kỳ kinh con gái cần bổ sung tới 20mg sắt.”
“Kết hợp với tỷ lệ hấp thụ 10% của cơ thể người, thì em phải uống ít nhất 20 cân nước đường đỏ mới có tác dụng.”
“Chế phẩm đậu nành thì khác, isoflavone trong sữa đậu nành là dưỡng chất điều hòa estrogen tự nhiên trong kỳ kinh, hơn nữa chế phẩm đậu nành lên men có tỷ lệ hấp thụ cao hơn.”
…
Đại não cô bị ép buộc học một tiết khoa học y tế. Đường Vũ cắn ống hút trong miệng, kinh ngạc. Không biết nên khóc hay nên cười.
“Bác sĩ Tống.”
Đường Vũ nhìn Tống Thừa Tây một cái, hỏi anh: “Có bao giờ anh nghĩ, tác dụng của nước đường đỏ nằm ở hiệu ứng giả dược và sự tự an ủi không?”
“Giống như bát oden trong tay anh vậy, không tốt cho sức khỏe, nhưng ăn vào tâm trạng sẽ tốt hơn.”
“Đừng nghiêm khắc với người khác nhưng lại dễ dãi với bản thân như vậy chứ.”
Tống Thừa Tây khựng lại. Kinh nghiệm giao tiếp với con gái của anh đều là do bà Văn ban tặng. Đây là lần đầu tiên nghe nói về hiệu ứng giả dược của đường đỏ.
Anh khẽ cong môi: “Vậy lần sau tôi sẽ chú ý.”
Khoa phẫu thuật tim có tổng cộng mười bác sĩ có thâm niên. Tống Thừa Tây mỗi tháng có bốn ca trực tuyến hai, tính ra thì mỗi tuần hai người họ có thể gặp nhau một lần.
“Về chuyện nhà cửa,” Tống Thừa Tây nói: “Lúc nào em rảnh thì xem muốn ở căn nào.”
Đường Vũ liền bị sặc sữa đậu nành, ho sù sụ.
Tống Thừa Tây nhìn qua: “Em sao thế?”
Đường Vũ lắc đầu, không nói gì. Cô kiên quyết không thừa nhận trong đầu mình vừa thoáng qua câu nói của Khương Thời Nguyện rằng Tống Thừa Tây đang ám chỉ về cuộc sống vợ chồng.
Đường Vũ hỏi: “Còn một tháng nữa là tôi hết nhiệm kỳ, có sớm quá không ạ?”
Tống Thừa Tây nói: “Cần tìm người dọn dẹp trước, càng sớm càng tốt.”
Thế à. Đường Vũ gật đầu: “Vậy để tôi nghĩ xem, lần tới gặp tôi sẽ trả lời anh sau.”
“Được.” Tống Thừa Tây gật đầu.
Hai người ăn được nửa bữa thì điện thoại trực ban của Đường Vũ vang lên.
Là bệnh nhân giường số tám đang than thở khó chịu khắp người, bác sĩ trực ban đã đi xem rồi, nhưng người nhà quá lằng nhằng, nhất quyết đòi đổi bác sĩ khác, bác sĩ trực ban không còn cách nào, chỉ đành gọi Đường Vũ sang giúp đỡ.
“Anh ăn xong thì về nghỉ ngơi đi, không cần đợi tôi đâu.”
Chỉ là đau đớn bình thường sau phẫu thuật. Đường Vũ giải thích với người nhà bệnh nhân tận nửa tiếng họ mới miễn cưỡng tin tưởng.
Lúc cô về cửa phòng trực ban đã đóng kín. Tống Thừa Tây đã đi rồi. Bàn ăn đã được dọn gọn gàng sạch sẽ, trước khi đi Tống Thừa Tây đã dọn dẹp giúp cô như thường lệ. Cách sắp xếp cũng giống hệt lần trước.
Đường Vũ nhìn vài giây rồi lấy điện thoại ra chụp ảnh, gửi cho Khương Thời Nguyện.
Đường Vũ: 【Phó chủ nhiệm Tống dường như không hài lòng với cái bàn do chính tay tớ dọn, nên đã xếp lại cho tớ một lần nữa rồi.】
Khương Thời Nguyện cười ha ha: 【Ha ha ha ha ha!】
Chủ nhật tuần này là ca trực của Nhậm Tiểu Hi. Lúc cô ấy đi buồng xong quay lại văn phòng lớn liền nhìn thấy Đường Vũ đang viết gì đó trước máy tính.
