Sau khi chính thức kết thúc với đối tượng xem mắt, vào đầu tháng một, Tô Gia Dao nhận được thông báo cô sẽ cùng Tần Kiều Đồng tiến hành vòng phỏng vấn phụ tại khách sạn W.
Quả nhiên, câu nói "đen tình đỏ bạc" cũng có vài phần đạo lý.
Người phỏng vấn họ là đạo diễn Khương Thiếu Thần.
Tô Gia Dao cẩn thận hỏi: "Cho hỏi có bao nhiêu người tham gia vòng phỏng vấn phụ của vai nữ ba ạ?"
Phó đạo diễn đáp: "Hai người, cô và Tần Kiều Đồng."
Dù đối thủ cạnh tranh rất mạnh, nhưng khó khăn lắm mới có được cơ hội như thế này, Tô Gia Dao không muốn từ bỏ.
Người quản lý sau khi nhận được tin tức, dù biết tỉ lệ bại của Tô Gia Dao rất lớn nhưng vẫn dặn dò cô: "Dù bại cũng vẫn vinh quang."
Tô Gia Dao: ...
Cô biết sau lưng Tần Kiều Đồng có ông chủ chống lưng, tất cả nữ minh tinh trong công ty, bao gồm cả những tiểu hoa đán ngang hàng với Tần Kiều Đồng, cũng không dám tranh giành tài nguyên với cô ta.
Huống chi là tuyến mười tám như cô.
Tần Kiều Đồng có lẽ cũng nghĩ rằng buổi phỏng vấn phụ này chỉ là đi cho có lệ thôi.
Lại đến khách sạn W, không còn cảnh tượng náo nhiệt như lần trước, Tô Gia Dao đi theo biển chỉ dẫn lên tầng hai.
Vẫn là căn phòng đó, nhưng trước cửa chỉ có vài diễn viên phỏng vấn phụ cho các vai diễn khác.
Tô Gia Dao đến sớm, Tần Kiều Đồng vẫn chưa tới.
Cô hơi căng thẳng, ngồi đó không ngừng ôn lại những điểm trọng tâm mà mình đã tổng hợp đánh dấu, cùng với bản tiểu sử nhân vật mình tự viết.
Viết dài dằng dặc cả một trang giấy, đều là những thấu hiểu của cô về nhân vật.
"Đến sớm nhỉ."
Hai mươi phút sau, Tần Kiều Đồng đến muộn, rồi ngồi xuống bên cạnh Tô Gia Dao.
Đây là khu vực nghỉ ngơi ở tầng hai, có vài chiếc ghế sofa nhỏ bằng da cứng, đây là một chiếc ghế đôi, Tô Gia Dao và Tần Kiều Đồng mỗi người chiếm một góc.
Hôm nay Tần Kiều Đồng đặc biệt để chuyên viên trang điểm họa mặt, hình tượng tổng thể vẫn thiên về phong cách bạch liên hoa.
Ngược lại là Tô Gia Dao, cô vẫn quấn chiếc áo phao đen như cũ, cô sợ lạnh, dù ở đây điều hòa mở rất mạnh nhưng cô cũng chỉ cảm thấy nhiệt độ vừa vặn mà thôi.
Lớp trang điểm của cô rất nhạt, nhưng sắc môi lại là màu đỏ sẫm rực rỡ, như một trái anh đào vừa bị cắn ra.
Phía thang máy vang lên tiếng động, có người đang đi tới.
Dẫn đầu là một người đàn ông trẻ tuổi đội mũ lưỡi trai đen.
Nếu Tô Gia Dao không nhận nhầm thì đây chính là vị đạo diễn thiên tài trong truyền thuyết Khương Thiếu Thần.
Khương Thiếu Thần đi ngang qua Tô Gia Dao và Tần Kiều Đồng, ánh mắt lướt qua hai người, dừng lại trên mặt Tô Gia Dao lâu hơn một chút rồi thu hồi.
"Đạo diễn Khương." Tần Kiều Đồng nhiệt tình tiến lên chào hỏi.
Tô Gia Dao cũng đứng dậy nói: "Chào đạo diễn Khương."
Khương Thiếu Thần khẽ gật đầu, xoay người vào phòng, sau đó phó đạo diễn bước ra gọi Tần Kiều Đồng vào phỏng vấn.
Tần Kiều Đồng quay đầu nhìn Tô Gia Dao: "Tiểu Tô, chuyện chạy theo làm nền là rất bình thường, cô cũng đã trải qua bao nhiêu năm rồi, đừng có nản lòng."
