NovelToon NovelToon

Chương 8: Tính tốt của bác sĩ Tống 

Tống Thừa Tây rời phòng trực ban trước khi các bác sĩ đến bàn giao ca. Trước khi đi, anh còn tiện tay xách luôn túi rác trong phòng cô đi. Đều là người trưởng thành cả rồi, cô thấy thật sự không cần thiết phải để người khác chăm sóc như vậy.

Đường Vũ không quen với việc này bèn bảo Tống Thừa Tây: “Túi rác anh cứ để đó đi, lát tôi ngủ dậy tự vứt là được.”

“Tiện tay thôi.”

Tống Thừa Tây không quá để tâm đến những việc nhỏ nhặt này, nói với Đường Vũ: “Em có thể ngủ thêm một lát.”

“Ngoài ra, nếu gần đây hôm nào không bận, có thể xin nghỉ nửa tiếng, thì gọi cho tôi.”

Cùng trong một trung tâm, Tống Thừa Tây biết rất rõ khối lượng công việc của Đường Vũ, anh đã nói vậy thì chắc chắn là có việc, Đường Vũ gật đầu đồng ý.

Dạ dày ấm áp cộng thêm miếng dán giữ nhiệt làm ấm bụng nên sau khi Tống Thừa Tây đi, Đường Vũ lại ngủ thiếp đi một giấc nữa.

Trong phòng y tá tại khu vực văn phòng bệnh viện từ sáng sớm đã bàn tán về ca hội chẩn cấp cứu đêm qua. Thấy Đường Vũ từ phòng trực ban bước ra, Tiểu Hạ muốn biết tin sốt dẻo ngay lập tức liền chặn ngay trước mặt Đường Vũ hỏi dồn dập:

“Bác sĩ Đường, em nghe nói ca cấp cứu trẻ sơ sinh tối qua là do phó chủ nhiệm Tống mổ chính ạ?”

Ca phẫu thuật phức tạp như vậy trước đây đều do chủ nhiệm Triệu đích thân thực hiện. Nhưng y tá trực đêm khoa ngoại nói, tối qua chủ nhiệm Triệu không tới, là phó chủ nhiệm Tống làm.

Ca phẫu thuật dự kiến sáu tiếng trở lên vậy mà lại nhanh hơn bình thường gần một tiếng đồng hồ. Càng là phẫu thuật phức tạp, nguy hiểm càng có thể kiểm chứng kỹ thuật của bác sĩ. Phó chủ nhiệm Tống đúng là giỏi thật!

Đường Vũ gật đầu: “Ừ là phó chủ nhiệm Tống mổ chính.”

Các y tá nhìn nhau, trên mặt đều lộ ra vẻ khâm phục.

“Đúng là lựa chọn ưu tú của Mayo Clinic.”

Nếu như trước đây còn có người nghi ngờ việc Tống Thừa Tây đến đây là nhờ có hậu thuẫn thì ca phẫu thuật ngày hôm qua chính là bản đáp án điểm mười chứng minh kỹ thuật của Tống Thừa Tây!

Nghe nói bác sĩ trợ lý thứ nhất và thứ hai phối hợp cùng anh tối qua lúc chứng kiến tốc độ tay của Tống Thừa Tây đều bị sốc.

Từ phòng phẫu thuật bước ra, mọi người cứ cảm thán mãi, khoa phẫu thuật tim quả nhiên là khoa cần thiên phú.

Phẫu thuật cần thiết lập tuần hoàn ngoài cơ thể. Mục đích của tuần hoàn là để làm ngừng tim, thuận tiện cho bác sĩ chính thao tác. Nhưng tương ứng với nó, thời gian tim ngừng đập quá lâu cũng sẽ làm tăng rủi ro của các biến chứng hậu phẫu. Cho nên các ca phẫu thuật ở khoa tim mạch không chỉ kiểm chứng kỹ thuật của bác sĩ, mà còn là tốc độ tay của bác sĩ mổ chính.

