NovelToon NovelToon

Chương 20: Muốn nhìn thì cứ nhìn đi

Tiếng hét của Ôn Dụ, mãi cho đến khi cửa xe được đóng lại mới bị cách ly ở bên ngoài.

“Xin lỗi anh nhé.”

Đã rất cẩn thận rồi, nhưng lần ra mắt người nhà này vẫn bị làm cho hỏng bét.

Sau khi lên xe, Đường Vũ xin lỗi Tống Thừa Tây.

Tống Thừa Tây không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Đường Vũ mấy giây: “Trước kia em sống ở đây, những ngày tháng chắc là rất khó khăn nhỉ?”

Đường Vũ vốn đang mang trong lòng sự áy náy, nghe Tống Thừa Tây nói vậy, cô lập tức quay đầu lại, kinh ngạc nhìn anh.

Trong lòng cảm xúc ngổn ngang trăm mối. Những ấm ức, nhẫn nhịn, bất công và phớt lờ trong quá khứ……

Một trận chua xót trào dâng lên cổ họng cô, cuối cùng cô chỉ nuốt nước bọt, hỏi Tống Thừa Tây: “Sao anh lại đột nhiên hỏi câu này?”

Tống Thừa Tây nhìn xuyên qua cửa sổ xe, liếc nhìn vào trong sân thêm một lần nữa.

“Thái độ của Ôn Dụ đối với em, nếu không có sự ngầm đồng ý của người lớn thì sẽ không như vậy đâu.”

Cho nên lúc rời đi, Tống Thừa Tây gọi Kim Phượng Thi là “dì”.

Những ấm ức từng chịu đựng trong quá khứ, không cần cô phải nói, Tống Thừa Tây đều hiểu hết.

Đường Vũ mỉm cười xí xóa: “Cảm ơn anh nhé.”

“Từ sau khi bà nội tôi qua đời, đã không còn ai bảo vệ tôi như thế này nữa rồi.”

Nụ cười ở khóe môi Đường Vũ cong lên một đường cong chua xót.

“Là ngoài chuyện của Ôn Dụ ra, còn có chuyện gì khác nữa sao?” Tống Thừa Tây hỏi cô.

Hai người đã tiếp xúc hai tháng. Anh không cho rằng Đường Vũ là kiểu người chỉ vì dăm ba câu cãi vã tranh chấp mà có thể làm lớn chuyện đến mức căng thẳng với gia đình như vậy.

Còn cả chuyện xem mắt cưới chớp nhoáng nữa…… Tống Thừa Tây rất thông minh, cũng rất nhạy bén, Đường Vũ vẫn luôn biết điều đó.

Bị anh nhìn chằm chằm như thế. Đường Vũ không muốn nói dối: “Có.”

“Nhưng mà, để tôi suy nghĩ rồi sẽ nói cho anh sau nhé.”

Tống Thừa Tây nhìn vào mắt Đường Vũ, đối diện với ánh mắt cô: “Được.”

“Vậy tôi đợi em.”

Xe chạy khỏi khu chung cư.

Lúc cổng lớn quét thẻ qua hệ thống kiểm soát ra vào, ở làn đường đối diện có một chiếc xe đi ngược chiều vào.

Là Ôn Triều. Lúc Đường Vũ nhìn thấy Ôn Triều, Ôn Triều cũng nhìn thấy cô.

Đến giây cuối cùng của thanh chắn cảm ứng, Ôn Triều mới đạp một cước ga, lái xe vào trong khu chung cư.

Hôm nay cả hai người đều không có công việc.

Trên đường đi, Tống Thừa Tây hỏi Đường Vũ: “Thời gian vẫn còn sớm, nếu tâm trạng em không tốt, có muốn tìm một nơi uống chút rượu không?”

Uống rượu ư?

Đường Vũ nằm mơ cũng không ngờ tới mình lại nghe được hai chữ này thốt ra từ miệng Tống Thừa Tây.

Cô nói: “Ở nhà không có tủ rượu, tôi cứ tưởng anh không uống rượu cơ chứ.”

Tống Thừa Tây cười nhạt một tiếng: “Mấy món gây nghiện thì tôi không thích lắm đâu.”

