Nửa câu sau của Ôn Dụ bị ngắt lời một cách cưỡng ép, ánh mắt Ôn Triều tối sầm lại: “Em uống say rồi, đừng nói nữa.”
Ôn Dụ chớp chớp mắt, bĩu môi, nước mắt lập tức lăn dài xuống.
“Hai người các anh các chị lúc nào cũng chỉ biết bênh vực người ngoài!”
“Anh, anh làm cho rõ đi, em mới là em gái ruột của anh!”
Nếu nói tiếp cũng không biết sẽ còn thốt ra những lời khó nghe đến mức nào. Thấy Kim Phượng Thi đứng bên cạnh tức đến đỏ cả hốc mắt, Ôn Triều lập tức dỗ dành Ôn Dụ, đưa cô bé lên lầu ngủ rồi đóng cửa phòng ngủ lại.
Dưới lầu, Kim Phượng Thi vẫn ngồi trên sofa không hề nhúc nhích, trước mặt bà chất đống vài tờ khăn giấy.
“Dì Kim.”
Ôn Triều xuống lầu, đứng lại trước mặt Kim Phượng Thi: “Tiểu Dụ dạo này tâm trạng không tốt, lời say rượu nói ra không tính đâu ạ.”
Tính cách của Ôn Dụ phần lớn là do bà nuông chiều mà ra, Kim Phượng Thi ấn ấn khóe mắt, cười khổ một cái.
“Không sao, dì không giận.”
“Con lên lầu nghỉ ngơi đi.”
Ôn Triều không cử động, vẻ mặt như muốn nói lại thôi. Không khí yên lặng vài giây.
Ôn Triều hỏi: “Dì Kim, việc Đường Vũ không về nhà là vì vẫn còn để tâm chuyện đêm hôm đó ạ?”
“Không có đâu.”
Kim Phượng Thi lắc đầu nói: “A Triều con đừng nghĩ nhiều.”
Với tư cách là con riêng, Ôn Triều chưa từng gây khó dễ cho bà trong cuộc hôn nhân này.
Kim Phượng Thi liếc nhìn anh ta một cái, nói: “Dì biết hôm đó con không cố ý.”
Ôn Triều im lặng một hồi.
“Vâng ạ, vậy dì cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
“Chuyện của Đường Vũ, vài hôm nữa con sẽ đi tìm em ấy xin lỗi.”
Sau khi biết đối tượng kết hôn của Đường Vũ là Tống Thừa Tây, Nhậm Tiểu Hi không bao giờ tìm Đường Vũ ngủ chung khi trực đêm nữa.
Phòng trực ban là nơi tất cả mọi người cùng dùng. Nếu không phải là quá sức chịu đựng, Nhậm Tiểu Hi cũng không đến gõ cửa phòng Đường Vũ.
“Bác sĩ Đường, cậu có ga trải giường thừa không?”
“Trên giường phòng trực mùi khói thuốc nồng nặc làm tớ muốn nôn mất.”
Trong khoa toàn là bác sĩ nam, trực đêm lại buồn ngủ nên khó tránh khỏi có người cần hút thuốc để tỉnh táo.
Đường Vũ nhìn Nhậm Tiểu Hi chỉ thò mỗi cái đầu vào trong phòng: “Cậu vào đây ngủ đi, còn mượn ga giường làm gì?”
Nhậm Tiểu Hi lắc đầu, đôi chân kiên quyết không bước thêm một bước nào vào trong cửa.
“Không.”
“Ai biết phó chủ nhiệm Tống khi nào đến tìm cậu, tớ vẫn là không nên vào thì hơn.”
Thấy cô ấy nhất quyết như vậy, Đường Vũ đành phải vào tủ tìm bộ chăn ga gối đệm cho Nhậm Tiểu Hi.
Chiếc vali đang mở sẵn lộ ra. Đường Vũ đang dọn hành lý trước khi cô tới.
Nhậm Tiểu Hi hỏi: “Bác sĩ Đường, cậu bắt đầu dọn hành lý rồi à?”
“Sớm quá nhỉ, chẳng phải còn ba tuần nữa mới hết nhiệm kỳ sao?”
“Chủ nhật tớ sẽ dọn trước một phần.”
Đường Vũ cầm bộ chăn ga gối đệm trở lại trước mặt Nhậm Tiểu Hi, nhét vào lòng cô ấy: “Bộ này cậu dùng xong thì giữ lại luôn đi, sau này tớ không dùng tới đâu, không cần trả lại tớ đâu.”
“Hửm?” Nhậm Tiểu Hi cứng đờ tay nhận lấy.
