Là "bảo bối trong lòng" đi đâu Chu Hiến cũng mang theo, Thẩm Nghi từng bước theo sát anh ngồi vào vị trí.
Người dẫn chương trình trên sân khấu bắt đầu phát biểu, dòng người không ngừng ngồi vào chỗ, Thẩm Nghi chỉ cần ngước mắt đã thấy rất nhiều nhân vật tầm cỡ vốn chỉ xuất hiện trong sách giáo khoa.
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, bên tai thình lình truyền đến giọng của Chu Hiến: "Cháu và Ôn Triệt quen biết nhau." Không phải câu hỏi, mà là một câu khẳng định.
Thẩm Nghi biết không giấu được Chu Hiến, cũng không định giấu. Cô "ừm" một tiếng, đáp ngắn gọn: "Quen biết ạ."
Chu Hiến hiếm khi trêu chọc một câu: "Không phải là nợ tình cháu gây ra ở đâu đó chứ?"
Thẩm Nghi giật mình, chợt quay đầu: "Cậu nhớ ra anh ấy rồi sao?"
"Anh ta?" Chu Hiến chắc là đã nhớ lại chuyện gì đó, một lát sau, anh nhắc nhở: "Vậy thì cháu cẩn thận một chút, Ôn Triệt không phải hạng người tầm thường đâu."
Thực ra cô cũng cảm thấy vậy. Sau lưng Thẩm Nghi lành lạnh, cô nhìn Chu Hiến như cầu cứu.
"Đừng nhìn cậu." Chu Hiến chưa bao giờ quản những chuyện này, thậm chí còn có ý tứ xem kịch vui không ngại chuyện lớn: "Có nhìn cậu cũng không giúp cháu đâu."
Thẩm Nghi âm thầm trợn trắng mắt trong lòng, nhưng rốt cuộc vẫn không dám cãi lại Chu Hiến. Cô rũ mắt, ánh mắt không chút nhiệt độ của Ôn Triệt lặp đi lặp lại trong tâm trí. Cô khẽ ôm lấy lồng ngực đang bí bách, ngẩn ngơ nhìn vào một điểm.
Xung quanh đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, có vị đại lão lên đài diễn thuyết, sự chú ý của Thẩm Nghi quay trở lại sân khấu.
Có thể đích thân đến một nơi tụ hội đầy anh tài thế này để học hỏi là điều Thẩm Nghi hằng ao ước từ lâu. Cô lấy sổ tay từ trong túi ra, thỉnh thoảng lại ghi chép, cố gắng khiến mình định thần lại.
Nhanh chóng tiến vào trạng thái tập trung học tập là thói quen Thẩm Nghi rèn luyện được những năm qua. Không có gì có thể làm phiền cô. Ôn Triệt cũng không thể.
Nhưng đến lần thứ ba viết sai chữ, Thẩm Nghi nắm chặt bút, hít một hơi thật sâu.
Hôm nay là ngày đầu tiên của hội nghị thượng đỉnh tài chính lần này, cả ngày Thẩm Nghi đều không có tinh thần.
Sau khi tan họp vào buổi chiều, Chu Hiến đứng dậy trước: "Tối nay có một bữa tiệc, cháu đi cùng cậu."
Động tác thu dọn túi xách của Thẩm Nghi khựng lại một chút, cô "ò" một tiếng.
Mãi đến khi theo Chu Hiến tới bãi đỗ xe, Thẩm Nghi mới buông lỏng dáng vẻ giữ kẽ suốt cả ngày, mệt mỏi tựa vào ghế sau.
Cô lười biếng hỏi Chu Hiến ngồi bên cạnh: "Không phải cậu lại muốn cháu giúp cậu đánh bài đấy chứ?"
Vận may của Chu Hiến cực kỳ kém, cứ chạm vào cá cược là thua, người ta gọi anh là Chu công tán tài. Thẩm Nghi thì hoàn toàn ngược lại, vận đỏ cực tốt, cho nên lúc cần thiết Chu Hiến vẫn phải dựa vào Thẩm Nghi để lấy lại thể diện.
