Vì câu nói "bận gái" kia mà Thích Kiều đã rơi vào trạng thái lơ đãng suốt mấy phút đồng hồ.
Mấy người chọn một góc trong phòng học diễn xuất, ngồi bệt xuống sàn cùng đọc kịch bản. Sau khi xác định được phong cách biểu diễn tổng thể, cả nhóm mới bắt đầu khớp vai.
Kịch bản khá sơ sài, thầy giáo cũng có ý định kiểm tra khả năng ứng biến tại chỗ của sinh viên. Tạ Lăng Vân có rất nhiều ý tưởng, Trương Dật giỏi xử lý chi tiết lời thoại, nam sinh còn lại cũng tích cực bày tỏ quan điểm, Thích Kiều dần dần chìm đắm vào công việc.
Sau khi đọc thông kịch bản ba lần, cô đã nắm rõ đặc điểm tính cách của từng nhân vật, lúc thảo luận lời nói cũng dần nhiều lên.
Với nghề đạo diễn, ban đầu đa số tác phẩm chỉ có thể xây dựng dựa trên trải nghiệm cá nhân của chính mình. Họ lại vừa vặn bốc trúng kịch bản về chủ đề quyền phụ tử. Thích Kiều không có trải nghiệm này. Bài kiểm tra tại lớp với thời gian quá gấp rút khiến cô có chút không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ có thể dựa vào những phân đoạn tương tự trong các bộ phim từng xem để tham khảo và học hỏi.
Tạ Lăng Vân thì dường như chẳng xa lạ gì với chuyện này. Khi Trương Dật không biết phải thể hiện vai người cha cố chấp, bướng bỉnh thế nào, anh lại tỏ ra rất có kinh nghiệm, chỉ vài câu đã giúp cậu bận thông suốt. Ngay cả một số biểu cảm nhỏ cũng được anh nắm bắt cực kỳ chuẩn xác.
Thầy giáo đi theo dõi đến nhóm họ thấy vậy liền khen ngợi anh hết lời. Thích Kiều nhớ lại chuyện nghe được ngày khai giảng - việc Tạ Lăng Vân bị bố ruột đích thân tháo khớp một cánh tay. Cô không khỏi nghi ngờ, anh rốt cuộc là một thiên tài có ngộ tính cực cao, hay là do chính mình đã từng trải qua hoàn cảnh tương tự.
Nhìn thấy nhóm bạn bên cạnh đang đứng trước gương tường trong phòng học để làm tạo hình tạm thời, cô hỏi: "Chúng tớ có cần thay đổi đơn giản trang phục và tạo hình không?"
Trương Dật vuốt vuốt tóc, tháo bỏ cặp kính gọng đen đậm chất sinh viên, mượn bạn học một cặp kính gọng kim loại. Vừa hay hôm nay cậu mặc sơ mi, sơ vin vào cạp quần, tay chắp sau lưng, hiện ra nguyên hình một người đàn ông trung niên. Nam sinh đóng vai mẹ thì lấy một chiếc áo khoác caro làm khăn choàng, lại mượn son môi và phấn mắt của bạn nữ tự trang điểm cho mình, vô cùng có tinh thần hy sinh.
Thích Kiều đóng vai một cô gái mười mấy tuổi, ngoại hình và tuổi tác đều rất phù hợp. Cô soi gương suy nghĩ, Tạ Lăng Vân thì đang nhìn cô trong gương.
Bỗng nhiên anh nói một câu: "Tóc ấy, buộc đuôi ngựa cao đi."
Thích Kiều "vâng" một tiếng, dùng tay vuốt vài cái rồi buộc gọn lại. Mái tóc đen búi cao, lộ ra vùng cổ trắng ngần của thiếu nữ. Trông quả thực tràn đầy sức sống thanh xuân, hệt như cô gái hoạt bát đáng yêu trong kịch bản.
Thích Kiều nhìn gương thầm nghĩ, Tạ Lăng Vân quả thực rất biết cách xây dựng nhân vật từ chi tiết.
"Để xõa cũng rất xinh mà, Tạ Lăng Vân" Trương Dật nhìn sang, giọng kéo dài đầy ẩn ý, "Chẳng lẽ ông có mối tình đầu thích buộc tóc đuôi ngựa à? Sao thế, có 'hội chứng cuồng tóc đuôi ngựa cao' à?"
Ánh mắt Thích Kiều khựng lại. Giây tiếp theo, thấy Tạ Lăng Vân nhếch môi nói: "Tôi có cái đầu nhà ông ấy."
Thích Kiều: "..."
Trương Dật giả vờ bị tổn thương: "Không có thì thôi, sao lại chửi người ta thế." Nam sinh đóng vai mẹ đi tới, cậu vẫn chưa dám làm các động tác quá nữ tính giữa thanh thiên bạch nhật nên định tìm một góc vắng vẻ, gọi Trương Dật: "Hai tụi mình ra ngoài khớp vai đi."