“Bác sĩ Đường viết gì thế?”
“Là tổng kết công việc.”
Hết nhiệm kỳ nội trú tổng phải làm báo cáo. Đường Vũ không thích để việc đến phút cuối nên chuẩn bị từ sớm.
Nhậm Tiểu Hi nhìn vào màn hình hai lần: “Thứ này viết lúc nào chẳng được, khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, bác sĩ Đường không về nhà à?”
“Không về.” Đường Vũ lắc đầu.
Nhìn cái là biết cô chưa hiểu ý mình, Nhậm Tiểu Hi xán lại gần làm bộ làm tịch: “Tớ đang nói nhà mới đấy.”
Đường Vũ liếc cô ấy: “Nhà nào tớ cũng không về.”
Điện thoại trong túi bỗng kêu lên một tiếng. Đường Vũ vừa định cầm lên xem.
“Vũ Vũ.” Kim Phượng Thi xuất hiện ở cửa văn phòng.
“Mẹ, sao mẹ không gọi điện trước ạ?” Đường Vũ xoay người.
Trước đây, trước khi tới Kim Phượng Thi đều sẽ liên lạc với cô trước. Không biết lần này có phải vì lần trước cô không trả lời WeChat của bà hay không.
Trên tay Kim Phượng Thi vẫn xách đầy đồ ăn như thường lệ: “Mẹ tiện đường đi qua, sợ làm lỡ việc con đi chơi với bạn, nên đến thử vận may xem sao.”
Một túi đồ trong đó cô đưa cho Nhậm Tiểu Hi chia cho mọi người. Hai mẹ con quay lại phòng trực ban.
Đồ trong tủ lạnh đã vơi hơn một nửa. Kim Phượng Thi ngồi xổm xuống bổ sung đồ vào nói: “Vũ Vũ, có phải con vẫn còn giận mẹ không?”
Không biết Kim Phượng Thi đang ám chỉ chuyện của Ôn Triều, hay là chuyện của Ôn Dụ. Dù sao thì dù là ai trong hai người họ, Đường Vũ cũng không muốn nhắc tới nhiều.
“Không ạ.”
Kim Phượng Thi nhìn chằm chằm mặt Đường Vũ một lúc, trong ánh mắt thoáng lộ vẻ bất lực.
“Đã không giận, thế sao cuối tuần thà ở lại bệnh viện tăng ca, chứ nhất quyết không chịu về nhà.”
“Con thừa biết mẹ nhớ con mà.”
Vòng vo một hồi, lại quay về chủ đề không thể tránh khỏi này. Kim Phượng Thi trong vài chuyện luôn rất cố chấp. Bà nhìn chằm chằm Đường Vũ. Không nhận được câu trả lời vừa ý, sau này bà vẫn sẽ đến hỏi đi hỏi lại hàng trăm lần.
Đường Vũ day day ấn đường. Mệt thật đấy.
“Mẹ, không phải con đã nói với mẹ rồi sao, con muốn yêu đương.”
“Yêu đương? Với ai? Với báo cáo à?”
Kim Phượng Thi vừa nãy đứng ngoài cửa văn phòng đã nhìn thấy những thứ trên máy tính của Đường Vũ.
Giờ lại bị con gái đối diện từ chối khéo, bà lập tức thấy vô cùng tủi thân: “Rốt cuộc con có gì không vui, con nói với mẹ đi!”
“Ở lại bệnh viện cô đơn thế này thì ra cái thể thống gì, con đâu phải là không có nhà!”
Dù là bác sĩ đang trong kỳ nghỉ vẫn phải đến bệnh viện đi buồng bệnh như thường lệ. Hôm qua có liên tiếp 6 bệnh nhân chuyển từ phòng hồi sức tích cực ra, thời gian đi buồng của Tống Thừa Tây dài hơn mọi ngày một chút. Vừa bước ra khỏi phòng bệnh, y tá thông báo với Tống Thừa Tây rằng có người đang đợi anh trong văn phòng. Người tới là Tống Duật An.
Lúc Tống Thừa Tây bước vào, cậu ta đang nằm ườn trên bàn làm việc chơi game, âm thanh bật to hết cỡ.
“Xuống ngay, tắt tiếng điện thoại đi.” Tống Thừa Tây bước tới, dùng tập tài liệu vỗ một cái vào đùi Tống Duật An.
“Tìm anh có chuyện gì?”
