NovelToon NovelToon

Chương 13: Sống chung

Đường Vũ không phải là kiểu người thích bàn tán chuyện bát quái, ai ở trung tâm này cũng đều biết điều đó.

Mấy cô y tá rửa tay sau đó cũng không bàn tán thêm gì nữa. Nhưng Đường Vũ vẫn biết chuyện. Về đến văn phòng, Nhậm Tiểu Hi đã kể cho cô nghe.

“Tớ nói này Vũ Vũ, hai người các cậu lộ liễu quá đấy chứ!”

“Hôm qua tớ còn sợ Tiểu Hạ nhìn ra manh mối gì nên cố sức giúp cậu che giấu. Ai ngờ cậu hay thật, trực tiếp đưa luôn vali cho phó chủ nhiệm Tống.”

Đường Vũ giải thích: “…… Tớ cũng đâu biết anh ấy dùng vali vào việc này.”

Nếu biết thì cô đã chẳng đưa rồi.

Cũng đúng, dù sao phó chủ nhiệm Tống cũng chẳng có nhu cầu giấu hôn.

Nhậm Tiểu Hi có chút lo lắng: “…… Nhưng mà chủ nhiệm Tống làm trò rùm beng thế, vali của cậu có bị người ta nhận ra không đấy?”

“Không đâu.” Đường Vũ lắc đầu: “Tớ mới mua mà.”

“Thế thì tốt rồi.” Nhậm Tiểu Hi thở phào nhẹ nhõm.

Rồi lại lầm bầm: “Nhưng thực ra cách xử lý này của phó chủ nhiệm Tống cũng rất hay. Vừa giữ được thể diện cho bác sĩ Khúc, lại vừa giải quyết một lần xong luôn.”

Dạo này Đường Vũ quá mệt mỏi, thế mà trong khoảnh khắc đầu óc cô lại chẳng nghĩ đến tầng ý nghĩa này.

Cô khựng lại một nhịp. Nhậm Tiểu Hi lại hỏi cô: “Nhưng mà hành lý cũng mang đi hết rồi, cậu tính ngày nào thì chuyển nhà vậy?”

Ngày chuyển nhà là chủ nhật. Vào mùa đông dù ca cấp cứu có nhiều đến mấy, khoa cũng không thể chỉ nhắm vào một mình Đường Vũ mà vắt kiệt sức cô được.

Hai tuần liền không được nghỉ ngơi, chủ nhật vốn là ngày nghỉ bù của Từ Duy nhưng chủ nhiệm Phương bảo anh ta đến làm thêm cho Đường Vũ được nghỉ một ngày.

Dù sao cũng còn mấy ngày nữa mới hết nhiệm kỳ, đồ đạc trong phòng trực ban Đường Vũ cũng không vội dọn. Cô xách chiếc túi nhỏ đựng đồ ngủ cá nhân rồi đi xuống bãi đỗ xe.

Xe của Tống Thừa Tây đậu ở ô đỗ cố định. Lúc Đường Vũ mở cửa lên xe, anh đang cúi đầu xem điện thoại.

Vì được nghỉ nên Tống Thừa Tây ăn mặc khá thoải mái, bên ngoài chiếc áo thun trắng là một chiếc áo khoác cardigan màu xám nhạt. Tóc anh không hề chải chuốt, rủ mềm mại trước mắt. Trong xe thoang thoảng mùi sữa tắm dịu nhẹ.

Đã quen với hình ảnh Tống Thừa Tây mặc áo sơ mi thắt cà vạt, lần đầu tiên nhìn thấy một Tống Thừa Tây mang phong cách ở nhà thế này, Đường Vũ không kìm được mà liếc thêm mấy lần.

“Anh vừa ngủ dậy à?”

Tống Thừa Tây nghiêng đầu nhìn Đường Vũ một cái: “Đêm qua có một ca phẫu thuật đến bốn rưỡi sáng mới xong, đúng là hơi mệt thật.”

Tống Thừa Tây khởi động xe. Mười lăm phút sau, chiếc xe dừng lại trước Ngự Cảnh Vịnh.

Ở đây mỗi tầng là một căn hộ. Số hộ dân trong khu chung cư này vốn không nhiều, suốt dọc đường, Đường Vũ chẳng gặp mấy ai.