"Đi thôi. Tạ Lăng Vân, ông với Thích Kiều cũng dượt qua một lượt cảnh đối diễn đi." Trương Dật vỗ vai Tạ Lăng Vân, nháy mắt với Thích Kiều, sực nhớ ra điều gì liền hỏi: "Thích Kiều, diễn vai người yêu với nam sinh khác, bạn trai cậu biết chắc không ghen chứ?"
Chưa đợi Thích Kiều lên tiếng, Tạ Lăng Vân đã lạnh mặt nhìn Trương Dật: "Ông bị bệnh à?"
Trương Dật gãi đầu cười nói: "Thì hỏi bừa một câu thôi mà, Thích Kiều còn chưa nói gì ông đã nổi cáu rồi? Thế tóm lại là có hay không?"
"Không có." Thích Kiều khó hiểu nói, "Và lại chỉ là diễn kịch thôi mà, chúng tớ vốn dĩ học ngành này, sao phải ghen chứ."
Trương Dật làm bộ dạng cường điệu gật đầu: "Không có à, thế thì tốt, thế thì tốt."
Tạ Lăng Vân bỗng liếc cậu ta một cái, giây tiếp theo giơ chân đá vào bắp chân Trương Dật: "Đi mà khớp vai của ông đi."
"Đệt, tôn trọng tiền bối chút được không? Lát nữa tôi diễn vai bố ông đấy nhé."
"Cút."
Đợi hai người kia đi rồi, Thích Kiều nói: "Cậu ấy lạ thật đấy."
Tạ Lăng Vân im lặng một thoáng: "Đừng chấp cậu ta." Anh lật một trang kịch bản, tìm cảnh riêng của hai người, nhìn lời thoại rồi chẳng thèm hô lấy một tiếng Action. Anh đứng trước mặt Thích Kiều, hơi cúi đầu: "Kỳ Kỳ, đừng giận nữa mà, bố anh ông ấy bị thần kinh thế đấy, mấy lời đó em đừng để bụng, nhé? Được không, bảo bối?"
Thích Kiều: "..."
Trong kịch bản, nhân vật cô đóng tên là Kỳ Kỳ. Thích Kiều lần đầu nhận ra một cái tên gọi lặp lại khi được người ta gọi lên như thế dường như tự mang theo một màng ma lực. Đứng hình mất đúng ba giây cô mới phản ứng lại được.
Tạ Lăng Vân vậy mà đã trực tiếp bắt đầu khớp lời thoại rồi.
Theo kịch bản, nam chính lúc này nên tiến lên một bước, ôm lấy bạn gái, chỉ dẫn rành rành trên mặt giấy trắng mực đen - "Tựa cằm lên vai bạn gái, cọ cọ như chú chó nhỏ dụi vào chủ nhân."
Thích Kiều: "..."
Thế nhưng Tạ Lăng Vân chỉ tiến lên một bước, đứng trước mặt Thích Kiều với tư thế như đang ôm hờ. Nhưng vẫn quá gần. Thích Kiều gần như cảm nhận được hơi thở nóng rực phả lên cổ, hơi thở nồng nàn mùi chanh quen thuộc chiếm trọn khoang mũi.
Tạ Lăng Vân không tiến thêm bước nào nữa. Giữa họ vẫn duy trì khoảng cách chừng ba centimet.
"Đừng giận nữa mà bảo bối, em nói với anh một câu đi, được không?" Giọng anh mang theo chút âm hưởng Bắc Kinh nhè nhẹ.
Tiếng "bảo bối" đó như một sợi tơ, quấn từng vòng từng vòng quanh trái tim Thích Kiều. Cô ước gì mình thực sự chỉ mang tâm thế hợp tác hoàn thành bài tập môn học cùng bạn học. Như vậy, cô sẽ không vì mấy câu thoại này mà làm loạn cả nhịp lòng.
Trong lúc ngẩn ngơ, Tạ Lăng Vân không đợi được lời đáp liền lùi lại nửa bước. Anh nhíu mày hỏi: "Kinh tởm à?"
Thích Kiều ngơ ngác: "Dạ?"
Tạ Lăng Vân: "Thế sao không khớp thoại?"
"Em chỉ là," Thích Kiều định thần lại, cũng không hẳn là nói dối, "nhất thời không phản ứng kịp là anh sẽ như vậy."
Tạ Lăng Vân gật đầu tỏ ý thấu hiểu, coi như cô đã dùng cách nói uyển chuyển cho câu "thực sự kinh tởm". "Yêu đương kiểu gì mà sến súa thế không biết." Anh lầm bầm một câu, vẻ mặt đầy khó hiểu, tự mình đứng bên cạnh thay đổi ngữ điệu và phong thái để tập luyện câu thoại đó thêm vài lần.
