Mỗi lần nhìn thấy Tống Thừa Tây, cô đều thấy anh đều mặc quần tây. Chất vải được cắt may vừa vặn, độ rủ tuyệt đẹp khiến người ta không thể nhìn ra những đường nét cơ bắp ẩn dưới lớp vải ấy.
Nếu không phải tự tay chạm vào. Đường Vũ cũng không thể ngờ Tống Thừa Tây lại “có da có thịt” đến thế!
Phẫu thuật can thiệp cần phải thao tác trong những mạch máu nhỏ tinh vi. Vì vậy, duy trì độ nhạy bén của ngón tay là thói quen nghề nghiệp mà Đường Vũ đã kiên trì suốt thời gian dài.
Thói quen này khiến lòng bàn tay Đường Vũ vừa áp lên đùi Tống Thừa Tây liền xác định được ngay, cơ đùi của Tống Thừa Tây chắc chắn đã được luyện tập rất đẹp! Là cái kiểu đẹp săn chắc, mạnh mẽ mà không hề phô trương.
Có lẽ… còn chuẩn hơn cả “người thầy đại thể” có vóc dáng được gọi là hoàn mỹ trong tiết giải phẫu học của cô.
Sự tò mò khiến Đường Vũ hơi mất tập trung. Nếu không phải làm bác sĩ nội trú tổng không có thời gian tập gym, chắc chắn cô cũng sẽ tìm một phòng tập để luyện tập cơ mông và chân thật tốt. Như vậy sau này mặc áo chì trong thời gian dài sẽ không bị đau lưng mỏi gối nữa.
Tuy nhiên, việc hình thành cơ bắp còn do testosterone quyết định. Testosterone của con gái chỉ bằng 1/16 nam giới. Muốn luyện được như Tống Thừa Tây, gần như là không thể. Được một nửa cũng tốt lắm rồi!
Trong lòng bàn tay, nhiệt độ cơ thể của người đàn ông xuyên qua lớp vải lụa không ngừng ủi nóng lòng bàn tay Đường Vũ. Tỷ lệ mỡ cơ thể này, chắc chỉ tầm 15% nhỉ? Đường Vũ co nhẹ ngón tay—
Giây tiếp theo, mu bàn tay cô bị một bàn tay lớn hơn đè lên.
Giọng nói trầm thấp của Tống Thừa Tây vang lên trên đỉnh đầu, mang theo ý cười nhàn nhạt: “Bác sĩ Đường?”
Đường Vũ hoàn hồn, lập tức đẩy sổ đỏ vào lòng Tống Thừa Tây, tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra rút tay khỏi đùi người đàn ông.
“Xin lỗi.”
“Trời tối quá. Tôi sợ đồ rơi xuống khó nhặt, không cố ý sờ anh đâu.”
Tống Thừa Tây nhìn Đường Vũ, không nói gì.
Ánh sáng quá mờ, Đường Vũ cũng không nhìn ra được Tống Thừa Tây có tin vào lý do cô đưa ra hay không.
“Ừm, phản ứng của bác sĩ Đường rất nhanh, chủ nhiệm Phương khen em có thiên phú quả không sai.”
Câu nói này nếu đặt vào lúc bình thường, chắc chắn là một lời khen ngợi. Nhưng trong ngữ cảnh hiện tại…
Đường Vũ ngước mắt nhìn Tống Thừa Tây: “Cảm ơn anh đã khen.”
Cô hắng giọng, dựa trên nguyên tắc “có qua có lại” một cách lành mạnh nói: “Thành quả tập luyện của bác sĩ Tống cũng rất ấn tượng.”
“Chủ nhiệm Phương đánh giá anh tương lai đầy hứa hẹn, cũng rất khách quan.”
Những cuốn sổ đỏ giá trị đó cuối cùng trước khi chia tay Tống Thừa Tây vẫn nhét vào tay Đường Vũ. Không vì lý do gì khác. Không ai có thể từ chối món quà mà bà Văn gửi tặng.
Tống Thừa Tây nói với Đường Vũ: “Coi như để chúng ta có thể sống yên ổn trong một tuần tới.”
Có cường điệu quá không? Đường Vũ không mấy tin: “Quý giá quá, hơn nữa chúng ta đang giấu hôn.”
“Giấu kết hôn là giấu mối quan hệ, chứ không phải giấu sự chân thành.” Tống Thừa Tây chỉnh lại lời Đường Vũ.
Anh nói: “Tôi chắc chắn, mẹ tôi tặng quà cho em là xuất phát từ tấm lòng chân thành.”