Sau khi bước vào nhà, Tống Thừa Tây đặt chìa khóa xe xuống rồi đi rửa tay. Phòng khách sạch sẽ đến mức trông như chẳng có ai ở. Lần trước cô đến căn nhà này là vào buổi chiều, ánh sáng lúc đó không hề sáng sủa như bây giờ.

Trước khung cửa kính sát đất khổng lồ ở phòng khách, cảnh quan và cây xanh của khu chung cư thu gọn vào tầm mắt.

“Đường Vũ.” Đang thất thần ngắm hồ nhân tạo dưới lầu, cô bị giọng nói của Tống Thừa Tây cắt ngang.

Đường Vũ quay đầu lại, nhìn thấy Tống Thừa Tây bước ra từ phòng vệ sinh, vừa đưa tay chỉnh lại tay áo vừa đi về phía cửa ra vào.

“Mấy hôm trước có người qua đây dọn dẹp rồi, ổ khóa tôi đã cài đặt lại, em qua lấy dấu vân tay đi.”

“Vâng.” Đường Vũ bước tới.

Mật khẩu quản lý, thêm người dùng mới.

“Vân tay ở phía trong tay nắm cửa.” Tống Thừa Tây ân cần nhắc nhở.

Đường Vũ gật đầu.

Vì không quen tay lắm, cô tìm mãi mấy lần vẫn không đúng vị trí.

Sau khi âm thanh điện tử du dương lần thứ ba nhắc nhở “Vui lòng nhập dấu vân tay”, Tống Thừa Tây liền nắm lấy mu bàn tay Đường Vũ. Vừa mới rửa tay xong, lòng bàn tay người đàn ông mát lạnh.

Tống Thừa Tây nắm tay cô, chạm vào chỗ gồ lên ở mặt trong tay nắm cửa: “Ở đây này.”

Đường Vũ hơi co các đầu ngón tay lại vì cô đang không được tự nhiên cho lắm. Tống Thừa Tây dường như nhận ra, anh chỉ dẫn cô tìm đúng vị trí vân tay rồi buông tay ra ngay.

Trở lại phòng khách, Tống Thừa Tây không có ý định đi về phía phòng ngủ.

Liếc nhìn Đường Vũ một cái, anh nói: “Chiều nay tôi có buổi giảng dạy, bây giờ phải đi rồi, em ở nhà ngủ bù nhé, để tôi bảo người mang cơm tới?”

“Không cần mang đâu ạ.”

Đường Vũ nói: “Tôi ngủ dậy sẽ đặt đồ ăn ngoài.”

Tống Thừa Tây: “Vậy tôi gửi địa chỉ vào điện thoại cho em nhé.”

Đường Vũ gật đầu, đứng dậy. Vừa định bước vào trong phòng, bước chân cô khựng lại trước mấy căn phòng đang mở toang cửa. 

Cô chợt nhận ra một vấn đề cực kỳ quan trọng: “Tôi ngủ phòng nào?”

Động tác rửa cốc của Tống Thừa Tây khựng lại, nhìn qua.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tim Đường Vũ lập tức treo ngược lên cổ.

“…… Là ngủ chung một phòng ạ?” Cô do dự hỏi bồi thêm một câu.

“Hả?”

Tống Thừa Tây khẽ cười một tiếng.

Anh cầm cốc nước bước tới. Khi đôi mắt nhạt màu rủ mi xuống nhìn người khác, không hiểu sao lại khiến người ta thấy sống lưng hơi lạnh.

Cốc nước được đưa vào tay Đường Vũ.

Tống Thừa Tây nhìn vào mắt Đường Vũ, hỏi cô: “Tôi nhớ nhầm à? Lúc xem mắt chúng ta có nói là kết hôn giả đâu?”

“Không có ạ.”

Đường Vũ nhìn vào mắt Tống Thừa Tây, lắc đầu: “Tôi cứ tưởng anh nói không thích nửa kia bám người cơ mà……”

“Vậy xem ra em còn thực hiện triệt để hơn cả tôi đấy.” Tống Thừa Tây cắt ngang lời Đường Vũ.

Anh nhìn cô, chỉnh lại nhận thức có phần chênh lệch của cô.

“Đường Vũ, tôi không thích người vợ bám người.”

