Ngôn Hồi đứng bên cạnh Tông Kế, cảm giác của Kỷ Ấu Lam càng thêm rõ rệt, cô khoanh tay ngạc nhiên hỏi: "Hồi Hồi, là cậu bị co rút lại hay là anh ấy cao lên thế? Sao khoảng cách giữa hai người lại lớn như vậy rồi?"
Đàn ông không thể chấp nhận bất kỳ sự hoài nghi nào liên quan đến "chiều dài", Ngôn Hồi vốn đang biếng nhác thả lỏng, thoắt cái đã đứng thẳng lưng, liên tục dùng tay so đo giữa đỉnh đầu mình và Tông Kế để chứng minh Kỷ Ấu Lam đang nói năng bậy bạ.
"Khoảng cách chỗ nào chứ? Rõ là tôi bị cô gọi đến mức lùn đi thì có."
Đến bà nội anh ta còn không gọi anh ta như thế, tự dưng khiến anh ta như thể kém cô một vế vậy.
"Nhưng trông cậu rõ ràng là lùn hơn người ta mà."
"Cô mới lùn ấy, một mét bảy còn chẳng tới, vờ làm người cao lớn cái gì."
Tông Kế gạt tay Ngôn Hồi ra: "Đừng giãy giụa nữa, chân cậu ngắn."
Ngôn Hồi nghĩ: Alo 113 phải không, ở đây có người công kích cá nhân.
Kỷ Ấu Lam nghe vậy liền liếc nhìn vào phần hông và xương chậu của hai người. Ngôn Hồi mặc đồ khá chính tề, áo khoác vest đã che mất đường eo; trái lại là Tông Kế, chiếc quần tây thường ngày màu xám khói làm tôn lên đôi chân vừa dài vừa thẳng, tay phải buông thõng bên hông, đường eo có cao lên hay không thì chưa chắc, nhưng cổ tay vượt quá hạ bộ là điều thấy rõ.
Tầm mắt không chút che giấu của cô bị một cái búng tay của Tông Kế cắt ngang: "Kỷ Ấu Lam, em đừng có quá to gan."
Âm thanh bị tiếng còi xe đột ngột vang lên lấn át, Kỷ Ấu Lam nghe không rõ, hơi mờ mịt hỏi lại: "Cái gì quá lớn cơ?”
"Tâm tư quá lớn." Ngôn Hồi kịp thời kết thúc cuộc đối thoại có xu hướng đi chệch hướng một cách vô lý này: "Để tôi bảo người gửi một bức cờ thưởng thật lớn đến đơn vị của cô, cái này có tác dụng cho việc thăng quan tiến chức đấy nhỉ. Ngày mai cô có đi làm không?"
Tuy rằng chẳng có tác dụng gì mấy nhưng có thì cứ nhận tội gì bỏ phí, Kỷ Ấu Lam tính toán một chút: "Cậu cứ gửi một bức đến chỗ ông ngoại tôi trước đi, ở trước mặt ông khen ngợi tôi nhiều vào, đợi tuần này tôi nghỉ hết phép rồi hãy gửi một bức đến đài."
"Tôi sẽ sỉ cho cô dăm ba trăm bức." Ngôn Hồi bấm ngày tháng: "Cô còn một tuần phép nữa à? Vừa khéo trùng vào sinh nhật của hai người, hay là năm nay..."
Lời còn chưa dứt, điện thoại của Kỷ Ấu Lam đã đổ chuông.
Trên màn hình hiển thị cuộc gọi đến là hai chữ rõ mồn một: Phương Quyết.
Tông Kế chăm chú quan sát biểu cảm trên gương mặt cô, giống như tình cảnh anh nhận được điện thoại của cô vài phút trước tái hiện lại.
Cô cũng chần chừ một lát mới bắt máy, cũng là đối phương lên tiếng trước, có phần sốt sắng hỏi: "Em không sao chứ?"
Ánh mắt Kỷ Ấu Lam ra hiệu với hai người trước mặt, cầm điện thoại đi đến dưới một gốc cây cách đó không xa.
