Để báo đáp sự giúp đỡ và xả thân vì người khác của người đàn ông, Tô Gia Dao đã tỉ mỉ chọn một nhà hàng Tây và một nhà hàng Trung gửi cho anh.
Tất cả đều là những nhà hàng đạt điểm cao trên ứng dụng đánh giá mà cô đã dày công tuyển chọn.
Sau khi gửi tin nhắn đi, người đàn ông không trả lời ngay, mãi đến trước khi Tô Gia Dao đi ngủ, cô mới nhận được tin nhắn anh gửi tới.
L: [Món Trung.]
Tô Gia Dao: [Được ạ.]
Chi phí ở những nhà hàng cao cấp này đều không rẻ, Tô Gia Dao vội vàng gọi điện đặt chỗ trước, sau đó mới hẹn thời gian với anh.
Tô Gia Dao: [Khi nào anh có thời gian?]
L: [Bây giờ.]
Tô Gia Dao: ...
Tô Gia Dao liếc nhìn thời gian trên điện thoại.
Mười giờ tối, đối với một người thất nghiệp rảnh rỗi thì đúng là rất có thời gian.
Tiếc là người ta mười giờ tối đã đóng cửa rồi.
Tô Gia Dao trực tiếp chụp màn hình thời gian mở cửa của nhà hàng gửi cho anh.
Tô Gia Dao: [Nhà hàng: Đã nghỉ.]
Tại một khu chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố.
Lục Tư Thừa tháo kính, đưa tay day nhẹ giữa chân mày, dời ánh mắt khỏi đống tài liệu khổng lồ, sau đó đứng dậy đi đến bên cửa sổ, rút một điếu thuốc rồi châm lửa.
Điếu thuốc lá thon dài kẹp giữa ngón tay, tỏa ra làn khói mỏng manh, bao phủ lấy người đàn ông đang mặc chiếc sơ mi đen.
Nhìn kỹ hơn, có thể thấy đôi môi mỏng của anh đang khẽ nhếch lên.
L: [Em quyết định đi, sao cũng được.]
Hai người hẹn nhau vào bảy giờ tối ngày mai.
Tô Gia Dao nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà đúng ba phút, sau đó ngồi dậy, mở tủ quần áo bắt đầu chọn đồ.
Dạo này nhiều việc, Tô Gia Dao đã lâu rồi chưa mua quần áo mới.
Cô lấy ra một chiếc áo măng tô màu đỏ rực rỡ, rồi vừa cúi đầu, cô thấy có thứ gì đó rơi ra.
Chính là bộ trang phục nóng bỏng "Chúc mừng đính hôn" mà Cố Oánh Oánh đã tặng.
Mặt Tô Gia Dao lập tức nóng bừng, cô liền nhét ngay chiếc áo măng tô màu đỏ trong tay vào lại.
Hiện tại cô từ chối bất cứ thứ gì màu đỏ và có ren.
Ngày hôm sau, thời tiết khá đẹp.
Tuy nói là mùa đông nhưng nhiệt độ khoảng mười độ C, thời tiết như vậy dù chỉ mặc một chiếc áo nỉ lót lông đi ra ngoài cũng không thấy lạnh.
Tô Gia Dao chọn một chiếc áo khoác màu kem, xách túi đi ra ngoài.
Tầm giờ này hơi tắc đường, may mà Tô Gia Dao có thói quen đi sớm, chỉ là lúc tìm nhà hàng cô phải đi vòng vèo một chút.
Cũng may, không bị muộn.
Là một nhà hàng Trung cao cấp, không gian ở đây khá ổn, ánh đèn mờ ảo, trên tấm khăn trải bàn viền ren màu đỏ hoa hồng thắp một ngọn đèn nến thơm đầy không khí lãng mạn, mặt bàn còn rắc những cánh hoa hồng nhung màu đỏ tuyệt đẹp, xếp thành hình trái tim.
Mà người đàn ông đến sớm hơn cô đang ngồi đó trong chiếc sơ mi lịch lãm, gọn gàng, chóp nhọn của hình trái tim bằng hoa hồng trên bàn đang hướng thẳng về phía anh.
