NovelToon NovelToon

Chương 17

Khi Khương Điềm quá căng thẳng, cô thường nảy sinh ảo giác, luôn cảm thấy có ai đó đang gọi mình, nhưng khi ngoái đầu lại nhìn thì chẳng thấy gì cả.

Chiều nay đối với cô quả thực là một buổi chiều vô cùng căng thẳng, đầu tiên là sự dày vò khi chờ đợi phẫu thuật, sau đó là sự hồi hộp khi đột nhiên gặp Văn Thông.

Nửa ngày này của cô sống còn kích thích hơn cả nửa năm trước cộng lại, chỉ có thể dùng từ thăng trầm để diễn tả.

Đến mức hiện tại tâm trạng cô vẫn chưa bình phục, nghe xong lời của Văn Thông, cô cứ ngỡ lại là ảo giác, nên hờ hững "ồ" một tiếng như vô tình.

"Ồ?" Người đàn ông ở đầu dây bên kia hiển nhiên không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, anh kiên nhẫn nhắc lại một lần nữa: "Anh biết mang thai và sinh con đối với phụ nữ tương đương với việc bước một chân qua cửa tử, rất nguy hiểm. Thế nhưng, bảo bảo đã đến rồi, chúng ta không có lý do gì để không đón nhận."

"Em yên tâm, anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt."

"Anh biết nói bao nhiêu đi nữa lúc này cũng chỉ là lời hứa suông, nhưng Khương Điềm, anh xưa nay nói được làm được, những lời đã hứa không bao giờ nuốt lời."

"Em hoàn toàn có thể tin tưởng vào thành ý của anh."

"Anh sẽ làm rất tốt."

"Vì vậy, giữ đứa bé lại, và chuyển đến ở cùng anh được không?"

Lần này Khương Điềm đã nghe hiểu, hiểu rõ từng chữ một, anh hy vọng cô có thể giữ đứa bé và chuyển đến sống cùng anh.

Đợi đã.

Chuyển đến sống cùng anh??!!!

Nhịp tim của Khương Điềm đột ngột tăng tốc, cô nuốt nước miếng: "Anh... anh có thể nói lại lần nữa được không?"

"Giữ đứa bé lại, và chuyển đến ở cùng anh”, Anh nói.

Khương Điềm chớp mắt, răng cắn nhẹ vào môi, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng cô hỏi: "Ý anh là, muốn em và anh sống chung?"

Lúc đầu trong thỏa thuận tiền hôn nhân ghi rõ là không cần ở cùng nhau, họ vẫn luôn duy trì rất tốt, việc ai nấy làm, không ai làm phiền ai.

Sống chung?

Cô thực sự không ngờ lại được nghe lời này từ miệng anh, là thật lòng sao? Hay chỉ là vì đứa trẻ?

Khương Điềm tính tình thẳng thắn, không thích để lại nghi hoặc, có gì đều sẽ hỏi trước: "Anh bảo em chuyển qua đó có phải vì đứa trẻ không? Giả sử sau khi bảo bảo ra đời, anh dự định thế nào?"

Thực ra cô muốn hỏi là, nếu bảo bảo sinh ra rồi, liệu anh có tìm cớ để bảo cô dọn ra ngoài không.

"Thế nào là thế nào?" 

Văn Thông không hiểu lắm: "Anh biết đề nghị này rất đột ngột, nhưng chỉ có sống cùng nhau anh mới có thể chăm sóc em tốt hơn. Hoặc là, em có ý tưởng nào khác cũng có thể nói với anh, anh sẽ cố gắng thực hiện."

Cố gắng, chứ không phải là nhất định.

Khương Điềm soi xét từng chữ thấy có chút gì đó không cam lòng, cô mím môi: "Thực ra anh không cần miễn cưỡng đâu, cơ thể của em em có thể tự chăm sóc được, vả lại còn có Mật Nhi nữa, cậu ấy cũng có thể chăm sóc em."

Văn Thông thông minh nhường nào, lập tức nghe ra sự không vui trong lời nói của Khương Điềm. Dù không chắc mình nói sai ở đâu, anh vẫn quan tâm đến tâm trạng của cô, ôn tồn nói: "Không hề miễn cưỡng, chúng ta là vợ chồng, vốn dĩ anh nên là người chăm sóc, cô Trần còn có cuộc sống riêng, đôi khi cũng không tiện lắm."