“Không có việc gì thì không được tìm anh à?” Tống Duật An nhìn về phía cửa lén lút nhìn ngó.
“Bác cả nói chị dâu làm cùng bệnh viện với anh, em vừa dạo một vòng bên ngoài mà không thấy chị dâu tiên nữ của em đâu cả.”
“Chị dâu đâu? Để em đi nhận mặt.”
Tống Thừa Tây không muốn thỏa mãn sự tò mò của cậu ta.
Tống Duật An làm nũng: “Ôi chao, em có việc chính sự được chưa, bác cả bảo em tới đưa đồ ăn cho chị dâu, em phải về báo cáo kết quả.”
Tống Thừa Tây liếc nhìn cậu ta một cái: “Để đồ đó lại anh đưa giúp cho.”
Thế là kiểu gì cũng không gặp được người.
Tống Duật An bỏ cuộc luôn: “Vậy anh tính hôm nay định làm gì?”
“Xem tình hình thế nào đã.” Tống Thừa Tây cũng chẳng nói là có việc hay không.
Điện thoại trong túi suốt nhiều tiếng qua vẫn không hề rung. Sau khi thay áo khoác, anh lấy ra xem, xác nhận không có tin nhắn mới nào lại cất trở lại túi. Sau đó đóng cửa văn phòng lại.
“Đừng xem tình hình thế nào nữa.” Tống Duật An đuổi theo, quấn lấy anh hỏi.
“Chiều nay ở trường đua Kim Cảng có cuộc thi, anh không bận gì thì hai anh em mình làm một trận đi?”
Hai anh em tính cách một động một tĩnh. Sở thích chung duy nhất chính là đua xe. Kỹ thuật của Tống Thừa Tây rất tốt, đi trường đua cùng anh trai thì đúng là “chất lừ”! Cậu ta phảo đợi cơ hội được “thể hiện” này mãi rồi. Tống Duật An nhìn anh trai đầy cầu khẩn.
Tống Thừa Tây bước vào thang máy, ánh mắt nhìn thẳng không chớp. Xuống thang máy, điện thoại của anh bỗng vang lên một tiếng.
Tin nhắn anh gửi cho Đường Vũ nửa tiếng trước bây giờ đã được đối phương hồi âm.
Tống Thừa Tây: Tôi đang được nghỉ, em có muốn cùng đi xem nhà không?】
Đường Vũ: 【Được ạ, anh đang ở bệnh viện à?】
Tống Thừa Tây: 【Đúng vậy, gặp nhau ở bãi đỗ xe nhé.】
Hôm nay Tống Duật An lái một chiếc Ferrari 458, đỗ ngay cửa thang máy.
Tống Thừa Tây liếc nhìn chiếc xe màu xanh ngọc đó một cái, cất điện thoại đi nói: “Đi thôi.”
“Anh không đi cùng xe với em à?” Tống Duật An hét lớn hỏi anh.
“Vậy em ngồi xe anh cũng được.”
Tống Duật An đuổi theo, bị Tống Thừa Tây lườm một cái đầy khinh bỉ, lúc này mới phản ứng lại: “… Tình hình xấu đi nhanh vậy sao?”
Anh có ba căn nhà. Ngoài một căn biệt thự hơi xa một chút, hai căn còn lại đều ở gần bệnh viện, chỉ mất mười lăm phút đi xe là tới nơi. Một căn mang phong cách nội thất giống nhà họ Tống, căn còn lại là phong cách tối giản thuần trắng.
Đường Vũ cân nhắc trong lòng. Khi Tống Thừa Tây hỏi cô, cô đã chọn căn có nội thất giống nhà họ Tống, vì trông nó thân thiện hơn với người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế như cô.
Tống Thừa Tây: “Thiếu thứ gì em cứ bảo tôi, tôi sẽ bảo dì giúp việc bổ sung.”
“Không cần đâu ạ.”
Bà Văn rất chu đáo, đồ dùng sinh hoạt trong nhà đều chuẩn bị sẵn sàng cả rồi.
Đường Vũ nói: “Như thế này là tốt lắm rồi ạ.”
Tống Thừa Tây gật đầu, hỏi Đường Vũ: “Vậy tháng sau mình chuyển qua ở nhé?”
Nhà cửa hiện giờ chỉ cần xách vali vào ở là được, Đường Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: “Chủ nhật tuần sau cũng được ạ.”
