NovelToon NovelToon

Chương 18

Khương Điềm nghe xong lập tức phủ nhận: "Sao có thể chứ."

Cô là đang lo lắng cho anh, đánh nhau ở những nơi thế này, lỡ náo loạn đến đồn cảnh sát thì đều không hay ho gì.

Cô nhíu mày nắm tay anh xem xét trước sau trái phải, may mà không bị thương, rồi mới chậm rãi buông ra. Cô cúi người nhặt túi đựng trang sức vừa vô ý làm rơi trên đất, hộp có chất lượng rất tốt nên sợi dây chuyền bên trong không bị hỏng. Cô đậy hộp lại, xách túi đi ra ngoài.

Đi được vài bước, phát hiện Văn Thông không đi theo, cô lại dừng lại, xoay người nhìn lại thì thấy người đàn ông tay xách hai chiếc túi đang chậm rãi đi tới.

Cô kinh ngạc hỏi: "Anh cũng đến mua đồ à?"

Văn Thông ừ một tiếng: "Anh đến đưa Văn Thiến đi mua đồ."

"Ồ." Khương Điềm sóng bước đi bên cạnh anh, ánh mắt vô tình hay hữu ý lướt qua tay anh, tuy xác định tay anh không sao nhưng vẫn thuận miệng hỏi một câu: "Tay anh vẫn ổn chứ?"

ăn Thông giơ tay lên, cử động cổ tay một chút: "Không sao. Rất tốt."

Khương Điềm mím môi, nói một câu: "Cảm ơn anh chuyện vừa nãy."

Chủ đề là do cô khơi ra, anh thuận theo lời cô hỏi: "Gã đàn ông đó vẫn luôn quấy rối em sao?"

Khương Điềm trả lời với tốc độ nhanh hơn hẳn: "Không có. Hôm nay là lần đầu tiên xảy ra chuyện như vậy."

Văn Thông nói xong khựng lại, lại bổ sung: "Lần sau hắn ta còn làm thế, em nhớ báo cảnh sát. Cũng có thể gọi điện cho anh."

"Ồ, vâng." Trước đây Khương Điềm gặp bất cứ chuyện gì cũng đều tự mình giải quyết, ngay cả lúc quen Triệu Sâm cũng vậy, Triệu Sâm chưa bao giờ đứng ra bảo vệ cô.

Chuyện lớn chuyện nhỏ đều chỉ có mình cô, hôm nay nghe Văn Thông nói vậy, trong lòng cô bỗng nảy sinh một sự rung động khó tả, cảm thấy bảo bảo có một người cha như thế này chắc hẳn sẽ rất hạnh phúc.

Những sự do dự ngổn ngang trong lòng cũng tan biến sạch, cô dừng bước, ngẩng cao đầu gọi anh một tiếng: "Văn Thông."

Văn Thông dừng lại: "Sao thế em?"

Cô nhìn anh nói: "Em nghĩ kỹ rồi, em sẽ chuyển đến ở cùng anh."

Nói xong, Khương Điềm cũng không biết tại sao mặt mình lại nóng bừng lên. Cô xoa xoa mặt, rồi lại mím môi: "Anh xem khi nào thì thuận tiện?"

Sợ anh hiểu lầm, cô giải thích thêm: "Em không phải hối thúc anh, chỉ là muốn chuẩn bị trước hành lý này nọ. Em không gấp, tùy thời gian của anh thôi."

"Em lúc nào cũng được sao?", Anh hỏi.

"Vâng, lúc nào cũng được”, Cô đáp.

"Vậy tối nay thì sao?", Văn Thông cúi đầu nhìn xoáy vào cô hỏi.

Tối nay?

Khương Điềm nuốt nước bọt một cái: "Có cần gấp gáp thế không?"

Ngoại trừ bản thân Văn Thông ra, không ai biết anh đang nghĩ gì. Khóe môi anh khẽ nhếch lên: "Vậy thì ngày mai."

Ngón tay Khương Điềm co rụt lại, đầu ngón tay bấm nhẹ vào túi đồ, ừ một tiếng: "Ngày mai được ạ."