Khương Điềm có cảm giác như ông nói gà bà nói vịt, rõ ràng anh chỉ cần dỗ dành cô một chút là được, việc gì phải nói năng trịnh trọng như vậy, đây đâu phải là đàm phán kinh doanh mà phải phân định thắng thua.

Cô bĩu môi, giọng điệu mang chút hờn dỗi: "Chuyện đó anh không cần bận tâm, Mật Nhi nói rồi, cậu ấy có thể giúp em cùng nuôi con."

Văn Thông cúi đầu, đưa tay day day thái dương, đối với tình bạn giữa phụ nữ đôi khi anh không thể hiểu nổi, giống như Thiến Nhi, để được đi chơi với bạn thân mà dám nói dối, sau đó bị ốm một trận nặng khiến cả nhà lo phát sốt, vậy mà cô bé còn cười rất tươi nói lần sau vẫn đi tiếp.

Ai mà dám nói một câu không hay về bạn thân của cô bé là cô bé xù lông ngay lập tức.

Tình bạn của phụ nữ thật sự rất khó hiểu.

Văn Thông nói: "Em là vợ anh, đứa trẻ trong bụng cũng là con anh, có nuôi thì cũng phải là anh nuôi, không dám phiền đến cô Trần."

Khương Điềm nghe giọng anh trầm xuống, một cách kỳ lạ nảy sinh ảo giác như thể anh đang ghen với Mật Nhi vậy.

Ghen sao?

Hừ, sao có thể chứ.

Chuyện này khá quan trọng, Khương Điềm không muốn đầu óc nóng lên mà đưa ra quyết định, cô nói: "Em cần suy nghĩ kỹ đã."

Văn Thông hiểu cho cô, đúng là nên suy nghĩ: "Được."

Nhưng anh không muốn kéo dài quá lâu, nếu xác định sống chung thì bên Nam Vịnh cần phải trang trí lại một chút, những thứ khác không cần thay đổi, nhưng phòng em bé nhất định phải làm.

Hoặc nếu cô không thích Nam Vịnh thì có thể đến căn biệt thự ở ngoại ô phía đông, nơi đó diện tích rộng, yên tĩnh, sau bữa tối có thể đi dạo.

Nhược điểm duy nhất là xa trung tâm thành phố, đi làm không tiện lắm.

Văn Thông không phải người bảo thủ, phụ nữ mang thai vẫn có thể làm việc, nhưng nếu được chọn, anh đương nhiên vẫn hy vọng cô ở nhà dưỡng thai cho tốt, như vậy ít nhất sẽ không quá vất vả.

Tất nhiên anh không can thiệp, để cô tự mình quyết định.

Khoảnh khắc này, Văn Thông đã điểm qua mấy căn bất động sản, cân nhắc xem cô ở đâu thì tâm trạng sẽ tốt hơn, thoải mái hơn.

Trong ống nghe đột nhiên im lặng, ngoại trừ tiếng gió thì không nghe thấy gì khác, Khương Điềm hỏi: "Anh đang ở Nam Vịnh sao?"

"Ừ." 

Vì cô đã nhắc tới nên Văn Thông thuận theo lời cô hỏi: "Em thích Nam Vịnh không? Hay là thích nơi nào khác?"

"Nam Vịnh ở rất gần biển". 

Khương Điềm nhìn qua cửa kính về phía ánh đèn của muôn nhà xa xa, cứ như thể cô đang đứng trước cửa sổ sát đất ở Nam Vịnh để ngắm cảnh biển vậy: "Không khí cũng rất trong lành."

"Vậy là em thích Nam Vịnh hơn đúng không?"

"Vâng, thích ạ”, Cô đáp.

"Vậy sau này sống ở Nam Vịnh thấy sao?".

Anh đang trưng cầu ý kiến của cô, chỉ cần cô nói không được là nơi này sẽ bị loại bỏ ngay lập tức.

Khương Điềm hoàn toàn không nhận ra mình đã bị anh dắt mũi, cô mỉm cười nêu ý kiến: "Vâng, cũng được ạ."

Dứt lời, cô lại nói: "Chỉ là em không thích cái đèn chùm ở phòng khách cho lắm."

"Sao thế?"

"Chói mắt quá." 

Khương Điềm giải thích: "Mắt của bảo bảo sau khi chào đời rất yếu ớt, không được chiếu đèn như vậy."

"Vậy em thích kiểu thế nào?" 

Văn Thông quay lại phòng khách, đi đến trước quầy bar, rót một ly rượu vang: "Nói anh nghe thử xem."

