NovelToon NovelToon

Chương 16

Thẩm Nghi không hề chú ý đến sự cứng đờ của Ôn Triệt.

Cô cúi đầu, hốc mắt hơi đỏ, không thể tránh khỏi bị cảm xúc trong giấc mơ chi phối, hồi lâu vẫn không thể thoát ra được.

Ôn Triệt tách cô ra khỏi lòng mình, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng khàn đặc: "Em nhớ ra anh ấy là ai rồi sao?"

Thẩm Nghi thất thần lắc đầu.

"Em..." Cô khựng lại: "Vẫn không nhớ ra được."

Ôn Triệt im lặng, rồi đột nhiên bật cười.

Anh trầm giọng: "Cho nên em đã làm chuyện gì hổ thẹn với lương tâm, mới sợ đến mức này?"

Nhưng ánh mắt người đàn ông đen kịt, hòa vào màn đêm vô tận, trông thì như đang cười, nhưng không thể tìm thấy một tia ý cười nào trong mắt anh.

Bị hỏi như vậy, Thẩm Nghi dần dần bình tĩnh lại.

Cô cũng cuối cùng nhận thức được sự thất thố của mình.

Chuyện từng vì muốn trả thù Thẩm Ngoãn Ngoãn mà trêu đùa tình cảm của người yêu cũ, tuyệt đối không thể để Ôn Triệt biết được.

Người đàn ông này có khả năng nhạy bén gần như đáng sợ, cũng từng bị người khác lừa dối tình cảm, nếu để anh biết cô đã từng làm chuyện như thế, đừng nói là theo đuổi được anh, khả năng "không bao giờ nhìn mặt nhau nữa" cũng có thể xảy ra.

Thế là Thẩm Nghi cười gượng hai tiếng, ngượng nghịu nói: "Em làm gì có chuyện gì hổ thẹn với lương tâm chứ, anh đừng có nói lung tung."

Cô mở mắt nói dối: "Em và mối tình đầu là chia tay trong hòa bình."

Ôn Triệt lần này thật sự cười, anh gằn giọng: "Hòa bình? Hòa bình đến mức này mà còn gặp 'ác mộng' sao?"

Người đàn ông nhấn mạnh hai chữ "ác mộng", giọng điệu đầy vẻ giễu cợt.

Thẩm Nghi nghẹn lời, đột nhiên cảm thấy Ôn Triệt người này thật là khó nhằn đến chết đi được.

"Em mơ thấy anh ấy bao nhiêu năm qua vẫn không quên được em, khóc lóc nói không có em thì không sống nổi, em chạy cũng không thoát được." Thẩm Nghi khoanh tay, chẳng cần biết anh có tin hay không, cứ thế tuôn ra: "Anh ấy thật sự yêu em lắm đấy."

"Anh cũng chỉ thắng ở chỗ hiện tại em thích anh thôi." Cô lại lén lút liếc nhìn Ôn Triệt: "Có phải nên có chút cảm giác cấp bách rồi không?"

Cô đợi xem phản ứng của Ôn Triệt, nhưng người đàn ông lại không chút biểu cảm, thậm chí chút dịu dàng hiếm hoi trên mày mắt cũng tan biến sạch sẽ, đôi môi mỏng thốt ra hai chữ vô cùng lạnh lùng: "Xuống xe."

Thẩm Nghi: "..."

Này, Cupid đấy à? Làm ơn cho anh ta độc thân đến già luôn đi, cảm ơn.

Nụ cười trên mặt cô biến mất, cô bĩu môi, hậm hực đưa trả chiếc áo vest cho Ôn Triệt, sau đó cầm túi xuống xe.

Ôn Triệt không thèm quay đầu lại mà trở về ghế lái.

"Cảm ơn bữa ăn đêm của Ôn lão bản nhé." Thẩm Nghi đứng ngoài cửa sổ xe, hai tay giơ trên đầu làm thành hình trái tim lớn hướng về phía Ôn Triệt: "Bắn tim nè~"

Ôn Triệt nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, rồi mắt nhìn thẳng phía trước quay đầu lái xe đi.

"Uỳnh" một tiếng nhấn ga, chiếc Bentley nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt, để lại vài làn khói xe tan tác.

Nụ cười của Thẩm Nghi cứng đờ trên mặt.

Không, làm ơn Thần Ái tình Cupid hãy dùng mũi tên đâm chết anh ta luôn đi, cảm ơn.

Sau khi Ôn Triệt rời đi, Thẩm Nghi đứng dưới lầu một lúc, tinh thần vừa mới gắng gượng dậy bắt đầu uể oải hẳn đi, cảm giác rơi tự do trong giấc mơ vẫn chân thực đến mức như thể vừa mới xảy ra.

