Những hạt mưa bụi vỡ tan thành bọt nước li ti trên mặt chiếc ô đen trên đỉnh đầu.
Tô Gia Dao khoác chiếc áo vest của người đàn ông, cúi đầu, thu mình dưới tán ô, giống như một chú chim nhỏ rớt xuống nước tội nghiệp.
Cô hơi nghiêng đầu là có thể thấy cán ô đang nghiêng về phía mình, cùng bờ vai đã thấm ướt của anh.
Suốt quãng đường không ai nói câu nào, trong mưa gió, hai người lẳng lặng bước đi.
Anh không hỏi cô bất cứ điều gì, cho cô đủ sự tôn nghiêm.
Rất nhanh đã về đến nhà, tại cửa lối vào.
Tô Gia Dao nắm lấy vạt áo vest trên người: "Tôi giặt xong sẽ trả lại cho anh."
"Cảm ơn anh, chào anh."
Trạng thái của Tô Gia Dao trông không được tốt, nhưng cô vẫn cố gắng nặn ra nụ cười, che giấu đi sự nhếch nhác của bản thân.
Trời đã tối hẳn, ánh đèn đường ven khu chung cư trở nên mờ ảo như một bức tranh sơn dầu trong làn mưa bụi mờ mịt.
Gió lớn mưa dày, Tô Gia Dao nỗ lực mở to đôi mắt, ngay cả nốt ruồi lệ nhỏ xíu cũng căng ra, dường như chỉ để ngăn không cho những giọt nước mắt trong hốc mắt rơi xuống.
Nhưng cô không biết rằng, dáng vẻ này của cô lại càng khiến người ta thương xót.
"Ừ." Bàn tay thon dài trắng trẻo của người đàn ông nắm lấy cán ô đen, lười biếng đáp một tiếng.
Tô Gia Dao quay người, đẩy cửa lối vào đi lên lầu.
Vừa bước đi được hai bước, cô đã bị bậc thang vấp một cái, lúc này mới sực nhớ ra mình nên đi thang máy.
Lục Tư Thừa: ...
Người đàn ông thu ô, bước đến sau lưng Tô Gia Dao: "Tôi đưa em lên."
"Không cần đâu, tôi ổn mà."
"Tôi không ổn lắm." Anh thản nhiên nói.
Tô Gia Dao: ...
Hai người vào thang máy, lên đến tầng tám, Tô Gia Dao lấy chìa khóa từ trong túi ra để mở ổ khóa. Vì quá lạnh nên tay cô có chút không nghe theo sự điều khiển, dùng lực quá mạnh, và rồi... chìa khóa gãy luôn bên trong.
Có những lúc, sự sụp đổ chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc.
Tô Gia Dao đã kìm nén suốt quãng đường, ngay lúc sắp vào được cửa nhà thì chìa khóa lại gãy, điều này đối với một người đã trải qua bao nhiêu chuyện, sợi dây thần kinh trong não chỉ còn lại một sợi mỏng manh chống đỡ mà nói, chẳng khác nào một tai họa ngập đầu.
Tô Gia Dao tính tình mềm mỏng, ngay cả khi khóc cũng không phải kiểu gào khóc thảm thiết, mà là im lặng, những giọt nước mắt cứ thế "lộp bộp" rơi xuống.
Từng giọt lệ lớn trào ra từ hốc mắt Tô Gia Dao, trong hành lang yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng nức nở rõ rệt mà nhỏ bé của người phụ nữ.
Lục Tư Thừa: ...
"Anh đừng quản tôi."
"Chúng ta đi khách sạn đi."
Hai người đồng thời lên tiếng.
Tô Gia Dao vừa khóc vừa trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn về phía Lục Tư Thừa.
Trong lúc cô đang đau lòng như vậy, anh không an ủi cô, mà ngược lại... lại muốn đưa cô đi khách sạn! Trai đơn gái chiếc, anh muốn đưa cô đi khách sạn để "an ủi" cô sao! Đồ tồi! Đồ lưu manh! Đồ biến thái!
