Vì tay thuận bị thương nên cuộc sống của Kỷ Ấu Lam xuất hiện đủ điều bất tiện. Cô nhất thời cũng chẳng thể luyện thành người thuận tay trái ngay được, thế nên chuyện này rốt cuộc vẫn lọt đến tai người nhà.
Kỷ Thiện Tuyền bảo cô dọn về nhà cũ mà ở, cô không chịu, vừa nũng nịu vừa ăn vạ: "Về nhà ở thì mỗi ngày cháu phải ngủ ít đi hai tiếng cơ, ông ngoại, Tiểu Cửu không làm được đâu, cháu dậy không nổi, thực sự là dậy không nổi đâu mà."
Cuối cùng đôi bên mỗi người lùi một bước, ông cụ bảo dì quản gia đến Đậu Khấu Loan để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày kiêm đưa đón cô đi lại.
Mâu Lam cứ nửa tháng lại đến thăm cô một lần, thứ bảy tuần này vừa vặn đồng hành cùng cô đến bệnh viện thay thuốc.
Kỷ Ấu Lam bước lên xe, ra vẻ ngoan ngoãn bảo: "Có chị gái em ở đây vẫn là tốt nhất.”
Chiếc xe lái ra khỏi Đậu Khấu Loan, Mâu Lam mở lời hỏi: "Chu Phương Quyết có biết em bị thương không?"
Sự hân hoan của Kỷ Ấu Lam lập tức tắt ngấm, cô cụp mắt xuống: "Chắc là không biết đâu chị."
Cô không kể, anh ta cũng chẳng hỏi han.
"Tiểu Cửu, hai đứa bây giờ tình trạng thế nào rồi?"
"Chị ơi, chính bản thân em cũng không tự làm rõ nổi nữa rồi."
"Hai đứa nên nói chuyện cho thật tốt một chút đi, cứ giấu giếm ông ngoại mãi cũng không phải là cách đâu. Đừng đến cuối cùng lại công cốc hết sạch."
Hai chữ "công cốc" đã nói trúng nỗi sợ hãi sâu kín trong lòng Kỷ Ấu Lam. Cô hiểu việc cho đi trong tình cảm chưa chắc đã nhận lại được báo đáp tương xứng, đã từng trải qua thì coi như là sở hữu rồi. Nếu như kết cục giữa cô và Chu Phương Quyết không tốt, cô hy vọng cũng là một cuộc chia tay êm đẹp. Cô chỉ sợ tất cả mọi chuyện rốt cuộc sẽ biến thành một trò cười.
"Chị ơi, trước đây chị đâu có mang thái độ như thế này."
Mâu Lam qua gương chiếu hậu chạm vào tầm mắt của em gái. Cô ấy thực ra đã biết được một vài chuyện. Cô ruột của nhà họ Mâu có chút giao tình với Chu phu nhân, trong lúc uống trà đánh bài đã nghe Chu phu nhân nói, Chu Phương Quyết và Chung Ngưng sắp sửa làm đám cưới, chỉ là vào lúc ông cụ bệnh trọng thế này thì không tiện nói ra ngoài thôi.
Cô ruột nhà họ Mâu nghe nhắc đến chuyện này còn lẩm bẩm một câu: "Thế bên Tiểu Cửu là đã cắt đứt hoàn toàn với người họ Chu kia rồi à?"
Hôm nay nhìn lại, Kỷ Ấu Lam hoàn toàn bị bịt mắt ở trong tổ kén. Tình cảm nhạt phai rồi ung dung buông tay là kết cục tốt đẹp nhất, một khi dính líu đến người thứ ba thì kiểu gì cũng sẽ có người bị tổn thương. Mâu Lam không muốn để Kỷ Ấu Lam bị cuốn vào trong đó.