Khương Điềm nói: "Cũng không có yêu cầu gì đặc biệt, ánh sáng vàng ấm đi ạ. Chỉ cần không chói mắt là được."

"Được, anh sẽ đi sắp xếp." 

Văn Thông nâng ly rượu nhấp một ngụm nhỏ: "Phòng em bé có yêu cầu gì không? Em thích phong cách nào?"

"Còn phải làm phòng em bé nữa sao?".

Với một đứa trẻ sinh ra trong gia đình bình thường như Khương Điềm, năm xưa cũng phải đến khi lên cấp hai mới có phòng riêng độc lập.

Bạn học của cô đa phần lên cấp hai vẫn chưa có phòng riêng, cứ phải chen chúc cùng ông bà, hoặc không thì ngăn một góc ở phòng khách hay ban công ra.

Thật sự là chẳng có chút riêng tư nào.

"Phải làm chứ." 

Giọng của Văn Thông trong đêm tĩnh lặng nghe càng êm tai hơn, giống như tiếng đàn cello, không nhanh không chậm, rất trầm ổn: "Em muốn phong cách gì?"

"Màu hồng ạ." 

Mắt Khương Điềm cong lên: "Từ nhỏ em đã thích màu hồng rồi, kiểu phòng công chúa hồng phấn ngọt ngào ấy."

Văn Thông không thể đồng cảm được, dẫu sao anh cũng là đàn ông: "Được, vậy làm hai phòng, một phòng màu hồng, một phòng màu xanh."

"Tại sao phải có màu xanh ạ?" 

Khương Điềm bĩu môi, thầm nghĩ, đúng là chẳng lãng mạn gì cả, người ta đã bảo thích màu hồng rồi mà.

Văn Thông nhắc nhở: "Vì vẫn chưa chắc chắn giới tính của bảo bảo trong bụng em. Giả sử là con trai thì ở phòng công chúa màu hồng không hợp lắm, em thấy sao?"

Cũng đúng.

Khương Điềm phụ họa: "Được rồi, nghe theo anh."

Sau đó cô "ơ" lên một tiếng: "Nếu trang trí phòng em bé thì Nam Vịnh tạm thời không ở được rồi."

"Anh có nhà ở ngoại ô phía đông, em có muốn qua đó ở không?", Văn Thông hỏi.

Khương Điềm nhún vai: "Phía đông thành phố sao? Xa lắm. Đi làm không tiện, em không muốn đi."

Văn Thông đề nghị: "Vậy thì đến Hanh Đế đi, ngoại trừ giao thông hơi ùn tắc một chút thì mọi thứ đều ổn. Chỗ này được không?"

Hanh Đế là khu nhà giàu nổi tiếng ở Kinh Bắc, những người sống ở đó không giàu thì cũng quý, giá nhà trung bình mấy chục vạn một mét vuông.

Coi như là khu chung cư đắt đỏ nhất Kinh Bắc rồi.

Khương Điềm lúc kết hôn với Văn Thông thì sự hiểu biết của cô về anh cơ bản bằng không, cho nên hoàn toàn không biết anh hào phóng như vậy, còn giàu hơn cả Lục Nghiên Tu.

Sau phút kinh ngạc, cô hỏi: "Rốt cuộc anh có bao nhiêu bất động sản thế?" 

Văn Thông nghĩ một lát, không nhớ hết được, anh uống cạn chỗ rượu vang còn lại trong ly, đặt ly không xuống, giọng nói nhuốm chút hơi men nghe càng thêm nồng hậu: "Cụ thể sao? Ngày mai anh bảo Chu Lan liệt kê ra, đưa cho em."

Đưa cho cô làm gì chứ?

Khương Điềm chớp chớp mắt, thốt ra: "Đưa cho em làm gì ạ." 

Sợ anh hiểu lầm, cô vội giải thích: "Em không có ý định dò xét tài sản của anh đâu, anh đừng nghĩ lệch lạc."

Văn Thông nhạt giọng nói: "Ừm, không nghĩ lệch lạc. Vốn dĩ cũng là định đưa cho em xem mà."

Khương Điềm không biết có phải tất cả đàn ông trong giới thượng lưu đều không có sự đề phòng như vậy hay không, hay chỉ riêng Văn Thông là thế, sao mà chẳng biết giữ kẽ chút nào vậy.

Còn đòi liệt kê ra cho cô xem, ngốc thật chứ.