Ren, màu đỏ.
Tô Gia Dao: ...
Tô Gia Dao cảm thấy trước mắt tối sầm, cố gắng tự bảo mình đừng bận tâm, biết đâu người ta đã quên rồi.
Tô Gia Dao hít một hơi thật sâu, ngồi xuống đối diện anh: "Chào anh."
Anh ngẩng đầu nhìn cô, vẻ lười biếng, sau đó đưa thực đơn trên bàn cho cô.
Tô Gia Dao đưa tay đón lấy, hỏi: "Anh ăn gì?"
“Tùy ý."
"Tôm nõn xào thanh đạm nhé?"
"Tôi không ăn tôm nõn."
"Bào ngư nấu rượu hoa điêu?"
"Không ăn bào ngư."
"Cà tím hầm sốt ớt xanh thái sợi?"
"Không ăn ớt xanh."
Tô Gia Dao: "... Hay là để anh gọi đi."
Anh một tay chống cằm, ngước mắt nhìn cô một cái: "Em gọi đi, gì cũng được."
Tô Gia Dao: ...
Tô Gia Dao quyết định không hỏi anh nữa, sau khi loại bỏ ba món trên thì chọn đại vài món đặc trưng của quán này.
Dù là giờ cao điểm buổi tối nhưng vì không phải cuối tuần nên người cũng không tính là nhiều.
Trong lúc chờ món, anh nhíu mày nhìn chằm chằm điện thoại, giống như đang xử lý việc gì đó.
Một nhóm WeChat có tên là: Một bầy ếch con liên tục nhảy thông báo.
Ếch số 1 Cố Phó Thanh: [Nghe nói Chu An Kỳ về rồi à?]
Ếch số 2 Từ Hướng Kỳ: [Về hôm qua rồi, hình như nghe nói định đi xem mắt với lão Lục.]
Cố Phó Thanh: [Thật hay giả đấy?]
Từ Hướng Kỳ: [@Ếch số 3.]
Ếch số 3 đã rời khỏi nhóm chat.
Thế giới yên tĩnh rồi, Lục Tư Thừa ngẩng đầu nhìn Tô Gia Dao.
Vì nãy giờ anh cứ dùng điện thoại nên cô cũng xem điện thoại theo.
Lục Tư Thừa lại cúi đầu, mở tệp tài liệu điện tử ra xem.
Nhân viên bưng trái cây và đồ ăn vặt miễn phí lên.
Tô Gia Dao nhìn thấy cherry và dâu tây tươi rói.
Cô đưa tay lấy một quả cherry bỏ vào miệng, làn nước ngọt ngào tươi mát bùng nổ trong khoang miệng.
Là một diễn viên nhỏ hạng mười tám chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, vào mùa cherry rầm rộ này, đây lại là lần đầu tiên cô được ăn cherry ngon lành như vậy.
"Anh ăn chút trái cây đi." Tô Gia Dao nhắc nhở anh.
Chủ yếu là vì nó miễn phí.
Nghe thấy giọng của Tô Gia Dao, anh ngẩng đầu nhìn cô trước.
Trong miệng Tô Gia Dao đang ngậm một quả cherry tươi, môi hơi chu ra, lộ rõ màu son tươi tắn, rất gần với màu quả cherry.
Lục Tư Thừa thu hồi tầm mắt, đưa tay lấy một quả dâu tây, cắn một miếng, vẻ mặt không đổi.
"Ngọt không ạ?"
Tô Gia Dao hỏi.
"Ừ." Anh gật đầu.
Tô Gia Dao chọn một quả dâu tây bỏ vào miệng, rồi bất thình lình bị chua đến mức mặt nhăn như khỉ.
Phía bên kia, sau khi thấy Tô Gia Dao ăn dâu tây, Lục Tư Thừa mới thong thả đặt quả dâu tây mới chỉ cắn một miếng xuống, rồi bưng ly nước chanh lên uống một ngụm lớn.
Tô Gia Dao: ...
"Anh được huấn luyện chuyên nghiệp về việc nhịn chua à?"
"Ừ, trừ khi không nhịn được, nếu không sẽ không lộ biểu cảm."
