Tan làm về đến nhà, Kỷ Ấu Lam vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện video tuyên truyền.
Cái tài khoản này của đài, trước đó người lên hình có cả nam lẫn nữ. Nhưng cũng không có gì bất ngờ khi mỗi lần người nữ lên hình diễn giải đều nhận về không ít tranh cãi, rất nhiều bình luận mang tính tiêu cực:
[Không biết suy luận thì đừng suy luận, cô hiểu gì về kính xích đạo không? Chấn Vượng M6 một nửa là thuế IQ đấy.]
[Đây là chuyên gia á... Luận văn cứ thế nước chảy lên trên mà có đúng không]
[Là ngủ mà có chứ gì "cười đểu" "cười đểu"]
Kỷ Ấu Lam hơi đặt bản thân vào tình cảnh của người nữ liền cảm thấy có thể bị chọc tức chết, trở tay tặng một lượt báo cáo vi phạm cho những bình luận thiếu tôn trọng.
Cô lại đi xem các loại hình video khác, bất kể nội dung hòa hợp yêu thương đến mức nào, lúc nào cũng có những kẻ đang tự cho là đúng mà vào cà khịa.
Nhìn đến bốc hỏa, Kỷ Ấu Lam đang định thoát ra, không ngờ lại lướt trúng chính mình.
Đây là một bài đăng hình ảnh, chín bức ảnh đều là tình cảnh của bữa tiệc sinh nhật trên du thuyền ở đảo Vân Chưng vào thứ bảy tuần trước, khuôn mặt của mọi người đều có độ nét cao.
Cô không để tâm bạn bè đăng những thứ này lên mạng, nhưng có lời nói trước là không được lộ mặt cô.
Bấm vào trang cá nhân, các video đều là chia sẻ về đủ loại cuộc sống xa xỉ. Tác giả chắc là người cùng vòng tròn với bọn họ, tuy không lộ mặt, nhưng đối với các chi tiết thì như đếm của quý trong nhà.
Tài khoản này có người theo dõi không nhiều, số liệu tạm thời chưa tăng lên, Kỷ Ấu Lam có thể lướt trúng, hoàn toàn nhờ vào sự thẩm thấu không lỗ hổng nào không vào của nền tảng.
Dưới bài đăng hình ảnh mới nhất này, phía dưới có bình luận hỏi: [Đẹp đôi quá đi, bức hình thứ chín cùng nhau ước nguyện hai vị này là tình nhân phải không phải không phải không phải không?]
Tác giả của bài đăng chỉ trả lời lại duy nhất một bình luận này, nhưng không chính diện trả lời, chỉ có hai cái nhãn dán "bạn hiểu mà".
Ai lại đặt cái tâm tư gì mà đi đồn nhảm như thế này chứ.
Hôm đó tất cả những người có mặt đều biết, Chu Phương Quyết xuất hiện liền biểu thị giữa họ vẫn chưa cắt đứt một cách triệt để. Cứ đi tiếp xuống dưới, biết đâu chừng thực sự có hy vọng.
Tự dưng lại kéo theo Tông Kế vào, là ngày tháng của ai sống quá mức yên ổn rồi phải không?
Kỷ Ấu Lam chia sẻ vào trong nhóm, hỏi: [Người này các cậu có quen không?]
Khúc Phi Phi hai câu không nói liền quăng ra câu trả lời: [Chung Ngưng.]
[Nó là một đứa chuyên học mót người khác đấy, cậu lướt xuống dưới mà xem, nhìn có quen mắt không]
Hóa ra là bám lấy đề tài và nội dung của Khúc Phi Phi, nói sao chép thì cũng không tính là sao chép, nhưng va chạm một cách vi diệu, khiến người ta thấy ngột ngạt khó chịu là sự thật.
Khổng Già phát hiện ra điểm mấu chốt: [Nhưng cô ta hôm đó đâu có ở đấy, sao lại có những bức ảnh này được?]
Khúc Phi Phi: [Không biết lại tải của ai về, vòng bạn bè của tụi mình đều có đăng qua.]
Kỷ Ấu Lam cẩn thận nhìn lại một lượt. Thực ra cũng dễ đoán, trong tất cả các bức ảnh, đều không có bóng dáng của Chu Phương Quyết. Bức hình cô và Chu Phương Ý cùng nhau cười rạng rỡ kia là chụp đẹp nhất.
Một sự suy đoán rất nước chảy thành sông: ảnh là do Chu Phương Quyết chụp, Chung Ngưng lấy được ảnh từ chỗ Chu Phương Quyết.
