Đường Vũ nghiến răng: “Là Tống Thừa Tây ạ.”
“Ai cơ?!” Huyết áp vừa mới hạ xuống của chủ nhiệm Phương lại một lần nữa phá kỷ lục mới.
Cái này không đơn thuần là tức nữa rồi.
“Cái cậu Tống Thừa Tây bên ngoại tim mạch á?” Chủ nhiệm Phương trong khoảnh khắc cứ ngỡ tai mình có vấn đề.
Nhận được cái gật đầu chắc nịch của Đường Vũ, ông im lặng. Cho đến tận cuối cùng, chủ nhiệm Phương cũng chẳng nói thêm câu nào. Chỉ phất phất tay, bảo Đường Vũ ra ngoài trước, ông phải tĩnh tâm lại một chút.
Tống Thừa Tây có một ca bắc cầu mạch vành, phải sát nút giờ tan làm anh mới bước ra khỏi phòng mổ. Vừa thay đồ xong, anh đã bị chủ nhiệm Phương chặn ngay ngoài cửa.
“Cậu có bận không?”
Hội chẩn nội ngoại tim mạch, người mà Tống Thừa Tây tiếp xúc nhiều nhất bình thường cũng chỉ là bác sĩ nội trú tổng, với chủ nhiệm Phương thì tối đa cũng chỉ là quan hệ tiền bối hậu bối mà thôi.
Nhưng đã mang tiếng chủ nhiệm Phương tìm tới tận đây, thì chắc chắn là có việc rồi.
Tống Thừa Tây dùng ngữ điệu tôn kính nói: “Không bận ạ, thầy tìm em có việc gì không ạ?”
“Là việc riêng, vào văn phòng tôi rồi nói.”
Thế là, vào tối ngày hôm đó, các đồng nghiệp liền nhìn thấy hai vị chủ nhiệm nội ngoại tim mạch với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc bước vào văn phòng nói chuyện thì thầm suốt nửa tiếng đồng hồ.
Họ thi nhau bàn tán đoán già đoán non sau lưng, bảo rằng không biết bệnh viện sắp chuyển tới một vị đại lão có bối cảnh khủng cỡ nào mới đáng để hai vị chủ nhiệm tự mình thảo luận phương án phẫu thuật như vậy.
Hôm nay Đường Vũ có ca phẫu thuật. Tới tận tám giờ cô mới bước ra khỏi phòng mổ.
Lúc bước vào phòng phẫu thuật cô đã gửi tin nhắn cho Tống Thừa Tây, bảo anh không cần phải đợi cô.
Nhưng khi cô thay đồ xong bước ra, tiện tay xem điện thoại, thì từ nửa tiếng trước, Tống Thừa Tây đã gửi cho cô một tin nhắn, nói anh đang ở bãi đỗ xe.
Còn có một tin nhắn khác, là của Kim Phượng Thi.
Kim Phượng Thi: 【Vũ Vũ, chủ nhật tuần này dẫn cả bạn trai về nhà luôn nhé, vừa vặn bạn gái của A Triều đến nhà ăn cơm, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm đoàn viên.】
Chuyện đăng ký kết hôn lâu thế này rồi, cũng nên nói cho Kim Phượng Thi biết thôi.
Đường Vũ khóa màn hình điện thoại rồi lên xe. Tống Thừa Tây ngồi ở ghế lái, nhắm nghiền mắt lại.
Đường Vũ không suy nghĩ nhiều, hỏi anh: 【Hôm nay anh cũng tăng ca đột xuất à?】
“Tăng ca bên nội tim mạch.”
Tống Thừa Tây khẽ cong môi.
“Chủ nhiệm Phương gọi tôi vào văn phòng một chuyến.”
Động tác thắt dây an toàn của Đường Vũ khựng lại: “Thầy ấy tìm anh á?”
Tống Thừa Tây gật đầu, giơ tay liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Sáu giờ gọi tôi vào văn phòng, tận bảy rưỡi mới cho tôi bước ra……”
……
Đường Vũ nuốt nước bọt, hỏi: “Thầy ấy tìm anh nói gì thế?”
Tống Thừa Tây bật cười khẽ kể lể từng mục: “Quan hệ gia đình, thu nhập, tiền gửi tiết kiệm, thành quả nghiên cứu khoa học, cùng với kế hoạch sinh con trong mấy năm gần đây.”