Nãy giờ cứ mải nghe điện thoại khiến tay cô tê rần, cô khẽ hít một hơi, Văn Thông hỏi: "Sao thế em?"

Cô làm bộ như đang nũng nịu nói: "Tay tê rồi. Điện thoại nặng quá, cầm lâu nên tay thấy không thoải mái."

Văn Thông nhắc nhở: "Vậy cúp máy đi. Đừng quên cho anh biết câu trả lời nhé."

Lúc này Khương Điềm mới giật mình nhận ra, đúng rồi, cô còn chưa đồng ý ở cùng anh mà, nhắc chuyện đèn chùm với phòng em bé làm cái gì không biết.

Huhu, trúng kế rồi.

Cô đưa tay tự đấm vào đầu mình, vừa đấm vừa hậm hực, sao lần nào gặp anh cô cũng như biến thành kẻ ngốc vậy, lúc đi học cô đâu có thế này, lần nào kiểm tra cũng đứng nhất khối mà.

Văn Thông dường như biết Khương Điềm đang làm gì, khẽ nhắc nhở: "Đừng đấm đầu nữa."

"Dạ?"

"Càng đấm càng ngốc đấy."

"..."

Khương Điềm nghe tiếng cười khẽ đầy kiềm chế của người đàn ông, đôi má phồng lên, muốn nhảy dựng lên mà không được, cuối cùng hậm hực cúp máy.

Giây tiếp theo, cô nhận được WeChat của Văn Thông.

W: [Sáng mai em muốn ăn gì?]

Khương Điềm còn đang giận, chẳng thèm nghĩ ngợi mà hồi âm luôn: [Ăn anh!!!!!]

Cô thích dùng dấu câu để biểu đạt tâm trạng, dấu câu càng nhiều chứng tỏ cảm xúc biến động càng lớn.

Chỉ mải lo gửi đi mà chẳng kịp nghĩ xem câu nói này ám muội đến nhường nào.

Tiếng chuông báo WeChat lại vang lên.

W: [Ăn anh? Ăn thế nào?]

Khương Điềm xem xong câu trả lời của anh, má nóng bừng lên, chẳng mấy chốc sau tai cũng nóng ran, cứ như bị nhuộm một sắc đỏ rực rỡ vậy.

Cô thấy anh cố ý, nhưng không có bằng chứng.

Khương Điềm quẳng điện thoại đi, giả vờ như không thấy, đứng dậy vào bếp rót nước uống, tình cờ gặp Trần Mật Nhi vừa đắp mặt nạ xong.

Trần Mật Nhi thấy má cô đỏ hồng, hỏi: "Cậu bị ốm à?"

Khương Điềm uống nửa ly nước: "Cái gì?"

Trần Mật Nhi sờ lên trán cô, rồi lại sờ trán mình, kinh ngạc nói: "Mặt cậu đỏ thế này, không lẽ bị ốm rồi chứ? Không sốt mà."

"Uh, không sốt" Khương Điềm uống hết chỗ nước còn lại, đặt ly về chỗ cũ, cảm giác nóng nực trên người chẳng giảm bớt chút nào, cô dùng tay quạt quạt.

Trần Mật Nhi quan sát cô hỏi: "Cậu vừa làm gì thế? Không lẽ vừa vận động à?"

Trần Mật Nhi nhắc nhở: "Không phải, cậu bây giờ đang mang thai đấy, không được vận động bừa bãi đâu. Cậu chú ý một chút."

Khương Điềm ngượng ngùng không dám nói là vì lời của Văn Thông, lảng sang chuyện khác: "Không vận động gì mà. Cậu ra đây làm gì thế?"

"Ồ, uống nước." 

Trần Mật Nhi vào bếp rót ly nước, bưng ra: "Đúng rồi, cậu quyết định chưa?"

Khương Điềm chớp chớp mắt: "Vẫn chưa nghĩ xong."

Trần Mật Nhi thấy cô do dự liền bồi thêm một câu: "Lúc nãy tớ xem tin tức thấy có người phụ nữ đi bệnh viện phá thai gặp sự cố qua đời rồi đấy, nếu có thể tớ vẫn hy vọng cậu giữ đứa bé này lại."

"Cậu chẳng phải sợ đau sao?"

"Thế sinh con không đau chắc?", Khương Điềm vặn lại.

Trần Mật Nhi cứng họng: "Thì cũng đúng."