Ngôn Hồi vỗ vai Tông Kế: "Đi thôi, người ta đang chim chuột ngọt ngào kìa."
"Chẳng phải đều bị chia rẽ rồi sao, người yêu cái gì?" Tông Kế phản bác, tầm mắt dõi theo bóng dáng Kỷ Ấu Lam dưới gốc cây: "Áo khoác còn chưa trả tớ."
"Cậu lại thiếu cái áo đó chắc?"
"Tớ lạnh."
Ngôn Hồi giơ tay sờ lên trán anh: "Lạnh? Tớ thấy đầu cậu đang bốc hỏa thì có."
May mà Kỷ Ấu Lam nói chưa đến hai câu đã quay lại, sự vui vẻ ngập tràn giữa đôi lông mày, giống như có chuyện lớn gì đó, vội vàng chào tạm biệt bọn họ: "Tôi có việc rồi, đi trước đây."
"Đi đâu? Tiện đường anh chở em đi." Tầm mắt Tông Kế rơi vào hai vệt nhăn nhúm phía dưới chiếc váy của cô: "Đầu gối em có chịu nổi không?"
Hôm nay Kỷ Ấu Lam mặc váy dài, nhưng cũng chỉ là một lớp vải sa tanh mỏng manh, vừa rồi để làm hồi sức tim phổi cô đã quỳ trên mặt đất rất lâu, dùng hết mười phần sức lực, đầu gối tự nhiên sẽ bị ma sát trầy xước.
Hiện tại chưa có cảm giác gì nhiều, chỉ râm ran có chút nóng và ngứa, nhưng cô dự cảm nó sẽ sưng lên hai ngày.
Cái người này... tâm tư cũng quá mức tỉ mỉ rồi nhỉ? Không tìm một cô bạn gái thì thật là uổng phí.
Kỷ Ấu Lam đá đá chân nói không sao, không quên cởi chiếc áo khoác trên vai xuống trả lại cho Tông Kế.
Gió đêm lướt qua, quấy động một chút hương thơm đưa đến chóp mũi.
"Cảm ơn nhé anh Tông Kế, mùi khá là thơm đấy, anh dùng loại hương gì vậy?"
Tông Kế không muốn bị đầu độc bới một câu hỏi vô tri nữa của cô, dùng đôi mắt hai mí to tròn của mình lạnh lùng từ chối trả lời, cũng không đón lấy áo của mình.
Ngôn Hồi thuận tay làm việc tốt đón lấy: "Cậu chẳng phải bảo lạnh sao? Người ta trả lại cho cậu rồi kìa."
"Ủa? Anh lạnh à? Chính anh đưa cho em mà, bị cảm cúm thì đừng đổ lỗi cho em nhé." Kỷ Ấu Lam không hiểu, nhưng rõ ràng cũng chẳng có việc gì bắt buộc phải hiểu cho bằng được: "Hồi Hồi, cờ thưởng đừng có quên đấy!"
"Kỷ Cửu, cô —" Ngôn Hồi dở khóc dở cười, trơ mắt nhìn cô vững bước rời đi: "Hai người sinh cùng một ngày mà xưng anh gọi em ngọt xớt, tính ra một cách chính xác cô nên gọi tôi một tiếng anh mới đúng chứ."
Ngôn Hồi có chút họ hàng với mợ Trình Phượng Thanh của Kỷ Ấu Lam, bắn đại bác cũng tới, lục lọi kỹ ra quả thực có thể tìm ra một mối quan hệ anh em.
Điện thoại của Tông Kế lại có cuộc gọi đến, anh bắt máy, chỉ nghe hai câu đã mất hết kiên nhẫn: "Đại tiểu thư, chị đừng nhận lợi ích của bà nội xong là không màng đến sống chết của em trai ruột mình nữa, thiên kim nhà ai em cũng không gặp đâu. Lo cho cuộc sống của chị đi được không? Em không xứng với sự quan tâm ba ngày một cuộc điện thoại của chị đâu."
