Trước khi rời đi, tài xế đã trả lại bảy mươi lăm đồng tiền lẻ, gồm một tờ năm mươi đồng nguyên vẹn, hai tờ mười đồng và một tờ năm đồng.
Tiền giấy đều khá mới, Trần Hi sắp xếp các tờ tiền theo thứ tự lớn nhỏ, cuộn tròn lại, đang định trả cho Chu Yến Châu thì đối phương hai tay đút túi quần, hơi nhướng mi mắt nói: "Em cầm lấy mua hai cây kẹo mút đi, coi như quà gặp mặt."
Giọng điệu anh thong dong như đang trêu mèo trêu chó, chẳng có lấy một chút chân thành.
Trần Hi không nắm bắt rõ thái độ của Chu Yến Châu, chỉ thầm nhủ trong lòng phải tránh xa người này một chút.
Không phải là người tốt.
Sau khi giao bản tài liệu còn nguyên vẹn cho cậu út, Trần Hi hoàn thành nhiệm vụ, định rút lui thì bị cậu út lên tiếng gọi lại.
Vừa vặn đến giờ cơm, cậu út muốn mời khách hàng lớn đi ăn, giữ Trần Hi lại cùng đi, bảo rằng dù sao cũng là cuối tuần, coi như ra ngoài hít thở không khí.
Từ Kính Thiên vốn hiểu tính nết của vợ mình, biết rằng Trần Hi cứ hễ nghỉ lễ là sẽ bị vợ ông ta sai bảo đủ điều, rất khó ra khỏi nhà để làm việc riêng.
Ông ta tuy xót cháu gái nhưng cũng không dám nói đỡ với vợ, sợ bà ta lại chạy về nhà đẻ làm loạn lên, khiến cả nhà gà bay chó sủa.
Trần Hi không có tiếng nói đối với sự sắp xếp của cậu út, tận mắt nhìn ông ta rút điện thoại ra gọi cho mợ để báo cáo, Trần Hi đứng sang một bên, gò bó nhìn chằm chằm vào một chậu cây cảnh trên bàn làm việc của cậu út.
Qua sóng điện thoại, tiếng bất mãn của mợ liên tục tràn ra ngoài, dù cậu út không mở loa ngoài, đã cố ý đi về phía cửa sổ vài bước nhưng vẫn lọt ra vài câu.
Nào là đồ ăn cháo đá bát, đồ gánh nặng, lời lẽ khó nghe đến cực điểm.
Trần Hi vốn tưởng rằng cô đã sớm quen với sự cay nghiệt của mợ, nhưng giây tiếp theo, cô không ngờ lại bắt gặp Chu Yến Châu – người lẽ ra đang cúi đầu nghịch điện thoại – đột nhiên tắt màn hình, ngẩng lên nhìn cô chằm chằm một cách trực diện.
Văn phòng bỗng chốc trở nên bức bối và yên tĩnh đến lạ thường, khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Chu Yến Châu, Trần Hi đột nhiên cảm thấy đôi má nóng bừng, một nỗi nhục nhã không tên lan tỏa từ tận đáy lòng.
Lần đầu tiên, lần đầu tiên Trần Hi cảm thấy hơi oán trách sự sợ vợ của cậu út.
Lúc bấy giờ cô không nhìn thấu được ánh mắt khi ấy của Chu Yến Châu, chỉ cố chấp cảm thấy rằng, tình cảm anh dành cho cô có một phần giống như là thương hại trong đó, mà cô thì ghét nhất loại tình cảm này.
Điều đó đại diện cho việc cô là một kẻ yếu thế không tấc sắt trong tay.
Nhiều năm sau khi hai người nhắc lại cảnh tượng này, Chu Yến Châu nghe thấy lời cáo buộc của Trần Hi, không nhịn được mà kêu oan cho chính mình.
Trời đất chứng giám, lúc đó anh chỉ đơn thuần cảm thấy cô bé này sống khá thảm mà thôi.
Chu Yến Châu nhìn thấu nỗi nhục nhã trong mắt Trần Hi, trong lòng bỗng hoảng hốt, theo bản năng dời mắt đi, bắt đầu quan sát cách bài trí của văn phòng này.
Kiểu trang trí rất lỗi thời, hoàn toàn không thể so sánh với những công ty trong các tòa nhà hiện đại ở Bắc Kinh.