Kỷ Ấu Lam: [Các cậu có phương thức liên lạc của Chung Ngưng không?]
Khúc Phi Phi đẩy qua một danh thiếp, cô bấm mở, không phải là cái tài khoản phụ đã nằm trong danh sách bạn bè của cô kia.
Bày ra mấy cái động tác nhỏ này không mệt sao? Cô mất đi cái ham muốn đi giao lưu với cô ta. Giằng co qua lại, không vòng vo thoát khỏi một người là Chu Phương Quyết.
[Phi Phi, tớ không muốn tìm cô ta nữa, cậu giúp tớ nói một tiếng, bảo cô ta xóa hết ảnh đi.]
Khúc Phi Phi: [Giao cho tớ!! Dám không xóa tớ tìm luật sư kiện cô ta!]
Kỷ Ấu Lam bấm vào khung trò chuyện ghim ở đầu trang. Cô có thể đoán được ảnh là do Chu Phương Quyết chụp, nhưng thực sự không cách nào tưởng tượng nổi, Chung Ngưng làm sao mà lấy được, lại càng không bằng lòng đi nghĩ xem, chuyện này anh ta có biết tình hình hay không.
Giữa họ, sự không xác định đã quá nhiều rồi. Hôm ở đảo Vân Chưng, tạm thời giấu giếm được ông ngoại cô, nhưng Kỷ Vân Diệp ngay thời khắc đầu tiên đã biết rồi, cảnh cáo cô còn dám bằng mặt không bằng lòng như thế nữa, đợi ông cụ ra tay, thì không phải là chuyện chỉ bằng hai ba câu nói nữa đâu.
Vào lúc vì những ngoại lực này mà lung lay sắp sụp, cô không muốn giữa họ lại tăng thêm chút hoài nghi nào cả.
Cuộc gọi thoại được gọi đi, rất nhanh đã được bắt máy.
Kỷ Ấu Lam đi đến bên cửa sổ, thở hắt ra một hơi dài: "Phương Quyết, những bức ảnh mà Chung Ngưng đăng kia, là anh đưa cho cô ta sao?"
Đầu dây bên kia thái độ là hoàn toàn không biết tình hình: "Ảnh gì cơ?"
"Tiệc du thuyền sinh nhật."
Bầu không khí tĩnh lặng mất vài giây, anh ta nói: "Anh sẽ bảo cô ta xóa đi."
Hoàng hôn vừa qua, màn đêm buông xuống, tinh tượng ngày hôm nay rất có điểm xem.
Ánh sáng của sao Mộc ẩn hiện lùi về phía Tây Nam, sao Kim sáng nhất trên bầu trời và vầng trăng khuyết đạt đến khoảng cách gần nhất.
Sao Kim hợp trăng, ôm ấp ở trong chòm sao Song Tử, sẽ sản sinh ra đủ loại tưởng tượng và ảo ảnh lãng mạn.
Chu Phương Quyết cho phần lớn mọi người cái ấn tượng: lạnh nhạt thanh cao. Thực ra con người anh ta có chút lãng mạn tự thành một phái ở trong lòng.
Những năm anh ta ở nước ngoài, luôn cùng Kỷ Ấu Lam có thư từ viết tay qua lại. Tần suất không cố định, lựa chọn thời cơ rất hợp với sở thích của cô, phần nhiều là vào những lúc kỳ quan thiên tượng phát sinh.
Sao Kim hợp trăng đại khái cứ mỗi ba mươi ngày là sẽ xuất hiện một lần, qua đi hai ba ngày, Kỷ Ấu Lam lúc nào cũng sẽ nhận được thư của anh ta:
"Tiểu Cửu, em đối với anh là vầng trăng trên trời. Thời cổ coi sao Thái Bạch chủ sát, đồng hành cùng trăng không phải điềm cát tường, nhưng anh rất bằng lòng biến thành ngôi sao Kim ở gần trăng nhất kia."
"Sao Kim tự quay từ Đông sang Tây, ngành thiên văn học của các em chưa có định luận. Anh muốn nói là, bản thân nó cho dù có bị cưỡng ép quay ngược lại đi chăng nữa, thì đều sẽ không từ bỏ mỗi một chu kỳ tiếp cận vầng trăng..."
Kỷ Ấu Lam ở giữa các dòng chữ chắt lọc ra tâm ý của Chu Phương Quyết.