Ba món mặn một món canh, còn có đồ tráng miệng, hai người ăn là đủ rồi.
Không hổ là nhà hàng đạt điểm cao, Tô Gia Dao thấy hương vị rất tuyệt, nhưng người đàn ông đối diện chỉ thỉnh thoảng mới động đũa, đôi khi thậm chí còn lười gắp, cứ thế nhấp từng ngụm nước chanh.
Được thôi, quả nhiên là anh không có hứng thú với cô đến mức này.
Đến cả bữa cơm cuối cùng cũng ăn hời hợt như vậy.
Anh không ăn, tôi ăn sạch!
Đang lúc Tô Gia Dao vùi đầu vào ăn thì không xa bỗng vang lên một giọng nói ngạc nhiên, "Anh Lục, sao anh lại ở đây?"
Tô Gia Dao nhìn theo tiếng động, chỉ thấy một cô gái xinh đẹp ăn mặc năng động, dáng người cao ráo đang vẻ mặt mừng rỡ bước về phía Lục Tư Thừa.
Cô gái đó rất xinh đẹp, đặt vào giới giải trí cũng thuộc hàng top.
Sắc mặt anh thay đổi rõ rệt, Tô Gia Dao nhận thấy lông mày anh nhíu lại nhanh chóng bằng mắt thường có thể thấy được.
Tuy đây mới là lần thứ ba họ gặp nhau nhưng Tô Gia Dao đã quan sát thấy trên mặt anh hiếm khi xuất hiện biểu cảm, đây là lần đầu tiên anh lộ ra vẻ mặt rõ ràng như vậy, lẽ nào cô gái xinh đẹp này là... bạn gái cũ?
Và Tô Gia Dao quan sát thấy, vì ngoài việc nhíu mày ra, thậm chí cả cổ anh cũng đỏ lên!
Làn da của Lục Tư Thừa vốn là da trắng lạnh bẩm sinh, cái cảm giác thanh lãnh hút mắt đó kết hợp với sự lịch lãm của anh càng tạo cho người ta cảm giác như vầng trăng sáng trong trẻo không thể mạo phạm.
Hiện giờ, trên làn da trắng ngần ấy lại nhuốm một sắc thái mập mờ như bị mạo phạm.
Đây là gì? Là thẹn thùng? Hay là kích động?
"Thật là hiếm thấy, vừa về nước đã gặp anh ở đây, em còn tưởng mình nhận nhầm người rồi cơ."
Cô gái xinh đẹp đã đi tới, trông có vẻ hai người rất thân thiết khi cô ấy ngồi phịch xuống bên cạnh Lục Tư Thừa.
Tô Gia Dao tò mò nhìn hai người bọn họ.
Lông mày anh càng nhíu chặt hơn, anh úp điện thoại xuống, nói: "Cô nhận nhầm người rồi."
Tô Gia Dao: ...
Cô gái xinh đẹp: ???
Cô gái xinh đẹp ngây thơ nghiêng đầu: "Thật sự nhận nhầm ạ?"
Lục Tư Thừa quay đầu nhìn cô ấy, ánh mắt lạnh lẽo.
Cô gái xinh đẹp khựng lại ba giây, rồi chu môi nói: "Rõ ràng là không nhận nhầm mà, hung dữ thế. Chúng ta mới có mấy năm không gặp thôi mà..."
Cô gái xinh đẹp làm nũng, thật là ưa nhìn.
Tô.Hóng chuyện.Gia Dao theo bản năng nhét một quả dâu tây vào miệng để chặn họng mình lại, rồi lại bị chua đến mức mặt biến thành một bộ biểu cảm.
Dù cô đã qua đào tạo chuyên nghiệp nhưng quả dâu này thực sự quá chua!
Cô gái xinh đẹp đột nhiên quay sang nhìn Tô Gia Dao: "Cô là bạn gái của anh ấy ạ?"
Tô Gia Dao bị quả dâu làm cho nghẹn, cô vừa ho vừa xua tay: "Không phải đâu... khụ khụ khụ..."
