NovelToon NovelToon

Chương 7

Thẩm Nghi không phải hát loạn, ngược lại, cô hát rất hay. Thời trung học, Thẩm Nghi từng ôm guitar cùng đám bạn xấu lang thang khắp công viên, đường phố, bờ hồ, chỗ nào cũng có thể hát.

Lúc này, cô chỉ là ngân nga theo phía sau, vậy mà câu nào cũng đúng điệu, âm cuối như mang theo móc câu đầy êm tai.

Nhưng khi bài hát gây nghiện này lặp lại đến lần thứ hai, Ôn Triệt đưa tay tắt nhạc.

Vừa vặn phía trước là đèn đỏ, Ôn Triệt đạp phanh xe, vô cảm quay đầu lại.

Thẩm Nghi vẫn đang ngân nga theo sau, nghe thấy giọng người đàn ông ẩn chứa sự cảnh cáo: "Thẩm Nghi."

"Em đây." Thẩm Nghi vô tội nhìn lại.

Ôn Triệt: "Ngậm miệng laị."

Đây chẳng phải là thẹn quá hóa giận sao. Thẩm Nghi không phục, trong lòng khẽ "xì" một tiếng. Sau đó, im lặng.

Vài giây sau. 

"Ôn tổng, em hát không hay sao?" 

"Ôn tổng." 

"Ôn tổng?"

Ôn Triệt bị làm phiền đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi, anh chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, hít sâu một hơi nói: "Gọi nữa thì xuống xe."

Dưới uy quyền, Thẩm Nghi cúi đầu. Cô hằn học bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Thật không có lễ phép."

Nghe thấy người phụ nữ này đổi trắng thay đen một cách vô lý, Ôn Triệt cười lạnh, anh nheo mắt: "Em nói cái gì?"

Thẩm Nghi cao giọng: "Em nói anh rất không có lễ phép!" 

Một giây sau, lại yếu ớt bổ sung thêm một câu: "Sao chẳng chào hỏi tiếng nào đã trực tiếp đi vào lòng em rồi."

Ôn Triệt: "..." 

Anh câm nín xoa xoa lông mày, biểu cảm thay đổi một hồi lâu, cuối cùng không nhịn được, trong mắt lướt qua một tia cười cực nhẹ.

Nhưng chỉ trong chốc lát, biểu cảm của Ôn Triệt trở lại lạnh nhạt, không còn chút ý vị đùa giỡn nào nữa. "Thẩm Nghi." 

Anh lạnh lùng gọi: "Trước khi làm bất cứ việc gì, em có từng nghĩ đến hậu quả chưa?"

"Nghĩ rồi mà." Thẩm Nghi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, gằn từng chữ: "Em muốn theo đuổi anh."

Ánh mắt Ôn Triệt bình thản: "Tại sao muốn theo đuổi anh?"

"À..." Thẩm Nghi cân nhắc từ ngữ, tìm kiếm lý do.

Thực ra không có lý do gì cả. Tỉnh dậy người nhìn thấy chính là anh, nói thích thì thích thôi, thuận lý thành chương cứ như thể cô vốn dĩ nên yêu anh vậy.

"Nhất kiến chung tình." Thẩm Nghi cảm thấy câu này của mình rất thành thật.

Nhưng biểu cảm của Ôn Triệt không hề có lấy một chút dao động, thậm chí ngay cả ý cười nơi đuôi lông mày cũng biến mất.

Vừa lúc này, đèn giao thông phía trước chuyển màu, Ôn Triệt im lặng nổ máy lái xe.

Thẩm Nghi bị phản ứng của anh làm cho lửng lơ, đang định bổ sung vài câu, Ôn Triệt đột nhiên cắt đứt sự tĩnh lặng. "Em đối với ai cũng như vậy sao?"

Thẩm Nghi ngẩn người, nghe thấy Ôn Triệt thấp giọng hừ một tiếng từ trong cổ họng, chậm rãi lặp lại bốn chữ "nhất kiến chung tình".

Vẻ lạnh lùng lại hiện lên trên gương mặt anh: "Em theo đuổi người khác chỉ biết dùng mỗi chiêu này thôi sao?"

"Không phải đâu." Thẩm Nghi theo bản năng cãi lại, chống cằm nhìn gương mặt thanh tú của người đàn ông.

Ôn Triệt sở hữu một khung xương mặt rất chuẩn, đường nét mượt mà, mỗi một chỗ đều mọc vô cùng hợp lý, thuộc loại càng nhìn càng cuốn hút, mê người đến tận xương tủy. Nghe thấy lời này, anh khẽ nhướn mày, đôi mắt đen láy nhìn về phía cô. Thẩm Nghi cảm thấy mình bị mê hoặc, lời tán tỉnh cứ thế tuôn ra.

