NovelToon NovelToon

Chương 12: Tin đồn trong khoa

“…… Mõ gì cơ?”

Đề tài thay đổi quá nhanh, Đường Vũ nhất thời không theo kịp tư duy của Tống Thừa Tây.

“À, thỏ gõ mõ à?”

Đường Vũ xoay người lại, dùng tay nhấp đúp vào một biểu tượng trên màn hình.

Con thỏ xuất hiện và bắt đầu gõ mõ.

Đường Vũ giải thích: “Đây là một widget nhỏ, không phải là khởi động cùng máy.”

Không biết nghĩ đến cái gì, Đường Vũ nhìn hiệu ứng công đức +1, đột nhiên cảm thấy bực mình, cô quay đầu lại nhìn Tống Thừa Tây.

Ánh mắt của cô mang theo sự tố cáo: “Tôi nhớ ra rồi!”

“Hôm nhận bệnh nhân giường 16, anh đã không gõ mõ!”

?

Người ngẩn người lúc này lại biến thành Tống Thừa Tây.

“…… Cái này cũng liên quan đến tôi á?”

Đường Vũ nhìn Tống Thừa Tây, cô nhìn biểu cảm của anh nhận ra hình như cô có chút bất mãn với anh.

“Đương nhiên là có rồi.”

“Tận cùng của y học chính là huyền học.”

“Nếu không thì anh giải thích thế nào về việc hội chẩn liên khoa giữa ngoại thần kinh, nội tim mạch và ngoại tim mạch vốn dĩ bình thường một tháng chẳng có mấy lần, mà hôm đó đột nhiên lại xuất hiện một ca nặng như vậy.”

Tống Thừa Tây bị cô làm cho bật cười nhưng lại chẳng biết phải phản bác thế nào. Lần trước anh bị tố cáo thế này mà không thể phản bác được là ở trước mặt Văn Thiến.

Trực ban cường độ cao hằng ngày rất mệt mỏi. Nhớ lại vài ngày trước Tống Thừa Tây còn được Tống Nghiên Chi dặn dò rằng phải quan tâm nhiều hơn đến vợ của mình.

Tống Thừa Tây liếc nhìn Đường Vũ, buông tay: “Vậy em gửi chương trình đó vào email cho tôi, tôi gõ.”

Chăm sóc tâm trạng của vợ là trách nhiệm cơ bản nhất của một người chồng. Tống Thừa Tây nhìn Đường Vũ.

Đường Vũ nói với giọng điệu thăm dò: “Hôm nay anh trực ban, hay là bây giờ gõ luôn đi?”

Đường Vũ đẩy máy tính về phía người đàn ông. Tống Thừa Tây khựng lại thỏa hiệp. Những ngón tay thon dài của anh điểm hai cái lên màn hình.

“Như thế này sao?”

Do đeo găng tay quanh năm nên tay người đàn ông rất trắng, xương trên mu bàn tay nổi rõ từng khúc, gân xanh phơi bày.

Đã gặp qua bàn tay của rất nhiều bác sĩ ngoại khoa, Đường Vũ cũng phải thừa nhận, đôi bàn tay này của Tống Thừa Tây là đôi tay mang tính gợi cảm nhất mà cô từng thấy.

“Được rồi, thế là được rồi.”

Khoảng cách quá gần, Đường Vũ lại nhớ đến khung cảnh hơi thở quấn quýt vào nhau của hai người vừa rồi. Cô gập máy tính lại, đặt sang một bên.

“Đúng rồi, bệnh nhân này sau khi chuyển sang khoa phẫu thuật tim, bác sĩ Khúc vẫn còn phải bàn giao với anh chứ?”

“Hả?”

Việc điều trị bên ngoại thần kinh đã kết thúc, Tống Thừa Tây không hiểu sao Đường Vũ lại đột ngột hỏi một câu đột ngột như vậy. Anh liếc nhìn Đường Vũ.

“Không có gì ạ.” Đường Vũ lắc đầu.

Cô vốn định nhắc nhở Tống Thừa Tây một tiếng, hiện tại trong phòng phẫu thuật có rất nhiều lời đồn đại về anh và Khúc San Dung. Nhưng lời đến bên miệng, Đường Vũ lại cảm thấy, câu hỏi này nếu được thốt ra từ miệng cô thì hình như có chút không thỏa đáng lắm.