Cô ấy chen vào trong phòng, đóng cửa, một loạt động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Mắt cô ấy trợn tròn, chớp chớp: “Ý của việc không dùng tới là, cậu chuyển nhà là chuyển đến nhà mới của phó chủ nhiệm Tống à?”
Đường Vũ gật đầu: “Đúng vậy.”
Nhậm Tiểu Hi lắc đầu: “Không, không, không, không đúng.”
Không biết cô ấy đã nhìn thấy gì, Nhậm Tiểu Hi bước mấy bước xông tới bên bàn.
“Không đúng không đúng! Thực ra phó chủ nhiệm Tống đã ở đây hai hôm nay rồi đúng không?”
“…”
Khả năng quan sát của cô ấy giống y hệt Khương Thời Nguyện.
Đường Vũ: “…… Chỉ là ăn cơm cùng nhau thôi.”
“Không cần giải thích!”
Nhậm Tiểu Hi biểu thị không muốn nghe kênh dành cho người lớn, bịt tai rồi vèo một cái chạy mất.
Mùa thu ở Bắc Kinh luôn ngắn ngủi. Sau một trận mưa kèm tuyết rơi, Bệnh viện Phụ thuộc chính thức bước vào mùa cao điểm các bệnh về tim mạch và đột quỵ hằng năm. Số lượng bệnh nhân tiếp nhận tại phòng cấp cứu tăng vọt.
Ngày chủ nhật đã được chọn để chuyển nhà nhưng Đường Vũ căn bản không có thời gian nghỉ ngơi. Phẫu thuật suốt cả ngày, lúc cô về đến phòng trực đã là bốn giờ rưỡi chiều. Việc chuyển nhà đành phải lùi lại. Cô nằm trên giường, gửi một tin nhắn cho Tống Thừa Tây, giải thích tình hình.
Đầu dây bên kia trả lời trong một giây: 【Được, em cứ chốt thời gian rồi bảo tôi, tôi sẽ qua đón em.】
Thuê công ty chuyển nhà thì không cần thiết, bắt taxi lại lằng nhằng. Nếu Tống Thừa Tây không phải trực ca vậy nhờ anh giúp cô chuyển nhà là vừa đẹp. Đường Vũ cũng không từ chối.
Cô vừa đói vừa mệt. Cô đã mặc áo chì cả ngày trên người, bây giờ Đường Vũ cử động cổ một cái là kêu răng rắc. Dạ dày cô cũng lạnh buốt.
Thời tiết này rất thích hợp để ăn một bữa nóng hổi. Cô nhớ tới Tiểu Hạ từng nói quanh bệnh viện mới mở một tiệm oden dẻo rất ngon.
Đúng lúc Tống Thừa Tây đang trực, Đường Vũ bèn gửi cho anh lời mời: 【Anh ăn cơm chưa ạ?】
【Anh có muốn ăn oden không? Tôi đặt hai suất nhé.】
Tống Thừa Tây: 【Được.】
Tống Thừa Tây chắc cũng đang nghỉ ngơi nên anh trả lời tin nhắn rất nhanh: 【Ít cay thôi, lát nữa tôi lên.】
Đường Vũ: 【Vâng ạ.】
Linh hồn của món ăn này nằm ở sốt mè, Đồ ăn ngoài có mục riêng, thêm 3 tệ có thể thêm một suất sốt mè, Đường Vũ đều thêm cho cả hai người.
Cô đặt điện thoại xuống rồi dọn dẹp phòng đơn giản một chút. Thực ra trong phòng vốn dĩ đã rất gọn gàng. Vì sắp chuyển nhà, hầu hết sách trong tủ và trên giường tầng trên đều đã được cô thu xếp vào vali. Trên bàn chỉ còn lại vài bản bệnh án và một chiếc máy tính.
Lo lắng không đúng tiêu chuẩn sắp xếp của Tống Thừa Tây, Đường Vũ vẫn bày biện lại một lần nữa. Các tập tài liệu đều được phân loại theo màu sắc.
Cô ừa làm xong những việc này, tiếng gõ cửa liền vang lên.
Đoán là Tống Thừa Tây, Đường Vũ không hỏi người ngoài cửa là ai, trực tiếp kéo cửa ra: “Anh đến—”
Nhìn rõ người đứng bên ngoài là Ôn Triều, sắc mặt Đường Vũ thay đổi hẳn.
“Sao anh lại ở đây?”
Ôn Triều đứng ở cửa, liếc nhìn Đường Vũ một cái, hỏi: “Có tiện cho anh vào nói chuyện không?”
Đường Vũ giằng co một chút, rồi nghiêng người nhường chỗ.
“Tìm em có việc gì?”
