NovelToon NovelToon

Chương 16

Văn Thông hôm nay vô cùng bận rộn, buổi sáng họp liên tiếp hai tiếng đồng hồ, buổi trưa gặp đối tác để thảo luận về phương diện trí tuệ nhân tạo.

Còn chưa kịp nghỉ ngơi, anh đã bị bà Tề điều đến bệnh viện giúp lấy thuốc.

Bà Tề là mẹ của Văn Thông, tên gọi Tề Huệ Tuyết, là tiểu thư thiên kim trưởng thành trong gia đình thư hương thế gia, một đại các khuê tú đầy khí chất thanh tao, là kiểu mỹ nhân trung niên đầy phong thái thường thấy trên bìa tạp chí.

Cách bà giáo dưỡng hai anh em nhà họ Văn hoàn toàn khác nhau. Văn Thông độc lập tự chủ, bất cứ việc gì của anh bà cũng không tham gia hay hỏi han, có thể coi là nuôi thả.

Còn về Văn Thiến, vì từ nhỏ cô bé đã thể chất yếu ớt nhiều bệnh, nên sự quản thúc đương nhiên phải nhiều hơn.

Hai đứa con có tính cách khác biệt một trời một vực, thỉnh thoảng Tề Huệ Tuyết cũng tự nghi ngờ quyết định năm xưa của mình, không biết có phải do nuôi thả quá mức hay không mà Văn Thông lại quá đỗi lạnh lùng và có chủ kiến, bất cứ chuyện gì cũng không cho phép người ngoài nhúng tay vào.

Hôm nay Tề Huệ Tuyết bảo Văn Thông đến bệnh viện không chỉ để lấy thuốc, mà còn có một việc khác. Người chị em tốt của bà giới thiệu cho Văn Thông một đối tượng xem mắt, là một nữ bác sĩ.

Mấy lần trước nhắc đến Văn Thông đều không màng tới, bà đành phải hạ sách này, mượn cớ lấy thuốc để Văn Thông và đối phương tình cờ gặp mặt một lần ở bệnh viện.

Gặp gỡ một cách tự nhiên, biết đâu lại có duyên mắt thì sao.

Tâm tư của bà Tề, Văn Thông hoàn toàn không hay biết, anh đơn thuần nghĩ là đi lấy thuốc, nói với Tề Huệ Tuyết qua điện thoại: "Được rồi, con sẽ bảo trợ lý đi."

"Tiểu Chu không được".

Tề Huệ Tuyết nói: "Phải đích thân con đi."

Văn Thông vốn định không đi, nhưng bà Tề gọi liên tiếp ba cuộc điện thoại, anh chỉ đành nhận lời.

Đến bệnh viện, vừa lấy thuốc xong thì gặp được bạn cũ, từ xa Hà Thừa đã vẫy tay với anh. Văn Thông đưa túi thuốc cho tài xế, ra hiệu anh ta về xe đợi trước.

Sau đó, anh rảo bước đi tới.

Hà Thừa mỉm cười hỏi: "Đại thiếu gia, sao hôm nay lại có rảnh đến bệnh viện thế này?"

Văn Thông nhạt giọng đáp: "Lấy thuốc giúp bà Tề."

"Dì Tuyết sao vậy?" 

Hà Thừa hỏi: "Cơ thể không khỏe à?"

"Bệnh cũ thôi, đau đầu." Văn Thông cùng Hà Thừa đi về phía trước, cho đến tận bây giờ anh vẫn rất tò mò tại sao năm xưa Hà Thừa lại chọn làm bác sĩ sản phụ khoa.

Đây chẳng phải là chuyên môn của phụ nữ sao, một người đàn ông như anh ta làm nghề này thật khiến người ta khó hiểu.

Hà Thừa không nhận ra vẻ nghi hoặc của anh, thao thao bất tuyệt hỏi: "Vị vợ mới cưới của cậu đâu? Chẳng phải cậu bảo cô ấy không khỏe sao? Sao không đến bệnh viện?"