Cô xoa xoa giữa mày đang nặng trĩu, chậm rãi bước vào tòa chung cư.

Về nhà tắm rửa, nằm trên giường, Thẩm Nghi mở mắt nhìn trần nhà, mỗi khi sắp ngủ thiếp đi, cảm giác mất trọng lượng và tuyệt vọng trong mơ lại quay cuồng trong não hết lần này đến lần khác, khiến cô giật mình tỉnh giấc vài lần.

Trằn trọc đến nửa đêm về sáng, cô mới chợp mắt được một chút.

Bảy giờ sáng, tiếng chuông báo thức điện thoại vang lên, Thẩm Nghi ôm chăn ngồi dậy, vò mái tóc rối bù, nghĩ đến việc phải đi làm, đầu cô mệt mỏi đến mức muốn nổ tung.

Đến công ty vừa vặn chín giờ. Lớp trang điểm nhạt không che giấu được sự mệt mỏi, Thẩm Nghi pha cà phê, nốc vài ngụm lớn mới hơi tìm lại được chút tỉnh táo.

Nhiệm vụ công việc mà Linda giao vẫn nặng nề như cũ, Thẩm Nghi không dám lơ là, liên tục "cày cuốc" mấy ngày liền, mới gắng gượng được đến thứ sáu.

Chiều thứ sáu, gần đến cuối tuần, không khí làm việc ở Đỉnh Việt mới xem như nhẹ nhàng hơn một chút.

Thẩm Nghi xoa xoa thái dương, nhấn lưu bản báo cáo đánh giá đã viết suốt một tuần, lúc này mới thở phào một hơi dài nhẹ nhõm.

Có đồng nghiệp đi ngang qua chỗ cô ngồi, trêu chọc: "Nhìn xem, mới có một tuần thôi mà sắc mặt của Tiểu Thẩm nhà mình đã từ táo đỏ biến thành táo xanh rồi."

Trịnh Lâm nghe vậy, ngẩng đầu nhìn Thẩm Nghi từ phía trên màn hình máy tính, quan tâm hỏi: "Có phải áp lực lớn quá không? Có khó khăn gì cứ nói với tôi, tôi có thể..."

Lời chưa nói hết, có nữ đồng nghiệp chậc lưỡi cười, cố ý trêu chọc: "Trịnh Lâm, người ta áp lực cũng lớn lắm nè~ sao anh không giúp người ta?"

Mặt Trịnh Lâm lập tức đỏ bừng, ấp úng không nói nên lời.

Thẩm Nghi giải vây giúp anh ta: "Anh Trịnh không cần khách sáo, công việc em lo được, chỉ là dạo này ngủ không ngon giấc thôi."

Lời này là thật.

Kể từ sau cơn ác mộng lần trước, Thẩm Nghi không tài nào ngủ ngon được nữa, thường xuyên bị giật mình tỉnh giấc giữa đêm vì cảm giác mất trọng lượng đáng sợ.

Nhiều ngày thiếu ngủ khiến Thẩm Nghi tiều tụy đi nhiều, mất đi một nửa sức sống so với thường ngày.

May mà ngày mai là cuối tuần, có thể điều chỉnh lại thời gian nghỉ ngơi. Thẩm Nghi vừa nghĩ vừa thu dọn túi xách, đang đợi đến giờ tan làm thì bỗng nghe thấy Linda gọi mình: "Tiểu Thẩm, qua đây một chút."

Thẩm Nghi khựng lại, đi tới: "Chị Linda, chị tìm em có việc gì không ạ?"

Linda quan sát cô vài cái, mỉm cười nói: "Tối nay Tưởng tổng có một bữa tiệc xã giao có gọi chị, chị nghĩ hay là cũng đưa em theo để mở mang tầm mắt."

Mong muốn tan làm tan thành mây khói, tuy trong lòng Thẩm Nghi kháng cự nhưng ngoài mặt không biểu lộ chút nào, ngoan ngoãn nhận lời.

"Vâng ạ." Linda vỗ vỗ khuôn mặt tinh xảo của Thẩm Nghi, gật đầu rất hài lòng: "Vậy chúng ta đi ngay bây giờ."

Địa điểm ăn tối được ấn định tại khách sạn Quân Trạch, là một khách sạn đẳng cấp hàng đầu ở thủ đô, sừng sững tọa lạc giữa trung tâm thành phố, vô cùng phồn hoa.

Thẩm Nghi mang theo cái đầu choáng váng, đứng trước khách sạn, để mặc Linda dẫn cô vào phòng bao của khách sạn.