Bên cửa phòng đang dựng song song hai chiếc vali, ánh mắt Ôn Triều quét qua chúng một lượt.
“Em đang dọn đồ sao? Định chuyển ra khỏi nhà à?”
Kim Phượng Thi đã cố hết sức mấy lần mà vẫn không đưa được Đường Vũ về, Ôn Triều không hề cho rằng Đường Vũ dọn hành lý là định chuyển về nhà.
“Không liên quan gì đến anh.” Đường Vũ nói với vẻ mặt lạnh nhạt.
“Công việc của em khá bận rộn, anh có lời gì thì nói thẳng đi.”
Ôn Triều im lặng một hồi.
Một lúc lâu sau, anh ta đưa hộp giữ nhiệt trong tay về phía trước: “Buổi tối ở nhà dì có hầm canh gà, dì bảo anh mang đến cho em.”
Đường Vũ không có ý định đưa tay ra nhận. Ôn Triều khựng lại, đặt hộp giữ nhiệt lên bàn. Sau đó lùi lại một khoảng cách xã giao bình thường.
Thấy Đường Vũ ngoảnh mặt đi, từ đầu đến cuối không thèm nhìn anh ta một cái, Ôn Triều hít sâu một hơi nói:
“Đường Vũ, dù em có tin hay không, chuyện đêm hôm đó, anh thật sự không cố ý.”
“Xin lỗi vì những tổn thương anh đã gây ra cho em.”
Giọng điệu của Ôn Triều vẫn luôn dịu dàng như trước.
Ngoài cửa sổ, lá khô xào xạc trong gió, Đường Vũ ngước mắt nhìn người đàn ông có vẻ mặt tiều tụy trước mặt.
Khi cô tới nhà họ Ôn đã mười bảy tuổi.
Một người lạ đột nhiên xuất hiện trong nhà mình, lúc đó Ôn Dụ đang tuổi dậy thì đã tỏ ra rất thù địch với cô.
Ôn Dụ làm khó cô, cô lập cô, thậm chí cố tình đập vỡ bình hoa cổ để đổ tội cho cô… Có một thời gian, Ôn Dụ dùng đủ mọi cách để tống khứ cô ra khỏi nhà.
Cả lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt. Kim Phượng Thi biết rõ sự thật đã quở trách Ôn Dụ vài lần, nhưng sợ quản nghiêm thì Ôn Dụ lại càng phản nghịch hơn, nên mỗi lần đều chỉ nói đến điểm là dừng.
Ông Ôn đối với Đường Vũ về mặt hình thức cũng coi như không tệ. Nhưng người nào mà chẳng thiên vị con đẻ của mình, rất nhiều lúc cũng chỉ giả vờ như không thấy.
Chỉ có Ôn Triều, cố ý hoặc vô ý đã giúp cô rất nhiều lần. Một người anh trai không hề có quan hệ huyết thống với cô.
Trước đêm đó, Đường Vũ thật sự cho rằng Ôn Triều tốt với cô chỉ là do bản tính của anh lịch thiệp và lương thiện!
“Đường Vũ.”
Ôn Triều nói: “Anh biết giờ em không muốn nhìn thấy anh, nhưng có những lời, anh nghĩ đi nghĩ lại, vẫn muốn nói trực tiếp với em.”
“Ngày vào phòng em, anh không có ý định làm gì cả.”
Đường Vũ ngẩng đầu bất ngờ bắt gặp ánh mắt Ôn Triều đang nhìn mình.
Ôn Triều mặc chiếc áo khoác dạ màu đen. Phía sau cặp kính gọng mảnh là ánh mắt đang cố hết sức kiềm chế.
Anh ta khẽ nhếch môi: “Đường Vũ, em còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Năm đó, em vừa đỗ vào trường Y, mặc chiếc váy trắng đi sau lưng dì Kim vào cửa.”
“Cả một căn phòng toàn người xa lạ nhưng em không hề tỏ ra sợ sệt. Dì Kim bảo em gọi anh là anh thì em gọi. Lúc đó anh đã thấy em rất đáng yêu.”
“Trước khi có em, anh cứ ngỡ mọi cô gái đều ồn ào và tùy hứng như Ôn Dụ.”
“Em thì khác. Em thích đọc sách, lại yên tĩnh. Có đôi khi em biết rõ Ôn Dụ cố tình làm khó em, em lại như thể không hề bận tâm, chỉ đắm chìm trong thế giới của riêng mình và những chồng sách y khoa dày cộm kia.”
“Thực ra những năm đó anh đã từng nghĩ, nếu em là em gái ruột của anh thì tốt biết mấy.”
