NovelToon NovelToon

Chương 19: Chú chó đương sự

Ngày hôm sau, Kỷ Ấu Lam thức dậy từ rất sớm. Khi cô ngủ không có thói quen kéo rèm cửa sổ nên khi vừa mở mắt cô liền cảm nhận được ánh nắng mặt trời dịu nhẹ buổi sáng tràn ngập cả căn phòng. Ngày hôm qua cô chưa đạp xe về, hôm nay cô định bụng sẽ đi bộ đi làm, vừa vặn thời gian cũng vô cùng thoải mái, thư thả.

Cô thu dọn đơn giản rồi bước ra cửa, ở tầng một cô tình cờ gặp nhân viên công tác của bên quản lý toà nhà, Kỷ Ấu Lam sẵn tiện hỏi một câu về chuyện chó hoang. 

Bên quản lý toà nhà vội vàng hỏi: "Kỷ tiểu thư, cô gặp phải nó rồi ạ? Ở địa điểm nào thế?" 

Hai ngày trước vị Tông tiên sinh kia bảo anh ta nói nhăng nói cuội với cô Kỷ là có chó hoang, không ngờ hôm qua lại thực sự phát hiện ra một con. Hiện tại vẫn còn chưa thấy tăm hơi con chó hoang kia đâu kìa.

"Tôi chỉ là nghe nói thôi, vẫn chưa nhìn thấy."

"Chúng tôi sẽ nhanh chóng tìm thấy nó thôi ạ."

Kỷ Ấu Lam do dự không biết có nên lái xe ô tô không, nhỡ đâu ở trên đường bắt gặp chó hoang thì sao, hai chân của cô kiểu gì cũng không chạy lại được bốn chân của nó đâu. ...Nhưng cũng không nhất định là số cô đen đủi đến mức đó đâu nhỉ, cô không muốn đi lên lầu lấy chìa khóa nữa đâu.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, cơn gió buổi sớm đầu hạ thanh mát dễ chịu, đi bộ trên đường cả người thấy vô cùng thoải mái. 

Kỷ Ấu Lam vừa đi vừa thu xếp mạch suy nghĩ: bữa sáng của đài cô vẫn chưa được nếm thử, cô đi bộ đến nơi cũng vừa vặn là giờ cơm; buổi sáng cô phải xử lý dữ liệu, máy tính ở đài thì giật lag đến thê thảm, còn có buổi quay chụp đã hẹn sẵn với Bạch Nhân, tối qua cô đã nhận được đề cương nhưng hiện giờ cô vẫn chưa có tính toán gì cho buổi quay chụp cả, nhiều khả năng buổi quay lần này sẽ không quá thuận lợi. Bên ông ngoại và cả Chu Phương Quyết nữa, phải làm sao đây...

Khi đi đến ngã tư đường đầu tiên, cô bỗng nhiên đứng sững lại, một sinh vật không rõ danh tính từ trong bụi cây rậm rạp chạy xộc ra ngoài. Kỷ Ấu Lam và con chó hoang ở trong truyền thuyết kia ngay tại đường rộng đã chạm mặt nhau. 

Da đầu cô trong một khoảnh khắc liền tê rần rần, cô bị định vị ở ngay tại đó, căn bản không dám nhúc nhích. Con chó hoang thở dốc từng tiếng nặng nề, cả một thân lông lá bẩn thỉu, gầy gò, ánh mắt nó chăm chú quan sát cô.

Sáng sớm tinh mơ ra đường kiếm ăn, lại đụng trúng cái quả hồng mềm là cô đây rồi phải không? Gần đây căn bản không có người, dù cô có hô hoán cứu mạng cũng vô dụng. Trong túi xách của cô cũng không có bất kỳ đồ ăn gì cả, tìm cảnh sát cũng không biết có tác dụng gì không?

"Gâu gâu gâu!" 

Phía sau lưng cô chợt truyền đến một tràng những tiếng sủa chí mạng, không phải là nó còn có đồng bọn nữa chứ? Kỷ Ấu Lam tràn ngập tuyệt vọng.

Khoảnh khắc tiếp theo một chú chó Border Collie dũng mãnh nhạy bén lao đến phía trước cô, bày ra trận thế cùng con chó hoang mặt đối mặt. Không phải đồng bọn, chú chó này đến để bảo vệ cô. 

Chú chó Border Collie oai phong lẫm liệt, đại nghĩa lại chính khí, cùng con chó hoang hình thành sự đối lập rõ rệt. Tiếp theo chú chó Boder Collie ngửa đầu "gâu" “gâu” liền mấy tiếng,  Kỷ Ấu Lam cảm thấy nghe thật lọt tai. Con chó hoang cũng sủa vài tiếng, rất nhanh nhận rõ tình thế, bản thân căn bản không phải là đối thủ của chó Border Collie, nó cụp đuôi xám xịt chạy mất dạng.