“Cho nên, so với việc trả lại, em nhận lấy bà ấy sẽ vui hơn.”
Tuy nhiên, trước sự chênh lệch tuyệt đối, sự an ủi không giải quyết được vấn đề. Tống Thừa Tây cũng nghĩ đến điểm này, nên sau khi nghiêm túc suy nghĩ vài giây, anh đưa ra một phương án khả thi.
“Nếu em thực sự không quen thì mua lại tặng bà chai nước hoa, mẹ tôi thích sưu tầm nước hoa, em tặng bà ấy sẽ vui hơn.”
Nước hoa, vừa nằm trong khả năng tiêu dùng của Đường Vũ, mà Văn Thiến lại thích. Đây là cách giải quyết tốt nhất hiện tại. Đường Vũ không nghĩ ra cách nào tốt hơn. Nghiêm túc suy nghĩ vài giây, cô bèn đồng ý.
Vì phải giấu kết hôn nên dù đồ có nhiều đến mấy Tống Thừa Tây cũng không thể giúp Đường Vũ xách lên được. Đường Vũ bèn tự mình xách túi xuống xe.
Đi đến dưới chân tòa nhà phòng khám, cô vừa vặn gặp Từ Duy đang xuống lấy đồ ăn nhanh.
Hôm nay Từ Duy trực ban.
Thấy Đường Vũ, anh ta tiện tay nhận lấy một cái túi đỡ cho Đường Vũ rồi hỏi: “Bác sĩ Đường, cô về nhà chỉ có nửa ngày mà đã quay lại rồi à?”
“Ôi chao, dì lại cho cô nhiều đồ ăn ngon thế này.”
Trong khoa, chỉ có Nhậm Tiểu Hi và Đường Vũ là người địa phương.
Đường Vũ lại là bác sĩ nội trú tổng, mỗi tuần mới về nhà một lần. Cho nên mỗi lần trở lại, mẹ cô đều bảo cô mang theo một đống đồ ăn để chia cho mọi người trong khoa.
Đường Vũ nói với Từ Duy: “Đúng thế, anh đặt đồ ăn nhanh sớm quá rồi.”
Từ Duy kêu oan: “Tôi cũng đâu biết buổi tối cô sẽ về đâu!”
Người nhà ở địa phương, ai mà nghỉ lễ không ngủ lại ở nhà, sáng thứ hai mới quay lại bệnh viện chứ.
Từ Duy hỏi Đường Vũ: “Bác sĩ Đường, cô cũng đã cả tháng không về nhà rồi, chắc dì nhớ cô lắm, cô không ở lại cùng dì thêm chút sao?”
Đường Vũ cười cười không nói gì. Ánh mắt cô lướt qua túi đồ ăn nhanh trên tay Từ Duy, cô cứng nhắc chuyển chủ đề: “Hay là anh mang túi đồ ăn này tặng cho bạn học bên khoa Chỉnh hình đi, ăn đồ của tôi nhé?”
“Thế thì ngại quá.”
Từ Duy miệng thì nói thế, nhưng nước miếng suýt nữa rơi vào trong túi đồ trên tay Đường Vũ.
Những người rời xa quê hương, không thèm món ngon vật lạ gì, chỉ thèm hương vị cơm nhà. Nhưng khổ nỗi cơm nhà đối với bác sĩ mà nói là thứ xa xỉ nhất. Ngủ còn không đủ, ai mà có thời gian nấu nướng. Hai người vừa cười vừa nói quay lại tầng sáu.
Tiểu Hạ vừa từ phòng pha thuốc ra, thấy Đường Vũ liền chào hỏi: “Ôi, bác sĩ Đường về rồi ạ!”
“Chị đi mua gì mà túi lớn túi nhỏ thế này.”
“Đồ ăn đấy, lát nữa em chia cho mọi người nhé.”
Đường Vũ lấy một phần trái cây và đồ ăn đưa cho Tiểu Hạ. Tiểu Hạ không nhận, lắc đầu kéo tay áo Đường Vũ ra hiệu về phía phòng trực ban.
“Dì đứng đợi chị ngoài cửa phòng trực ban từ trưa rồi ạ, bảo gọi điện cho chị mà không bắt máy.”
Đường Vũ móc điện thoại trong túi ra mới phát hiện điện thoại không biết chạm vào đâu mà bị chuyển sang chế độ im lặng. Cô cất điện thoại, đặt túi đồ lên mặt bàn ở trạm y tá.