Trong lúc nói chuyện, hai người tiếp tục bước đi, vì đứng quá gần nên cánh tay cứ vô tình hay hữu ý lướt qua nhau.

Hoặc là anh chạm vào cô.

Hoặc là cô chạm vào anh.

Thực ra bên cạnh vẫn còn khoảng trống, nhưng cả hai đều không ai né sang một bên, cứ thế thỉnh thoảng lại chạm vào nhau.

Đi được khoảng một trăm mét, phía đối diện có một nhóm người đi tới, có cả người lớn và trẻ nhỏ. Đứa trẻ rất hiếu động, cứ chạy nhảy liên tục.

Văn Thông thấy vậy, theo bản năng kéo Khương Điềm che chở vào lòng mình.

Đợi đám người đi qua, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt Khương Điềm, đáy mắt anh dường như có thứ gì đó thoáng qua rất nhanh, nhanh đến mức Khương Điềm không kịp bắt trọn.

Cô liếc nhìn bàn tay trên vai mình, dịu dàng nói: "Cái đó anh có thể buông tay được rồi."

Văn Thông lúc này mới sực tỉnh, nhạt giọng nói: "Xin lỗi."

Giây tiếp theo, anh thu tay lại cho vào túi quần, thấp thoáng còn thấy anh khẽ siết chặt nắm đấm.

Những chi tiết này Khương Điềm đều không chú ý tới, cô chỉ mải nhìn con đường phía trước, thỉnh thoảng tìm chuyện nói với Văn Thông vài câu, nhưng vì hai người thực sự không mấy thân thiết nên chủ đề có thể trò chuyện cũng không nhiều.

Vài phút sau, cả hai đều im lặng, cứ thế lẳng lặng bước đi.

Sau khoảng ba phút tĩnh lặng, phía sau vang lên tiếng gọi: "Anh, anh ơi."

Là Văn Thiến.

Văn Thông dừng lại, thấy cô bé chạy đến thở hổ hển liền hỏi: "Sao lại chạy thế?"

Văn Thiến xua tay: "Còn vì sao nữa, em gọi anh mãi mà anh không nghe thấy à?"

Cô bé nhìn hai người họ thong thả tản bộ, vốn dĩ không muốn làm phiền, nhưng bà Tề cứ hối thúc nên cô không thể không làm gián đoạn. Cô gọi từ xa một tiếng Văn Thông không đáp.

Cô gọi thêm tiếng nữa, anh vẫn không trả lời.

Điện thoại đột ngột reo, cô dây dưa với bà Tề qua điện thoại mất ba phút, ngẩng đầu lên thì chẳng thấy người đâu nữa.

Cô chỉ còn cách chạy đi tìm.

Văn Thông thản nhiên nói: "Ồ? Em gọi anh à? Anh không nghe thấy."

Văn Thiến coi như đã biết thế nào là "có vợ quên em gái" rồi, cô bĩu môi, chỉ tay vào Khương Điềm nói với Văn Thông: "Mắt anh chỉ thấy mỗi chị ấy thôi, đương nhiên là không nghe thấy rồi."

Văn Thông nhắc nhở: "Tiểu Thiến, không được mất lịch sự như vậy. Đây là chị dâu em."

Văn Thiến vẫn còn giận chuyện tối đó Khương Điềm hiểu lầm cô: "Em không có người chị dâu như vậy. Anh, về nhà em sẽ nói với mẹ là anh giấu mọi người đi đăng ký kết hôn rồi."

Chuyện hôn nhân của anh trai cô quan trọng nhường nào, đừng nói là bố mẹ, mà cả gia tộc đều vô cùng coi trọng.

Sao có thể tùy tiện kết hôn như vậy được.

Văn Thông liếc nhìn Khương Điềm, thấy sắc mặt cô có chút ngượng ngùng, giọng điệu anh lại nặng nề thêm vài phần: "Văn Thiến."

Bình thường Văn Thông đều gọi là Tiểu Thiến, chỉ khi nào tức giận mới gọi cả họ tên Văn Thiến. Văn Thiến kém Văn Thông năm tuổi, ngày thường vốn không dám chọc giận anh.