Kỷ Ấu Lam thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh trên người tuôn ra, cô cảm thấy bắp chân cô mềm nhũn đi rồi.

"Ký Ứu Lực —" 

Chú chó nghe thấy tiếng gọi, quay đầu chạy về bên cạnh chủ nhân. Kỷ Ấu Lam lúc này mới phản ứng lại, chú chó Border Collie là chó do Tông Kế nuôi.

Anh cách cô mấy chục mét, mặc một thân trang phục thể thao khỏe khoắn, có sức sống. Chắc là anh đang dắt chó đi dạo, nhìn thấy cô va phải chó hoang nên liền trực tiếp phái chú chó của mình đi thực hiện sự chính nghĩa đối với thế lực tà ác.

Tông Kế dắt theo Ký Ứu Lực qua đây, anh xác nhận cô không sao, sắc mặt cô chắc là bị dọa cho trắng bệch. Chú chó hưng phấn muốn tiến lên phía trước, bị chủ nhân giật lại phía sau lưng. Chú chó mờ mịt không hiểu: vừa nãy chẳng phải còn bảo con lao lên sao.

Dù sao cũng là chú chó ân nhân cứu mạng của mình mà, Kỷ Ấu Lam nghĩ bụng phải khách sáo một chút, chủ động cúi người vẫy vẫy tay.

"Không có gì đáng ngại đâu, chó ngoan em không sợ đâu mà. Ký Ứu Lực là chú chó tốt nhất thiên hạ đúng không?" 

Chú chó gâu gâu xưng phải.

Tông Kế nới lỏng sợi dây dắt chó, thả Ký Ứu Lực tiếp cận Kỷ Ấu Lam. Cô quả thực không giống như phản ứng mạnh mẽ đêm qua, tuy không chủ động, nhưng không còn lùi bước nữa.

"Em có thể vuốt ve nó." 

Trong ánh mắt cổ vũ của Tông Kế, Kỷ Ấu Lam quyết định thử một chút xem sao. Cô ngồi xổm xuống, thử dò xét chìa lòng bàn tay ra, chậm rãi tiếp cận đầu của chú chó. Còn chưa đợi cô chạm vào, chú chó đã nhấc móng vuốt phía trước lên, trước tiên vuốt ve vào đầu gối đang khom lại của cô một cái.

Kỷ Ấu Lam: ?? 

Tông Kế: ...

Cái này rốt cuộc là chó ngốc hay là chó thông minh đây hả?

"Ký Ứu Lực." 

Tông Kế bật cười thành tiếng, người này và chó của mình có cùng một tật xấu, có chút phân không rõ anh đang nói chuyện với ai. 

"Anh là đang nói chuyện với cô ấy, không có bảo mày chìa móng vuốt ra đâu." 

Chú chó đương sự ăng ẳng một tiếng, lắc lắc cái đuôi vui vẻ như cũ. Đương sự chỉ cảm thấy thể diện mất sạch bách. Cô ở trong nhận thức của chú chó này, rốt cuộc là mang cái hình tượng gì thế không biết? Đứa trẻ miệng còn hôi sữa lên ba tuổi à mà còn cần nó vuốt ve nữa chứ.

Trong nhất thời cô hoàn toàn không sợ hãi nữa rồi, kích phát lòng hiếu thắng, trực tiếp vuốt ve ngược trở lại. ...Cảm giác xúc chạm tuyệt cú mèo luôn! Những mảng lông mềm mại xốp xốp, hèn chi có bao nhiêu người thích nuôi chó đến như vậy. Tuyến phòng thủ tâm lý được buông xuống, cô càng vuốt ve càng yêu thích, chú chó rõ ràng cũng bằng lòng thân cận với cô, thoải mái để cho cô vuốt ve.

"Dì cảm ơn cưng vừa nãy đã cứu dì nhé, dì cho cưng phần thưởng gì thì tốt đây nhỉ."

Tông Kế: "Sai vai vế của hai đứa rồi đấy." 

Anh nuôi bao nhiêu năm nay, không xem nó là con trai, thân phận được tính là người bạn nhỏ đồng hành.

"Cái đó em không quản đâu, em chính là dì cơ." Cô còn đang hăng máu nữa cơ đấy. Tiếng người và tiếng chó giao lưu với nhau, ngược lại làm cho người làm chủ nhân như anh có vẻ thừa thãi.

Tông Kế lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh hòa hợp hiếm thấy này, anh móc điện thoại ra liên lạc với bên quản lý toà nhà của Đậu Khấu Loan. Chuyện chú chó hoang anh nói nhăng nói cuội, không ngờ lại thành lời tiên tri thật. Anh mô tả qua đặc trưng hình dáng của con chó hoang gửi qua đó, bảo họ lưu ý. 

Kỷ Ấu Lam cuối cùng cũng trò chuyện xong với chó, đứng dậy nói với Tông Kế: "Chú chó của anh thực sự là quá thông minh." 

Người ta cũng không khiêm tốn một chút nào: "Do anh nuôi mà, giống anh thôi."