"Tôi vừa cho người liên hệ với công ty mở khóa rồi, phải mất một tiếng mới đến nơi. Trên người em đều ướt hết, trời lạnh thế này sẽ bị cảm đấy."
Lục Tư Thừa bình tĩnh giải thích: "Tất nhiên, nếu Tô tiểu thư có ý định gì khác, tôi không phải là không thể đáp ứng."
Tô Gia Dao: ...
Tô Gia Dao đỏ bừng mặt, bị dọa cho toát mồ hôi hột, cơ thể trái lại càng thấy lạnh hơn.
"Tất, tất nhiên là không có rồi."
Thành phố Hải với tư cách là khu vực kinh tế phát triển nhất, đâu đâu cũng là khách sạn.
Gần khu chung cư của Tô Gia Dao không xa có một khách sạn năm sao.
Tết Dương lịch vừa qua, khách sạn vẫn còn nhiều phòng trống.
Anh thuê hai phòng, sau đó đưa một chiếc thẻ phòng cho Tô Gia Dao.
"Anh cũng ở lại à?" Tô Gia Dao sụt sịt mũi, hốc mắt đỏ hoe, tóc dính bết vào má, ướt nhẹp nhìn về phía Lục Tư Thừa.
"Không yên tâm để em ở một mình."
Tô Gia Dao chớp mắt, trái tim lỗi nhịp một nhịp.
"Đi thôi." Anh nói.
"Vâng."
Cô ngoan ngoãn đi theo sau anh, rồi lén lút ngẩng đầu nhìn anh.
Mặc dù là một người thất nghiệp, nhưng người này trông có vẻ... cũng khá tốt.
Khách sạn năm sao này một đêm mất hơn một nghìn tệ, nghe nói phòng tốt nhất lên đến hàng vạn.
Lúc anh đặt phòng Tô Gia Dao vẫn đứng bên cạnh nghe, tổng cộng hết hơn ba nghìn tệ.
Tô Gia Dao mở WeChat, đang định chuyển tiền cho anh thì thấy lịch sử trò chuyện phía trên.
[Chúng ta kết hôn đi.]
[Em đang chơi trò Thật hay Thách.]
Tô Gia Dao: ... Mất mặt quá đi mất, thật sự là quá mất mặt mà!
Tô Gia Dao cảm thấy mặt mũi cả đời mình đều đã mất sạch trong ngày hôm nay rồi.
Cô vội vàng chuyển tiền qua cho anh, rồi như đi tị nạn mà bước vào phòng tắm để tắm rửa.
Trận mưa đó thật sự rất lớn, quần áo trên người cô từ trong ra ngoài đều ướt sũng.
May mắn thay, trong phòng tắm có áo choàng tắm sạch sẽ, thậm chí còn có cả đồ lót dùng một lần.
Tô Gia Dao nhìn mái tóc và gương mặt ướt nhẹp của mình trong gương, nghĩ đến cảnh mình vừa khóc lóc như thế trước mặt anh.
Thật hy vọng kiếp này không bao giờ gặp lại nữa.
Chiếc áo vest đen rộng thênh thang được treo ở cửa phòng tắm, tay Tô Gia Dao lướt qua ống tay áo ẩm ướt, cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo của nó.
Nhưng cô lại không thấy lạnh.
Tô Gia Dao tắm xong, thấy khoản tiền mình chuyển cho anh đã được nhận.
Thật sự là... không khách khí chút nào mà.
Nếu không phải vị quý ông này từng bày tỏ rõ ràng ý định muốn kết hôn với cô, Tô Gia Dao còn tưởng anh hoàn toàn không có hứng thú với mình đấy.
Phía bên kia nhận tiền xong nhưng không có thêm tin nhắn nào khác, Tô Gia Dao nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của "L" mà thẩn thờ.
Điện thoại đột ngột reo lên, là cuộc gọi video WeChat từ mẹ Tô Gia Dao.
Tô Gia Dao đang định nghe máy, sực nhớ mình đang ở khách sạn nên đổi sang cuộc gọi thoại.
"Alo, mẹ ạ."
"Sao lại đổi sang gọi điện thế con? Mẹ đang thử sườn xám, định nhờ con xem hộ đây."