Chủ yếu cũng vì Văn Thông thực sự cưng chiều cô, cô muốn gì anh cũng mua, và cũng chưa bao giờ nặng lời với cô.

Lúc này Văn Thiến vẫn đang chìm đắm trong thế giới "anh trai thay lòng đổi dạ", nghe thấy Văn Thông mắng mình, vành mắt cô bé đỏ hoe, nghẹn ngào nói: "Anh, anh mắng em."

Dù sao đây cũng là trung tâm thương mại, náo loạn lên thì không hay, Khương Điềm đứng ra giảng hòa: "Văn Thiến, xin lỗi em, lần trước là chị hiểu lầm em, chị xin lỗi em nhé."

Cô thuận tay lấy chiếc túi từ trong tay Văn Thông, đưa đến trước mặt Văn Thiến, mỉm cười: "Anh trai em sao nỡ mắng em chứ, đây là quà anh ấy mua cho em này, xem thử có thích không?"

Văn Thiến vẫn chưa thoát ra khỏi nỗi sầu muộn "anh trai giờ đây người yêu nhất không phải mình", cô run giọng nói: "Đều tại chị, anh trai mới mắng em."

Khương Điềm là con một, chưa từng xử lý loại "tranh chấp tình cảm" kiểu này bao giờ, cô nhún vai, lại xòe tay, ném cho Văn Thông một ánh mắt kiểu "lực bất tòng tâm".

Văn Thông lấy điện thoại gọi cho tài xế, bảo anh ta lên lầu đón Văn Thiến. Văn Thiến hỏi: "Thế còn anh?"

"Anh đưa chị dâu em về", Văn Thông vô cảm nói.

Danh xưng "chị dâu" này đối với Văn Thiến mà nói thực sự rất xa lạ, cô bĩu môi: "Anh đưa chị ấy về? Không đưa em về à?"

Văn Thông kiên nhẫn nói: "Văn Thiến, em lớn rồi."

Văn Thiến giậm chân, ném túi đồ xuống đất: "Anh tồi lắm."

Nói xong, cô bé quay người bỏ chạy.

Khương Điềm hích Văn Thông một cái: "Anh không đi đuổi theo em ấy à?"

"Không sao, con bé không chạy lung tung đâu", Văn Thông hiểu rõ Văn Thiến, cô bé dù có giở tính tiểu thư đến mấy cũng sẽ không để người nhà phải lo lắng.

Chẳng mấy chốc, tài xế gọi điện báo đã đón được tiểu thư.

Khương Điềm đợi anh cúp máy rồi hỏi: "Sao rồi anh?"

"Con bé lên xe rồi."

Văn Thông nhặt túi đồ dưới đất lên, nghiêng người che chắn đám đông đang ùa tới, tay theo bản năng bảo vệ phía sau cô: "Muốn đi giao đồ trước hay đi ăn trước?"

Khương Điềm giải thích: "Em phải mang món đồ này về công ty trước đã. Có người đang đợi lấy."

"Được, đưa em về công ty”, Văn Thông nói rồi ra hiệu cho cô vào thang máy.

Vào đến bên trong Khương Điềm mới phản ứng lại: "Anh định đưa em về thật à?"

"Ừ, tài xế lái xe của anh đi rồi." 

Văn Thông tìm một lý do khiến người ta không thể từ chối: "Anh chỉ có thể quá giang xe của em về thôi."

Nói là quá giang, nhưng thực ra là anh lái.

Trên đường đi, mấy lần Khương Điềm lén nhìn anh, rồi lại dời mắt đi ngay trước một giây anh phát hiện ra. Cứ lặp đi lặp lại cùng một động tác như vậy, cuối cùng Văn Thông lên tiếng trước: "Em có lời muốn hỏi anh à?"

Khương Điềm nhịn suốt dọc đường, cuối cùng cũng có thể hỏi, cô ừ một tiếng, quay đầu lại: "Em gái anh ghét em như vậy, sau này anh tính sao?"

Văn Thông hiển nhiên không ngờ cô lại hỏi câu này, anh khựng lại một giây rồi đáp: "Con bé chỉ là lúc đầu chưa chấp nhận được thôi, sau này sẽ ổn."