“Nhưng thỉnh thoảng những lúc áp lực lớn, cũng sẽ uống một ly.”

Mấy hôm trước Khương Thời Nguyện cũng nói áp lực lớn muốn uống rượu.

Về nhà quả thực cảm thấy ngột ngạt khó chịu.

Đường Vũ không suy nghĩ quá vài giây liền nói: “Vậy, tìm một quán bar nhé?”

“Tôi biết một quán bar nhỏ yên tĩnh.”

Tống Thừa Tây có hai người bạn nối khố ở trong nước, quán bar nhỏ mà anh đưa Đường Vũ đến, chính là do một trong hai người bạn nối khố đó tên là Giang Viễn mở.

Không có nhạc mạnh, chỉ có tiếng đàn hát du dương tĩnh lặng trên sân khấu.

Người ở quầy bar quen biết Tống Thừa Tây, thấy anh bước vào, liền trực tiếp muốn dẫn người sang khu ghế sofa cao.

“Ngồi ở quầy bar không được sao?” Đường Vũ hỏi nhân viên phục vụ.

Đến quán bar, chính là vì muốn náo nhiệt một chút, cảm nhận chút không khí phàm trần náo nhiệt. Cô hiện tại đang cực kỳ cần môi trường bên ngoài can thiệp để giúp bản thân thoát ra khỏi những cảm xúc tồi tệ.

Nhân viên phục vụ không nói là được hay không được, chỉ liếc nhìn Tống Thừa Tây một cái. Bạn của ông chủ thì anh ta quen chứ, bác sĩ Tống mà, thích sự yên tĩnh, cho nên mỗi lần tới đây đều ngồi ở một góc khuất yên tĩnh nhất.

“Nghe cô ấy đi.” Tống Thừa Tây gật đầu.

Thời điểm này trong quán bar không có nhiều người, ở quầy bar chỉ có hai người bọn họ. Nhân viên phục vụ đưa máy tính bảng thực đơn đồ uống cho Đường Vũ.

Một hàng tên gọi hoa hòe hoa sói, Đường Vũ bình thường không hay uống rượu lắm, chẳng biết cái nào mà chọn cả.

Tống Thừa Tây chống khuỷu tay tựa người sang, lật thực đơn đồ uống đến một trang nào đó.

“Mấy loại này em chọn đi, ngày mai còn phải đi làm, đừng uống loại nào nặng độ quá.”

Bây giờ các quán bar và quán cà phê để hùa theo thẩm mỹ đại chúng, đều làm rất nhiều kiểu dáng đẹp mắt.

Cuối cùng Đường Vũ chọn một loại rượu tạo hình núi băng. Nhân viên phục vụ bưng lên, trong cốc còn có một viên đá hình chú thỏ nhỏ rất dễ thương.

Cốc của Tống Thừa Tây thì rất đơn giản thanh nhã. Màu vàng nhạt, chỉ có lượng rượu bằng một phần ba cốc.

Thấy Đường Vũ đang dán mắt nhìn cốc trong tay mình, Tống Thừa Tây nghiêng đầu, khóe môi cong lên cười một tiếng.

Mức độ cồn trong cốc của anh rất cao, khuyên bác sĩ Đường tốt nhất đừng nên thử.

“Yên tâm đi, tôi không có ý định uống say đâu.” Đường Vũ lắc đầu.

Tầm mắt cô từ tay Tống Thừa Tây, dời lên gương mặt nghiêng của anh.

Bởi vì hôm nay phải đến nhà họ Ôn nên Tống Thừa Tây ăn mặc rất trang trọng.

Trước khi bước vào quán bar, áo khoác và cà vạt của anh đã bị Tống Thừa Tây vứt lại trong xe.

Anh lúc này chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu nhạt, ngồi bên mép quầy bar, tư thế ngồi tùy ý, một chân chống xuống đất.

Tư thế ngồi lười nhác, vừa khiêm nhường lại vừa cao quý thanh lãnh.

Tầm mắt Đường Vũ dừng lại trên người anh quá lâu, Tống Thừa Tây nhận ra, nhưng cũng không né tránh.

Anh chỉ hơi nghiêng đầu sang một bên, khẽ nhướng mày: “Sao thế?”