Bác sĩ mổ chính tay càng vững, tốc độ tay càng nhanh thì rủi ro phẫu thuật càng nhỏ. Nhưng tốc độ tay là thứ không phải cứ khổ luyện là được.

Thiên phú là thứ mà lúc sinh ra không có thì cả đời này cũng không bao giờ có. Người học y ít nhiều đều có chút tâm lý ngưỡng mộ kẻ mạnh.

Suốt cả ngày, các bác sĩ và y tá khoa nội ngoại tim mạch đều bàn tán về ca phẫu thuật đó.

“Chẳng trách người ta hai mươi mấy tuổi đã là hội viên hiệp hội AATS.”

Nhậm Tiểu Hi đã rất thích nghi với thân phận “chồng của bạn” của phó chủ nhiệm Tống.

Tranh thủ lúc văn phòng không có ai cô ấy còn trêu chọc Đường Vũ mấy câu: “Ca phẫu thuật này của phó chủ nhiệm Tống thu hoạch được không ít fan hâm mộ đấy, với tư cách là người nhà của anh ấy, phỏng vấn bác sĩ Đường một chút, cảm nhận của chị thế nào?”

“Chẳng có cảm nhận gì cả.”

Đường Vũ cười cười, đầu cũng không ngẩng lên, chuyên tâm làm slide. Ngày kia cô có nhiệm vụ làm thư ký giáo dục, là buổi giảng bài nhỏ của tháng này. Nếu buổi giảng bài thuận lợi thì sẽ kết thúc sớm, như thế thì cô có thể xin nghỉ nửa tiếng.

Khi cô sắp làm xong tất cả các công việc văn thư cao như ngọn núi nhỏ thì cổ Đường Vũ lại bắt đầu đau mỏi. Cô chợt nhớ đến cái máy massage Tống Thừa Tây đưa cho cô cũng khá hữu ích. Đường Vũ lấy từ trong ngăn kéo ra đeo lên cổ.

Một bác sĩ thực tập phía sau nhìn thấy liền gọi cô lại hỏi: “Bác sĩ  Đường, bác sĩ Đường.”

“Máy massage cùng loại của phó chủ nhiệm Tống này hiệu gì thế, chị gửi link cho em với?”

Đường Vũ lộ logo ra cho cậu ta xem, bảo cậu ta tự lên trang web chính thức tìm.

Cả buổi sáng, Tống Thừa Tây và chủ nhiệm Triệu đều có ca phẫu thuật riêng. Hai người đến tận bữa trưa mới gặp nhau ở căn tin phòng mổ. Đúng lúc đó, chủ nhiệm Triệu vừa thực hiện xong ca phẫu thuật sửa dị tật tim bẩm sinh.

Ông ấy trêu chọc Tống Thừa Tây: “Sinh viên phối hợp với tôi cứ lải nhải bên tai khen cậu suốt cả ca làm tôi phiền đến mức chỉ muốn đuổi người sang phòng cậu thôi.”

Tống Thừa Tây cười cười, không nói gì. Anh không phải người nói nhiều, chủ nhiệm Triệu cũng quen rồi.

Chỉ là lúc ăn cơm xong chuẩn bị đi, ông ấy mới nhắc tới: “Đám trẻ đó đều rất tò mò về cậu, đúng lúc cậu mới vào làm nên khoa chưa tổ chức tiệc chào mừng, tối nay mọi người cùng đi ăn một bữa, coi như ăn mừng thế nào.”

“Tối nay em có việc thật rồi.” Tống Thừa Tây từ chối khéo.

“Em vừa về nước nên nhà vẫn chưa dọn xong, để em mời mọi người sau ạ.”

Chủ nhiệm Triệu cũng không miễn cưỡng: “Được, vậy đợi khi nào cậu rảnh.”

Đường Vũ vừa đi thăm bệnh nhân trước phẫu thuật về. Về đến văn phòng, mọi người đang chia đồ ăn.

“Chủ nhiệm Tống mời đấy, mỗi khoa trong trung tâm tim mạch đều có.”

Lúc Nhậm Tiểu Hi lấy cũng tiện tay lấy luôn một phần cho Đường Vũ.