Nếu không thì cô cứ ở lại bệnh viện vào cuối tuần, Kim Phượng Thi lại luôn có lý do để tìm tới.
Tống Thừa Tây nói: “Chủ nhật tuần sau tôi trực ban, để tôi đổi lịch nghỉ.”
“Không cần làm phiền anh giúp chuyển nhà đâu ạ.”
Đồ đạc trong phòng trực ban chỉ cần vài chiếc vali kéo là đựng hết. Đường Vũ nói: “Đồ của tôi không nhiều, tự tôi làm được.”
Tống Thừa Tây không ý kiến gì: “Vậy đồ nặng cứ để lại phòng trực, tan làm tôi tiện đường mang về cho.”
Mang, về, cho. Ba chữ này khiến Đường Vũ bất giác ngẩn ngơ trong chốc lát.
“Vâng.” Cô gật đầu đồng ý.
Việc chuyển nhà cứ thế quyết định xong. Hai việc lớn của đời người, cô chỉ giải quyết xong trong vòng nửa tháng, Đường Vũ nghĩ thôi cũng thấy như mơ. Lúc nằm trên giường trong phòng trực ban, cô gọi một cuộc video cho Khương Thời Nguyện.
“Bé yêu, hôm nay cậu không ngủ bù à?” Khương Thời Nguyện đang đắp mặt nạ.
“Tớ đang định ngủ đây.”
Đường Vũ nói: “Nhưng tớ có một tin muốn báo cho cậu, tớ…”
“Dừng, dừng, để tớ tự đoán.”
Khương Thời Nguyện hỏi Đường Vũ: “Có liên quan đến “chồng bạn thân” à?”
Cách gọi “chồng bạn thân” làm Đường Vũ bật cười, cô không vòng vo nữa, trực tiếp công khai đáp án.
“Tuần sau tớ chuyển sang nhà mới rồi.”
“Wow!” Khương Thời Nguyện kích động đến nỗi cái mặt nạ rơi cả ra, cô nàng vỗ tay cái bộp.
“Tớ nói mà!”
“Tống Thừa Tây đó đúng là đang ám chỉ một cách trắng trợn rồi!”
“Chủ nhiệm Tống này khá đấy! Vậy mà nhanh chóng chuyển từ ám chỉ sang xác minh rồi.”
Khương Thời Nguyện vừa kết thúc một mối tình kiểu “né tránh” nên rất thấu hiểu cảm giác này.
“Không phải đâu.” Đường Vũ ngắt lời cô ấy: “Là tớ muốn chuyển qua trước, để đề phòng mẹ tớ cuối tuần cứ đến bệnh viện giục tớ về nhà họ Ôn.”
Hóa ra là vì lý do này, Khương Thời Nguyện hỏi: “Dì Kim lại đến bệnh viện tìm cậu à?”
Đường Vũ gật đầu: “Sáng nay tớ và mẹ vừa mới xảy ra tranh cãi một trận.”
Những chuyện nhà họ Ôn lằng nhằng không có lời giải, Khương Thời Nguyện không giúp được gì, cũng không muốn làm bạn thân thêm phiền lòng nên lấp liếm cho qua chuyện:
“Ây da, không nói mấy chuyện đó nữa!”
“Giờ tớ cứ nghĩ tới cảnh cậu sắp bắt đầu cuộc sống “không biết xấu hổ” là tớ muốn chảy máu mũi rồi!”
Tuần này ca trực đêm cấp cứu của cô khá nhiều. Cúp video, Đường Vũ ngủ một mạch đến tận tối mịt.
Cô ngủ đến đói rồi tự tỉnh. Đường Vũ mò điện thoại dưới gối định gọi đồ ăn ngoài thấy thời gian báo trên đồng hồ hiện 22:58. Ánh sáng trên màn hình làm Đường Vũ nheo mắt. Trên màn hình khóa, bốn tiếng trước Kim Phượng Thi có gửi tới một tin nhắn WeChat cho cô.
【Vũ Vũ, sáng nay là mẹ không kiểm soát được cảm xúc.】
【Nếu con thực sự không muốn về nhà, sau này mỗi tuần mẹ qua thăm con cũng như vậy thôi.】
Màn hình tắt lịm. Đường Vũ thở dài, lại thấy không đói nữa.
Kim Phượng Thi siết chặt điện thoại, ngồi trên sofa. Đường Vũ không lớn lên bên cạnh bà từ nhỏ, bà biết, cô con gái này không thân thiết với mình. Bao năm qua bà luôn cố gắng bù đắp.
