NovelToon NovelToon

Chương 16

Lục Tư Thừa không mang theo quần áo qua đây, trong tủ đồ của Tô Gia Dao có mấy chiếc áo dài tay cỡ lớn mua về chưa mặc.

Đó là đồ cô mua lúc giảm giá để mặc làm đồ ngủ, giờ vừa hay cho Lục Tư Thừa mượn.

Trong phòng bật điều hòa, người đàn ông tắm xong, mặc chiếc áo dài tay họa tiết hoạt hình bước ra, mái tóc ướt sũng vẫn còn đang nhỏ nước.

"Anh tắm xong rồi."

"Vậy để em đi tắm."

Tô Gia Dao ôm quần áo đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm hơi nước mịt mù, vẫn còn vương lại hơi nóng sau khi người đàn ông vừa tắm xong.

Lần này Tô Gia Dao tắm cực kỳ lâu, một tiếng sau, cô mới sấy khô tóc rồi chậm chạp từ phòng tắm bước ra.

Trong phòng ánh đèn mờ ảo, chỉ có một ngọn đèn đầu giường đang sáng.

Người đàn ông đắp chăn của cô, lún sâu trong lớp nệm giường, nhắm mắt lại, để lộ nửa gương mặt, có vẻ như đã ngủ say.

Ngủ rồi sao?

Động tác cầm bộ đồ ngủ của Tô Gia Dao siết chặt, cô cố gắng bước nhẹ chân nhất có thể, rồi đứng bên cạnh giường, chần chừ một lát, khẽ nhấc một góc chăn, chỉ dám nằm sát mép giường, cẩn thận từng chút một nằm xuống.

Chiếc giường một mét năm, Lục Tư Thừa đã chiếm mất hơn một nửa, Tô Gia Dao chỉ nằm một chút xíu, dính chặt lấy mép giường, giữa hai người như ngăn cách bởi cả một dải ngân hà, ai không biết lại tưởng cô đang trốn tránh thú dữ không bằng.

Người đàn ông để lại ngọn đèn đầu giường phía bên cô, Tô Gia Dao đưa tay tắt đèn, nhắm mắt lại.

Bao nhiêu năm nay đều chỉ có một mình, giờ bên cạnh đột nhiên có thêm một người, Tô Gia Dao vô cùng để tâm.

Cô cố gắng ép bản thân đừng để ý nữa.

Về đêm, tiếng pháo hoa nổ vang vọng từ xa đưa lại, trong cơn nửa mơ nửa thực, Tô Gia Dao cảm nhận được một luồng khí thế xâm lược thuộc về nam giới đang áp sát.

Cô giống như một con vật nhỏ cảnh giác nhanh chóng bừng tỉnh, rồi vừa mở mắt ra, Lục Tư Thừa đã phủ lên người cô.

Cánh tay rắn chắc thon dài của người đàn ông chống ở hai bên sườn cô, bao trùm xuống như một ngọn núi lớn.

Ngọn đèn đầu giường cuối cùng trong phòng vừa bị Tô Gia Dao tắt đi, giờ chỉ còn lại ánh sáng hắt vào từ bên ngoài.

Rèm cửa màu hồng nhạt chắn sáng không tốt lắm, ánh sáng lúc sáng lúc tối rơi trên mặt người đàn ông, từ tầm mắt của Tô Gia Dao có thể thấy đường xương hàm gầy gò xinh đẹp của anh, dọc theo đường nét đó đi xuống là yết hầu ngay trong gang tấc.

Yết hầu trượt lên trượt xuống, cô có thể nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của người đàn ông.

Tay Lục Tư Thừa lướt qua đôi lông mày và làn mắt của Tô Gia Dao, rồi giữa nhịp tim đập không kiểm soát như đánh trống của cô, đôi môi hơi mát của anh ấy đặt lên nốt ruồi lệ dưới mắt cô.

Anh dường như đặc biệt thương yêu nốt ruồi lệ nhỏ xíu này.

