NovelToon NovelToon

Chương 18

Động tác của Thẩm Nghi khựng lại, đôi hàng mi như cánh bướm chớp nhẹ, trong đầu như có pháo hoa bùng nổ.

Người đàn ông này.

Anh ta cuống rồi, anh ta cuống rồi, anh ta cuống rồi.

Thẩm Nghi vén lọn tóc đen ra sau tai, mũi chân rụt rè xoay một vòng. Cô chậm rãi quay người lại, vừa vặn đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Ôn Triệt, rồi nghe anh nói: "Quay lại tăng ca."

Anh nói lại lần nữa thử xem?

Gương mặt anh lạnh lùng: "Kinh nghiệm thực tập sẽ được ghi vào sơ yếu lý lịch của em."

Nắm đấm của Thẩm Nghi bắt đầu cứng lại.

Nhưng cuối cùng, cô chọn đi theo tiếng gọi con tim, sờ sờ tay nắm cửa xe, nghiêm túc nói với Trần Hòa Trạch: "Haha, cái xe này của anh, cảm giác cầm lái không được tốt lắm nha."

Trần Hòa Trạch: "..."

Cô tự tìm bậc thang cho mình: "Cho nên tôi vẫn là đi tăng ca thôi."

Trần Hòa Trạch không cam lòng vì uổng công một chuyến, ném bó hoa hồng vào chiếc xe mui trần: "Này người anh em, thế này là không được tử tế đâu đấy?"

Ôn Triệt mặt không cảm xúc: "Tôi bảo nhân viên của mình tăng ca, có liên quan gì đến anh?"

"Anh..." Trần Hòa Trạch nghẹn họng, nhưng lời chưa nói hết đã bị Ôn Triệt ngắt lời. 

Anh liếc nhìn Thẩm Nghi, có chút thiếu kiên nhẫn: "Đi không?"

Ồ.

Còn khá kiêu căng đấy.

Vẻ ngoài Thẩm Nghi tỏ ra lạnh lùng, nhưng trong lòng không khỏi đắc ý, cô ngẩng cằm, làm bộ dè dặt từng bước nhỏ đi theo sau.

Cô đồng nghiệp vừa rồi còn đi cùng Thẩm Nghi sững sờ tại chỗ, ngay sau đó như phát hiện ra chuyện gì kinh thiên động địa, hít vào một hơi thật sâu.

Thẩm Nghi bám theo Ôn Triệt đi vào tòa nhà công ty. Bước chân anh rất nhanh, sắc mặt trầm xuống như bão tố sắp đến. Cô thong thả đi sau anh, anh không mở miệng thì cô cũng không nói lời nào.

Đến trước cửa thang máy, nhận thấy cô không đuổi kịp, Ôn Triệt dừng lại liếc nhìn cô: "Không nhanh lên?"

Thẩm Nghi khoanh tay, dừng bước cách anh một mét, nghiêng đầu: "Ôn tổng đúng là quý nhân hay quên."

"Lần trước anh còn bảo em tránh xa anh ra một chút."

Ôn Triệt đứng đó nhìn chằm chằm cô hồi lâu, khiến Thẩm Nghi nổi hết cả da gà. Anh bất chợt cười: "Anh cũng từng nói, đừng để anh nhìn thấy em nữa. Em có nghe không?"

Nói lúc nào? Sao cô không nhớ?

Thẩm Nghi ngẩn ra, giây tiếp theo, cổ tay đã bị ai đó nắm lấy kéo mạnh một bước dài. Mùi hương gỗ thoang thoảng bao quanh, suýt chút nữa cô đã đâm sầm vào lồng ngực anh.

Tim cô bỗng hẫng đi một nhịp vì sự mạnh mẽ bất ngờ của Ôn Triệt. Giây sau, cả người cô đã bị kéo vào trong thang máy.

Giờ cao điểm tan tầm đã qua, thang máy vắng lặng không một bóng người. Cánh cửa chậm rãi khép lại, giữa không gian nhỏ hẹp dường như chỉ còn lại hơi thở của hai người.

"Cố ý?" Giọng Ôn Triệt trầm thấp, luồng khí nóng hổi lướt qua bên tai làm tai Thẩm Nghi hơi nóng lên.

Cô cố giữ bình tĩnh, ngước mắt: "Em cố ý cái gì?"

Ánh mắt Ôn Triệt sâu thẳm: "Người đàn ông bên ngoài kia, là một phần tám trăm của em à?"

"Vậy còn Ôn tổng thì sao?" Thẩm Nghi nhếch đôi môi đỏ mọng, kiêu ngạo hỏi: "Cũng muốn làm một phần tám trăm của em à?"

Lực tay anh đột ngột siết chặt khiến cô thấy đau. Thẩm Nghi nhíu mày, hạ thấp giọng: "Đau."