Trời đất ơi! Thi tuyển công chức còn chưa nghiêm ngặt thế này đâu.
Chủ nhiệm Phương đây là điều tra bối cảnh kiêm luôn lập kế hoạch nghề nghiệp cho Tống Thừa Tây rồi còn gì!
Thảo nào hôm đó ông ấy không mắng cô, hóa ra là đang dồn sức thẩm vấn Tống Thừa Tây đấy à.
Đường Vũ có chút áy náy: “Xin lỗi anh nhé, chủ nhiệm Phương…….”
“Thầy em quan tâm học sinh, là chuyện rất bình thường, tôi hiểu mà.”
Trong xe bật lò sưởi, hơi nóng phả ra Tống Thừa Tây cởi một cúc áo ở cổ tay cho thoải mái.
“Chủ nhiệm Phương là đang quan tâm em đấy.”
Tin nhắn của Kim Phượng Thi trong điện thoại làm Đường Vũ không biết phải trả lời thế nào.
Khương Thời Nguyện không hiểu, hỏi Đường Vũ: 【Bé yêu, lúc hai người nhắc đến chủ nhiệm Phương, sao cậu không nhân tiện nhắc luôn chuyện này ra?】
Khương Thời Nguyện: 【Mẹ cậu có phải là kiểu người làm khó dễ Tống Thừa Tây như chủ nhiệm Phương đâu chứ.】
Phải thân thiết thì mới làm khó dễ. Xa cách, thì chỉ toàn là khách sáo mà thôi. Đường Vũ đương nhiên hiểu rõ đạo lý này.
Đương nhiên cô cũng biết lúc đó chính là thời điểm thích hợp nhất.
Đường Vũ nói: 【Nhưng mà tớ cứ không thốt ra được.】
Môi trường gia đình của nhà họ Tống quá hạnh phúc. Hạnh phúc đến mức, phản ứng đầu tiên của Đường Vũ khi đến gần nó chính là sự tự ti.
Ngày Tống Thừa Tây dẫn cô về nhà ăn cơm, vợ chồng Văn Thiến ăn vận lộng lẫy, còn tặng cô bao nhiêu là quà.
Nhưng nếu cô dẫn Tống Thừa Tây về nhà họ Ôn, Ôn Dụ lại bày ra sắc mặt khó coi với cô, hoặc nghiêm trọng hơn là làm ầm lên một trận nữa, đến lúc đó Tống Thừa Tây sẽ nghĩ thế nào đây?
Những thứ tồi tệ nhếch nhác đó, Đường Vũ hiện tại không muốn để Tống Thừa Tây nhìn thấy chút nào. Thế nên cô mới chần chừ do dự.
Ai gánh chịu hậu quả người đó tự quyết định. Sự chần chừ của Đường Vũ, Khương Thời Nguyện chẳng giúp được gì.
Sự chú ý của cô nàng dồn hết sang chuyện khác: 【Bé yêu, ngoài việc chần chừ ra, cậu không thấy có điểm nào bất thường sao?】
Đường Vũ chẳng thấy gì bất thường cả: 【?】
Khương Thời Nguyện nhắc nhở cô: 【Bây giờ cậu bắt đầu để tâm đến cách nhìn nhận của Tống Thừa Tây rồi đấy!】
【Bé yêu! Cậu sắp lọt vào lưới tình mất rồi!】
Những lời của Khương Thời Nguyện cứ lặp đi lặp lại trong đầu Đường Vũ suốt mấy ngày liền, khiến cô có hai đêm ngủ không được ngon giấc.
Cạnh nhau sớm tối, việc Đường Vũ ngủ không ngon, Tống Thừa Tây nhìn lướt qua là nhận ra ngay.
Hôm sau lên xe, vừa thắt xong dây an toàn, Tống Thừa Tây liền đưa cho Đường Vũ một chiếc bịt mắt.
“Có phải mấy ngày nay quá mệt không?”
“Em đeo vào đi, chợp mắt trên xe một lúc.”
“Không phải mệt.” Đường Vũ lắc đầu.
Cầm chiếc bịt mắt trong tay, cô im lặng hai giây.
“Tuần này là sinh nhật mẹ tôi, mẹ gọi tôi về nhà ăn cơm.”
Thấy cô có điều muốn nói, Tống Thừa Tây không vội khởi động xe.
“Để tôi chuẩn bị quà.”
Đường Vũ lắc đầu: “…… Tôi không phải muốn nói chuyện này với anh.”