“Nhưng tôi cũng đã nói với em rồi, chúng ta là cuộc hôn nhân bình thường, chứ không phải đang chơi trò vợ chồng giả vờ.”

“Em ngủ phòng chính.”

“Dạo này bệnh viện bận quá, tôi có thể ngủ phòng sách trước.”

“Nhưng chỉ là tạm thời.”

Do tính chất công việc, Đường Vũ tự nhận mình không phải là người quá nhạy cảm. Nhưng nằm trong một không gian xa lạ, cô vẫn có chút không ngủ được. Trằn trọc trên giường nửa tiếng đồng hồ, Đường Vũ quyết định gọi video cho Khương Thời Nguyện.

Khương Thời Nguyện đang tăng ca ở văn phòng luật.

Vừa nhìn thấy phông nền phía sau Đường Vũ đã thay đổi, cô nàng lập tức phản ứng lại: “Bé yêu, hôm nay cậu dọn đến nhà mới rồi à?!”

“Đúng vậy.” Đường Vũ gật đầu.

Vẻ mặt Khương Thời Nguyện trở nên kích động, nhìn ánh mắt cô hình như muốn chui xuyên qua màn hình để xem tình hình bên đó lúc này vậy.

“Ngày chuyển nhà căng thẳng kích thích thế này, cậu không bận ân ái với nhau mà vẫn có thời gian gọi điện cho tớ á?”

“?”

Cũng may là không có Tống Thừa Tây ở đây.

Nếu để anh nghe thấy, Đường Vũ nghĩ thôi cũng thấy xấu hổ muốn chết.

Cô gõ không khí một cái vào cái đầu nhỏ của Khương Thời Nguyện: “Luật sư Khương à, cậu hãy thu lại mấy thứ đồi trụy trong đầu cậu lại đi.”

“Bọn tớ ở phòng riêng cho nên tạm thời sẽ không xảy ra những chuyện mà cậu đang tưởng tượng đâu.”

Lời giải thích này giải quyết triệt để mọi thắc mắc.

Ai ngờ, Khương Thời Nguyện nghe xong lại tỏ ra vô cùng khó hiểu: “Ở phòng riêng?”

“Chồng đẹp trai thế mà cậu lại ngủ riêng á?”

“Cậu nghĩ gì thế hả?”

Bạn thân nhiều năm chính là có sự ăn ý này. Đường Vũ còn chưa kịp nói gì, Khương Thời Nguyện đã đoán ra trước.

Đường Vũ hỏi cô: “Sao cậu đoán được là do tớ đề nghị trước thế?”

Bên kia màn hình, Khương Thời Nguyện lộ ra vẻ mặt cạn lời: “Làm ơn đi, chuyện này có gì mà khó đoán chứ?”

“Nếu Tống Thừa Tây chỉ cần một cuộc hôn nhân để đối phó với gia đình, thì việc gì anh ấy phải nhọc công tốn sức mỗi tuần vun đắp tình cảm với cậu chứ.”

“Hơn nữa chẳng phải cậu từng nói bố mẹ anh ấy tình cảm rất tốt sao?”

“Con người là sản phẩm của môi trường. Dù ngoài miệng anh ấy nói không thích người vợ bám người, nhưng chắc chắn chỉ là nói suông thôi! Sống trong một gia đình như thế, anh ấy không thể nào dung túng cho bản thân duy trì một cuộc hôn nhân không hạnh phúc được đâu!”

Đường Vũ không nói gì, cô cúi đầu suy nghĩ một lát, cũng cảm thấy có lý.

“Thực ra tớ cũng không có ý định kết hôn giả đâu.”

Lúc đi xem mắt với Tống Tử Văn, cô thực sự có ý muốn từ từ bồi dưỡng tình cảm.

Khương Thời Nguyện không đợi Đường Vũ nói hết, tự nhiên tiếp lời nửa câu sau: “Ây da, tớ hiểu tâm trạng hiện tại của cậu rồi. Chỉ là sau khi kết hôn, cậu đột nhiên phát hiện ra khoảng cách giữa mình và Tống Thừa Tây hơi lớn, nên có chút không tự tin lắm chứ gì?”

Hai người là bạn thân lâu năm, chẳng cần nói câu nào đối phương cũng có thể đoán ra.

Đường Vũ do dự gật đầu.