“Đồ đó các em chia nhau đi, chị về phòng trực ban một lát đã.”
Phòng trực ban bác sĩ nội trú tổng nằm ở cuối hành lang. Ngoài cửa phòng, Kim Phượng Thi lần này không đến một mình mà dẫn theo cả Ôn Dụ.
Đường Vũ nhìn cô em gái cùng mẹ khác cha này một cái. Hai người cũng không quá thân thiết.
Nghĩ cũng biết, Ôn Dụ xuất hiện ở đây chắc chắn lại là Kim Phượng Thi lấy cớ chị em phải đoàn kết mà ép buộc Ôn Dụ đến.
“Mẹ.”
Đường Vũ đi đến cửa, móc chìa khóa trong túi ra, chào hỏi bà.
Kim Phượng Thi nhìn túi đồ trên tay Đường Vũ, hỏi: “Đây là mới đi ra ngoài về à con?”
Đường Vũ gật đầu, đẩy cửa cho hai người vào trong rồi nói: “Điện thoại vô tình bị im lặng, con không nghe được điện thoại của mẹ.”
Kim Phượng Thi lắc đầu: “Không sao, con làm việc bận rộn, mẹ đến thăm con là được rồi.”
Thứ Đường Vũ xách trên tay không phải thói quen tiêu dùng trước đây của cô.
Kim Phượng Thi nhìn một cái, hỏi: “Con đi với bạn bè à?”
Đường Vũ không nói gì.
Kim Phượng Thi tự nói một mình: “Kết giao nhiều bạn bè là việc tốt, từ sau khi Khương Khương đi du học, mẹ chẳng thấy con có bạn mới nào cả.”
Trong phòng trực ban có một chiếc tủ lạnh nhỏ. Mỗi lần Kim Phượng Thi đến đưa đồ đều mang theo lượng vừa vặn để nhét đầy tủ. Vừa nói chuyện, bà vừa xắn tay áo, nhét trái cây và cơm canh mang đến vào tủ lạnh.
Thấy Đường Vũ mãi không đáp lời, bà vô tình hỏi: “Thế người đi cùng con là bạn nam hay bạn nữ thế?”
Đường Vũ im lặng một chút, tựa vào bên giường trầm ngâm hai giây: “Mẹ, chuyện này lát nữa con nói với mẹ sau nhé.”
Kim Phượng Thi còn chưa kịp biểu lộ gì.
Ngược lại là Ôn Dụ – người đứng bên cửa từ lúc vào đến giờ – đột nhiên phát ra tiếng hừ lạnh.
“Hừ.”
“Còn lát nữa cái gì chứ!”
“Chị trực tiếp nói là không tiện cho tôi nghe không phải là được rồi sao?”
“Tôi đi ra ngoài đây, hai người nói chuyện đi.”
“Ôn Dụ!” Kim Phượng Thi đứng dậy, đưa tay ra kéo cô con gái út lại.
Cửa bị đóng sầm lại. Kim Phượng Thi có ý định đuổi theo Ôn Dụ, cuối cùng vẫn dừng lại ở cửa.
Bà áy náy giải thích với Đường Vũ: “Hôm nay em gái con không đến studio, mẹ nghĩ là hai chị em cũng lâu rồi không gặp nên mới đưa nó theo cùng.”
“Vâng.” Đường Vũ đáp một tiếng nhàn nhạt.
Vì là phòng trực ban ở bệnh viện nên không biết lúc nào sẽ có đồng nghiệp gõ cửa vào. Đường Vũ không vòng vo nói thẳng vào câu chuyện.
“Mẹ, mẹ tìm con có việc đúng không?”
“Mẹ tìm con thì có việc gì đâu.” Kim Phượng Thi nói: “Chỉ là một tháng rồi không thấy con về nhà, hơi nhớ con thôi.”
“Tuần sau nghỉ lễ về nhà ăn cơm đi.”
Kim Phượng Thi nói: “Chú Ôn và Ôn Dụ sáng nay trên bàn ăn cũng hỏi về con đấy.”
Nghe thấy tên Ôn Triều, các đầu ngón tay Đường Vũ theo bản năng co rút lại, chiếc túi nilon phát ra tiếng sột soạt.
Cô hít sâu một hơi, nói: “Mẹ, chuyện này con từng nói với mẹ rồi, sau khi hết nhiệm kỳ bác sĩ nội trú tổng con sẽ không về nhà ở nữa.”
Kim Phượng Thi nhíu mày, nhìn Đường Vũ: “Đừng nói lời giận dỗi.”