Tống Thừa Tây ngồi thẳng người dậy, nhìn về phía Đường Vũ.
Đường Vũ khựng lại một lúc, thở dài một hơi rồi mới mở lời: “Tôi từng nói với anh rồi đấy, trước đại học tôi mới đến Bắc Kinh.”
“Nơi đó là nhà bố dượng tôi.”
“Quan hệ giữa chúng tôi rất bình thường…… Thế nên tôi không quá muốn dẫn anh đến đó ăn cơm cùng họ.”
Trước khi kết hôn, Đường Vũ đã từng nói về quan hệ gia đình cô rồi.
Sau khi kết hôn lâu như vậy, chưa từng nghe cô nhắc lại, Tống Thừa Tây đã đoán được quan hệ giữa Đường Vũ và bên đó không tốt.
Xem ra, tình hình còn tồi tệ hơn anh tưởng tượng. Bằng không đã không khiến cô khó xử đến mức này.
Tống Thừa Tây nghiêng đầu nhìn Đường Vũ: “Vậy em muốn tôi phải làm thế nào.”
Có những lời bị nhìn chằm chằm rất khó thốt lên. Đường Vũ rũ mắt xuống, mím chặt môi.
Lông mày cô khẽ nhíu lại, vẻ mặt khó xử, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Tống Thừa Tây dịu giọng: “Em cứ nói đi, không sao đâu.”
Đường Vũ ngước mắt lên, liếc nhìn Tống Thừa Tây.
Xác định hình như anh thực sự không mấy bận tâm, cô mới khó khăn cất lời: “Ý của tôi là, hay là, anh đưa tôi qua đó, để mẹ tôi nhìn thấy một cái là được.”
Đến gặp người nhà mà ngay cả một bữa cơm cũng không ở lại ăn, yêu cầu này quả thực rất quá đáng, bản thân Đường Vũ cũng biết điều đó.
Thế nên vừa đưa ra yêu cầu xong, cô vội vàng bổ sung thêm một câu: “Chuyện ăn cơm, đợi sau này cuối tuần chúng ta ra ngoài ăn riêng……”
“Không cần phiền phức thế đâu.”
Tống Thừa Tây cười, ôn tồn vươn tay xoa đầu Đường Vũ: “Ý tôi nói không bận tâm, là mọi thứ đều theo cách nào khiến em thoải mái nhất mà làm.”
Đường Vũ lại sáng bừng lên.
Tống Thừa Tây dịu giọng lại, nhìn cô một lát.
Anh rút chiếc bịt mắt bị Đường Vũ vo tròn trong tay ra, nhét lại vào lòng bàn tay cô.
“Đừng nghĩ nhiều nữa Đường Vũ.”
“Hôn nhân của chúng ta, chỉ phụ thuộc vào thái độ cá nhân của em, không liên quan gì đến những chuyện khác cả.”
“Việc không muốn làm thì không làm, không cần phải áp lực.”
Buổi trưa, Đường Vũ đem những lời của Tống Thừa Tây kể lại cho Khương Thời Nguyện nghe.
Khương Thời Nguyện ở đầu dây bên kia kích động: “Tớ nói gì nào! Là do cậu tự suy diễn nhiều đấy thôi!”
Đường Vũ không nói gì. Bởi vì chưa từng cảm nhận được tình cảm quá nồng nhiệt, nên trong các vấn đề tình cảm, cô luôn không mấy chắc chắn.
Nhưng dù sao Tống Thừa Tây cũng không có ý kiến gì, cô quả thực đã thở phào nhẹ nhõm.
Cúp điện thoại với Khương Thời Nguyện, Đường Vũ lại gọi cho Kim Phượng Thi một cuộc điện thoại.
“Vũ Vũ, mẹ đang định nhắn tin cho con đây.”
“Bảo con dẫn bạn trai về……”
“Mẹ.” Đường Vũ cướp lời câu hỏi mà Kim Phượng Thi đang định thốt lên.
Cô hít sâu một hơi, nói: “Dạo này con bận quá, có một chuyện con vẫn chưa nói với mẹ, con đã đi đăng ký kết hôn rồi.”
Sau chuyện đó, hai mẹ con đã có khoảng cách. Nhưng Kim Phượng Thi nằm mơ cũng không ngờ tới, người bà thậm chí còn chưa gặp mặt, con gái bên này đã đi đăng ký kết hôn rồi.