Thời gian phỏng vấn của Tần Kiều Đồng lần này hơi lâu, Tô Gia Dao đợi bên ngoài, đầu ngón tay khẽ siết chặt.
Mười lăm phút sau, Tần Kiều Đồng từ trong phòng bước ra, cô ta có dấu vết như vừa khóc xong, nhưng nụ cười trên mặt lại không thể che giấu.
Cô ta đi ngang qua Tô Gia Dao, tà váy trắng đung đưa như một con công trắng đang chiến thắng.
"Tô Gia Dao?" Trong phòng vọng ra giọng của phó đạo diễn: "Đến lượt cô rồi."
Tô Gia Dao hít một hơi thật sâu, đứng dậy, rồi cởi chiếc áo phao đen trên người ra.
Áo phao trút xuống, lộ ra chiếc váy dài màu đỏ rực rỡ bên trong.
Bản thân Tô Gia Dao có tướng mạo ôn nhu nhu mì, dù mặc chiếc váy đỏ như thế này cũng không vẻ đầy tính công kích, khí chất mỹ nhân Giang Nam trên người cô ngược lại có thể làm dịu đi nét quyến rũ yêu dị này.
Vẻ đẹp của Tô Gia Dao mang nhiều tầng lớp, cô có thể giống như một nhành mai trắng nở trong sương sớm, cũng có thể giống như một đóa phù dung diễm lệ làm trĩu cả cành thấp.
Là diễn viên, đương nhiên không thể bị giới hạn bởi điều kiện bản thân.
Như Tần Kiều Đồng, cô ta toàn chọn những vai diễn phù hợp với hình tượng khí chất của mình để diễn, diễn xuất nghìn bài một điệu.
Nói cô ta diễn giỏi thì đúng là cũng khá, nhưng nói giỏi đến mức nào thì cũng không nói lên được.
Nhân vật không thể bứt phá, đứng yên tại chỗ, khán giả và người hâm mộ mệt mỏi về thẩm mỹ, đó chính là tình cảnh mà Tần Kiều Đồng đang đối mặt hiện nay.
Cô ta cực kỳ cần vai nữ ba này để chuyển đổi hình tượng trên màn ảnh.
Nhưng Tô Gia Dao thì khác, cô sẵn sàng thử thách bất kỳ vai diễn nào.
Tần Kiều Đồng đứng khựng lại, nhìn Tô Gia Dao diện bộ váy đỏ bước vào phòng.
Cô ta chọn hình tượng bạch liên hoa trước khi nữ ba hắc hóa, điều này phù hợp với phong cách diễn xuất thường thấy của cô ta. Nhưng Tô Gia Dao diện váy đỏ, rõ ràng là đã chọn giai đoạn hắc hóa khó hơn, loại cảm xúc oán hận đan xen tình thù đó diễn khó hơn giai đoạn bạch liên hoa ban đầu nhiều.
Vốn dĩ, Tần Kiều Đồng cho rằng vai diễn này mình đã nắm chắc mười mươi trong tay.
Nhưng hiện giờ, cô ta bắt đầu lo lắng.
Không, cô ta không cần lo lắng, Từ Hướng Kỳ đã đầu tư bao nhiêu tiền vào bộ phim này, vai diễn này buộc phải là của cô ta!
"Về chờ thông báo đi."
Đạo diễn Khương đội mũ lưỡi trai đen xem xong phần biểu diễn của Tô Gia Dao, cây bút trong tay xoay xoay, lên tiếng.
"Vâng, thưa đạo diễn." Tô Gia Dao xoay người chuẩn bị rời đi, sau đó nhớ ra điều gì, lại đi ngược lại, đưa thứ trong tay cho anh ấy.
"Đây là bản tiểu sử nhân vật tôi viết."
Hữu xạ tự nhiên hương nhưng cũng sợ ngõ sâu, muốn có được vai diễn thì buộc phải bỏ ra nỗ lực.
Quan trọng nhất là, cô phải để cho người khác thấy được những nỗ lực đó.
Khương Thiếu Thần nhìn mấy trang tiểu sử nhân vật đầy ắp này, nét chữ thanh tú xinh đẹp, nét chữ nết người, khiến người ta vừa nhìn đã khó quên.
Khương Thiếu Thần gật đầu nhận lấy.
"Chào đạo diễn Khương."