"Tôi đã bảo mà, nếu cô là bạn gái anh ấy thì sao có thể bất cẩn thế được, anh ấy không ăn được hải sản, sẽ bị dị ứng đấy."
Cô gái xinh đẹp chỉ vào ba món mặn một món canh trên bàn.
Hai món hải sản và một món canh hải sản.
Món duy nhất anh có thể ăn thì bên trong lại cho thêm ớt xanh để điều vị.
Tô Gia Dao không hề cố ý, lúc gọi cô cũng không biết món ăn có tên "Rau củ xào thập cẩm điền viên" này lại cho thêm ớt xanh vào thành "xào tứ cẩm".
Hóa ra không phải anh không ăn, mà là... tất cả đều dính bẫy rồi!
"Ngại quá, tôi không biết, với lại anh cũng không nói..."
Đúng rồi, chuyện như vậy anh không nói sao tôi biết được! Anh phải nói ra thì tôi mới biết chứ!
Tô Gia Dao vừa nghĩ vừa cảm thấy mình rất có lý, rồi cô ngẩng đầu lên, thấy trên chiếc cổ trắng ngần của anh bắt đầu nổi lên những nốt ban đỏ li ti.
Tô Gia Dao: ...
Cô còn tưởng anh thấy gái đẹp nên lòng dạ xao động... không ngờ là bị dị ứng.
"Đúng rồi, ông nội bảo em với anh..."
Cô gái xinh đẹp còn định nói gì đó, anh đột nhiên đứng dậy: "Tô tiểu thư sẽ chịu trách nhiệm chứ?".
Tô Gia Dao cũng vội vàng đứng dậy theo: "Hả?"
Lục Tư Thừa nhíu mày, đưa tay ấn vào chiếc cổ đang lan rộng nốt ban đỏ: "Đưa tôi đi bệnh viện."
"Không được coi thường dị ứng đâu, có khi dị ứng còn xảy ra chuyện lớn đấy. Cô làm bạn gái kiểu gì mà chẳng để tâm chút nào thế, hả?"
"Tôi không phải..."
"Được rồi, đi lấy thuốc đi, sau này chú ý vào."
Tô Gia Dao: ...
Lục Tư Thừa mặc chiếc sơ mi đã cởi ra, vén rèm từ phòng khám bước ra, liền thấy dáng vẻ Tô Gia Dao bị vị bác sĩ trung niên mắng đến mức đỏ mặt tía tai.
Sau khi thấy anh, cô đỏ mặt, lườm anh một cái, chẳng hung dữ chút nào, đôi mắt ấy long lanh ngấn nước, trông cứ như đang làm nũng với anh vậy.
Anh cài đến chiếc cúc áo cuối cùng.
"Hung dữ thật, làm tôi sợ rồi."
Tô Gia Dao: ...
Lấy thuốc xong, Tô Gia Dao ngồi lên xe của anh, thần sắc cô mệt mỏi đến mức chỉ muốn về nhà ngay lập tức để nằm bẹp trên giường nghỉ ngơi.
Sinh lực của cô hôm nay đã bị rút cạn hoàn toàn.
Dù chỉ mới vài tiếng ngắn ngủi, nhưng sao cô thấy như đã trôi qua nửa thế kỷ vậy?
Tô Gia Dao nhìn sang kẻ tội đồ đang ở ghế lái.
Hèn chi đẹp trai thế này mà không có bạn gái.
Dù có, chắc cũng chia tay thôi, ví dụ như cô gái xinh đẹp lúc nãy chẳng hạn.
Xe chạy ra khỏi bãi đỗ xe bệnh viện, thời gian đã trôi đến mười giờ tối.
Thành phố Hải với danh xưng thành phố không ngủ, dù là một hai giờ sáng thì ga tàu điện ngầm vẫn chen chúc người.
Chiếc xe lao nhanh qua những tòa nhà cao tầng, ánh đèn rực rỡ muôn màu muôn vẻ chói mắt, thành phố Hải xa hoa trụy lạc này đang ấp ủ giấc mơ của bao nhiêu người trẻ?
"Đẹp không?" Anh đột nhiên lên tiếng.