Trời càng tối, pháo hoa bên ngoài cửa sổ càng thêm rầm rộ, cứ như muốn trút hết mọi vận đen của cả năm qua ra ngoài vậy.

Trong căn phòng, mọi chuyện diễn ra không được thuận lợi cho lắm.

Lục Tư Thừa khựng lại động tác, nhìn Tô Gia Dao đang khóc không kìm nén được, im lặng hồi lâu rồi hỏi: "Trước đây em chưa từng sao?"

Tô Gia Dao co người lại, cả người run rẩy vì đau, theo bản năng muốn trốn khỏi sự kiểm soát của Lục Tư Thừa như một con vật nhỏ đang run cầm cập: "Vâng."

Lục Tư Thừa dùng chăn đắp lên cơ thể đang run rẩy của cô: "Anh cứ ngỡ..."

"Cái gì cơ?" Đầu óc Tô Gia Dao mờ mịt, tông giọng cũng thay đổi.

"Không có gì." Lục Tư Thừa thở dài một tiếng, trở về vị trí của mình.

Không còn áp lực từ người đàn ông, Tô Gia Dao mới từ trạng thái thấp thỏm lo âu khôi phục lại.

"Em xin lỗi." Cô lí nhí xin lỗi, rồi cảm nhận được người đàn ông bên cạnh tung chăn bước ra ngoài.

Đèn đầu giường được bật sáng, Tô Gia Dao vùi nửa mặt trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt ướt nhòa.

Đỏ hoe, giống như vừa khóc một trận rất dữ.

Chiếc áo dài tay trên người anh bị vò nhăn nhúm, những vết nhăn đó giống như từng đóa hoa nhỏ vừa chớm nở, xếp chồng lên nhau.

Lục Tư Thừa ngồi xổm bên giường, nắm lấy bàn tay đang siết chặt của Tô Gia Dao.

Tô Gia Dao gắng sức chớp mắt, cảm giác mờ mịt trước mắt mới vơi bớt chút đỉnh. Cô rũ mắt nhìn xuống, cổ tay lạnh ngắt, vừa được đeo vào một chiếc vòng tay.

Màu xanh cổ điển tuyệt đẹp, càng tôn lên làn da trắng ngần như tuyết của cô.

"Đây là cái gì ạ?"

"Quà đáp lễ cho sính lễ."

Lục Tư Thừa giúp cô cài móc khóa, điều chỉnh lại góc độ của chiếc vòng, rồi tắt đèn bàn đi.

Bóng tối ập đến tức khắc, Tô Gia Dao thích nghi một lát, cô sụt sịt mũi, vuốt ve chiếc vòng trên cổ tay mình, giọng hơi khàn: "Chắc đắt lắm nhỉ?"

Lục Tư Thừa nằm lại bên cạnh cô.

"Ừ, rất đắt."

Tô Gia Dao nuốt nước miếng, chiếc vòng tay vương hơi ấm từ da thịt cô, bị cô chạm vào thấy hơi nóng.

"Bao nhiêu tiền ạ?"

"Ba trăm tệ."

Tô Gia Dao: "... Vòng tay ba trăm tệ mà cũng bảo là rất đắt, cái đồng hồ của anh tận hơn ba mươi nghìn tệ kia kìa."

Trong bóng tối, Lục Tư Thừa không nhịn được mà nhếch môi, nén lại tiếng cười đang chực trào ra, cố ý tỏ vẻ thâm trầm đáp: "Ừ."

Tô Gia Dao: ...

"Ngủ đi." Lục Tư Thừa cách lớp chăn, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng Tô Gia Dao, cô gái mân mê chiếc vòng trên tay, vẫn nằm sát mép giường, nhắm mắt lại, cố gắng ngủ yên.

Dù chuyện đó không thành, nhưng việc ngủ cùng nhau là điều không thể tránh khỏi.

Tiếng pháo hoa bên ngoài lúc ngắt lúc nối, Tô Gia Dao cũng ngủ mơ màng.