"Thử sườn xám ạ?" Tô Gia Dao theo bản năng lặp lại một lần, suýt chút nữa thốt ra câu "Tại sao mẹ lại thử sườn xám".
"Để mặc lúc con đính hôn chứ sao, con xem mẹ nên mặc màu xanh hay màu hồng thì đẹp?"
Bàn tay cầm điện thoại của Tô Gia Dao hơi siết chặt, cô mở miệng nhưng không biết phải nói với mẹ thế nào.
"Cứ chọn đại một bộ là được rồi mà..." Trong điện thoại vọng lại tiếng của bố cô.
"Đính hôn của con gái sao có thể chọn đại được?"
"Có phải ông đính hôn đâu..."
Hai người dường như sắp cãi nhau đến nơi, Tô Gia Dao vội vàng ngăn lại: "Cái đó, mẹ ơi, con có việc..."
"À, mẹ nhớ ra một chuyện, con trai dì Vương không phải đính hôn cùng ngày với con sao? Nghe nói chuyện đó hỏng rồi. Thiệp mời phát hết cả rồi, chuyện vỡ lở ra thế này thì mất mặt quá, bảo là đứa con gái kia theo người khác.
Ôi dào, dì Vương của con ấy, tức đến mức tăng huyết áp phải nhập viện luôn rồi."
Tô Gia Dao theo bản năng nuốt nước miếng.
Chuyện này truyền về nhanh thế sao? Không biết Chương Dược giờ thế nào rồi.
"Mẹ ơi, mẹ có bị huyết áp cao không?"
"Mẹ không."
"Vâng." Tô Gia Dao yên tâm rồi.
"Nhưng chuyện này bị đồn thổi nghe khó nghe lắm, cũng may dì Vương con da mặt dày, chứ là mẹ thì..." Mẹ Tô tiếp tục nói.
"Nếu là mẹ thì mẹ sẽ thế nào ạ?" Tô Gia Dao cẩn thận hỏi.
Ai cũng biết mẹ cô nghỉ hưu ngành giáo viên, trên đời này thứ bà trọng nhất chính là thể diện.
"Mẹ sẽ nhảy từ tầng ba mươi sáu xuống."
Tô Gia Dao cầm điện thoại không vững, rơi bộp xuống giường.
"Mẹ đùa con à?"
"Mẹ đùa thôi mà. Đúng rồi, con có chuyện gì muốn nói với mẹ thế?"
Mẹ cô làm giáo viên nhân dân nửa đời người, không ai trọng thể diện hơn bà.
Mặc dù không đến mức nhảy từ tầng ba mươi sáu xuống thật, nhưng... lỡ như thì sao?
Mẹ cô đã có tuổi rồi, nhỡ đâu tức giận ra nông nỗi nào thì biết làm sao.
Tô Gia Dao cảm thấy chuyện này vẫn nên từ từ hẵng nói, may mà bố mẹ cô không quan tâm mấy tin tức giải trí, sống trong khu tập thể cũ, bạn bè quen biết cũng toàn người già, không biết hiện tại cô đã trở thành "tiểu tam hồ ly tinh" bị người trên mạng chửi rủa.
Cũng không biết cô và Chu Phong Trầm đã chia tay.
Dù là Chu Phong Trầm ngoại tình trước, nhưng lại đúng lúc gặp phải chuyện rắc rối này, không biết người khác sẽ đồn thổi ra sao.
"Dạ, không, không có gì ạ."
Tô Gia Dao lắp bắp nói xong, lại trò chuyện thêm vài câu với mẹ rồi vội vàng cúp máy.
Cô nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà một hồi, đầu óc rối như tơ vò.
Dựa trên nhân phẩm mà Chu Phong Trầm thể hiện hiện nay, danh tiếng của cô đang ngàn cân treo sợi tóc.
Mặc dù hiện tại có vẻ như phía Chu Phong Trầm vẫn chưa nói với bố mẹ, nhưng đây là chuyện sớm muộn, đến lúc đó phải thu xếp thế nào?
Tô Gia Dao trở mình, thấy trên chiếc bàn tròn đá cẩm thạch trắng bên cạnh đặt hai chai rượu.