Thấy "bạn trai" - người mà bên trên có thể đánh nhau với bố, bên dưới có thể làm nũng với bạn gái - sắp biến thành một cỗ máy đọc thoại vô cảm, Thích Kiều vội nói: "Lúc nãy lần đầu tiên đã rất tốt rồi, chúng mình khớp lại nhé? Lần này em nhất định sẽ nhớ đọc thoại."
Tổng cộng tập ba lần, hai người đã thông suốt phân đoạn này. Trương Dật và những người khác quay lại, cả nhóm cùng dượt lại toàn bộ vở kịch một lượt.
Họ tiến hành vô cùng thuận lợi, nhưng ở góc kia của phòng học, một nhóm khác bỗng truyền đến tiếng tranh cãi của hai người. Thích Kiều nhạy bén nghe ra giọng của Dư Tiếc Nhạc. Người đang tranh cãi với cô ấy chính là Tiết Khải Văn. Hai người mỗi người một ý, hiệu quả mong muốn thể hiện khác nhau, suýt chút nữa đã cãi nhau vì một cảnh diễn bằng mắt. Cuối cùng giáo viên can thiệp mới khiến hai người đình chiến, cả nhóm bỏ phiếu quyết định phương thức biểu diễn.
Chính thức bắt đầu kiểm tra. Nhóm Thích Kiều là nhóm thứ hai lên sân khấu.
Lúc quan sát nhóm đầu tiên kiểm tra, Tạ Lăng Vân bỗng dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào vai cô. Thích Kiều quay đầu lại. Tạ Lăng Vân lịch sự trưng cầu ý kiến của cô: "Lát nữa có thể ôm thật không?"
Thích Kiều không phản ứng kịp. Tạ Lăng Vân hỏi xong liền im lặng quan sát biểu cảm của cô. Thích Kiều nhất thời không trả lời được. Thấy vậy, Tạ Lăng Vân dường như có vẻ sao cũng được mà nói: "Vậy thì cứ làm theo lúc tập đi."
Bàn tay buông thõng bên sườn nắm chặt một góc áo, anh đã hiểu lầm ý của cô, Thích Kiều không lập tức giải thích. Cô không hề để tâm đến việc tiếp xúc cơ thể khi biểu diễn báo cáo. Những chuyện như thế này, hiện tại là nội dung học tập, tương lai cũng là nhu cầu bình thường của công việc. Huống hồ, chỉ là một cái ôm mà thôi. Ngoài việc nó có chút dính dấp hơn những kiểu ôm khác ra thì cũng chẳng có gì khác biệt.
Nhưng khi bạn diễn đổi thành Tạ Lăng Vân, sự căng thẳng và thấp thỏm của cô không đơn thuần chỉ vì cái ôm này. Mà là vì anh. Ngặt nỗi, anh dường như chỉ mang tâm thế hoàn thành bài tập với thái độ nghiêm túc. Còn cô lại không khống chế nổi nhịp tim mình. Anh vừa lại gần, cô liền sợ anh nghe thấy tiếng tim mình đập.
Thích Kiều thở phào một hơi dài. Trên đài, nhóm đầu tiên kết thúc phần biểu diễn. Giảng viên diễn xuất không có khái niệm giáo dục kiểu khích lệ, từ lúc mở miệng đến câu cuối cùng toàn là bới lông tìm vết.
"Nắm cái tay cũng rụt rè nhút nhát, các em đang làm cái gì thế? Mấy đứa tiểu học nắm tay nhảy múa còn tự nhiên hơn các em." "Không buông lỏng được? Không làm được thì đi mà chuyển ngành, đây là trình độ mà một sinh viên Khoa Đạo diễn nên có à?" "Xuống dưới xem lại video mà tìm vấn đề của mình đi, nhóm tiếp theo."
Mấy câu nói khiến cả phòng học run bần bật. Thích Kiều quay đầu nhìn Tạ Lăng Vân. Trong khi những người khác đều mang vẻ mặt thê thảm như chính mình bị mắng, anh lại thản nhiên như không, chạm phải ánh mắt Thích Kiều còn nhướng mày hỏi: "Sao thế?"
Thích Kiều nắm chặt lòng bàn tay, quyết đoán nói: "Ôm đi."
"Được." Tạ Lăng Vân tỏ vẻ rất phục tùng, "Nghe theo Đạo diễn Thích."
Thích Kiều: "..." Dù không muốn thừa nhận, nhưng được gọi là "Đạo diễn Thích" thực sự rất vui.