"Tại sao lại đặt tên là Ký Ứu Lực vậy? Có phải là trí nhớ của nó siêu cừ khôi không?"

"...Coi như là thế đi." 

Người bình thường đều sẽ liên tưởng như vậy, Tông Kế liền đem cách hiểu này giải thích: "Em xem nó còn nhớ rõ em kìa, lần trước em và nó gặp mặt, phải là từ ba năm trước rồi nhỉ."

Ba năm trước... sao nghe cứ như là bịa ra vậy? Kỷ Ấu Lam bắt thóp lỗ hổng logic của anh: "Sao anh biết được là nó còn nhớ rõ em?"

"Bình thường người nó không quen biết thì nó sẽ không thèm để ý đâu."

"Nó... cái này cũng quá mức cừ khôi rồi đấy." Cô là con người còn không làm được nữa là, người mới chỉ có duyên gặp mặt một lần từ ba năm trước mà bây giờ còn có thể nhận ra được sao?

Hai người một chó tiếp tục đi về phía trước, Tông Kế hỏi: "Em đi làm à?"

"Ừm."

"Em thích đi bộ đến như vậy cơ à."

"Xe của em vẫn còn ở đơn vị. Xe đạp ấy."

"Cũng khá là giản dị đấy." Tông Kế thuận miệng khen, đồng hành cùng cô đi đến giao lộ tiếp theo: "Có cần Ký Ứu Lực hộ tống em không?"

Thế thì tất nhiên là không còn gì tốt hơn rồi, nếu không có ai đi cùng thì cô định bụng sẽ bắt một chiếc xe đi làm đấy.

"Không làm lỡ thời gian của anh chứ?"

"Đi đâu thì cũng là dắt đi dạo thôi, vừa vặn dẫn nó đi làm quen khu vực xung quanh."

"Anh định dẫn nó ở lại Đậu Khấu Loan dài hạn sao?" Tòa nhà lớn của Ân Tông nằm ở trung tâm thành phố Bắc Kinh, cách nơi này không hề gần đâu đấy.

"Xem em có hoan nghênh hay không thôi."

"Chú chó thông minh dũng cảm xinh đẹp thì tất nhiên là em hoan nghênh rồi ạ."

Chỉ hoan nghênh chó thôi chứ gì. Thế thì anh còn ở lại cái nỗi gì nữa đây.

Hai mươi phút sau họ đi đến cổng Nam của Đài thiên văn Lam Tinh, Tông Kế dặn dò cô: "Nhỡ đâu sau này có gặp phải chó hoang nữa, cho dù em có sợ hãi thì cũng đừng biểu hiện ra ngoài nhé. Bọn chúng cũng là bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, ngoài mạnh trong yếu thôi. Em cứ coi như không nhìn thấy, trấn định bước đi qua là không có chuyện gì rồi."

"Thật thế ạ?"

"Ký Ứu Lực, anh nói có đúng không?" 

Chú chó gâu gâu hai tiếng: anh nói cái gì cũng đúng cả. 

"Lời của nó thì em phải tin chứ nhỉ."

"Lời của anh em cũng tin mà."

Tông Kế: ... Đáng chết thật, em cũng khá là biết nói đấy. Anh cảm thấy bản thân lúc này vui vẻ hơn cả chó rồi đấy. 

Anh cố sức đem nụ cười nơi khóe miệng đè xuống: "Đi kiếm tiền đi em."

Kỷ Ấu Lam nói bái bai với Ký Ứu Lực: "Dì đi kiếm tiền để mua đồ ăn ngon cho cưng nhé." 

Chú chó lắc đầu lắc đuôi, rõ ràng là nghe hiểu được lời cô nói. Tông Kế đem chú chó đang lưu luyến không nỡ chia tay dắt đi, trên đường mở miệng giáo huấn: "Bảo mày thân cận với cô ấy, chứ không bảo mày thân cận đến mức độ như thế này đâu nhé." 

Không khéo đến cuối cùng lại thành công thành toàn cho tình ý giữa cô và chó mất thôi?

Tài khoản chính thức của Đài thiên văn Lam Tinh cập nhật video kỳ mới nhất, chủ đề là chuyến đi khảo sát khoa học Nam Cực. Thời lượng hơn sáu phút đồng hồ, là Kỷ Ấu Lam đã tốn suốt ba buổi nghỉ trưa để quay chụp xong xuôi, Bạch Nhân thức thâu đêm suốt ba ngày để cắt ghép biên tập ra ngoài. Kết cấu video khá đơn giản, lời thoại bên ngoài hỏi, Kỷ Ấu Lam đáp, bổ trợ thêm những tư liệu hình ảnh chụp được ở Nam Cực bấy giờ. Lãnh đạo trong đài sau khi kiểm tra xong xuôi, liền công bố phát trên nhiều nền tảng. Các đồng nghiệp đã xem qua đều đang khen ngợi.

