1.
Kỷ Ấu Lam là viên minh châu được nhà họ Kỷ ở Bắc Kinh nâng niu trong lòng bàn tay, tiền bạc không thiếu, tình yêu lại càng dư thừa. Nỗi phiền muộn lớn nhất trong đời cô, có lẽ chính là việc gia đình phản đối cô ở bên cạnh Phương Quyết – đứa con riêng của nhà họ Chu.
Sau một thời gian ngụp lặn trong biển tình khổ ải, Phương Quyết đã cùng người khác lên bờ, mặc kệ cô bị nhấn chìm dưới đáy sâu.
Sau khi bị tình yêu vùi dập tơi tả, Kỷ Ấu Lam ngoan ngoãn chấp nhận sự sắp đặt của gia đình, kết tơ hồng cùng Tông Kế – người môn đăng hộ đối với cô.
Bạn bè bình thường bỗng chốc biến thành vợ chồng liên hôn. Ngày nhận giấy kết hôn, Kỷ Ấu Lam ngượng ngùng hỏi anh: "Tối nay... vẫn ai về nhà nấy chứ?"
Tông Kế hơi cúi đầu tiến lại gần, vóc dáng cao lớn bao phủ lấy cô: "Về đâu? Bây giờ em với anh là một nhà."
2.
Một đêm nọ, Kỷ Ấu Lam đang ngủ mơ màng thì nghe thấy tiếng động Tông Kế đi công tác về. Anh ngồi bệt trên thảm, đang nói lý lẽ với chú mèo nhỏ cô nuôi: "Đó là chỗ của ta, mày ngủ rồi thì ta ngủ ở đâu?"
Mèo nhỏ: "Meo~"
"Mày yêu cô ấy à? Ta yêu cô ấy ít hơn mày chắc?"
Tông Kế rút hai trăm tệ nhét dưới chân mèo: "Cầm tiền rồi làm việc cho kín kẽ, hiểu không?"
Kỷ Ấu Lam cuối cùng cũng được chứng kiến thế nào là "đàn ông ba phần say diễn cho em rơi nước mắt". Nhưng mà, chú mèo của cô thì có lỗi gì cơ chứ?
3.
Lễ kỷ niệm trăm năm thành lập trường Trung học số 19, giữa biển người tấp nập, Tông Kế bị hiệu trưởng giữ lại nói chuyện. Kỷ Ấu Lam đứng trước bảng tin chờ anh, bỗng nhiên thoáng thấy biệt danh của mình.
Đó là một tác phẩm thư pháp đã ngả màu thời gian, ẩn giấu bốn chữ cuối: "Lòng mến Tiểu Cửu". Người viết: Lớp 12-1, Tông Kế.
VIP
VIP
1.
Kỷ Ấu Lam là viên minh châu được nhà họ Kỷ ở Bắc Kinh nâng niu trong lòng bàn tay, tiền bạc không thiếu, tình yêu lại càng dư thừa. Nỗi phiền muộn lớn nhất trong đời cô, có lẽ chính là việc gia đình phản đối cô ở bên cạnh Phương Quyết – đứa con riêng của nhà họ Chu.
Sau một thời gian ngụp lặn trong biển tình khổ ải, Phương Quyết đã cùng người khác lên bờ, mặc kệ cô bị nhấn chìm dưới đáy sâu.
Sau khi bị tình yêu vùi dập tơi tả, Kỷ Ấu Lam ngoan ngoãn chấp nhận sự sắp đặt của gia đình, kết tơ hồng cùng Tông Kế – người môn đăng hộ đối với cô.
Bạn bè bình thường bỗng chốc biến thành vợ chồng liên hôn. Ngày nhận giấy kết hôn, Kỷ Ấu Lam ngượng ngùng hỏi anh: "Tối nay... vẫn ai về nhà nấy chứ?"
Tông Kế hơi cúi đầu tiến lại gần, vóc dáng cao lớn bao phủ lấy cô: "Về đâu? Bây giờ em với anh là một nhà."
2.
Một đêm nọ, Kỷ Ấu Lam đang ngủ mơ màng thì nghe thấy tiếng động Tông Kế đi công tác về. Anh ngồi bệt trên thảm, đang nói lý lẽ với chú mèo nhỏ cô nuôi: "Đó là chỗ của ta, mày ngủ rồi thì ta ngủ ở đâu?"
Mèo nhỏ: "Meo~"
"Mày yêu cô ấy à? Ta yêu cô ấy ít hơn mày chắc?"
Tông Kế rút hai trăm tệ nhét dưới chân mèo: "Cầm tiền rồi làm việc cho kín kẽ, hiểu không?"
Kỷ Ấu Lam cuối cùng cũng được chứng kiến thế nào là "đàn ông ba phần say diễn cho em rơi nước mắt". Nhưng mà, chú mèo của cô thì có lỗi gì cơ chứ?
3.
Lễ kỷ niệm trăm năm thành lập trường Trung học số 19, giữa biển người tấp nập, Tông Kế bị hiệu trưởng giữ lại nói chuyện. Kỷ Ấu Lam đứng trước bảng tin chờ anh, bỗng nhiên thoáng thấy biệt danh của mình.
Đó là một tác phẩm thư pháp đã ngả màu thời gian, ẩn giấu bốn chữ cuối: "Lòng mến Tiểu Cửu". Người viết: Lớp 12-1, Tông Kế.
Bình luận