"Trong chuyện tình cảm thì thái độ của người ngoài không quan trọng. Nhưng có một điểm, những năm nay tầm nhìn và thành công của ông ngoại là điều không ai có thể phủ nhận, khả năng nhìn người sẽ không có sai sót đâu. Tiểu Cửu, trong lòng em rõ ràng hơn bất kỳ ai cả. Tuyệt đối đừng có mập mờ không rõ ràng để cuối cùng bản thân phải chịu tổn thương."
Kỷ Ấu Lam tựa vào ghế nghiêng đầu nhìn Mâu Lam tràn đầy lưu luyến. Cô nghe những lời này, phản ứng đầu tiên không phải là sự không phục khi bị dạy dỗ, cũng chẳng phải là sự u sầu vì tình cảm không thuận lợi. Cô chỉ là vô cùng thỏa mãn, trong cuộc đời cô không hề thiếu vắng người phụ nữ này, lúc nào cũng đưa ra cho cô những lời chỉ dẫn hợp lý trong các chuyện lớn của cuộc đời. Mâu Lam dịu dàng, bao dung, sự thương yêu dành cho cô nói là chị gái đối với em gái thì chi bằng nói là đang thay thế cho người mẹ đã khuất để yêu thương cô vậy.
"Chị ơi, em cảm thấy chị và mẹ giống nhau quá."
Bây giờ hai người khi nhắc đến mẹ mình đã thản nhiên và bình tĩnh hơn trước rất nhiều.
Mâu Lam ôn tồn nói: "Mẹ mà còn sống thì mấy lời này đâu cần đến lượt chị phải nói nữa chứ."
"Mẹ hồi đó cũng dịu dàng như thế này sao chị?"
Mâu Lam chia sẻ về người mẹ mà cô ấy từng sở hữu trước năm sáu tuổi: "Những lúc không nghe lời thì cũng bị mắng dữ lắm đấy."
Bâu giờ cô ấy nhớ đến mẹ cũng chỉ là những đoạn ký ức ngắn ngủi, thực ra cô ấy thấy hình ảnh mẹ lén lút khóc nhiều hơn, bởi vì cô ấy bị bệnh suốt một khoảng thời gian dài, mẹ lúc nào cũng an ủi "Lam Lam của mẹ sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi mà", nhưng đêm xuống đi ngủ cô ấy thường xuyên chạm phải nước mắt của mẹ.
Kỷ Ấu Lam hiếu kỳ hỏi: "Chị ơi, chị với anh rể kết hôn lâu như vậy rồi, có kế hoạch muốn có em bé chưa ạ? Đứa nhỏ chọn chị làm mẹ thì nhất định là siêu cấp hạnh phúc luôn."
"Đang nói em cơ mà, sao lại bẻ lái câu chuyện đi xa lắc xa lơ thế kia hả." Mâu Lam biết cô đã nghe lọt tai những lời nói của mình nên không nhiều lời nữa.
Trong lòng cô không nén nổi lo lắng, sau chuyện của Chu Phương Quyết thì e là cuộc hôn nhân sau này của cô cô chẳng thể tự mình làm chủ nổi nữa rồi. Kỷ Thiện Tuyền tuyệt đối sẽ không dung thứ cho cô làm loạn lần thứ hai đâu. Nếu như bắt buộc phải lựa chọn một cuộc hôn nhân cho cô, thì đối tượng kết hôn tốt nhất thực ra đang ở ngay trước mắt rồi.
Chiếc xe lái đến bệnh viện, ở bệnh viện người rất đông, xe cộ đang xếp hàng dài ở lối vào.
Mâu Lam mở lời hỏi: "Chị thấy ở hầm xe Đậu Khấu Loan có một chiếc Land Rover, có phải xe của Tông Kế không em? Cậu ấy sống ở đó à?"
"Vâng ạ, anh ấy dọn qua đó sống được một thời gian rồi." Kỷ Ấu Lam đáp: "Khéo ghê, ngay ở tầng dưới căn hộ của em luôn, anh ấy còn dắt theo chú chó của anh ấy ở cùng nữa."