Gương mặt Ôn Triệt tối sầm: "Đau cũng phải chịu."

Nói thì nói vậy nhưng anh vẫn nới lỏng lực tay. Ngón tay thon dài nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, ánh mắt anh lướt qua bộ móng tay đính đá tinh xảo lấp lánh của cô. Cô luôn yêu cái đẹp đến cực hạn, chỗ nào cũng phải tinh tế. Một kẻ theo chủ nghĩa vị kỷ hoàn toàn, kiêu kỳ lại bá đạo, không chịu thiệt thòi dù chỉ một chút.

Thẩm Nghi bị anh ép vào vách thang máy, nhất thời không cử động được. Không hiểu sao phần da thịt nơi cổ tay tiếp xúc với anh bắt đầu nóng ran. Người đàn ông này trông lạnh lùng nhưng thân nhiệt lại rất cao. Khi đứng gần, cô thấy khô cả cổ, tim như muốn nhảy ra ngoài.

Cô khẽ liếc qua bờ vai rộng của anh, nhìn vào bảng điều khiển. Tầng 24 – văn phòng của anh.

Thẩm Nghi khẽ run mi mắt, bắt đầu thấy sợ. Gần đây cô quậy hơi quá, nếu Ôn Triệt thật sự kéo cô vào văn phòng "hành hạ" một trận, cô cũng chẳng có chỗ nào mà kêu oan.

Khí thế của cô yếu dần: "Ôn Triệt..."

"Không có tám trăm đâu." Cô túm lấy vạt áo vest của anh, cụp mắt xuống: "Chỉ có mình anh thôi."

"Không đúng." Cô lại lắc đầu, nhìn anh đầy mong chờ: "Ngay cả anh cũng chưa thuộc về em nữa là."

Ôn Triệt nhìn xuống cô, quan sát kỹ từng nét mặt. Người phụ nữ vừa rồi còn giương nanh múa vuốt giờ đây đã thu lại móng vuốt, ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ.

Cô nhích lại gần anh, tay phải khẽ thoát khỏi sự khống chế của anh, chuyển sang nắm ngược lấy bàn tay anh, mười ngón đan chặt. Cùng lúc đó, cô thì thầm bên tai anh như hơi thở:

"Cho nên, bao giờ thì anh mới là của em đây?"

Như ngọn lửa lan nhanh trên đồng cỏ, những giọt nước rơi xuống liền bốc hơi ngay lập tức. Ôn Triệt nghẹn thở. Anh nâng chiếc cằm tinh xảo của cô lên, đốt ngón tay dùng lực đến trắng bệch, ánh mắt bùng lên nhiệt độ đáng sợ, gằn từng chữ:

"Anh nói lần cuối, đừng có trêu vào anh."

Thẩm Nghi khẽ cười, tay phải nhẹ nhàng ôm lấy cổ anh, thu hẹp khoảng cách. Trong phút chốc, hơi thở hai người giao nhau trong gang tấc: "Như thế này thì sao? Có tính là trêu anh nữa không?"

Bầu không khí căng như dây đàn, sự mập mờ dường như sắp bùng nổ.

Bíp một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Bà cô lao công cầm cây lau nhà nhìn thấy cảnh tượng bên trong, dụi mắt rồi kêu lên: "Ái chà, xin lỗi nhé."

Bà xách xô nước đi vào, đẩy cây lau nhà vào xô kêu loảng xoảng, nhấn nút tầng rồi xua tay: "Hai đứa tiếp tục đi, tiếp tục đi."

Thẩm Nghi cảm nhận rõ sự cứng đờ của Ôn Triệt. Giống như một vị sư sắp bị yêu tinh quyến rũ đến mức phá giới bỗng bị ai đó gõ một gậy cho tỉnh người.

Cô ngượng ngùng buông tay, đứng gọn sang một bên, cười với bà cô vẫn đang liếc nhìn: "Lần sau nhé, lần sau ạ."

"..."

Đến tầng, Ôn Triệt như chạy trốn mà bước ra trước, Thẩm Nghi theo sau vào phòng tổng giám đốc. Bình thường một thực tập sinh như cô không có cửa lên đây báo cáo, nên đây là lần đầu cô thấy văn phòng của anh. Thiết kế đơn giản, tông màu đen trắng xám, chỉ có vài chậu cây xanh làm điểm nhấn.

Ôn Triệt ngồi xuống ghế, mở máy tính bắt đầu gõ phím làm việc. Cảm giác xao động ban nãy trong thang máy tan biến sạch, cô đứng hình: "Tăng ca thật à?"

Anh liếc nhìn: "Nếu không thì sao?"

Thẩm Nghi bĩu môi: "Gì chứ, em còn tưởng..."