“Đồ uống có trà sữa, cà phê và sữa đậu nành, cậu đang trong kỳ sinh lý mà đúng không? Tớ lấy sữa đậu nành nóng cho cậu đấy.”

Không mấy người lấy sữa đậu nành, phần còn lại đều chất đống trên bàn.

Có đồng nghiệp trêu chọc: “Không nhìn ra đấy, chủ nhiệm Tống của chúng ta cũng biết dưỡng sinh ghê, người trẻ bây giờ ai mà uống sữa đậu nành cơ chứ.”

Nhậm Tiểu Hi xoạt một cái kéo ghế trượt đến bên cạnh Đường Vũ, hạ giọng tiếp lời: “Cho nên tớ nghi ngờ nghiêm trọng là chủ nhiệm Tống mượn cớ mời khách để “gửi gắm riêng tư” rồi, cốc sữa đậu nành này chắc chắn là đặc biệt gọi cho cậu đấy.”

Sữa đậu nành này là cùng một thương hiệu với loại sữa buổi sáng. Ngon hơn nhiều so với loại bán ở căn tin.

Đường Vũ rút điện thoại ra gửi cho Tống Thừa Tây một tin: 【Cảm ơn anh.】

Ai nấy đều rất bận, cô gửi tin nhắn xong cũng chẳng trông đợi Tống Thừa Tây có thể trả lời ngay lập tức.

Ngược lại trong mục tin nhắn chưa đọc, Kim Phượng Thi vài tiếng trước có gửi tới một tin.

Kim Phượng Thi: 【Vũ Vũ, chủ nhật này con có về nhà ở không? Mẹ nhớ con.】

Câu “sẽ không về nữa” này, Đường Vũ đã nói ít nhất mười lần trong hai tháng qua, nói đến phát ngán rồi. Cô không trả lời Kim Phượng Thi.

Kim Phượng Thi dường như cũng đoán được ý của Đường Vũ nên hai ngày liền không gửi thêm tin nhắn nào nữa.

Sau khi buổi giảng bài nhỏ kết thúc sớm, cô xác nhận không bỏ lỡ ca hội chẩn nào, Đường Vũ mới gọi cho Tống Thừa Tây một cuộc điện thoại.

“Giờ tôi xin nghỉ được, anh có tiện không ạ?”

“Tiện.”

Đầu dây bên kia của Tống Thừa Tây cũng có âm thanh nền giống như của Đường Vũ.

“Mang theo giấy chứng nhận kết hôn, vẫn là địa điểm lần trước, tôi sắp tới rồi.”

Đường Vũ nói: “Vâng, tôi đi xin nghỉ trước đã.”

Hai người một người tầng bốn, một người tầng sáu, dù có gọi điện cùng lúc, người khác cũng không thể đoán được người ở đầu dây bên kia là ai.

Tống Thừa Tây thay quần áo xong liền đi ra ngoài.

Tại phòng y tá, Văn Thiên đang bê một cái hộp chuyển phát nhanh to đùng để ký nhận. Lúc chủ nhiệm Tống họp đã đặc biệt nhấn mạnh không được nhận chuyển phát nhanh tại khu văn phòng, Văn Thiên tưởng lại sắp bị mắng, liền giấu cái hộp ra sau lưng.

Tống Thừa Tây dừng lại, liếc nhìn logo trên hộp: “Máy massage?”

Không phê bình anh ta sao?

Văn Thiên ngẩng đầu, “Dạ?” một tiếng.

“Đúng ạ, bác sĩ Đường khoa nội tim mạch bảo dùng tốt, nên mọi người đều mua một cái ạ.”

Tống Thừa Tây gật đầu nhẹ: “Ừ.”

“Lần sau đừng gửi chuyển phát nhanh đến văn phòng, sẽ có vi khuẩn, chú ý nhé.”

Thấy Tống Thừa Tây đi xa, cô y tá trong phòng y tá thò đầu ra, bảo Văn Thiên: “Em sẽ nói với bác sĩ Đường là anh lấy chị ấy làm bia đỡ đạn.”