Hà Thừa thắc mắc không chỉ chuyện vợ mới cưới của Văn Thông bị ốm, mà còn những chuyện khác nữa. Anh ta nhướn mày, vẻ mặt đầy hóng hớt: "Đúng rồi, cậu kết hôn từ bao giờ thế? Sao tôi không nhận được thiệp mời? Không đúng, mấy hôm trước tôi về nhà cũng không nghe người trong nhà nhắc đến, hai nhà chúng ta vốn dĩ luôn thông tin cho nhau mà. Nhà tôi không biết, vậy nhà cậu"

Văn Thông không biết có phải tất cả bác sĩ đều nói nhiều như vậy không, nhưng vẫn tốt bụng giải thích một câu: "Kết hôn bí mật, không ai biết cả."

"Đù, ẩn hôn." 

Hà Thừa trợn tròn mắt: "A Thông cậu được đấy, chơi cả chiêu ẩn hôn của giới giải trí luôn à."

Văn Thông ngữ điệu bình thản nói: "Không liên quan đến giới giải trí. Chỉ là chưa đến lúc công khai thôi."

"Không phải chứ, rốt cuộc là người phụ nữ nào mà gả cho cậu rồi còn có thể nhịn được không công khai thế." 

Hà Thừa đang thao thao bất tuyệt bỗng khựng lại, quay đầu nhìn anh: "Không lẽ là cậu không muốn công khai đấy chứ? Tôi nói cho cậu biết nhé A Thông, nếu thật là vậy thì cậu không đáng mặt đàn ông đâu. Con gái nhà người ta đã gả cho cậu rồi, cậu dù gì cũng phải cho người ta một danh phận chứ."

"Cậu cũng không phải hạng người thiếu trách nhiệm như thế, sao lần này làm việc kém cỏi vậy."

Anh ta vỗ vai Văn Thông, tốt bụng nhắc nhở: "Cuộc hôn nhân bí mật có quá nhiều yếu tố không xác định, cậu cẩn thận có ngày đối phương không chịu nổi cái tính thanh lãnh này của cậu mà quay lưng chạy mất, lúc đó cậu có khóc cũng chẳng có chỗ đâu."

Lời Hà Thừa nói tuy có phần phóng đại, nhưng lại khiến Văn Thông cau mày. Hai người vừa hay đi đến sảnh tầng ba, phía trước là khu làm việc của Hà Thừa. Văn Thông dừng bước, khóe mắt vô tình liếc nhìn xung quanh.

Anh vô tình nhìn thấy một người phụ nữ đang khòm lưng, được người ta dìu đi.

Hà Thừa giải thích: "Đó là người vừa làm phẫu thuật phá thai xong đấy. Thật chẳng hiểu đàn ông bây giờ nghĩ gì nữa, không muốn vợ mang thai thì dùng biện pháp đi chứ, vừa không muốn dùng biện pháp, vừa muốn sướng, đến lúc vợ mang thai thì chỉ để lại hai chữ: 'bỏ đi'. Haizz, đừng nói phụ nữ tức, tôi là đàn ông tôi cũng tức. A Thông, tôi khuyên cậu đừng có như vậy, phá thai cực kỳ hại thân thể..."

Hà Thừa vẫn còn đang phổ biến về tác hại của việc phá thai, nhưng ánh mắt của Văn Thông đã đóng đinh ở phía trước. Chính xác mà nói, là đóng đinh trên người người phụ nữ đang mặc chiếc áo khoác màu kem, áo len trắng và quần ôm màu đen.

Hôm nay cô không để xõa mái tóc xoăn tùy ý như mọi khi mà buộc thành tóc đuôi ngựa. Hai bên má không còn lọn tóc che chắn, khiến gương mặt nghiêng càng lộ rõ vẻ gầy gò.

Không trang điểm, hoặc có lẽ chỉ trang điểm rất nhạt nên không rõ lắm, nhưng cũng chính vì vậy mà sắc mặt cô hiện rõ mồn một, thật sự trắng hơn cả tờ giấy.

Trên tay cô cầm một tờ đơn, ngón tay siết rất chặt, tờ đơn đã bị vò nát nhăn nhúm thành mấy nếp gấp.

Nhìn thấy người phụ nữ phía trước đang khó nhọc bước đi, đôi mày cô nhíu lại, như thể cơn đau đó đang hiện hữu trên chính cơ thể mình vậy.

Nhìn kỹ hơn, còn có thể thấy chân cô đang run rẩy, nhưng vì được chiếc áo khoác rộng che chắn nên không rõ ràng lắm.