"Tiểu Cửu, em thấy cậu ấy thế nào?"
"Rất thông minh, rất đáng yêu, lại còn mang lại cảm giác an toàn nữa, em hiện tại còn khá thích anh ấy."
Mâu Lam kinh ngạc, cái này là sự tiến triển vượt bậc gì thế này? Chẳng lẽ là hiệu quả do sớm tối ở cùng mang lại sao? Tông Kế đúng thật là xứng danh tuyển thủ có lực hành động đạt điểm tuyệt đối mười phân vẹn mười.
"Em còn từng vuốt ve mấy lần liền cơ, nuôi một chú thú cưng hình như cũng không tệ đâu ạ."
...Hóa ra là đang nói đến con chó của người ta.
Mâu Lam: "Em cũng muốn nuôi chó à? Không sợ hãi nữa sao?"
Kỷ Ấu Lam hiện tại chỉ là đang có niềm yêu thích với Ký Ứu Lực thôi, chứ đối với những con chó khác thì tạm thời vẫn là có bao xa liền tránh bao xa.
Cô thận trọng suy nghĩ rồi quyết định: "Em vẫn nên nuôi một bé mèo trước vậy."
Chiếc xe di chuyển với tốc độ rùa bò, Mâu Lam tiếp tục đem lời hỏi cho hết: "Thế em thấy Tông Kế thế nào?"
"Tông Kế ấy ạ? Cái gì thế nào cơ chị?" Kỷ Ấu Lam mông lung trong một khoảnh khắc, rất nhanh liền nghĩ đến một chuyện: "Hôm qua anh ấy nhìn thấy vết thương trên tay em, biết em là vì đạp xe đạp ngã, liền bảo em đừng có nói với người ngoài là em từng học lái xe mô tô phân khối lớn với anh ấy. Anh ấy bảo mất mặt lắm."
Được rồi, vẫn chưa chịu khai khiếu.
"Cậu ấy chỉ nói duy nhất điều này thôi sao?"
Dù sao Kỷ Ấu Lam chỉ ghi nhớ duy nhất điều này.
"Vâng ạ. Chị ơi, anh ấy bàn chuyện hợp tác với chị có phải cũng thế này không... không chừa chút thể diện nào, thốt ra toàn những lời cuồng vọng?"
"Cái đó thì không đâu, công việc là công việc, chuyện khác là chuyện khác." Mâu Lam tuyệt đối công nhận ưu điểm của Tông Kế, còn muốn kéo thêm chút hảo cảm cho anh: "Hồi cấp ba hai đứa chẳng phải khá là gần gũi với nhau sao?"
"Cấp ba ạ, đó là chuyện của ngày xửa ngày xưa rồi chị." Bạn bè lúc nào cũng theo từng đợt từng đợt một thôi, cô khá tin tưởng lời nói này.
Khoảng thời gian trước sau sinh nhật mười sáu tuổi, cô và Tông Kế cũng được tính là những người bạn tốt của nhau. Về sau trong kỳ nghỉ hè anh ra nước ngoài tham gia trại hè, rồi đến lúc khai giảng lớp mười hai không lâu cô biết được rất nhiều những bí mật bị che giấu. Khoảng cách giữa hai người bị kéo giãn ra, tâm cảnh thay đổi, đủ để khiến những người bạn tốt ngày càng xa nhau hơn.
Giai đoạn học hành phía sau lại càng là mỗi người một ngả đường trời nam đất bắc, xoay xở xong tốt nghiệp thạc sĩ, cuối cùng đều ổn định ở Bắc Kinh. Cô lại chạy sang Nam Cực suốt tám tháng trời, cho đến tận sau khi quay về, hai người họ mấy lần tình cờ gặp gỡ nhau hình như mới nhặt nhạnh khôi phục lại mối quan hệ bạn bè năm xưa.