Tô Gia Dao thở dài một tiếng nói: "Đèn càng sáng, oán khí của người làm thuê càng nặng."
Lục.Tư bản tâm đen.Tư Thừa: ...
Gió đêm hơi lớn, Lục Tư Thừa chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, cửa sổ xe được lau chùi sáng bóng chậm rãi khép lại, sự ồn ào bên ngoài không thể truyền vào trong xe.
Trong không gian ấm áp dễ chịu như vậy, Tô Gia Dao suýt nữa thì ngủ thiếp đi.
"Người lúc nãy là bạn lớn lên cùng tôi." Trong không gian chật hẹp, giọng nói của anh xuyên qua màng nhĩ Tô Gia Dao, đuổi sạch lũ sâu ngủ của cô đi.
Hóng chuyện?
Thanh mai trúc mã?
Tô Gia Dao đang rũ rượi, tưởng như khắc sau sẽ ngủ mất, bỗng chốc tỉnh táo hẳn lên.
Được rồi, hóng chuyện đúng là món ăn tinh thần của phụ nữ mà.
Lục Tư Thừa liếc thấy Tô Gia Dao theo bản năng ngồi thẳng dậy, cơn buồn ngủ tan biến sạch, anh giảm tốc độ xe.
"Ông nội tôi muốn tôi kết hôn với cô ấy."
Cuối cùng cũng tu thành chính quả sao?
"Thực ra, thay vì tìm một người mình không thích, chi bằng tìm một người phù hợp."
Ý này là sao?
Tô Gia Dao quay đầu nhìn anh, thật khéo, anh cũng đang nhìn cô.
Điều hòa trong xe vẫn đang thổi, dường như xe vừa mới rửa không lâu, không khí trong xe rất trong lành, cô có thể ngửi rõ mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng trên người anh.
Như gỗ tuyết tùng lâu năm, phủ một lớp tuyết mới, mùi hương thanh nhã mà vương vấn.
Ánh mắt hai người chạm nhau, khoảnh khắc đó, Tô Gia Dao cảm thấy cổ họng mình hơi khô khốc.
"Tôi thấy Tô tiểu thư rất phù hợp để kết hôn."
Tô Gia Dao: ...
Câu này lần trước ở quán cà phê cô đã nghe qua một lần rồi.
Quả nhiên đúng như cô dự đoán, anh bị gia đình ép cưới, nhìn thái độ thì có vẻ vô cùng không có cảm tình với cô nàng thanh mai trúc mã lúc nãy, nên mới bất đắc dĩ ra ngoài xem mắt, sau khi cân nhắc so sánh thì cảm thấy cô phù hợp hơn.
Dù cái điều kiện phù hợp này Tô Gia Dao cũng không biết anh liệt kê ra như thế nào, nhưng một khi lời đã nói đến mức này, cô cũng buộc phải đáp lại rồi.
"Tôi từ chối."
Gió ấm trong xe vẫn tiếp tục thổi, ba chữ này của Tô Gia Dao vang lên đanh thép.
Lục Tư Thừa nhìn chằm chằm Tô Gia Dao một lúc, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn thẳng phía trước, biểu cảm trên mặt không có gì thay đổi, chỉ là đôi mắt dường như u ám sâu thẳm thêm vài phần.
Bàn tay anh đặt trên vô lăng đen hơi siết chặt lại.
Tầm nhìn của Tô Gia Dao bị hạn chế, lúc đầu còn thấy được chút biểu cảm của anh, giờ chỉ thấy được đường xương hàm căng cứng của anh.
Giận rồi sao? Cũng đúng, bị từ chối thẳng thừng đương nhiên sẽ giận.
"Vậy thì thật là đáng tiếc, Tô tiểu thư đã bỏ lỡ một người thật thà, biết lo cho gia đình và phù hợp để kết hôn như tôi rồi."
Nói xong, chiếc xe đột ngột phanh gấp, Tô Gia Dao bị dây an toàn siết chặt đến mức suýt chút nữa nôn sạch những gì vừa ăn tối nay ra ngoài.
Anh thản nhiên nói: "Xin lỗi, tôi không thấy đèn xanh đèn đỏ."
27 Chương