"Tưởng cái gì?"

Bụng Thẩm Nghi bỗng sôi lên một tiếng. Cô hoàn hồn: "Em còn tưởng anh mời em đi ăn cơm." 

Rồi lại tự tìm đường lui: "Mời em ăn cơm thì chuyện lần trước em không chấp nhặt nữa."

"Chuyện nào?" Ôn Triệt nhướng mi: "Chuyện dập đầu lạy bố của em à?"

Thẩm Nghi nghẹn lời, vẫn cố cãi: "Cũng không cần anh... dập đầu." Giọng nhỏ dần.

"Nói tiếp đi." Ôn Triệt di chuột, ánh sáng màn hình phản chiếu lên khuôn mặt anh: "Lần trước chẳng phải mắng hăng lắm sao?"

"Thì chẳng phải tại anh hung dữ với em trước à." Nhắc đến chuyện này, cô vẫn còn giận.

Ôn Triệt hạ mắt, nhàn nhạt nói: "Hôm đó anh uống hơi nhiều."

Uống nhiều? Uống nhiều là được coi cô như bao cát để trút giận sao? Thẩm Nghi ngồi trên sofa im lặng.

"Em muốn ăn gì?" Trong lúc nói, Ôn Triệt đã sao chép xong tài liệu, rút USB và đóng máy tính lại. Anh đứng dậy nhìn cô từ trên cao.

Thẩm Nghi phồng má trừng mắt nhìn anh: "Thái độ của anh chẳng chân thành chút nào."

Cho đến khi anh bước tới trước mặt cô, cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt cô: "Vậy Thẩm Nghi tiểu thư tôn quý, xin hỏi em muốn ăn món gì?"

Khóe miệng cô không kìm được mà nhếch lên: "Anh đang dỗ em đấy à?"

Giọng anh có chút thỏa hiệp: "Em nói sao thì là vậy."

Thẩm Nghi đột nhiên giơ tay áp lên mặt Ôn Triệt, vuốt từ trên xuống dưới một cái. Anh giữ tay cô lại: "Làm gì đấy?"

"Xem anh có bị đổi người không." Thẩm Nghi đầy vẻ kinh ngạc, nhân cơ hội vươn tay kia ra sờ loạn trên mặt anh, giọng phóng đại: "Anh thật sự là Ôn Triệt sao? Ôn Triệt mà cũng biết dỗ dành em cơ đấy!"

Hơi thở vốn bình thản của anh bị bàn tay nghịch ngợm của cô phá hỏng. Anh nắm chặt hai cổ tay cô, nhíu mày: "Bớt làm loạn đi."

"Chẳng phải anh hỏi em ăn gì sao?" Thẩm Nghi mỉm cười nhìn hai cổ tay đang đan vào nhau: "Em muốn ăn món anh tự làm."

Cô đứng dậy áp sát anh, đôi mắt đào hoa nhìn thẳng vào mắt anh: "Đến nhà anh, anh nấu cho em ăn, được không?"

Đến khi ngồi trong thang máy lên căn hộ của Ôn Triệt, Thẩm Nghi mới thực sự bình tĩnh lại sau cảm giác lâng lâng như trên mây. Cô thỉnh thoảng liếc nhìn anh rồi quay đi mỉm cười. Lần này chắc không phải cô tự đa tình chứ?

Thẩm Nghi không chịu nổi sự im lặng, kéo kéo gấu áo anh. Anh quay đầu lại.

"Không có gì." Cô vuốt tóc, cười điệu bộ: "Chỉ là... hơi say thang máy."

Ôn Triệt: "..." 

Anh bình thản quay mặt đi.

Cái thái độ gì vậy trời. Thẩm Nghi bực bội chọc vào lưng anh: "Anh chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả."

Ôn Triệt dứt khoát kéo người phụ nữ đang lải nhải ra khỏi thang máy: "Đến nơi rồi."

Nhìn anh nắm tay mình, Thẩm Nghi im bặt, mỉm cười đan tay vào lòng bàn tay anh. Lúc chạm vào, bàn tay ấm áp của anh hơi né tránh nhưng lại bị cô giữ chặt lấy. Ôn Triệt không động đậy nữa, dẫn cô đi đến cửa căn hộ.

Vào nhà, Thẩm Nghi đứng bên tường, ánh mắt như radar quét khắp phòng. Căn nhà lạnh lẽo nhưng nội thất thấp thoáng vẻ xa hoa, rất hợp gu của anh. Cô thấy Ôn Triệt lấy một đôi dép lê nữ từ trong tủ ra đặt trước mặt mình.

Vẻ mặt cô đóng băng: "Trong nhà anh không giấu 'yêu tinh' nào đấy chứ?" 