Cô chắc là đang tìm ai đó, mắt cứ liếc về phía trước bên cạnh, môi ngày càng mím chặt, cho đến khi.

Cô quay đầu nhìn qua.

Lúc đầu Văn Thông còn chưa tin người phụ nữ cách mình vài bước chân là Khương Điềm, nhưng khi cô quay đầu nhìn lại, khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, anh xác định được rồi, chính là cô.

Anh khóa chặt ánh mắt cô, sắc mặt trầm xuống với tốc độ mắt thường có thể thấy được, trái tim cũng trĩu nặng theo. Không rõ cụ thể là cảm giác gì, tóm lại tâm trạng không hề tốt.

Bên cạnh Hà Thừa không hiểu chuyện gì, vẫn tiếp tục: "Phẫu thuật phá thai này lỡ làm không tốt, tổn thương đối với phụ nữ là cả đời đấy, sau này có thể làm mẹ nữa hay không còn chưa biết chừng."

Trong lúc nói chuyện, anh ta thấy Văn Thông cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ phía trước, liền tùy miệng hỏi: "Cậu quen người phụ nữ đi phá thai đó à?"

"Sao cậu biết cô ấy đến để phá thai?", Văn Thông vẫn không muốn tin.

"Khu vực đó chính là dành cho bệnh nhân làm phẫu thuật mà, còn cả cái vòng đeo tay của cô ấy nữa, rõ rành rành ra đó thôi." 

Hà Thừa kiên nhẫn giải đáp: "Nhưng mà, trông cô ấy có vẻ đi một mình, chồng cô ấy cũng nhẫn tâm thật, phá thai mà cũng không đi cùng. Theo tôi thấy nhé, loại đàn ông này nên thiến đi cho rồi."

Văn Thông ngắt lời, lạnh giọng nói: "Có lẽ chồng cô ấy không hề biết chuyện."

Hà Thừa mỉa mai: "Một người đàn ông mà vợ mang thai rồi còn không biết, loại đàn ông đó tệ đến mức nào cơ chứ. Nếu thật là vậy thì thà vứt bỏ cái gã được gọi là chồng đó sớm đi cho rồi, sống độc thân xinh đẹp chẳng tốt hơn sao."

Khựng lại một chút, anh ta nói: "Đợi đã, sao cậu biết chồng cô ấy không biết chuyện?"

Văn Thông gằn từng chữ: “ Vì… Tôi chính là chồng của cô ấy."

!!!!!

Để lại một Hà Thừa đang há hốc mồm kinh ngạc, Văn Thông sải bước lớn đi về phía người phụ nữ. Bước chân anh dứt khoát, thấp thoáng mang theo một luồng gió lạnh. Trong lúc đảo mắt, anh đã nhìn thấy cái tên đang chạy trên màn hình khám bệnh.

Khương *

Đôi mắt Văn Thông nheo lại, bàn tay buông thõng bên sườn siết chặt thành nắm đấm, sau đó lại buông ra. Anh đứng định trước mặt cô, cúi đầu nhìn xoáy vào cô truy hỏi:

"Đây chính là lý do em cứ chần chừ không muốn đến bệnh viện sao?"

"Khương Điềm, em mang thai rồi?"

Không đợi Khương Điềm trả lời, anh lại nói: "Định giấu anh để phá bỏ sao?"

????!!!!!

Khương Điềm có nằm mơ cũng không ngờ mình lại gặp Văn Thông ở đây. Sao mà trùng hợp thế chứ, gặp ở đâu không gặp, lại cứ phải gặp ở chỗ này.

Nếu cô phủ nhận thì còn kịp không?

Chắc là...

Khương Điềm vừa rồi mới chỉ có chân run, giờ thì hay rồi, toàn thân đều run lẩy bẩy. Chân cô mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất, nhưng cô vẫn đang cố gắng vùng vẫy trong vô vọng.

Cô biện minh: "Cái đó... anh đừng hiểu lầm. Em không phải... em chỉ là cái đó... em thật sự không phải..."

Cô nói năng lộn xộn một hồi lâu, chẳng thốt ra được câu nào hoàn chỉnh.

Văn Thông cúi đầu liếc nhìn cô, hỏi: "Em không phải cái gì?"

Đôi mắt anh nheo lại: "Chẳng lẽ em không phải đến để làm phẫu thuật?"