Xe đỗ xong xuôi, hai người đi lên tầng ba bệnh viện để thay thuốc. Kỷ Ấu Lam sợ đau lại không dám nhìn, bị Mâu Lam bịt mắt ôm vào lòng, lúc băng gạc được vén mở ra cô nhịn không được run rẩy một cái.
"Lần đầu tiên em đến băng bó đã nên gọi cho chị rồi, một mình em làm sao mà chịu đựng nổi chứ hả?"
Cô không phải đi một mình tới đâu, thế nhưng nhất thời cô chẳng thể nói ra được. Chỉ có thể ôm lấy Mâu Lam chặt hơn, giọng nói nhỏ nhẹ trầm trầm: "Chị ơi, em cũng rất kiên cường mà."
Động tác của bác sĩ rất nhanh, sau khi kết thúc bảo cô lần sau quay lại thay một lần nữa là được rồi, cũng không cần lo lắng sẽ để lại sẹo. Bước ra ngoài, Mâu Lam nói dắt cô đi ăn một bữa thịnh soạn, nghe thế nên trong lúc đợi thang máy cô vô cùng hăng hái quyết định xem nên ăn ở tiệm nào.
Khi cửa thang máy mở ra, hai người nhìn thấy một người đang chống nạng ở bên trong, nhìn dáng vẻ là bị gãy xương bắp chân đang lảo đảo bước ra từ trong thang máy. Không ngờ tới cây nạng của người đó bị trượt một cái, toàn bộ người cũng ngã vật xuống. Tất cả mọi người đều không phòng bị, Kỷ Ấu Lam và Mâu Lam đứng gần người này nhất, Mâu Lam vì để che chở bảo vệ cô nên bị tông ngã xuống đất.
Trong nhất thời thang máy hỗn loạn thành một đoàn, tiếng gọi bác sĩ, y tá, bảo vệ đều có cả.
Kỷ Ấu Lam vội vàng đỡ người dậy sốt sắng hỏi: "Chị ơi, chị có sao không ạ."
"Chị không sao, tay phải em đừng có dùng lực đấy."
Mâu Lam cảm nhận được cơn đau nhói quặn thắt ở phần bụng dưới ngày càng trở nên mãnh liệt, cô ấy đứng lên mà cũng bị đau đến mức khom cả lưng: "Tiểu Cửu, tụi mình tạm thời không đi ăn cơm được nữa rồi."
Hai người gắng gượng đi làm kiểm tra, ban đầu còn tưởng là bị viêm ruột thừa, kết quả bị lời nói của Kỷ Ấu Lam ở trên xe đã nói trúng phóc. Mâu Lam mang thai rồi.
Hai người xếp sổ ở khoa sản, đến lượt Mâu Lam bác sĩ vô cùng nghiêm túc nói: "Đã tám tuần rồi đấy, cô một chút cảm giác cũng không có sao? Tình hình vừa rồi khá là nguy hiểm đấy nhé, sau này nhất định phải lưu ý."
Mâu Lam nghe thấy tin này ngay lập tức không phản ứng kịp. Cô ấy cứ ngỡ là do kỳ kinh nguyệt của mình từ trước đến nay luôn không chuẩn, làm sao có thể mang thai được chứ? Vốn dĩ là vì lợi ích mà thỏa thuận kết hôn, suốt năm năm nay họ tôn trọng nhau, không bàn tình cảm, cũng không muốn có con, đỡ mất công sau này lúc ly hôn lại thêm rắc rối.
"Bác sĩ ơi, cái này có khi nào bị nhầm lẫn không ạ, em với chồng em luôn có biện pháp tránh thai mà."
"Biện pháp tránh thai cũng không có hiệu quả một trăm phần trăm đâu cô ạ, đặc biệt là thuốc tránh thai khẩn cấp tác dụng ngắn."