Đang ngủ nửa chừng, cô cảm thấy nóng quá, nửa người cứ rướn ra ngoài chăn, hoàn toàn quên mất mình đang nằm ngay sát mép giường.

Mắt thấy sắp rơi cả người lẫn chăn xuống đất, một bàn tay vươn ra, kéo cô trở lại.

Tô Gia Dao áp vào lồng ngực nóng hổi của người đàn ông, cơ thể vốn đang nóng lại càng nóng hơn.

"Em hơi nóng..." Cô lẩm bẩm trong cơn mơ màng.

"Ừ." Người đàn ông chỉ đáp lại một tiếng, bàn tay đặt trên eo cô kiên quyết không buông ra.

Tô Gia Dao vùng vẫy như một chú mèo nhỏ một lúc, cuối cùng đành từ bỏ.

Vì tối qua ngủ muộn nên khi Tô Gia Dao thức dậy, thời gian đã là mười một giờ trưa.

Cô đột ngột mở mắt ngồi dậy, phát hiện trên giường chỉ còn lại mình mình.

Lớp chăn bên cạnh hơi nhăn, hơi ấm không còn, chắc là người kia đã dậy từ lâu rồi.

Bên ngoài phòng ngủ truyền đến tiếng nói chuyện, mẹ Tô cười rất lớn, rõ ràng là đã được dỗ cho vui lòng.

Tô Gia Dao vừa thức dậy vừa lấy điện thoại ra.

Người quản lý gửi WeChat nhắc cô thời gian vào đoàn phim bị đẩy lên sớm hơn, bảo cô sớm quay lại thành phố Hải để chuẩn bị.

Tô Gia Dao trả lời tin nhắn xong liền vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.

Đợi cô thay quần áo xong bước ra, thấy trên bàn cơm đã bày sẵn bốn món mặn một món canh.

Lục Tư Thừa mặc chiếc áo dài tay họa tiết hoạt hình đó, trên người thế mà còn khoác thêm chiếc tạp dề.

Đó chắc là tạp dề của mẹ cô, viền ren, mèo hồng, kết hợp với chiếc áo màu xanh thẫm trên người anh, trông tràn đầy hơi thở cuộc sống.

"Dậy rồi đấy à." Mẹ Tô liếc nhìn Tô Gia Dao: "Có người thì lo ngủ, có người thì đến cơm trưa cũng nấu xong cả rồi."

Tô Gia Dao: ... Nếu cô không nhớ nhầm, mấy ngày trước thái độ của mẹ cô đâu có thế này.

Chẳng lẽ đây chính là "mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ưng" trong truyền thuyết?

Thật không biết nếu mẹ cô biết vị con rể bên cạnh là một kẻ thất nghiệp đang ăn bám con gái bà thì bà sẽ phản ứng ra sao.

"Tiểu Lục, vất vả cho cậu quá, rửa tay rồi vào ăn cơm thôi." Mẹ Tô vừa quay đầu lại, vẻ mặt chán ghét dành cho Tô Gia Dao đã biến thành nụ cười rạng rỡ.

"Vâng, thưa bác gái."

"Bác gái gì chứ, gọi là mẹ đi."

"Vâng, thưa mẹ."

Tô Gia Dao tỉnh dậy phát hiện mình biến thành người ngoài cuộc: ...

Tô Gia Dao định ngồi vào chỗ của mình.

Mẹ Tô nhíu mày: "Chỗ này là của tiểu Lục."

Chỗ ngồi hơn hai mươi năm đột ngột đổi chủ, Tô Gia Dao ngơ ngác: "Cái nhà này không còn chỗ cho con nữa rồi sao?"

"Tự vào phòng kho mà tìm cái ghế." Mẹ Tô mất kiên nhẫn nói.

Tô Gia Dao: ...

Vì đoàn phim giục gấp nên ngay ngày mùng một Tết, Tô Gia Dao đã cùng Lục Tư Thừa thu dọn đồ đạc quay lại thành phố Hải.