"Thế lỡ sau này cũng không chấp nhận được thì sao?" 

Khương Điềm không phải muốn gây chuyện, chẳng qua là những người như vậy thực sự rất khó chấp nhận người khác. Cô chỉ muốn biết trước để có biện pháp ứng phó: "Em ấy sẽ không làm gì em chứ?"

"Ví dụ như?", Anh hỏi.

"Giống như trên phim hay diễn ấy, cô em chồng bắt nạt chị dâu, còn anh trai thì mặc kệ."

Lúc nói câu cuối cùng, mắt cô nhìn trân trân vào Văn Thông.

Ánh mắt Văn Thông đặt trên con đường phía trước, cằm hơi nâng lên, bình thản nói: "Em là lo con bé làm gì, hay là sợ anh không làm gì?"

"Cả hai ạ." 

Khương Điềm chỉnh lại quần áo trên người: "Dù sao hai người cũng là anh em ruột thịt, còn em là người ngoài mà."

"Em không phải người ngoài." 

Văn Thông đột ngột nói: "Em là vợ anh, là mẹ của con anh, sao có thể coi là người ngoài được."

Nói vậy nghe cũng có vẻ đúng.

Nhưng Khương Điềm không dễ bị qua mặt như vậy: "Anh vẫn chưa nói mà, rốt cuộc anh định làm thế nào?"

Sau đó cô lại đổi sang một câu hỏi khác: "Nói thế này đi, giả sử một ngày nào đó em và em gái anh cùng gặp nguy hiểm, anh sẽ cứu ai?"

"Nguy hiểm? Nguy hiểm gì cơ?"

"Rơi xuống nước ấy." 

Khương Điềm chớp chớp mắt, chống cằm liếc nhìn anh hỏi: "Anh cứu em hay cứu em gái anh?"

Cô thực sự quá tò mò về vị trí của Văn Thiến trong lòng anh.

"Anh cứu em." Văn Thông thậm chí không cần suy nghĩ, trả lời ngay lập tức.

Lần này đến lượt Khương Điềm ngạc nhiên: "Tình huống gì đây? Cứu em trước á? Thế Văn Thiến không tức điên lên sao."

"Tại sao ạ?", Cô hỏi.

"Vì Văn Thiến không cần anh cứu."

Văn Thông nhạt giọng nói: "Con bé biết bơi."

Khương Điềm: "..." 

Sai lầm rồi, biết thế đáng lẽ phải hỏi cái khác.

"Cái đó không tính, đổi cái khác đi." 

Khương Điềm chớp chớp mắt: "Món đồ em thích, Văn Thiến cũng thích, mà tình cờ chỉ còn đúng một món, anh tính sao?"

Văn Thông một mặt chú ý đường sá, một mặt lấy từ hộc chứa đồ ra một chai sữa, còn rảnh tay vặn mở nắp rồi đưa cho cô, nhắc nhở: "Uống chậm thôi."

Sau đó tiếp tục trả lời câu hỏi vừa nãy: "Cho em."

Khương Điềm nghe xong mắt sáng lên, muốn cười nhưng lại kìm xuống: "Cho em thì Văn Thiến sẽ buồn lắm đấy."

Văn Thông khẽ nhướn mày: "Con bé không đâu. Sở thích của con bé xưa nay luôn là cảm hứng nhất thời, qua ba phút là dẫu có thích đến mấy cũng thành không thích ngay."

Khương Điềm: "..."

Cuối cùng không dắt mũi được Văn Thông, ngược lại còn bị anh dắt mũi, Văn Thông hỏi cô: "Có thể vì anh mà thử yêu quý Văn Thiến được không?"

Khương Điềm vốn xinh đẹp thiện lương, vừa uống sữa vừa ừ một tiếng: "Em sẽ thử xem."

Đường hơi xóc, vệt sữa bắn ra dính trên khóe môi cô. Văn Thông vừa vặn nhìn thấy, anh rút khăn giấy đưa tay ra, ngay khi sắp chạm vào thì đèn xe phía đối diện lóe lên làm anh lóa mắt, anh dừng lại.