Khương Điềm mím môi: "Văn Thông anh nghe em nói, em thực sự không phải..."

Cô vẫn đang nỗ lực vùng vẫy, hy vọng người đàn ông có thể hạ hỏa, đáng tiếc, ông trời không đứng về phía cô.

Cô còn chưa nói xong thì có tiếng thông báo truyền đến: "Bệnh nhân 0809 bà Khương, mời đến trước phòng phẫu thuật số một để chuẩn bị."

"Bệnh nhân 0809 bà Khương, mời đến trước phòng phẫu thuật số một để chuẩn bị."

Trái tim đang treo lơ lửng của Khương Điềm hoàn toàn chết lặng. Huhu, cái ánh mắt này của anh, không lẽ là định liều mạng với cô đấy chứ.

Thế này thì đáng sợ quá.

Tim Khương Điềm lúc thì đập nhanh lúc thì đập chậm, có cảm giác như đang ngồi tàu lượn siêu tốc vậy. Lúc đầu người cứ lơ lửng, sau đó rơi bịch xuống đất, rồi lại rơi vào trạng thái thẫn thờ.

Nếu không phải lúc này cổ tay đang bị anh nắm chặt, chắc cô đã ngã quỵ rồi.

Khương Điềm vỗ vỗ tay Văn Thông: "Ơ kìa, đợi chút, đợi chút. Anh nắm nhẹ thôi, đau."

Văn Thông đại khái cũng là giận đến cực điểm rồi, hoàn toàn không còn vẻ điềm tĩnh ung dung thường ngày, anh cứ thế nắm chặt tay Khương Điềm kéo về phía thang máy.

Khương Điềm ở phía sau tiếp tục kêu: "Túi của em, túi của em chưa lấy."

Văn Thông dừng lại, buông tay ra, quay người đi lấy túi. Anh cúi xuống nhặt chiếc túi để trên ghế, quay lại đường cũ, một lần nữa nắm chặt lấy cổ tay Khương Điềm.

Hà Thừa thấy mặt anh u ám, khẽ nhắc nhở: "A Thông, cô ấy là phụ nữ có thai đấy, bình tĩnh lại, đừng làm bừa..."

Cửa thang máy mở ra, Văn Thông kéo Khương Điềm vào trong. Thấy cửa sắp đóng, Khương Điềm bám lấy tay áo Văn Thông nói: "Mật Nhi còn ở trong nhà vệ sinh, em không thể cứ thế mà đi được."

Văn Thông nhấn nút đóng cửa, nói với người đàn ông vẫn đang lải nhải bên ngoài: "Cậu đi bảo Trần Mật Nhi, Khương Điềm tôi đưa đi rồi."

Hà Thừa ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại: "Ơ này, Trần Mật Nhi là ai cơ, tôi có quen cô ấy đâu mà nhắn lời giúp cậu được..."

Giọng của Hà Thừa cuối cùng biến mất sau khi cửa thang máy đóng lại.

Bầu không khí trong thang máy có chút khó diễn tả. Khương Điềm sau phút hoảng loạn kinh ngạc đã nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, tuy vẫn còn hoảng nhưng ít nhất chân đã hết run.

Đồng thời, cô cũng thấy may mắn vì Văn Thông đã xuất hiện kịp thời, bởi vì cô cũng không thực sự muốn bỏ đứa bé trong bụng.

Mấy lần Khương Điềm định nói gì đó với anh, nhưng thấy sắc mặt anh quá tệ nên lại nuốt ngược vào trong.

Cô không có kinh nghiệm dỗ dành đàn ông, không biết phải làm thế nào mới có thể khiến anh nguôi giận?

Lần thứ ba Khương Điềm lén nhìn Văn Thông, thấy anh chẳng có ý định gì là muốn để tâm đến mình, cô bèn từ bỏ ý định giải thích trong thang máy, thôi thì cứ lên xe rồi tính sau.

Lái chiếc xe của Khương Điềm.

Lên xe rồi, Văn Thông vẫn im lặng không nói một lời, mắt nhìn trân trân về phía trước, cứ như con đường phía trước còn thu hút hơn cả cô vậy.

Cô thử ho khẽ để thu hút sự chú ý của anh, thất bại.

Lại thử tạo ra tiếng động để anh chú ý, vẫn thất bại.