Trông như thể cô đang ghen tuông, hoặc là không tin tưởng Tống Thừa Tây vậy. Thôi không hỏi nữa. Dù sao mọi người cũng chỉ bàn tán riêng với nhau, chứ không dám đưa lên mặt bàn để nói.

Ngày bệnh nhân giường số 16 chuyển đi, nhiệm kỳ của Đường Vũ cũng chỉ còn lại đúng một tuần cuối cùng.

Cô đã liên tiếp hai ngày cuối tuần không được nghỉ ngơi, việc chuyển đến nhà mới cũng bị gác lại một bên.

Cuối tuần trước, Kim Phượng Thi đã tới phòng trực ban gặp cô một lần. Lúc đó Đường Vũ đang ngủ bù.

Kim Phượng Thi xách theo hoa quả và đồ ăn bước vào cửa. Thấy Đường Vũ mệt mỏi đến mức buồn ngủ rũ rượi, bà chẳng nói gì cả, chỉ âm thầm nhét đầy tủ lạnh cho Đường Vũ.

Lúc Đường Vũ mở mắt ra lần nữa thì Kim Phượng Thi đã đi rồi, trên bàn có để một phần cơm canh. Sợ Đường Vũ bận rộn không xem điện thoại, Kim Phượng Thi để lại cho cô một tờ giấy nhắn: Hâm nóng bằng lò vi sóng rồi hẵng ăn, qua đêm thì vứt đi đừng ăn nữa.

Sinh nhật của Kim Phượng Thi là vào tháng giêng. Đường Vũ nhìn lịch, đúng vào thời điểm sau khi cô hết nhiệm kỳ.

Đường Vũ cầm tờ giấy nhắn, thầm nghĩ, thôi bỏ đi, sinh nhật Kim Phượng Thi cô vẫn phải về một chuyến.

Mấy ngày trước Chu Minh Dư cũng tới bệnh viện hai lần. Đường Vũ không gặp được người, là cô nghe Tiểu Hạ kể lại.

Tiểu Hạ nói: “Hai lần tiểu tổng giám đốc Chu tới lúc chị đều đang ở trong phòng mổ, anh ta cũng không đợi, hỏi xong là đi luôn.”

“Ừ.” Đường Vũ hờ hững gật đầu.

Sau đó lại hỏi: “Không ai nhìn thấy anh ta đến tìm chị chứ?”

“Không có ai đâu.” Tiểu Hạ xua xua tay, bảo Đường Vũ cứ yên tâm.

“Chị cứ yên tâm đi, sự chú ý của mọi người tháng này đều đổ dồn vào chuyện bát quái của phó chủ nhiệm Tống rồi, chẳng ai quan tâm đến tiểu tổng giám đốc Chu đâu.”

Gần đây trên bàn mổ ngược lại không nghe thấy tin bát quái nào về Tống Thừa Tây cả. 

Đường Vũ hỏi: “Tin bát quái về phó chủ nhiệm Tống á?”

Vừa vặn lúc này Nhậm Tiểu Hi bước ra từ phòng bệnh.

Nói chuyện bát quái thì phải có một đám người cùng nhau bàn tán mới náo nhiệt, Tiểu Hạ bèn vẫy tay gọi Nhậm Tiểu Hi qua.

Cô ấy trả lời câu hỏi vừa rồi của Đường Vũ: “Đúng thế, bên khoa ngoại tim mạch dạo này đang truyền tai nhau rằng phó chủ nhiệm Tống đang yêu đấy.”

“Hả?”

Nhậm Tiểu Hi vừa tới đã nghe được một tin tức bùng nổ như vậy. Cô ấy cứng cổ quay đầu lại, muốn nhìn Đường Vũ nhưng lại không dám nhìn.

Cuối cùng chỉ đành nuốt nước bọt, hỏi Tiểu Hạ: “Phó chủ nhiệm Tống đang yêu á? Với ai cơ?”

Tiểu Hạ “hạ” một tiếng, nhìn Nhậm Tiểu Hi với ánh mắt kiểu “biết rồi còn cố hỏi”.

“Chị không phải là bác sĩ điều trị chính của giường 16 à? Sao tin tức lại lạc hậu thế.”

“Còn có thể là ai nữa?”

“Bác sĩ Khúc của khoa ngoại thần kinh chứ ai!”

Không phải Đường Vũ. Nhậm Tiểu Hi thở phào nhẹ nhõm.

