NovelToon NovelToon

Chương 3

Gương mặt vốn luôn bất biến như núi đá của Văn Thông xuất hiện một tia nứt vỡ, anh trực tiếp gọi điện thoại cho Khương Điềm, đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy.

Anh đi thẳng vào vấn đề: "Em có lời muốn nói với tôi?"

Khương Điềm nhấp một ngụm nước, nuốt xuống, bình thản đáp: "Không có."

"Chắc chắn chứ?" Văn Thông nới lỏng cà vạt, đứng dậy khỏi ghế, đi đến trước cửa sổ sát đất. Anh nhìn dòng xe cộ tấp nập bên ngoài, trầm tư một lát rồi lại hỏi: "Thật sự không có chuyện gì?"

"Vâng, không có gì." Khương Điềm sực nhớ ra điều gì đó, đổi ý: "Chiều nay mấy giờ anh tan làm?"

"Sáu giờ. Còn em?", Văn Thông nói.

"Em cũng sáu giờ." Khương Điềm hỏi: "Gặp nhau ở đâu?"

Cuộc đối thoại của hai người thực sự không giống vợ chồng, trông còn chẳng bằng người dưng.

"Em nói đi, tôi thế nào cũng được." 

Văn Thông giao quyền quyết định cho Khương Điềm. Khương Điềm thấy đã lâu không về nhà, về tay không thì không tốt lắm: "Gần nhà em có một siêu thị, em sẽ đỗ xe ở đó, anh đến đó đón em. Ồ, lát nữa em gửi vị trí cho anh."

"Được." Văn Thông nói xong không mở lời nữa.

Khương Điềm nảy sinh một sự lúng túng kỳ lạ. Xem đi, đây chính là hậu quả của việc những người không thân thiết kết hôn với nhau, gọi điện thoại mà cứ như đang bàn việc công, ngượng ngùng đến mức muốn co quắp cả ngón chân.

Cô khẽ hắng giọng: "Cái đó..."

"Gì vậy?" Văn Thông tiếp lời.

Trong lòng Khương Điềm có chút đấu tranh, nghĩ hay là cứ dứt khoát nói cho anh biết cho rồi. Cô mím môi: "Về chuyện chúng ta kết hôn"

"Em không hài lòng với thỏa thuận?" Văn Thông ngắt lời cô: "Muốn bổ sung thêm gì sao?"

"Không phải, em chỉ là muốn..." Khương Điềm khựng lại: "Thôi bỏ đi, không có gì không hài lòng cả, rất tốt."

"Khương Điềm," Văn Thông nghe ra sự thiếu kiên nhẫn trong giọng điệu của cô, "Tôi không thích đánh đố, em có chuyện gì cứ việc nói thẳng, việc gì tôi làm được sẽ cố gắng làm."

Khương Điềm: "Còn việc không làm được thì sao?"

Văn Thông: "Vậy thì lực bất tòng tâm rồi". 

Theo cách hiểu của Khương Điềm, ý trong lời này của anh là: chuyện gì tôi không muốn, không ai có thể miễn cưỡng được.

Ví dụ như, đứa trẻ.

Khương Điềm mất đi hứng thú tiếp tục trò chuyện: "Hiểu rồi."

Dứt lời, cô chủ động cúp máy trước.

Hiệu suất làm việc buổi chiều vẫn cao như mọi khi, cô nhanh chóng hoàn thành những việc sếp giao, tiện thể còn xử lý giúp sếp một vài "chuyện riêng".

Nói đơn giản là thay sếp dỗ dành bạn gái, tặng hoa, tặng quần áo, tặng trang sức, cho đến khi dỗ được người ta vui vẻ mới thôi.

Lúc Khương Điềm tan làm lái xe về, Trần Mật Nhi gọi điện đến: "Bé cưng ơi, ăn gì nào, tớ mời."

Khương Điềm mỉm cười: "Hôm qua ai vừa nói phải kiềm chế chi tiêu ấy nhỉ, cậu thế này là kiềm chế sao?"

"Ui giời, thì bắt đầu từ tháng sau mà." Ngón tay Trần Mật Nhi gõ lên vô lăng, phấn khích nói: "Đúng rồi, hôm nay tớ thấy một anh chàng cực phẩm, nhan sắc một chín một mười với ông chồng plastic của cậu luôn."

Nghe đến Văn Thông, tâm trạng Khương Điềm có chút không vui, cô chỉnh lại tai nghe Bluetooth trên tai, hỏi: "Văn Thông trông được lắm sao?"

"Cậu nghe xem cái lời này nói có lọt tai không, thế nào là trông được? Là cực kỳ đẹp." Trần Mật Nhi nói, "Với kinh nghiệm nhìn người vô số của tớ thì nhan sắc đó ít nhất cũng một trăm điểm."