"Ăn cơm trước đã." Chu Hiến không phủ nhận cũng không thừa nhận.
"Cứ như vậy mãi không được đâu." Thẩm Nghi tặc lưỡi: "Không có hoa hồng sao?"
"Vậy cháu đi đi." Chu Hiến cười lạnh: "Giao Kỳ Minh cháu cũng đừng gặp nữa."
"Đợi đã!!!" Thẩm Nghi đột ngột quay đầu, mắt sáng rực lên: "Cậu, cậu định đưa cháu đi gặp thầy Giao sao?!"
Chu Hiến nhạt giọng: "Muốn gặp thì gặp, không gặp thì thôi."
Thẩm Nghi nịnh nọt "hì hì" hai tiếng, không nói thêm lời nào nữa.
Giao Kỳ Minh là nhà kinh tế học lừng lẫy trong nước, cũng là giáo sư của Đại học B, giáo trình đại học của Thẩm Nghi đều do ông biên soạn, là nhân vật cấp huyền thoại thực thụ. Hôm nay tại hội nghị ông cũng lên đài diễn thuyết, từng chữ từng câu đều vô cùng độc đáo.
Mà Chu Hiến có thể quen biết Giao Kỳ Minh là do hai nhà có quan hệ thâm giao, Chu Hiến phải gọi ông một tiếng chú.
"Cậu, hôm nay còn có ai khác không ạ?" Trước khi vào phòng bao, Thẩm Nghi hỏi.
Chu Hiến: "Còn có mấy người học trò tâm đắc của thầy Giao."
Thẩm Nghi cung kính "ồ" một tiếng.
Hai người họ đến không sớm, trong phòng bao hương trà thoang thoảng, người ngồi ở vị trí chính giữa chính là Giao Kỳ Minh, bên cạnh ông là ba nam một nữ, đều còn rất trẻ, ăn mặc kiểu tinh anh xã hội, mấy người nói cười vui vẻ, khiến Giao Kỳ Minh rất vui lòng.
Nghe thấy tiếng động, đám người nhìn qua.
Giao Kỳ Minh vẫy tay với họ, ra hiệu hai người lại gần.
"Chú Giao." Chu Hiến mỉm cười chào hỏi, đồng thời giới thiệu: "Đây là Thẩm Nghi, cháu gái của cháu."
Giao Kỳ Minh không nghiêm nghị như trong ảnh, lúc này tâm trạng tốt nên càng tỏ ra rất hiền hậu, ông gật đầu tán thưởng với Thẩm Nghi: "Em là Thẩm Nghi sao? Mấy bài luận văn đăng năm ngoái viết rất tốt, rất có tính điển hình."
Thẩm Nghi thụ sủng nhược kinh: "Thầy biết em ạ?"
"Sao lại không biết?" Giao Kỳ Minh giả vờ không hài lòng nhìn học trò của mình: "Ngày nào thầy cũng nghĩ, một đứa trẻ ưu tú thế này mà không phải học trò của thầy, thật đáng tiếc biết bao."
"Tạ Minh vẫn còn cười à! Nếu em có thể có tiền đồ như thế này thì trước đây thầy có mắng em suốt ngày không?"
Thẩm Nghi nhìn người đàn ông tên "Tạ Minh", anh ta đeo kính gọng đen, dáng người hơi gầy.
Người đàn ông vẫn đang nói leo: "Thầy Giao, thầy nói thế là không đúng rồi."
Lại nhìn Thẩm Nghi, cười ha hả nói: "Trước mặt người đẹp mà thầy chẳng cho em chút thể diện nào sao?"
Giao Kỳ Minh hừ lạnh một tiếng.