Đợi người đi rồi, vị phó đạo diễn ngồi cạnh Khương Thiếu Thần mới mở lời hỏi: "Đạo diễn Khương, anh thấy ai hợp hơn? Bộ phim này của chúng ta phía Thái tử Từ đã đầu tư không ít tiền, Tần Kiều Đồng là tiểu hoa được Thái tử Từ hết lòng lăng xê, không dễ đắc tội đâu."
Phó đạo diễn rất thấu hiểu nhân tình thế thái.
"Với lại tôi thấy diễn xuất của Tần Kiều Đồng cũng ổn."
"Nhưng rõ ràng là Tô Gia Dao diễn tốt hơn." Khương Thiếu Thần đột nhiên lên tiếng: "Hơn nữa, cô ấy rất nghiêm túc."
Phó đạo diễn gật đầu: "Vâng, đúng vậy, diễn xuất của cô ấy tốt hơn, hình tượng cũng phù hợp với nguyên tác hơn. Nhưng cô ấy... không có bối cảnh."
Những ngày chờ đợi tin tức thật khó khăn.
Tô Gia Dao rất hài lòng với biểu hiện của mình ngày hôm đó, có thể nói cô đã dốc hết những gì mình học được cả đời.
Đương nhiên, cô cũng không phải là cô nàng ngây thơ, cô hiểu đôi khi nỗ lực căn bản không bằng một ngón tay của tư bản nhà người ta.
Nhưng Tô Gia Dao chỉ lo lắng một ngày là đã bị nỗi lo lớn hơn che lấp.
Cô hết tiền rồi.
Vốn dĩ là hạng mười tám, không kiếm được bao nhiêu tiền, thời gian trước vừa mua nhẫn đôi vừa trả tiền cọc, ví tiền của cô đã bị vét sạch.
Quả nhiên, tiêu tiền cho đàn ông sẽ mang lại bất hạnh.
Sau khi Tô Gia Dao thầm chúc phúc cho sự nghiệp của Chu Phong Trầm gặp muôn vàn trắc trở trong lòng, cuối cùng cô cũng thấy nguôi giận được một chút. Sau đó cô nhận được tin nhắn từ người quản lý, nói tối nay có một buổi tiệc triển lãm trang sức cao cấp, đang tìm người có dung mạo khí chất tốt để làm giá trưng bày trang sức, một đêm trả ba nghìn tệ.
"Em có đến không?"
Tô Gia Dao không chút do dự: "Đến."
Hiện tại đã là bảy giờ tối, Tô Gia Dao vì "năm đấu gạo" mà cúi mình theo chỉ dẫn của người quản lý đến một khách sạn cao cấp riêng tư ở thành phố Hải.
Đêm tối mờ ảo, trong ngoài khách sạn lớn đều rực rỡ ánh đèn, đủ loại xe sang nối đuôi nhau đi vào, nhân viên phục vụ túc trực ở cửa vội vàng tiến lên nhận chìa khóa đi đỗ xe.
Sau khi mười mấy chiếc xe sang đi qua, một chiếc Bentley đen trầm mặc chậm rãi tiến tới, nhưng điều không trầm mặc chính là trong khách sạn đột nhiên có mười mấy người bước ra, đủ mọi lứa tuổi, cung kính chờ đợi ở một bên, và trông có vẻ địa vị của họ đều không thấp, trong đó thậm chí còn có cả ảnh hậu Doãn Tư Dĩnh.
Chiếc Bentley đen dừng hẳn, một người đàn ông trung niên vồn vã tiến lên mở cửa xe.
Nếu Tô Gia Dao không nhớ nhầm thì vị này chẳng phải là ông trùm bất động sản trong truyền thuyết sao?
Một người đàn ông mặc vest đen cúi người bước ra khỏi xe.
Ánh đèn trước cửa khách sạn rực rỡ, người đàn ông vai rộng eo thon, vóc dáng thanh thoát và tự nhiên, hoàn toàn không phải dáng vẻ người đàn ông trung niên như Tô Gia Dao tưởng tượng.
Còn chưa đợi cô nhìn rõ, xung quanh người đàn ông lập tức có một đám người vây lấy, còn có vệ sĩ dáng người cao lớn bảo vệ vị khách quý bí ẩn này, che khuất hoàn toàn tầm mắt của cô.
Tiếc thật, không nhìn rõ mặt, thật không biết nhân vật lớn nào mà lại có mặt mũi đến vậy nhỉ.
Tuổi còn trẻ mà đã có được sự phô trương thế này.
Triển lãm trang sức lần này khách mời đều là những nhân vật lớn, tính riêng tư đương nhiên là quan trọng nhất.