“Không có gì.” Đường Vũ nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đáy mắt Tống Thừa Tây, chống cằm nói: “Chỉ là muốn nhìn một chút thôi.”

Mấy chiếc cúc áo trước ngực áo sơ mi của người đàn ông được mở hờ, tay áo xắn lên tận khuỷu tay, lộ ra một chiếc đồng hồ màu xanh sẫm, đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo khiêm nhường.

Tống Thừa Tây quay đầu lại, khẽ cong môi: “Muốn nhìn thì cứ nhìn.”

Có người bầu bạn bên cạnh, trên sân khấu lại có ca khúc để nghe. Ca sĩ hết bài này đến bài khác vừa đàn vừa hát những bản nhạc dân ca. Đường Vũ nghe thấy bài nào mình biết, cũng sẽ hùa theo ngân nga vài câu.

Giọng nói bị men rượu ngấm vào khác biệt hoàn toàn so với bình thường. Tống Thừa Tây nhìn gương mặt nghiêng của Đường Vũ, cũng có chút thất thần.

“Đến sao không gọi điện thoại.”

Giang Viễn từ phía sau vòng tay ôm lấy vai Tống Thừa Tây.

Sau khi đứng vững nhìn thấy Đường Vũ, anh ta đứng nghiêm chào hỏi một cách cung kính: “Chào chị dâu!”

Người này nhìn qua tuổi không nhỏ hơn Tống Thừa Tây là bao, chỉ là lúc cười rộ lên chiếc răng khểnh trông có vẻ trẻ con.

Đường Vũ gật đầu chào lại anh ta.

“Hôm khác nói tiếp.” Tống Thừa Tây xua đuổi người ra ngoài.

Giang Viễn giãy giụa thoát ra: “Đừng vội xua đuổi chứ, em không làm bóng đèn đâu, em chỉ muốn mời chị dâu một chén rượu rồi em biến ngay đây.”

Khả năng điều tiết cảm xúc của Đường Vũ vốn dĩ đã rất tốt rồi, nghe mấy bài hát xong, tâm trạng sớm đã vui vẻ trở lại. Cô biết Tống Thừa Tây xua người đi là để chăm sóc cảm xúc của cô.

Đường Vũ kéo lấy cánh tay Tống Thừa Tây, lắc đầu với anh: “Không cần đâu ạ.”

“Thấy chưa! Chị dâu đã lên tiếng rồi kìa!”

Giang Viễn thuận nước đẩy thuyền, lập tức lấy từ trong quầy bar ra hai ly rượu. Ly nhiều hơn thì cho mình, ly ít hơn thì đưa cho Đường Vũ.

“Chị dâu, em tên là Giang Viễn, bạn nối khố của Tống Thừa Tây, quán bar này là của em.”

“Hôm nay em vẫn còn việc bận, lần sau chúng ta tụ tập tiếp nhé!”

“Được.”

Bên cạnh Tống Thừa Tây, dường như bất kỳ ai cũng tự mang theo sự nhiệt tình ấm áp. Đường Vũ uống một hơi cạn sạch ly rượu đến đáy.

“Không cần đâu.” Tống Thừa Tây chen ngang ngăn lại giữa chừng nhưng ngăn không kịp.

Đường Vũ uống quá nhanh, đã trực tiếp nuốt trọn một ngụm.

Vì hai người đã uống rươụ nên lúc về nhà, Tống Thừa Tây gọi tài xế lái xe hộ.

Sợ Đường Vũ bị say xe nên Tống Thừa Tây ngồi ở ghế sau tiện thể chăm sóc cô.

Tài xế lái xe hộ đây là lần đầu tiên nhìn thấy một cặp đôi trẻ tuổi mà lại ngồi tách nhau ra thế này, trước khi lái xe còn liếc nhìn thêm một cái.

Cuối tuần tắc đường, cộng thêm quán bar của Giang Viễn vốn dĩ cách nhà một khoảng cách nhất định. Tài xế lái nửa tiếng đồng hồ, mới đỗ được xe xuống tầng hầm của Ngự Cảnh Vịnh.

“Chìa khóa của anh chị đây ạ.”

Lúc xuống xe, Tống Thừa Tây tiện tay rút một tờ khăn ướt từ ghế sau xuống, lau sạch sẽ xong, lúc này mới nhét chìa khóa xe vào trong túi áo.