"Em còn biết 'năm chiêu trừ bốn chiêu' nữa cơ." Đôi mắt cô lấp lánh sóng nước, đến cả đuôi mắt cũng mang theo ý cười, cong môi nói nốt câu sau: "Anh đúng là đẹp trai 'có một chiêu' thật đấy." (Chơi chữ: Có một bộ/Có một chiêu: rất có nghề/rất cừ).

Ôn Triệt: "..."

Trong xe im phăng phắc. Ôn Triệt nhìn cái đầu của Thẩm Nghi bằng một ánh mắt vô cùng phức tạp. Dưới lớp tóc mái thưa thớt, chỗ đó vẫn còn vết sẹo mờ nhạt do vụ tai nạn để lại.

Mặc dù anh không nói lời nào, nhưng Thẩm Nghi vẫn cảm nhận được sự giễu cợt sâu sắc hơn cả lời nói.

Cuối cùng. Cảm giác xấu hổ đã bỏ nhà đi bụi nhiều ngày cũng quay về, Thẩm Nghi lâu lắm rồi mới vì ngượng ngùng mà co quắp cả ngón chân.

Quãng đường sau đó Ôn Triệt lái rất nhanh, Thẩm Nghi có thể cảm nhận được qua không khí tâm trạng muốn nhanh chóng "dỡ hàng" của anh.

Chiếc Bentley dừng lại trước tòa chung cư của Thẩm Nghi, Ôn Triệt im lặng quay đầu nhìn cô, ý tứ đuổi khách rõ ràng.

Thẩm Nghi biết mình đã làm hơi quá, cô chậm chạp tháo dây an toàn, còn định biện bạch thêm vài câu: "Cái đó."

"Cạch" một tiếng, cửa xe tự động mở khóa. 

Ôn Triệt: "Cô Thẩm cứ tự nhiên."

"Ha... ha." Thẩm Nghi cười gượng hai tiếng: "Anh thật là chu đáo quá."

Cô nắm lấy tay cầm, xuống xe, đóng cửa, đi một bước lại ngoảnh đầu ba lần.

Nhưng vừa xoay người, Thẩm Nghi chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng quay lại, câu "kết bạn WeChat đi" còn chưa kịp thốt ra, chiếc xe lại không thèm dừng lại lấy nửa giây, lao vút đi thật xa.

Thẩm Nghi: "." 

Cô đứng tại chỗ, tồn tại cùng vài làn khói xe. Sau đó, đầy vẻ oán hận, cô dùng sức giậm chân mấy cái.

Trên đời không có việc gì khó. Đúng vậy. Trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền. Rồi sẽ có một ngày, Thẩm Nghi cô nhất định phải khiến Ôn Triệt khóc lóc gọi bằng cha!

"Ha ha ha ha ha ha..." Lương Ý cười đến mức không thở ra hơi: "Nghi Nghi, cái này của cậu không phải là nữ truy nam cách tầng sa, mà là cách lớp thép rồi."

Bận rộn cả cuối tuần, đến tối chủ nhật, Thẩm Nghi mới có thời gian rảnh nằm trên giường gọi điện thoại cho Lương Ý.

"Đừng nhắc đến nữa." Thẩm Nghi chỉnh lại mặt nạ, giọng chẳng mấy vui vẻ: "Đừng có cười nữa, hiến kế đi bảo bối."

Lương Ý nghĩ một chút: "Vậy cậu thấy Ôn Triệt đang thả thính cậu à?"

"Chính miệng gã đàn ông chó đó nói mà." Thẩm Nghi cười lạnh.

"Không giống nha." Lương Ý nói: "Cậu không biết đâu, lúc cậu chưa tỉnh, Ôn Triệt hoàn toàn là trạng thái của một nam phụ thâm tình luôn, tớ còn tưởng là nợ tình cậu gây ra ở đâu đó chứ."

Thẩm Nghi "hừ" một tiếng: "Vậy là bây giờ anh ấy bị tâm thần phân liệt rồi sao?"

"Ừm... suy đoán của tớ là, liệu có phải người bạch nguyệt quang kia của anh ấy trông rất giống cậu không?" 

Lương Ý nói như thật: "Cho nên anh ấy muốn tiến tới lại không dám tiến tới, muốn phản bội lại không thể phản bội, đang ở trong một trạng thái vô cùng rối rắm."