Chưa đợi đối phương kịp phản ứng, anh đã cúp điện thoại.
Ngôn Hồi: Chấn động, cậu hình như muốn làm loạn rồi.
"Khi nào cậu với chị cậu gặp mặt có thể thông báo cho tớ một tiếng không? Tớ muốn đi mở mang tầm mắt."
Tông Kế: ?
"Để xem cậu bị ăn đòn như thế nào."
"Áo khoác tặng cậu đấy, Hồi Hồi."
Tông Kế bỏ lại Ngôn Hồi và chiếc xe của mình, dùng chân đi bộ giống như Kỷ Ấu Lam.
Chỉ có điều mục đích của Kỷ Ấu Lam rõ ràng, cô bước vào một quán cà phê bên cạnh Nhị Thập Tứ Kiều, còn anh đi vòng vèo hai vòng mới tìm thấy một cửa hàng tiện lợi.
Anh đi vào không mua thứ gì khác, đứng ở khu vực bán vé số chật hẹp bên cạnh quầy thu ngân: "Ông chủ, cho hai tờ vé số cào."
Thời gian đã muộn nên ông chủ đang buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở hỏi: "Muốn loại nào?"
Tông Kế giơ tay chỉ vào tờ vé số màu đen vàng mang tên Siêu Cấp Số 9 kia: "Cái đó."
Ông chủ đứng dậy đi lấy: "Chỉ còn một tờ thôi, lấy thêm cái khác nhé?"
Vừa nói vừa bắt đầu tiến cử loại nào có tỷ lệ trúng thưởng cao, thì bị ngắt lời: "Không cần đâu, lấy một tờ này thôi."
Tông Kế trả tiền, ông chủ đưa tờ vé số cào qua, khoảnh khắc nhìn rõ diện mạo của vị khách thì liền hết buồn ngủ.
Chà, một người đẹp trai lại quý khí như vậy, mà hạ mình đến đây mua một tờ vé số cào sao? Không phải là trúng một giải lớn đấy chứ.
Tầm mắt của ông chủ dõi theo lớp phủ cào trên tấm thẻ trong tay Tông Kế được cào ra, phải nói là, bàn tay của vị khách này còn thu hút người khác hơn cả những con số dưới lớp phủ cào.
Phối màu đen vàng quê mùa của tờ vé số cào ở trong tay anh đều được nâng lên hai đẳng cấp.
Ông chủ thậm chí còn muốn lát nữa đi check camera giám sát, sao chép đoạn này lại, có điều độ nét của camera có lẽ không đủ lắm.
Cả ba khu đều cào hết, người quý khí vận khí không tốt, thu hoạch bằng không.
Ông chủ không kìm được muốn an ủi một câu: "Chỉ còn một tờ thôi, chắc chắn không dễ trúng, ngày mai có đợt hàng mới về, tôi sẽ giữ lại cho anh."
"Không cần đâu." Tông Kế trực tiếp ném tờ vé số cào vào thùng rác bên cạnh quầy lễ tân.
Về mặt xác suất mà nói, vé số cào trúng giải độc đắc tương đương với việc bị sét đánh hai trăm lần.
Anh sở hữu kiến thức thường thức cơ bản, trời sấm chớp mưa gió biết chạy vào trong nhà trốn, sống lớn bằng từng này rồi còn chưa từng bị sét đánh lần nào.
Điều đó có nghĩa là anh không thể trúng thưởng.
Chắp tay đợi may mắn giáng xuống, cả đời này anh cũng chỉ có một lần làm ra cái hành vi phế vật như vậy mà thôi.
Sự việc đột xuất ở bãi đỗ xe Nhị Thập Tứ Kiều bị người ta quay lại đăng lên mạng, lan truyền rất nhanh.
Cuộc điện thoại của Chu Phương Quyết cũng chính vì thế mà có, anh ta nghe loáng thoáng một tai, tưởng rằng người xảy ra chuyện là Kỷ Ấu Lam.
Kỷ Ấu Lam ngồi ở một bàn bên cửa sổ của quán cà phê sát sông, ngoài ra cô cũng nhận được tin nhắn hỏi thăm của rất nhiều người.