Không biết đã có bao nhiêu năm lịch sử, lớp sơn tường bắt đầu bong tróc, loang lổ chỗ này chỗ kia, bàn làm việc sát phía bắc cũng có tuổi đời không nhỏ, kiểu dáng đã cũ không nói, góc bàn còn bị tróc sơn, trông rẻ tiền và xấu xí.
Chu Yến Châu không hiểu nổi mình đã nghĩ gì, Mỹ tốt đẹp như vậy không ở, lại cứ phải chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này?
Ngay khi Chu Yến Châu nảy sinh ý định hối hận, tầm mắt anh chuyển sang bên phải, chợt nhìn thấy trên giá sách phía sau bàn làm việc có đặt một bức ảnh chụp chung cả gia đình.
Trong khung ảnh tổng cộng có năm người, Chu Yến Châu liếc mắt đã thấy ngay cô bé đứng ở giữa hàng đầu tiên.
Cô bé đứng giữa một cặp vợ chồng trẻ, hai tay khoác lấy tay bố mẹ, mặc áo bông đỏ, quần bông đen, trên đầu tết hai bím tóc đuôi tôm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, tinh tế có điểm một nốt ruồi quan âm màu đỏ thắm, hướng về phía ống kính cười rạng rỡ.
Chỉ nhìn một cái, Chu Yến Châu liền nhận ra cô bé trong ảnh chính là Trần Hi – người đang đứng ở góc đối diện, rõ ràng trong lòng thấy tủi thân nhưng trên mặt lại vờ như không có chuyện gì, đôi mắt hạnh trong trẻo, sạch sẽ đang nhìn vô định vào chậu lan hồ điệp trên bàn làm việc kia.
Chu Yến Châu nhìn theo, chẳng thấy có gì lạ lẫm.
Chỉ là một chậu lan hồ điệp có thể bắt gặp ở bất cứ văn phòng nào.
Trần Hi nhận ra có một ánh mắt không thể phớt lờ cứ quanh quẩn trên người mình, cô có chút không tự nhiên, lặng lẽ điều hòa nhịp thở chậm lại, đầu cũng hơi dịch về phía cửa sổ thêm vài phần, trong lòng thầm cầu mong cuộc điện thoại này của cậu út mau chóng kết thúc.
Không biết đã đứng bao lâu, Trần Hi cuối cùng cũng nghe thấy cậu út đang nói lời chào tạm biệt cuối cùng, cô thở phào nhẹ nhõm, đôi vai đang căng thẳng cũng vô thức buông thõng xuống.
Chu Yến Châu thấy vậy, khóe miệng nhếch lên một độ cong đầy ẩn ý, cứ như đang nói: "Nhóc con cũng biết giả vờ đấy."
Trần Hi vờ như không thấy, dời mắt đi, lặng lẽ bĩu môi một cái.
Trần Hi luôn tưởng rằng Chu Yến Châu chỉ là một tên công tử bột, không ngờ anh mới là khách mời quan trọng nhất của bữa cơm này.
Bước ra khỏi tòa nhà công ty, Chu Yến Châu đi thẳng lên một chiếc xe doanh nghiệp màu đen đã chờ sẵn từ lâu.
Trần Hi không nhận ra thương hiệu xe, chỉ thấy tài xế đứng ở cửa xe, mặc âu phục chỉnh tề, đeo găng tay trắng, cúi người cung kính mời Chu Yến Châu lên xe trông rất phong thái.
Sau khi Chu Yến Châu ngồi vào hàng ghế sau, anh ngước mắt thấy Trần Hi một mình đứng ngây ngốc tại chỗ, chẳng kịp nghĩ ngợi mà gọi cô: "Đứng đờ ra đấy làm gì, lên xe đi."
Lời vừa dứt, Chu Yến Châu liền nhận thấy Trần Hi đang nhìn mình với vẻ mặt đầy nghi hoặc, anh không nhịn được cười, tốt tính hỏi: "Sợ anh bắt cóc trẻ vị thành niên à?"
Trần Hi dần dần bại trận trước sự giễu cợt của Chu Yến Châu, ngay khi cô định mở miệng phản bác thì cậu út ở phía sau vội vàng gọi cô lại: "Hi Hi, cháu đi chung xe với cậu."
Cậu út thở hổn hển chạy lên, nắm lấy cánh tay Trần Hi, không nói hai lời kéo cô vào chiếc Cadillac phía sau.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Trần Hi cảm thấy thái độ của cậu út đối với người tên Chu Yến Châu này rất phức tạp.