Anh làm xong tất cả những chuyện này mà Đường Vũ vẫn chưa chịu xuống xe.

Tống Thừa Tây gõ nhẹ vào cửa xe: "Đường Vũ?"

Trong xe không có ai đáp lại.

Với thói quen nghề nghiệp của một bác sĩ, cô sẽ không ngủ say đến mức này, Tống Thừa Tây đành vòng sang ghế lái để lên xe.

"Đường Vũ."

Âm lượng cao hơn một chút, lần này Đường Vũ đã tỉnh. Nhưng trạng thái rõ ràng là không bình thường chút nào.

So với lúc mới lên xe hồi nãy, khuôn mặt và mí mắt của cô bây giờ đều đỏ bừng, cả chóp mũi và đôi tai cũng đỏ hỏn.

Phản ứng đầu tiên của Tống Thừa Tây: "Em bị dị ứng cồn à?"

Anh kéo cổ tay Đường Vũ lại, đầu tiên là kiểm tra trạng thái làn da, thấy không có nốt mẩn đỏ nào, lúc này mới thử bắt mạch cho cô. Nhịp thở và nhịp tim đều hoàn toàn bình thường.

"Không dị ứng." Đường Vũ nhắm nghiền mắt, lắc đầu.

Lời nói phát ra không được rõ ràng lắm. Rõ ràng là trạng thái của một người đang say khướt.

Tống Thừa Tây liếc nhìn Đường Vũ một cái. Cốc rượu cuối cùng mà Giang Viễn đưa qua không phải là rượu mạnh, nhưng cũng có một chút độ cồn.

Thế nhưng lại say chỉ vì một ly rượu. Anh quả thực không ngờ tửu lượng của Đường Vũ lại kém đến thế.

"Em còn tự đi được không?"

Đường Vũ nghe thấy Tống Thừa Tây hỏi mình, cô mất hai giây phản ứng, sau đó nheo nheo đôi mắt lại.

Hậu vị của hai ly rượu đó lớn hơn cô tưởng tượng nhiều, hơi men đã bốc lên đầu rồi. Bây giờ cô nhìn vạn vật xung quanh đều có chút bị nhòe thành bóng đôi.

Nhưng vẫn chưa đến mức không đi nổi. Cô gật đầu một cái: "Tôi đi được, không sao đâu."

Cửa ghế phụ được kéo mở.

Tống Thừa Tây đã đợi sẵn bên xe từ trước, lòng bàn tay hướng lên trên: "Nắm lấy tay tôi này."

Mấy ngày nay Khương Thời Nguyện cứ luôn trêu chọc hai người họ giống như học sinh tiểu học nắm tay nhau.

Bây giờ nhìn thấy Tống Thừa Tây đưa tay ra, Đường Vũ liền nhớ ngay đến lời của Khương Thời Nguyện.

Cô đập mạnh một cái vào lòng bàn tay Tống Thừa Tây.

"Bẹp" một tiếng: "Ừm, nắm thì nắm."

Đi có mấy bước chân mà Đường Vũ đi đứng siêu vẹo xiêu vẹo.

Theo khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, Tống Thừa Tây ngửi thấy mùi hương cồn thoang thoảng ngọt ngào trong hơi thở của Đường Vũ.

Bước vào trong thang máy, có lẽ là chê ánh đèn trên trần nhà quá chói mắt, Đường Vũ lầm bầm một câu, từ việc nắm tay, trực tiếp chuyển sang dựa nửa người vào khuỷu tay Tống Thừa Tây.

Cô khép hờ đôi mắt lại, bóng đèn lấp lánh rơi rớt dưới mí mắt, trong miệng cô khẽ lẩm bẩm.

"Đầu tôi chóng mặt quá."

"Chóng mặt thì cứ dựa vào tôi mà đứng."

"…… Dựa vào rồi vẫn thấy chóng mặt."

Người đang tựa vào bả vai anh nhíu chặt đôi mày vì khó chịu, trông vừa đáng thương lại vừa yếu ớt. Đứng còn chẳng đứng vững nổi thế này, e là cũng chẳng thể tự đi về nhà được.