Khúc Phi Phi và Khổng Già gửi đến một loạt nhãn dán "Cậu giỏi lắm", kèm theo đó là vài đoạn video, toàn là các nam sinh đại học kiểu em trai nhỏ mới quay trực tiếp nói "Chị Cửu Nhi chị phải vui vẻ lên nhé"
"Chị gái ngủ ngon mộng đẹp nha".
Kỷ Ấu Lam xem hai cái đã ngấy: 【...Hiệu suất đủ cao đấy Khúc tiểu thư, tài nguyên nam sinh đại học của toàn Bắc Kinh đều nằm trong tay cậu cả rồi đúng không.】
Trong nhóm chat công việc của Đài thiên văn Lam Tinh, các đồng nghiệp và lãnh đạo đều đang khen ngợi cô, phó đài trưởng Triệu Kiên quả thực cảm thấy có hào quang cùng chia sẻ: 【Không hổ danh là người từng cùng tôi đi khảo sát khoa học, gặp nguy không loạn, có thể gánh vác trọng trách. Hết phép quay lại đài tôi sẽ biểu dương em.】
Chủ đề lại hướng về chuyến đi Nam Cực, Kỷ Ấu Lam lướt qua, trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến hôm nay còn có ai từng nhắc với cô về đài trưởng Triệu.
Tông Kế.
Anh biết phó đài trưởng của Đài thiên văn Lam Tinh họ Triệu, còn biết đài trưởng Triệu là người trực tiếp quản lý cô.
Tuy rằng đây cũng không phải là thông tin bảo mật gì, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh hình như chẳng có lý do gì bắt buộc phải biết cả.
Chẳng lẽ là lại có dự án hợp tác gì sao?
Công ty công nghệ dưới danh nghĩa tập đoàn Ân Tông của nhà họ Tông từ sớm đã từng cung cấp hỗ trợ kỹ thuật cho Đài thiên văn Lam Tinh, dự án trọng điểm lúc đó là lợi dụng trí tuệ nhân tạo để tìm kiếm sao mạch xung trong vũ trụ một cách hiệu quả hơn.
Chuyện này từ rất lâu trước khi cô vào đài, Tông Kế càng không thể đích thân quản lý một hạng mục nhỏ nhặt như thế này được.
Cửa quán cà phê một lần nữa được đẩy ra, Kỷ Ấu Lam giống như người bạn học làm việc riêng trong giờ học, cái bàn của mình bị gõ vang lên mà giật nảy mình.
Chỉ là người gõ bàn của cô không mang hình tượng giáo viên chủ nhiệm, mà là Chu Phương Quyết người cô vẫn luôn chờ đợi.
Cả một buổi tối này cô chạy ra ngoài, bận bận rộn rộn dường như gặp rất nhiều người làm rất nhiều việc, điều mong mỏi nhất trong lòng không gì hơn là được gặp riêng Chu Phương Quyết một lần.
Vừa rồi anh ta chủ động gọi đến cuộc điện thoại kia, chính là nói rõ sự quan tâm một cách rõ ràng.
Hơn nửa năm không gặp, lần gặp mặt trước khi ly biệt cũng không được coi là vui vẻ.
Năm đó Kỷ Vân Diệp phụng mệnh lệnh của Kỷ lão gia đánh gậy tơ hồng chia rẽ uyên ương, chỉ dùng hai ba câu đã nắm thóp được điểm đau của Chu Phương Quyết: "Nhà chúng tôi nhớ việc cậu từng cứu Tiểu Cửu năm đó, có bỏ ra bao nhiêu tiền tài cũng đều không sao cả, nhưng cậu không được tham lam vô độ mà tơ tưởng đến con người nó. Cậu có mang họ Chu một cách đường đường chính chính thì cũng chưa chắc đã xứng với em gái tôi, huống chi vì cái lòng tự trọng vô dụng của cậu mà tự chặt đứt con đường lui của mình ở nhà họ Chu. Trong mỗi một bất động sản của Tiểu Cửu ở Bắc Kinh đều được trang bị hai chiếc kính viễn vọng thiên văn trị giá hàng trăm ngàn tệ, những địa điểm thích hợp để quan sát tinh tượng trên toàn thế giới em ấy đều có chí hướng đi khám phá. Cậu tự hỏi xem mình có nuôi nổi em ấy không? Lại tự hỏi bản thân xem, không nuôi nổi em ấy, với lòng tự trọng cao ngạo của cậu thì cậu có chấp nhận được không."
