NovelToon NovelToon

Chương 13

Cô gái thất vọng rời đi.

Tạ Lăng Vân thoát khỏi sự đeo bám, Thích Kiều ngẩn ra mất vài giây, còn Hạ Chu thì suýt chút nữa lảo đảo ngã sấp mặt xuống mặt băng.

"Đệt, cái thằng này," Hạ Chu thở hổn hển, "có bạn gái từ bao giờ thế? Sao không bảo tôi?"

"Bộp."

Một tiếng động nhẹ vang lên.

Chiếc xe trượt băng nhỏ của Thích Kiều bị tông trúng, trượt lùi về phía sau.

Giây tiếp theo, một bàn tay đưa ra nắm lấy đầu xe, dễ dàng kéo cô trở lại.

Tạ Lăng Vân chặn chiếc xe trượt ngay trước mặt Thích Kiều, trông giống hệt một tên ác bá chặn đường giữa phố, nhưng giọng điệu lại khá ôn hòa: "Một mình à?"

Thích Kiều: "Còn có bạn cùng phòng của em đi nữa, cậu ấy mệt quá nên đang nghỉ ngơi."

Tạ Lăng Vân "ừ" một tiếng: "Lúc nãy..."

Hạ Chu cắt ngang lời anh, từ khoảng cách năm mét lao tới như đâm sầm vào, ba chiếc xe trượt băng va chạm vào nhau.

Thích Kiều hoàn toàn không phòng bị, hơn nữa bánh xe lao tới với gia tốc mạnh, lực đó suýt chút nữa làm lật chiếc xe nhỏ của cô. Cả cơ thể cô cũng theo đó mà nghiêng hẳn sang một bên.

Tạ Lăng Vân kịp thời đưa tay ra đỡ lấy đầu xe. Vừa vặn ấn lên tay cầm, mu bàn tay của Thích Kiều chạm phải lòng bàn tay anh.

Bàn tay Tạ Lăng Vân nhanh chóng rời đi, anh liếc nhìn Hạ Chu một cái.

"Ông thuộc giống bò tót Tây Ban Nha đấy à?"

Hạ Chu: "Tôi thuộc giống cún con."

Tạ Lăng Vân: "..."

Hạ Chu chẳng thèm để ý đến anh, dồn hết sự chú ý sang Thích Kiều: "Em gái ơi, em nhìn trúng nó ở điểm nào thế?"

Tạ Lăng Vân: "Cút, ai là em gái ông."

"Không phải chứ, tôi hỏi một câu lịch sự thế cũng không được à?" Hạ Chu cạn lời, cúi đầu nhìn ba đầu xe đang sát sạt vào nhau, nói: "Hê, ba đứa mình giờ nhìn giống logo xe Mercedes thế nhỉ."

"..."

"..."

Tạ Lăng Vân: "Đồ ngốc"

Khựng lại một chút, anh liếc nhìn Thích Kiều, lời định nói ra lại bẻ lái một chút: "... nghếch."

Hạ Chu: "?"

Cậu ta rùng mình một cái, vô cùng kháng cự: "Mẹ nó chứ ông đừng có sến súa kinh tởm thế."

Thích Kiều lại không nhịn được mà mỉm cười.

Hạ Chu chống hai tay lên đầu xe, nâng mặt nhìn Thích Kiều: "Em gái ơi, em xinh đẹp thế này, muốn tìm kiểu người gì mà chẳng có? Nói với anh chút đi, sao lại chọn trúng cái thằng Tạ Lăng Vân này?"

Không đợi Thích Kiều trả lời, Tạ Lăng Vân bất ngờ giơ chân, đạp một cú vào xe trượt của Hạ Chu. Cả người lẫn xe trượt đi xa tận ba mét.

Hạ Chu: "Đệt?"

"Đừng để ý đến cậu ta." Tạ Lăng Vân thực sự không thèm đếm xỉa đến bạn mình nữa, nói với Thích Kiều: "Lúc nãy cảm ơn nhé."

Thích Kiều khẽ "vâng" một tiếng: "Không có gì đâu ạ."

Trên mặt hồ thổi tới một trận gió, Thích Kiều ngay cả khăn quàng cũng không đeo, đột ngột hắt hơi một cái.

"Cảm vẫn chưa khỏi à?" Tạ Lăng Vân hỏi.

"Đã..."

Mới nói được một nửa, Tạ Lăng Vân bỗng nhiên tháo mũ của mình ra, dang tay chụp lên đầu Thích Kiều.