Thứ cô có thể nắm bắt trong đời không nhiều lắm. Gia đình, môi trường lớn lên…… những thứ này cô đều không thể kiểm soát.

Ngay cả cuộc hôn nhân vốn tưởng là môn đăng hộ đối, kết quả cũng chẳng phải như vậy.

Trong lòng không có chỗ dựa vững chắc, thế nên trong rất nhiều sự lựa chọn, cô buộc phải chuẩn bị sẵn sàng tâm lý có thể rút lui bất cứ lúc nào.

Đây là kinh nghiệm mà cuộc sống quá khứ đã dạy cho cô.

“Vậy thì thay đổi kinh nghiệm đi.”

Khương Thời Nguyện hỏi Đường Vũ: “Cậu không thấy việc Tống Thừa Tây bảo cậu ngủ phòng chính, rồi đằng sau lại thêm cái thời hạn “tạm thời” đó thực sự rất trúng “bệnh” sao?”

“Trúng bệnh?” Đường Vũ bị từ ngữ của Khương Thời Nguyện làm cho bật cười.

Ngược lại là Khương Thời Nguyện ở đầu dây bên kia, càng ngẫm nghĩ lại càng cảm thấy cô bạn thân này kết hôn đúng là quá chuẩn!

Cô ấy khẳng định rằng: “Chồng cậu đích thị là một người đàn ông bề ngoài lịch thiệp, nhưng thực chất bên trong lại vô cùng cường thế.”

Khương Thời Nguyện nói với Đường Vũ: “Và ngẫu nhiên thay, cái tính cách hay do dự, suy trước tính sau lại còn thiếu cảm giác an toàn như cậu, đúng là rất hợp để tìm một ông chồng kiểu này.”

“Câu nói đó nói thế nào nhỉ? Người xoắn xít thì hợp với một người yêu không tài nào đuổi đi được!”

“Hơn nữa bác sĩ Đường của chúng ta rõ ràng xuất sắc hơn nhiều nhé!”

Hơn? Đường Vũ cảm thấy bộ “lọc bạn thân” của Khương Thời Nguyện có chút hơi quá đà rồi.

Khương Thời Nguyện lại không hề thấy thế: “Không có đâu!”

“Cậu nghĩ mà xem, cậu và Tống Thừa Tây hiện tại đang làm việc cùng một bệnh viện. Nơi người ta phải đi bằng du thuyền mới tới được, cậu chỉ chèo một chiếc thuyền độc mộc mà cũng tới nơi, cậu không nên cảm thấy tự hào về bản thân sao!”

Mỗi lần trò chuyện với Khương Thời Nguyện, tâm trạng Đường Vũ đều sẽ khá hơn rất nhiều.

Đường Vũ nói: “Tớ thấy điều may mắn nhất của mình chính là gặp được một người bạn mang tính định hướng như cậu.”

Có lẽ sự an ủi của Khương Thời Nguyện đã phát huy tác dụng, hoặc có lẽ cơ thể cô quá mệt mỏi. Đường Vũ ngủ một giấc dậy thì bên ngoài trời đã tối đen.

Cô không kéo rèm cửa, ánh sáng len lỏi qua ô cửa sổ chiếu lên đầu giường. Cô ngồi trên giường ngẩn ngơ nửa tiếng mới mơ mơ màng màng đẩy cửa bước ra.

Đèn trong phòng khách đang sáng, không biết Tống Thừa Tây đã về từ lúc nào, đang ngồi trên sofa xem tài liệu.

Thấy Đường Vũ bước ra, anh dừng động tác, ngước mắt nhìn qua hỏi: “Em không ăn cơm trưa à?”

“Tôi vừa mới ngủ dậy.”

Đường Vũ nhìn lướt qua bàn, bàn ăn trống không.

Một buổi giảng dạy chắc chắn không thể kéo dài đến tận tối được. Tống Thừa Tây đang đợi cô cùng ăn.

Đường Vũ tỉnh táo lại một chút, hỏi: “Anh cũng chưa ăn à? Hay để tôi đặt đồ ăn ngoài nhé.”

Tống Thừa Tây đứng dậy, vừa tháo cúc tay áo sơ mi vừa đi về phía phòng bếp: “Dạo này công việc mệt mỏi, nếu đã ở nhà thì cũng nên ăn uống thanh đạm, lành mạnh chút.”