Quà tặng kèm à?
Cũng phải, khách sạn năm sao hơn một nghìn một đêm, tặng hai chai rượu thì có làm sao.
Tô Gia Dao ngồi dậy, mở chai rượu, một mùi hương rượu vang lập tức xộc vào mũi.
Tô Gia Dao chưa uống rượu bao giờ, cũng không rõ tửu lượng của mình ra sao, chỉ là cảm thấy trong lòng có chuyện, có thể uống hết cả một bình rượu.
Cô nếm thử một ngụm, thấy vị cũng được, liền tìm một chiếc ly vang, rót nửa ly rồi ngồi bên bàn tròn bắt đầu uống.
Uống được một nửa, cô thấy ánh sáng trong phòng quá chói, liền đứng dậy đi rút thẻ phòng ở cửa ra.
Căn phòng lập tức tối sầm lại, Tô Gia Dao không nhìn thấy gì nữa.
Cô thấy tối quá, lại cắm vào.
Rồi lại thấy chói, lại rút ra.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy mười mấy lần, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
"Tô Gia Dao?"
Tô Gia Dao ngẩn người, đầu óc cô vì chất cồn nên trở nên vô cùng chậm chạp, không kịp phản ứng lại, chỉ biết ngây ngô chớp mắt, rồi nghiêng đầu nhìn về phía cửa.
"Tô Gia Dao? Em sao thế?" Ngoài cửa lại vọng lại tiếng nói, kèm theo tiếng gõ cửa hơi nặng nề của Lục Tư Thừa: "Em mà không mở là tôi gọi nhân viên đến mở cửa đấy."
Lục Tư Thừa ở ngay sát vách phòng Tô Gia Dao, hai người mỗi người có một ban công thông với nhau.
Ban nãy anh đứng ngoài ban công hút thuốc, thấy phòng Tô Gia Dao cứ lúc sáng lúc tối, nếu là một hai lần thì thôi, đằng này mười mấy lần... không lẽ người xảy ra chuyện rồi sao?
Nghĩ đến đây, Lục Tư Thừa lập tức dập thuốc, rồi đi qua gõ cửa.
Anh gõ ba lần, cửa vẫn không mở.
Lục Tư Thừa quay người, đang định đi tìm nhân viên tới thì nghe tiếng "cạch" một cái, cánh cửa sau lưng đã mở.
Anh quay đầu nhìn lại, người phụ nữ mặc chiếc áo choàng tắm trắng, tóc dài xõa tung, bồng bềnh và tỏa hương như rong biển.
Đôi má ửng hồng, đôi mắt sáng lấp lánh, tròng đen trắng rõ ràng ẩn chứa làn sương nước, như một chú mèo nhỏ thò cái đầu ra, cổ áo hơi rộng, để lộ đường xương quai xanh thon thả trắng ngần và chiếc cổ thiên nga mảnh dẻ.
Ánh mắt khẽ động, sóng mắt dạt dào, đẹp không sao tả xiết.
Ánh mắt Lục Tư Thừa tối lại, anh đưa tay giữ lấy cánh cửa, hỏi: "Em sao thế?"
Chú mèo nhỏ Tô Gia Dao ngơ ngác chớp mắt.
Lục Tư Thừa ngửi thấy mùi rượu vang nồng đậm trên người cô.
Anh tiến thêm một bước, giọng nói trầm khàn: "Em uống rượu à?"
"Ưm, uống một chút xíu thôi." Tô Gia Dao khẽ mỉm cười, sắc hồng trên đôi má đào càng đậm hơn, cô đứng thẳng dậy, hơi lảo đảo tựa ra sau, cứ như sắp bị tấm thảm vấp ngã vậy.
Lục Tư Thừa theo bản năng đưa tay nắm lấy cổ tay cô.
Làn da cô trắng mịn, cổ tay cũng thật nhỏ.
Cảm giác mềm mại ấm áp truyền qua đầu ngón tay, Lục Tư Thừa vô thức siết chặt tay, rồi sải bước dài bước vào trong phòng.