Gián tiếp không xong, vậy thì cứ trực tiếp đi. Ngón tay Khương Điềm bấu vào dây an toàn, hàm răng trắng cắn nhẹ vào môi: "Cái đó..."

Cô thấy sắc mặt Văn Thông lại trầm xuống, liền nuốt những lời định nói vào trong, đổi sang một phiên bản khác, giả vờ yếu đuối nói: "Em không cố ý giấu anh đâu."

"Nhưng kết quả là em đã không nói cho anh biết”,Văn Thông tay nắm vô lăng, lời nói ra khiến người ta không thể vặn lại được câu nào.

Khương Điềm nuốt nước miếng, thầm nghĩ, cũng chẳng cần thiết phải nói trúng tim đen như thế, dù sao cũng phải để cho cô một đường giải thích chứ.

Cô mím môi, lôi cái thỏa thuận lúc đầu ra làm cái cớ: "Chẳng phải trước đây chúng ta đã nói rồi sao, không sinh con."

"Đó là do tự em đề nghị." Văn Thông ánh mắt rơi trên mặt cô, không chút biểu cảm nói.

Thôi được rồi, là cô đề nghị, cô cũng là sợ vạn nhất có con thì sau này chia tay sẽ rắc rối, vả lại cũng không có trách nhiệm với đứa trẻ, nên mới đưa ra yêu cầu sống không con cái.

"Nhưng anh cũng đâu có phản đối’’, Khương Điềm bĩu môi, lại bấu vào dây an toàn.

Văn Thông không chút gợn sóng đẩy câu hỏi ngược lại: "Tôi phản đối thì có ích gì không? Em chịu nghe sao?"

Bây giờ thì vẫn chịu nghe đấy, nhưng tình hình lúc đó ấy mà đại khái, có thể, chắc là, sẽ không nghe đâu.

Khương Điềm xin lỗi: "Được rồi, đều là lỗi của em. Em xin lỗi."

"Người em có lỗi không phải là anh".

Chiếc xe phía trước dừng lại, Văn Thông cũng theo đó chậm rãi đạp phanh, trong giọng nói thanh lãnh hiếm khi nghe ra được vài phần tâm huyết: "Người em có lỗi chính là em bé, vì em định giết chết nó."

Câu nói này đã chạm đến tận sâu thẳm tâm can Khương Điềm. Trái tim cô thắt lại một cái, sắc mặt lại trắng thêm vài phần, không cách nào phản bác được, vì sự thật đúng là như vậy.

Cô là người từ bỏ trước, cô là người không cần trước, cô không còn lời nào để nói.

Văn Thông nhìn ra sự đấu tranh của cô, do dự một lát rồi nói: "Em thật sự không muốn có con đến thế sao? Hay là, chỉ đơn giản là không muốn con của anh."

Câu nói này một cách kỳ lạ khiến người ta thấy xót xa.

Cô sụt sịt mũi: "Cũng không phải vậy."

"Không phải cái gì?", Anh truy hỏi.

Khương Điềm cúi đầu thấp hơn, hàng mi chớp chớp, nhỏ giọng đáp: "Cũng không phải là không thích trẻ con."

Thực ra cô cũng thích trẻ con mà, lần nào thấy mấy chiếc váy nhỏ xinh hồng hồng cô cũng dừng chân đứng ngắm, rồi cả mấy tấm ảnh em bé mà bà Khương gửi, cô cũng lưu lại vài tấm trong album ảnh.

Văn Thông nói xong, như chợt hiểu ra điều gì: "Nếu đã thích, vậy tại sao còn muốn bỏ đi? Là vì lý do từ phía anh sao?"

Chiếc xe tiếp tục di chuyển, Văn Thông nhấn ga, tốc độ xe không nhanh, những xe phía sau đều tăng tốc vượt lên, họ cứ thế đi chậm rãi sát lề đường. Đều là người trưởng thành cả rồi, những lúc thế này càng không thể hành động theo cảm tính, giải quyết vấn đề mới là quan trọng nhất.

Hai người im lặng suốt năm phút, Văn Thông lên tiếng trước: "Khương Điềm, có thể giữ đứa bé lại không?"

Khương Điềm ngẩn người, chậm rãi quay đầu lại, như thể nghe hiểu lời anh nói, mà lại như không hiểu: "Anh nói gì cơ?"