Kỷ Ấu Lam khi đó vẫn ngây thơ nói với Chu Phương Quyết những điều đó không quan trọng, còn bắt Kỷ Vân Diệp phải xin lỗi anh ta: "Anh Nhật Hoa, những lời anh nói đã làm tổn thương anh ấy rồi."
"Anh chỉ nói vài câu đã có thể làm tổn thương cậu ta, cậu ta chẳng phải quá mức vô dụng sao." Kỷ Vân Diệp chưa bao giờ coi trọng anh ta, còn hỏi một câu mang tính đâm vào tim: "Tôi làm tổn thương cậu rồi sao, Phương tiên sinh?"
Sự im lặng của Chu Phương Quyết chính là câu trả lời.
Mẹ một mình nuôi anh ta khôn lớn, trong nhà còn có một đứa em gái câm điếc, từ nhỏ đến lớn sống trong ánh mắt coi thường của người khác, sau này được đón về nhà họ Chu đi học và sinh hoạt, anh ta cũng chỉ là một người nghèo không lo ăn mặc mà thôi.
Nhà họ Chu không có một ai tiếp đón anh ta và em gái cả.
Lòng tự trọng là thứ vũ trang duy nhất của anh ta.
Cho dù Kỷ Ấu Lam là một tia sáng chiếu rọi cuộc đời anh ta. Nhưng quá mức xa xỉ rồi.
Anh ta có thể từ bỏ việc nắm giữ tia sáng, nhưng vĩnh viễn sẽ không từ bỏ thứ vũ trang để anh ta dựa vào mà sinh tồn.
Cho nên Kỷ Vân Diệp một đòn trúng đích.
Đó thậm chí không phải lần đầu tiên có người nắm thóp lòng tự trọng của anh ta để định đoạt anh ta.
Kỷ Ấu Lam gọi phục vụ đến gọi thêm một ly nước chanh, Chu Phương Quyết ngồi xuống đối diện cô.
Cô chống cằm nhìn anh ta, trong mắt ngập tràn niềm vui sướng, giống như giữa hai người họ không hề có khoảng trống hơn nửa năm qua vậy.
Nhưng anh ta quả thực thay đổi rất lớn.
Cảm giác cô độc kiêu ngạo mang tính chán đời phòng bị đã nhạt đi rất nhiều, thay vào đó là chiếc kính gọng bạc, tóc mái vuốt ra sau, đường môi không còn căng chặt như thế nữa, ung dung hơn nhiều, nghiễm nhiên là một bậc tinh anh long phụng trong chốn quyền thế.
Là bởi vì tình cảnh của anh ta ở nhà họ Chu đã thay đổi rồi sao?
Chu Phương Quyết lên tiếng, mang theo sự khách sáo nghiêm nghị: "Kỷ tiểu thư, em nói có lời muốn nói với anh."
"Em nói có lời muốn nói là anh đến liền sao? Em còn tưởng anh sẽ bắt em phải đợi lâu chứ."
Trong mắt cô có nụ cười, là sự thành thật rạng rỡ như thường lệ, làm tan rã sự cứng rắn giả tạo mà anh ta dựng lên.
"Xem ra là em không có gì muốn nói cả."
Trên mặt Kỷ Ấu Lam vẫn tràn đầy ý cười, nhưng giọng điệu nghiêm túc: "Phương Quyết, em có tư cách để hỏi anh không, tối nay tại sao Chung Ngưng lại cùng anh xuất hiện ở Nhị Thập Tứ Kiều vậy?"