Tiếng "cạch" một cái, cửa phòng đóng lại sau lưng hai người.
Tô Gia Dao đâm sầm vào người Lục Tư Thừa, đôi má áp sát vào chiếc cúc áo lạnh ngắt.
Làn da ở đó mỏng và nhạy cảm, cô vô thức nhíu mày, phát ra một tiếng hừ nhẹ bất mãn.
Mềm mại vô cùng, như tiếng mèo kêu.
Một bàn tay đặt trên vòng eo thon gọn mềm mại của cô, nghe thấy tiếng này liền theo bản năng siết chặt.
Tô Gia Dao cảm thấy hơi thở trên đỉnh đầu mình trở nên hơi nặng nề.
Cô thần sắc ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, không chú ý tới hành động cúi đầu áp sát của anh.
Môi cô lướt qua cằm anh, như chiếc lông vũ quét qua đá tảng.
Ánh đèn trong phòng chậm rãi tắt ngóm.
Bóng tối ùa tới, bao trùm lấy ánh sáng.
"Đứng vững, đừng có chạm lung tung."
Giọng nói của anh lại truyền đến.
Tô Gia Dao vẫn đang trong trạng thái say rượu, đưa tay muốn tiếp tục chơi trò chơi nhỏ bật tắt công tắc, không ngờ cô cắm thẻ phòng vào mà đèn trong phòng mãi không sáng.
"Đó là túi áo sơ mi của tôi."
Giọng của Lục Tư Thừa lộ ra vẻ bất lực và một sự khàn đục không để lại dấu vết.
Chiếc thẻ phòng trong tay Tô Gia Dao bị ai đó lấy đi, ánh sáng đã biến mất trong phòng lại xuất hiện lần nữa.
Cô có chút không thích nghi được mà nhắm mắt lại, rồi mới mở ra.
"Em lại kia ngồi đi."
Cô gái đứng còn không vững, Lục Tư Thừa dắt người lại ngồi xuống chiếc sofa nhỏ bên cạnh giường.
Tô Gia Dao ngoan ngoãn ngồi đó, đung đưa đôi bắp chân nhỏ trắng trẻo thon thả, rồi nhìn chằm chằm Lục Tư Thừa.
Anh quay đầu nhìn chai rượu vang đã vơi một nửa trên chiếc bàn tròn bên cạnh, đột nhiên cười thấp một tiếng.
Mới nửa chai đã say thành thế này rồi.
Đột nhiên, tay anh bị ai đó nắm lấy.
Nếu là Tô Gia Dao lúc tỉnh táo chắc chắn sẽ không làm ra chuyện này, nhưng cô lúc này thì không.
"Đồng hồ của anh sáng quá."
Tô Gia Dao ghé sát lại, nỗ lực nhận diện chiếc đồng hồ của Lục Tư Thừa.
Anh mặt không đổi sắc tim không đập mạnh: "1000."
Tô Gia Dao chỉ cảm thấy chiếc đồng hồ này dưới ánh đèn lấp lánh rất đẹp, giống như con rồng nhỏ bị thu hút vậy.
"Có một nghìn tệ thôi sao." Cô kéo dài giọng điệu, nũng nịu mang theo một chút âm giọng nhỏ xíu, thầm thì mềm mại, trêu chọc lòng người.
"Vậy tôi mua cho anh cái đắt tiền nhé, được không?" Cô ngẩng đầu nhìn anh, đầu ngón tay ửng hồng vân vê chiếc đồng hồ bằng thép đó.
Đầu ngón tay mềm mại chạm vào chiếc đồng hồ cứng cáp, quấn quýt, lặp đi lặp lại.
Cảm giác tê dại đó gần như ngứa ngáy đến tận tim gan Lục Tư Thừa.
Anh cúi đầu nhìn cô.
Tay hai người vẫn đang nắm lấy nhau.
Anh hỏi: "Tại sao em lại muốn mua đồ thật cho tôi?"
Chú mèo say nhỏ suy nghĩ một lúc, nói: "Thì... anh kết hôn với tôi đi, tôi mua đồng hồ thật cho anh làm sính lễ."
27 Chương