Mẹ Tô miệng thì không nói nhưng lại nhồi nhét rất nhiều đồ cho cô, nào là sủi cảo, hoành thánh đã làm sẵn, rồi bào ngư chiên, bánh trứng, đủ loại thứ trên đời.

"Được rồi mẹ ơi, không nén nổi nữa đâu, mẹ đừng quên đưa bố đi cắt chỉ nhé."

"Biết rồi, biết rồi," Mẹ Tô vừa lẩm bẩm vừa cố nhét thêm vào cốp xe, rồi nhân lúc Lục Tư Thừa đã vào ghế lái, bà vội vàng kéo Tô Gia Dao lại dặn: "Nhân lúc Tết mọi người đều rảnh, con hẹn bố mẹ tiểu Lục cùng ăn bữa cơm nhé."

"Vâng, con biết rồi."

Tô Gia Dao gật đầu.

"Được rồi, đi đi, đi đi."

Tô Gia Dao ngồi ở ghế phụ, có thể thấy hình bóng mẹ Tô đứng chôn chân tại chỗ qua gương chiếu hậu, trông thật cô đơn và buồn bã.

Vì đang ở trong khu chung cư nên xe chạy rất chậm.

Tâm trạng bùi ngùi của Tô Gia Dao còn chưa kịp thu lại thì đã thấy mẹ cô rút điện thoại ra: "Alo, này, tụi nó đi rồi, đi rồi, tôi qua nhà bà tập nhảy quảng trường đây, ôi dào, đúng thế, cuối cùng cũng đi rồi, phiền chết đi được..."

Tô Gia Dao: ... Con vẫn chưa đi xa đâu mẹ ơi, con nghe thấy hết đấy mẹ ơi.

Quả nhiên ngày đầu về nhà là báu vật, ngày thứ ba ở nhà là cỏ dại.

Chiếc xe chạy ra khỏi khu chung cư, Tô Gia Dao chống cằm, đầu ngón tay vô thức mân mê chiếc vòng trên cổ tay.

Thực ra còn một thời gian nữa mới vào đoàn, lý do Tô Gia Dao rời đi lúc này là ý của mẹ cô.

Tết đã ăn ở nhà gái rồi thì mùng một Tết nên qua nhà trai xem sao.

Nhưng Lục Tư Thừa không nhắc đến chuyện này, Tô Gia Dao cũng không tiện nói với mẹ rằng Lục Tư Thừa chưa từng mời cô về nhà anh.

Mẹ cô vừa rồi cũng bày tỏ, đợi đôi bên đều rảnh thì bố mẹ gặp mặt ăn bữa cơm.

Tô Gia Dao ngồi thẳng lưng, nói với Lục Tư Thừa đang lái xe: "Mẹ em bảo lúc nào rảnh muốn cùng bố mẹ anh ăn bữa cơm."

Bàn tay người đàn ông đặt trên vô lăng khựng lại, sắc mặt bình thản đáp: "Bố mẹ anh mất rồi."

A...

Tô Gia Dao sững sờ tại chỗ: "Em xin lỗi, em không biết."

"Là do anh chưa nói trước, Tô tiểu thư có bận tâm không?" Chiếc xe rẽ vào một khúc cua, người Tô Gia Dao hơi nghiêng về phía Lục Tư Thừa.

Cô nói: "Em không bận tâm đâu."

Kết hôn cũng kết rồi, còn ly hôn được nữa sao?

Nói xong, trong xe lại rơi vào im lặng, Tô Gia Dao muốn mở lời an ủi nhưng thấy đôi mắt anh lạnh lùng, đôi môi mỏng mím chặt, trông có vẻ như không có gì nhưng thực chất đã có sự thay đổi nhẹ trong biểu cảm, rõ ràng là không muốn bàn luận về chuyện này.

Thôi bỏ đi, dù sao cô cũng không bận tâm.

Góp gạo thổi cơm chung mà, không ngoại tình là được.