“Chuyện từ khi nào thế? Sao con không báo trước một tiếng?”
Đường Vũ có thể nghe ra giọng điệu của mẹ mình đang rất khó chịu, bà đang cố hết sức kiềm chế.
“Cũng lâu rồi ạ, con quên không nói với mẹ.”
Đường Vũ: “Bây giờ con nói với mẹ, chính là để báo trước với mẹ một tiếng, sợ dẫn người qua mà mẹ không biết tình hình thì không thích hợp.”
Kim Phượng Thi im lặng hồi lâu.
Một lúc sau mới thở dài: “Thôi được, thế thì đã đăng ký kết hôn rồi, cụ thể thế nào, dẫn người về nhà ăn cơm rồi nói sau.”
Đường Vũ: “Cũng không ăn cơm.”
Nghe qua tiếng thở, Kim Phượng Thi sắp không kìm được cơn giận nữa rồi.
Đường Vũ giải thích: “Anh ấy bận công việc vào cuối tuần, con đưa người về cho mẹ gặp mặt một chuyến, nhưng anh ấy không có thời gian ăn cơm.”
“Sắp có phẫu thuật rồi, con cúp máy trước đây.”
Chuyện cứ thế được quyết định. Sinh nhật Kim Phượng Thi vốn dĩ là vào thứ tư tuần sau, nhưng hôm đó Đường Vũ không được nghỉ.
Để chiều theo thời gian của cô, Kim Phượng Thi dời thời gian ăn cơm sang ngày thứ sáu, ngày Đường Vũ được nghỉ bù.
Đường Vũ đã đặt bánh kem trước.
“Chỉ có bánh kem thì không thích hợp.”
Trước khi xuất phát, Tống Thừa Tây bảo tài xế ở nhà mang tới rất nhiều hộp quà.
Dạo này công việc ở bệnh viện bận rộn, anh không có thời gian mua, liền nhờ bà Văn giúp đỡ chuẩn bị.
Có lẽ vì sinh nhật của Kim Phượng Thi đã dặn dò Ôn Dụ từ trước, nên lúc Đường Vũ và Tống Thừa Tây bước vào cửa, sắc mặt Ôn Dụ trông khá khẩm hơn trước không ít.
Ngoại trừ Ôn Triều ra, người trong nhà đều có mặt đầy đủ.
Đường Vũ giới thiệu với người nhà: “Mẹ, chú Ôn, đây là Tống Thừa Tây.”
“Chồng của Đường Vũ phải không, ngồi đi.”
Bố Ôn khách sáo chào mời Tống Thừa Tây ngồi xuống.
Bác giúp việc bưng trà nước lên, Kim Phượng Thi đẩy về phía tay Tống Thừa Tây.
Hai bên khách sáo hỏi thăm vài câu rồi bước vào chủ đề chính.
Kim Phượng Thi nói: “Con bé Đường Vũ này thật là, hai đứa đã đăng ký kết hôn rồi mà trước đó chúng ta chưa từng gặp mặt lần nào cả.”
“Hai đứa quen nhau thế nào vậy?”
Tống Thừa Tây liếc nhìn Đường Vũ một cái, thấy cô không có ý kiến gì, bèn trả lời thành thật.
“Xem mắt ạ.”
“Ấy chà, thế là do chủ nhiệm khoa giới thiệu à?”
Kim Phượng Thi hỏi: “Tiểu Tống cũng là bác sĩ à?”
Tống Thừa Tây gật đầu: “Khoa ngoại tim mạch ạ.”
Cùng một trung tâm tim mạch. Thế thì chuyện bạn trai làm bác sĩ mà Đường Vũ từng nói trước đây không hề lừa bà. Kim Phượng Thi thở phào nhẹ nhõm.
Trên mặt bà nở nụ cười nói: “Đều là bác sĩ thì tốt, như vậy hai người ở riêng với nhau cũng có tiếng nói chung.”
Kim Phượng Thi: “Nghe con bé Đường Vũ nhà tôi nói, chu kỳ đào tạo bác sĩ khoa ngoại tim mạch đều rất dài, cậu mới vào bệnh viện à? Đã làm bác sĩ nội trú tổng chưa?”
Tống Thừa Tây đáp: “Chưa ạ.”
Sắc mặt Kim Phượng Thi lập tức trở nên khó coi.