Văn Thiên cười hi hi, gãi đầu nói: “Anh đây không phải là nghĩ bác sĩ Đường không phải người khoa mình, chủ nhiệm không mắng được chị ấy sao.”

“Anh đi tạ lỗi ngay đây!”

Ở trên xe, Đường Vũ vừa ngồi xuống, điện thoại liền reo ba hồi liên tiếp.

Tống Thừa Tây không vội nổ máy, nghiêng đầu nhìn Đường Vũ: “Em xem tin nhắn trước đi, có việc thì mình về cũng được.”

Đường Vũ gật đầu, mở khóa điện thoại. Văn Thiên gửi liền ba đoạn tin nhắn thoại.

Văn Thiên: 【Bác sĩ Đường, em nhận sai, em có tội.】

Văn Thiên: 【Khoa chúng em mua chung một loạt máy massage giống của phó chủ nhiệm, vừa nãy bị phó chủ nhiệm bắt quả tang, em sợ bị mắng nên lấy chị ra làm bia đỡ đạn.】

Văn Thiên: 【Bác sĩ Đường tha lỗi cho em, cuối tuần em mời chị đi ăn.】

Ngoài cuộc trò chuyện với Khương Thời Nguyện, điện thoại Đường Vũ chẳng có bí mật gì. Bình thường khu bệnh nhân ồn ào, cô thường để âm thanh giọng nói công việc ở chế độ loa ngoài mặc định.

Vì thế, giọng nói oang oang của Văn Thiên cứ thế vang vọng khắp khoang xe.

“… Ơ?”

Đường Vũ chết trân tại chỗ. Đến khi phản ứng lại được thì đã muộn rồi.

Chiếc xe lăn bánh. Cô cảm thấy có chút áy náy với Văn Thiên, suốt một hồi lâu cô cũng không dám quay đầu lại nhìn biểu cảm của Tống Thừa Tây.

Đợi đến khi xe rời khỏi cổng bệnh viện cô mới mím môi, mượn lời của Nhậm Tiểu Hi nói: “Mọi người đều rất ngưỡng mộ anh, nên mới mua đồ giống anh, anh không để ý chứ?”

“Không để ý.”

Tống Thừa Tây nói: “Yên tâm, tôi không mắng người đâu.”

Chiếc xe chạy thẳng đến trước cửa văn phòng công chứng. Đợi xe đỗ ổn định, Tống Thừa Tây bảo Đường Vũ mở hộp chứa đồ phía trước ghế phụ ra lấy đồ.

“Trong đó có một túi hồ sơ trong suốt, giúp tôi lấy với.”

Túi hồ sơ nằm ngay phía trên cùng và trong suốt, Đường Vũ lấy ra, không tránh khỏi nhìn thấy bên trong là một bản “Thỏa thuận tài sản trong hôn nhân”. Cộng thêm việc xe đỗ ngay trước cửa văn phòng công chứng.

Đường Vũ hỏi Tống Thừa Tây: “Chúng ta đến đây để làm công chứng tài sản ạ?”

“Ừ, công chứng quyền sở hữu mấy căn nhà kia.”

Tống Thừa Tây khóa xe cẩn thận, dẫn Đường Vũ đi vào sảnh lớn.

Anh giải thích: “Mẹ tôi nói, đăng ký kết hôn trước, nếu chỉ làm thủ tục sang tên nhà thì về mặt pháp lý sẽ tồn tại rủi ro bị rút lại.”

Đường Vũ mấp máy môi, muốn nói là không cần đâu.

Tống Thừa Tây lại nói: “Đường Vũ, chúng ta đã kết hôn rồi, tôi không hề đùa giỡn với em.”

“Những gì em xứng đáng có, em hãy cứ yên tâm nhận lấy.”

Nói xong, anh dẫn Đường Vũ đi thẳng đến một quầy thủ tục. Người bạn công chứng viên của Tống Duật An đã lấy số từ trước nên hai người không cần phải xếp hàng.