Họ đến sớm nhất, Linda vừa gọi món vừa không ngừng dặn dò Thẩm Nghi: "Hôm nay người ăn cơm cùng chúng ta là Trịnh tổng của công nghệ Dung Sáng, vì dự án công nghệ Lục Nguyên mà không hòa thuận với Ôn tổng."

Thẩm Nghi gật đầu, nhớ ra Chu Hiến đã từng nói về việc này.

"Nhưng làm ăn thì làm gì có kẻ thù vĩnh viễn, hôm nay Tưởng tổng đến chính là để giảng hòa, em phải thể hiện cho tốt, dỗ cho Trịnh tổng vui vẻ, thì nhiệm vụ này coi như hoàn thành."

Gần như ngay lập tức, Thẩm Nghi đã hiểu ra ý định Linda đưa cô đến đây, lòng cô dần chùng xuống.

Cũng cuối cùng hiểu được, tại sao không đưa người khác đi mà lại đưa một thực tập sinh như cô theo.

Những quy tắc ngầm nơi công sở này cô không phải không biết, ngược lại, chính cô còn hiểu rất rõ những chiêu trò trong đó.

Chỉ là Thẩm Nghi không biết... chuyện này có phải do Ôn Triệt ngầm cho phép hay không.

Hay là anh biết.

Nhưng vẫn để cô đến.

Thẩm Nghi im lặng nghe Linda nói, tay lại nắm chặt điện thoại, đáy lòng dâng lên một nỗi buồn mà chính cô cũng chưa từng nhận ra.

Cô nghĩ một cách hằn học.

Trên đời này đúng là chẳng có người đàn ông nào tốt cả.

Gọi món xong, Linda dẫn Thẩm Nghi trở lại phòng bao.

Ai ngờ vừa đẩy cửa vào, vị trí chủ tọa đã có người ngồi. Ôn Triệt, Tưởng Thắng, mỗi người ngồi một bên, phía dưới còn ngồi vài người đàn ông xa lạ. Trịnh Thành, người đã gặp ở hội nghị thượng đỉnh tài chính lần trước, vẫn chưa đến.

Linda nhiệt tình chào hỏi mọi người, đưa Thẩm Nghi ngồi ở dãy ghế dưới.

Thẩm Nghi không mấy hứng thú, miễn cưỡng ứng phó, chịu đựng những ánh mắt dò xét đầy hứng thú kia, sự bực bội trong lòng đạt đến đỉnh điểm.

Trong một dịp như thế này lại đưa theo một thực tập sinh, còn là một người cực kỳ xinh đẹp, Ôn Triệt cau mày, thấp giọng hỏi Tưởng Thắng: "Sao lại đưa cô ấy đến?"

Tưởng Thắng là một doanh nhân tinh ranh, không có lợi thì không dậy sớm, ông ấy giả ngu: "Cô ấy nào?"

Ôn Triệt không nói gì, nhưng sắc mặt lạnh xuống.

Ánh mắt anh lướt xuống Thẩm Nghi ở dãy dưới. Mấy ngày không gặp, cô gầy đi nhiều, quầng thâm dưới mắt hiện rõ.

Anh không nhịn được mà nhíu mày.

Áp lực công việc lớn đến vậy sao?

Ánh mắt anh dừng lại hơi lâu, khiến Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn về phía anh, nhưng so với thường ngày, lần này cô tỏ ra đặc biệt lạnh nhạt, đôi mắt mỹ nhân đen lánh như lưỡi dao.

Nhưng chỉ một giây sau, cô đã dời mắt đi.

Dáng vẻ lạnh lùng của người phụ nữ có thể làm bỏng mắt người khác, giống hệt như năm đó. Trong khoảnh khắc, Ôn Triệt thậm chí ngỡ rằng cô đã khôi phục trí nhớ, đầu ngón tay hơi lạnh đi.

Trên mặt anh không có chút biến động nào, dặn dò: "Thẩm Nghi, đi hỏi phục vụ xem bao lâu nữa thì lên món."

Nghe thấy giọng nói ra lệnh của người đàn ông, Thẩm Nghi liền thấy bực. Cô nhếch môi, lên tiếng đáp lại với vẻ cười như không cười, rồi quay người đi ra ngoài.

Nụ cười của Linda ngồi bên cạnh hơi tắt, ánh mắt dò xét đảo quanh trên mặt Thẩm Nghi.

Thẩm Nghi không tâm trí đâu mà quản cô ấy nghĩ gì, vừa đi vừa chửi thầm trong lòng.

Cô đẩy cửa ra, ngay khi cửa vừa đóng lại, điện thoại đột nhiên rung lên hai tiếng.