Tôn trọng nhưng lại cảnh giác.
Nói một cách chính xác hơn, cậu út không muốn cô có quá nhiều giao thiệp với Chu Yến Châu.
Trần Hi vừa bị cậu út kéo lên xe, đã nghe thấy cậu út kín đáo nhắc nhở: "Đó là con trai của chủ tịch công ty tổng ở Bắc Kinh, đến đây để rèn luyện thôi, không ở lại lâu đâu, chẳng bao lâu nữa là về Bắc Kinh rồi."
Nói đến đây, cậu út khựng lại một chút, vẻ mặt phức tạp nói: "Nghe nói ở Bắc Kinh anh ta chơi bời khá phóng túng, cháu hãy tránh xa anh ta ra một chút. Kiểu người đó không phải là hạng người mà những người bình thường như chúng ta có thể dây vào được."
Trần Hi tuy có chút mông lung trong một số chuyện, nhưng nghe lời dạy bảo của cậu út, lại nghĩ đến một số lời đồn đại ở trường, sống mũi cô bỗng chốc cay cay.
Cô sụt sịt mũi, nhỏ giọng phản bác: "Cậu út, cháu không phải hạng người đó."
Từ Kính Thiên nghe vậy, nhận ra Trần Hi đã hiểu lầm ý mình, vội vàng chữa lời: "Cậu út không phải trách mắng cháu, mà là… lo lắng cháu bị bắt nạt."
"Tuổi như cháu rất dễ bị kẻ xấu mê hoặc."
Xe đã dừng lại trước tửu lầu lớn nhất địa phương, Trần Hi ngẩng đầu mỉm cười với Từ Kính Thiên, trịnh trọng hứa hẹn: "Cậu út yên tâm, cháu sẽ không thế đâu."
"Nhiệm vụ hiện tại của cháu là học tập, những chuyện khác đều không quan trọng."
Từ Kính Thiên lúc này mới sực tỉnh nhận ra cô gái trước mắt vẫn còn là một học sinh trung học, vậy mà ông ta suýt chút nữa đã kéo cô vào thế giới của người lớn.
Nghĩ thông suốt điểm này, Từ Kính Thiên xoa xoa trán, tự trách nói: "Là vấn đề của cậu út, cậu út nghĩ nhiều rồi."
Trợ lý của cậu út đã đặt chỗ trước, vừa đến đích, cậu út liền cài lại cúc áo vest, đích thân đi mở cửa xe cho Chu Yến Châu.
Thái độ không hẳn là nịnh nọt, nhưng Trần Hi lại đọc được từ đó một sự tàn khốc của thế giới người lớn.
Cậu út tốt nghiệp khoa Kiến trúc Đại học Thanh Hoa, phát triển ở Bắc Kinh vài năm rồi về Tây Phỉ, hiện giờ đã làm đến chức người phụ trách chi nhánh công ty, vậy mà trước mặt quyền quý vẫn không thể tránh khỏi những quy tắc thông thường.
Trần Hi nhìn cậu út – người từ nhỏ đã là người dẫn đường trên hành trình phía trước của cô – nhất thời không biết nên cảm thấy thế nào.
Bữa cơm đó diễn ra khá quy củ, cậu út gọi toàn là món đặc sản của Tây Phỉ, sợ Chu Yến Châu ăn không quen nên lại đặc biệt nhờ đầu bếp làm thêm mấy món Bắc Kinh.
Trần Hi ngồi ở góc đối diện với Chu Yến Châu, một tay cầm ly thủy tinh nhấp từng ngụm nước cam nhỏ, một tay chống cằm nghe cậu út và những người khác thảo luận công việc một cách hờ hững.
Đa phần đều là những chủ đề mà Trần Hi nghe không hiểu, cô nghe vài câu rồi không nghe kỹ nữa.
Cảnh tượng trên xe lúc nãy cô vẫn còn nhớ như in, ngay cả lúc này buồn chán đến mức muốn tìm việc gì đó để làm, cô cũng không dám liếc mắt nhìn về hướng Chu Yến Châu lấy một cái.
Chu Yến Châu cũng chán ngán việc ứng phó với những cuộc tiếp khách trên bàn rượu, lúc đầu còn đối phó tử tế vài câu, nửa sau trực tiếp coi như không liên quan đến mình, giao hết mọi việc cho thư ký bên cạnh xử lý.