Tuy rằng không phù hợp với tiết tấu nhanh của video ngắn, nhưng dáng vẻ từ tốn thong thả chậm rãi kể ra như thế này lại rất phù hợp với tính khoa học của đài thiên văn. Cuộc sống khảo sát khoa học đối với đại chúng mà nói đều rất mới mẻ, sự gian khổ, niềm vui thú, thành tựu ở trong đó đều được hiển thị một cách cụ thể ra ngoài. Cộng thêm dung mạo của Kỷ Ấu Lam quá mức chói mắt, giọng nói cũng thanh lệ, thu hút người ta vô tri vô giác liền xem hết sạch bách. Có rất nhiều người còn cảm thấy quá mức ngắn ngủi nữa kìa.

Bạch Nhân trưng cầu sự đồng ý của Kỷ Ấu Lam, ở trong nhóm chat công việc đăng tải một số hình ảnh hậu trường lúc cô quay chụp bấy giờ.

【Đàn em sao lại có thể đáng yêu đến mức này cơ chứ, muốn cưng quá đi thôi】 

【Ha ha ha câu chuyện cười nhạt nhẽo về con chim cánh cụt kia là do ai nghĩ ra thế hả? Đàn em còn là một cô gái biết tấu hài nữa cơ à?】

【Nhiệt liệt kiến nghị hình ảnh hậu trường cũng ra một kỳ đi ạ, tụi mình làm bên thiên văn đã đến lúc phải nổ phát súng đầu tiên đánh tan cái ấn tượng rập khuôn rồi!】

【“Đài trưởng đã bác bỏ kiến nghị của các cậu đồng thời tặng cho các cậu combo quà tặng lớn cấm ngôn rồi nhé”】

Kỷ Ấu Lam hoàn thành nhiệm vụ, video sau khi phát đi cô vẫn còn rất thấp thỏm lo âu. Người trong nhà cũng biết chuyện này, bên phía Kỷ Vân Diệp đang lưu tâm theo dõi. 

Khúc Phi Phi chia sẻ kinh nghiệm cho cô, nói cho cô biết trên mạng xã hội chủng loại yêu ma quỷ quái gì cũng đều có cả. Cô ấy thậm chí còn mang tài khoản chính thức của mình ra sân tiến hành tranh luận với người ta, đường đường chính chính thể hiện “chị em của tao tao bảo kê”.Cho dù là như thế, Kỷ Ấu Lam vẫn sợ bị những lời lẽ bình luận khó nghe làm cho tổn thương, nên vẫn luôn không thèm xem.

Lúc cô dùng bữa trưa với Bạch Nhân, nghe cô ấy nói số liệu được cập nhật trong hai mươi tư tiếng đồng hồ đã vượt qua tất cả các video trước đây rồi, xu hướng bình luận cũng rất tt. 

"Đừng lo lắng, đàn em, em cũng có chút bản lĩnh người gặp người yêu ở trên người đấy." 

Đôi mắt hồ ly mê hoặc kia của cô chỉ cần hơi hạ hạ đuôi mắt xuống một chút, liền từ câu dẫn chuyển sang vô tội. Khiến người ta không thể sinh lòng ghen tị nổi, trái lại nảy sinh lòng xót thương yêu mến. 

Lời này Kỷ Ấu Lam nghe được tất nhiên là rất vui vẻ: "Em xuất sắc đến như vậy cơ à?" 

Bạch Nhân thưởng cho cô một cái đùi gà lớn: "Siêu cấp vô địch xuất sắc luôn! Có rất nhiều người đang chờ đợi ra kỳ tiếp theo kìa. Đàn em em xem..."

"Đàn chị hình như chị đang xúi giục em làm chuyện xấu gì đó thì có." Kỷ Ấu Lam bị động tác nhướn mày phóng đại của Bạch Nhân làm cho bật cười: "Chuyện ở Nam Cực chẳng phải đều đã kể xong rồi sao chị?"

"Còn có những cái khác mà! Có bao nhiêu là chủ đề như thế, đề tài chị có thể sắp xếp cho em đến tận sang năm luôn đấy."

"Đàn chị ơi." Âm thanh được cô kéo dài ra, cô nũng nịu gọi một tiếng như thế làm Bạch Nhân cái gì cũng đều muốn đồng ý hết sạch.

"Được được được, em cân nhắc thêm đi, chị không cưỡng cầu, nhưng chị thực sự rất cần em!"

Buổi chiều trong tổ mở cuộc họp báo cáo tiến độ công việc của tháng này. Trong phòng họp nhỏ, trước khi Triệu Kiên đến, bầu không khí lúc này trái ngược với trạng thái yên tĩnh của ngày bình thường mà phi thường náo nhiệt. Kỷ Ấu Lam nhập cuộc mới biết trường Đại học Sư phạm ở sát vách đài thiên văn hôm nay có đoàn làm phim đến lấy bối cảnh quay chụp, có vài ngôi sao đang hot cũng tới tham dự. Nghe nói trong khuôn viên trường học đã bị vây quanh đến mức nước chảy không lọt rồi, ảnh hậu trường chụp lén đã truyền ra bay ngập trời.