Nói đến đây, Ôn Triều khẽ cười đưa ánh mắt nhìn Đường Vũ.
“Dù em có tin hay không, thì lúc đó, anh thực sự xem em là em gái.”
Cảm giác kỳ lạ trào dâng lên cổ họng, Đường Vũ nhíu mày cố gắng đè nó xuống.
Ôn Triều lập tức dời ánh mắt đi.
“Tình cảm dành cho em thay đổi từ lúc nào, chính anh cũng không biết nữa.”
“Đợi đến lúc anh nhận ra, anh đã không thể kìm lòng muốn quan tâm đến mọi thứ của em, muốn được nhìn thấy em mỗi giờ mỗi khắc, muốn đứng bên cạnh em.”
Nhận thấy Đường Vũ khó chịu, Ôn Triều nhẹ giọng nói một câu: “Xin lỗi.”
“Ừm.” Đường Vũ đáp một tiếng, cô không biết phải nói gì.
Một lúc lâu sau cô nhìn qua: “Nếu anh qua đây chỉ để xin lỗi, vậy thì em nhận ạ.”
Ôn Triều rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy sau này chủ nhật em vẫn về nhà ở nhé.”
“Sắp đến sinh nhật dì Kim rồi, bà ấy rất nhớ em.”
Đường Vũ không bày tỏ thái độ gì.
Ôn Triều khẽ nhếch môi, chỉ là nụ cười đó thà không có còn hơn: “Em yên tâm, những lời vừa rồi, anh nói xong thì em hãy quên đi, em không cần phải để trong lòng.”
“Bố và dì Kim dạo này đang thúc giục anh đi xem mắt.”
“Em cứ yên tâm về nhà, sau này chúng ta vẫn là quan hệ anh em.”
Ôn Triều ngập ngừng một lát, nói thêm một câu: “Anh hứa đấy.”
Hành lang bên cạnh rất ít người qua lại. Lúc Tống Thừa Tây đi lên, anh lướt ngang qua một người đàn ông mặc áo khoác dạ.
Lúc anh vào phòng, Đường Vũ đang làm việc. Phần oden đã bày sẵn trên bàn.
Tống Thừa Tây giải thích: “Lúc đi ra tôi gặp người nhà bệnh nhân ở hành lang, nên bị chậm mất một lát.”
Đường Vũ lắc đầu: “Không sao ạ, đồ ăn ngoài cũng mới tới thôi.”
Tống Thừa Tây gật đầu ngồi xuống.
Trong mùi hương đậm đà cay nồng của oden thoang thoảng một vệt hương nước hoa. Là mùi cỏ hương bài, mùi hương trên người người đàn ông lúc nãy.
Tống Thừa Tây liếc nhìn hộp giữ nhiệt trên bàn, hỏi Đường Vũ: “Vừa nãy có người đến à?”
“Con trai của bố dượng tôi.”
Đường Vũ không mấy bận tâm, cô đẩy hộp giữ nhiệt ra xa, không có ý định mở ra: “Anh ta qua đây đưa canh gà mẹ tôi gửi.”
“Vậy có cần tôi đi cùng em về gặp gia đình không?” Tống Thừa Tây hỏi: “Tôi có thể xin nghỉ.”
“Anh mà cũng xin nghỉ được ạ?” Đường Vũ không trả lời câu hỏi của Tống Thừa Tây.
Tâm điểm chú ý dồn vào chuyện khác: “Tuần này bên khoa phẫu thuật tim của anh không bận sao?”
“…… Bận.”
Tống Thừa Tây dường như thở dài một tiếng, mở hệ thống cho Đường Vũ xem: “Ngày mai có hai ca bắc cầu mạch vành, một ca tim nhân tạo, sau khi xong còn phải tới chi nhánh một chuyến, có hai ca hội chẩn phẫu thuật.”
Bệnh viện phụ thuộc có ba khu chi nhánh. Cấp bậc phó chủ nhiệm hằng tuần đều được sắp xếp lịch khám ở chi nhánh.
“Còn em?” Tống Thừa Tây hỏi Đường Vũ.
“Cũng gần vậy ạ.” Đường Vũ mở máy tính trực tiếp cho Tống Thừa Tây xem kế hoạch làm việc ngày mai của mình.
Trong bảng biểu, công việc hành chính, phẫu thuật, hội chẩn thường quy cũng như công việc thư ký giáo dục đều được đánh dấu bằng các màu sắc khác nhau.
Tống Thừa Tây liếc qua một lượt đến hoa cả mắt.
“…… Lần đầu tiên tôi cảm nhận được khối lượng công việc của em một cách trực quan như thế này.”