Khách sạn quản lý khép kín hoàn toàn, ngoại trừ những người có thiệp mời và nhân viên công tác, những người khác đều bị cấm vào.
Trong đại sảnh treo một chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ, dưới ánh đèn, một nhóm người diện lễ phục, trang sức lấp lánh ngồi quanh bàn tròn khẽ trò chuyện.
Vô số hoa hồng trắng được vận chuyển bằng đường hàng không từ nước ngoài về trang trí khắp toàn bộ hội trường, Tô Gia Dao còn được nhìn thấy tận mắt rất nhiều tiểu hoa, tiểu sinh lưu lượng cùng ảnh đế, ảnh hậu.
Nghe nói vị nhân vật lớn lúc nãy chỉ lộ diện một chút rồi biến mất.
Tô Gia Dao đến muộn nên không thấy người.
Nghe bảo nhân vật lớn đó đã biến mất cùng ảnh hậu Doãn Tư Dĩnh.
Xem ra Doãn Tư Dĩnh đột ngột nổi danh như cồn từ một năm trước, quả nhiên có liên quan đến tư bản đứng sau cô ta.
Khách sạn được bao trọn cả đêm, công việc của Tô Gia Dao là chịu trách nhiệm đeo găng tay đen, mặc lễ phục và đi giày cao gót, cầm trang sức đứng đó làm giá hàng hình người.
Vì thuộc về nhân viên công tác nên Tô Gia Dao mặc bộ lễ phục đồng nhất.
Là một bộ váy dài hai dây màu hồng có chất liệu tốt.
Màu hồng này là màu dễ làm cho làn da trông đen sạm xỉn màu nhất, nhưng Tô Gia Dao lại hoàn toàn không có nỗi lo này.
Sắc hồng dịu dàng đó mặc trên người cô, không hề tầm thường một chút nào, trái lại còn thêm vài phần thanh lịch của tiểu thư khuê các.
Muôn hoa khoe sắc, mỗi người một vẻ, mỹ nhân như hoa.
Nhưng vẫn có rất nhiều ánh mắt không có ý tốt đổ dồn vào Tô Gia Dao.
Tô Gia Dao đã sớm chuẩn bị tâm lý, coi như không thấy.
May mắn là ở chốn công cộng, những nhân vật lớn này cũng sẽ không làm ra chuyện gì quá đáng, dù sao đây cũng là buổi tiệc trang sức do ngân hàng Thịnh Cao tài trợ.
Nếu gây chuyện ở những nơi như thế này thì chẳng phải là làm mất mặt Thịnh Cao sao?
Vì Chu Phong Trầm làm việc ở Thịnh Cao nên Tô Gia Dao biết, lĩnh vực đầu tư của Thịnh Cao rộng đến mức đáng kinh ngạc. Cũng chính vì vậy, bất kể ở đâu Thịnh Cao đều có được vài phần nể mặt.
Buổi tiệc đang đi đến cao trào, tại tầng thượng của khách sạn.
Một tầng rộng mấy trăm mét vuông đều thuộc về không gian riêng tư của chủ tịch Thịnh Cao, lúc này, Lục Tư Thừa đang đứng trước một chiếc sofa đen, đối diện anh là Lục lão gia tử.
"Ta gọi cho cháu bao nhiêu cuộc điện thoại, cháu bảo bận, giờ ta đích thân đến tìm cháu, cháu còn bận không?"
Lục Tư Thừa đáp: "Bận ạ."
Lục lão gia tử: ...
"Tối mai, cháu và An Kỳ gặp nhau một lần đi."
"Lục Tư Thừa, đừng quên thân phận của mình, đừng quên tất cả những gì cháu có là do ai cho."
Lục Tư Thừa cuối cùng cũng có phản ứng, trên mặt anh lộ ra nụ cười mỏng, rất nhạt, mang theo sự mỉa mai và giễu cợt.
Lục lão gia tử đứng dậy, lạnh lùng nhìn anh: "Còn nữa, cháu và cô nàng ảnh hậu gì đó cắt đứt cho sạch sẽ đi, nếu không đừng trách ta xử lý cô ta. Người trong giới giải trí, làm gì có thứ gì tốt đẹp."
Sắc mặt Lục Tư Thừa nhanh chóng chuyển lạnh, trên mặt đã hiện rõ sự giận dữ, nhưng anh đã kiểm soát rất tốt, cho đến khi Lục lão gia tử rời đi, Lục Tư Thừa mới giơ tay ném chiếc ly thủy tinh đựng rượu vang bên cạnh vào cửa sổ sát đất khổng lồ trước mặt.