Tống Thừa Tây thở dài một hơi, khuỵu gối bốc bổng người lên: "Tôi bế em nhé, ngoan nào, không chóng mặt nữa đâu."

Hai bàn chân bỗng chốc lơ lửng giữa không gian. Đường Vũ kinh hô một tiếng rồi mở bừng mắt ra, trong tròng mắt ngập nước một tầng hơi ẩm, ngơ ngác đờ đẫn mất vài giây. Cô liếc nhìn bản thân, rồi lại liếc nhìn mặt đất phía dưới.

"Đừng có quậy phá lung tung." Giọng điệu Tống Thừa Tây mang theo vài phần nghiêm nghị.

Trông chờ vào một kẻ say rượu tự bấm dấu vân tay mở cửa thì đúng là chuyện viển vông.

Anh cúi đầu, để Đường Vũ nhìn thẳng vào mắt mình, hỏi cô: "Tôi mở khóa nhé, em tự xuống đứng xuống đất, hay là yên lặng đừng quậy phá?"

Đường Vũ nhíu mày. Bộ óc đang say xỉn có vẻ như rất khó để lý giải nổi một câu nói như thế.

Tống Thừa Tây cũng không lặp lại lần thứ hai. Anh trực tiếp buông một tay ra, một tay ôm trọn lấy Đường Vũ, tay còn lại rảnh ra để quét vân tay mở khóa.

Với động tác này, Đường Vũ lập tức có phản ứng ngay.

"…… Hửm?"

Cô trợn tròn mắt đầy kinh ngạc: "Tống Thừa Tây, anh dùng một tay thôi mà cũng bế bổng được tôi lên á?!"

Vừa kinh hô lên, cô vừa giơ tay ra, dùng sức véo mạnh hai cái lên cánh tay Tống Thừa Tây.

"Tống Thừa Tây, cơ bắp tay của anh luyện tập đỉnh thật đấy."

"Chưa hết đâu."

Nói xong, Đường Vũ lập tức lại lắc đầu: "…… Không chỉ bắp tay đẹp đâu, cơ chân luyện cũng đỉnh không kém, cơ ngực với cơ bụng cũng rất tuyệt nữa, chỉ là không biết cảm giác sờ vào thế nào thôi……"

"Rồi sẽ có một ngày em được biết thôi."

Nói lý lẽ với kẻ say rượu là điều không thể nào. Tống Thừa Tây liếc nhìn cái đầu nhỏ đang ngả ngớn của Đường Vũ một cái, thẳng bước bế xốc người vào trong phòng ngủ chính.

"Tôi đi rót cho em cốc nước, em đừng có ôm tôi nữa, buông tay nằm ngay ngắn xuống cẩn thận vào, ngã bây giờ."

Bộ óc lúc say rượu không thể xử lý nổi những mệnh lệnh dài dòng, chỉ có thể hiểu được một vài từ khóa đơn giản nào đó.

"Rót nước, ôm, ngoan, ngã……"

"Vâng!" Đường Vũ rất ngoan ngoãn gật đầu một cái, hai tay siết chặt lại.

"Ôm chặt lắm rồi nhé!"

Cũng may là cô kịp chống tay lên giường, nếu không thì anh đã trực tiếp đè bẹp lên người Đường Vũ luôn rồi.

Tống Thừa Tây bất lực cúi đầu bật cười trầm thấp hai tiếng.

Khoảng cách được thu hẹp lại, Đường Vũ cảm nhận được hơi thở của chính mình rõ ràng đã nóng lên hơn mấy độ.

Cô chớp chớp mắt, vươn tay sờ lên mặt mình, cau mày.

"Tống Thừa Tây, mặt tôi nóng quá, có phải tôi bị sốt rồi không?"

Tống Thừa Tây: "Không đâu."

Đường Vũ không tin. Cô kéo tay anh đặt lên trán mình.

"…… Không bị thật á?"

Lòng bàn tay anh che đi phần lớn vầng trán, Đường Vũ chỉ để lộ mỗi đôi mắt ra ngoài, tròng mắt đen láy sáng ngời, tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào anh.

Tống Thừa Tây dùng mu bàn tay thử đo lại: "Không hề sốt."