Khương Điềm vỗ vỗ vai cậu ấy: "Cậu đừng lo, khả năng cao là tớ sẽ giữ nó lại thật."

Trần Mật Nhi: "Tùy cậu, dù sao cậu giữ lại thì tớ sẽ giúp cậu chăm sóc."

Khương Điềm véo má Trần Mật Nhi, cười toe toét nói: "Đáng yêu thật đấy."

Sau đó hai người về phòng riêng, Văn Thông gửi tin nhắn tới.

W: [Chúc ngủ ngon, hẹn gặp lại vào ngày mai.]

Người khác nói vậy thì không lạ, nhưng Văn Thông nói thế này cứ mang lại cho người ta cảm giác hư ảo khó định vị, thật chẳng giống với hình tượng cao lãnh của anh chút nào.

Khương Điềm vốn định trả lời tin nhắn, chữ "Chúc ngủ ngon" đã gõ xong rồi, sau đó lại xóa đi, ai bảo lúc nãy anh dắt mũi cô cơ chứ, cô sẽ không thèm đếm xỉa đến anh.

Cứ ngỡ tối nay sẽ mất ngủ, ai dè ngủ rất ngon, một giấc không mộng mị, lúc tỉnh dậy thấy tinh thần sảng khoái, cũng không có dấu hiệu bị nghén.

Khương Điềm khẽ vuốt bụng nói: "Bảo bảo hôm nay giỏi quá, biểu dương nhé."

Nhóc con dường như nghe thấy lời khen của mẹ, khẽ cử động một chút, Khương Điềm mặt đầy kinh ngạc cúi xuống nhìn bụng, thấy thật kỳ diệu.

Cô kể chuyện này cho Trần Mật Nhi nghe, Trần Mật Nhi nói: "Chắc không phải thai cử động đâu, bảo bảo không thể cử động nhanh như vậy được."

Khương Điềm chẳng quan tâm có phải thai động hay không, dù sao bảo bảo đã tương tác với cô, cô thấy rất vui, thế là được rồi. Lúc ăn cơm cô còn ăn thêm được nửa quả trứng.

Trần Mật Nhi ở bên cạnh nhắc nhở: "Cậu đừng gấp, ăn chậm thôi."

Khương Điềm nhớ lại chuyện Văn Thông tối qua hỏi cô ăn gì, tự luyến cho rằng anh sẽ đưa bữa sáng tới, liền đặt đũa xuống: "Tớ xong rồi, cậu cứ thong thả ăn đi."

Trần Mật Nhi: "Nhanh vậy, không ăn thêm chút nữa sao?"

"Thôi", Khương Điềm vào nhà vệ sinh súc miệng, rồi xách túi ra khỏi cửa.

Cô đoán cũng chuẩn thật, xe chạy được nửa đường thì Trần Mật Nhi gọi điện tới: "Hôm nay cậu chuồn nhanh thế có phải biết Văn Thông sẽ đến không?"

Cô biết, nhưng không chắc chắn một trăm phần trăm.

"Anh ấy đến thật à?"

"Ừm, đến rồi." 

Trần Mật Nhi nhìn chiếc phích giữ nhiệt trên bàn ăn nói: "Còn mang cả bữa sáng cho cậu nữa."

"Ồ." Khương Điềm nhịn cười, đáp một tiếng.

"Cậu đang tránh mặt anh ta đúng không?", Trần Mật Nhi hỏi.

Khương Điềm cũng không giấu giếm: “Uh, đang tránh mặt anh ấy."

"Tại sao?"

"Vì anh ấy quá xấu xa."

Trần Mật Nhi không biết Văn Thông xấu xa chỗ nào, nhưng nghe giọng Khương Điềm thấy cũng không tệ, chắc không phải kiểu xấu xa đáng ghét: "Được rồi, tớ hiểu rồi."

"Hiểu cái gì cơ”, Khương Điềm còn chưa hiểu mà.

Trần Mật Nhi khẽ cười: "Thì là cái thú vui của đôi vợ chồng trẻ các cậu thôi. Trò trốn tìm chứ gì."

Khương Điềm bị cậu ấy nói cho đỏ mặt, phản bác: "Thú vui gì chứ, không phải đâu, là vì anh ấy làm tớ giận."

"Anh ta làm gì mà cậu giận?"

Khương Điềm khựng lại: "Anh ấy chính là… Anh ấy dỗ dành tớ rồi."