Anh nhìn chằm chằm vào khóe môi Khương Điềm suốt ba giây.

Trong ba giây đó, Khương Điềm cũng đang nhìn Văn Thông, chính xác là nhìn vào tay anh. Chưa từng có bàn tay người đàn ông nào đẹp như tay anh.

Trắng lạnh, thon dài, xương khớp rõ ràng, không một tì vết.

Cô bị ngụm sữa trong miệng làm cho sặc, nhận lấy khăn giấy anh đưa, che miệng quay sang hướng khác ho sù sụ.

Ngón tay Văn Thông vẫn khựng lại ở đó, một lát sau mới chậm rãi thu về.

Gập lại, rồi lại mở ra.

Mở ra, rồi lại gập lại.

Anh lặp lại động tác đó mấy lần rồi mới cầm lấy vô lăng.

Vì sự cố nhỏ này mà bầu không khí trong xe dường như đã thay đổi. Khương Điềm không hỏi thêm gì nữa, cứ nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ, thực ra chính cô cũng không biết mình đang nhìn cái gì.

Dù sao cũng cảm thấy trong xe hơi ngột ngạt một cách kỳ lạ.

Vừa hạ kính cửa sổ xuống một chút, Văn Thông đã nhắc nhở: "Gió lớn lắm, đừng để bị cảm lạnh."

"Không sao đâu ạ, em ít khi bị ốm lắm." 

Cánh tay cô gác lên cửa kính, cằm tựa lên mu bàn tay, lọn tóc rối rủ trước trán, khóe môi luôn giữ một đường cong nhàn nhạt.

Đột nhiên nhớ ra điều gì, cô quay đầu lại: "Anh đặt tên ở nhà cho bảo bảo đi?"

Những vệt sáng lấp lánh ở ngay phía sau cô, giống như những bông pháo hoa rực rỡ đang nở rộ, làm tôn lên ngũ quan tinh xảo của cô thêm phần lung linh.

Đường nét gương mặt nghiêng thanh tú như được vẽ bằng bút chì, mỗi chi tiết đều toát lên vẻ mỹ lệ.

Hàng mi cô vừa dài vừa cong, khi gió thổi qua dường như cũng đang chớp động: "Vâng, được không anh?"

Bầu không khí trong xe lại trở nên khác lạ, giống như có hương hoa lan tỏa vào, cũng có thể là do tâm trạng con người.

Tâm trạng tốt thì ngửi gì cũng thấy thơm.

Ngón tay Văn Thông chạm nhẹ lên vô lăng, khựng lại một giây rồi nghiêng đầu nói: "Con trai gọi là Bảo Bảo, con gái gọi là Bối Bối."

Ghép lại chính là Bảo Bối.

Bảo bối của cô và anh.

Khương Điềm khá thích hai cái tên ở nhà này: "Được ạ, vậy gọi là Bảo Bảo Bối Bối."

Quãng đường có chút tẻ nhạt, hai người vốn không thân lại nói thêm chuyện khác: "Anh thích con trai hay con gái hơn?"

Khương Điềm hỏi.

"Đều tốt cả."

Nhà họ Văn không phải gia đình trọng nam khinh nữ, Văn Thông cũng vậy, trai hay gái đều được, anh đều thích.

"Còn em?", Anh hỏi ngược lại.

Khương Điềm vừa định trả lời thì bị gió thổi làm hắt xì một cái. Văn Thông thấy vậy liền kéo kính cửa sổ lên. Khương Điềm lấy khăn giấy lau mũi hai cái rồi nói: "Con gái ạ."

"Vậy thì sinh con gái”, Anh nói.

Khương Điềm kinh ngạc hỏi: "Chẳng phải đàn ông đều thích con trai sao?"

"Đó là những người khác, anh thì đều thích." 

Văn Thông liếc nhìn cô, giọng nói hơi nhạt: "Chỉ cần là em sinh."

Khương Điềm lại hắt xì thêm cái nữa nên không nghe rõ lời Văn Thông nói, cô vừa dùng khăn giấy ngoáy mũi vừa hỏi: "Anh vừa nói gì cơ?"