Đường Vũ khó hiểu nhíu mày, cúi gằm đầu xuống: "Thế sao tay anh lại lạnh thế này?"

Lòng bàn tay lớn và nhỏ áp sát vào nhau, rõ ràng những đầu ngón tay của Tống Thừa Tây mát lạnh. Áp lên da dịt, cảm giác vô cùng dễ chịu.

Trong ngữ điệu của Tống Thừa Tây mang theo vài phần bất lực, nhưng lại vô cùng kiên nhẫn dịu dàng giải thích: "Bởi vì em đang say rượu đấy."

"Thế à?"

Đường Vũ rũ đầu ngầm nghĩ một lúc.

Hồi lâu sau, cô ra điều nghiêm túc thở dài một hơi, hừ nhẹ một tiếng: "Tôi thấy là do cách đo thân nhiệt của anh có vấn đề thì có."

"Anh khom lưng xuống đây xem nào."

Đường Vũ ngoắc ngoắc ngón tay.

Tống Thừa Tây không nhúc nhích. 

Ánh mắt đầy vẻ oán trách của Đường Vũ quét sang.

Tống Thừa Tây thở dài, phối hợp theo mệnh lệnh của cô.

Đường Vũ: "…… Khom xuống tí nữa cơ."

"…… Phải ở cái góc độ mà tay tôi với tới được ấy."

Khom thế nào cũng không đạt đến tiêu chuẩn của Đường Vũ, Tống Thừa Tây hết cách, cuối cùng đành phải nửa quỳ bên mép giường, một tay chống lên tấm đệm.

"Thế này được chưa?"

"Được rồi."

Lần này Đường Vũ đã thấy hài lòng, cô chớp chớp mắt, kéo lấy cánh tay đang chống giường của Tống Thừa Tây, dịch toàn bộ cơ thể sang bên cạnh.

Tống Thừa Tây trầm giọng nhắc nhở: "Đường Vũ."

Người đang say rượu đương nhiên sẽ không vì một câu nhắc nhở này mà lùi bước.

"Vâng." Đường Vũ lầm bầm một tiếng, áp đầu sát lại.

Đầu cằm chóp nhọn đè lên xương quai xanh, mùi sữa tắm ngọt ngào trên áo sơ mi của anh lập tức lan tỏa bủa vây lấy cô.

Trong khoảng thời gian đó có lẽ vì tư thế tựa không đúng lắm, Đường Vũ cựa quậy cẩn thận mất mấy lần mới cảm thấy hài lòng.

Giữa hai người từ trước đến nay chưa từng có lấy một cái ôm thân mật nào.

Đột nhiên áp sát kín kẽ thế này, Tống Thừa Tây lập tức nín thở. Nhiệt độ trên mặt thiếu nữ dán thẳng vào động mạch cổ của anh, các đầu ngón tay anh co rụt lại, muốn đẩy người ra: "Đường Vũ."

"…… Hồi nhỏ bà nội tôi toàn đo thân nhiệt kiểu này."

Đường Vũ nhỏ giọng lầm bầm trong lồng ngực anh. Hơi thở nóng hổi thiêu đốt từng chút một lên xương quai xanh của anh.

Tống Thừa Tây rũ mi mắt xuống, từ góc độ này, toàn bộ những vùng da thịt có thể nhìn thấy bằng mắt thường của Đường Vũ đều phảng phất một tầng sắc hồng phấn. Đôi mắt nhắm nghiền, hàng lông mi dài khẽ quét xuống hai vầng bóng râm dưới mí mắt.

Anh dán mắt nhìn khuôn mặt Đường Vũ, nhìn suốt hai giây, phần yết hầu lộ ra ngoài cổ áo sơ mi chuyển động lên xuống theo nhịp thở.

Thôi bỏ đi.

Chăm sóc người vợ say rượu là trách nhiệm của anh.

"Lần sau cấm không được uống rượu nữa."

Sáng hôm sau, Đường Vũ bị tiếng chuông báo thức đánh thức. Cô lờ mờ cảm nhận được bản thân đang nằm trên giường.

Chuyện uống rượu tối qua, trên xe cô đã ngủ thiếp đi, là Tống Thừa Tây đỡ cô về nhà. Những chuyện này cô đều nhớ rõ.