“Có phải anh cảm thấy rất may mắn vì chưa từng làm bác sĩ nội trú tổng ở trong nước không.”
Nhắc đến công việc, Đường Vũ luôn nói nhiều hơn ngày thường.
“Nhưng khối lượng công việc này vẫn còn được xem là ổn đấy ạ.”
“Tôi bây giờ chỉ cầu nguyện ngày mai không có ca hội chẩn cấp cứu phát sinh đột xuất.”
Đường Vũ vừa nói vừa đặt đũa xuống, nhấn vài cái trên bàn di chuột máy tính.
?
Tống Thừa Tây nhìn qua, lộ vẻ khó hiểu: “Em đang làm gì vậy?”
“Gõ mõ điện tử.”
Đường Vũ đẩy máy tính về phía Tống Thừa Tây cho anh xem.
Góc dưới bên phải màn hình, mỗi khi cô nhấn một cái, chú thỏ hoạt hình đó lại gõ mõ một tiếng: Công đức +1, Công đức +1, Công đức +1…
Tống Thừa Tây nhìn Đường Vũ.
“Gõ đi chứ.” Tay cô dính dầu mỡ của món oden nên Đường Vũ dùng khuỷu tay huých Tống Thừa Tây, thúc giục anh.
“Rất có ích đấy! Cũng giống như đặt quả táo lên điện thoại trực ban ở khoa, cấp cứu sẽ đi đường vòng ấy. Anh cũng gõ thử xem, chúng ta cùng cầu nguyện ngày mai được tan làm đúng giờ.”
Tống Thừa Tây: “…… Thôi khỏi.”
Đường Vũ cũng không ép: “Được rồi.”
Cô để máy tính sang một bên, hai người bắt đầu ăn cơm.
Người Bắc Kinh thích ăn sốt mè. Phần oden Đường Vũ gọi còn thêm gấp đôi sốt mè, rau mùi và nước sốt tỏi trộn lẫn vào nhau, trộn đều rồi làm một miếng.
“Thơm quá!”
Đường Vũ cảm thấy sự mệt mỏi sau một ngày phẫu thuật đều tan biến.
“Đúng là ngon thật.”
Tống Thừa Tây không có quy tắc “không nói chuyện khi ăn”, liền gật đầu đồng ý.
Sau đó ánh mắt anh vô tình liếc sang phần của Đường Vũ.
Anh khựng lại một lát, hỏi: “Lần sau có thể cho tôi thêm một phần rau mùi không?”
Phần Đường Vũ gọi là loại thêm sốt, thêm cay, trên mặt phủ một lớp dầu ớt đỏ au.
Cô liếc nhìn bát của Tống Thừa Tây, rồi lại cúi đầu nhìn bát của mình.
“Được ạ!”
Bị Tống Thừa Tây nhắc tới, Đường Vũ có cảm giác xấu hổ như kiểu ăn mảnh bị bắt quả tang.
Cô lên tiếng giải thích: “Tôi không thêm cho anh là vì tôi không biết anh kiêng món gì.”
“Tôi chỉ không ăn gừng và rau diếp cá thôi.” Tống Thừa Tây nói.
Khẩu vị của hai người vậy mà hoàn toàn giống nhau!
Đường Vũ gật đầu, thấy Tống Thừa Tây vẫn còn đang nhìn bát của mình, cô thử hỏi: “… Hay là, tôi chia anh một nửa nhé?”
Một phần đồ ăn ngoài làm gì có mấy cọng rau mùi. Đường Vũ không nghĩ là sẽ đưa thật, chỉ là khách sáo chút thôi. Cô nghĩ, người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế chắc hẳn cũng mắc bệnh sạch sẽ.
“Được.” Tống Thừa Tây gật đầu.
“Ơ, tôi chỉ khách sáo thôi mà… được thật ạ?”
… Lại một lần nữa cô phán đoán sai lầm!
Đường Vũ nhướng mày, nhìn Tống Thừa Tây: “Tôi cứ tưởng anh mắc bệnh sạch sẽ cơ.”
“Một chút thôi.”
Tống Thừa Tây nhìn hành động của Đường Vũ. Anh nhìn cô khi gắp rau mùi sang bát mình, đôi môi khẽ mím lại đầy luyến tiếc.
Dù không thích hợp lắm. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, trong đầu Tống Thừa Tây thực sự nảy ra một từ: “Giữ của”.
Cho nên, việc tìm hiểu định kỳ là rất đúng đắn.
Hôm nay anh lại nhìn thấy một mặt chưa từng biết của người vợ mới cưới.
73 Chương
Thông tin liên hệ: [email protected]
Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.