Văn Thông nhắc nhở: "Tối nay về nhớ ngâm nước nóng nhé. Uống thêm chút nước gừng để giải cảm, nếu không sẽ bị ốm thật đấy."

Lời này Khương Điềm ghi nhớ kỹ, cô bây giờ là bà bầu không được dùng thuốc tùy tiện, chỉ có thể chữa trị bằng thực phẩm, cô tự nhủ sau này phải chú ý hơn mới được.

Nửa tiếng chạy xe kết thúc trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi của hai người. Trước cổng công ty đã có người đợi sẵn từ sớm, thấy Khương Điềm xuất hiện liền vội vàng đón lấy.

Khương Điềm đưa túi đồ cho đối phương, nói một câu: "Vất vả cho anh quá."

Người đàn ông mỉm cười đáp: "Nên làm mà."

Sau đó anh ta vẫy tay: "Chào thư ký Khương nhé."

Khương Điềm cũng vẫy tay lại, đôi mắt cong lên cười nói: "Tạm biệt anh."

Quay lại xe, cô phát hiện Văn Thông vẫn luôn nhìn chằm chằm ra ngoài, biểu cảm trên mặt rất nhạt, không đoán được anh đang nghĩ gì.

Khương Điềm vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: "Sao thế anh?"

Anh khởi động xe, tùy ý hỏi: "Đó là đồng nghiệp của em à?"

"Vâng, trợ lý của sếp ạ." 

Khương Điềm rướn người nhìn ra ngoài: "Sao thế ạ?"

"Không có gì." 

Văn Thông kéo kính cửa sổ lên, cuối cùng nói một câu: "Khá tốt."

Khương Điềm mãi cho đến khi vào nhà hàng vẫn không hiểu nổi câu "khá tốt" của anh có nghĩa là gì? Hơn nữa, cái sắc mặt đó của anh nhìn cũng chẳng giống "khá tốt" chút nào.

Thắc mắc thì thắc mắc, nhưng Khương Điềm cũng không hỏi gì thêm. Mối quan hệ hiện tại của họ vẫn chưa đến mức có thể dò hỏi chuyện riêng tư của nhau.

Chọn một quán đồ Nhật, Văn Thông gọi món cá hồi tươi nhất, nghe bảo là vừa được vận chuyển bằng đường hàng không về chiều nay.

Khương Điềm khá thích ăn đồ Nhật, cũng đặc biệt ưu ái món cá hồi. Nhưng cô quên mất một chuyện, cô đang mang thai, bảo bảo trong bụng cực kỳ bài xích đồ Nhật.

Mới ăn được một miếng cô đã không tài nào nuốt nổi nữa.

Cô bịt miệng nói: "Hay là anh cứ ăn đi, em ra xe đợi."

Văn Thông cầm điện thoại, lại xách túi cho cô: "Không cần đâu, cùng đi thôi."

"Nhưng chỗ này…"

Cả một bàn đầy ắp thế này, cá hồi còn chưa ăn được mấy miếng.

"Đừng bận tâm." 

Văn Thông bước ra ngoài trước, Khương Điềm theo sát phía sau.

Cuối cùng họ chọn một quán lẩu. Thật là lạ, món cá hồi tươi ngon thì bảo bảo không thích, nhưng món thịt dê nồng mùi thì nhóc con lại thích mê ly.

Phản ứng nghén cũng biến mất, cô ăn ngon lành vô cùng.

Khương Điềm trêu: "Con gái anh chắc chắn là một người yêu nước rồi."

Văn Thông dùng đũa chung gắp cho cô ít thịt dê: "Ừm, giống anh."

Khương Điềm lần đầu thấy có người khen con mà còn lôi cả mình vào, cô cười đến híp cả mắt, hỏi: "Thế sao không thể là giống em?"

"Ừm, vậy thì là giống em." 

Văn Thông rất không có lập trường, lần nào Khương Điềm tranh giành gì anh cũng nhường, à không, cô chẳng tranh anh cũng nhường.