Lục Tư Thừa đưa Tô Gia Dao về đến khu chung cư, rồi giúp cô xách vali lên lầu.

Mấy ngày không về, trong nhà hơi có bụi.

Tô Gia Dao đẩy vali vào phòng ngủ, Lục Tư Thừa đi theo sau cô, đặt chiếc vali nhỏ của mình cạnh vali của cô.

Tô Gia Dao: ???

"Tô tiểu thư, với tư cách là bạn đời của em, anh nghĩ anh có quyền cư trú hợp pháp chứ?"

Tô Gia Dao đã hiểu.

"Anh muốn ăn nhờ ở đậu à?"

Lục Tư Thừa: ...

"Hiện giờ anh đang thuê nhà ở sao?"

Lục Tư Thừa nghĩ đến tầng thượng khách sạn mình thường ở: "Ừ."

Cứ coi là vậy đi.

"Mấy ngày nữa em vào đoàn phim rồi, anh muốn ở thì cứ ở." Tô Gia Dao tìm trong ngăn kéo tủ quần áo một chiếc chìa khóa đưa cho Lục Tư Thừa: "Đây là chìa khóa nhà em, anh muốn dọn vào lúc nào cũng được."

Khóa điện tử cũng có hai chiếc chìa khóa dự phòng, đây là một trong số đó.

Người đàn ông cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa trong tay Tô Gia Dao, trên đó còn treo một sợi dây đỏ.

Những ngón tay của Lục Tư Thừa luồn qua sợi dây đỏ đó, nắm lấy chiếc chìa khóa.

"Cảm ơn bà chủ." Anh rút chiếc chìa khóa khỏi lòng bàn tay Tô Gia Dao, bỏ vào túi mình, rồi nhấc khuỷu tay nhìn giờ trên đồng hồ.

"Bà chủ tối nay muốn ăn gì?"

Tô Gia Dao nhớ lại tay nghề của Lục Tư Thừa, không nhịn được mà nuốt nước miếng, nhưng vẫn dùng ý chí kiên định từ chối: "Em sắp vào đoàn rồi, phải giảm cân, không ăn tối."

Vì Tô Gia Dao là người có cơ địa dễ gầy nên cô không quá khắt khe trong việc ăn uống, không giống như những nữ minh tinh khác quản lý thực đơn kiểu hành xác, quá đáng đến mức mấy năm không chạm vào cơm.

Tô Gia Dao chỉ cần giảm lượng ăn trước nửa tháng, vận động nhiều hơn là cân nặng sẽ sớm đạt mức đạo diễn yêu cầu.

Đương nhiên cô vốn cũng không béo, chỉ là có những đạo diễn yêu cầu nét thanh mảnh yếu ớt kiểu bệnh tật, cộng thêm việc lên hình trông sẽ béo hơn mười cân, vì thế Tô Gia Dao buộc phải giảm cân một chút.

Ánh mắt người đàn ông dừng lại trên người Tô Gia Dao.

Màu mắt anh ấy rất sâu, con ngươi đẹp như đá hắc diệu thạch.

Tô Gia Dao bị anh ấy nhìn đến mức hơi cứng người, dù sắc mặt và ánh mắt anh ấy rất nghiêm túc, nhưng không hiểu sao cô cứ thấy có gì đó sai sai.

Cuối cùng, người đàn ông thu hồi tầm mắt, giọng điệu nghiêm túc mà tùy ý: "Tối hôm qua, anh thấy rất hài lòng."

Tô Gia Dao: ...

Dù tối qua chuyện đó không thành, nhưng những gì cần chạm quả thực... đều chạm cả rồi.

Dù hôm nay vẫn là Tết nhưng lớp học múa của Tô Gia Dao vẫn diễn ra như thường lệ.

Lục Tư Thừa chu đáo đưa cô đến công ty, rồi lái xe về nhà chuyển hành lý.

Khi Tô Gia Dao đến công ty đã là buổi chiều, cô gọi một phần salad rau củ, ăn xong liền bắt đầu tập múa, tập mãi cho đến tối.