Đơn xin, căn cước công dân, giấy chứng nhận kết hôn, bản “Thỏa thuận tài sản trong hôn nhân” do luật sư soạn thảo từ trước. Hồ sơ đã được chuẩn bị đầy đủ.

Công chứng viên thẩm định công chứng xong rồi đợi hai bên ký tên là bản thoả thuận chính thức có hiệu lực. Toàn bộ quy trình chỉ giải quyết vỏn vẹn trong năm phút.

“Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy ba chữ “Mẹ anh nói” lại êm tai đến thế.”

Việc sang tên căn nhà mẹ chồng tặng cô được thực hiện trên mạng. Ngày nhận được sổ đỏ mới, Khương Thời Nguyện vừa vặn đến bệnh viện đưa nước hoa cho Đường Vũ. Vừa vào cửa, cô nàng đã nhìn thấy cuốn sổ đỏ đặt trên bàn.

“Sang tên nhà, thỏa thuận rõ ràng tỷ lệ sở hữu, lại còn có văn bản công chứng, chồng mới của cậu cũng cao tay đấy.”

Khương Thời Nguyện làm luật sư nên đã thấy quá nhiều gã đàn ông lách luật hôn nhân trong vấn đề tài sản, chỉ để nhắm tới những vụ kiện đòi lại tài sản nếu lỡ có ngày ly hôn.

Khương Thời Nguyện chân thành khen ngợi Tống Thừa Tây: “Bé yêu à, tuy cậu không bận tâm những thứ này, nhưng thành ý của anh ấy cũng khá đấy chứ.”

Cưới chớp nhoáng, với tư cách là bạn thân của Đường Vũ, Khương Thời Nguyện làm sao có thể không lo lắng. Nhưng hiện tại xem ra, công việc và gia cảnh của Tống Thừa Tây đều đạt yêu cầu. Khương Thời Nguyện tạm yên tâm liền kéo Đường Vũ ra buôn chuyện.

“Còn nữa bé yêu, cậu không thấy câu “Đường Vũ, tôi không hề đùa giỡn với em” nghe tình tứ lắm à?”

Đường Vũ chớp chớp mắt: “Nếu cậu không nhắc lại thì tớ không thấy đâu.”

Khương Thời Nguyện tặc lưỡi, lắc đầu cảm thán: “Thế nên cậu mới không biết nắm trọng điểm đấy.”

“Vậy thì để tớ giải mã câu “không hề đùa giỡn với em” đó cho cậu nhé.”

“Anh ấy đang ám chỉ rằng những chuyện vợ chồng đáng có thì cũng nên thực hiện đi đấy.”

Đúng như cô dự đoán, sau khi nghe cô ấy nói xong Đường Vũ liền nhắm mắt lại. Chuyện gì qua miệng Khương Thời Nguyện cuối cùng cũng có thể lái thành chuyện “đồi trụy”. Cửa phòng trực ban lúc nào cũng có người qua lại, Đường Vũ không thể để cô nàng nói tiếp.

Khương Thời Nguyện nói muốn ăn đồ nướng. Giờ này Đường Vũ không thể rời bệnh viện quá lâu nên hai người đã gọi đồ ăn ngoài.

Trong lúc đợi đồ ăn tới, Khương Thời Nguyện lấy chai nước hoa mang theo ra cho Đường Vũ xem.

“Guerlain L’Heure Bleue, tớ lấy của dì tớ đấy.”

Thân chai đính đầy kim cương, chỉ cần nhìn một cái cũng biết giá trị không hề rẻ.

Đường Vũ lấy điện thoại ra: “Bao nhiêu tiền tớ chuyển cho cậu.”

Chai nước hoa trong tay bị rút phắt đi.

Khương Thời Nguyện không vui: “Nếu cậu chuyển tiền cho tớ, tớ sẽ không đưa nữa.”

Cô nàng nói: “Hai đứa mình ngủ chung một giường suốt bốn năm, cậu kết hôn, tớ tặng cậu món quà cưới đắt một chút thì có gì không nên?”

“Cái này cậu bắt buộc phải nhận.”