Hôm nay cũng là sao Kim hợp trăng, nhưng góc nhìn của cô đã thay đổi rồi. Hợp rồi sẽ tan. Ngày mai khoảng cách giữa hai tinh thể sẽ ngày càng xa nhau.
Kỷ Ấu Lam ngửa đầu, nhìn đến mức đôi mắt khô rát: "Phương Quyết, nếu như con đường này quá khó đi, anh muốn buông tay, thì nói cho em biết trước, được không anh?"
Đài thiên văn Lam Tinh đặc biệt dành riêng ra một buổi chiều để mở cuộc họp biểu dương, trong giảng đường lớn ngồi chật ních người.
Kỷ Ấu Lam vừa bước vào cửa liền nhìn thấy cái bảng tên của Tông Tuyết ở hàng ghế đầu tiên, cô đi qua, cùng Tông Tuyết lặng lẽ chào hỏi một tiếng.
Lịch trình cuộc họp rất nhiều, không chỉ có riêng chuyến đi Nam Cực, những thành quả trọng đại về thăm dò mặt trăng và không gian sâu của các bộ phận khác cũng nằm trong danh sách biểu dương.
Có Triệu Kiên ở đó, nhiệm vụ phát biểu không rơi lên đầu Kỷ Ấu Lam và Lãnh Học Ninh, cuộc họp này mở ra cũng được tính là nhẹ nhõm.
Bạch Nhân lại đang hỏi cô, cân nhắc thế nào rồi.
【Đàn chị, bộ đồ hôm nay em mặc có thể lên hình được không ạ?】
【Được được được! Không thể thích hợp hơn được nữa đâu.】
Bạch Nhân ngồi ở phía sau Kỷ Ấu Lam hai hàng ghế, liếc một cái liền nhìn thấy cô.
Kỷ Ấu Lam mặc một bộ vest nhỏ gọn gàng lại đẹp đẽ, sống lưng thẳng tắp. Khi quay đầu lại, chiếc kính gọng bạc sáng loáng kia đã bổ sung cho đầy đủ cái khí chất học thuật chính thống.
Nhà khoa học không bắt buộc phải đón nhận cái ấn tượng cố định trong lòng công chúng là giản dị hay mặt mộc hướng lên trời. Rực rỡ lay động lòng người thì không ảnh hưởng đến việc làm nghiên cứu khoa học.
Bạch Nhân làm tuyên truyền phổ cập khoa học, có quan điểm và sự theo đuổi của chính mình ở trong lòng. Đập vỡ từng chút một cái ấn tượng rập khuôn, sức mạnh nhỏ bé thì cũng phải phát quang phát nhiệt, cho nên cô ấy rất kiên trì sử dụng hình tượng của Kỷ Ấu Lam.
Đến cái nghi thức trao giải cuối cùng, Kỷ Ấu Lam đi theo Triệu Kiên và Lãnh Học Ninh lên đài, lại nghe đại lãnh đạo khen ngợi một tràng.
Cô phát biểu ngắn gọn hai câu cảm tưởng, đối mặt với bao nhiêu người ở dưới đài, cô chú ý thấy Tông Tuyết đang giơ ngón tay cái lên với cô. Ánh mắt hai người chạm nhau, nhất thời cô cười càng thêm rạng rỡ, cũng không cảm thấy cái sự "cảm ơn vị này cảm ơn vị nọ" là xấu hổ nữa rồi. Quả thực là đang chân thành cảm ơn mà.
Lúc phát giấy khen, một nhóm lãnh đạo lên đài, theo thứ tự sắp xếp xuống dưới, người trước mắt Kỷ Ấu Lam chính là Tông Tuyết.
Hai người bắt tay nhau: "Làm tốt lắm nhé, đồng chí nhỏ."
Một cái danh xưng rất mới mẻ, Kỷ Ấu Lam nghe lọt vào tận đáy lòng, một nét một vạch đáp lại: "Cảm ơn lãnh đạo đã cổ vũ ạ."
Chụp xong ảnh tập thể, quay về dưới đài, Tông Tuyết làm việc riêng, gửi tin nhắn cho một người có ghi chú là "Đồ ngốc".
【Buổi tối mời chị ăn cơm không?】
Đầu bên kia trả lời: 【Em không rảnh.】
【Hình ảnh】
[Chị với con bé cùng đi ăn vậy.]