Phố xá lên đèn, cả công ty không còn mấy người, dù sao cũng là Tết, đến bảo vệ cũng ít đi một nửa.

Tô Gia Dao lấy điện thoại ra thấy Cố Oánh Oánh gửi cho mình mười mấy tấm ảnh.

Toàn là cuộc sống ăn chơi của cô ấy ở nước ngoài.

Cố Oánh Oánh cùng bố mẹ đón Tết ở nước ngoài, thời gian tới chưa về nước ngay được.

Cô ấy còn phàn nàn với Tô Gia Dao rằng bố mẹ cứ thúc giục chuyện cưới xin, kiểu người phóng khoáng như cô ấy đương nhiên ghét nhất là hôn nhân sắp đặt rồi.

Cố Oánh Oánh: [Nhưng cậu biết không? Vị ở Thịnh Cao kia thế mà kết hôn rồi đấy, trời ạ, rốt cuộc là con thỏ trắng nhà ai thế không biết. Tớ nghe nói mấy ngày trước vị đó còn đến buổi đấu giá mua cho vợ một chiếc vòng tay ba triệu tệ cơ đấy!]

Tô Gia Dao thấy hai chữ "vòng tay", không nhịn được cũng sờ sờ chiếc vòng tay ba trăm tệ của mình.

Dù chỉ có ba trăm tệ nhưng chiếc vòng này trông chẳng hề rẻ tiền chút nào.

Mắt thẩm mỹ của Lục Tư Thừa khá tốt đấy chứ.

Tô Gia Dao ngồi trong phòng tập múa, giơ cổ tay mảnh khảnh lên, chiếc vòng tay đung đưa qua lại, tỏa ra sắc xanh thẫm dưới ánh đèn.

Cố Oánh Oánh: [Thật muốn gặp vị "vợ thỏ trắng" bí ẩn này quá đi, dám gả cho loại tư bản tâm đen đó, chắc chắn sẽ bị ăn đến mức không còn mẩu xương nào cho xem.]

Tô Gia Dao vô cùng đồng tình.

Tuổi còn trẻ đã trở thành chủ tịch ngân hàng lừng lẫy, nhân vật hô mưa gọi gió trong giới tài chính, sao có thể là hạng người hiền lành được.

Tô Gia Dao sực nhớ mình vẫn chưa nói với Cố Oánh Oánh chuyện mình đã kết hôn lĩnh chứng, nhưng nhất thời lại thấy chuyện này một hai câu nói không hết được, định bụng đợi Cố Oánh Oánh về nước sẽ nói trực tiếp.

Nước ngoài và trong nước lệch múi giờ, Tô Gia Dao trò chuyện với Cố Oánh Oánh một lát thấy trời càng lúc càng muộn liền đứng dậy chuẩn bị về nhà.

Vừa nãy Lục Tư Thừa nhắn trên WeChat nói có việc cần xử lý, không qua đón cô được.

Tô Gia Dao bày tỏ sự thông cảm, tự mình bắt xe về nhà.

Về đến nhà, trời đã tối mịt.

Tô Gia Dao đi tới cửa nhà thì bên cạnh đột nhiên xông ra một bóng người, làm cô giật nảy mình.

"Dao Dao."

Là Chu Phong Trầm.

Chu Phong Trầm của trước kia đầy vẻ phong độ, Chu Phong Trầm của hôm nay dù cũng mặc vest, chải chuốt kỹ càng, nhưng dưới ánh đèn cảm ứng của hành lang, trên mặt rõ ràng thêm vài phần sa sút.

"Dao Dao, chúng ta quay lại với nhau đi, được không?"

Tô Gia Dao nhíu mày, dùng chiếc ba lô trong tay đẩy Chu Phong Trầm ra: "Tôi kết hôn rồi."

Sắc mặt Chu Phong Trầm sa sầm xuống, nhưng anh ta nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt cười nịnh nọt: "Anh biết em đang cố ý chọc tức anh mà."