Bầu không khí trên bàn ăn khá thoải mái, và mọi người lần lượt được giới thiệu. Không ai là không biết Chu Hiến, chủ yếu vẫn là để Thẩm Nghi nhận mặt người. Những người có mặt ở đây đều là học trò của Giao Kỳ Minh, công ty của mỗi người đều rất có tiếng tăm, tiền đồ sự nghiệp vô cùng rộng mở.
Sau vài câu chào hỏi, Thẩm Nghi theo Chu Hiến ngồi vào chỗ.
Thẩm Nghi tập trung nghe họ trò chuyện, nhưng nói đi nói lại đều không thiếu một người, chính là người sư đệ trong miệng họ.
"Người sư đệ này của tôi." Tạ Minh giơ ngón tay cái lên: "Là một nhân vật cực kỳ tài giỏi, cũng là đại đệ tử đắc ý số một của thầy Giao chúng ta, nói ra oai lắm đấy."
Lời này nói hơi khoa trương, Thẩm Nghi nhìn Giao Kỳ Minh. Người già nghiêm cẩn không cho rằng lời này có gì không ổn, chỉ hằn học mắng: "Cái thằng nhóc thối đó, mấy năm chẳng thấy bóng dáng đâu, ăn cơm cũng đến muộn, thầy thấy là cánh cứng rồi."
Tuy là mắng, nhưng trong lời lẽ đều là sự coi trọng và yêu mến.
Thẩm Nghi không nhịn được nảy sinh chút tò mò, rốt cuộc là thần thánh phương nào mà lại có thể diện lớn đến thế.
Đúng lúc này, người phụ nữ duy nhất có mặt trừ Thẩm Nghi là Tôn Viện đột nhiên đứng dậy, nũng nịu hướng về phía cửa: "Ôn sư đệ đúng là người bận rộn mà."
Tạ Minh phụ họa: "Đúng thế, ai đến muộn thì tự giác đi, tự phạt ba ly nhé."
"Xin lỗi, trên đường tắc xe." Người tới có giọng nói thanh đạm, lúc này lại mang theo vẻ nhàn tản thư thái: "Hôm nay đi cùng thầy Giao, đừng nói ba ly, ba mươi ly tôi cũng uống."
Giao Kỳ Minh hừ lạnh: "Cái đức hạnh của em kìa."
Cùng lúc đó, ánh mắt tò mò quan sát của Thẩm Nghi cũng vừa vặn rơi trên người người đàn ông. Bất thình lình, bốn mắt nhìn nhau, giống như tiếng sét đánh ngang tai.
Thẩm Nghi ngồi đờ đẫn tại chỗ, đầu óc ong ong, giống như đang ở trong một cái lồng chân không, trong nháy mắt bị rút cạn oxy. Ngặt nỗi lúc này, Chu Hiến giống như nhìn thấy một cảnh tượng cực kỳ thú vị nào đó, bật cười thành tiếng. Thẩm Nghi càng cảm thấy như ngồi trên đống kim.
Ôn Triệt hiếm khi sững người lại một chút, đáy mắt liếc thấy Chu Hiến xong liền dời mắt đi như mặt hồ không chút gợn sóng. Anh ngồi xuống vị trí bên tay phải Giao Kỳ Minh, đối diện trực tiếp với Thẩm Nghi.
Mọi người đã đông đủ, nhân viên phục vụ bắt đầu lên món.
Trong bữa tiệc, Tôn Viện ngồi bên cạnh Ôn Triệt, hoạt náo bầu không khí.
Cô ấy giới thiệu: "Đây là Chu tổng của ngân hàng Ưu Sáng."
Ôn Triệt gật đầu với Chu Hiến: "Hân hạnh."
Tôn Viện tiếp tục: "Người đẹp bên cạnh Chu tổng là..."
Ôn Triệt vốn đang dùng khăn vuông lau tay, đột nhiên ngẩng đầu: "Tôi quen cô ấy."
Bầu không khí trên bàn ăn ngưng đọng trong giây lát, Tôn Viện ngước mắt nhìn Thẩm Nghi.