Khương Điềm lẩm bẩm một câu: "Đồ ba phải."

Văn Thông nghe thấy, nhếch môi cười, đặt vào đĩa của cô một ít rau xanh.

Khương Điềm vốn định cãi lại anh vài câu, nhưng cô thực sự quá đói rồi nên chẳng nói gì nữa, cúi đầu tập trung ăn uống, anh gắp gì cô ăn nấy.

Cuối cùng ăn được rất nhiều.

Ra khỏi nhà hàng, chéo phía đối diện có một trung tâm thương mại, anh hỏi: "Có muốn đi dạo chút không?"

Khương Điềm ăn no quá đến mức ngồi không yên, liền gật đầu: "Được ạ, đi dạo chút đi."

Không đi dạo uổng công, họ mua rất nhiều đồ, đồ dùng sinh hoạt, chăn ga gối đệm vân vân.

Khương Điềm xòe tay: "Bây giờ chính em còn chẳng muốn động đậy, không còn sức giúp anh xách đồ đâu."

Văn Thông viết địa chỉ đưa cho nhân viên, trả thêm ít tiền bảo họ giao đồ theo địa chỉ đó.

Lúc vào hai người tay không, lúc ra thì trên tay có chút đồ, chính xác là trên tay Văn Thông có đồ, Khương Điềm thì không, ngay cả túi xách của cô cũng khoác trên vai Văn Thông.

Khương Điềm đi một lát lại dừng lại, lúc dừng lại liền bước nhỏ tới trước mặt Văn Thông, cúi đầu, ghé vào ống hút uống trà sữa trên tay anh.

Là Khương Điềm lúc nãy nhất quyết đòi mua, không mua không chịu đi.

Văn Thông cũng không mấy hiểu nổi hành động thích uống trà sữa của phụ nữ, vì anh cực kỳ ít khi uống. Thấy Khương Điềm uống với vẻ mặt đầy mãn nguyện, anh hỏi: "Ngon đến thế sao?"

Khương Điềm không biết diễn tả thế nào, đại loại là rất ngon, cô xoa bụng tìm lý do: "Không phải em nhất định muốn uống đâu, là con gái anh nhất định đòi uống đấy."

Văn Thông nhắc nhở: "Mấy thứ có chất phụ gia này sau này vẫn nên uống ít thôi." 

Khương Điềm hàng mi run rẩy, nâng tay anh lên: "Em biết rồi, em chỉ uống tối nay thôi, sau này tuyệt đối không uống nữa. Dẫu sao cũng mua rồi, anh cũng uống một chút đi."

Văn Thông từ chối, lắc đầu một cái.

Khương Điềm kiên trì, một mặt nâng tay anh lên, một mặt kiễng chân: "Đi mà, cùng uống đi."

Văn Thông hết cách, đành cúi đầu nhấp một ngụm. Sau khi nuốt xuống, anh không biểu cảm gì, nói: "Bình thường."

Khương Điềm không đáp lời, cứ nhìn chằm chằm vào ly trà sữa hồi lâu. Có cơn gió thổi qua cô mới sực tỉnh, ngơ ngác nói: "Anh vừa dùng ống hút của em đấy."

Văn Thông nhìn xuống, ừ một tiếng: "Chỉ có đúng một cái đó thôi mà."

Khương Điềm phát ra tiếng ừm ừm, giây tiếp theo quay người bước đi, đi được hai bước lại quay lại lấy ly trà sữa từ tay Văn Thông: "Để em tự cầm."

Cô bưng ly đi một quãng xa, sau khi chắc chắn Văn Thông không nhìn thấy mới đưa tay vỗ vỗ mặt, lẩm bẩm tự nhủ: "Hoảng cái gì mà hoảng."

Đúng là không có tiền đồ mà.

Chẳng phải chỉ là dùng chung một cái ống hút uống trà sữa thôi sao, uống thì uống chứ sao.

Cũng không biết là để chứng minh mình không hoảng hay vì lý do gì khác, cô cũng ghé vào cái ống hút đó uống một ngụm trà sữa. Dường như... vị nó có chút khác với lúc nãy.

Ngọt hơn nhiều.