Rất nhanh liền lật mặt: 【Địa điểm.】
Tông Tuyết gửi qua một cái đường link địa chỉ:【Giả vờ tình cờ gặp mặt thì biết rồi chứ gì.】
Cuộc họp biểu dương đã kết thúc, vẫn còn một tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ tan làm, Kỷ Ấu Lam cùng Bạch Nhân bàn bạc một chút về nội dung cần quay, tìm hiểu xem cô ấy cần làm những công việc chuẩn bị gì. Hôm nay tạm thời không kịp quay, hai người hẹn trước ngày mai lúc nghỉ trưa sẽ gặp mặt.
Giờ tan làm, Kỷ Ấu Lam vẫn như mọi ngày đạp chiếc xe cưng của mình chuẩn bị về nhà. Đi ra từ cổng Nam, phía sau lưng có một hồi tiếng còi xe vang lên, ngay sau đó một chiếc Audi màu đen dừng lại ở bên cạnh cô.
Cửa kính xe của băng ghế sau hạ xuống, Tông Tuyết lộ ra nụ cười: "Tiểu Cửu, giản dị như thế này sao?"
Kỷ Ấu Lam phanh xe lại: "Chị ơi, chị đừng cười nhạo em nữa mà."
Chiếc xe này của cô có giá không thua kém gì một chiếc ô tô nhỏ đi lại bình thường cả, chỉ là thương hiệu xe đạp không được biết đến rộng rãi như ô tô, phần lớn mọi người không có khái niệm gì mấy. Tông Tuyết tuyệt đối không phải là một thành viên ở trong phần lớn mọi người đó.
"Cụ Kỷ dạy tốt đấy chứ. Buổi tối có sắp xếp gì chưa? Chị mời em ăn cơm."
Vốn dĩ những người của phòng nghiên cứu thiên văn vô tuyến muốn chúc mừng một chút, nhưng có một tổ đang ở địa phương khác tham gia hội nghị học thuật, liền đẩy lùi sang thứ sáu.
Kỷ Ấu Lam chớp chớp mắt, cũng không khách sáo: "Có món gì ngon không chị?"
"Tùy em chọn." Tông Tuyết xem cô như đứa em gái nhỏ: "Lịch trình cá nhân, không có giới hạn thượng tầng."
Kỷ Ấu Lam dắt xe đạp quay lại đài thiên văn, đi ra bước lên xe của Tông Tuyết.
Nhà họ Kỷ và nhà họ Tông mấy năm nay qua lại ngày càng sâu sắc, lúc Tông Tuyết mới tham gia công việc, Kỷ Thiện Tuyền vẫn chưa về hưu, cô ấy từng làm việc ở dưới tay ông suốt một năm trời, tình cảm giữa hai nhà lại thêm một phần gắn kết. Nếu so sánh hai chị em nhà họ Tông thì cô tuy cùng tuổi với Tông Kế nhưng lại qua lại với chị gái anh nhiều hơn.
Nói là tùy cô chọn, cô cũng không thể thực sự ra vẻ bề trên được, vẫn là để Tông Tuyết định đoạt xem đi đến nơi nào.
Đoạn đường đi xe hơn nửa tiếng đồng hồ, điểm đến là Liễu Thùy Viên ở trung tâm thành phố cổ.
Đẩy cánh cửa ra đi vòng qua dãy hành lang dài, trên con đường khúc khuỷu dẫn đến nơi yên tĩnh còn phải đi thêm năm phút đồng hồ nữa. Liễu Thùy Viên là một quán ăn gia đình, phong cách cổ kính. Kết cấu tòa nhà bằng gỗ ba tầng, ngay chính giữa sảnh tròn được nâng cao lên, mỗi ngày đều có biểu diễn đàn, bốn mặt của căn phòng, đẩy cửa sổ ra đều có thể thưởng thức, vô cùng trang nhã.
Ông chủ ở đây chính là họ Liễu, là bạn tốt của Tông Tuyết. Mỗi khi cô ấy đến đều không cần phải hẹn trước.
Đi lên tiểu sảnh Tiểu Hạnh ở tầng ba, nhân viên phục vụ mang đến một ấm trà Bích Loa Xuân, rót sẵn cho hai người trước.
"Có uống rượu không?"
Kỷ Ấu Lam ở trước mặt Tông Tuyết tự giác biến thành ngoan ngoãn: "Chị ơi, em không uống đâu ạ."
Tựa cửa sổ nghe khúc nhạc, khúc mục dưới lầu đang diễn đến bài 《Hoa Hảo Nguyệt Viên》.
Kỷ Ấu Lam chưa từng bồi dưỡng qua cái tế bào nghệ thuật liên quan, duy độc một khúc này cô đã nghe qua rất nhiều lần. Bởi vì Chu Phương Quyết thích.