Văn Thông liếc nhìn gương chiếu hậu, sau khi xác định phía sau không có xe, anh chậm rãi tấp xe vào lề dừng hẳn lại, nghiêng người qua, trịnh trọng nói: "Giữ đứa bé lại, được không?"

Thực ra Khương Điềm đã từng tưởng tượng qua một vài viễn cảnh.

Ví dụ như Văn Thông biết chuyện cô mang thai, anh sẽ rất kinh ngạc, rất chấn động, rồi sau đó sẽ là bộ mặt của một nhà tư bản.

Đầu tiên là cân nhắc từ lợi ích bản thân, rồi đưa ra ý kiến của mình.

Cô cũng đã nghĩ ra câu trả lời mà anh có thể đưa ra, chẳng có người đàn ông nào thích bị con cái ràng buộc cả, anh cũng là đàn ông, đại khái cũng không muốn.

Tiếp đó, kết luận của anh sẽ giống như cô thôi, bỏ đi.

Mật Nhi nói đúng một câu, mọi sự đấu tranh cũng như che giấu của cô, phần lớn nguyên nhân đều đến từ việc cô đã dự đoán trước rằng anh sẽ từ chối.

Cô hoàn toàn không phải cái gọi là sợ làm phiền anh, mà là nhát gan không dám thử.

Nhưng…

Cô không ngờ anh lại bằng lòng giữ đứa bé lại.

Mắt Khương Điềm chớp liên tục, suy nghĩ hồi lâu: "Anh chắc chắn là muốn giữ lại chứ?"

"Chắc chắn”, Văn Thông quả quyết đáp.

Khương Điềm nhắc nhở: "Vậy anh có từng nghĩ qua, giữ lại mầm sống nhỏ bé này, cuộc sống của anh sẽ xảy ra những thay đổi như thế nào không. Anh phải chịu trách nhiệm với cuộc đời của đứa trẻ, anh phải chăm sóc nó, nuôi dưỡng nó, và cuộc hôn nhân của chúng ta cũng sẽ có những thay đổi."

"Chuyện này rất quan trọng, em không muốn anh đưa ra quyết định trong lúc bốc đồng."

"Anh không hề bốc đồng." Thực tế là, Văn Thông từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bốc đồng, bao gồm cả việc đăng ký kết hôn với cô.

Nhưng những điều này, có nói với cô, cô cũng chẳng tin đâu.

Anh nói: "Đây là suy nghĩ sau khi tôi đã cân nhắc kỹ lưỡng."

"Nhưng... nhưng..." Lần này đến lượt Khương Điềm do dự. Dẫu đã mang thai bảo bảo, cô vẫn chưa từng nghĩ đến việc sinh con cho anh, luôn cảm thấy không chân thực, cứ như đang nằm mơ vậy.

"Nhưng em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng”, Cô nói.

Văn Thông liếc nhìn đồng hồ: "Vậy tôi cho em thời gian để suy nghĩ kỹ. Chiều nay em đừng đi làm nữa, hãy suy nghĩ thật kỹ về chuyện này đi."

"Em còn công việc chưa làm xong, em có thể..."

Thấy Văn Thông nhíu mày, cô mím môi: "Thôi được rồi, vậy phiền anh đưa em về."

Trên đường quay về, Văn Thông xuống xe ba lần. Một lần là dừng trước cửa hàng trái cây, mua cho Khương Điềm ít quýt tươi.

Một lần là dừng trước tiệm bánh ngọt, mua cho cô ít bánh ngọt.

Lần cuối cùng là mua ít sữa, theo lời nhân viên cửa hàng thì loại sữa này rất nhiều dinh dưỡng, hợp cho phụ nữ mang thai uống.

Đi đi dừng dừng, cuối cùng cũng đến nơi ở của Khương Điềm lúc ba giờ chiều. Khương Điềm thất thần bước xuống xe, đi được một nửa thì nhớ ra chưa lấy túi, quay lại thì thấy Văn Thông đã khoác túi lên vai, tay xách hai chiếc hộp và một chiếc túi nilông.

Anh lúc này so với hình tượng tổng giám đốc cao cao tại thượng thường ngày thì khác xa một trời một vực, mang lại một cảm giác rất đời thường một cách lạ kỳ, cứ như thể trong cuộc sống thực anh cũng là con người như thế vậy.