Anh dừng lại trước cửa tủ lạnh, quay đầu hỏi Đường Vũ: “Em có muốn ăn gì không?”

Đường Vũ bước tới, nhìn lướt qua nguyên liệu bên trong, cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Lẩu ạ?”

Bây giờ cô đang rất đói. Lẩu vừa nhanh, lại vừa đơn giản. Chỉ là không quá phù hợp với yêu cầu “lành mạnh” của Tống Thừa Tây.

“Được.” Tống Thừa Tây gật đầu.

Lấy từ trong tủ lạnh ra hai gói gia vị lẩu, anh hỏi Đường Vũ: “Nồi cay à?”

Đường Vũ: “Nồi uyên ương (hai ngăn) thì thế nào? Tôi còn muốn ăn vị cà chua nữa.”

“Được.” Tống Thừa Tây không phải là người quá mức câu nệ trong chuyện ăn uống.

Đồ dùng nhà bếp và nguyên liệu nấu ăn ở nhà đều đã được bà Văn chuẩn bị đầy đủ trọn bộ. Nồi uyên ương chắc là sẽ có.

Tống Thừa Tây nói: “Vậy để tôi tìm nồi.”

Đường Vũ cùng đi tìm. Hai người dọn vào cùng một thời điểm, đều chưa quen thuộc lắm với căn bếp của ngôi nhà mới này. Tống Thừa Tây tìm bên trái, Đường Vũ liền đi lục tủ bên phải.

Những dụng cụ ít dùng thông thường theo thói quen đều sẽ được cất ở các tủ sát trần nhà, Đường Vũ dựa theo kinh nghiệm với tới phía trên, cuối cùng, cô cũng phát hiện ra bóng dáng của chiếc nồi uyên ương ở cái tủ trên cao.

Cô kiễng chân lên, vươn tay với lấy. Bờ vai cô bất chợt bị vòng từ phía sau.

Tống Thừa Tây kéo tay Đường Vũ ra, bảo cô dịch sang một bên: “Lần sau với không tới thì gọi tôi.”

Nói xong, người đàn ông rất nhẹ nhàng nhấc chiếc nồi từ trên chiếc tủ sát trần xuống. Nồi được bắc lên bếp đun trước, nguyên liệu cũng phải chuẩn bị.

Rau củ hữu cơ đã rửa sạch và chia túi trong tủ lạnh, theo lý thuyết thì có thể ăn trực tiếp luôn được, nhưng cân nhắc đến thói quen của Tống Thừa Tây, Đường Vũ vẫn mang tất cả nguyên liệu đi rửa lại một lượt.

Khoai tây và củ mài là những thứ cần phải thái, sau khi rửa xong Đường Vũ đặt sang một bên.

Tống Thừa Tây nhận lấy rổ ráo nước từ phía sau, hỏi Đường Vũ: “Cần thái không?”

Đường Vũ: “Để tôi rửa xong rồi thái.”

Nghe vậy, Tống Thừa Tây cầm thẳng củ khoai tây đi về phía thớt: “Tôi giỏi món này, để tôi làm cho.”

Phẫu thuật nội tim mạch là phương pháp can thiệp, còn ngoại tim mạch là mổ mở.

Đây là lần đầu tiên Đường Vũ được trực tiếp nhìn thấy Tống Thừa Tây thái đồ ăn một cách trực quan thế này. Đôi bàn tay của bác sĩ ngoại khoa, khi cầm dao quả thực mang tính thưởng thức rất cao.

Cô đứng sang một bên. Đợi Tống Thừa Tây thái xong cả một củ khoai tây cô sẽ tiện tay nhận lấy để bày đĩa.

Chiếc đĩa lơ lửng giữa không trung, nhưng Tống Thừa Tây mãi vẫn không đưa đồ qua.

Tống Thừa Tây nhìn Đường Vũ một lúc, đôi mày khẽ nhíu lại: “Đường Vũ, lúc hai đứa mình gặp nhau lần đầu tiên, em cũng không hề câu nệ như thế này.”

Anh quan sát Đường Vũ đã lâu, mãi vẫn không hiểu nổi, tại sao rõ ràng mối quan hệ ngày càng trở nên quen thuộc, mà sau khi chuyển nhà, nó lại đột nhiên thụt lùi trở về như trước.