Chu Phong Trầm tự cho là rất hiểu Tô Gia Dao, trong nhận thức của anh ta, người có tính cách như cô sao có thể làm ra chuyện kết hôn chớp nhoáng như vậy.

"Dao Dao, vì em, anh đã từ chức ở Thịnh Cao rồi." Chu Phong Trầm có vóc dáng cao to, anh ta chặn trước mặt Tô Gia Dao, lấy ra chiếc nhẫn kim cương lúc cầu hôn: "Dao Dao, anh vì em mà làm đến mức này, em thật sự không thể tha thứ cho anh một lần sao?"

Nếu là trước kia, Tô Gia Dao có lẽ sẽ tin những lời quỷ kế của Chu Phong Trầm, dù sao phụ nữ khi yêu đều là kẻ ngốc mà.

Nhưng giờ đây, với tư cách là người ngoài cuộc, Tô Gia Dao nhạy bén nhận ra lỗ hổng trong lời nói của Chu Phong Trầm.

"Vì tôi? Chu Phong Trầm, anh coi tôi là đứa trẻ lên ba à? Không phải là anh làm sai việc gì nên bị sa thải đấy chứ?"

Sắc mặt Chu Phong Trầm càng trở nên khó coi hơn.

Đúng vậy, chuyện tình công sở của anh ta và Dương Tĩnh bị chủ tịch Thịnh Cao biết được nên đã bị sa thải.

Tô Gia Dao nhìn gương mặt của Chu Phong Trầm là biết mình đoán đúng rồi.

"Nhẫn kim cương của anh cứ để dành cho Dương Tĩnh đi, nếu cô ta còn cần anh."

Tô Gia Dao đoán rằng, một cô gái bước chân vào xã hội sớm như Dương Tĩnh ở bên Chu Phong Trầm là vì công việc tốt và lương cao của anh ta, giờ Chu Phong Trầm bị sa thải, chắc Dương Tĩnh đã cao chạy xa bay tìm mối khác rồi.

Quả nhiên, câu này của Tô Gia Dao vừa thốt ra, mặt Chu Phong Trầm càng đen hơn.

Lúc đầu Chu Phong Trầm và Dương Tĩnh cùng bị sa thải, Dương Tĩnh vẫn sẵn lòng theo anh ta.

Nhưng chẳng bao lâu sau, Chu Phong Trầm đi tìm việc hết lần này đến lần khác đều bị từ chối, Dương Tĩnh cũng dần mất kiên nhẫn.

Rồi vào ngày cuối cùng của năm cũ, Chu Phong Trầm phát hiện tin nhắn trong điện thoại của Dương Tĩnh với người khác, mới biết Dương Tĩnh không chỉ "thả thính" mỗi mình anh ta.

Đến nước này, Chu Phong Trầm hoàn toàn sụp đổ.

Anh ta nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ đến Tô Gia Dao.

Tô Gia Dao lòng dạ mềm yếu dễ lừa gạt, anh ta chỉ cần khẩn thiết cầu xin cô, cô nhất định sẽ tha thứ cho anh ta.

Vì thói tiêu xài hoang phí trước đây và sự vòi vĩnh không ngừng của Dương Tĩnh, Chu Phong Trầm giờ đến tiền thuê nhà cũng không trả nổi.

Dù sao căn hộ anh ta thuê mỗi tháng tiền nhà cũng lên đến cả chục nghìn tệ.

Bố mẹ anh ta không có tiền, căn bản không giúp gì được cho anh ta.

Chu Phong Trầm của trước kia không thèm ngó ngàng đến căn hộ cũ kỹ nhỏ bé sau lưng Tô Gia Dao, nhưng anh ta của hiện tại chỉ mong mình có thể vào đó ăn không ở đậu.

Vì thế anh ta không tiếc hy sinh cả lòng tự trọng, cái chủ nghĩa đại nam tử bành trướng cực độ kia lúc này cũng bay sạch không còn dấu vết.

