NovelToon NovelToon

Chương 5

Ăn sáng xong, Thời Khương lại về phòng ngủ đánh một giấc bù. Lúc tỉnh lại, WeChat đã bị oanh tạc bởi mấy chục tin nhắn.

Căn bản là tối qua, tin tức cô bị thương đã rò rỉ một chút trên mạng, Thời Khương vốn không để ý lắm. Nhưng sau một đêm lên men, bài đăng mà tài khoản marketing chuyển tiếp đã leo lên hàng đầu bảng giải trí. Tin nhắn riêng và khu vực bình luận trên Weibo như nổ tung, tin nhắn không ngừng đổ về.

Cô nhấn vào hot search đó, khu vực bình luận đã có hơn hai nghìn bình luận, độ hot không hề giảm. Ảnh cô bị ngã chấn thương đã bị người ở phim trường chụp lại, lời dẫn của các tài khoản marketing hầu như câu nào cũng là cô đóng phim bị thương thế nào, thương tích thê thảm ra sao, bác sĩ nói nghiêm trọng đến mức nào. Pha bán thảm này chính Thời Khương xem xong cũng thấy uất ức đến mức muốn khóc lóc theo luôn.

Cô dời mắt liếc nhìn mắt cá chân vẫn chưa tan sưng của mình, ai không biết còn tưởng nửa đời sau cô không đứng lên nổi thật ấy chứ.

Dĩ nhiên, khu vực bình luận cũng rất nhộn nhịp. Thời Khương lấy một chiếc gối ôm gối dưới cằm, hăng hái hóng hớt.

"Hai trăm bình luận mà cũng leo được lên hot search, nhìn là biết mua rồi." 

"Pha bán thảm này phèn quá, ngay cả chuyện kính nghiệp cũng không thèm nhắc tới, chê." 

"Diễn viên đóng phim bị thương không phải chuyện thường sao? Người ta nhận lương cao ngất ngưởng thì fan đừng có khóc mướn hộ chính chủ nữa." 

"Chỉ trẹo cái chân mà nói như sắp chết đến nơi, chúng tôi cũng không mù, có thời gian mua hot search thì thà đi mài giũa diễn xuất còn hơn."

Những năm trước đều có tiền lệ diễn viên đóng phim bị thương rồi mua hot search bán thảm để câu view, câu nhiệt độ, bị dân mạng mắng cho te tua. Hai năm gần đây nghệ sĩ bị thương thì nhiệt độ trên Weibo đều không quá lớn, trừ phi thực sự thương thế cực kỳ nghiêm trọng, nếu không đều sẽ trở thành đối tượng bị anh hùng bàn phím công kích.

Bình luận ác ý chiếm đóng hàng đầu, còn có một số người qua đường chưa rõ sự tình cũng đưa ra nhận xét. Ngược lại fan của Thời Khương cơ bản không tham gia kiểm soát bình luận, tất cả đều chạy sang Weibo của cô để hỏi thăm.

"Vợ ơi, lên tiếng đi, báo bình an đi nào." 

"Vợ ơi, em còn được ngắm đôi chân cực phẩm của chị nữa không? Khóc ròng.jpg" 

"Nhìn ảnh thấy ngã có vẻ nặng thật, bảo bối chắc không phải lâu lắm mới được lên hình đâu nhỉ, tâm trạng quá." …

Thời Khương thoát WeChat, cẩn thận xem tin nhắn của người quản lý và trợ lý gửi tới. Có thể khẳng định hot search là do đối thủ mua, cố ý lấy chuyện này để bôi đen cô.

Người quản lý là chị Hoa nói đã đang dìm hot search xuống rồi, bảo cô đừng hành động thiếu suy nghĩ, cũng đừng đi đôi co với đám anti-fan. Những năm đầu, Thời Khương từng có chiến tích lẫy lừng là dùng tài khoản chính chủ xuống sân khấu xâu xé với anti-fan, sau khi bị chị Hoa phê bình giáo dục thì mới chuyển sang dùng tài khoản phụ để chửi nhau.

Lăn lộn trong giới giải trí vài năm, Thời Khương cơ bản cũng không còn coi trọng loại chuyện này nữa, cũng lười để tâm. Nhưng cũng không thể để fan lo lắng được.

Ba phút sau, trên trang cá nhân của Thời Khương có thêm một bài đăng. 