Muốn nghĩ sâu thêm chút nữa thì cô bỗng xuýt xoa, đầu lại đau như búa bổ. Cơn đau đầu sau cơn say rượu quả thực có thể liệt vào một trong mười hình phạt tàn khốc nhất.

Đường Vũ thở dài, đang định đưa tay lên day day huyệt thái dương.

Vừa nhấc tay lên cô đã phát hiện ra chất liệu ga giường hôm nay không đúng!

Vốn thuộc làn da dễ dị ứng, ga giường của cô toàn là chất liệu thuần cotton, nhưng hiện tại, lớp vải nằm trong lòng bàn tay cô, rõ ràng không phải!

Truyện Hot

Chapter
1 Chương 1: Cưới chớp nhoáng, nhận nhầm người
2 Chương 2: Đăng ký kết hôn xong, người biến mất
3 Chương 3: Khoa phẫu thuật tim giáng xuống một phó chủ nhiệm?
4 Chương 4: Hôn nhân bí mật?
5 Chương 5: Vị khách không mời mà đến 
6 Chương 6: Chuyện chăn gối thế nào? 
7 Chương 7: Thật sự lo lắng bác sĩ Đường buổi tối về nhà cũng bị mắng 
8 Chương 8: Tính tốt của bác sĩ Tống 
9 Chương 9: Bác sĩ Tống rất thực tế
10 Chương 10: Không có quan hệ huyết thống
11 Chương 11: Hơi thở quấn quýt
12 Chương 12: Tin đồn trong khoa
13 Chương 13: Sống chung
14 Chương 14: Cơ thể... Rất tốt 
15 Chương 15: Thất vọng với những gì mình thấy? 
16 Chương 16: Bộ đồ bơi gợi cảm 
17 Chương 17: Cậu và phó chủ nhiệm Tống chưa từng chơi trò này ở nhà sao? 
18 Chương 18: Bác sĩ Tống định đứng nhìn vợ mình được tỏ tình sao? 
19 Chương 19: Tình yêu sắp đến rồi! 
20 Chương 20: Muốn nhìn thì cứ nhìn đi
21 Chương 21: Anh ấy hôn lên ngón tay cô
22 Chương 22: Bác sĩ Đường, hãy giải oan cho tôi với 
23 Chương 23: Ai cũng biết bác sĩ Đường lấy nhầm người! 
24 Chương 24: Đây là những gì cô ấy có thể nhìn thấy vào đêm khuya 
25 Chương 25: Đây có phải là mẹ ruột không? 
26 Chương 26: Anh tìm người thay thế cho Đường Vũ sao? 
27 Chương 27: Bản năng nguyên thủy nhất 
28 Chương 28: Bị ép vào phòng đơn 
29 Chương 29: Vợ anh có sức cạnh tranh lớn lắm đấy!
30 Chương 30: Dùng chung một chiếc giường
31 Chương 31: Có muốn thử không? Hôn nhau
32 Chương 32: Ôm nhau trước mặt mọi người, đồng nghiệp chấn động!
33 Chương 33: Thử nghiệm giải mẫn cảm nụ hôn
34 Chương 34: Rất khó để gắn hai từ “ngủ nướng” với Tống Thừa Tây
35 Chương 35: Vợ, bác sĩ Tống, gọi nghe có đối xứng không?
36 Chương 36: Tống Thừa Tây, nghiện nặng thế sao
37 Chương 37: "Hình phạt" đặc biệt
38 Chương 38: Tình dục
39 Chương 39: Cãi nhau
40 Chương 40: Về nhà, động phòng!
41 Chương 41: Món quà "bí mật" của bạn thân
42 Chương 42: Mối tình không ai biết đến, cấm kỵ và trái với luân thường đạo lý
43 Chương 43: Vợ ơi, em cho người khác xem anh sao?
44 Chương 44: Cần có sự đồng hành của chồng, là chuyện thiên kinh địa nghĩa
45 Chương 45: Tốc độ tay của chủ nhiệm Tống đáng kinh ngạc thật, có việc gấp gì sao?
46 Chương 46: Cầu xin phó chủ nhiệm phu nhân lúc tối xxx đừng cắn tay
47 Chương 47: Chủ nhiệm Tống cố ý mồi chài
48 Chương 48: Cậu đem cái đó cho chủ nhiệm Tống dùng à!
49 Chương 49: Vợ của chủ nhiệm Tống dường như là người của bệnh viện chúng ta!
50 Chương 50: Ôn Dụ giở trò quỷ
Lấy Nhầm Chồng, Yêu Đúng Người