Hơi thở chưa kịp thở phào xong, cô ấy lại cảm thấy có gì đó không đúng, hét to lên: “Ai bảo em là phó chủ nhiệm Tống yêu bác sĩ Khúc hả?”

Tiểu Hạ không hiểu sao Nhậm Tiểu Hi lại có phản ứng lớn đến thế.

Cô ấy liếc nhìn Nhậm Tiểu Hi một cái, sau đó thần bí móc điện thoại ra, mở lịch sử trò chuyện trong tuần này cho Đường Vũ và Nhậm Tiểu Hi xem.

“Chị xem đi, em có tin tức mật tuyến một đấy.”

“Mấy chị em bên khoa phẫu thuật tim nói, dạo này hai ca trực tuyến hai này, cứ giữa chừng là phó chủ nhiệm Tống thể nào cũng ra ngoài nửa tiếng, không có ở trong văn phòng.”

Ánh mắt Nhậm Tiểu Hi liếc qua Đường Vũ.

“Ra ngoài thì có gì mà không bình thường! Em không đi vệ sinh chắc?”

Tiểu Hạ nhìn Nhậm Tiểu Hi: “Ra ngoài nửa tiếng cơ à?”

Nhậm Tiểu Hi khẳng định chắc nịch: “Không cho phép phó chủ nhiệm Tống bị táo bón à?”

Tiểu Hạ cạn lời. Tiếp tục đưa ra bằng chứng thứ hai cho Nhậm Tiểu Hi xem.

“Thế mấy ngày trước phó chủ nhiệm Tống nhận được bánh ngọt, nhưng chẳng ai thấy anh ấy ăn thì giải thích thế nào?”

Nhậm Tiểu Hi: “Đàn ông da mặt mỏng, bánh ngọt thì phải đóng cửa lại ăn lén chứ sao.”

Tiểu Hạ phản bác: “Không phải thế!”

“Y tá ở khoa ngoại thần kinh nói, thật trùng hợp, sáng hôm sau trên bàn làm việc của bác sĩ Khúc lại xuất hiện một miếng bánh táo đường đỏ!”

“Đụng hàng thôi.” Nhậm Tiểu Hi bĩu môi.

“Cùng một loại bánh, cho phép mọi người mua chứ không cho phép bác sĩ Khúc mua à?”

Nhậm Tiểu Hi nói xong, Tiểu Hạ không nói tiếp nữa.

Cô ấy cất điện thoại đi, liếc nhìn Nhậm Tiểu Hi, không gian im lặng suốt một hồi lâu.

“Tiểu Hi, hôm nay chị có vẻ không bình thường lắm nhỉ?”

“Bác sĩ Đường hôm nay cũng không bình thường lắm.”

Bình thường Đường Vũ vốn chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện bát quái. Hôm nay lại chủ động hỏi thăm. Ánh mắt Tiểu Hạ lia qua lia lại giữa Đường Vũ và Nhậm Tiểu Hi.

“Hai chị chắc không phải đang có bí mật gì giấu em đấy chứ?”

Sống lưng Nhậm Tiểu Hi cứng đờ. Vừa nãy đứng ra bênh vực Đường Vũ kiên định bao nhiêu, thì bây giờ chột dạ bấy nhiêu.

“Mắt em có vấn đề à?”

Tiểu Hạ nheo mắt, xoa cằm lắc đầu: “Không đúng! Phản ứng hôm nay của chị rất kỳ lạ!”

Nhậm Tiểu Hi ở phía sau kéo tay áo Đường Vũ cầu cứu.

Đường Vũ lên tiếng: “Thôi Tiểu Hạ em đừng trêu cô ấy nữa……”

“Nhậm Tiểu Hi, chi sẽ không phải cũng thích phó chủ nhiệm Tống đấy chứ!”

Tiểu Hạ đột nhiên thốt ra một câu kinh thiên động địa làm Nhậm Tiểu Hi bị sặc suýt nữa thì ngất đi.

Ở một hướng khác. Tại phòng y tá khoa phẫu thuật tim, hai cô y tá ca chiều cũng suýt nữa ngất đi. Nhưng là vì quá khích động.

“Đường Đường, cậu mau nhìn kìa, bác sĩ Khúc lại đến tìm phó chủ nhiệm nữa rồi.”

“Hôm nay đến bệnh án cũng chẳng thèm cầm theo! Cô ấy không thèm diễn kịch nữa rồi kìa!”

“Cậu nói xem bao giờ thì phó chủ nhiệm mới cho bác sĩ Khúc một danh phận chính thức đây.”