Tống Thừa Tây nhìn tuổi tác xấp xỉ Đường Vũ, ở độ tuổi này mà còn chưa thi tuyển được nội trú tổng, thì vị trí bác sĩ điều trị coi như là kịch trần cả đời rồi!
Bà mượn cớ cúi đầu uống trà, điều hòa lại tâm trạng một lát.
Lại hỏi: “Thế, người nhà cậu đều làm nghề gì thế……”
Đường Vũ từ lúc thấy Kim Phượng Thi tra khảo Tống Thừa Tây như điều tra hộ khẩu đã cảm thấy khó chịu rồi. Cô nhẫn nhịn đến lúc bà hỏi về gia đình Tống Thừa Tây, Đường Vũ cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
“Mẹ, anh ấy còn phải trực ban ở bệnh viện, hôm nay con qua đây là để mừng sinh nhật mẹ, có gì thì hôm khác chúng ta nói tiếp.”
Câu hỏi còn chưa kịp hỏi ra đã bị cắt ngang, Kim Phượng Thi nhíu mày.
Nhưng con gái khó khăn lắm mới về nhà một lần, bà không muốn làm mọi chuyện mất vui, cuối cùng đành phải ép bản thân bình tĩnh lại.
“Được, sau này cơ hội gặp mặt còn nhiều, không vội.”
“Mẹ làm gì mà vội chứ.”
Ở trong góc, Ôn Dụ hừ cười một tiếng, cắt ngang lời Kim Phượng Thi.
Từ lúc bước chân vào cửa, cô ta vẫn luôn ngồi ở chiếc ghế sofa đơn cách xa mọi người nhất.
Lúc này nhìn về phía Đường Vũ, trên mặt mang theo nụ cười mang ý mỉa mai chua ngoa.
“Người vội là tân lang quân của mẹ mới đúng chứ, lên cửa nhà người ta mà đến một bữa cơm cũng không thèm ở lại bồi tiếp, chỉ có mẹ mới vì đợi Đường Vũ mà mặt dày dời ngày sinh nhật sang tận hôm nay……”
“Ôn Dụ.” Ánh mắt Đường Vũ nhìn sang lập tức trở nên lạnh lùng cứng rắn.
Chuyện xấu trong nhà không thể để người ngoài biết được, Kim Phượng Thi cũng cất tiếng quát lớn ngăn cô ta lại: “Ôn Dụ!”
Ôn Dụ nhướng mày: “Con nói sai à?”
Nhìn vẻ lúng túng khó xử trên mặt Đường Vũ, trên mặt Ôn Dụ lộ ra nụ cười đắc ý vì thực hiện được âm mưu.
Chỉ là đến lộ diện một chuyến, chưa đầy mười phút, cũng lại bị Ôn Dụ làm cho náo loạn thế này, trong lòng Đường Vũ dâng lên một cảm giác chán ghét lực bất tòng tâm.
“Mẹ.”
“Dì ạ.”
Lần này Tống Thừa Tây không để Đường Vũ lên tiếng trước.
Anh nhìn về phía Kim Phượng Thi, thái độ vẫn giữ vững sự lễ phép và đúng mực như thường lệ: “Đường Vũ bận, chúng cháu xin phép đi trước.”
Đã náo loạn thành thế này rồi, Kim Phượng Thi cũng không tiện giữ Đường Vũ ở lại ăn cơm nữa, bà đành phải gật đầu.
Bà viện lý do: “Thế thì đợi khi nào bệnh viện bận rộn xong rồi lại qua chơi nhé.”
“Không cần đâu ạ.”
Ngữ điệu Tống Thừa Tây không nhanh không chậm nhìn về phía Ôn Dụ ở trong góc.
“Cô Ôn không có giáo dục cho lắm, không thích hợp để dùng chung bữa cơm.”
Ngày thường tất cả mọi người trong nhà đều nâng niu chiều chuộng Ôn Dụ, một người ngoài, đột nhiên lại mắng cô ta một câu thế này. Sắc mặt Ôn Dụ lập tức đỏ bừng lên, giống như bị ai đó tát thẳng một cú trời giáng trước mặt vậy.
“Anh có ý gì?”
Tống Thừa Tây mặc kệ tiếng thét chói tai của cô ta, kéo Đường Vũ quay người bước ra cửa.
“Mẹ! Anh ta là cái thá gì, mà dám đến nhà chúng ta dạy dỗ con! Bố!”
73 Chương
Thông tin liên hệ: [email protected]
Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.