Thích Kiều sững sờ.

Tạ Lăng Vân thản nhiên nói: "Đội vào đi."

Hạ Chu hì hục trượt xe quay lại: "Chê tôi làm phiền hai người yêu đương chứ gì?"

Thích Kiều chạm vào vành mũ, trái tim đập thình thịch liên hồi như một bản nhạc Tango đầy nhịp điệu, mà Tạ Lăng Vân chính là nhịp trống.

"Thích Kiều là bạn học của tôi." Tạ Lăng Vân lúc này mới giới thiệu, "Lúc nãy không nói thế thì cô gái kia có chịu đi không?"

Hạ Chu kéo dài giọng, nhìn chiếc mũ đã đổi chủ kia, tỏ vẻ không tin lắm: "Thật không?"

"Vâng." Thích Kiều nói, "Tụi mình chỉ là bạn học thôi."

Chiếc mũ đó, một tuần sau Thích Kiều mới trả lại cho Tạ Lăng Vân.

Cô giặt sạch sẽ, phơi khô dưới ánh nắng mùa đông rạng rỡ, đựng trong một chiếc túi giấy đã chọn lựa rất lâu. Vào tiết cuối cùng của chiều thứ Sáu, tranh thủ lúc mọi người đang vội vã đổ xô ra khỏi phòng học, cô gọi anh lại rồi đưa trả.

Tạ Lăng Vân chỉ lấy chiếc mũ ra khỏi túi, tùy ý chụp lên đầu rồi định rời đi. Anh rất hiếm khi ở lại trường vào cuối tuần. Hoặc là có xe đến đón, hoặc lúc đến trường anh sẽ lái một chiếc xe có ngoại hình không quá phô trương. Hôm nay dường như anh vội đi hơn thường lệ.

Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, những người khác đều đang ráo riết ôn tập, còn anh trông vẫn vô cùng thong dong.

Giọng của Trương Dật lúc nào cũng lớn hơn người khác, Thích Kiều nghe thấy hỏi: "Chủ nhật có về không?"

"Không biết, tính sau đi."

"Về đi mà, Thái Phượng Dương với Tống Chi Diễn cũng bảo muốn tổ chức đại thọ 19 tuổi cho ông đấy."

Thích Kiều không tự chủ được mà bị thu hút sự chú ý. Sinh nhật của Tạ Lăng Vân vào Chủ nhật sao?

Có nam sinh cũng nghe thấy giống Thích Kiều: "Tạ Lăng Vân sinh nhật Chủ nhật này à?"

Trương Dật bảo: "Chứ còn gì nữa, ngày này quá đẹp luôn, đúng tiết Đông chí đấy."

Tạ Lăng Vân rất được lòng bạn bè trong lớp, đặc biệt là các nam sinh. Đương nhiên, trong đó có lẽ cũng vì mỗi lần ra ngoài ăn uống, đại thiếu gia họ Tạ đều bao tất. Lúc này nghe thấy tin, mọi người xôn xao đòi cùng tổ chức sinh nhật cho Tạ Lăng Vân.

Thích Kiều cũng chỉ vào những lúc như thế này, khi ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía anh, cô mới dám thuận theo đó mà đặt ánh nhìn vốn luôn thói quen che giấu của mình lên người chàng trai một cách táo bạo.

"Đi đi mà Đạo diễn Tạ, chúng mình bao lâu rồi chưa ra ngoài chơi."

Tạ Lăng Vân lại nói: "Không có thời gian, ông nội bà nội ông ngoại bà ngoại, cô dì chú bác đều đang đợi tôi ở nhà, lịch trình kín mít rồi, không chen được thời gian đâu."

"..."

"Sinh nhật thiếu gia mà cũng long trọng thế cơ à?" Trương Dật ngạc nhiên.

Tạ Lăng Vân: "Đúng vậy, đều long trọng thế cả, đi đây."

Bóng dáng cao ráo của chàng trai nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt. Thích Kiều ngẩn người đứng đó, mãi đến khi Dư Tiếc Nhạc đi được vài bước phát hiện cô không đi theo mới quay lại gọi.

"Kiều Kiều, làm gì thế?"

Thích Kiều hoàn hồn, bước tiếp theo, nhưng khóe môi chẳng biết từ lúc nào đã mang theo một nụ cười nhẹ nhàng.

"Nghĩ gì mà vui thế?"

Thích Kiều lắc đầu: "Không có gì, một chuyện nhỏ thôi."