Nói xong cô còn ngó nghiêng khắp nơi như muốn đào sâu ba thước.

Ôn Triệt day trán: "Của mẹ anh."

Thẩm Nghi khựng lại, lập tức đổi sắc mặt nhìn đôi dép lông bình thường dưới đất, khen không chớp mắt: "Em đã bảo mà, phụ nữ bình thường sao có gu tốt thế này được, chắc chắn là của một nữ thần thanh lịch như bác gái rồi."

Khóe miệng Ôn Triệt giật giật.

"Bác có ở nhà không?" Cô bám cửa hỏi đầy căng thẳng.

"Bà ở Tô Châu."

Lúc này cô mới thở phào: "May quá, may quá. Người ta còn chưa chuẩn bị tâm lý mà."

Ôn Triệt liếc cô: "Chuẩn bị cái gì?"

Thẩm Nghi ưỡn lưng, nhìn lại đầy mạnh dạn: "Chuẩn bị cùng anh ra mắt bác gái chứ sao."

Hàng mi dài của anh rủ xuống, không đáp lời.

Thẩm Nghi vốn chẳng biết ngại là gì, anh không trả lời cô cũng chẳng quan tâm, xỏ dép đi vào rồi ngồi lên sofa quan sát xung quanh. Căn nhà bài trí đơn giản, ít hơi người, dường như chỉ đáp ứng nhu cầu sống cơ bản nhất nhưng cực kỳ gọn gàng.

Ôn Triệt cởi áo vest, đứng cạnh bàn đảo, thong thả tháo khuy măng sét áo sơ mi. Hình ảnh đó đẹp đến lạ thường.

Cô nhìn chằm chằm động tác của anh, tìm chủ đề: "Không ngờ anh lại biết nấu ăn đấy."

"Tại sao không ngờ?" Anh hỏi ngược lại.

"Thì..." Cô đảo mắt, tìm cách nịnh nọt: "Cảm giác anh giống đại thiếu gia, kiểu người không bao giờ chạm tay vào việc bếp núc ấy."

Ôn Triệt thốt ra ba chữ: "Đại thiếu gia?" Anh khẽ cười một tiếng nhưng không nói tiếp.

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên. Ôn Triệt đi mở cửa, là nhân viên giao hàng. Trước khi về, anh đã đặt mua rau và gia vị từ siêu thị qua điện thoại.

Thẩm Nghi nhìn túi nilon trong tay anh: "Để em đoán xem có món em thích không nhé. Tôm hùm đất, cá chua ngọt, khoai tây xào giấm."

Mỗi lần cô đọc một tên món, Ôn Triệt lại lấy ra nguyên liệu tương ứng. Mắt Thẩm Nghi sáng rực: "Có hết luôn à!!! Sao anh biết em thích những món này?"

Thấy vẻ rạng rỡ của cô, ánh mắt anh dịu lại, mấp máy môi: "Em đoán xem?"

Cô chống cằm: "Em đoán... có phải anh thầm yêu em không?"

Ôn Triệt dọn rau xong, lạnh lùng quay người đi: "Trí tưởng tượng của em phong phú quá đấy." Nói xong anh đi thẳng vào bếp.

"Chờ đã!" Thẩm Nghi chạy theo: "Em vào giúp một tay."

Ôn Triệt đang thắt tạp dề, bóng lưng cao lớn quay về phía cô. Thẩm Nghi chạy tới nhìn trái nhìn phải, thấy anh thắt chặt tạp dề lộ ra đường eo săn chắc, không nhịn được thò tay chọc một cái.

Anh cứng người, bắt lấy tay cô: "Làm gì vậy?"

"Không có gì." Cô chớp mắt vô tội: "Chỉ là... eo anh thon thật đấy."

Gân xanh trên trán Ôn Triệt giật giật, anh kéo cô sang một bên, chỉ vào vòi nước: "Đứng yên đó, đi rửa rau đi."

Thẩm Nghi: "Ồ."

Cô mù tịt chuyện bếp núc, rửa rau là việc duy nhất cô có thể giúp. Thấy anh điêu luyện thái khoai tây thành sợi, cô tròn mắt: "Lợi hại thật, sao anh làm được hay vậy?"

"Làm nhiều thì biết."

Thẩm Nghi nhún vai: "Hai người chỉ cần một người biết nấu là được rồi mà."

"Sau đó ngày nào anh cũng phải nấu cho em ăn?" Ôn Triệt nhếch môi, động tác thái rau vẫn dứt khoát: "Nghĩ đẹp quá nhỉ."

"Phụt." Thẩm Nghi không nhịn được cười thành tiếng, cô lặp lại: "Ngày nào?"

Cô học theo giọng điệu của anh, nhướng mày: "Nghĩ xa quá nhỉ."

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]