Thẩm Nghi từ từ ngồi thẳng dậy, suýt chút nữa là đưa bút cho Lương Ý viết tiếp luôn rồi. Cô thực sự không ngờ Lương Ý có thể nghĩ ra một bộ tiểu thuyết cẩu huyết lâm li bi đát như vậy. Nhưng nghĩ kỹ lại, hình như thực sự có một chút đạo lý.

"Vậy ý của cậu là anh ấy coi tớ là người thay thế?" Thẩm Nghi buồn nôn muốn chết, hằn học nói: "Cậu xem tớ có san bằng cái người bạch nguyệt quang gì đó của anh ta không."

Thẩm Nghi xưa nay luôn tự tin, Lương Ý cũng cho rằng cô có vốn liếng đó, cổ vũ: "Cố lên, hạ gục anh ấy!!! Không ai có thể không thích Nghi Nghi nhà chúng ta đâu!!!"

Sau khi gọi điện cho Lương Ý, Thẩm Nghi như được tiếp thêm năng lượng, bùng cháy lại ý chí chiến đấu. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Ôn Triệt có thể thông qua cô mà nhớ nhung bạch nguyệt quang, trong lồng ngực liền bùng lên một ngọn lửa hừng hực.

Cô trằn trọc trở mình vài lần trên giường, vốn định suy nghĩ xem nên quyến rũ người ta thế nào, nhưng chẳng mấy chốc, rốt cuộc không chống lại được sự mệt mỏi của cơ thể, trong cơn mơ màng liền chìm vào giấc ngủ.

Đêm hôm đó, Thẩm Nghi mơ thấy một giấc mơ. Bối cảnh trong mơ là ngôi trường cấp ba cũ của cô, trường trung học Tô Thành. Mà Thẩm Nghi đã tham gia vào một bộ phim thanh xuân vườn trường mang theo cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Cảm giác này vô cùng đặc biệt. Nhân vật chính trong giấc mơ là cô, nhưng ký ức đó lại không biết có phải là thật hay không.

Mùa hè rực rỡ, tiếng ve kêu. Trường Tô Thành kỷ luật nghiêm ngặt, tiếng chuông tự học buổi tối vừa vang lên, cổng lớn đã đóng chặt.

Thẩm Nghi mới chuyển trường đến chưa đầy một tháng, đã quen đường cũ trèo lên bức tường bao quanh ở cổng sau. Trường Tô Thành nhiều học sinh giỏi, học sinh cá biệt thà bị ghi lỗi chứ cũng chẳng thèm leo tường, thế nên chỗ này vô cùng vắng vẻ và hẻo lánh. Cây leo bám đầy tường, góc tường còn có một cây phong già.

Trên tường bao có gió thổi qua, xua đi cái nóng nực của hoàng hôn. Ánh nắng chiều thu lại những tia sáng cuối cùng, cho đến khi góc nhỏ này hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Thẩm Nghi ngồi trên tường, cổ tay bị muỗi đốt mấy nốt to đùng, nhưng chẳng muốn quay lại lớp chút nào. Dùng lời của Thẩm Quang Diệu mà nói thì chính là ngỗ nghịch. Nếu không cô cũng chẳng bị ném như một đống rác về nhà ngoại ở Tô Thành.

Không biết qua bao lâu, Thẩm Nghi gần như hòa mình vào góc nhỏ đầy bóng cây và dây leo này.

Cho đến khi phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân cực nhẹ, tiếp theo là tiếng vải vóc ma sát. Có người động tác nhanh nhẹn trèo lên tường bao, nhìn vẻ như sắp nhảy xuống, Thẩm Nghi đang trốn trong bóng tối liền động đậy.

Cô lấy điện thoại ra, ánh sáng trắng bệch hắt lên cằm, cô thè lưỡi, đôi mắt trợn ngược như mắt cá chết. Cảnh tượng quái dị trước mắt này, bất cứ ai nhìn thấy cũng có thể bị dọa chết tại chỗ. Người kia cũng không ngoại lệ. Dáng người vốn dĩ nên hạ xuống vững vàng cuối cùng lại bị trượt một cái, trong chốc lát, dưới đất truyền đến một tiếng rên hừ hừ.

Bức tường này không cao không thấp, nhảy xuống sẽ không có chuyện gì lớn, nhưng chắc chắn là sẽ đau.

Thẩm Nghi bình thản liếc nhìn kẻ ngông cuồng to gan lớn mật giống mình ở dưới tường. Cô nhẹ nhàng nhảy xuống, dùng mũi chân chạm chạm vào chàng trai vẫn đang bán quỳ dưới đất, nghiêng đầu, tươi cười rạng rỡ nói: "Xin lỗi nhé, dọa cậu sợ rồi."