Khương Thời Nguyện nhét chai nước hoa vào lòng Đường Vũ, nói: “Ngoài cái này ra, tớ còn một món quà muốn tặng cậu nữa, nhưng cái đó phải đợi đến khi cậu dọn về nhà mới cơ.”

Dọn về nhà mới?

Tống Thừa Tây hôm nay chỉ nói về vấn đề sang tên nhà. Còn một tháng nữa là cô kết thúc nhiệm kỳ bác sĩ nội trú tổng, không cần vội.

Đúng lúc này đồ ăn họ đặt bên ngoài đã được gửi đến phòng y tá. Đường Vũ đứng lên đi lấy. Lúc về phòng trực ban, cô thấy mặt Khương Thời Nguyện dán sát vào mặt bàn của cô, như thể đang tìm thứ gì đó.

“Cậu nhìn cái gì thế?” Đường Vũ đặt đồ nướng lên bàn.

“Chưa vội.” Khương Thời Nguyện đẩy túi đồ ăn ngoài ra.

Điệu bộ của cô ấy lén lút như thể đang tìm bằng chứng ngoại tình trên giường của bạn trai.

Khương Thời Nguyện đứng thẳng dậy, hỏi Đường Vũ: “Tống Thừa Tây dạo này có ngủ ở phòng cậu không?”

?

“Sao cậu nhìn ra được vậy?” Đường Vũ hỏi.

Khương Thời Nguyện đánh giá Đường Vũ từ đầu đến chân rồi chỉ vào chồng sách trên bàn: “Hai đứa mình ở chung phòng suốt bốn năm, cậu nói cho tớ nghe, cậu từng xếp sách thế này bao giờ chưa?”

Sách y dày và nhiều, Đường Vũ từ trước đến nay toàn đọc xong là tiện tay vứt trên bàn. Kiểu phân loại theo ngành như hôm nay, đúng là lần đầu tiên.

Đường Vũ nhét một xiên cánh gà vào tay Khương Thời Nguyện: “Ừ, thám tử Khương đoán đúng rồi, vài hôm trước bọn tớ có ăn sáng cùng nhau một bữa.”

“Ăn sáng?” Khương Thời Nguyện nghe xong mắt sáng rực, truy vấn: “Ăn mặn hay ăn chay?”

“Ăn cháo!”

Đường Vũ cắt ngang dòng suy nghĩ đầy “rác thải” trong đầu Khương Thời Nguyện.

“Tống Thừa Tây bị ám ảnh cưỡng chế thôi, tiện tay dọn dẹp ấy mà.”

“Thế thì chồng cậu cũng hiền thục đấy.”

Ở bệnh viện không có chỗ đỗ xe, xe của Khương Thời Nguyện phảo đỗ xe ngay trước cửa khu chung cư đối diện.

Khương Thời Nguyện ra về vừa lúc Đường Vũ không có ca cấp cứu, Đường Vũ liền tiễn bạn ra ngoài.

Sát vách bệnh viện là một khu chung cư cũ kỹ. Giờ này, có những cặp vợ chồng trẻ vừa tan làm đang nấu cơm trong bếp, có những đứa trẻ đang nằm nhoài bên cửa sổ làm bài tập.

Khu chung cư ồn ào, trong không khí phảng phất mùi khoai lang nướng và oden. Đường Vũ không kìm được dừng bước, ngước đầu nhìn lên những ô cửa sổ đang sáng đèn.

Trước khi bà nội qua đời, mỗi lần cô đi học tối về cũng thế này, vừa bước đến cổng khu chung cư, Đường Vũ đã có thể nhìn thấy một ngọn đèn trong màn đêm đen tối đang đợi chờ mình. Sáu năm trôi qua, hình như cô lại có nhà của riêng mình rồi.

“Đường Vũ.”

Cuộc điện thoại của Tống Thừa Tây kéo cô về thực tại.

“Em không ở bệnh viện à?”

“Tôi đang ở gần đây, sao thế ạ?”