"Dao Dao, anh nhất định sẽ tìm được một công việc tốt hơn, giờ anh chỉ còn mỗi em thôi, lẽ nào tình cảm hơn một năm qua của chúng ta là giả sao?"

Tô Gia Dao nhìn Chu Phong Trầm đang nước mắt ngắn nước mắt dài trước mắt, trong lòng lại không còn quá nhiều cảm xúc nữa.

Tình cảm một năm đương nhiên không phải là giả.

Nhưng những gì Chu Phong Trầm đã làm đã hoàn toàn cắt đứt đoạn tình cảm này.

Tô Gia Dao chạm vào chiếc vòng tay của mình, thong dong và thanh lịch nói: "Xin lỗi, anh đừng đến tìm tôi nữa, tôi sợ chồng tôi hiểu lầm."

Nói xong, Tô Gia Dao mở cửa nhà, quay người đi vào.

Chu Phong Trầm ngẩn ra một lát rồi định đi theo ngay, không ngờ bên trong đột ngột thò ra một bàn tay, kéo tuột Tô Gia Dao vào trong, rồi "rầm" một tiếng, đóng sầm cửa ngay trước mặt anh ta.

Dù chỉ là thoáng qua, nhưng Chu Phong Trầm đã thấy chiếc nhẫn đôi đeo trên bàn tay đó.

Rõ ràng là chiếc nhẫn Tô Gia Dao đã gửi cho mình lần trước.

Lẽ nào... Tô Gia Dao thực sự kết hôn rồi?

Chu Phong Trầm đương nhiên không muốn tin, anh ta ra sức đập cửa.

"Dao Dao, Dao Dao!"

Trong nhà, Tô Gia Dao bị Lục Tư Thừa ấn lên cánh cửa.

Trong nhà không bật đèn, hèn chi Tô Gia Dao lại tưởng anh ấy không có nhà.

"Người bên ngoài là bạn trai cũ của em, em đã nói rõ với anh ta rồi. Nếu anh không tin thì hai người có thể đối chất trực tiếp..." Lời Tô Gia Dao còn chưa dứt đã bị người đàn ông nồng nhiệt hôn lên môi.

Lần đầu tiên đó.

Người đàn ông kiềm chế và nhẫn nhịn, nhưng lần này, động tác của anh ấy hơi dữ dội, ngậm lấy đôi môi cô, ra sức nuốt lấy.

Trong mắt người ngoài, thậm chí bao gồm cả trong mắt Tô Gia Dao.

Lục Tư Thừa mang lại cảm giác thờ ơ và xa cách, trong lúc mơ màng Tô Gia Dao đoán rằng, có lẽ anh ấy chỉ là đang che giấu bản tính thực sự một cách thâm sâu mà thôi.

Lúc này, sự hung hãn như dã thú đó đang theo vết nứt mà trào ra ngoài.

Màu mắt người đàn ông còn đậm hơn bóng tối, anh cắn vào làn da cổ mỏng manh của Tô Gia Dao, giống như trong thế giới động vật, kẻ bề trên cắn lấy con mồi hoàn toàn không có sức kháng cự.

Tô Gia Dao không thở nổi nữa.

Cô đưa tay nhẹ nhàng đẩy đẩy Lục Tư Thừa.

Người đàn ông thuận thế nắm lấy tay cô, lòng bàn tay Tô Gia Dao bị anh ấn lên cửa, hai người mười ngón đan xen.

Cuối cùng, Tô Gia Dao cũng có được giây phút hít thở.

Đôi môi cô đau nhức, chưa kịp phản ứng đã bị Lục Tư Thừa bế bổng lên đi vào phòng ngủ.

Trên lớp nệm giường mềm mại, cô nằm ngửa ở đó.

Lục Tư Thừa lại phủ lên người cô như lần trước, áp sát vào vành tai cô, giọng nói khàn đặc: "Gọi một tiếng chồng nữa anh xem nào."

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]