Tống Thừa Tây: “Em có chỗ nào không thoải mái thì cứ nói ra, thời gian còn dài, đừng có nhịn.”

Lúc này Đường Vũ bỗng dưng có chút hiểu được vì sao Khương Thời Nguyện lại dành cho Tống Thừa Tây đánh giá cao đến thế.

Cô đoán rằng, Tống Thừa Tây chắc chắn đã muốn nói câu này với cô từ lâu rồi.

Chỉ là nếu ngồi đối diện nhau nói chuyện thì sẽ quá nghiêm túc, thế nên Tống Thừa Tây mới tìm một bối cảnh đời thường để hỏi cô, nhằm giảm bớt sự ngượng ngùng của cô.

“Tôi không nhịn đâu ạ.” Đường Vũ nói: “Là do lý do thay đổi môi trường, cần phải thích nghi.”

Đây là một câu thoái thác vạn năng. Thế nhưng Tống Thừa Tây lại không hề gật đầu rồi chuyển chủ đề đi như Đường Vũ dự đoán.

Mà thay vào đó là hỏi cô: “Vậy làm thế nào để em thích nghi nhanh hơn một chút đây?”

Câu trả lời này khiến Đường Vũ ngạc nhiên mất một giây, cô nghiêng đầu nhìn sang.

Tống Thừa Tây thái xong củ mài, anh rút một tờ giấy, lau sạch nước trên tay, ngước mắt nhìn qua, lặp lại một lần nữa: “Làm thế nào để thích nghi nhanh hơn một chút đây?”

Nếu như những buổi gặp gỡ mỗi tuần một lần trước đó giữa hai người là để thích nghi với sự hiện diện của đối phương.

Thì câu nói ngày hôm nay của Tống Thừa Tây chính là sự thể hiện vô cùng trực diện về thái độ muốn vun đắp thật tốt cho một cuộc hôn nhân của anh.

Lý do khiến Đường Vũ thiếu tự tin nằm ở khoảng cách địa vị tồn tại khách quan giữa hai người. Nhưng nếu Tống Thừa Tây đã muốn vun đắp thật tốt cho cuộc hôn nhân này, thì cô cũng sẵn lòng.

Đường Vũ bày những món rau đã rửa sạch lên đĩa, bưng ra bàn. Cô thả một đĩa thịt bò viên vào trong nồi lẩu đang bốc hơi nghi ngút giữa hai người.

Đường Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy chúng ta thảo luận trước về kế hoạch sau khi kết hôn nhé?”

Tống Thừa Tây gật đầu. Không để hôn nhân chiếm dụng quá nhiều thời gian riêng tư, đây là yêu cầu duy nhất của anh trước khi kết hôn.

Đường Vũ đã có tiêu chuẩn định lượng sẵn, vậy thì anh rất sẵn lòng phối hợp.

“Đầu tiên là vấn đề nấu nướng.” Đường Vũ nói.

“Anh biết nấu ăn không? Hay là sau này ba bữa một ngày đều do tôi làm?”

“Không cần cả ba bữa đâu.”

Tống Thừa Tây nói: “Thời gian đi làm vẫn như trước, bình thường, hai chúng ta ai được nghỉ thì người đó nấu cơm.”

Làm vậy vừa tiết kiệm thời gian lại vừa công bằng.

Vấn đề đầu tiên diễn ra vô cùng thuận lợi, Đường Vũ cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

“Vậy còn vấn đề việc nhà thì sao ạ?”

Tống Thừa Tây nói: “Có người giúp việc theo giờ, một tuần ba buổi.”

Căn nhà này đại khái phải rộng khoảng ba trăm mét vuông. Chiếu theo tiêu chuẩn sắp xếp của Tống Thừa Tây, tự mình làm việc nhà là điều phi thực tế.

Thuê người giúp việc theo giờ vừa khỏe người, mà tiền lương của cô cũng chi trả nổi. Đường Vũ đứng dậy, lấy một chiếc thẻ từ trong túi ra, đặt trở lại bàn.

“Vậy mỗi tháng tôi sẽ chuyển một nửa tiền lương vào chiếc thẻ này, dùng làm chi phí sinh hoạt gia đình.”