Ánh mắt Thẩm Nghi mơ màng, mỉm cười: "Vừa nãy đã gặp Ôn tổng ở hội nghị rồi ạ."
Ôn Triệt nhẹ nhàng đặt khăn xuống, nhìn chằm chằm vào mắt Thẩm Nghi.
Ánh mắt hư ảo của Thẩm Nghi buộc phải khóa chặt, cô cố giữ bình tĩnh nhìn lại.
"Đúng, gặp rồi." Nụ cười của Ôn Triệt không có chút nhiệt độ nào, giọng điệu chậm rãi: "Cháu gái của Chu tổng."
Thẩm Nghi khẽ nhếch môi, cúi đầu nhìn chiếc bát sứ trắng. Là cô lo xa rồi. Bây giờ đối với Ôn Triệt, cô cũng chỉ là cháu gái của Chu Hiến mà thôi.
Chút chuyện nhỏ này nhanh chóng bị các chủ đề khác khỏa lấp, những người có mặt đều là tinh anh, chủ đề trò chuyện từ nước ngoài đến trong nước, trải dài khắp bốn bể năm châu, chỉ vài câu nói đã phân tích rõ ràng thị trường vốn hiện nay.
Thẩm Nghi vừa vùi đầu ăn vừa nghe họ nói chuyện. Chưa bao giờ cô nhận thức rõ tầm quan trọng của tầng lớp xã hội như lúc này.
Ôn Triệt không nói nhiều, anh vốn không phải tính cách phô trương. Chỉ khi người khác hỏi, Ôn Triệt mới tham gia vào câu chuyện vài câu. Quan điểm của anh sắc sảo, độc đáo. Trong lúc đó, Giao Kỳ Minh nhìn anh mấy lần. Thẩm Nghi có thể thấy được sự tán thưởng trong mắt Giao Kỳ Minh.
Rượu quá ba tuần, những người có mặt trừ Thẩm Nghi đều đã uống không ít rượu. Khi khui rượu, Tạ Minh vốn định rót đầy cho Thẩm Nghi, nhưng bị Chu Hiến lấy cốc rượu đi đặt trước mặt mình.
Đối mặt với ánh mắt hơi kinh ngạc của Tạ Minh, Chu Hiến giải thích: "Cô ấy phải lái xe."
Nhìn thấy cảnh này, Tôn Viện không khỏi ngưỡng mộ nói với Ôn Triệt bên cạnh: "Chu tổng đối với Thẩm Nghi thật tốt quá, ngay cả rượu cũng đỡ giúp."
Nói xong, không đợi được phản hồi từ Ôn Triệt. Tôn Viện nghiêng đầu, thấy Ôn Triệt im lặng nhìn chằm chằm vào ly rượu, hàng mi dài rũ xuống, che đi đôi mắt đen kịt.
Bữa cơm ăn đến tám giờ rưỡi. Giao Kỳ Minh đã có tuổi, sau bữa ăn liền đề nghị về nhà. Nhưng người trẻ tuổi hứng thú còn cao, chưa dừng lại ở bàn tiệc, Chu Hiến tìm người đặt một phòng đánh bài.
Thẩm Nghi vẫn chưa quên sứ mệnh của mình hôm nay, đó chính là thay Chu Hiến xông pha sòng bạc.
Trên bàn bài, Ôn Triệt vẫn ngồi đối diện Thẩm Nghi. Tối nay anh bị chuốc rất nhiều rượu, làn da trắng trẻo nhuộm một lớp đỏ hây hẩy, đôi mắt vốn sắc sảo khi tỉnh táo lại càng thêm thâm trầm, sâu không thấy đáy. Sau khi uống rượu, anh nói cực ít, đè nén và trầm uất. Trên bàn bài nhỏ hẹp, Thẩm Nghi thậm chí cảm thấy mình sắp không thở nổi.
Tạ Minh nhìn Chu Hiến ngồi bên cạnh Thẩm Nghi: "Chu tổng không chơi sao?"