"Tôi không đuổi theo ngôi sao, nhưng cái người em trai nhỏ này đúng thật là biết cáchs trưởng thành... ngôn ngữ của loài người không cách nào hình dung nổi nét đẹp trai của cậu ấy cả." 

"Tôi không xem trai đẹp, tôi chỉ muốn giúp mẹ tôi xin một tấm ảnh có chữ ký của vị nghệ thuật gia gạo cội thôi, nguyện vọng mộc mạc đến như thế mà cũng không thể thỏa mãn được sao?" 

"Tôi muốn đi xem thử quá đi mất, cuộc họp này có thực sự cần thiết phải mở vào lúc này không vậy trời?" 

"Đài trưởng Triệu có thể ban phát lòng tốt hay không, tôi không muốn lại bị phê bình đến tận giờ tan làm đâu."

Kỷ Ấu Lam nhìn thấy hình ảnh và video lan truyền ở trong nhóm. Ống kính rung lắc, hiện trường người chen chúc người cũng không hề cản trở tầm mắt của cô định vị một cách chuẩn xác vào một người đó. 

Triệu Hồng Nham tự mang một phong thái đỉnh đạc, ung dung tự tại, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi đám đông huyên náo xung quanh. Dù đã ngoài năm mươi nhưng ông ta không hề lộ một chút mệt mỏi hay già nua nào; từ vóc dáng, tư thái cho đến biểu cảm trên gương mặt đều toát lên vẻ nghiêm túc, chính trực.

Công chúng nhìn nhận qua, ông ta là vị nghệ thuật gia gạo cội xứng đáng với danh hiệu. Nếu như chỉ coi ông ta là một người xa lạ mà nói thì Kỷ Ấu Lam nghĩ chính bản thân cô chắc cũng sẽ tán dương một nhân vật như thế này. Thậm chí nổi hứng nhất thời, cùng đồng nghiệp chạy đến hiện trường xin chữ ký và chụp ảnh chung, rồi lại đăng vòng bạn bè khoe khoang một chút.

Triệu Kiên bưng ly trà đẩy cửa bước vào, trong phòng họp lập tức im bặt tiếng động. Chẳng có lời mở đầu gì cả, bờ môi ông mím thành một đường thẳng lộ ra vẻ không giận tự uy. Kỷ Ấu Lam bị điểm danh, cô là người đầu tiên làm báo cáo. 

Cô đã chuẩn bị đầy đủ, Triệu Kiên nghe xong cũng khá hài lòng, nhưng lại lên tiếng thúc giục cô: "Thế bài báo cáo của hội thiên văn học tháng sau thì sao?" 

Kỷ Ấu Lam nghĩ: ...Đó chẳng phải là chuyện của tháng sau sao?

Tuy nhiên lời nên nói cô vẫn là biết nói: "Em đang làm rồi ạ, còn có vài hình ảnh chưa xử lý xong xuôi, trước thứ hai tuần sau em nhất định đưa cho thầy xem qua ạ." 

Triệu Kiên uống ngụm trà, điểm danh gọi người tiếp theo.

Cuộc họp diễn ra được gần một tiếng đồng hồ thì tuyên bố tan họp, mọi người đều thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, có vài người nhanh nhẹn đã chạy mất dép rồi. 

Thấy Kỷ Ấu Lam sót lại ở cuối cùng, Triệu Kiên quan tâm hỏi han cô: "Lần này để em lên hình tuyên truyền em cảm thấy thế nào? Cụ Kỷ hình như rất quan tâm đến chuyện này đấy, hôm qua còn gọi điện thoại tìm tôi để tìm hiểu tình hình nữa kìa."

"Ông ngoại em chính là muốn thời thời khắc khắc nắm bắt được tình hình gần đây của em thôi ạ, thầy đừng để tâm làm gì."

"Nếu em không bằng lòng, bên đài sau này cũng không miễn cưỡng đâu."

"Dạ, em cảm ơn thầy, em biết rồi ạ."

Vào giờ tan làm, Kỷ Ấu Lam theo lệ thường đạp chiếc xe đạp của mình về nhà. Con chó hoang bắt gặp trước đó nghe nói đã được xử lý thỏa đáng rồi, sự sợ hãi của cô đối với loài sinh vật mang tên chó này cũng giảm nhẹ đi rất nhiều. 

Khi cô đang tự tại xuyên qua giữa cơn gió nhẹ buổi chiều, không ngờ tới lại xảy ra vụ lật xe trong sự nghiệp đạp xe của mình: cô giơ một bàn tay lên sửa sửa lại chiếc mũ trên đầu, bàn tay còn lại theo phản xạ tự nhiên bóp phanh xe muốn giảm tốc độ. Khoảnh khắc tiếp theo bánh trước xe của cô bị bó cứng lại, bánh sau vì quán tính mà lật ngược lên trên mang theo cô làm một động tác xoay người ba trăm sáu mươi độ, toàn bộ người cô bị văng ra ngoài xa đến năm sáu mét.