Khoảng sân trống hàng đầu của phòng học diễn xuất được coi là sân khấu. Tạ Lăng Vân và Trương Dật lên sàn, hai "cha con" xảy ra tranh chấp vì nguyện vọng thi đại học của con trai. Người cha khăng khăng bắt con phải đăng ký vào nguyện vọng mình đã chọn, còn bạn con trai vừa trưởng thành thì một lòng chỉ muốn thoát khỏi sự kiểm soát của cha. Hai người tranh cãi không ngớt, thậm chí vì thế mà vô tình làm bị thương người mẹ đang đứng bên cạnh khuyên can.
Thích Kiều chờ tới lượt. Cô vừa căng thẳng chờ đợi phần diễn của mình, vừa làm khán giả. Không biết có phải do khả năng ngôn ngữ bẩm sinh của người Bắc Kinh hay do Tạ Lăng Vân quá dẻo miệng mà lời thoại của anh nói rất tự nhiên, không hề có dấu vết của diễn xuất.
Rất nhanh đã đến lượt Thích Kiều lên sân khấu. Người cha bắt gặp con trai yêu sớm, phát hiện đứa con vốn luôn ngoan ngoãn bấy lâu nay thực chất đã sớm thoát khỏi lộ trình trưởng thành do mình vạch ra từ lâu, lửa giận bốc ngùn ngụt. Cảm xúc của hai người một lần nữa đạt đến đỉnh điểm, bắt đầu động tay động chân. Nhân vật bạn gái mối tình đầu do Thích Kiều đóng vô tình bị đẩy ngã xuống đất, người cha nói năng không kiêng dè, cuối cùng tan hàng trong không khí không vui.
Tạ Lăng Vân cúi đầu, cầm đạo cụ là miếng băng cá nhân dán lên mu bàn tay Thích Kiều. "Anh xin lỗi." Thích Kiều khẽ gạt tay anh ra, cụp mắt không nói.
Tiếp theo chính là cảnh Tạ Lăng Vân cọ cổ làm nũng. Thích Kiều đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, nhưng khi thực sự bị ôm lấy, trái tim vẫn đập thình thịch không kiểm soát nổi. Cô gần như đã dùng hết ý chí mới hoàn thành được phần biểu diễn tiếp theo. Hơi thở nóng rực nơi cổ lảng vảng rất lâu mới hoàn toàn tan đi.
Vở kịch chưa đầy mười phút, sau khi thực sự lên sàn dường như chỉ trong chớp mắt đã kết thúc. Biểu diễn xong, bốn người đứng ngay ngắn trước mặt thầy giáo chờ bị phê bình. Thầy vẫn giữ vẻ mặt "trăm năm không đổi", nói: "Xử lý xung đột mâu thuẫn coi như tạm qua cửa, nhưng Thích Kiều…"
Gừng càng già càng cay, thầy không vòng vo mà nói thẳng: "Hơi cứng một chút, đặc biệt là cảnh ôm đó. Các em không phải Khoa Diễn xuất, yêu cầu về phương diện này sẽ không quá cao, nhưng tương lai khi thực sự ra phim trường chỉ đạo diễn xuất cho diễn viên, một đạo diễn mà động tác cũng cứng nhắc thì ngộ tính của diễn viên phải cao cỡ nào mới diễn ra kịch hay được?"
Thích Kiều mím môi, ngoan ngoãn đứng nghe phê bình. Cô không thể biện minh. Thầy giáo xử lý công bằng, nói xong Thích Kiều cũng không bỏ qua những người khác, vài cảm xúc của Trương Dật xử lý chưa tốt, nam sinh đóng vai mẹ thì không buông lỏng được, động tác thần thái cũng có không ít vấn đề. Tóm lại là đều có lỗi, đều có không gian để tiến bộ.
Còn về Tạ Lăng Vân. Thầy nhìn anh chằm chằm một lát rồi cười một tiếng: "Em thì giống như đang diễn chính mình vậy, lời thoại tốt, xử lý cảm xúc cũng thỏa đáng, đạt yêu cầu rồi."
Tạ Lăng Vân cũng không làm bộ làm tịch, thản nhiên nói: "Cũng tàm tạm ạ, cảnh này em trải qua không ít rồi. Coi như là chiếm được hời."
Thầy cười: "Cũng thật thà đấy. Được rồi, nhóm các em xuống đi, nhóm thứ ba."
Thích Kiều vẫn còn chìm đắm trong mấy câu phê bình lúc nãy. Cô có chút nản lòng. Trong khóe mắt thấy đồng đội cúi chào, cô cũng cúi người theo. Theo bản năng cô bước về phía bên phải.
Cổ tay bỗng bị ai đó nắm lấy một cái, rất nhanh lại buông ra. "Thích Kiều, đi bên này." Giọng nói trầm thấp của Tạ Lăng Vân truyền vào tai.
Thích Kiều ngẩn người một thoáng. Cô dùng bàn tay còn lại áp lên vùng da cổ tay vừa bị nắm, nóng hổi đến mức tim lỡ nhịp.
97 Chương