Bác sĩ nghiêm cẩn lại tinh tường nhìn thấu: "Hơn nữa cái từ 'luôn có' mà các cô nói có bị thêm nước vào hay không, chính các cô tự biết rõ."
...Có một lần như thế thật, anh ta nửa đêm chạy đến công ty xem cô rốt cuộc là đang tăng ca như thế nào, kết quả cô bị anh ta ấn ở trong phòng nghỉ ngơi xoay xở đến tận trời sáng, văn phòng của cô lại không chuẩn bị sẵn bao nên chỉ có thể uống thuốc sau chuyện đó thôi.
Kỷ Ấu Lam nghĩ lại mà thấy sợ hãi, cũng may là không xảy ra chuyện gì, nếu không cô sẽ cắn rứt lương tâm đến chết mất.
Cô trái lại còn kích động hơn cả người sắp làm mẹ nữa, hỏi rất nhiều câu hỏi, bác sĩ đã cho hai người một viên thuốc an thần: “Hiện tại tình hình phôi thai phát triển khá tốt, định kỳ làm kiểm tra thai sản là được rồi.”
Bước ra khỏi phòng chẩn trị, Kỷ Ấu Lam đem chiếc túi của Mâu Lam khoác vào tay mình: "Chị ơi, chị thực sự sắp sửa làm mẹ rồi này! Em cũng sắp sửa làm dì nhỏ rồi. Em còn biết trước cả anh rể nữa! Chị có muốn gọi một cuộc điện thoại bảo anh ấy đến đón chị không ạ."
"Để chị về nhà rồi nói chuyện trực tiếp với anh ấy." Mâu Lam đem những cảm xúc rối loạn ở trong lòng đè nén xuống: "Chị dắt em đi ăn cơm trước đã."
"Lát nữa để em lái xe nhé."
"Không cần đâu, chị đâu phải là không thể cử động được nữa đâu, tay của em không được."
Kỷ Ấu Lam kiên trì: "Thế để em bảo tài xế ở nhà tới, ăn xong cơm sẵn tiện đưa chị quay về luôn."
Cô gọi một cuộc điện thoại thu xếp xong mọi chuyện, sau đó hai người tạm thời ngồi ở ghế trống của sảnh chờ đợi. Kỷ Ấu Lam vẫn cảm thấy chuyện mang thai này thật là thần kỳ, đã tua nhanh đến phân đoạn đặt tên gì cho bảo bối rồi.
Cô hưng phấn nói suốt một hồi lâu, lúc này mới nhận ra Mâu Lam không có hứng thú: "Chị ơi, chị có phải là có chút sợ hãi không ạ?"
Sợ hãi điều gì? Bọn họ đều thấu hiểu. Người mẹ của họ vì sinh nở mà qua đời, đối với hai chị em đều để lại bóng ma tâm lý có phần nông sâu khác nhau. Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi cái gì cũng sẽ phai nhạt đi, nhưng sự kiện mấu chốt vừa được kích hoạt đã làm họ không hẹn mà cùng nhau nhớ đến. Mâu Lam lại càng không bằng lòng nhắc tới, bởi vì chuyện này đã mang lại tổn thương rất lớn cho Kỷ Ấu Lam.
"Không có gì đâu em, chị chỉ là chưa thích ứng được thôi, ở trong bụng chị có một bé bảo bối nhỏ, chị bây giờ... cái gì cũng không cảm nhận được cả."
Cô ấy vừa nói vừa không nén nổi nụ cười ấm áp. Tình cảm của cô ấy dành cho đứa bé không phải là giả, từ sâu trong nội tâm cô ấy muốn có đứa nhỏ này.
"Chị ơi, em có thể nói cho ông ngoại biết không ạ?"
"Đợi chút đi em, đợi sau ba tháng đã. Hiện tại biến số quá lớn, càng ít người biết thì càng tốt."
"Thế em giữ bí mật nhé."