“Cậu hỏi ngược rồi đấy, phải là bao giờ bác sĩ Khúc cho phó chủ nhiệm nhà chúng ta một danh phận mới đúng chứ.”

Y tá còn lại không hiểu.

Cô y tá vừa nói giải thích cho người kia nghe: “Cậu nghĩ mà xem, phó chủ nhiệm nhà chúng ta có giỏi giang đến đâu đi nữa thì đó cũng chỉ là một ít hào quang ở nước ngoài mà thôi.”

“Môi trường bệnh viện hiện tại, nếu không có tài nguyên và các mối quan hệ, mà muốn leo lên cao á, chậc, là chuyện không thể!”

“Nhưng nếu phó chủ nhiệm mà ở bên bác sĩ Khúc thì lại khác hoàn toàn nhé! Năng lực của phó chủ nhiệm, cộng với sự hậu thuẫn của viện trưởng……”

Cô y tá nói với vẻ mặt cười đầy mãn nguyện, vỗ tay nói: “Đến lúc đó, chẳng phải chính là cường cường kết hợp (mạnh kết hợp với mạnh) hay sao!”

“Cường cường kết hợp cái gì cơ?”

Giọng nói của Tống Thừa Tây đột ngột vang lên từ phía sau.

Hai cô y tá giật mình thon thót: “…… Phó chủ nhiệm.”

“Đang nói gì thế?” Tống Thừa Tây mỉm cười ôn hòa.

Hai y tá nhìn nhau, lắc đầu như trống bỏi: “Không…… không có gì ạ.”

Tống Thừa Tây cũng không truy hỏi thêm, bước đi luôn.

Sau khi anh đi, hai y tá thở phào nhẹ nhõm: “Biết thế nói luôn trong nhóm chat cho rồi.”

“Chắc không sao đâu, cậu nhìn thái độ vừa rồi của phó chủ nhiệm xem, nếu không được thì mai lúc bác sĩ Khúc tới, hai đứa mình nhờ bác sĩ Khúc giúp nói vài câu tốt đẹp……”

“Bác sĩ Khúc rất thân với y tá à?”

Bị phó chủ nhiệm gọi một cuộc điện thoại lôi tới bệnh viện giữa đêm khuya, Lý Hạo còn tưởng vừa nãy mình ngủ quên nên bỏ lỡ cuộc gọi hội chẩn cấp cứu, kết quả là bệnh nhân thực sự vì anh ta không nghe điện thoại nên đã trực tiếp chuyển biến nặng, anh ta sắp phải vào tù tới nơi rồi.

Kết quả lại chỉ hỏi về bác sĩ Khúc. Thật sự làm huyết áp của Lý Hạo vọt thẳng lên 160.

Không nắm chắc ý của Tống Thừa Tây là gì, Lý Hạo liếc nhìn một cách cẩn thận rồi nói: “Chắc là rất thân ạ.”

Lý Hạo thầm nghĩ, người có mắt ai mà chẳng nhìn ra ý của bác sĩ Khúc đối với anh, đừng bảo là anh không nhận ra đấy nhé.

Kết quả là Tống Thừa Tây đúng là không nhận ra thật.

Câu tiếp theo của anh lại hỏi: “Mấy ngày nay bác sĩ Khúc hay tới khoa ngoại tim mạch, không phải vì bệnh nhân giường 16 sao?”

“Anh nói câu này…….” Lý Hạo nghe mà buồn cười.

“Bệnh nhân giường 16 ở trong ICU cơ mà, bác sĩ Khúc có chạy thì cũng phải chạy sang ICU chứ.”

Thì ra là vậy. Tống Thừa Tây trầm ngâm vài giây nhớ tới chuyện lần trước Đường Vũ hỏi về Khúc San Dung, anh gật đầu, đứng dậy.

“Được, tôi biết rồi.”

“Ra ngoài nhớ khép cửa giúp tôi.”

Đường Vũ vừa mới chợp mắt đã bị tiếng gõ cửa của Tống Thừa Tây đánh thức.

Mơ mơ màng màng, theo bản năng cô liếc nhìn thời gian, tưởng mình bận quá hóa lú, đã làm ra mấy chuyện kiểu như “lại quên mất ca trực tuyến hai của Tống Thừa Tây, hơn nữa còn đem chuyện ăn cơm với anh trong mơ tưởng là thật và đã ăn rồi”.