"Này, không phải tớ bốc phét đâu, gương mặt đó của anh ta tuyệt đối đè bẹp các nam minh tinh trong giới giải trí."

"Với nhan sắc của hai đứa cậu, con sinh ra chắc chắn là đẹp nhất."

Chủ đề kéo đến chuyện con cái có chút nặng nề, Trần Mật Nhi mím môi: "Tớ không có ý gì khác đâu."

Giọng Khương Điềm trầm xuống đôi chút: "Uh, tớ biết."

"Cậu vẫn chưa nói tối nay muốn ăn gì mà?" Trần Mật Nhi hỏi.

"Tớ về bên mẹ ăn," Khương Điềm xoay vô lăng, "Bà đã giục mấy lần rồi."

"Đi một mình à?"

"Không, anh ấy cũng đi."

"Văn Thông cũng đi??!!"

"Uh"

Trần Mật Nhi nhắc nhở: "Hai người lâu ngày không gặp như vậy, không bị lộ đấy chứ? Mẹ nuôi của tớ tinh tường lắm đấy, cậu cẩn thận kẻo lỡ lời."

"Yên tâm, tớ biết mà." Khương Điềm khá có lòng tin: "Chẳng phải đã giấu được hơn nửa năm rồi sao, cũng có xảy ra sơ sót gì đâu."

"Cái đó thì chưa chắc." Trần Mật Nhi vặn to âm lượng tai nghe, "Trước đây chưa có chuyện mang thai, chỉ có chuyện sống riêng thì còn dễ nói, bây giờ mang thai và sống riêng song hành, cậu phải cẩn thận đấy."

Cô ấy không nói thì thôi, Khương Điềm cũng không thấy căng thẳng, cô ấy vừa nói xong Khương Điềm thật sự thấy căng thẳng hẳn lên: "Sắp đến siêu thị rồi, tớ không nói chuyện với cậu nữa."

Kết thúc cuộc gọi, cô ném tai nghe vào hộp chứa đồ.

Xe vừa đỗ xong, điện thoại của Văn Thông liền gọi đến: "Đang ở đâu?"

Khương Điềm: "Siêu thị."

"Vào trong chưa?" Anh hỏi.

Giọng nói của Văn Thông trầm thấp, quyến luyến, thuộc kiểu giọng nam rất dễ nghe. Không nhìn người, chỉ nghe tiếng thôi cũng có thể cảm nhận được sự trưởng thành, chín chắn.

Anh là kiểu người có khí trường rất mạnh mẽ, ngay từ lần gặp đầu tiên Khương Điềm đã cảm nhận được điều đó.

"Chưa ạ." Khương Điềm đẩy cửa xe bước xuống: "Em vừa đỗ xe xong."

"Vậy em đợi tôi." Có lẽ do ở vị trí cao đã lâu nên anh có thói quen nói chuyện như đang ra lệnh: "Đứng yên đó đừng cử động."

Khương Điềm không thích kiểu nói chuyện này của anh cho lắm, cô kìm nén ý định đảo mắt, ừ một tiếng.

Lần này lại là cô kết thúc cuộc gọi trước, về điểm này mà nói, Khương Điềm coi như thắng được một ván nhỏ.

Tuy nhiên cô không ngoan ngoãn đứng chờ bên ngoài mà ngồi vào trong xe. Khoảng vài phút sau, có người gõ vào cửa kính xe của cô.

Vị sếp kia của Khương Điềm lại đang lải nhải với cô, nói cô bạn gái nhỏ của anh ta đang giận, tặng hoa không hài lòng, trang sức không hài lòng, quần áo càng không hài lòng hơn.

Khương Điềm day day thái dương: "Lục tổng, rốt cuộc ngài muốn tôi phải làm sao đây?"

Người đàn ông nói: "Thôi bỏ đi, tôi vẫn là nên chia tay với cô ấy thì hơn."

Cũng chẳng đợi Khương Điềm nói gì, anh ta đã cúp máy. Giây trước cuộc gọi vừa kết thúc, giây sau tiếng gõ cửa kính đã truyền đến.

Qua lớp kính xe tối màu, Khương Điềm nhìn thấy một bóng người cao ráo. Bộ vest màu bạc, áo sơ mi trắng, cà vạt màu nhạt, trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ danh tiếng bản giới hạn.

Khuy măng sét cũng là hàng may đo cao cấp.

Anh dường như không có thói quen cúi người, cho nên dù là đang nói chuyện như vậy, vai và lưng vẫn thẳng tắp. Khương Điềm không biết là dây thần kinh nào bị chập, cô không lập tức xuống xe mà hạ kính cửa sổ xuống, ngẩng đầu nhìn anh.