Thời Khương bị thương ở chân, ở nhà quả thực rất rảnh rỗi, cả ngày không có việc gì làm, chỉ có thể tĩnh dưỡng trên giường, thỉnh thoảng làm động tác nâng cao chân để giảm bớt sự sưng tấy của mắt cá chân.

Ngủ mê mệt suốt cả buổi chiều, lúc Thời Khương tỉnh dậy trời đã sắp tối, cô nhìn thời gian mới có hơn năm giờ chiều.

Chân trời u ám, những lớp mây tầng tầng lớp lớp tích tụ lại, cuồn cuộn kéo đến, gió nổi lên vần vũ, bóng cây lay động, những hạt mưa nhỏ lất phất đập vào cửa kính, nhịp điệu từ chậm chuyển sang nhanh. Thời tiết vốn định vào xuân, nhiệt độ bỗng chốc lại hạ xuống.

Cơn mưa đột ngột này khiến đại não đang mụ mị của Thời Khương tỉnh táo thêm đôi chút.

Dì Vân đang nấu cơm trong bếp, cả phòng khách đều tràn ngập mùi thức ăn tỏa ra.

Thời Khương tự mình chống nạng chậm chạp di chuyển từ phòng ngủ ra. Cơn mưa dần nặng hạt, nước mưa đập vào cửa sổ sát đất kêu píp píp pà pà. Mây mù xám xịt, bầu trời dường như đang ép xuống, khoảng cách giữa trời và đất dần thu hẹp lại, ánh sáng chiếu vào từ bên ngoài cắt phòng khách thành hai phần sáng tối đan xen.

Khi thu hồi tầm mắt, Thời Khương vô tình nhìn thấy trên bàn trà hộp trà mà anh trai cô tặng Kỳ Kiến Tuân vẫn chưa kịp cất đi...

Cô là em gái ruột bị thương, Khương Minh Thành đến một cuộc điện thoại hỏi thăm cũng không gọi, trái lại lại đi tặng đồ cho cái tên em rể giữa đường này. Thời Khương khó mà không đố kỵ, khó mà không ăn giấm cho được.

Ánh mắt cô khẽ động, đôi mắt hồ ly hơi nheo lại, nhìn chằm chằm hộp trà đó như muốn nhìn ra hoa mới thôi.

Thời Khương vắt óc suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra trà ngoài việc để uống thì còn làm được gì nữa, cuối cùng đành phải rút điện thoại ra, nhờ vả chị Google, gõ vào khung tìm kiếm cụm từ "trà có thể làm gì". Thông tin tìm kiếm được đa số đều là trà có công dụng gì, chẳng có cái nào dùng được cả.

Lông mày Thời Khương càng nhíu càng chặt, đầu ngón tay liên tục lướt xuống, cuối cùng khi sắp lướt đến đáy, chân mày dần giãn ra, ngón tay nhấn vào một dòng thông tin hữu ích, có ba chữ được đánh dấu đỏ — Trứng kho trà.

Thời Khương xách hộp trà trên bàn trà lên, động tác nhanh nhẹn vỗ vỗ vào hộp, quay đầu về phía nhà bếp gọi lớn: "Dì Vân, cháu muốn ăn trứng kho trà!"

Trong đoạn hành lang tối tăm ở cuối dãy, cửa sổ mở hé một nửa, luồng gió lạnh thong thả len lỏi qua khe cửa cùng với mưa bụi tràn vào, không tránh khỏi một vài hạt mưa tạt vào làm ướt mảng áo sơ mi trắng tinh nơi bụng của Kỳ Kiến Tuân.

Kỳ Kiến Tuân khẽ khép cửa sổ lại, qua màn mưa, các cửa hàng hai bên đường đều đã đóng cửa, xe cộ cũng ít hẳn đi, đèn đường tỏa ra ánh sáng yếu ớt, lộ rõ vẻ thê lương trong mưa.

Trong phòng bao, mùi thuốc lá và hơi rượu hòa quyện vào nhau, mùi vị có chút nồng nặc, Kỳ Kiến Tuân không chịu nổi mùi đó nên ra ngoài hít thở không khí. Anh đã uống thay Đinh Phong không ít rượu, có lẽ là dấu hiệu bị cảm, uống rượu vào khiến đầu óc có chút mụ mị.

"Kiến Tuân?" Phía sau truyền đến một tiếng hỏi thăm đầy nghi hoặc.