Cô đã nói từ trước khi kết hôn, tài chính sẽ chia đôi. Đường Vũ sẽ không vì thu nhập của Tống Thừa Tây cao mà có thể phớt lờ điểm này.

“Chia đôi thì thôi đi.”

Tống Thừa Tây nghe xong điều này, hiếm hoi lắm mới biểu lộ sự bất đồng. Anh đứng dậy, lục từ trong túi ra một chiếc ví đựng thẻ.

“Thu nhập nộp hết, đây là gia quy đấy.”

Anh rút một chiếc thẻ ngân hàng từ trong ví ra, đặt sát bên tay Đường Vũ.

Thậm chí còn chẳng cho Đường Vũ cơ hội từ chối, anh trực tiếp nhắc tới: “Còn có vấn đề chuyện chăn gối mà em không tự nhiên nhất……”

Truyện Hot

Chapter
1 Chương 1: Cưới chớp nhoáng, nhận nhầm người
2 Chương 2: Đăng ký kết hôn xong, người biến mất
3 Chương 3: Khoa phẫu thuật tim giáng xuống một phó chủ nhiệm?
4 Chương 4: Hôn nhân bí mật?
5 Chương 5: Vị khách không mời mà đến 
6 Chương 6: Chuyện chăn gối thế nào? 
7 Chương 7: Thật sự lo lắng bác sĩ Đường buổi tối về nhà cũng bị mắng 
8 Chương 8: Tính tốt của bác sĩ Tống 
9 Chương 9: Bác sĩ Tống rất thực tế
10 Chương 10: Không có quan hệ huyết thống
11 Chương 11: Hơi thở quấn quýt
12 Chương 12: Tin đồn trong khoa
13 Chương 13: Sống chung
14 Chương 14: Cơ thể... Rất tốt 
15 Chương 15: Thất vọng với những gì mình thấy? 
16 Chương 16: Bộ đồ bơi gợi cảm 
17 Chương 17: Cậu và phó chủ nhiệm Tống chưa từng chơi trò này ở nhà sao? 
18 Chương 18: Bác sĩ Tống định đứng nhìn vợ mình được tỏ tình sao? 
19 Chương 19: Tình yêu sắp đến rồi! 
20 Chương 20: Muốn nhìn thì cứ nhìn đi
21 Chương 21: Anh ấy hôn lên ngón tay cô
22 Chương 22: Bác sĩ Đường, hãy giải oan cho tôi với 
23 Chương 23: Ai cũng biết bác sĩ Đường lấy nhầm người! 
24 Chương 24: Đây là những gì cô ấy có thể nhìn thấy vào đêm khuya 
25 Chương 25: Đây có phải là mẹ ruột không? 
26 Chương 26: Anh tìm người thay thế cho Đường Vũ sao? 
27 Chương 27: Bản năng nguyên thủy nhất 
28 Chương 28: Bị ép vào phòng đơn 
29 Chương 29: Vợ anh có sức cạnh tranh lớn lắm đấy!
30 Chương 30: Dùng chung một chiếc giường
31 Chương 31: Có muốn thử không? Hôn nhau
32 Chương 32: Ôm nhau trước mặt mọi người, đồng nghiệp chấn động!
33 Chương 33: Thử nghiệm giải mẫn cảm nụ hôn
34 Chương 34: Rất khó để gắn hai từ “ngủ nướng” với Tống Thừa Tây
35 Chương 35: Vợ, bác sĩ Tống, gọi nghe có đối xứng không?
36 Chương 36: Tống Thừa Tây, nghiện nặng thế sao
37 Chương 37: "Hình phạt" đặc biệt
38 Chương 38: Tình dục
39 Chương 39: Cãi nhau
40 Chương 40: Về nhà, động phòng!
41 Chương 41: Món quà "bí mật" của bạn thân
42 Chương 42: Mối tình không ai biết đến, cấm kỵ và trái với luân thường đạo lý
43 Chương 43: Vợ ơi, em cho người khác xem anh sao?
44 Chương 44: Cần có sự đồng hành của chồng, là chuyện thiên kinh địa nghĩa
45 Chương 45: Tốc độ tay của chủ nhiệm Tống đáng kinh ngạc thật, có việc gấp gì sao?
46 Chương 46: Cầu xin phó chủ nhiệm phu nhân lúc tối xxx đừng cắn tay
47 Chương 47: Chủ nhiệm Tống cố ý mồi chài
48 Chương 48: Cậu đem cái đó cho chủ nhiệm Tống dùng à!
49 Chương 49: Vợ của chủ nhiệm Tống dường như là người của bệnh viện chúng ta!
50 Chương 50: Ôn Dụ giở trò quỷ
Lấy Nhầm Chồng, Yêu Đúng Người