Nhưng niềm vui này lại kéo dài liên tục suốt mấy ngày. Khiến cô cứ hễ nghĩ đến sinh nhật Tạ Lăng Vân vào tiết Đông chí là không thể kìm nén được sự xao xuyến trong lòng, như thể có một chú bướm đang không ngừng vỗ cánh trong tim.

Ngày Chủ nhật đó, nhà ăn phục vụ đặc biệt bốn vị sủi cảo. Mẹ của Thích Kiều là người phương Bắc nên từ nhỏ đến lớn, cứ mỗi dịp Đông chí đều gói sủi cảo. Cô đã mong chờ ngày này từ khi còn bé.

Nhưng từ lúc ngủ dậy, trong đầu cô cứ quẩn quanh ý nghĩ: hôm nay cũng là sinh nhật của Tạ Lăng Vân.

Đã mấy lần cô nhấn vào nhóm lớp, tìm thấy ảnh đại diện có ghi chú ba chữ "Tạ Lăng Vân" trong danh sách thành viên, nhưng lần nào cũng dừng lại ở bước kết bạn.

Thích Kiều thở dài. Cô vậy mà ngay cả chút dũng khí này cũng không có. Ngay cả việc nói một câu "Chúc mừng sinh nhật" cũng rụt rè không dám bước tới.

"Kiều Kiều, trong máy cậu có phim 'Sự ra đời của một dân tộc' không?" Dư Tiếc Nhạc đang làm bài tập môn học hỏi.

Thích Kiều lắc đầu: "Không có, tớ không tìm được link."

Dư Tiếc Nhạc gục mặt xuống bàn, giây tiếp theo không biết nhớ tới ai, bỗng ngồi bật dậy cầm điện thoại lên: "Chắc Tạ Lăng Vân có đấy, để tớ hỏi cậu ấy."

Thích Kiều ngẩn ra: "Cậu kết bạn với anh ấy rồi à?"

"Kết bạn rồi chứ, lần trước muốn tìm một bộ phim mà trên mạng chỗ nào cũng không có, tớ nghe Tiết Khải Văn nói Tạ Lăng Vân có cực nhiều tài nguyên, mà toàn là bản quyền mua về cả đấy." Dư Tiếc Nhạc vừa gõ máy vừa nói, "Trả lời tớ rồi nè, cậu ấy có thật này."

Thích Kiều khựng lại. Cô cụp mắt nhìn chính mình, ngay cả việc kết bạn cũng đắn đo mãi không thôi.

Nhưng mà... cô dường như có thể bắt chước cách làm vừa nãy của Dư Tiếc Nhạc. Nghĩ vậy, cô cuối cùng cũng nhấn gửi yêu cầu kết bạn. Anh đại khái đúng lúc đang dùng điện thoại, gửi đi được ba giây thì danh sách đã hiện lên một thông báo.

Tạ Lăng Vân: 【Tôi đã chấp nhận yêu cầu kết bạn của bạn, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện rồi.】

Thích Kiều tìm một cái cớ: 【Anh có phim 'Người đưa tin của Lontael' không ạ?】

Đợi ba phút, phía đối diện gửi tới: 【Gửi vào email của em rồi đấy.】

Thích Kiều dùng máy tính đăng nhập, quả nhiên thấy trong hộp thư đến có một bức thư từ Tạ Lăng Vân nằm lặng lẽ ở đó.

Thích Kiều: 【Cảm ơn anh.】

Như thể chỉ là một câu nói kèm theo, cô gửi tiếp: 【Chúc mừng sinh nhật anh.】

Tạ Lăng Vân: 【Sao em biết?】

Thích Kiều: 【Hôm thứ Sáu nghe Trương Dật nói ạ.】

Cách một lát sau, phía dưới cùng hiện lên một tin nhắn.

Tạ Lăng Vân: 【Cảm ơn em.】

Thích Kiều nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của anh mất hai giây, chợt nhớ ra đây là một cảnh trong phim 'Rạp chiếu bóng Thiên đường', cảnh đám đông trên quảng trường ùa về phía màn ảnh rực sáng giữa không trung. Một khung hình anh cắt ra, tất cả mọi người đều đang chạy về phía trước. Cảnh tiếp theo, có người trong số họ hét lớn: "Nhìn kìa, phim ở đằng kia!"

Sau này, vào năm 2021, trong đoạn trailer phụ đề tiếng Trung khi phim 'Rạp chiếu bóng Thiên đường' tái công chiếu có lồng ghép cảnh này. Khi hình ảnh mờ dần, trên màn hình xuất hiện hai dòng chữ: Phim ảnh không bao giờ hạ màn, đam mê không bao giờ phai màu. Mà lúc đó, Thích Kiều đã rất lâu, rất lâu rồi không còn quay phim nữa.