Chiếc ly thủy tinh đập vào cửa sổ phát ra một tiếng canh sắc lẹm, mảnh thủy tinh và rượu vang văng tung tóe đầy đất.
Nghe thấy động tĩnh, Doãn Tư Dĩnh vội vàng chạy vào, nhìn thấy sắc mặt u ám của Lục Tư Thừa, trong lòng chấn kinh, thế mà đứng đơ luôn tại chỗ.
"Lục, ngài Lục..."
"Cô vào đây làm gì?" Sát khí trên người người đàn ông vẫn chưa tan.
"Tôi, tôi nghe nói có phóng viên lẻn vào, đặc biệt qua đây báo với ngài một tiếng."
Lục Tư Thừa dùng cà vạt lau vết rượu vang trên tay, quay lưng về phía Doãn Tư Dĩnh nói: "Biết rồi. Sau này, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Với vai trò là giá trang sức hình người, Tô Gia Dao đi đôi giày cao gót nhọn mười phân đứng suốt ba tiếng đồng hồ, cười đến mức mặt đơ luôn rồi, bắp chân cũng run lẩy bẩy, cuối cùng cũng đợi được có người đến thay ca.
Tô Gia Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm, nói với người tiếp ca một tiếng rồi chuẩn bị đi vệ sinh để giải quyết vấn đề sinh lý.
Trên hành lang không có mấy người, Tô Gia Dao đi theo biển chỉ dẫn đến cửa nhà vệ sinh, sau đó nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Đạo diễn Khương?
"Đạo diễn Khương." Cơ thể nhanh hơn não bộ, Tô Gia Dao bước lên một bước, chào hỏi Khương Thiếu Thần: "Đạo diễn Khương? Em là Tô Gia Dao hôm trước đến thử vai nữ ba đây ạ, anh còn nhớ em không?"
Khương Thiếu Thần ngẩn người, sau đó gật đầu: "Ừ."
Anh mặc một bộ vest, rõ ràng cũng đến tham gia buổi tiệc hôm nay.
Tô Gia Dao lấy hết can đảm: "Đạo diễn Khương, em mạn phép hỏi một chút, kết quả phỏng vấn phụ đã có chưa ạ?"
Biểu cảm của Khương Thiếu Thần có sự thay đổi rõ rệt, anh theo bản năng định ấn chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, tay chạm vào mái tóc được vuốt nhiều keo mới sực nhớ ra hôm nay mình không đội mũ.
"Có rồi."
"Vậy em..."
"Xin lỗi," Khương Thiếu Thần rũ mắt nhìn Tô Gia Dao: "Diễn xuất của cô tốt hơn cô ta, nhưng cô không có nhà đầu tư."
Cô đã sớm biết sẽ là kết quả này, vốn dĩ cô đã tưởng lần này sẽ có một chút gì đó khác biệt.
"Vâng, em biết rồi."
Tô Gia Dao cố gắng giữ nụ cười, sau khi tiễn Khương Thiếu Thần đi, nụ cười trên mặt lập tức sụp đổ.
Cô cúi thấp đầu, đứng đó lặng lẽ một hồi, rồi xoay người bước tiếp.
Thôi bỏ đi, những chuyện như thế này cô đã trải qua quá nhiều rồi, sớm đã thành thói quen.
Dù phải chịu cú sốc lớn như vậy nhưng công việc làm thuê hôm nay vẫn chưa xong.
Nơi tổ chức tiệc cao cấp thế này, dù là nhân viên phục vụ nhỏ bé như cô cũng buộc phải giữ tư thế và lớp trang điểm hoàn hảo, thanh lịch.
Vì thế, trên người Tô Gia Dao vẫn giấu một cây son để dặm lại lớp trang điểm.
Tâm trí cô không đặt vào việc đi đường, cũng không nhìn đường.
Tô Gia Dao lầm lũi xông vào nhà vệ sinh, đi tới bồn rửa tay rút một tờ khăn giấy lau tay, sau đó lấy son ra, vừa định tô thì ánh mắt khựng lại.
Trong chiếc gương trước mặt cô phản chiếu một gương mặt tuấn tú quen thuộc.
Người đàn ông đứng sau cô khoảng ba bước chân, đang chỉnh lại cổ tay áo.
Tay Tô Gia Dao run lên, son vẽ chệch lên mặt.
Cô hốt hoảng đưa tay lau đi, nhưng không ngờ càng lau càng bẩn.
Người đàn ông ngước mắt nhìn cô.