Anh ta ngó lơ nửa câu đầu: "Nhà họ Chu và nhà họ Chung có hợp tác."
"Chỉ như vậy thôi sao?"
"Em tưởng là như thế nào?"
"Em tưởng á? Em tưởng Chu phu nhân vun vén cho hai người, tưởng hai người đã ở bên nhau rồi chứ. Hóa ra điều em tưởng là không đúng."
Nhưng Chu Phương Quyết ngay từ khi gọi cuộc điện thoại kia đã đang lật bài ngửa, khiến Kỷ Ấu Lam cảm thấy chắc chắn thắng.
Anh ta nói là hai nhà hợp tác, cô bèn tình nguyện tin tưởng.
"Thứ bảy tuần này là ngày gì anh còn nhớ không?"
Anh ta chần chừ, lại đưa ra một tờ: "Sinh nhật em."
"Vậy anh có đón sinh nhật cùng em không?"
Chữ "Cửu" mới phát ra được một nửa, Chu Phương Quyết đã đổi lời: "Kỷ tiểu thư, em có thể bằng mặt không bằng lòng được bao lâu? Hay nói cách khác, em dự định khi nào thì để anh trai em đến dạy dỗ anh một trận nữa đây?"
Giọng nói của Kỷ Ấu Lam lạnh đi vài phần: "Phương Quyết, anh không cần chuyện gì cũng đổ lỗi lên đầu người nhà em. Anh kiên định một chút đi, em chưa từng từ bỏ."
Khi vượt núi băng sông bước qua gian nan trắc trở, cứ một mực oán núi oán sông rồi buông tay trước, thì làm sao có thể tìm thấy lối ra chứ.
Chu Phương Quyết nhìn cô, thế giới của họ từ trước đến nay chưa từng là cùng một bộ quy tắc vận hành.
Cô theo chủ nghĩa lý tưởng đến như vậy, là bởi vì phía sau có toàn bộ nhà họ Kỷ làm chỗ dựa cho cô, cho nên đến cả việc không từ bỏ cũng có vẻ rất dễ dàng.
Anh từng bị chủ nghĩa lý tưởng của cô thuyết phục, gia thế địa vị gì chứ, khoảng cách thân phận gì chứ, chỉ cần có tình yêu, tất cả đều phải dạt sang một bên.
Nhưng hiện thực là lời cảnh cáo của Kỷ Vân Diệp, là sự kiêng dè của Chu phu nhân, là sự bất đắc dĩ bẩm sinh của anh ta.
Đầu bên kia của chiếc cân chỉ có sự thích thú ngây thơ của Kỷ Ấu Lam đang đè nặng, lung lay sắp sụp.
Chu Phương Quyết không lừa dối được bản thân, anh ta từng huyễn hoặc nghĩ qua, nếu như có thể luôn sở hữu Kỷ Ấu Lam thì tốt biết mấy.
Hơn tám tháng cô đi Nam Cực, mỗi thời mỗi khắc không nhìn thấy cô, cái chữ "nếu như có thể" ở trong sự nhớ nhung ngày đêm đã biến thành "tại sao lại không thể".
Anh ta ngày trước tự chọn cho mình con đường muôn vàn khó khăn, tự chuốc lấy quá nhiều đau khổ. Ông cụ nhà họ Chu bệnh trọng, trong di chúc tại sao lại không thể có một phần của anh ta chứ.
Nhà họ Chu sẽ trở thành vật trong túi của anh ta. Đây là chiếc quả cân có sức nặng nhất mà anh ta tự tăng thêm cho mình.
"Tiểu Cửu, cho anh một chút thời gian."
Kỷ Ấu Lam hỏi: "Phương Quyết, thời gian anh cần là dùng để làm gì? Em không cần anh nuôi em."
"Anh cần." Chu Phương Quyết đón lấy ly nước chanh trên bàn, hớp một ngụm: "Thứ bảy có lẽ anh phải bận rộn, quà sẽ gửi qua cho em."
88 Chương
Thông tin liên hệ: [email protected]
Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.