Lúc này, Thích Kiều nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của anh một hồi lâu, tạo một nhóm mới trong danh sách bạn bè rồi kéo ảnh đại diện của Tạ Lăng Vân vào đó. Bạn học, thầy cô, gia đình và những người bạndo hệ thống mặc định. Giờ đây, có thêm một mục mới. Chỉ giấu duy nhất một người.

Thích Kiều khẽ gõ bàn phím, chỉnh sửa tên nhóm thành.

Bí mật của tôi.

Cô úp điện thoại xuống mặt bàn, trên máy tính đang mở bộ phim 'Người đưa tin của Lontael' vừa mới nhận được, cô vẫn chưa xem bộ này. Nhưng lúc này cô chẳng có chút tâm trí nào để tập trung thưởng thức tác phẩm của bậc thầy.

Cô lấy bút sáp dầu ra, vẽ vùng biển trong phim 'Rạp chiếu bóng Thiên đường'. Lò sưởi sát tường tỏa ra hơi ấm nồng nàn, khiến không khí trong phòng trở nên khô ráo, ánh nắng vàng óng của buổi chiều mùa đông xuyên qua cửa sổ chiếu vào, tạo thành một vệt sáng như đèn sân khấu, bụi bẩn nhảy múa bên trong.

Thích Kiều vùi đầu vào cánh tay, nhìn hồi lâu rồi đưa tay chạm vào, chẳng bắt được gì cả, nhưng khóe môi cô vẫn luôn mỉm cười. Trái tim khẽ lay động, cô cầm bút viết nhẹ vào một góc nhật ký:

【Tớ đã giấu một người vào trong tim, anh ấy là bí mật của tớ.】 

【Ngày 22 tháng 12 năm 2013】

Tiếng chuông vang lên. Là mẹ gọi điện tới.

"Kiều Kiều, đang bạn à con?" 

"Dạ không, con vừa ăn cơm xong." 

"Ăn gì thế?" 

Thích Kiều nói: "Sủi cảo ở nhà ăn ạ, không ngon bằng mẹ làm đâu." 

Mẹ Thích cười một hồi lâu ở đầu dây bên kia: "Đợi con nghỉ hè về mẹ làm cho con ăn." 

"Vâng ạ." 

"Kiều Kiều, chúc mừng sinh nhật tuổi 18 nhé." Mẹ nói.

Trong mắt Thích Kiều không giấu nổi ý cười, nó tràn trề ra ngoài, chảy tràn vào buổi chiều ấm áp này.

Thời gian ôn thi trôi qua nhanh chóng như một dòng thác đổ. Thích Kiều vốn đã hứa với các bạn  cùng phòng là thi xong môn cuối cùng sẽ đi chơi ở một thị trấn cổ quanh Bắc Kinh rồi mới về nhà. Nhưng ngay trước ngày xuất phát, cô nhận được điện thoại của mẹ.

Bố đã xảy ra chuyện. Khi họ đi ký họa dưới chân một ngọn núi tuyết, vô tình gặp phải lở tuyết. May mắn là trận lở tuyết không lớn, lại được người dân địa phương cứu giúp kịp thời nên không ai bị thương nặng.

Thích Kiều nghe tin, mặt sắc trắng bệch ngay lập tức. Biết bố đã an toàn vô sự, đang ngồi máy bay trở về, trái tim lơ lửng của cô mới hạ xuống. Cô lập tức thu xếp hành lý, mua vé tàu hỏa sớm nhất ngày hôm sau để về nhà.

Bố Thích chỉ bị vài vết trầy xước, không nghiêm trọng, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi. Dù vậy, trước khi bước vào nhà, Thích Kiều vẫn nghe thấy tiếng khóc nức nở khe khẽ của mẹ qua cánh cửa. Mở cửa đi vào, thấy đầu bố quấn một vòng băng gạc, vẻ mặt hơi yếu ớt nằm trên giường. Phía bên trái mặt còn có một vết trầy, cả người gầy đi trông thấy. Mẹ ngồi bên giường, động tác cẩn thận bôi thuốc cho ông.

Thích Kiều trong khoảnh khắc đó mắt đỏ hoe. Bố Thích thấy con gái: "Kiều Kiều?" 