Giữa chừng Mâu Lam đi vào phòng vệ sinh, Kỷ Ấu Lam ngồi ở vị trí cũ chờ đợi. Trong khoa sản người rất đông, loa phát thanh gọi đến vị chuyên gia số xx.
Hàng ghế phía trước có hai người đứng dậy, một người nhìn dáng vẻ là đã mang thai được mấy tháng rồi, một người khác đeo kính râm, vóc dáng thon thả đi đôi giày cao gót nhọn, trên tay cầm một đống phiếu báo cáo, rõ ràng là người đồng hành đi cùng của sản phụ. Kỷ Ấu Lam hoài nghi nhãn lực của chính mình, nhưng người sau rõ ràng chính là Chung Ngưng.
Hai người bước vào phòng chẩn trị, chỉ một lát sau liền đi ra ngoài. Ở góc nhìn như thế này, Chung Ngưng lập tức liền nhìn thấy Kỷ Ấu Lam, ngón tay giữa của cô ta gạt gạt chiếc kính râm xuống dưới mắt xác nhận không nhận nhầm người. Bước chân muốn rẽ trái đi ra ngoài của Chung Ngưng dừng lại, đi thẳng hướng tới trước mặt Kỷ Ấu Lam.
"Kỷ tiểu thư, tôi là Chung Ngưng, chúng ta vẫn chưa chính thức làm quen với nhau bao giờ." Chung Ngưng chìa tay ra, dùng tư thế kẻ bề trên nhìn xuống dưới.
Kỷ Ấu Lam không thèm bắt tay cô ta, cô mang bộ mặt điềm đạm nhìn lại cô ta: "Chung tiểu thư, chúng ta chẳng có gì phải làm quen với nhau cả."
"Kỷ tiểu thư, cô đến khoa sản là để làm gì thế?" Mấy tờ phiếu bên tay Kỷ Ấu Lam nhìn rất quen mắt, vừa nãy Chung Ngưng cầm của người bạn trên tay chính là những hạng mục kiểm tra này, chỉ có điều ô họ tên bị che khuất nên cô ta không nhìn rõ.
"Có liên quan gì đến cô đâu chứ?" Kỷ Ấu Lam một tay thu xếp đồ đạc, định bụng trực tiếp đi tìm Mâu Lam liền bị Chung Ngưng nắm chặt lấy cánh tay.
Ánh mắt ghét bỏ của cô nhìn bàn tay của Chung Ngưng đang nắm lấy tay mình, Kỷ Ấu Lam lạnh giọng: "Buông ra."
"Cô mang thai rồi à?"
"Tôi nói lại một lần nữa, buông tay."
"Kỷ tiểu thư, tôi chỉ là muốn một câu trả lời thôi mà."
"Chung tiểu thư, ở đây chỗ nào cũng có camera giám sát, trên tay tôi có vết thương, vì nguyên nhân của cô mà trở nặng thêm thì tôi sẽ báo cảnh sát đấy."
Chung Ngưng nới lỏng lực đạo, ý định nhắm vào chiếc túi của Kỷ Ấu Lam. Cô ta nhất định phải biết được rốt cuộc là ai mang thai. Cô ta chìa tay muốn lật mở, giây tiếp theo bả vai bị người phía sau lưng ấn lại.
"Chung tiểu thư giữa thanh thiên bạch nhật đến bệnh viện để ăn cướp sao?"
Sức tay của Mâu Lam đủ để khiến Chung Ngưng thấy khó chịu, cô ta rụt tay về, khí thế cũng giảm xuống dưới: "Hạ phu nhân, thành thật xin lỗi, đã làm phiền rồi."
Đầu óc Chung Ngưng tỉnh táo lại, bất kể là nhà họ Kỷ hay nhà họ Mâu, cô ta đều không đắc tội nổi. Người đã kết hôn như Mâu Lam tuyệt đối là người có khả năng mang thai cao hơn nhiều so với Kỷ Ấu Lam. Dù sao Chu Phương Quyết đã chính miệng nói với cô ta, anh ta và Kỷ Ấu Lam thậm chí còn chưa từng hôn nhau nữa là.