Chu Hiến cười nhạt: "Để cô ấy chơi, thua tính cho tôi."
Tôn Viện thở dài, tán thưởng: "Chu tổng đúng là cưng chiều cháu gái thật đấy."
Tay xếp bài của Thẩm Nghi khựng lại, trong lòng trợn trắng mắt. Cô sẽ không quên Chu Hiến từng đe dọa cô rằng "Cháu thua thử xem?".
"Em có muốn không?" Ôn Triệt hỏi.
Sự chú ý của cô không tập trung lắm, mơ màng hỏi: "Dạ?"
Ôn Triệt: "Tôi hỏi em có muốn không?"
Thẩm Nghi bị giọng điệu hung hăng này của anh làm cho kích động, nỗi ấm ức chịu đựng cả ngày đã lên đến đỉnh điểm. Cô đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Ôn Triệt, sự kiêu kỳ thời thiếu nữ lấn át lý trí, cô lườm qua: "Em! Không! Muốn! Hung dữ cái gì chứ."
Ôn Triệt nâng mí mắt nhìn cô, có thể coi là dửng dưng không chút lay động.
Không hiểu sao, Thẩm Nghi chợt nhớ lại, rất nhiều năm trước, ánh mắt của Ôn Triệt khi cô gây sự vô lý. Anh không biết dỗ dành người khác. Chỉ là khi nhìn cô, đôi mắt đen mềm mại đi, giống như đang xuống nước, khiến lòng người ta mềm đi một nửa.
Thẩm Nghi rũ mi mắt, đến lúc này mới hiểu ra. Anh sẽ không bao giờ dung túng cho cái tính xấu của cô nữa.
Bầu không khí giữa hai người có chút không bình thường, Tôn Viện thỉnh thoảng lại nhìn Thẩm Nghi với vẻ dò xét.
Thẩm Nghi giả vờ như không thấy, mím môi, cúi đầu nhìn bài trên tay.
Vốn dĩ mấy ván đầu bài của cô cũng khá thuận, cơ bản cầu gì được nấy. Nhưng bắt đầu từ ván này, không biết có chuyện gì mà cần gì không có nấy. Ba nhà còn lại luân phiên thắng, một mình nhà Thẩm Nghi thua sạch bách.
Tạ Minh chắc là uống hơi nhiều, lúc thu tiền miệng không có chốt khóa: "Chu tổng hôm nay hào phóng quá, vung tiền nghìn vàng để đổi lấy nụ cười của người đẹp sao?"
Mọi người đều sững lại một chút, Chu Hiến không phủ nhận, thậm chí còn có tâm trạng liếc nhìn Ôn Triệt.
Tạ Minh có chút ngượng ngùng xin lỗi: "Tôi uống nhiều quá rồi, xin lỗi."
Lúc này, trên bàn vang lên một tiếng động nhẹ, Ôn Triệt gõ xuống mặt bàn, nói với người bạn bên cạnh: "Anh chơi đi."
Tôn Viện hỏi: "Sao thế?"
Ôn Triệt tựa vào ghế sofa, xoa lông mày, không nói gì.
Tâm trí đánh bài của Thẩm Nghi bay mất quá nửa, mấy ván sau miễn cưỡng giữ được vốn. Nhưng tổng cộng hôm nay vẫn là thua.
Lúc tan cuộc đã gần nửa đêm.
Đến bãi đỗ xe, Chu Hiến mở cửa ghế sau, chỉ vào ghế lái nói với Thẩm Nghi: "Đi lái xe đi."
Thẩm Nghi lấy bằng chưa lâu, lái xe vẫn còn hơi sợ, cô do dự một chút: "Chú tài xế đâu rồi ạ?"
Chu Hiến: "Bảo cháu lái thì cháu lái đi, thua nhiều tiền thế rồi còn lằng nhằng với cậu cái gì."
Dưới áp lực tiền bạc, Thẩm Nghi im lặng ngậm miệng. Nhưng cô thực sự khâm phục Chu Hiến, dám yên tâm ngồi xe cô lái như vậy.