Kỳ Kiến Tuân quay đầu nhìn lại, người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi tuổi đã bắt đầu lộ bụng bia không mấy rõ ràng, vóc dáng cao lớn vạm vỡ, đường nét giữa lông mày và mắt có vài phần giống Thời Khương. 

"Anh cả."

Khương Minh Thành bước tới vài bước, thấy em rể thì cười vô cùng rạng rỡ, nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại với nhau: "Anh còn tưởng mình nhận nhầm người nữa chứ." 

Anh ấy liếc nhìn hành lang vắng lặng, lại hỏi: "Sao lại ở đây một mình?"

"Em ra ngoài hít thở chút không khí."

"Đã gần mười giờ rồi sao còn chưa về." Khương Minh Thành cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, hỏi: "Khương Khương đâu?" 

Kỳ Kiến Tuân cong môi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười bất lực: "Cô ấy ở nhà."

Khương Minh Thành dường như đọc hiểu ý tứ trong nụ cười của anh, nghĩ thôi cũng biết là chuyện gì. Anh ấy vỗ vai Kỳ Kiến Tuân, nói một cách hơi tế nhị: "Lúc Khương Khương không có nhà, chú trọng sự nghiệp chút cũng là lẽ thường tình, giờ người cũng đã về rồi... Đàn ông mà, đừng vất vả quá, cũng đừng để bản thân chịu thiệt thòi."

Khương Minh Thành biết điểm dừng, cũng không nói nhiều thêm. Vừa vặn điện thoại có tin nhắn đến, anh ấy nhấn vào xem một cái, nếp nhăn nơi khóe mắt dường như đều nhiễm chút dịu dàng.

"Thôi được rồi." Khương Minh Thành lập tức thu lại nụ cười, bình tĩnh nói: "Anh phải về đây, chị dâu chú đang giục rồi, chú cũng mau về đi." 

"Vâng."

Sau khi Khương Minh Thành đi, Kỳ Kiến Tuân lại đứng bên cửa sổ một lát, gió lạnh thổi khiến đầu anh hơi đau nhức, anh vô thức day day giữa mày, trong lúc rủ mắt liền mở điện thoại lên xem một cái. Ánh mắt hơi tối lại, chẳng có tin nhắn nào cả.

... Buổi tối Thời Khương hẹn Kỳ Khai Dương chơi game.

Kỳ Khai Dương rất thù dai, chỉ vì tối qua cô bán đứng cậu ta trước mặt Kỳ Kiến Tuân, mà tối nay lúc chơi game cậu ta cằn nhằn suốt nửa buổi, nghe đến mức tai Thời Khương sắp mọc kén luôn rồi.

"Thời Khương, cô hại tôi thê thảm." Kỳ Khai Dương vừa thao tác trong game vừa gào thét: "Chú tôi đã bắt tôi đi Hải Nam theo dự án rồi, không có mười bữa nửa tháng thì đừng hòng về được!"

Thời Khương nhướng mày, nói giọng bất cần đời: "Thế thì trách tôi sao? Hôm qua là tự cái miệng cậu chạy trước đại não, đầu óc đến đuổi theo còn không kịp, tôi cản cậu được chắc?"

"Thế cô cũng không được bật loa ngoài chứ!" Nói xong, giọng Kỳ Khai Dương lại yếu dần, không chắc chắn hỏi: "Chú tôi giờ không có ở cạnh cô đấy chứ?"

"Không có." Thời Khương tặc lưỡi: "Chỉ có cậu là nhát thế thôi, Kỳ Kiến Tuân có gì mà phải sợ."

"Cô không hiểu đâu, từ nhỏ là chú tôi nuôi tôi đấy, chuyện gì của tôi chú ấy cũng biết, các loại họa tôi gây ra cơ bản cũng là chú ấy dọn dẹp cho, so với bố tôi thì tôi còn sợ chú tôi hơn." Ngữ khí của Kỳ Khai Dương không phải là sợ hãi vì kinh khủng, ngược lại, dường như là sự sùng bái dành cho Kỳ Kiến Tuân, đó là một loại tin tưởng và thân thiết đối với người thân.

Thời Khương thực sự không hiểu: "Hồi nhỏ tôi cũng là anh trai tôi nuôi, sao tôi chẳng thấy sợ anh tôi gì cả?"