“Bác sĩ Đường không nhớ nhầm đâu.”

Tóc Đường Vũ hơi rối bù vì đang ngủ, ánh mắt cũng ngơ ngác, dáng vẻ nheo mắt nhận diện kim giờ kim phút của cô hiện giờ rất đáng yêu.

Tống Thừa Tây nhắc nhở cô: “Chúng ta vừa mới ăn cơm cùng nhau xong mà.”

À, không phải ngủ đến lú lẫn. Đường Vũ thở phào nhẹ nhõm, tránh người sang một bên để anh vào.

Tống Thừa Tây bước vào phòng rồi đứng ngay cửa, không đi sâu vào trong.

“Tôi nói mấy câu rồi đi ngay.”

Biểu cảm của anh khá nghiêm túc, đại não Đường Vũ cũng tỉnh táo trở lại: “Anh nói đi.”

Tống Thừa Tây nhìn chằm chằm Đường Vũ hai cái rồi đi thẳng vào vấn đề.

“Lần trước em hỏi tôi về bác sĩ Khúc là do em nghe thấy điều gì à?”

Vì chuyện của Khúc San Dung mà tới. Cũng đúng thôi, khoa nội đã biết rồi, khoa ngoại chắc chắn lại càng đồn thổi dữ dội hơn.

Đường Vũ khẽ gật đầu: “Là nghe được một số chuyện trong phòng phẫu thuật ạ.”

“Nhưng tôi không có ý không tin tưởng anh đâu.”

Ánh mắt Tống Thừa Tây đột nhiên tối sầm lại.

Anh nhắc nhở Đường Vũ: “Chúng ta là vợ chồng, em tin tưởng tôi là chuyện của em, còn tôi giải thích là thái độ của tôi.”

Đường Vũ: “Vậy anh giải thích đi.”

Sự thay đổi thái độ của cô trước sau chỉ mất vỏn vẹn một giây. Đến Tống Thừa Tây cũng phải sững sờ.

Khi phản ứng lại, anh bật cười bất lực: “Khúc San Dung và anh là cựu học sinh cùng  trường ở Harvard, không thân, chỉ gặp vài lần trong hội cựu học sinh.”

“Bệnh nhân ở giường số 16 sau khi tôi phẫu thuật xong đã giao cho bác sĩ Triệu phụ trách chính rồi, thế nên Khúc San Dung có ngày ngày chạy sang khoa ngoại tim mạch, tôi cũng chỉ nghĩ là cô ấy có trách nhiệm với bệnh nhân thôi.”

“Chuyện này tôi sẽ giải quyết.”

Giải quyết thế nào là chuyện riêng của Tống Thừa Tây.

Trừ phi anh thực sự có gì đó mờ ám với người khác, nếu không Đường Vũ sẽ không hỏi nhiều.

Chỉ là cô hơi tò mò: “Thiện ý của người khác, anh không cảm nhận được chút nào sao?”

Tống Thừa Tây nghe xong câu này liền bật cười: “Tôi đâu có tự luyến đến mức đó.”

Đồng nghiệp khác giới trao đổi công việc là chuyện bình thường hơn chữ bình thường, việc phỏng đoán tâm tư của đồng nghiệp nữ là sự thiếu tôn trọng đối với đối phương.

Quả thật là vậy. Đường Vũ hiểu ý của Tống Thừa Tây, gật đầu một cái.

Nhưng trầm ngâm hai giây, cô vẫn không kìm được mà nhìn chằm chằm Tống Thừa Tây hai cái, giọng điệu trêu chọc: “Phó chủ nhiệm Tống có vốn liếng để tự luyến mà.”

“Như này tính là em đang khen tôi à?”

“Tính là nói sự thật ạ.”

Thời gian ngủ trong ca trực vốn dĩ vô cùng quý giá. Tống Thừa Tây giải thích xong liền định rời đi thì thấy chiếc vali bên cửa đã đặt ở đó được hai tuần rồi.

Lúc Tống Thừa Tây nắm tay nắm cửa thì chú ý tới nó, anh liền hỏi Đường Vũ: “Còn một tuần nữa là em hết nhiệm kỳ nhỉ?”

Hiểu được Tống Thừa Tây đang hỏi mình về thời gian chuyển nhà nên Đường Vũ gật đầu: “Trước Tết Dương lịch ạ.”

“Vậy tôi xách hành lý về giúp em trước nhé.”