Chàng trai trước sau không quay đầu lại, anh ôm lấy đầu gối, răng cắn môi dưới, Thẩm Nghi chỉ có thể nhìn thấy một nửa góc mặt nghiêng lộ ra dưới lớp tóc mái thưa. Da rất trắng, kiểu phát sáng trong đêm tối vậy.

"Cậu cố ý." Giọng chàng trai rất lạnh, trong trẻo như ngọc đá.

Sau đó, chàng trai vịn đầu gối đứng dậy, bước chân rất chậm, có chút khập khiễng. Anh rất cao, mang theo vẻ thanh mảnh của thiếu niên, bộ đồng phục rộng rãi mặc trên người vẫn hiên ngang như trúc.

Thẩm Nghi thong thả đi theo sau anh: "Cậu có sao không, có cần tớ đưa cậu đến phòng y tế không?"

Chàng trai không đáp. Thẩm Nghi biết anh giận rồi. Cũng đúng, là cô thì cô cũng giận.

"Cậu học lớp nào? Tớ đi mua chút thuốc cho cậu."

Chàng trai vẫn im lặng, thậm chí còn kéo cái chân phải rõ ràng đang bị thương đi nhanh hơn một chút. Chỗ này hẻo lánh, phía trước còn có một rặng trúc, đang lúc tự học tối, cơ bản chẳng có ai đi qua đây.

Thẩm Nghi nảy sinh ý xấu, thầm nhủ trong lòng một câu "rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt", dứt khoát tiến lên trực tiếp đỡ lấy chàng trai.

Cô có dáng người cao ráo, hồi nhỏ có học qua Judo, sức lực cũng không nhỏ. Cái đỡ này dùng lực rất lớn, suýt chút nữa là vác luôn người ta lên.

Thẩm Nghi sốc người anh lên một chút, câu nói "Cậu là hoa quý à sao mà nhẹ thế" định thốt ra lại nghẹn nơi cổ họng sau khi nhìn thấy gương mặt anh, biến thành một câu: "Cậu... nhẹ thật đấy."

Nhưng câu này hiển nhiên cũng chẳng tốt lành gì, sắc mặt chàng trai càng lúc càng đen, trong mắt chứa đầy sự giận dữ: "Buông ra." 

Thẩm Nghi vô lại nhe răng cười: "Tớ không buông, có giỏi thì cậu đánh tớ đi."

Phần lớn trọng lượng của chàng trai đều đè lên vai cô, ngặt nỗi đầu gối chân phải không dùng lực được, anh tức đến mức mím chặt môi, đến cả mặt cũng đỏ lên.

Mà Thẩm Nghi không chớp mắt nhìn vào góc mặt nghiêng của anh, trong mắt lóe lên những tia sáng kỳ lạ. Một lúc sau, cô đột ngột rũ mi mắt, che giấu đi sự u ám sắp không kìm nén được. Ý nghĩ xấu xa từng lóe lên vì cực kỳ hận Thẩm Ngoãn Ngoãn, sau khi nhìn thấy chính chủ (nam thần của Thẩm Ngoãn Ngoãn), liền bùng cháy hừng hực. Cô bất động thanh sắc hỏi: "Cậu tên là gì vậy bạn học?" 

Chàng trai ngoảnh mặt đi.

Thẩm Nghi cảm thấy có chút buồn cười. Sao mà thù dai lại còn hẹp hòi, còn nhát gan nữa, đúng là giống hệt như một đóa hoa quý vậy.

"Cậu học khối mấy?"

Chàng trai dường như không muốn tiết lộ một chút thông tin nào: "Cậu hỏi nhiều thế làm gì?"

"Được rồi tớ không hỏi nữa." Thẩm Nghi gật đầu: "Tớ thấy cậu giống như đàn em, học lớp 10 phải không?"

Chàng trai: "..." 

Anh đang nghiến răng: "Tôi học lớp 11." 

Đúng là cái gã đàn ông luôn có lòng tự tôn cao ngất.

"Ái chà." 

Thẩm Nghi cười: "Hóa ra là đàn anh ạ."

Chàng trai: "."

Thẩm Nghi lại hỏi: "Anh có quen Thẩm Ngoãn Ngoãn không, cô ta là người... em quen." 

Hai chữ "chị gái" đáng tởm kia, rốt cuộc cô cũng chẳng thể gọi ra được.