Trần Mật Nhi tặc lưỡi nói: "Dỗ dành cậu mà còn không tốt sao? Khương Điềm cậu nói thật đi, có phải cậu cố tình phát cơm chó cho tớ ăn không."

Khương Điềm không thể nói chuyện tiếp được nữa, cúp máy trước.

Giây sau, điện thoại của Văn Thông gọi đến.

Khương Điềm không nghe máy ngay, chuông reo vài tiếng cô mới bắt máy: "Alo."

Giọng nói của người đàn ông trong ống nghe nhẹ nhàng ấm áp: "Sao không đợi anh?"

Khương Điềm đã chuẩn bị sẵn lời đối phó: "Anh cũng đâu có bảo em đợi anh đâu, sao em biết anh sẽ đến chứ."

Văn Thông khẽ cười một tiếng ngắn ngủi: "Ừm, đúng là anh chưa nói, lỗi của anh, lần sau anh sẽ nói trực tiếp."

"Hôm nay cảm thấy thế nào?", Anh hỏi.

"Cũng ổn ạ, không bị nghén”, Cô đáp.

Anh đột nhiên đề nghị: "Chiều nay cùng đi xem chăn ga gối đệm nhé? Mua mấy bộ em thích."

Lần này Khương Điềm không trúng kế nữa, giả ngu nói: "Xem chăn ga gối đệm làm gì ạ?"

"Đợi em chuyển qua có cái dùng luôn."

"Em đã đồng ý chuyển qua đâu."

Văn Thông bị câu hỏi của cô làm cho cứng họng, người đàn ông vốn dĩ trên bàn đàm phán luôn bách chiến bách thắng, đột nhiên lại thấy bí từ, anh đưa tay quệt ngang sống mũi: "Chưa."

Anh phản ứng cũng rất nhanh: "Vậy anh xin hỏi Văn phu nhân, em có muốn chuyển đến ở cùng anh không?"

Cái danh xưng mới này nghe cũng khá là...

Khóe môi Khương Điềm nhếch lên rồi lại hạ xuống, khẽ hắng giọng một cái, tinh nghịch đáp: "Văn phu nhân vẫn chưa nghĩ xong."

"Vậy phải nghĩ bao lâu?"

"Thì... một tuần đi ạ."

Văn Thông nhạt giọng hỏi: "Lâu vậy sao? Không thể nhanh hơn chút à?"

Khương Điềm qua gương chiếu hậu liếc nhìn phía sau xe, tay chậm rãi xoay vô lăng: "Không được. Đây là chuyện lớn, em cần phải suy nghĩ thật kỹ."

Văn Thông không làm gì được cô, chỉ đành chấp nhận: "Được, một tuần."

"Trong tuần này chúng ta tạm thời đừng gặp nhau."

"Ừm”, Văn Thông day day thái dương.

"Cũng đừng đưa bữa sáng nữa"

"Được." 

"Thì... nếu lỡ gặp nhau thì tốt nhất là giả vờ không quen biết."

"Tại sao?" Văn Thông không hiểu.

"Đây là hình phạt."

"Hửm?"

"Phạt anh tối qua dắt mũi em."

Mãi sau Văn Thông mới phản ứng lại được, anh thuận theo lời cô nói: "Anh biết rồi."

Khương Điềm chưa từng được ai cưng chiều như vậy, khoảnh khắc này bỗng nảy ra một vài suy nghĩ, cô gọi một tiếng: "Văn Thông."

Văn Thông: "Ừ."

"Khẩu vị của bà bầu khó chiều lắm, món hôm trước thích ăn, hôm sau có khi lại không thích nữa, anh thật sự có thể chấp nhận một người như em sao?"

Văn Thông ngữ điệu kiên định: "Có thể. Em thế nào cũng được."

Khương Điềm từng bị Triệu Sâm làm cho tổn thương, theo bản năng sẽ cảm thấy lời nói của đàn ông không đáng tin: "Anh đã nói câu này với bao nhiêu người phụ nữ rồi?"

"Ba người”, Văn Thông đáp.

Ba người sao?

Hay cho anh, khá đấy chứ.

Khương Điềm tức thì chẳng còn tâm trí đâu mà tán gẫu với anh nữa, nói giọng quái gở: "Thế thì kinh nghiệm tình trường của anh đúng là phong phú thật."

Văn Thông giải thích: "Tại sao lại là kinh nghiệm tình trường? Em là một, mẹ anh là một, còn cả em gái anh nữa, em gặp rồi đấy."