Lúc trước hai người đã bàn bạc xong xuôi là ngày chuyển nhà anh sẽ qua đón cô, Đường Vũ không thấy câu này có gì không đúng nên đã gật đầu đồng ý.

Bị gọi dậy trong giấc mộng rồi nói chuyện một lúc, sau khi Tống Thừa Tây đi, Đường Vũ không tài nào ngủ lại được nữa.

Cô lấy điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại cho Khương Thời Nguyện.

Giờ này mà chưa ngủ, Khương Thời Nguyện bắt máy, câu đầu tiên nói ra đã trực tiếp “đạp ga phóng nhanh”: “Nửa đêm không ngủ, không có bệnh tình thì chắc chắn có gian tình chứ gì?”

“Không có mà!” Đường Vũ đầu hàng.

Cô đem những tin đồn gần đây trong bệnh viện và lời giải thích vừa rồi của Tống Thừa Tây kể lại cho Khương Thời Nguyện nghe.

Đường Vũ nói: “Mặc dù chuyện này tớ không để trong lòng, cũng chẳng cần anh ấy giải thích, nhưng Tống Thừa Tây đúng là rất biết tôn trọng phụ nữ đấy chứ.”

Nhà Nhậm Tiểu Hi mở trung tâm môi giới hôn nhân. Hai năm nay Đường Vũ đã nghe cô ấy kể không ít về những gã đàn ông tồi tệ dưới đáy xã hội.

Trong đó có không ít kẻ cố tình lợi dụng sự quan tâm của con gái để làm vốn liếng khoe khoang. Không chủ động, không từ chối.

Tống Thừa Tây có vốn liếng như vậy, nhưng anh lại không phải là kiểu người đó, Đường Vũ cảm thấy rất tuyệt vời.

Đối với việc Đường Vũ liên tục nhấn mạnh sự lịch thiệp của Tống Thừa Tây, Khương Thời Nguyện chỉ đồng tình một nửa.

Cô nàng nói: “Cũng chưa chắc đâu, nhỡ đâu phó chủ nhiệm Tống nhà cậu từ trước tới nay chưa từng yêu đương, không có kinh nghiệm, hoặc là lãnh cảm gì đấy, nên mới phản ứng chậm chạp thì sao.”

Đường Vũ không bày tỏ ý kiến.

Khương Thời Nguyện thấy cô không tin, bèn kiên nhẫn khuyên bảo: “Dựa theo kinh nghiệm của tớ, đàn ông bên ngoài càng tỏ ra thanh cao kiềm chế bao nhiêu, thì ở phía sau lưng lại càng là sói xám đuôi to bấy nhiêu.”

“Cậu đừng không tin nhé.”

Khương Thời Nguyện nói: “Anh ta xách vali của cậu đi chẳng phải là đang giục cậu chuyển nhà đó sao?”

Sau khi bước vào mùa đông, trung tâm tim mạch mỗi đêm không tiếp nhận đủ 5 ca cấp cứu thì không được tính là đi trực đêm. Mệt mỏi suốt một đêm, oán khí ở khu văn phòng còn lớn hơn cả bãi tha ma.

Đường Vũ có ba ca phẫu thuật suốt cả buổi sáng, Nhậm Tiểu Hi cũng vậy. Hai người chớp thời gian gặp nhau ngắn ngủi ở phòng phẫu thuật một lát.

Buổi chiều, Đường Vũ có hai ca hội chẩn thường quy với khoa hô hấp.

Kết thúc xong, thắt lưng của cô cứng đờ cả lại, còn chưa kịp ngồi xuống thở phào một hơi, đã lại bị một cuộc gọi của Lý Hạo gọi thẳng sang khoa ngoại tim mạch.

Khoa ngoại có một ca hội chẩn cấp cứu. Biến chứng nhồi máu cơ tim cấp ở bệnh nhân, thủng vách liên thất, đứt cơ nhú van hai lá. Cần khoa nội tim mạch cấp cứu ổn định xong, mới để khoa ngoại tiến hành phẫu thuật cấp cứu.

Làm bác sĩ nội trú tổng, sợ nhất là những ca phẫu thuật hội chẩn cấp cứu thế này.

Chẩn đoán xong bệnh tình, Đường Vũ vội vàng liên hệ với chủ nhiệm Phương, rồi vội vã lên bàn mổ.

Mấy tiếng phẫu thuật trôi qua, khi bước ra khỏi phòng mổ, Đường Vũ mệt đến mức hoàn toàn kiệt sức.