Khương Điềm nhìn anh, không chắc chắn mà đặt tay lên bụng, hỏi bảo bảo: Con thấy bố có thực sự ổn không?

Bảo bảo chẳng cho cô chút gợi ý nào. Khương Điềm tiến lên định lấy túi trái cây, bị anh nghiêng người tránh ra: "Nặng lắm, để anh xách."

"Em đâu có yếu đuối thế." 

Khương Điềm lại định lấy, lại bị anh tránh ra, cô nhún vai: "Được rồi, trái cây anh xách, nhưng túi thì phải đưa em chứ."

Văn Thông không có ý định đưa cho cô, cô nói: "Thẻ thang máy ở bên trong, phải quẹt thẻ thì thang máy mới chạy được."

Văn Thông đặt mấy chiếc hộp xuống, lấy túi trả lại cho Khương Điềm. Vào thang máy xong, hai người lại suốt quãng đường không nói lời nào. Ra khỏi thang máy, mở cửa, vào nhà.

Văn Thông chỉ lên tiếng trước khi rời đi: "Em cứ suy nghĩ cho kỹ, có câu trả lời rồi thì bảo anh."

Khương Điềm thấy anh định đi liền gọi lại, hỏi thêm lần nữa: "Anh thật sự đã nghĩ kỹ là muốn giữ đứa bé lại chứ?"

"Ừm, nghĩ kỹ rồi, giữ lại." 

Văn Thông nghiêm túc nói: "Vì vậy, tôi hy vọng em cũng cân nhắc cho kỹ."

Sau khi Văn Thông đi, Khương Điềm bó gối ngồi thu mình trên sofa, lại trở về cái dáng vẻ của ngày đầu tiên biết mình mang thai, mặt đầy u sầu, đầy mịt mờ, lại có chút mong đợi.

Cô cũng không biết mình đang mong đợi điều gì nữa.

Trần Mật Nhi quay lại sau nửa tiếng đồng hồ, thấy cô ngồi thẫn thờ không nhúc nhích liền hỏi: "Cậu gặp Văn Thông ở bệnh viện à? Anh ta có làm gì cậu không?"

"Không phải chứ, sao mà trùng hợp thế không biết."

"Lại cứ phải gặp nhau ở bệnh viện."

"Anh ta không mắng cậu đấy chứ?"

Trần Mật Nhi líu lo suốt một hồi lâu mới phát hiện Khương Điềm hoàn toàn không nghe thấy gì, cậu ấy đặt tay lên vai cô lắc lắc: "Khương Điềm, tỉnh lại đi."

Khương Điềm sực tỉnh, ngước mắt nhìn cậu ấy: "Mật Nhi, Văn Thông nói với tớ…"

"Anh ta nói gì với cậu?", Tim Trần Mật Nhi đột ngột thắt lại.

"Anh ấy nói muốn tớ giữ đứa bé lại."

Khương Điềm chớp chớp mắt: "Anh ấy không đồng ý phá bỏ."

"Thật á?" 

Trần Mật Nhi bật cười: "Anh ta thật sự nói vậy sao?"

"Ừm," 

Thực ra Khương Điềm cũng có vài phần không chắc chắn: "Cậu nói xem sao anh ấy lại đồng ý giữ đứa bé lại nhỉ?"

"Thì đó là giống của anh ta mà, tại sao anh ta lại không đồng ý giữ?" 

Trần Mật Nhi bĩu môi: "Vả lại, hai người là vợ chồng hợp pháp, giữ con lại chẳng phải rất bình thường sao."

"Bình thường sao?" 

Khương Điềm làm thư ký bấy lâu nay, hạng đàn ông nào mà chẳng gặp qua, hạng cậy có chút nhan sắc ra ngoài chơi bời trác táng thì đầy rẫy, được mấy người sẵn lòng chịu trách nhiệm đâu.

Chính vì vậy mà hành động của Văn Thông lại càng lộ vẻ khác biệt. Cô hỏi: "Cậu nói xem anh ấy về rồi liệu có hối hận không?"

"Không đâu." 

Trần Mật Nhi bưng ly nước lên uống: "Anh ta không phải hạng người đó."

Khương Điềm vớ lấy chiếc gối ôm vào lòng, cằm khẽ tựa lên đó, suy nghĩ một lát cũng thấy anh không phải hạng người đó.