Thư ký là một người cực kỳ khôn ngoan, được Chu Yến Châu đặc biệt mang từ Bắc Kinh tới, cũng là tai mắt của mẹ anh ấy – bà Mạnh.
Nơi đất khách quê người, thư ký vừa thay Chu Yến Châu mời rượu, vừa thăm dò các thủ tục chính sách hiện tại của Tây Phỉ, hiện trạng ngành bất động sản...
Cậu út nhắc đến tên vài vị lãnh đạo chính quyền, Trần Hi chẳng nghe qua người nào.
Cô trong cuộc rượu này chỉ là một vật trang trí, nếu không phải cậu út khăng khăng đưa cô theo thì cô cũng chẳng cần thiết phải xuất hiện.
Vô hình trung, dòng suy nghĩ của cô chuyển sang hướng khác, bắt đầu lo lắng về khoản tiền tài liệu sắp phải nộp không biết nên mở lời thế nào với mợ.
Chu Yến Châu thực sự không có hứng thú gì với bữa tiệc đón gió này, anh lười biếng tựa vào ghế, cầm điện thoại trả lời tin nhắn.
Giang Trì mở một cơ sở giải trí ở Lệ Giang, hỏi Chu Yến Châu có muốn qua đó chơi vài ngày không.
Chu Yến Châu chẳng mấy hứng thú, trả lời một câu "không đi" rồi tắt điện thoại.
Trên bàn ăn bắt đầu nói đến một vài chủ đề nhạy cảm, sau khi say rượu mọi người dường như tập thể mất trí nhớ, quên mất trên bàn vẫn còn một trẻ vị thành niên.
Trong đó làm loạn nhất là một vị giám đốc của chi nhánh công ty, khi nữ phục vụ trẻ tuổi rót rượu, vị giám đốc trực tiếp nắm lấy cổ tay đối phương, kéo người ta vào lòng không ngừng lợi dụng.
Trần Hi ngồi ngay cạnh vị giám đốc đó, khi phục vụ bất ngờ bị kéo vào lòng, miệng chai rượu hướng thẳng về phía Trần Hi khiến rượu đổ tung tóe lên người cô.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo phông trắng, vết rượu đỏ lan dài từ cổ áo xuống tận bụng dưới, lớp vải ướt đẫm dính sát vào người, cái lạnh thấu tận tâm can.
Cậu út cũng không ngờ sẽ xảy ra cảnh này, ông ta theo bản năng định đưa tay kéo Trần Hi về phía mình, nhưng đã có người nhanh hơn ông ta một bước.
Chu Yến Châu vừa nãy còn đang nghịch điện thoại đột nhiên đứng bật dậy, ánh mắt lạnh lẽo quét qua vị giám đốc đã mất hết chừng mực kia, cầm lấy áo khoác của mình vòng qua chiếc bàn tròn lớn đi đến sau lưng Trần Hi, động tác tự nhiên khoác chiếc áo lên vai cô.
Cảnh tượng này quá đỗi kỳ quái, căn phòng bao vừa rồi còn thảo luận sôi nổi bỗng chốc im bặt.
Vị giám đốc đang ôm phục vụ cũng sợ tới mức dừng hẳn động tác trên tay, chột dạ nhìn về phía Chu Yến Châu.
Chu Yến Châu đặt tay lên lưng chiếc ghế Trần Hi đang ngồi, duỗi đôi chân dài, quét mắt nhìn một lượt những người trong phòng bao, uể oải lên tiếng: "Vẫn còn một trẻ vị thành niên ở đây đấy, mọi người giữ kẽ chút đi?"
Vị giám đốc là người phản ứng lại đầu tiên, vội vàng buông phục vụ ra, thái độ cẩn trọng nói: "Được được được."
Người chấn động nhất trong bữa tiệc hẳn là Trần Hi, cô nhìn chiếc áo khoác bỗng nhiên xuất hiện trong lòng mình, rồi nhìn người đàn ông phía sau rõ ràng không nói một lời nào nhưng khí trường lại mạnh mẽ vô cùng, trái tim bỗng rung động một cách kỳ lạ.
Không biết là vì chiếc áo khoác mang theo hơi thở của chủ nhân này, hay là vì trong hoàn cảnh khó xử như vậy có người đã đứng ra bênh vực cô.
Giây phút đó, cô thừa nhận, mình đã bị mê hoặc rồi.
50 Chương