Tô Gia Dao che lấy gương mặt mèo hoa của mình: "Anh, anh cũng đi vệ sinh à?"
Khoan đã, nhà vệ sinh ở đây được chia ra nam nữ riêng biệt phải không?
Tầm mắt Tô Gia Dao đảo qua, nhìn thấy bồn tiểu đứng không thuộc về nhà vệ sinh nữ ở cách đó không xa.
Trời đất ơi! Cô đi nhầm nhà vệ sinh rồi!
Nhận nhầm đối tượng xem mắt, đi nhầm nhà vệ sinh.
Những chuyện xấu hổ đếm trên đầu ngón tay trong đời Tô Gia Dao thế mà đều xảy ra trước mặt cùng một người đàn ông.
Để tránh các phóng viên lẻn vào, Lục Tư Thừa đã rẽ vào nhà vệ sinh này.
Không ngờ lại có điều bất ngờ ngoài ý muốn.
Nhìn thấy đôi mắt mở tròn vì kinh hãi của cô gái, Lục Tư Thừa không để lại dấu vết khẽ nhếch môi, tâm trạng tồi tệ dường như đã được xoa dịu đôi chút.
"Em ra ngoài trước đi."
Người đàn ông không vội vàng chỉnh đốn lại bản thân, tiên phong bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Tô Gia Dao vội vàng dọn dẹp một chút, rồi lủi thủi cúi đầu đi theo ra ngoài.
Gió đêm mang theo hương hoa dịu nhẹ, phủ lên ánh đèn và sự xa hoa dưới lầu.
Hai người đứng hóng gió trên ban công hình bán nguyệt kiểu Âu ở tầng hai của khách sạn.
Tô Gia Dao xõa tóc dài, đứng ngược gió, làn gió mang theo tóc tai cô quất tứ tung vào mặt, cô cảm thấy mình sắp bị thổi thành đồ ngốc rồi.
Ngược lại là người đàn ông, thong thả một tay gác lên lan can ban công, ngón tay kẹp một điếu thuốc lá thon dài.
Làn gió lướt qua mặt anh, vuốt qua chân tóc, dưới ánh đèn, đường nét của anh sâu thẳm, cứ như đang chụp một bộ ảnh nghệ thuật lớn nào đó vậy.
Anh quay đầu nhìn về phía Tô Gia Dao, phát hiện cô đang nỗ lực giải phóng gương mặt mình ra khỏi đống tóc tai, và gian nan đề nghị với anh: "Chúng ta có thể đổi chỗ khác không?"
Lục Tư Thừa nhìn bộ dạng luống cuống của Tô Gia Dao, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Giọng nói trầm thấp khàn khàn, xoáy vào màng nhĩ.
Báo thù, đây tuyệt đối là báo thù!
Tô Gia Dao nhanh chóng dùng tay túm tạm một cái đuôi ngựa, để lộ gương mặt thanh tú, rồi lườm người đàn ông một cái.
"Đừng cười nữa, niềm vui của anh làm phiền tôi rồi đấy."
Mỹ nhân hờn dỗi, thật đẹp mắt.
Ngón tay Lục Tư Thừa gõ nhẹ lên lan can.
Tâm trạng bỗng chốc trở nên tốt hơn.
"Sao Tô tiểu thư chỉ hung dữ với riêng mình tôi thế?"
Tô Gia Dao ở bên ngoài vốn luôn là người có tính tình tốt, cô cũng không biết tại sao mình chỉ để lộ tính xấu với riêng người đàn ông này.
"Đương nhiên là vì anh đáng ghét."
"Ồ?"
"Tôi đắc tội với Tô tiểu thư sao?"
"Đúng thế."
Người đàn ông nghiêng đầu, sau đó tỏ vẻ đã hiểu: "Có lẽ là do tính tình tôi quá thật thà, làm Tô tiểu thư thấy tẻ nhạt rồi chăng."
Tô Gia Dao: ... Chưa từng thấy ai mặt dày vô liêm sỉ như thế này!
"Tô tiểu thư, mọi người đều đến để làm việc, chi bằng chung sống hòa bình?"
Tô Gia Dao chớp đôi mắt hơi đỏ: "Anh cũng đến để làm việc à?"
"Ừ."
Nghe nói rất nhiều "người khởi nghiệp" sẽ lẻn vào những buổi tiệc cao cấp thế này để tìm kiếm nhà đầu tư.
Phải thừa nhận rằng, bộ dạng người đàn ông diện bộ vest may đo cao cấp rất biết lừa người, biết đâu anh thực sự tìm được nhà đầu tư cũng nên.