"Không quen." 

Thẩm Nghi đổi lời, ý cười không chạm tới đáy mắt: "Xin lỗi, em nhớ nhầm rồi, cô ta tên là Liêu Ngoãn Ngoãn."

Biểu cảm của chàng trai cuối cùng cũng có chút dao động: "Em muốn hỏi cái gì?"

Thẩm Nghi lại đánh trống lảng: "Em nhớ ra phòng y tế buổi tối không mở cửa."

Chàng trai thuận thế muốn thoát khỏi cô: "Tôi quay lại lớp."

Thẩm Nghi cũng không cưỡng ép, nói buông tay là buông ngay: "Được thôi."

Chàng trai đi không nhanh, chân phải rõ ràng không dám dùng lực. Thẩm Nghi đút tay vào túi quần, thong thả đi theo sau anh, từ con đường nhỏ trong rặng trúc theo đến tận dưới chân tòa nhà giảng đường khối 11.

Nghe thấy tiếng bước chân phía sau luôn không nhanh không chậm, anh quay đầu lại, bờ môi mím chặt, cả khuôn mặt đầy vẻ phiền phức kiểu "sao em còn chưa đi".

"Em đưa anh lên." Thẩm Nghi cười vẻ cà lơ phất phơ: "Dù sao cũng là do em gây ra, phải chịu trách nhiệm đến cùng chứ."

Chàng trai dứt khoát không thèm quan tâm đến cô nữa, vịn cầu thang cúi người đi lên lầu. Thẩm Nghi từng bước đi theo, thấy anh lên tầng cao nhất, đi đến trước cửa một lớp học nhỏ. Biển số lớp hiển thị: [0]

Thẩm Nghi nhìn thấy, trong lòng "ồ" lên một tiếng. Là đại học bá nha. Năm nay kỳ thi đại học vừa mới kết thúc, khối 11 với tư cách là đội quân dự bị cho năm sau, cách đây không lâu vừa phân vào cái lớp chọn chỉ có ba mươi người toàn khối này.

Nghĩ đến động tác leo tường thuần thục của anh, Thẩm Nghi cười lạnh trong lòng. Giả vờ ngoan.

Trong lớp không có giáo viên, tất cả đều đang vùi đầu tự học, chính là cơ hội cho anh đi lại tự nhiên. Chàng trai quen cửa quen nẻo đẩy cửa sau đi vào, trước khi vào còn quay đầu lạnh lùng liếc cô một cái.

Thẩm Nghi cười rạng rỡ với anh, "rầm" một tiếng, cửa bị đóng lại. Đúng là cái đồ hẹp hòi, cô thầm lẩm bẩm trong lòng.

Thẩm Nghi dứt khoát trốn luôn tiết tự học tối, lại leo tường lần nữa ra ngoài tìm tiệm thuốc. Cô không biết anh bị ngã ra làm sao, nên mua sạch sành sanh tất cả các loại thuốc bôi trầy xước bầm tím. Khi lại đứng ở cửa lớp 0, vừa vặn là lúc tan tiết tự học.

Trong lớp có bạn học ra ngoài hóng gió. Ba hai nam sinh vừa thảo luận đề vừa bước ra khỏi lớp, ngẩng mắt nhìn thấy Thẩm Nghi đang tựa vào lan can với tư thế tùy hứng, liền khựng bước chân, mắt không ngừng liếc về phía cô.

"Chào các anh." Thẩm Nghi cười lộ răng với họ: Em tìm người lớp các anh..." 

Ai, ai cơ chứ. Thẩm Nghi bị khựng lại.

Đúng lúc này, ánh mắt cô vô tình chạm vào bóng dáng cao ráo vừa bước ra ở cửa. Đôi mắt đen của chàng trai vừa đẹp vừa thâm trầm, giống như một hồ nước trong vắt, lúc này đang nhìn chăm chằm vào cô.

Mắt Thẩm Nghi lập tức sáng lên, lớn tiếng nói với mấy nam sinh kia: "Anh ấy! Người em tìm chính là anh ấy! Anh ấy tên là gì!"

Mấy nam sinh quay đầu lại, thấy người tới thì bừng tỉnh đại ngộ. "Cậu ấy à." 

Có nam sinh cười như lẽ đương nhiên: "Cậu ấy tên là..."

Tên là, tên là gì!? Chưa bao giờ Thẩm Nghi cảm thấy cấp bách như lúc này. Mà đúng vào giây phút này. Một tràng chuông điện thoại bất chợt vang lên bên tai, tàn nhẫn cắt đứt giấc mơ.

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]