Đợi đến khi cô phản ứng lại được rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì thì đầu gối và lòng bàn tay đã truyền đến cơn đau nhói. Cô cúi đầu nhìn xem thì thấy da thịt bị mài rách, đã rỉ máu ra ngoài rồi. Đau thấy bà cố luôn. 

Chiếc xe đạp đáng chết còn đang đè trên chân cô nữa chứ. Cô nhấc nhấc mấy cái, bởi vì sợ chạm phải vết thương trên tay, nên không cách nào dùng lực được. Cô run rẩy đưa tay vào trong túi xách mân mê tìm điện thoại, quá mất mặt rồi, chuyện này phải gọi điện thoại cho ai đây?

Cô bỗng nhiên cảm thấy trên chân một trận nhẹ nhõm, một người đàn ông qua đường tốt bụng đã giúp cô dựng chiếc xe đạp lên.

"Cô không sao chứ?" 

Kỷ Ấu Lam chậm rãi đứng lên, nói lời cảm ơn với người ta.

"Có cần tôi đưa cô đến bệnh viện không? Kiểu ngã xe gây tổn thương như thế này phải đề phòng gãy xương đấy."

"Không dám làm phiền anh đâu ạ, tôi tự mình bắt một chiếc xe đi là được rồi."

"Hay là... cô vẫn nên cùng đi với chúng tôi đi." Anh ta quay người nhìn chiếc xe đang dừng lại ở bên lề đường, cửa kính xe phía sau bên phải hạ xuống: "Đây là ý của thầy Triệu, thầy muốn gặp cô một chút."

Vết bầm tím ở cả hai bên đầu gối đều là chuyện nhỏ, nghiêm trọng nhất là vết thương ở vị trí xương lòng bàn tay phải, bị rách da rất sâu, ở bệnh viện đã bôi thuốc và quấn băng gạc cho cô xong xuôi, bác sĩ dặn dò cô nhất định không được phép chạm vào nước. Đến cả cơm tối cô cũng chẳng có tâm trạng đâu mà ăn, cô quay về Đậu Khấu Loan. Vết thương chút xíu này không cần thiết phải nói với người trong nhà, có điều Kỷ Ấu Lam ở trong nhóm chat cùng Khúc Phi Phi và Khổng Già bán thảm: 【Tay phế rồi, ai nuôi tớ đây?】

Khúc Phi Phi: 【Cái Khối Vuông chứ ai nữa.】 

Khổng Già: 【Suýt, cậu đúng là đủ to gan dám nói gớm nhỉ.】 

Khúc: 【Có điều anh ta có lẽ nuôi không nổi đâu.】 

Khổng: 【Người ta chẳng phải sắp sửa lật mình làm chủ nhà họ Chu rồi sao?】 

Khúc: 【Tin vỉa hè từ đâu ra thế, mau chóng báo lại cho trẫm nghe xem nào.】

Kỷ Ấu Lam chỉ có một tay gõ chữ căn bản không có cách nào chen lời vào được, thế là hai người kia tự trò chuyện với nhau. Khổng Già nghe người lớn trong nhà nói chuyện, ông cụ nhà họ Chu đã đến lúc hấp hối lâm chung rồi, trận chiến tranh giành tài sản này đánh vô cùng rực rỡ, Chu Phương Quyết bởi vì có ông bố kia của anh ta ở giữa khuấy đảo, cửa thắng vậy mà lại không hề nhỏ đâu nhé.

Khúc: 【Cửu Nhi, là như thế này sao?】 

Kỷ Ấu Lam quăng một biểu tượng cảm xúc “mờ mịt” lên trên. Lần trước Chu Phương Quyết đưa cô về Đậu Khấu Loan xong, hai người mấy ngày nay đều không liên lạc với nhau rồi. Có đôi khi cô cảm thấy nếu như thực sự cứ thế mà cắt đứt liên lạc hình như cũng không sao cả, chẳng cần thiết phải nhặt nhạnh khôi phục lại nữa. Sự kiên trì trước đây, sự chống đối lại với người trong nhà của cô đều giống như một trò cười vậy.

Kỷ Ấu Lam: 【Nói chút chuyện vui vẻ đi được không các cậu, hôm nay tớ đủ đen đủi rồi đây này.】 

Ngay lập tức một loạt bao lì xì đỏ được phát ra ngoài. Nhận tiền thì đúng là đủ vui vẻ rồi.

Khổng Già trước khi đâm đầu vào biển nghệ thuật đã từng có thời gian học tập, nghiên cứu ở lĩnh vực y học, cô ấy phán đoán tình hình thương tổn của Kỷ Ấu Lam, ước lượng cô bắt buộc phải làm người thuận tay trái suốt một tuần lễ. 