Thích Kiều bước tới vài bước, chưa kịp lại gần nước mắt đã trào ra. Bố Thích xót xa nói: "Kiều Kiều ngoan, đừng khóc, con xem bố chẳng phải vẫn ổn đây sao." 

"Bố còn nói nữa, lúc đầu mẹ đã bảo bố không được đi mà bố cứ nhất quyết không nghe, giờ bị thương thế này, chẳng phải làm hai mẹ con lo lắng sao." 

Mẹ liếc ông một cái rồi nói. Thấy vậy, bố vội giơ tay ra hiệu đầu hàng: "Là lỗi của bố, tại bố hết."

"Em dâu ơi, cô cũng đừng giận nữa, Hoài Ân cũng là vì kéo tôi một cái nên mới bị va vào đầu, có mắng thì cô mắng tôi đây này." 

Thích Kiều lúc này mới thấy người đứng bên cạnh, là một người bác họ Tôn hay đến nhà chơi.

Bên cạnh bác ấy còn có một người mà cô chưa từng gặp. Mái tóc xoăn dài màu hạt dẻ, ngoại hình dịu dàng, mặc một chiếc áo khoác cashmere màu lạc đà. Trông khá trẻ, tầm ngoài ba mươi tuổi. Trên trán cũng có một vết thương, chắc là bạn cùng đi.

Nửa tiếng sau, Thích Kiều tiễn khách ra về, định quay lại phòng xem bố thì thấy qua khe cửa mẹ đang mắng nhỏ, còn bố thì bất lực để mặc cho mẹ giáo huấn, một lát sau đưa tay ôm vai mẹ an ủi. Thích Kiều nhẹ nhàng khép cửa lại, về phòng mình.

Mấy ngày sau, thỉnh thoảng có bạn bè của bố mang hoa quả đến thăm. Bác Tôn gần như ngày nào cũng qua, còn người phụ nữ hôm đó thì Thích Kiều không thấy xuất hiện nữa.

Miền Nam không có lò sưởi, Thích Kiều vừa về nhà bỗng nhiên lại chưa quen. Ngay cả mấy bộ phim nằm trong danh sách bắt buộc phải xem mà thầy giáo giao cho, cô cũng đều cuộn tròn trên giường xem hết.

Đêm Giao thừa, không biết ai trong nhóm lớp bắt đầu trước, mọi người chúc Tết lẫn nhau. Thích Kiều vừa xem Xuân Vãn vừa gói sủi cảo cùng mẹ, ban đầu không chú ý, lúc rửa tay xem lại mới thấy nhận được tin nhắn chúc mừng của mấy bạn học. Mấy đoạn tin nhắn gửi hàng loạt. Thích Kiều trả lời từng người một: Cảm ơn cậu nhé ^-^, cũng chúc cậu đêm Giao thừa vui vẻ.

Lướt xuống dưới, cô không thấy tin nhắn nào từ Tạ Lăng Vân. Nghĩ cũng biết, anh chắc chắn không phải kiểu người đi gửi tin nhắn hàng loạt.

Trên tivi, tiếng hô vang "Tôi nhớ các cậu chết đi được" của thầy Phùng Củng đánh thức Thích Kiều. Cô bỗng nhiên nảy sinh một sự bốc đồng, soạn một tin nhắn gửi hàng loạt. Để trông thật hơn, cô còn đặc biệt lên Baidu tìm một câu chúc rồi gửi đi.

Kết quả là nửa đêm hôm đó, cô gần như chỉ bận rộn trả lời lời cảm ơn và chúc mừng của các bạn học cũ. Cho đến gần mười hai giờ đêm, Thích Kiều buồn ngủ rũ rượi, bỗng nhiên trên cùng danh sách hiện lên một ảnh đại diện quen thuộc.

Tạ Lăng Vân: 【?】 

Tạ Lăng Vân: 【Thích Kiều Kiều, có thể có tâm một chút được không?】 

Tạ Lăng Vân: 【Câu này là câu thứ sáu tôi nhận được trong tối nay rồi đấy.】

Tim đập loạn nhịp, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh. Thích Kiều vừa muốn cân nhắc dùng từ cho kỹ, lại sợ mất thời gian anh lại biến mất, nên đành vội vàng trả lời.

Thích Kiều: 【Đêm Giao thừa vui vẻ!】 

Thích Kiều: 【Lần này là thật lòng đấy ạ.】

Tạ Lăng Vân trả lời rất nhanh: 【Đêm Giao thừa vui vẻ, bạn học Thích Kiều tuổi 18.】

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]