“Bận rộn cả năm trời, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi mà không chịu về nhà ở? Không về nhà thì con định đi đâu?”
Đường Vũ co các ngón tay lại, không lên tiếng.
Kim Phượng Thi thở dài, thăm dò: “Vẫn còn giận anh trai con sao?”
“Vậy mẹ bảo nó xin lỗi con một lần nữa nhé.”
“Không có.”
Đường Vũ cười lạnh ngắt lời.
Nếu không nhắc đến Ôn Triều, cô cũng không muốn nói những lời khó nghe như thế.
Đường Vũ nói: “Mẹ, mẹ quên rồi sao, đó vốn dĩ cũng không phải là nhà của con.”
“Mẹ hứa với bà nội sẽ chăm sóc con đến khi tốt nghiệp đại học, nhiệm vụ đó đã sớm kết thúc rồi.”
“Sau này mẹ cứ sống tốt với chú Ôn là được, không cần quản con nữa.”
“Con đang nói cái gì thế!” Hốc mắt Kim Phượng Thi lập tức đỏ lên.
“Mẹ là mẹ của con, mẹ không quản con thì ai quản con.”
Lời này nói ra đầy tủi thân nếu có thể gạt bỏ đi bao nhiêu ký ức không vui giữa mẹ và con gái.
Đường Vũ quay đầu đi. Nhìn Kim Phượng Thi với những giọt nước mắt đọng trong hốc mắt, trong lòng cô không gợn lên chút sóng gió nào.
“Nhưng con đã sớm qua cái tuổi cần mẹ quản rồi.”
Cô nhìn Kim Phượng Thi. Sống cùng nhau sáu năm, Đường Vũ vẫn thấy gương mặt này rất xa lạ. Sự ngăn cách do không sống cùng mẹ từ nhỏ, dù có bù đắp gấp bội khi lớn lên cũng chỉ là muối bỏ bể.
Đường Vũ hiểu rõ trong lòng, đứng ở góc độ của Kim Phượng Thi thì lựa chọn của bà không sai. Dù sao năm đó cô mới tám tuổi bố cô đã qua đời.
Nhà họ Ôn lại là gia đình có danh tiếng ở Bắc Kinh. Kim Phượng Thi muốn gả đi thì chỉ có thể giấu đi quá khứ đã từng sinh con của mình.
Trong mười năm mẹ con không hề liên lạc, Đường Vũ đều sống bên cạnh ông bà nội. Cho đến khi bà nội cô qua đời. Lúc đó, Kim Phượng Thi cuối cùng cũng đứng vững gót chân ở nhà họ Ôn. Nghe tin Đường Vũ thi đậu vào Bắc Kinh, bà lập tức thú nhận mọi chuyện với ông Ôn, rồi đón cô về.
Đường Vũ hiểu lựa chọn của Kim Phượng Thi cho nên cô chưa bao giờ trách bà.
Nếu như chuyện đó không xảy ra, cô rất sẵn lòng tiếp tục diễn cùng mẹ vở kịch tình cảm mẹ con này, để thỏa mãn tâm lý cực kỳ muốn bù đắp sự thiếu hụt của bà.
Tiếng khóc của Kim Phượng Thi vẫn không dứt khiến Đường Vũ đau đầu. Không thể nghe tiếp được nữa, cô liền rút một tờ khăn giấy từ trên bàn đưa cho bà: “Mẹ đừng khóc nữa.”
Kim Phượng Thi đỏ mắt nhìn qua: “Vậy chuyện con nói có việc muốn nói với mẹ chính là muốn cắt đứt quan hệ với mẹ sao?”
“Không phải cắt đứt quan hệ.”
Những năm nay Kim Phượng Thi đối tốt với cô không phải là giả. Đường Vũ rốt cuộc cũng không làm được việc tàn nhẫn như vậy.
Cô nói: “Mẹ, điều con muốn nói với mẹ là, con có bạn trai rồi. Đợi khi con hết nhiệm kỳ nội trú tổng, bọn con sẽ kết hôn.”
“Sau này, mẹ và Ôn Dụ đều có thể yên tâm rồi.”
Đường Vũ không nói là cưới chớp nhoáng.
Cô sợ Kim Phượng Thi sẽ hỏi tới cùng, nhất là khi Tống Thừa Tây hiện giờ còn đang làm ở cùng bệnh viện với cô.
Tiếng khóc của Kim Phượng Thi ngừng bặt.
“Vũ Vũ, con yêu đương khi nào mà mẹ không biết?”