Đường Vũ theo bản năng nhìn thời gian trên màn hình, chín giờ tối: “Anh chưa tan làm ạ?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Đường Vũ phản ứng lại: “Hôm nay anh trực tuyến hai ạ?”

“Đúng.”

Giọng Tống Thừa Tây phóng đại bên tai.

“Đường Vũ, em không xem lịch làm việc mà tôi gửi cho em à.”

Truyện Hot

Chapter
1 Chương 1: Cưới chớp nhoáng, nhận nhầm người
2 Chương 2: Đăng ký kết hôn xong, người biến mất
3 Chương 3: Khoa phẫu thuật tim giáng xuống một phó chủ nhiệm?
4 Chương 4: Hôn nhân bí mật?
5 Chương 5: Vị khách không mời mà đến 
6 Chương 6: Chuyện chăn gối thế nào? 
7 Chương 7: Thật sự lo lắng bác sĩ Đường buổi tối về nhà cũng bị mắng 
8 Chương 8: Tính tốt của bác sĩ Tống 
9 Chương 9: Bác sĩ Tống rất thực tế
10 Chương 10: Không có quan hệ huyết thống
11 Chương 11: Hơi thở quấn quýt
12 Chương 12: Tin đồn trong khoa
13 Chương 13: Sống chung
14 Chương 14: Cơ thể... Rất tốt 
15 Chương 15: Thất vọng với những gì mình thấy? 
16 Chương 16: Bộ đồ bơi gợi cảm 
17 Chương 17: Cậu và phó chủ nhiệm Tống chưa từng chơi trò này ở nhà sao? 
18 Chương 18: Bác sĩ Tống định đứng nhìn vợ mình được tỏ tình sao? 
19 Chương 19: Tình yêu sắp đến rồi! 
20 Chương 20: Muốn nhìn thì cứ nhìn đi
21 Chương 21: Anh ấy hôn lên ngón tay cô
22 Chương 22: Bác sĩ Đường, hãy giải oan cho tôi với 
23 Chương 23: Ai cũng biết bác sĩ Đường lấy nhầm người! 
24 Chương 24: Đây là những gì cô ấy có thể nhìn thấy vào đêm khuya 
25 Chương 25: Đây có phải là mẹ ruột không? 
26 Chương 26: Anh tìm người thay thế cho Đường Vũ sao? 
27 Chương 27: Bản năng nguyên thủy nhất 
28 Chương 28: Bị ép vào phòng đơn 
29 Chương 29: Vợ anh có sức cạnh tranh lớn lắm đấy!
30 Chương 30: Dùng chung một chiếc giường
31 Chương 31: Có muốn thử không? Hôn nhau
32 Chương 32: Ôm nhau trước mặt mọi người, đồng nghiệp chấn động!
33 Chương 33: Thử nghiệm giải mẫn cảm nụ hôn
34 Chương 34: Rất khó để gắn hai từ “ngủ nướng” với Tống Thừa Tây
35 Chương 35: Vợ, bác sĩ Tống, gọi nghe có đối xứng không?
36 Chương 36: Tống Thừa Tây, nghiện nặng thế sao
37 Chương 37: "Hình phạt" đặc biệt
38 Chương 38: Tình dục
39 Chương 39: Cãi nhau
40 Chương 40: Về nhà, động phòng!
41 Chương 41: Món quà "bí mật" của bạn thân
42 Chương 42: Mối tình không ai biết đến, cấm kỵ và trái với luân thường đạo lý
43 Chương 43: Vợ ơi, em cho người khác xem anh sao?
44 Chương 44: Cần có sự đồng hành của chồng, là chuyện thiên kinh địa nghĩa
45 Chương 45: Tốc độ tay của chủ nhiệm Tống đáng kinh ngạc thật, có việc gấp gì sao?
46 Chương 46: Cầu xin phó chủ nhiệm phu nhân lúc tối xxx đừng cắn tay
47 Chương 47: Chủ nhiệm Tống cố ý mồi chài
48 Chương 48: Cậu đem cái đó cho chủ nhiệm Tống dùng à!
49 Chương 49: Vợ của chủ nhiệm Tống dường như là người của bệnh viện chúng ta!
50 Chương 50: Ôn Dụ giở trò quỷ
Lấy Nhầm Chồng, Yêu Đúng Người