Ôn Kiều Hoa: [Không cần quay lại nữa, về nhà nghỉ ngơi đi]

Thẩm Nghi ngẩn ra.

Cơn giận đầy lồng ngực bỗng chốc tan biến.

Cô vô thức nở nụ cười, đang định gửi lại một nhãn dán vui vẻ đến mức xoay vòng vòng, thì trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến một giọng nam: "Sao cháu lại ở đây?"

Thẩm Nghi giật mình ngẩng đầu, thấy Chu Hiến đang sải bước đi tới lối thông của phòng bao, cô theo bản năng cất điện thoại đi, kinh ngạc nói: "Cậu?"

"Cháu làm gì ở đây?" Ánh mắt Chu Hiến rơi vào phòng bao sau lưng cô, cau mày lại: "Ăn cơm với ai?"

Thẩm Nghi lắc đầu: "Bây giờ không cần ăn nữa rồi, chấu đang định về đây." 

Cô lại hỏi: "Cậu có buổi tiếp khách ạ?"

Chu Hiến nhìn thời gian: "Cháu quên rồi sao? Bữa tiệc của Thẩm Quang Diệu chính là vào hôm nay."

"Ồ." Giọng Thẩm Nghi lập tức lạnh xuống.

Chu Hiến: "Đã gặp rồi thì cùng đi thôi."

Anh quan sát sắc mặt của Thẩm Nghi, nghiêm túc nói: "Sớm muộn gì cháu cũng phải đối mặt với bọn họ."

Mọi tâm trạng tốt đẹp của Thẩm Nghi biến sạch.

Cô kìm nén sự phản cảm mang tính bản năng, gật đầu với Chu Hiến.

Chu Hiến hất cằm: “Cháu đi phía trước đi."

"Cậu ở phía sau cháu."

Dường như để dằn mặt Đỉnh Việt, nhóm người của Trịnh Thành canh đúng giờ mới thong thả đến muộn.

Sau vài câu chào hỏi xã giao, Trịnh Thành cũng chẳng khách sáo, trực tiếp ngồi vào vị trí chủ tọa giữa Ôn Triệt và Tưởng Thắng. Trịnh Thành nổi tiếng là lỗ mãng trên thương trường, không chịu thua thiệt, lần này trực tiếp ngã một cú đau điếng ở chỗ Ôn Triệt, trong lòng vẫn luôn nghẹn một cục tức.

Tưởng Thắng có ý định làm người kết nối, việc gọi Thẩm Nghi đến cũng là hạ sách.

Nhưng liếc nhìn vị trí trống không đằng kia, Tưởng Thắng đã hiểu ra, ông ấy thu hồi ánh mắt, thở dài nhẹ đến mức khó nghe thấy.

Ôn Triệt cái gì cũng tốt, là một nhà đầu tư xuất sắc, khuyết điểm duy nhất chính là giống như cái tên của anh vậy, quá cứng rắn thì dễ gãy.

Cho dù đối mặt với nghịch cảnh khó khăn đến đâu, anh vẫn luôn giữ vững nguyên tắc cuối cùng, ngay cả khi trước mắt có rất nhiều lối tắt.

Tưởng Thắng xoa xoa cằm, ước chừng tối nay Ôn Triệt đại khái là phải uống đến gục.

Đáng tiếc, chuyện mà ông ấy lo lắng, đương sự dường như chẳng hề để tâm, tâm hồn treo ngược cành cây thấy rõ.

Trịnh Thành cố ý chuốc rượu, Ôn Triệt thậm chí không thèm giả vờ từ chối, ai mời cũng uống.

Dù sao cũng đã làm đủ tư thế, Trịnh Thành cũng không còn giữ vẻ kiêu ngạo như lúc đầu, không khí rốt cuộc cũng trở nên hoạt bát hơn, đây cũng là điều mà Tưởng Thắng muốn thấy.

Ôn Triệt tranh thủ lúc ăn cơm, lật xem điện thoại.

WeChat vẫn luôn không có tin nhắn mới nào của cô gửi đến, chú cá nhỏ màu xanh vốn dĩ ngày nào cũng nổi lên đầu danh sách WeChat kia, đột nhiên bặt vô âm tín.

Cô đi rồi.

Đến một chữ cũng không để lại.

Rõ ràng trước đây không phải như vậy.

Hơi rượu bốc lên, Ôn Triệt nắm chặt điện thoại, đầu ngón tay dùng sức đến mức trắng bệch.

Anh hít sâu một hơi, cưỡng ép đè nén cơn giận trong lồng ngực.

Anh biết ngay mà.

Cô chẳng nghiêm túc chút nào cả.

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]