Cô ngồi sụp xuống chiếc ghế ở góc khuất nhất trong phòng thay đồ để lấy lại sức. Vừa nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, cô đã bị tiếng trò chuyện của mấy y tá đang rửa tay đánh thức.

“Sao mọi người cứ bàn tán chuyện phó chủ nhiệm Tống kết hôn thế nhỉ, thật hay giả đấy?”

“Đương nhiên là thật rồi.”

Y tá biết chuyện nói: “Lúc tan làm người dọc cả hành lang đều nhìn thấy hết!”

“Phó chủ nhiệm Tống đẩy hai chiếc vali bước ra từ văn phòng. Tổng giám đốc Lý còn tưởng anh ấy đi công tác đột xuất nên hỏi một câu. Chủ nhiệm Tống bảo không phải, đó là vali của vợ anh ấy đấy!”

“…… Bác sĩ Đường.”

Cả đám vừa nói vừa cười, trò chuyện xong mới chú ý tới Đường Vũ đang ngồi ở góc phòng.

Truyện Hot

Chapter
1 Chương 1: Cưới chớp nhoáng, nhận nhầm người
2 Chương 2: Đăng ký kết hôn xong, người biến mất
3 Chương 3: Khoa phẫu thuật tim giáng xuống một phó chủ nhiệm?
4 Chương 4: Hôn nhân bí mật?
5 Chương 5: Vị khách không mời mà đến 
6 Chương 6: Chuyện chăn gối thế nào? 
7 Chương 7: Thật sự lo lắng bác sĩ Đường buổi tối về nhà cũng bị mắng 
8 Chương 8: Tính tốt của bác sĩ Tống 
9 Chương 9: Bác sĩ Tống rất thực tế
10 Chương 10: Không có quan hệ huyết thống
11 Chương 11: Hơi thở quấn quýt
12 Chương 12: Tin đồn trong khoa
13 Chương 13: Sống chung
14 Chương 14: Cơ thể... Rất tốt 
15 Chương 15: Thất vọng với những gì mình thấy? 
16 Chương 16: Bộ đồ bơi gợi cảm 
17 Chương 17: Cậu và phó chủ nhiệm Tống chưa từng chơi trò này ở nhà sao? 
18 Chương 18: Bác sĩ Tống định đứng nhìn vợ mình được tỏ tình sao? 
19 Chương 19: Tình yêu sắp đến rồi! 
20 Chương 20: Muốn nhìn thì cứ nhìn đi
21 Chương 21: Anh ấy hôn lên ngón tay cô
22 Chương 22: Bác sĩ Đường, hãy giải oan cho tôi với 
23 Chương 23: Ai cũng biết bác sĩ Đường lấy nhầm người! 
24 Chương 24: Đây là những gì cô ấy có thể nhìn thấy vào đêm khuya 
25 Chương 25: Đây có phải là mẹ ruột không? 
26 Chương 26: Anh tìm người thay thế cho Đường Vũ sao? 
27 Chương 27: Bản năng nguyên thủy nhất 
28 Chương 28: Bị ép vào phòng đơn 
29 Chương 29: Vợ anh có sức cạnh tranh lớn lắm đấy!
30 Chương 30: Dùng chung một chiếc giường
31 Chương 31: Có muốn thử không? Hôn nhau
32 Chương 32: Ôm nhau trước mặt mọi người, đồng nghiệp chấn động!
33 Chương 33: Thử nghiệm giải mẫn cảm nụ hôn
34 Chương 34: Rất khó để gắn hai từ “ngủ nướng” với Tống Thừa Tây
35 Chương 35: Vợ, bác sĩ Tống, gọi nghe có đối xứng không?
36 Chương 36: Tống Thừa Tây, nghiện nặng thế sao
37 Chương 37: "Hình phạt" đặc biệt
38 Chương 38: Tình dục
39 Chương 39: Cãi nhau
40 Chương 40: Về nhà, động phòng!
41 Chương 41: Món quà "bí mật" của bạn thân
42 Chương 42: Mối tình không ai biết đến, cấm kỵ và trái với luân thường đạo lý
43 Chương 43: Vợ ơi, em cho người khác xem anh sao?
44 Chương 44: Cần có sự đồng hành của chồng, là chuyện thiên kinh địa nghĩa
45 Chương 45: Tốc độ tay của chủ nhiệm Tống đáng kinh ngạc thật, có việc gấp gì sao?
46 Chương 46: Cầu xin phó chủ nhiệm phu nhân lúc tối xxx đừng cắn tay
47 Chương 47: Chủ nhiệm Tống cố ý mồi chài
48 Chương 48: Cậu đem cái đó cho chủ nhiệm Tống dùng à!
49 Chương 49: Vợ của chủ nhiệm Tống dường như là người của bệnh viện chúng ta!
50 Chương 50: Ôn Dụ giở trò quỷ
Lấy Nhầm Chồng, Yêu Đúng Người