"Người cô nên xin lỗi không phải là tôi." Mâu Lam bày ra khí trường trước mặt người ngoài vẫn là sự dịu dàng như cũ, nhưng chẳng ai có thể ngó lơ được sức mạnh phía sau sự dịu dàng đó cả.
Chung Ngưng sớm đã nghe danh vị mang dao dịu dàng nhà họ Mâu này, mỉm cười thôi là đã có thể khiến cô ta chịu thiệt thòi lớn. Cô ta hoàn toàn không muốn rước họa vào thân nhưng lại không cam tâm khom lưng quỳ gối trước Kỷ Ấu Lam.
"Hạ phu nhân, Kỷ tiểu thư, bất kể là ai trong hai vị có tin vui, chung quy đều là chuyện tốt, tôi xin chúc mừng trước."
Lời của Chung Ngưng nghe qua toàn là thiện ý: "Hôm nay tôi đi cùng bạn tới, bởi vì cô ấy có điềm báo sinh non, hy vọng hai vị tuyệt đối đừng bắt gặp phải chuyện như thế này nhé."
Kỷ Ấu Lam xác nhận Chung Ngưng là đang khiêu khích. Làm người tốt ai lại đi nhắc đến chuyện sinh non khi biết người ta mang thai cơ chứ.
"Chung tiểu thư, xem ra cô làm bạn bè rất không đạt tiêu chuẩn, có thời gian thì chi bằng chăm sóc cho bạn của cô nhiều hơn đi."
Chung Ngưng quay đầu nhìn, người bạn của cô ta đang ngồi trên ghế sắc mặt có chút không thoải mái. Cuối cùng cô ta mới nhớ đến việc chính liền đi qua đó kiểm tra.
Kỷ Ấu Lam khoác tay Mâu Lam rời đi, trong lòng cô bây giờ thấy rất bất an. Bởi vì cô đoán không thấu lời nói độc địa của Chung Ngưng thuần túy là vì bạn bị doạ sinh non nên thuận miệng nói ra, hay là đã biết được chuyện gì khác rồi. Câu chuyện "một mạng cứu một mạng, một mạng đổi một mạng" năm đó là sự tồn tại bị người nhà họ Kỷ và nhà họ Mâu để cho thối nát ở trong bụng.
Lúc hai người đi xuống thang máy lại càng thêm cẩn thận, Kỷ Ấu Lam an ủi: "Chị ơi, miệng cô ta không tích đức, nghiệp lực hồi báo sẽ có báo ứng thôi."
Mâu Lam không để tâm những cái đó: "Em từ bao giờ lại tin vào chuyện này thế hả?"
"Vì đứa cháu ngoại nhỏ của em nên phải tin chứ ạ."
"Nhất định là con gái sao em?"
"Nhất định mà, giác quan thứ sáu của em chuẩn lắm đấy."
Chính bản thân Mâu Lam cũng đang mong đợi, đáy mắt đong đầy luồng sáng dịu dàng: "Chị cũng muốn có một đứa con gái, tên nhỏ liền gọi là Tiểu Thập."
"Tiểu Thập đi sau Tiểu Cửu sao? A em thích quá đi mất."
Kỷ Ấu Lam quyết định sẽ làm người dì nhỏ yêu thương đứa nhỏ nhất trên đời này, ba tháng vừa qua đi liền bảo người am hiểu chuyện này nhất là mợ dẫn cô đi lên chùa để cầu một chiếc bùa bình an. Dù là loại lời nói độc địa gì thì cũng đều không cách nào làm tổn thương đến chị gái cô và đứa nhỏ được cả.
88 Chương
Thông tin liên hệ: [email protected]
Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.