Mẹ anh, em gái anh, và cô hóa ra là ba người này.

Ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong lồng ngực Khương Điềm cứ thế bị dập tắt, cô cười khan: "À, hóa ra là vậy."

"Em tưởng sao?", anh hỏi ngược lại.

Cô tưởng sao?

Cô tưởng anh từng quen rất nhiều bạn gái, từng có rất nhiều người phụ nữ, và cũng đã nói với rất nhiều người như vậy rồi.

Không biết anh có đôi mắt nhìn thấu tâm can hay có thuật đọc tâm không, mà lại có thể thông qua giọng nói của Khương Điềm đoán ra được suy nghĩ trong lòng cô.

"Trước đây anh luôn mải mê học tập, về nước rồi lại bận rộn công việc, rất bận."

"Dạ?" Khương Điềm không hiểu, sao anh tự nhiên lại nói chuyện này.

Văn Thông khẳng định chắc nịch: "Vậy nên, anh chưa từng quen bạn gái. Anh chưa từng quen bạn gái."

……

Khương Điềm kể từ khi đến công ty cứ luôn mỉm cười, khóe môi chưa lúc nào hạ xuống. Đồng nghiệp A Vân thấy vậy liền hỏi: "Thư ký Khương, có chuyện gì vui thế, chia sẻ chút đi nào."

Khương Điềm sực tỉnh, "Dạ? Sao cơ ạ?"

A Vân nhướn mày: "Chắc là gặp chuyện hỷ gì rồi đúng không? Thấy cô cười suốt cả buổi rồi kìa."

Khương Điềm đưa tay sờ mặt mình, khóe môi lại nhếch lên, cô cố gắng nén lại, ho khẽ một tiếng: "Có sao? Cô nhìn nhầm rồi, tôi có cười đâu."

Vừa nói xong, cô lại không kiềm chế được mà bật cười lần nữa.

A Vân lắc đầu: "Khóe môi cô sắp vểnh lên tận trời luôn rồi kìa."

Tâm trạng Khương Điềm quả thực rất tốt, nhưng cô không thừa nhận là vì Văn Thông, cô nghĩ là do Lục Nghiên Tu không tìm chuyện gây hấn với mình, để cô được yên ổn ngồi ở vị trí làm việc suốt nửa ngày.

Đây là chuyện trước đây chưa từng có, cô hy vọng buổi chiều cũng được như vậy thì tốt quá.

Người thì không thể khen, hễ khen là hỏng ngay.

Sắp đến giờ tan tầm, Lục Nghiên Tu gọi một cuộc điện thoại vượt đại dương về, bảo Khương Điềm đến trung tâm thương mại lớn nhất Kinh Bắc là Nhất Thuận Lai để mua trang sức cho bạn gái mới.

Khương Điềm nhìn thời gian: "Lục tổng, Nhất Thuận Lai cách công ty tận bốn mươi phút chạy xe, nhất định phải mua ở đó sao ạ, chỗ khác không được sao?"

Giọng nói của người đàn ông trong ống nghe rất kiên định: "Đúng, đến Nhất Thuận Lai mà mua."

"Nhưng mà"

"Thư ký Khương cô có ý kiến gì sao?"

Khương Điềm nhận lời: “Không, tôi đi mua ngay đây ạ."

Sắp đến giờ tan tầm nên đường rất tắc, Khương Điềm đến muộn hơn dự kiến mười mấy phút. Trần Mật Nhi gọi điện cho cô, hỏi tối nay muốn ăn gì?

Khương Điềm: "Đồ nướng nhé?"

Trần Mật Nhi hỏi ngược lại: "Sao tự nhiên lại muốn ăn đồ nướng? Cậu chẳng phải ghét nhất món đó sao?"

Cậu ấy sực nhớ ra điều gì: "Có phải cái ông sếp đó lại hành hạ cậu không?"

"Đừng nhắc đến anh ta, phiền lắm." 

Khương Điềm hiếm khi phàn nàn, đại khái là do hormone thai kỳ làm loạn, cảm xúc không ổn định, cộng thêm việc cô phải đi bộ một quãng đường dài, gót chân đã bị cọ xát đến đỏ ửng.

Khương Điềm tự mình phủ định: "Thôi bỏ đi, bà bầu không được ăn đồ nướng. Vẫn là về nhà húp cháo thôi."

Trần Mật Nhi nhắc nhở: "Được, để tớ đi nấu. Lúc về cậu lái xe chậm thôi nhé."