Vốn dĩ mọi thứ đều tốt đẹp. Sống cùng nhau sáu năm, hai mẹ con chưa bao giờ cãi nhau. Gần đây không biết bị làm sao nữa.
Sáng nay cũng là do nóng lòng, bà đã không kìm nén được cảm xúc. Rời bệnh viện rồi bà mới thấy hối hận. Kim Phượng Thi thở dài.
Đèn xe trong sân sáng lên, Ôn Dụ từ bên ngoài trở về gọi một tiếng:
“Mẹ.”
Uống rượu nhiều nên chóng mặt, Ôn Dụ loạng choạng đi tới bên cạnh sofa ngồi xuống, dựa vào vai Kim Phượng Thi.
“Con khó chịu quá…”
Giao diện điện thoại chưa khóa màn hình, Ôn Dụ cúi đầu một cái liền nhìn thấy lịch sử trò chuyện trên WeChat của Kim Phượng Thi.
“Đường Vũ lại không trả lời tin nhắn của mẹ à?”
Ôn Dụ nghiêng đầu, miệng đầy mùi rượu.
Kim Phượng Thi nhíu mày, đứng dậy rót nước cho con gái: “Mẹ đã bảo đêm hôm khuya khoắt đừng uống nhiều như thế mà! Con gái con lứa mà ra cái thể thống gì!”
Vốn dĩ là vì tâm trạng không tốt mới ra ngoài uống rượu. Về đến nhà, chẳng thấy được quan tâm mà đã bị trách mắng trước. Cơn giận của Ôn Dụ bốc lên ngùn ngụt.
“Con không ra cái thể thống gì?”
“Mẹ! Đường Vũ không trả lời tin nhắn của mẹ thì mẹ đừng có trút giận lên người con!”
“Con có không ra cái thể thống gì đi nữa, thì cũng không bao giờ đi quyến rũ người mà người khác thích!”
“Ôn Dụ!” Kim Phượng Thi hạ giọng ngăn lại.
“Nó là chị gái con đấy!”
“Con chỉ có anh trai, không có chị gái!”
Cả hai người đều đang tức giận, Kim Phượng Thi nói một câu, Ôn Dụ liền cãi lại một câu.
Tiếng tranh cãi mỗi lúc một lớn.
Ôn Triều ở trên lầu nghe thấy tiếng động liền đi xuống gọi một tiếng ngăn lại cuộc cãi vã này:
“Dì Kim.”
Thấy Ôn Triều, Kim Phượng Thi liền thu lại cảm xúc.
“A Triều.”
Ôn Triều vào bếp rót cốc nước ấm, đi tới bên cạnh Ôn Dụ, xoa xoa tóc cô ta.
“Nói chuyện với dì Kim cho tử tế, đừng cãi nhau.”
Ôn Dụ mách lẻo: “Là em muốn cãi nhau à! Là mẹ cứ khăng khăng chạy đến bệnh viện bám đuôi Đường Vũ, Đường Vũ không thèm ngó ngàng gì tới bà, bà lại trút giận lên em!”
Kim Phượng Thi ở bên cạnh tức đến mức ngực phập phồng.
Ôn Triều liếc nhìn sang bên cạnh, bước tới đưa cốc nước vào tay Ôn Dụ, dỗ dành: “Đó là chuyện của dì Kim và Đường Vũ, em đừng quản.”
Ôn Dụ quay mặt đi không nghe.
Ôn Triều nghiêm mặt lại: “Nghe lời đi Tiểu Dụ, đều là người một nhà, em không được nói những lời quá đáng như vậy về Đường Vũ.”
“Xin lỗi dì Kim đi.”
“Anh bảo em nói chuyện quá đáng ư?!” Anh trai vốn luôn cưng chiều mình vậy mà lại đứng về phía người ngoài trong chuyện này, Ôn Dụ sững người, vô cùng tủi thân.
“Anh! Em đang thay anh đòi lại công bằng đấy!”
“Anh coi chị ta là người nhà, nhưng Đường Vũ thì có coi chúng ta là người nhà đâu.”
“Có người chị nào đi cướp người mà em gái mình thích không!”
“Em thấy Đường Vũ chính là vì muốn thoát khỏi gia đình mình nên mới cố tình vu khống anh đối xử với chị ta…”
“Ôn Dụ!”
73 Chương
Thông tin liên hệ: [email protected]
Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.