NovelToon NovelToon

Bến Cảng Khó Qua

Bến Cảng Khó Qua

4.6 |

Tên tác giả:

Năm 2014, bên cạnh quảng trường nhân dân Tây Phỉ bỗng chốc mọc lên một khách sạn hình thuyền buồm cao bốn mươi tầng, nghiễm nhiên trở thành biểu tượng kiến trúc mới của cả vùng.
 

Năm đó Trần Hi mười sáu tuổi, vừa vào lớp mười một. Về đến nhà, cô đã nghe thấy mợ mình bàn tán xôn xao:
 

“Nghe nói ông chủ của khách sạn thuyền buồm đó họ Chu, người Bắc Kinh, trẻ lắm, chưa đến ba mươi đâu.”
 

“Chồng tôi làm ở Cục Kiểm toán, tận mắt thấy vị sếp đó rồi. Trông như minh tinh màn bạc ấy, chẳng giống thương nhân chút nào...”
 

Chẳng một ai hay biết, người đàn ông có diện mạo như tài tử ấy lại dẫn theo cô bé Trần Hi mười tám tuổi vào phòng tổng thống một lần nữa. Anh ngồi dưới cửa sổ sát đất, châm một điếu thuốc, gác chân lên nhìn Trần Hi đang đỏ hoe mắt. Anh khẽ thở dài, bất lực thừa nhận:
 

“Chịu thôi, từ trong xương tủy, anh vốn đã là một kẻ tồi tệ rồi.”
 

Đó là năm thứ ba họ quen biết nhau, nhưng cô vẫn chưa thể lọt vào trong đôi mắt anh.
 

Năm 2017, Trần Hi đỗ Đại học R, một mình lặn lội lên Bắc Kinh cầu học.
 

Khi phát hiện bạn trai ngoại tình, Trần Hi bình thản đề nghị chia tay. Gã bạn trai ra sức van nài, nói rằng gã thực lòng yêu cô, mong cô nể tình lần đầu phạm lỗi mà tha thứ.
 

Trần Hi còn chưa kịp hất tay gã tra nam ra thì đã bị thu hút bởi người đàn ông đang đứng tựa vào chiếc Rolls-Royce Cullinan cách đó không xa. Anh thong dong châm thuốc, hơi hếch cằm, thái độ ngạo mạn cực điểm:
 

“Không nghe thấy cô ấy bảo cậu cút đi à?”
 

Vừa nhìn thấy gương mặt của Chu Yến Châu, gã tra nam sợ tới mức không dám thốt lên lời.
 

Chu Yến Châu nhìn chằm chằm Trần Hi, ánh mắt ấy hệt như muốn đem cô tháo xương lột da, nuốt chửng vào bụng. Ngay trước mặt gã bạn trai cũ, Trần Hi bước lên chiếc xe sang mang biển số là ngày sinh của mình, nghênh ngang rời đi.
 

Bên trong xe, Chu Yến Châu giữ chặt sau gáy Trần Hi. Anh lạnh lùng liếc nhìn chiếc Maybach đang cố đuổi theo phía sau, thanh âm trầm đục khó đoán:
 

“Gã bạn trai cũ này của em cũng chẳng ra làm sao.”
 

Anh thừa nhận, ngay khoảnh khắc đó, anh đã ghen đến phát điên.
 

Cô biết, đời này mình mãi mãi không thể vượt qua được bến cảng mang tên “Chu Yến Châu”.

VIP

icon-member
Bến Cảng Khó Qua

VIP

icon-member
Bến Cảng Khó Qua

Bến Cảng Khó Qua

Tác giả:

4.6 |

Năm 2014, bên cạnh quảng trường nhân dân Tây Phỉ bỗng chốc mọc lên một khách sạn hình thuyền buồm cao bốn mươi tầng, nghiễm nhiên trở thành biểu tượng kiến trúc mới của cả vùng.
 

Năm đó Trần Hi mười sáu tuổi, vừa vào lớp mười một. Về đến nhà, cô đã nghe thấy mợ mình bàn tán xôn xao:
 

“Nghe nói ông chủ của khách sạn thuyền buồm đó họ Chu, người Bắc Kinh, trẻ lắm, chưa đến ba mươi đâu.”
 

“Chồng tôi làm ở Cục Kiểm toán, tận mắt thấy vị sếp đó rồi. Trông như minh tinh màn bạc ấy, chẳng giống thương nhân chút nào...”
 

Chẳng một ai hay biết, người đàn ông có diện mạo như tài tử ấy lại dẫn theo cô bé Trần Hi mười tám tuổi vào phòng tổng thống một lần nữa. Anh ngồi dưới cửa sổ sát đất, châm một điếu thuốc, gác chân lên nhìn Trần Hi đang đỏ hoe mắt. Anh khẽ thở dài, bất lực thừa nhận:
 

“Chịu thôi, từ trong xương tủy, anh vốn đã là một kẻ tồi tệ rồi.”
 

Đó là năm thứ ba họ quen biết nhau, nhưng cô vẫn chưa thể lọt vào trong đôi mắt anh.
 

Năm 2017, Trần Hi đỗ Đại học R, một mình lặn lội lên Bắc Kinh cầu học.
 

Khi phát hiện bạn trai ngoại tình, Trần Hi bình thản đề nghị chia tay. Gã bạn trai ra sức van nài, nói rằng gã thực lòng yêu cô, mong cô nể tình lần đầu phạm lỗi mà tha thứ.
 

Trần Hi còn chưa kịp hất tay gã tra nam ra thì đã bị thu hút bởi người đàn ông đang đứng tựa vào chiếc Rolls-Royce Cullinan cách đó không xa. Anh thong dong châm thuốc, hơi hếch cằm, thái độ ngạo mạn cực điểm:
 

“Không nghe thấy cô ấy bảo cậu cút đi à?”
 

Vừa nhìn thấy gương mặt của Chu Yến Châu, gã tra nam sợ tới mức không dám thốt lên lời.
 

Chu Yến Châu nhìn chằm chằm Trần Hi, ánh mắt ấy hệt như muốn đem cô tháo xương lột da, nuốt chửng vào bụng. Ngay trước mặt gã bạn trai cũ, Trần Hi bước lên chiếc xe sang mang biển số là ngày sinh của mình, nghênh ngang rời đi.
 

Bên trong xe, Chu Yến Châu giữ chặt sau gáy Trần Hi. Anh lạnh lùng liếc nhìn chiếc Maybach đang cố đuổi theo phía sau, thanh âm trầm đục khó đoán:
 

“Gã bạn trai cũ này của em cũng chẳng ra làm sao.”
 

Anh thừa nhận, ngay khoảnh khắc đó, anh đã ghen đến phát điên.
 

Cô biết, đời này mình mãi mãi không thể vượt qua được bến cảng mang tên “Chu Yến Châu”.

Xem thêm
Chapter
50 Chương
A - Z
  |  
Z - A

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]