【Cậu luyện tập chút đi, biết đâu chừng sau này hai tay đều dùng được như một đấy.】

Khúc Phi Phi báo cáo tình huống mới nhất, phía dưới video của Đài thiên văn Lam Tinh, cô ấy đã đem mấy nickname hay cà khịa mắng cho xám xịt phải xóa tài khoản chạy mất dép. Cô ấy còn bảo Kỷ Ấu Lam có bình luận nào nhìn không thuận mắt thì cứ đưa qua đó, cô ấy sẽ đích thân dạy dỗ lại những người đó xem nên nói chuyện như thế nào. 

Kỷ Ấu Lam: 【Chị em tốt, các cậu chính là phúc tinh của tớ.】 

Ba người họ lại hẹn nhau cuối tuần đi chơi sau đó mới lần lượt thoát khỏi nhóm chat.

Cô dùng một tay hoàn thành việc vệ sinh cá nhân như tắm rửa, súc miệng,... nên khá khó khăn. 

Kỷ Ấu Lam trước khi lên giường đi ngủ, cuối cùng nhịn không được mà bấm mở tài khoản của đài ra. Cô nhìn thấy chính bản thân mình xuất hiện ở trong màn hình, vô cùng mang tính chính thức nói những lời nói kia, cô cảm thấy mới mẻ... lại cũng xấu hổ. Những bình luận mà tài khoản chính thức bấm thích đã biểu thị rõ thái độ: trọng điểm của video là khảo sát khoa học, ngoại hình của nhân viên khảo sát khoa học không nên biến thành tiêu điểm. Nhưng đại chúng lúc nào cũng sẽ bị thu hút bởi một điểm rõ ràng nhất. Có người khen cô trưởng thành xinh đẹp, tất nhiên cũng không thiếu kẻ hoài nghi cô. 

Cô lướt xuống dưới xem bình luận, chẳng qua cũng chỉ có vài kiểu cà khịa: "Đẹp thì đẹp thật đấy, có điều cảm thấy không giống nhà khoa học lắm." 

"Tâm tư đều dùng hết vào việc trang điểm rồi phải không, đi làm nghiên cứu khoa học hay là đi tuyển mỹ nữ đây?"

Kỷ Ấu Lam dùng tài khoản phụ của chính mình lần lượt nhấn báo cáo rồi kéo vào danh sách đen. Đúng thật là ảnh hưởng đến tâm trạng mà. Cô thoát điện thoại ra ngoài, xem tiếp xuống dưới e là đêm nay khỏi ngủ mất. 

Cô bấm mở vòng bạn bè, lướt lướt xem những chuyện thường ngày ngoài đời của bạn bè. Bài đăng đầu tiên vừa vặn chính là Ký Ứu Lực do Tông Kế đăng, chú chó làm vỡ một bộ đồ trà cụ ở trong nhà, đang ở ngay tại hiện trường vụ án giả vờ đáng thương. Nhìn hình ảnh thì là đang ở Đậu Khấu Loan, gần đây anh thực sự luôn sống ở bên này, buổi sáng cô đã mấy lần bắt gặp anh dắt chó đi dạo. 

Tâm trạng Kỷ Ấu Lam dần tốt lên, lần đầu tiên cô hiểu được ý nghĩa của việc nuôi thú cưng. Ví dụ như hiện tại, một mình cô bị thương ở nhà thì rất muốn có một chú chó có thể đồng hành cùng bên cạnh mình. 

Cô nhịn không được bình luận một câu: 【Nhìn nó đáng thương biết bao nhiêu kìa, chắc chắn là biết lỗi rồi mà, tha thứ cho người ta đi anh.】

Lướt xuống dưới tiếp, Chu Phương Ý đang lo âu về kỳ thi tháng sắp sửa đến nơi rồi, cô bé đăng hình ảnh của chín vị học bá danh tiếng xưa nay trong ngoài nước để cầu xin phù hộ. 

Kỷ Ấu Lam cổ vũ cho cô bé, tiếp theo nhắn tin riêng cho cô bé về chuyện hủy bỏ quan hệ nhận nuôi. Trước đó họ có tìm một luật sư phụ trách chuyện này, tiến triển sau đó thế nào cô vẫn chưa được biết. Chu Phương Ý nói, nhà họ Chu hiện tại đang vướng khá nhiều chuyện, cô bé tạm thời từ bỏ ý định. Kỷ Ấu Lam tôn trọng quyết định của cô bé.

Thông báo tin nhắn mới đến là một đoạn tin nhắn thoại do Tông Kế gửi tới, cô liền bấm vào nghe, vậy mà lại là tiếng ăng ẳng của chú chó. 