73 Chương

1
Chương 1: Cưới chớp nhoáng, nhận nhầm người
2
Chương 2: Đăng ký kết hôn xong, người biến mất
3
Chương 3: Khoa phẫu thuật tim giáng xuống một phó chủ nhiệm?
4
Chương 4: Hôn nhân bí mật?
5
Chương 5: Vị khách không mời mà đến 
6
Chương 6: Chuyện chăn gối thế nào? 
7
Chương 7: Thật sự lo lắng bác sĩ Đường buổi tối về nhà cũng bị mắng 
8
Chương 8: Tính tốt của bác sĩ Tống 
9
Chương 9: Bác sĩ Tống rất thực tế
10
Chương 10: Không có quan hệ huyết thống
11
Chương 11: Hơi thở quấn quýt
12
Chương 12: Tin đồn trong khoa
13
Chương 13: Sống chung
14
Chương 14: Cơ thể... Rất tốt 
15
Chương 15: Thất vọng với những gì mình thấy? 
16
Chương 16: Bộ đồ bơi gợi cảm 
17
Chương 17: Cậu và phó chủ nhiệm Tống chưa từng chơi trò này ở nhà sao? 
18
Chương 18: Bác sĩ Tống định đứng nhìn vợ mình được tỏ tình sao? 
19
Chương 19: Tình yêu sắp đến rồi! 
20
Chương 20: Muốn nhìn thì cứ nhìn đi
21
Chương 21: Anh ấy hôn lên ngón tay cô
22
Chương 22: Bác sĩ Đường, hãy giải oan cho tôi với 
23
Chương 23: Ai cũng biết bác sĩ Đường lấy nhầm người! 
24
Chương 24: Đây là những gì cô ấy có thể nhìn thấy vào đêm khuya 
25
Chương 25: Đây có phải là mẹ ruột không? 
26
Chương 26: Anh tìm người thay thế cho Đường Vũ sao? 
27
Chương 27: Bản năng nguyên thủy nhất 
28
Chương 28: Bị ép vào phòng đơn 
29
Chương 29: Vợ anh có sức cạnh tranh lớn lắm đấy!
30
Chương 30: Dùng chung một chiếc giường
31
Chương 31: Có muốn thử không? Hôn nhau
32
Chương 32: Ôm nhau trước mặt mọi người, đồng nghiệp chấn động!
33
Chương 33: Thử nghiệm giải mẫn cảm nụ hôn
34
Chương 34: Rất khó để gắn hai từ “ngủ nướng” với Tống Thừa Tây
35
Chương 35: Vợ, bác sĩ Tống, gọi nghe có đối xứng không?
36
Chương 36: Tống Thừa Tây, nghiện nặng thế sao
37
Chương 37: "Hình phạt" đặc biệt
38
Chương 38: Tình dục
39
Chương 39: Cãi nhau
40
Chương 40: Về nhà, động phòng!
41
Chương 41: Món quà "bí mật" của bạn thân
42
Chương 42: Mối tình không ai biết đến, cấm kỵ và trái với luân thường đạo lý
43
Chương 43: Vợ ơi, em cho người khác xem anh sao?
44
Chương 44: Cần có sự đồng hành của chồng, là chuyện thiên kinh địa nghĩa
45
Chương 45: Tốc độ tay của chủ nhiệm Tống đáng kinh ngạc thật, có việc gấp gì sao?
46
Chương 46: Cầu xin phó chủ nhiệm phu nhân lúc tối xxx đừng cắn tay
47
Chương 47: Chủ nhiệm Tống cố ý mồi chài
48
Chương 48: Cậu đem cái đó cho chủ nhiệm Tống dùng à!
49
Chương 49: Vợ của chủ nhiệm Tống dường như là người của bệnh viện chúng ta!
50
Chương 50: Ôn Dụ giở trò quỷ

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]

Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.