Dòng xe của Chu Hiến rất lớn, Thẩm Nghi nín thở tập trung, sợ va quệt vào xe người khác rồi lại phải đền một khoản tiền khổng lồ. Đợi đến khi lái ra khỏi bãi đỗ xe, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tiến ra đại lộ.
Ôn Triệt ngồi lên ghế sau, dặn dò tài xế: "Đợi lát nữa hãy chạy."
Tài xế Lý Tông "ừm" một tiếng. Anh ta nhìn qua gương chiếu hậu, cảm nhận rõ rệt tâm trạng tồi tệ của Ôn Triệt.
Ánh sáng nửa tối nửa sáng xuyên qua cửa sổ xe rắc lên lông mày anh, một nửa cơ thể người đàn ông hoàn toàn hòa vào bóng tối.
Đột nhiên, phía trước một chiếc Land Rover đi ngang qua trước đầu xe.
Ôn Triệt: "Đi theo."
Lý Tông hơi ngạc nhiên, rốt cuộc không nói gì, lái xe lững thững đi theo chiếc Land Rover kia. May mà tài xế chiếc Land Rover không có kinh nghiệm gì, suốt quãng đường cũng không phát hiện ra có xe bám đuôi, thậm chí tốc độ chậm chạp như sên bò.
Chiếc Land Rover dừng lại trước một căn chung cư gần khu thương mại, Lý Tông giấu xe vào chỗ tối, gọi một tiếng như hỏi ý kiến: "Ôn tổng?"
"Đợi ở đây một chút."
Lý Tông sờ mũi: "Vâng."
Lý Tông tò mò nhìn về phía trước, chỉ thấy một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp từ trên chiếc Land Rover bước xuống, sau đó ở ghế sau bước xuống một người đàn ông cao lớn.
Anh ta không nhịn được nhìn Ôn Triệt qua gương chiếu hậu. Trong bóng tối, Ôn Triệt khẽ nheo mắt, ánh mắt dán chặt vào bóng hình người phụ nữ phía trước.
Rất nhanh, hai người kia một trước một sau đi vào chung cư.
Nhiệt độ ở ghế sau vẫn không ngừng giảm xuống, bàn tay cầm vô lăng của Lý Tông toát mồ hôi lạnh, trong đầu nảy ra một suy đoán táo bạo. Ôn tổng của bọn họ đây là... bị cắm sừng sao?
Lòng Lý Tông bắt đầu kêu khổ, anh ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng người phụ nữ, trong lòng không ngừng gọi đừng vào, đừng vào.
Nhưng vô ích, rất nhanh, bóng dáng hai người đã khuất trong bóng tối.
Lý Tông thở dài, bắt đầu phác thảo đơn xin thôi việc viết thế nào. Anh ta lấy hết can đảm liếc nhìn gương chiếu hậu.
Người đàn ông vẫn tựa vào ghế sau, chỉ là đã nhắm mắt lại, trông có vẻ cực kỳ mệt mỏi. Lý Tông nuốt nước bọt, ăn ý không nói một lời.
Tiếng đồng hồ tích tắc tích tắc vang lên, mỗi một phút một giây dường như đều vô cùng dài đằng đẵng.
Thời gian bước vào mười hai giờ đêm, đèn đường dưới lầu đồng loạt tắt, mọi thứ đều rơi vào bóng tối dày đặc. Thực ra cũng chỉ mới trôi qua mười phút mà thôi.
Giọng Ôn Triệt rất khàn: "Đi thôi."
Lý Tông im lặng, đang định nổ máy, vừa ngẩng đầu lên, trong chung cư đi ra một người, bóng hình yểu điệu của người phụ nữ đi ngang qua trước xe, còn kỳ lạ nhìn về phía bên này một cái.
Như có cảm giác, Ôn Triệt ở ghế sau chợt mở mắt.
85 Chương