Tấm lòng người dì của Kỷ Ấu Lam đột nhiên bộc phát tràn trề: 【Ngoan nào cưng ơi, cưng như thế là có ý gì thế hả?】

Tông Kế ở dưới lầu: ... Anh nhìn chú chó trước mặt mình. Thật lợi hại, đã trà trộn biến thành cục cưng ngoan ngoãn của cô rồi cơ đấy. Cho nên giả ngốc bán dễ thương là có tác dụng nhất đúng không. Thế thì anh còn tiền đồ gì nữa chứ?

Anh trả lời: 【Ý của nó là muốn thỉnh em đứng ra làm chủ cho nó đấy.】

Kỷ Ấu Lam: 【Dì biết cục cưng ngoan ngoãn chắc chắn không phải cố ý mà, daddy cũng không phải muốn dữ với cưng đâu, biết lỗi sửa sai tụi mình vẫn là cục cưng ngoan ngoãn nhé.】

Tông Kế: Daddy. 

Rất tốt, anh cũng đã thăng cấp chức danh rồi.

Truyện Hot

Chapter
1 Chương 1: Nhật ký nhận lỗi
2 Chương 2: Một đổi một
3 Chương 3: Máy khử rung tim
4 Chương 4: Mắt hai mí
5 Chương 5: Vé số cào
6 Chương 6: Danh sách đen
7 Chương 7: Anh đều nhận
8 Chương 8: Không cát tường
9 Chương 9: Mỹ nam bệnh tật
10 Chương 10: Biệt trí nhất
11 Chương 11: Quà sinh nhật
12 Chương 12
13 Chương 13: Dao cùn
14 Chương 14: Khổ vì không đều
15 Chương 15: Sao hợp trăng
16 Chương 16: Ba ba bốn
17 Chương 17: Tin vào ánh sáng
18 Chương 18: Tìm niềm vui
19 Chương 19: Chú chó đương sự
20 Chương 20
21 Chương 21: Mười bảy tuổi
22 Chương 22: Mini Lam
23 Chương 23
24 Chương 24: Bước ngoặt
25 Chương 25: Yêu tự do
26 Chương 26: Mưa bỗng tạnh
27 Chương 27: Đếm La Hán
28 Chương 28: Sáu chữ số
29 Chương 29: Khế ước bán thân
30 Chương 30: Xinh đẹp nhất
31 Chương 31
32 Chương 32: Phát và tài
33 Chương 33: Rất táo bạo
34 Chương 34: Không thông suốt
35 Chương 35: Giống tra nữ
36 Chương 36: Dung tích phổi
37 Chương 37: Tiểu tam hoa
38 Chương 38: Đào góc tường
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42: Hiểu lãng mạn
43 Chương 43: Giường mỹ nhân
44 Chương 44: Quả cầu tĩnh điện
45 Chương 45: Hai năm không
46 Chương 46. Lạt mềm buộc chặt
47 Chương 47: Chỉ trò chuyện thuần túy
48 Chương 48: Rất tủi thân
49 Chương 49: Chưa khóc đủ
50 Chương 50: Dư vị
Lần Thứ Chín Nói Yêu Em

88 Chương

1
Chương 1: Nhật ký nhận lỗi
2
Chương 2: Một đổi một
3
Chương 3: Máy khử rung tim
4
Chương 4: Mắt hai mí
5
Chương 5: Vé số cào
6
Chương 6: Danh sách đen
7
Chương 7: Anh đều nhận
8
Chương 8: Không cát tường
9
Chương 9: Mỹ nam bệnh tật
10
Chương 10: Biệt trí nhất
11
Chương 11: Quà sinh nhật
12
Chương 12
13
Chương 13: Dao cùn
14
Chương 14: Khổ vì không đều
15
Chương 15: Sao hợp trăng
16
Chương 16: Ba ba bốn
17
Chương 17: Tin vào ánh sáng
18
Chương 18: Tìm niềm vui
19
Chương 19: Chú chó đương sự
20
Chương 20
21
Chương 21: Mười bảy tuổi
22
Chương 22: Mini Lam
23
Chương 23
24
Chương 24: Bước ngoặt
25
Chương 25: Yêu tự do
26
Chương 26: Mưa bỗng tạnh
27
Chương 27: Đếm La Hán
28
Chương 28: Sáu chữ số
29
Chương 29: Khế ước bán thân
30
Chương 30: Xinh đẹp nhất
31
Chương 31
32
Chương 32: Phát và tài
33
Chương 33: Rất táo bạo
34
Chương 34: Không thông suốt
35
Chương 35: Giống tra nữ
36
Chương 36: Dung tích phổi
37
Chương 37: Tiểu tam hoa
38
Chương 38: Đào góc tường
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42: Hiểu lãng mạn
43
Chương 43: Giường mỹ nhân
44
Chương 44: Quả cầu tĩnh điện
45
Chương 45: Hai năm không
46
Chương 46. Lạt mềm buộc chặt
47
Chương 47: Chỉ trò chuyện thuần túy
48
Chương 48: Rất tủi thân
49
Chương 49: Chưa khóc đủ
50
Chương 50: Dư vị

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]

Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.