73 Chương

1
Chương 1: Cưới chớp nhoáng, nhận nhầm người
2
Chương 2: Đăng ký kết hôn xong, người biến mất
3
Chương 3: Khoa phẫu thuật tim giáng xuống một phó chủ nhiệm?
4
Chương 4: Hôn nhân bí mật?
5
Chương 5: Vị khách không mời mà đến 
6
Chương 6: Chuyện chăn gối thế nào? 
7
Chương 7: Thật sự lo lắng bác sĩ Đường buổi tối về nhà cũng bị mắng 
8
Chương 8: Tính tốt của bác sĩ Tống 
9
Chương 9: Bác sĩ Tống rất thực tế
10
Chương 10: Không có quan hệ huyết thống
11
Chương 11: Hơi thở quấn quýt
12
Chương 12: Tin đồn trong khoa
13
Chương 13: Sống chung
14
Chương 14: Cơ thể... Rất tốt 
15
Chương 15: Thất vọng với những gì mình thấy? 
16
Chương 16: Bộ đồ bơi gợi cảm 
17
Chương 17: Cậu và phó chủ nhiệm Tống chưa từng chơi trò này ở nhà sao? 
18
Chương 18: Bác sĩ Tống định đứng nhìn vợ mình được tỏ tình sao? 
19
Chương 19: Tình yêu sắp đến rồi! 
20
Chương 20: Muốn nhìn thì cứ nhìn đi
21
Chương 21: Anh ấy hôn lên ngón tay cô
22
Chương 22: Bác sĩ Đường, hãy giải oan cho tôi với 
23
Chương 23: Ai cũng biết bác sĩ Đường lấy nhầm người! 
24
Chương 24: Đây là những gì cô ấy có thể nhìn thấy vào đêm khuya 
25
Chương 25: Đây có phải là mẹ ruột không? 
26
Chương 26: Anh tìm người thay thế cho Đường Vũ sao? 
27
Chương 27: Bản năng nguyên thủy nhất 
28
Chương 28: Bị ép vào phòng đơn 
29
Chương 29: Vợ anh có sức cạnh tranh lớn lắm đấy!
30
Chương 30: Dùng chung một chiếc giường
31
Chương 31: Có muốn thử không? Hôn nhau
32
Chương 32: Ôm nhau trước mặt mọi người, đồng nghiệp chấn động!
33
Chương 33: Thử nghiệm giải mẫn cảm nụ hôn
34
Chương 34: Rất khó để gắn hai từ “ngủ nướng” với Tống Thừa Tây
35
Chương 35: Vợ, bác sĩ Tống, gọi nghe có đối xứng không?
36
Chương 36: Tống Thừa Tây, nghiện nặng thế sao
37
Chương 37: "Hình phạt" đặc biệt
38
Chương 38: Tình dục
39
Chương 39: Cãi nhau
40
Chương 40: Về nhà, động phòng!
41
Chương 41: Món quà "bí mật" của bạn thân
42
Chương 42: Mối tình không ai biết đến, cấm kỵ và trái với luân thường đạo lý
43
Chương 43: Vợ ơi, em cho người khác xem anh sao?
44
Chương 44: Cần có sự đồng hành của chồng, là chuyện thiên kinh địa nghĩa
45
Chương 45: Tốc độ tay của chủ nhiệm Tống đáng kinh ngạc thật, có việc gấp gì sao?
46
Chương 46: Cầu xin phó chủ nhiệm phu nhân lúc tối xxx đừng cắn tay
47
Chương 47: Chủ nhiệm Tống cố ý mồi chài
48
Chương 48: Cậu đem cái đó cho chủ nhiệm Tống dùng à!
49
Chương 49: Vợ của chủ nhiệm Tống dường như là người của bệnh viện chúng ta!
50
Chương 50: Ôn Dụ giở trò quỷ

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]

Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.