Khương Điềm ừ một tiếng, bước vào thang máy, tìm được cửa hàng trang sức mà Lục Nghiên Tu đã nói ở tầng năm. Thực ra cô không cần phải chọn, mọi thứ đã được đặt trước rồi, cô chỉ việc thanh toán thôi.

Rất nhanh sau đó, việc quẹt thẻ đã hoàn tất. Ngay khi cô xoay người bước ra ngoài thì bắt gặp người mình không muốn gặp nhất.

Khương Điềm định giả vờ không thấy rồi cứ thế đi qua, nhưng trớ trêu thay, có kẻ cứ thích tự tìm chuyện.

Triệu Sâm chặn đường Khương Điềm, hỏi với vẻ hống hách: "Cô đến đây làm gì?"

"Mặc xác tôi." 

Khương Điềm đang vội về, không có tâm trí đâu mà để ý đến Triệu Sâm, ánh mắt cô chẳng muốn dừng lại trên người anh ta lấy một giây, bước vòng qua anh ta để đi tiếp.

Triệu Sâm xoay người chặn cô lại: "Khương Điềm, cô thành thật đi, có phải cô đi làm tiểu tam cho người ta rồi không?"

Lần trước sau khi về nhà, anh ta càng nghĩ càng thấy không ổn, một người như Văn Thông sao có thể thích một người phụ nữ tẻ nhạt như Khương Điềm cho được.

Anh ta đoán chắc chắn là Khương Điềm đã quyến rũ Văn Thông, nói nghe hay thì là quan hệ tình nhân, nói khó nghe thì chính là kẻ thứ ba không biết xấu hổ.

Phụ nữ bây giờ, để được thăng tiến thì chuyện gì cũng dám làm, anh ta cứ ngỡ Khương Điềm không phải hạng người đó, xem ra cô cũng vậy thôi.

Có khi còn trơ trẽn hơn.

Triệu Sâm rướn người lại gần: "Nếu cô đã thích làm tiểu tam đến thế, thì có thể đến làm cho tôi này. Đồ ở đây cô có thể tùy ý chọn."

Ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ bỉ ổi, Khương Điềm nhìn thấy bỗng cảm thấy buồn nôn, cô bịt miệng nói: "Triệu Sâm, anh thật khiến người ta thấy ghê tởm."

Dứt lời, sắc mặt Triệu Sâm thay đổi đột ngột, anh ta nắm chặt lấy cổ tay Khương Điềm: "Cô nói cái gì?"

"Buông tay ra!", một giọng nói trầm thấp và sắc lẹm vang lên từ phía cửa.

Văn Thông đến để đưa Văn Thiến đi mua đồ, không ngờ lại bắt gặp cảnh này, sắc mặt anh lập tức đanh lại, sải bước lớn đi tới, một tay gạt phắt Triệu Sâm ra, một tay khác vòng qua ôm lấy eo Khương Điềm, hỏi cô: "Em không sao chứ?"

Khương Điềm lắc đầu: "Em không sao."

Văn Thông đưa cô ra ngoài cửa, lấy tai nghe đeo vào tai cô, dặn dò: "Đeo vào, đợi anh một chút."

Sau đó anh quay trở lại, đứng định trước mặt Triệu Sâm, chậm rãi cởi khuy măng sét áo sơ mi, xắn tay áo lên lộ ra bắp tay săn chắc. Trong ánh mắt kinh ngạc của Triệu Sâm, anh trực tiếp tung một cú đấm thẳng vào mặt anh ta.

"Người phụ nữ của tôi mà anh cũng dám đụng vào, chán sống rồi sao."

Triệu Sâm ăn trọn một cú đấm, lảo đảo lùi lại vài bước mới đứng vững. Anh ta lấy tay che mặt, nghĩ đến thân phận của Văn Thông, đôi lông mày nhíu lại rồi giãn ra, không nói lời nào, xoay người rời đi, trước khi ra cửa còn lườm Khương Điềm một cái.

Khương Điềm không nhìn anh ta, cô cứ nhìn chằm chằm vào Văn Thông, thấy tay anh đỏ ửng lên, cô tháo tai nghe xuống, vội vàng chạy lại cầm lấy tay anh, nhíu mày hỏi: "Sao anh lại đánh anh ta?"

Sắc mặt Văn Thông trầm xuống vài phần, chậm rãi hỏi: "Tại sao lại không được đánh? Em vẫn còn quan tâm đến hắn ta sao?"

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]