73 Chương

1
Chương 1: Cưới chớp nhoáng, nhận nhầm người
2
Chương 2: Đăng ký kết hôn xong, người biến mất
3
Chương 3: Khoa phẫu thuật tim giáng xuống một phó chủ nhiệm?
4
Chương 4: Hôn nhân bí mật?
5
Chương 5: Vị khách không mời mà đến 
6
Chương 6: Chuyện chăn gối thế nào? 
7
Chương 7: Thật sự lo lắng bác sĩ Đường buổi tối về nhà cũng bị mắng 
8
Chương 8: Tính tốt của bác sĩ Tống 
9
Chương 9: Bác sĩ Tống rất thực tế
10
Chương 10: Không có quan hệ huyết thống
11
Chương 11: Hơi thở quấn quýt
12
Chương 12: Tin đồn trong khoa
13
Chương 13: Sống chung
14
Chương 14: Cơ thể... Rất tốt 
15
Chương 15: Thất vọng với những gì mình thấy? 
16
Chương 16: Bộ đồ bơi gợi cảm 
17
Chương 17: Cậu và phó chủ nhiệm Tống chưa từng chơi trò này ở nhà sao? 
18
Chương 18: Bác sĩ Tống định đứng nhìn vợ mình được tỏ tình sao? 
19
Chương 19: Tình yêu sắp đến rồi! 
20
Chương 20: Muốn nhìn thì cứ nhìn đi
21
Chương 21: Anh ấy hôn lên ngón tay cô
22
Chương 22: Bác sĩ Đường, hãy giải oan cho tôi với 
23
Chương 23: Ai cũng biết bác sĩ Đường lấy nhầm người! 
24
Chương 24: Đây là những gì cô ấy có thể nhìn thấy vào đêm khuya 
25
Chương 25: Đây có phải là mẹ ruột không? 
26
Chương 26: Anh tìm người thay thế cho Đường Vũ sao? 
27
Chương 27: Bản năng nguyên thủy nhất 
28
Chương 28: Bị ép vào phòng đơn 
29
Chương 29: Vợ anh có sức cạnh tranh lớn lắm đấy!
30
Chương 30: Dùng chung một chiếc giường
31
Chương 31: Có muốn thử không? Hôn nhau
32
Chương 32: Ôm nhau trước mặt mọi người, đồng nghiệp chấn động!
33
Chương 33: Thử nghiệm giải mẫn cảm nụ hôn
34
Chương 34: Rất khó để gắn hai từ “ngủ nướng” với Tống Thừa Tây
35
Chương 35: Vợ, bác sĩ Tống, gọi nghe có đối xứng không?
36
Chương 36: Tống Thừa Tây, nghiện nặng thế sao
37
Chương 37: "Hình phạt" đặc biệt
38
Chương 38: Tình dục
39
Chương 39: Cãi nhau
40
Chương 40: Về nhà, động phòng!
41
Chương 41: Món quà "bí mật" của bạn thân
42
Chương 42: Mối tình không ai biết đến, cấm kỵ và trái với luân thường đạo lý
43
Chương 43: Vợ ơi, em cho người khác xem anh sao?
44
Chương 44: Cần có sự đồng hành của chồng, là chuyện thiên kinh địa nghĩa
45
Chương 45: Tốc độ tay của chủ nhiệm Tống đáng kinh ngạc thật, có việc gấp gì sao?
46
Chương 46: Cầu xin phó chủ nhiệm phu nhân lúc tối xxx đừng cắn tay
47
Chương 47: Chủ nhiệm Tống cố ý mồi chài
48
Chương 48: Cậu đem cái đó cho chủ nhiệm Tống dùng à!
49
Chương 49: Vợ của chủ nhiệm Tống dường như là người của bệnh viện chúng ta!
50
Chương 50: Ôn Dụ giở trò quỷ

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]

Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.