Nhìn từ góc độ này mới phát hiện ra, anh đúng là đẹp không góc chết, đường nét cằm sắc sảo, không có lấy một nếp nhăn, càng khỏi phải nói đến cái gọi là hai cằm, tăm hơi cũng không thấy.

Hơn nữa không biết có phải do góc độ hay không, yết hầu của anh trông vô cùng gợi cảm.

Khương Điềm xưa nay không phải kiểu người nhìn mặt mà bắt hình dong, nhưng khoảnh khắc này vẫn bị dung nhan thanh tú của anh làm cho lóa mắt. Thôi được rồi, Trần Mật Nhi nói đúng một câu, nhan sắc này đúng là đáng giá một trăm điểm.

"Nhìn đủ chưa?" Đột ngột có tiếng nói truyền đến.

Giọng nói rõ hay mà lời nói ra lại chẳng có chút nhiệt độ nào, Khương Điềm trừ bớt điểm cho anh, tối đa là chín mươi điểm.

Cô kéo kính cửa sổ lên, đẩy cửa xuống xe. Khi đứng cạnh nhau cô mới nhận ra anh thật cao, chắc phải gần một mét chín rồi.

Khương Điềm cần phải ngước nhìn anh, cô hừ thầm trong lòng, không dưng cao thế này làm gì không biết.

"Đi thôi." Cô nói dịu dàng.

Cô đi phía trước, Văn Thông đi phía sau, trên tay cầm điện thoại không ngừng nói chuyện, nghe như là về một dự án hợp tác nào đó.

Khương Điềm tự động thu lại thính giác, tan làm không bàn việc công là nguyên tắc làm việc của cô.

Họ đẩy xe vào khu quà tặng, anh chắc là rất ít khi đến những nơi thế này, trong ánh mắt lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn nhưng anh che giấu rất tốt, thoáng qua rồi biến mất.

Khương Điềm chỉ lo chọn quà nên cũng không chú ý tới. Cô đứng trước kệ hàng, cầm món này lên xem, rồi lại cầm món kia lên xem, lựa chọn rất nghiêm túc.

Văn Thông thấy vậy liền nói: "Nếu thích cả thì mua hết đi."

"Không cần đâu." Khương Điềm đặt món đồ trên tay xuống, lại cầm lấy món đồ trước đó: "Mua nhiều mẹ em sẽ không lấy đâu, lại còn càm ràm bảo lãng phí."

Cha mẹ đều như vậy, không nỡ để con cái tiêu tốn dù chỉ một đồng.

Văn Thông im lặng vài giây, có lẽ đang nghiền ngẫm lời nói của Khương Điềm, dù sao anh đã không sống cùng cha mẹ từ rất lâu rồi.

Nhà anh cũng không có cái gọi là lãng phí hay không, việc lựa chọn món đồ nào đó xưa nay luôn nhìn vào việc tối đa hóa lợi ích.

So với sở thích, lợi ích quan trọng hơn nhiều.

Khương Điềm chọn hồi lâu cuối cùng cũng chọn được vài món. Lúc thanh toán, Văn Thông lấy thẻ ra: "Để tôi."

Khương Điềm không tranh với anh, dù sao anh cũng là chồng trên danh nghĩa của cô. Chỉ có một điều cô không ngờ tới, người này cũng khá biết quan sát, biết chủ động xách hết đồ đạc.

Không giống như Triệu Sâm, lần nào đi mua đồ cũng bảo cô xách, cô nói mỏi tay rồi anh ta cũng chẳng thèm lên tiếng.

Cứ như cố ý làm cô mệt vậy, cứ như làm thế thì anh ta có thể thể hiện uy quyền nam giới của mình tốt hơn.

Đúng là một tên tra nam triệt để.

Trên đường về nhà, họ chẳng ai nói với ai câu nào, chủ yếu là quá không thân, hoàn toàn không biết nói gì, ngược lại Trần Mật Nhi thì liên tục gửi WeChat cho Khương Điềm.

Hỏi cô cảm thấy thế nào?

Khương Điềm: [Không ra làm sao cả.]

Mật Nhi: [Nói cụ thể xem nào.]

Khương Điềm: [Cậu cứ tưởng tượng bị nhốt vào tủ lạnh thì cảm giác thế nào?]

Trần Mật Nhi thật sự suy nghĩ một hồi, hồi âm: [Lạnh.]

Khương Điềm: [Cực kỳ lạnh.]

Mật Nhi: [Cứ lạnh mãi thế này cũng không phải là cách, cậu chủ động chút đi.]

Khương Điềm: [Cậu đoán xem nếu tớ kể chuyện cười cho anh ấy, liệu anh ấy có ném tớ xuống xe không?]

Mật Nhi: [Có khả năng đó.]

Khương Điềm: [Vậy thì thôi đi, tớ không muốn một xác hai mạng đâu.]