“Người ở đâu? Làm nghề gì? Có phải đồng nghiệp trong bệnh viện không?”
“Không vội ạ, đợi ổn định rồi con sẽ nói với mẹ.”
Đường Vũ không nói, Kim Phượng Thi cũng không hỏi ra được gì. Cuối cùng bà ấy chỉ đành dặn dò cô mấy câu nghỉ ngơi cho tốt rồi rời đi.
Bà ấy vừa đi chưa được bao lâu Ôn Dụ liền đẩy cửa bước vào.
Vẻ mặt cô ta vô cùng hung hăng, rõ ràng là đã biết tin cô có bạn trai từ miệng Kim Phượng Thi nên đến để hạch tội.
“Đường Vũ, mẹ tôi bảo chị có bạn trai rồi?”
Đường Vũ bận rộn thu dọn đống đồ ăn mà Văn Thiến mang tới, không ngẩng đầu lên.
Biết bác sĩ bận rộn không có thời gian ăn cơm nóng, Văn Thiến mang cho cô toàn là những loại yến sào và vi cá ăn liền.
Tủ lạnh đã bị Kim Phượng Thi nhét đầy, Đường Vũ lấy những thứ không cần bảo quản lạnh ra để lấy chỗ trống.
Ôn Dụ bị coi như không khí đứng bơ vơ một bên. Sắc mặt cô ta vô cùng khó coi. Cô ta nhìn theo hành động của Đường Vũ, đi đến bên bàn cầm những thực phẩm bổ dưỡng kia lên xem.
Cô ta lạnh lùng cười mỉa: “Đồ đắt tiền thế này, Đường Vũ, cái gã bạn trai mà chị nhắc tới không phải là anh Minh Dư đấy chứ?”
Chu Minh Dư. Vị “tổng giám đốc Chu” trong miệng Nhậm Tiểu Hi, cũng là người mà Ôn Dụ thầm thương trộm nhớ từ thời cấp ba. Mấy năm nay vì Chu Minh Dư, Ôn Dụ đã không ít lần phát điên với cô. Trước đây khi sống cùng nhà, dưới một mái hiên, Đường Vũ buộc phải nhẫn nhịn. Còn bây giờ…
Đường Vũ liếc nhìn Ôn Dụ một cái: “Bị ảo tưởng thì lên khoa Tâm thần ở tầng một mà đăng ký khám.”
Ánh mắt khinh miệt đâm chọc của cô khiến Ôn Dụ lập tức tức giận đến mức mất kiểm soát: “Chị dám nói không phải à?”
Đường Vũ lười quan tâm đến cô ta.
Ôn Dụ mặt lạnh tanh, gật đầu, tự nói một mình: “Cũng đúng, tất nhiên chị sẽ không thừa nhận rồi.”
“Nếu không thì làm sao vừa vương vấn anh tôi, vừa quyến rũ anh Minh Dư trong bệnh viện cơ chứ.”
“Cái miệng sạch sẽ chút đi.”
Đường Vũ đứng dậy, kéo cửa phòng trực ban. Ý đuổi người đã quá rõ ràng.
Ôn Dụ chưa nói xong tất nhiên không chịu đi: “Sao? Dám làm không dám nhận à?”
Cô ta nhướng mày, nhìn quanh khắp căn phòng. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn giòn tan, cuối cùng ánh mắt cô ta dừng lại ở bảng tên trước cửa: “Phòng trực ban bác sĩ nội trú tổng.”
“Trung tâm tim mạch của bệnh viện đứng đầu cả nước, nghe nói chỉ tiêu nội trú tổng mỗi năm ở bệnh viện các chị đều bị tranh giành đến vỡ đầu?”
Nội trú tổng tuy mệt nhưng chế độ thăng tiến của bệnh viện ở đó, không làm nội trú tổng thì không thể lên bác sĩ điều trị.
Khoa nóng hổi được tranh giành như nội tim mạch, với độ tuổi và tư cách của Đường Vũ, thăng tiến quả thật là quá nhanh.
Đường Vũ nghe ra sự mỉa mai của Ôn Dụ cũng không thèm để ý đến cô ta.
Ôn Dụ gật đầu: “Cũng đúng, nhà họ Chu năm nào cũng quyên góp cho bệnh viện cả chục triệu, đừng nói là nội trú tổng, cho chị một suất bác sĩ điều trị cũng có đáng là bao… Đường Vũ, chị làm cái gì đấy!”
73 Chương
Thông tin liên hệ: [email protected]
Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.