Mẹ của Chu Phương Quyết lúc còn sống vốn là một người chơi đàn tỳ bà kết duyên cùng bố Chu. Về sau vì đủ loại nguyên do, không bưng nổi bát cơm này nữa. Thời kỳ Chu Phương Quyết còn thơ ấu, thường thấy mẹ ôm cây tỳ bà rơi lệ. Cây tỳ bà không bao giờ tấu vang lên nữa, nhưng khúc nhạc chúc ngủ ngon trước khi ngủ của hai anh em, từ chữ đến điệu đều là tiếng Ngô mềm mại của mẹ. Đây là vùng đất vô ưu Utopia về mặt tinh thần của Chu Phương Quyết.
Cho nên Kỷ Ấu Lam nhìn thấy Chu Phương Quyết mới bước vào ở cửa sảnh tròn, hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ.
Có một chút không ngờ tới: anh ta là cùng đi tới với Chung Ngưng.
Dưới góc nhìn của người ngoài cuộc, ngược lại là rất ứng với ca từ của bài 《Hoa Hảo Nguyệt Viên》: song song thành đôi, ân ân ái ái.
Kỷ Ấu Lam tháo chiếc kính mắt xuống. Cô cận thị không nghiêm trọng, ngày thường đeo kính áp tròng nhiều hơn. Đột ngột mất đi sự hỗ trợ của công cụ, tất cả cảnh vật đều mờ ảo hẳn lên. Giống như toàn bộ đều là giả vậy.
Cô không nên xuất hiện ở nơi này, Chu Phương Quyết không nên xuất hiện ở nơi này.
Tông Tuyết bảo nhân viên phục vụ đem cánh cửa sổ giáp sảnh đóng lại, chủ đề bất động thanh sắc xoay chuyển: "Tiểu Cửu, em thích ăn thịt cừu à?"
Kỷ Ấu Lam gật đầu.
"Cùng gu ăn uống với Tông Kế gớm."
"Chị ơi chị không thích ăn thì đừng gọi món đó nữa ạ, em ăn không hết lại lãng phí ra."
"Không sao đâu." Dù sao lát nữa có người cùng ăn với em mà.
Kỷ Ấu Lam nghĩ đến việc vẫn còn đang nợ Tông Kế một món quà sinh nhật. Cô đối với sở thích của anh sự tìm hiểu chỉ hạn chế ở trước năm mười bảy tuổi, lúc đó anh yêu vận động, lái xe mô tô phân khối lớn, lái xe đua, ngoài ra ở phương diện thư pháp có chút theo đuổi. Nay đều đã mang dáng vẻ của người trưởng thành rồi, sở thích lúc thiếu thời khó nói là một mực không thay đổi. Vừa vặn chị gái ruột của người ta đang ở đây, Kỷ Ấu Lam thuận tay nghe ngóng: "Chị ơi, Tông Kế có cái món đồ gì đặc biệt yêu thích không ạ, hoặc là dạo này đang thiếu thứ gì không chị?"
"Nó ấy à." Tông Tuyết nghĩ nghĩ, miệng cũng không lưu tình: "Chắc là thiếu tâm nhãn đấy."
"..." Toàn thế giới e là chỉ có một mình người làm chị gái như chị là hay đánh giá anh ấy như thế thôi.
"Em muốn đáp lễ tặng anh ấy một món quà, đúng rồi, mấy cái mô hình hành tinh đặt làm riêng kia, giá thành chế tạo khoảng bao nhiêu thế chị?"
"Mô hình gì cơ?"
"Thì tám hành tinh ấy ạ, Địch Địch chẳng phải có một bộ sao."
Địch Địch là con của Tông Tuyết.
"Sao chị lại không biết nhỉ?" Chân mày Tông Tuyết nhíu lại: "Trong nhà không có cái hành tinh nào cả đâu."
"Tông Kế nói là sẵn tiện tìm anh rể đòi mà chị." Kỷ Ấu Lam thắc mắc, món đồ quý trọng như thế, giữa vợ chồng với nhau mà còn có thể giấu giếm một bên sao?
Tông Tuyết rất nhanh liền ngẫm nghĩ hiểu ra, tám phần là cái bình phong do Tông Kế dựng lên rồi. Giấu đủ sâu gớm. Người làm chị gái như cô ấy, hôm nay quả thực phải giúp anh một tay cho thật tốt mới được.
88 Chương
Thông tin liên hệ: [email protected]
Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.