Vừa nói đến đây, xe đột ngột dừng lại. Khương Điềm ngẩng đầu lên, phát hiện phía trước là đèn đỏ. Cô liếc nhìn sang bên cạnh, chạm phải ánh mắt của Văn Thông.

Thấp thoáng, cô dường như cảm thấy anh đã liếc nhìn điện thoại của cô một cái. Không biết có phải do có tật giật mình hay không, cô theo bản năng cho rằng cái liếc mắt đó của anh là nhìn vào câu cuối cùng: một xác hai mạng.

Khương Điềm: Tiêu đời rồi.

Giây tiếp theo, Khương Điềm úp điện thoại xuống, che miệng ho liên tiếp hai tiếng. Văn Thông đưa nước cho cô, lúc cô đưa tay ra nhận, ngón tay đều đang run rẩy.

Sau khi nhận lấy, cô lập tức vặn nắp uống hai ngụm.

Khóe mắt vẫn đang lén lút quan sát.

Anh đến cả tư thế lái xe cũng đẹp như vậy, vai lưng thẳng tắp, tay đặt trên vô lăng, gõ nhè nhẹ một cách vô thức.

Ngón tay anh thon dài, móng tay được cắt tỉa rất bằng phẳng. Hơn nữa anh lái xe không giống như một số người đàn ông hay chửi bới, bị chèn xe cũng không sao, nhìn qua là biết có sự giáo dục gia đình rất tốt.

Khương Điềm có chút nghĩ lan man, không biết đứa bé trong bụng liệu có di truyền được những gen tốt của anh hay không.

Nghĩ đến đứa trẻ, cô thấy hơi đau đầu, ngón tay gõ nhẹ vào trán.

"Em không khỏe sao?" Văn Thông liếc nhìn cô hỏi, giọng nói rất êm tai.

"Cảm chưa khỏi hẳn. Đầu hơi đau”,  Khương Điềm nói.

Ở góc cua phía trước có một hiệu thuốc, Văn Thông không nói gì, đỗ xe bên lề đường, đẩy cửa xuống xe. Lúc quay lại, trên tay anh xách một chiếc túi, bên trong đựng thuốc.

"Đây là?"

"Cho em."

Ấn tượng của Khương Điềm về Văn Thông lại có thêm vài phần thay đổi, hình như cũng không lạnh lùng đến thế.

Chỉ là sự thay đổi này chỉ kéo dài cho đến khi bước vào cửa nhà. Sau khi xuống xe, anh chẳng thèm để ý đến cô, đi lên thang máy giữa vòng vây của những người khác.

Cứ như thể cô hoàn toàn không tồn tại vậy.

Khương Điềm hậm hực nghĩ, ga lăng cái con khỉ, đúng là cái máy làm lạnh vô tình.

Máy làm lạnh vẫn đang phát huy hiệu quả đông cứng mạnh mẽ của mình, thể hiện cụ thể ở lúc ăn cơm. Anh gắp thức ăn cho mẹ Khương, còn gắp cho cả bà nội của Khương Điềm, thậm chí còn gắp thức ăn cho cả bố Khương, nhưng đến lượt Khương Điềm thì trực tiếp lướt qua.

Sự phân biệt đối xử rành rành này thật khiến người ta tức mình mà.

Khương Điềm nhai miếng thịt kho tàu trong miệng mà như nhai sáp.

Ăn thịt người có phạm pháp không? Nếu không phạm pháp, cô thật muốn ăn tươi nuốt sống anh ta.

Lúc không có ai chú ý, Khương Điềm xị mặt ra "chiến đấu" với thức ăn trong đĩa. Khi có người nhìn, cô lập tức đổi sang vẻ mặt dịu dàng, ngọt ngào.

Cô còn ân cần múc thêm canh cho Văn Thông, cười híp mắt nói: "Chồng ơi, anh uống nhiều một chút."

Lời vừa dứt, những người khác đều ngẩn ngơ, trợn to mắt nhìn sang. Khương Điềm che miệng cười: "Sao thế ạ?"

Mẹ Khương phản ứng lại đầu tiên, lắc đầu: "Không có gì, tốt lắm."

Văn Thông cũng là một cao thủ diễn kịch, trước mặt người nhà họ Khương, anh nắm lấy tay Khương Điềm, ôn tồn nói: "Vợ à, em cũng ăn nhiều vào."

Anh gắp cho cô một miếng cá chiên.

Không biết có phải do mùi tanh quá nồng hay không, nhìn miếng cá trong bát, một cảm giác buồn nôn ập tới, sắc mặt cô lập tức trắng bệch, theo bản năng đưa tay lên che môi, nôn khan một tiếng.

Sau đó, cô thấy sắc mặt của những người khác đồng loạt thay đổi.

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]