Không chắc chắn lắm, cô lại uống thêm ngụm nữa, đúng là ngọt hơn rất nhiều thật.

……

Khương Điềm suy nghĩ bay bổng suốt dọc đường, lúc xuống xe bị Văn Thông gọi lại: "Túi của em này."

"Ồ." Cô đưa tay nhận lấy.

"Còn cái này nữa." Văn Thông đưa túi đựng trang sức tới.

Khương Điềm kinh ngạc nói: "Cái này chẳng phải cho Văn Thiến sao, đưa em làm gì?"

"Cái đó là của Văn Thiến, cái này là của em." Văn Thông chỉ vào chiếc để trong hộc để tay.

Khương Điềm vẫn không tin lắm: "Thật sự cho em sao? Tự nhiên sao lại mua quà cho em?"

"Chúc mừng em tân gia’’, Anh trịnh trọng nói.

Tân gia???

Khương Điềm lúc này mới sực nhớ ra, ngày mai cô sẽ chuyển đến chỗ anh ở, nhưng mà, cái này tính là tân gia kiểu gì chứ.

Khương Điềm tinh nghịch hỏi: "Thế lỡ em không chuyển qua thì lý do tặng quà của anh là gì?" 

Văn Thông nói: "Ngày mai là 11 tháng 11. Kỷ niệm chúng ta đăng ký kết hôn được bảy tháng."

Khương Điềm: "..."

Phải thừa nhận là anh cũng khá lãng mạn đấy. Khương Điềm mím môi: "Được rồi, vậy em nhận."

Đi được vài bước, cô hỏi: "Thế ngày 12 tháng 12 anh cũng tặng quà chứ?"

"Hửm? Ngày đó có ý nghĩa đặc biệt gì sao?"

"Kỷ niệm ngày hội mua sắm Double 12 mà."

Văn Thông khựng lại, sau đó mới phản ứng được là cô đang trêu mình.

Anh đứng bên lề đường chờ đợi, Văn Thiến gửi WeChat tới.

Thiến Thiến: [Anh, anh nói thật đi, có phải anh không còn thương em nữa rồi không?]

Văn Thông: [Em mãi mãi là em gái anh.]

Thiến Thiến: [Thế còn chị ấy?]

Văn Thông do dự một lát rồi hồi âm: [Cô ấy là người quan trọng nhất của anh.]

Văn Thiến buồn nẫu ruột, gọi điện cho Văn Thông: "Dựa vào đâu mà chị ta lại là người quan trọng nhất của anh chứ, em không đồng ý."

Văn Thông ôn tồn nói: "Tiểu Thiến, em sắp được làm cô rồi đấy."

Đầu dây bên kia im bặt, sau đó là tiếng hét chói tai: "Anh, anh nói gì cơ?"

Văn Thông nói: "Em sắp làm cô rồi. Mùa hè năm sau."

Tâm trạng tồi tệ của Văn Thiến tan biến sạch: "Thật ạ? Em sắp làm cô thật rồi ạ? Anh, em sắp làm cô thật rồi hả?"

Văn Thông nhắc nhở: "Đúng vậy. Nhưng chuyện này tạm thời đừng nói với bố mẹ nhé."

"Tại sao ạ?"

Văn Thông dặn dò: "Chưa đến lúc. Nhớ kỹ, không được để lộ chuyện này đấy."

"Dạ dạ dạ, em nhớ rồi."

Văn Thiến thích nghi với vai trò mới rất nhanh: "Thế em phải tặng gì cho em bé đây? Không được không được, em phải suy nghĩ thật kỹ mới được."

"Em bé còn chưa chào đời mà, đợi sau này chào đời rồi tặng cũng được."

"Thế không được, em phải tặng ngay bây giờ, như vậy sau này em bé mới thân với em chứ."

Lúc Văn Thiến đang lẩm bẩm thì điện thoại Văn Thông rung lên, Khương Điềm gửi tin nhắn cho anh.

Khương Điềm: [Em muốn hỏi anh một chút, sau khi em qua đó thì chúng ta ở chung phòng? Hay là ở riêng ạ?]

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]