Trần Mật Nhi hỏi: Còn cậu thì sao? Cậu nghĩ kỹ chưa? Thực sự muốn giữ lại?"

Khương Điềm ngồi thẫn thờ trên sofa suốt một tiếng đồng hồ, cứ mải nghĩ về chuyện này. Cô vẫn còn chút không chắc chắn, "Nếu giữ đứa bé lại, tớ và Văn Thông tính sao đây?"

Trần Mật Nhi có chút ngơ ngác: "Tính sao là tính sao?"

"Tụi tớ vẫn tiếp tục sống riêng như thế này sao?", Khương Điềm hỏi.

"Thế thì đương nhiên là không được rồi." 

Trần Mật Nhi nhướn mày: "Cậu thấy bà bầu nào mà lại sống xa chồng không."

"Vậy sao." 

Khương Điềm mím môi: "Ý cậu là, sau này tụi tớ phải sống chung với nhau."

"Đó là điều tất yếu rồi’’.

Trần Mật Nhi phân tích: "Hai người đều là bố và mẹ của đứa trẻ rồi, không ở cùng nhau thì chắc chắn không tốt cho đứa trẻ. Hơn nữa, phụ nữ mang thai quan trọng biết bao, bên cạnh nhất định phải có chồng hầu hạ chứ."

"Ồ," khóe môi cô hơi nhếch lên rồi lại hạ xuống, đối với cuộc sống xa lạ phía trước cô vẫn còn chút lúng túng: "Nhưng mà... anh ấy cũng đâu có nói là muốn ở cùng tớ đâu."

"Chẳng phải anh ta bảo cậu cân nhắc sao? Lúc cậu chưa cân nhắc kỹ thì đương nhiên anh ta sẽ không nói rồi." 

Trần Mật Nhi nheo mắt cười hi hí: "Cậu tin tớ đi, muộn nhất là tối nay anh ta sẽ không nhịn được mà nói ra thôi."

Lời nói quả nhiên ứng nghiệm.

Sau bữa tối, Văn Thông gọi điện đến. Lúc đó Khương Điềm đang sắp xếp lại tủ đồ nên không nghe thấy tiếng chuông điện thoại, bận xong thấy điện thoại cứ nháy đèn liên tục cô mới cầm lên mở khóa.

Trên màn hình hiện hai cuộc gọi nhỡ, đều là của Văn Thông.

Cô đóng cửa phòng ngủ lại rồi gọi lại cho anh, đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy, "Alo, tôi đây’’.

"Vâng, em biết rồi”, Cô đáp.

"Em ăn cơm chưa?"

"Em ăn rồi, còn anh?"

"Anh cũng vừa ăn xong."

Dứt lời, cả hai cùng im lặng. Văn Thông không nói gì, Khương Điềm cũng không nói, trong ống nghe chỉ còn tiếng nhịp thở của hai người.

Trần Mật Nhi đang gọi Khương Điềm, cô đáp lời một tiếng, cắn nhẹ môi rồi hỏi: "Anh còn việc gì nữa không ạ?"

"Ừm, có việc." 

Văn Thông hỏi: "Em đã có câu trả lời chưa?"

Khương Điềm nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chẳng phải là không gấp sao ạ. Mới có nửa ngày trôi qua thôi mà."

Yết hầu Văn Thông khẽ chuyển động: "Có một số việc cần phải sắp xếp trước. Vậy nên, câu trả lời của em là gì?"

Khương Điềm không trả lời trực tiếp mà nói sang chuyện khác: "Nếu giữ đứa bé lại, chúng ta…"

Văn Thông dừng bước, gương mặt anh lộ ra khỏi bóng tối, đôi mắt nhuốm màu đêm mờ ảo lập tức trở nên sáng rực lạ thường.

Anh đứng trước cửa sổ sát đất nhìn về phía xa xăm, mái tóc ngắn lòa xòa bị cơn gió lùa vào làm rối bời, chiếc áo len trắng trên người cũng bị gió thổi phồng lên.

Giọng nói có chút tản mác, nhưng vẫn trầm ổn đầy nội lực.

Khương Điềm nghe thấy anh nói: "Giữ đứa bé lại, em chuyển đến ở cùng anh."

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]