73 Chương

1
Chương 1: Cưới chớp nhoáng, nhận nhầm người
2
Chương 2: Đăng ký kết hôn xong, người biến mất
3
Chương 3: Khoa phẫu thuật tim giáng xuống một phó chủ nhiệm?
4
Chương 4: Hôn nhân bí mật?
5
Chương 5: Vị khách không mời mà đến 
6
Chương 6: Chuyện chăn gối thế nào? 
7
Chương 7: Thật sự lo lắng bác sĩ Đường buổi tối về nhà cũng bị mắng 
8
Chương 8: Tính tốt của bác sĩ Tống 
9
Chương 9: Bác sĩ Tống rất thực tế
10
Chương 10: Không có quan hệ huyết thống
11
Chương 11: Hơi thở quấn quýt
12
Chương 12: Tin đồn trong khoa
13
Chương 13: Sống chung
14
Chương 14: Cơ thể... Rất tốt 
15
Chương 15: Thất vọng với những gì mình thấy? 
16
Chương 16: Bộ đồ bơi gợi cảm 
17
Chương 17: Cậu và phó chủ nhiệm Tống chưa từng chơi trò này ở nhà sao? 
18
Chương 18: Bác sĩ Tống định đứng nhìn vợ mình được tỏ tình sao? 
19
Chương 19: Tình yêu sắp đến rồi! 
20
Chương 20: Muốn nhìn thì cứ nhìn đi
21
Chương 21: Anh ấy hôn lên ngón tay cô
22
Chương 22: Bác sĩ Đường, hãy giải oan cho tôi với 
23
Chương 23: Ai cũng biết bác sĩ Đường lấy nhầm người! 
24
Chương 24: Đây là những gì cô ấy có thể nhìn thấy vào đêm khuya 
25
Chương 25: Đây có phải là mẹ ruột không? 
26
Chương 26: Anh tìm người thay thế cho Đường Vũ sao? 
27
Chương 27: Bản năng nguyên thủy nhất 
28
Chương 28: Bị ép vào phòng đơn 
29
Chương 29: Vợ anh có sức cạnh tranh lớn lắm đấy!
30
Chương 30: Dùng chung một chiếc giường
31
Chương 31: Có muốn thử không? Hôn nhau
32
Chương 32: Ôm nhau trước mặt mọi người, đồng nghiệp chấn động!
33
Chương 33: Thử nghiệm giải mẫn cảm nụ hôn
34
Chương 34: Rất khó để gắn hai từ “ngủ nướng” với Tống Thừa Tây
35
Chương 35: Vợ, bác sĩ Tống, gọi nghe có đối xứng không?
36
Chương 36: Tống Thừa Tây, nghiện nặng thế sao
37
Chương 37: "Hình phạt" đặc biệt
38
Chương 38: Tình dục
39
Chương 39: Cãi nhau
40
Chương 40: Về nhà, động phòng!
41
Chương 41: Món quà "bí mật" của bạn thân
42
Chương 42: Mối tình không ai biết đến, cấm kỵ và trái với luân thường đạo lý
43
Chương 43: Vợ ơi, em cho người khác xem anh sao?
44
Chương 44: Cần có sự đồng hành của chồng, là chuyện thiên kinh địa nghĩa
45
Chương 45: Tốc độ tay của chủ nhiệm Tống đáng kinh ngạc thật, có việc gấp gì sao?
46
Chương 46: Cầu xin phó chủ nhiệm phu nhân lúc tối xxx đừng cắn tay
47
Chương 47: Chủ nhiệm Tống cố ý mồi chài
48
Chương 48: Cậu đem cái đó cho chủ nhiệm Tống dùng à!
49
Chương 49: Vợ của chủ nhiệm Tống dường như là người của bệnh viện chúng ta!
50
Chương 50: Ôn Dụ giở trò quỷ

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]

Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.