Tô Gia Dao chú ý đến chiếc cà vạt dính vết rượu vang của anh.
Trông có vẻ công việc không thuận lợi nhỉ.
Cùng là kẻ lưu lạc chân trời như nhau.
"Thất bại là mẹ thành công, cố lên nhé." Tô Gia Dao an ủi một cách khô khốc.
Sau đó cảm thấy thật sự quá khô khốc, còn giơ hai nắm đấm về phía người đàn ông làm động tác cổ vũ.
Tàn lửa mờ ảo, bóng cây trùng điệp.
Lục Tư Thừa nhìn chằm chằm vào nắm đấm của cô một lúc, sau đó dời tầm mắt lên trên, chú ý đến đuôi mắt ửng đỏ của cô gái, kéo theo cả nốt ruồi lệ đó cũng nhuốm một tầng đỏ hoe mờ sương.
"Người lúc nãy là bạn trai cũ của em à?"
Lúc nãy Tô Gia Dao và Khương Thiếu Thần đứng nói chuyện ở cửa nhà vệ sinh, người đàn ông có lẽ không nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện của họ, nhưng hẳn là thấy được dáng vẻ hai người trao đổi với nhau.
Tâm trạng của Tô Gia Dao rõ ràng là chùng xuống.
"Đó là đạo diễn Khương Thiếu Thần."
Lục Tư Thừa tựa vào lan can, dùng một tay chắn gió, tay kia châm thuốc.
Vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, Tô Gia Dao nhìn dáng vẻ thong dong của người đàn ông, cơn giận lại trào lên.
"Anh có thể dập thuốc được không?"
Động tác châm thuốc của Lục Tư Thừa khựng lại.
Nhìn cô một lúc, biểu cảm trên mặt có chút kỳ quái, sau đó giơ tay, dập tắt điếu thuốc.
"Không thích mùi thuốc lá à?"
"Không thích."
"Ồ."
Người đàn ông ngoan ngoãn dập thuốc khiến tâm trạng Tô Gia Dao tốt lên không ít, rồi cũng nhận ra mình có chút giận cá chém thớt.
"Gần đây tôi đang thử vai cho một bộ phim truyền hình của anh ấy, vốn dĩ đã vào đến vòng phỏng vấn phụ, nhưng vì... không có bối cảnh như người ta, nên bị gạch tên rồi." Vừa nói, Tô Gia Dao vừa không kìm được mà nghẹn ngào.
"Rõ ràng đạo diễn Khương đã nói diễn xuất của tôi tốt hơn cô ta, nhưng chỉ vì, vì..." Tô Gia Dao nỗ lực nén lại sự ẩm ướt trong hốc mắt: "Thôi bỏ đi, tôi quen rồi."
Lục Tư Thừa xoay điếu thuốc đã dập trong tay một vòng: "Ồ."
Tô Gia Dao: ...
Đồ xấu xa không có lòng trắc ẩn!
"Tôi đi đây, chào anh."
"Ồ." Người đàn ông ngẩng đầu, nhìn về phía cô: "Thất bại là mẹ thành công, Tô tiểu thư."
Tô Gia Dao cuối cùng cũng nhận ra lúc nãy mình đã khô khốc đến nhường nào.
"... Không bao giờ gặp lại, anh Lục."
Lục Tư Thừa đứng tại chỗ, nhìn Tô Gia Dao đi đôi giày cao gót dưới chân hậm hực bỏ đi.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Từ Hướng Kỳ.
"Cậu biết Khương Thiếu Thần không?"
"Khương Thiếu Thần? Biết chứ." Từ Hướng Kỳ hơi ngạc nhiên: "Lần trước chẳng phải tôi đã nhắc với cậu rồi sao, cậu từ bao giờ lại hứng thú với ngành phim ảnh thế?"
"Tên Khương Thiếu Thần đó tính khí kỳ quái lắm, muốn đầu tư mà lại không hiểu quy tắc trên bàn tiệc, đắc tội không ít người, giờ đang chạy đôn chạy đáo tìm đầu tư đấy. Thời gian trước có tìm đến chỗ tôi, tôi đã đầu tư cho anh ta một khoản, nhét một nữ diễn viên vào, tên là Tần Kiều Đồng gì đó."
Dưới tay Từ Hướng Kỳ có vài công ty, anh ta nổi danh khắp nơi, mang danh hiệu thái tử gia giới giải trí nên sở hữu thể chất "hot search" tự nhiên, ai ghép đôi với anh ta cũng có thể kiếm được không ít nhiệt độ.
Dựa vào ưu thế tự nhiên này, Từ Hướng Kỳ đã lăng xê thành công không ít người mới, cũng giúp bản thân kiếm được bộn tiền.
Nói đến đây, Từ Hướng Kỳ trong điện thoại khựng lại: "Sao thế, cậu cũng muốn nhét người à? Cậu đã tốn bao nhiêu tài nguyên để lăng xê cô nàng ảnh hậu gì đó lên mà đột nhiên chia tay, chẳng lẽ là vì nhắm trúng người mới rồi?"
Thần kinh hóng hớt của Từ Hướng Kỳ ngang ngửa với Cố Phó Thanh, hai người thường xuyên bị cô lập vì quá ham hóng hớt.
Người đàn ông tựa vào lan can, trong đôi mắt đen, bóng lưng Tô Gia Dao đi giày cao gót nhọn rời đi dần mờ nhạt.
Lục Tư Thừa quay người nhìn về phía đêm tối mịt mờ.
"Tôi không nông cạn như cậu, cái tôi nhìn trúng là tài năng của đạo diễn Khương."
Từ Hướng Kỳ: ...
Triển lãm trang sức kết thúc, Khương Thiếu Thần được Phạm Lăng dẫn lên tầng thượng của khách sạn.
Anh hơi ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên chiếc sofa cạnh cửa sổ.
Nhiệt độ trong phòng vừa phải, người đàn ông mặc một chiếc sơ mi trắng mỏng, cổ áo hơi mở, để lộ yết hầu gợi cảm và đường nét xương quai xanh.
Sắc trắng thanh đạm, mặc trên người anh lại toát ra cảm giác lạnh lùng.
Anh đặt một tay lên tay vịn sofa, Khương Thiếu Thần chú ý đến gương mặt người đàn ông, dung mạo tuấn tú lịch lãm, khí chất xuất chúng vượt bậc, thuộc diện người đã nhìn quen trai xinh gái đẹp trong giới giải trí như anh cũng phải nhìn thêm vài lần.
Cửa sổ sát đất khổng lồ tỏa sáng ánh đèn nhân gian trước mặt anh, cứ như thể thiên hạ đều quy phục dưới chân anh vậy.
"Đạo diễn Khương, đây là ngài Lục." Phạm Lăng giới thiệu.
"Ngồi đi." Người đàn ông lên tiếng, giọng nói trầm khàn.
Khương Thiếu Thần bước trên tấm thảm thủ công mềm mại dày dặn dưới chân, ngồi xuống đối diện anh, im lặng một hồi lâu sau mới cất giọng trầm thấp hỏi: "Nghe nói ngài Lục muốn đầu tư cho tôi?"
"Ừ." Người đàn ông lạnh lùng và kiệm lời.
"Ngài Lục có yêu cầu gì không?"
Khương Thiếu Thần đã hiểu rõ tâm tư của những người này.
Ví dụ như Từ Hướng Kỳ, đầu tư cho anh ấy là để nhét vào một nữ diễn viên tên là Tần Kiều Đồng gì đó.
Khương Thiếu Thần sẵn sàng thỏa hiệp là vì nữ diễn viên này cũng coi như có chút diễn xuất, và Từ Hướng Kỳ cũng không có yêu cầu quá đáng.
Có tiền là có quyền.
Chỉ cần không dẫm đạp lên giới hạn của mình, vì sự thành công của bộ phim, anh ấy hầu như đều có thể đồng ý.
Đây là cách sinh tồn dung hòa mà anh đã học được sau bao nhiêu năm lăn lộn.
Hôm nay đến buổi tiệc này, anh ấy cũng là để kéo đầu tư.
Dù Khương Thiếu Thần mang danh hiệu đạo diễn thiên tài nhưng rốt cuộc anh ấy không có bối cảnh. Tiền kiếm được mấy năm trước đều đổ hết vào phim, đến nhà cũng bán rồi, chỉ để quay được một tác phẩm hay.
Khương Thiếu Thần là một người theo chủ nghĩa lý tưởng hiếm hoi.
Nhưng không ngờ, người đàn ông kim tôn ngọc quý trước mặt lại chỉ khẽ nhếch đôi môi mỏng nói: "Tôi chỉ hy vọng đạo diễn Khương có thể giữ vững bản tâm, tìm được diễn viên phù hợp với vai diễn."
"Tôi tin tưởng vào tài năng của đạo diễn Khương."
27 Chương