"Hê." Kỳ Khai Dương hậm hực đáp một tiếng: "Tôi không so với cô được, cô từ nhỏ đã là đại ca trẻ con rồi, sau mông lúc nào chẳng có Khương Trạm với Khương Đồng đi theo, cô phóng hỏa thì hai đứa nó đứng canh gió, cô giết người thì hai đứa nó đưa dao, đừng nói là anh trai cô, có người nào cô biết sợ không?"

“……” Thời Khương mím môi, nuốt lại lời phản bác. Dù lời Kỳ Khai Dương nói không lọt tai cho lắm, nhưng đúng là sự thật.

Kỳ Khai Dương thở dài, tiếp tục mỉa mai: "Cũng chẳng biết chú tôi hồi đó sao lại đồng ý cưới cô nữa…"

"Dừng, chốt hạ!" Lời này Thời Khương không thích nghe chút nào, cô gằn từng chữ: "Cậu tìm hiểu cho kỹ đi, là chú cậu chủ động đề nghị liên hôn với tôi, là anh ấy chủ động nói muốn cưới tôi, đừng có nói như thể tôi tha thiết muốn gả lắm ấy."

“……” Kỳ Khai Dương im lặng một lát, lại tiếp tục nói: "Cũng đúng, nếu không phải chú tôi nhảy vào chen ngang, biết đâu người ở bên nhau lại là hai đứa mình, vốn dĩ mẹ tôi đã bảo để hai đứa mình liên hôn là rất tốt, đang định đi tìm anh cả cô để bàn chuyện này thì bị chú tôi nẫng tay trên rồi."

"Cậu dẹp đi cho tôi nhờ, so với cái loại không đáng tin như cậu." Một cái lườm của Thời Khương suýt nữa lộn ngược lên trời, nhưng để dìm hàng Kỳ Khai Dương, cô cũng đành phải cắn rứt lương tâm mà nói: "Tôi thấy gả cho chú cậu tốt chán."

"......" Kỳ Khai Dương cũng không chịu kém cạnh: "Thế tôi cũng phải cảm ơn chú tôi."

Thời Khương: "?"

Trong lúc Thời Khương kiên nhẫn đợi vế sau, Kỳ Khai Dương thong thả thở phào nhẹ nhõm: "Vì đã thu phục được cô."

"......"

Thời Khương còn định nói gì đó, đúng lúc này, điện thoại bật ra thông báo cuộc gọi đến, là điện thoại của Khương Minh Thành, trong game đang đánh giao tranh tổng, không cần suy nghĩ, Thời Khương liền ngắt cuộc gọi.

Bị ngắt liên tục mấy cuộc điện thoại, Khương Minh Thành cũng rất kiên trì. Đợi đến khi nhân vật trong game tử trận, Thời Khương mới miễn cưỡng bắt máy.

Vừa nghe máy, Khương Minh Thành đã mắng xối xả: "Em làm cái gì thế! Sao lại còn dám ngắt điện thoại của anh!"

Thời Khương theo bản năng cầm điện thoại cách xa tai một chút: "Em vừa chơi game ấy mà."

Không đợi Khương Minh Thành tiếp tục oanh tạc, Thời Khương tranh trước một bước thong thả mở lời: "Đại bận nhân sao lại nhớ ra gọi điện cho em thế, em bị thương ở chân đã trôi qua gần..." 

Cô tạm dừng hai giây, nhíu mày tính toán sơ qua: "Gần ba mươi lăm tiếng rồi, chẳng thấy anh gọi điện hỏi thăm lấy một câu ngay từ đầu, em cứ tưởng anh sắp quên mất còn có đứa em gái này rồi chứ."

"......" Vẻ hung hăng lúc đầu của Khương Minh Thành quả nhiên xẹp xuống: "Nói cái kiểu gì đấy! Chẳng phải em bị thương cũng không nặng sao, anh cũng bảo Khương Trạm qua xem rồi còn gì."

"Trạm Trạm với lão nhân gia anh anh xem có giống nhau được không." Thời Khương nằm ngửa xuống, bàn chân bị thương có quy luật thực hiện động tác nâng cao chân: "Anh gọi điện cho em làm gì, không phải đơn thuần là để tán dóc ôn chuyện với em đấy chứ."

Khương Minh Thành bị đâm trúng tim đen bèn chột dạ hắng giọng, ra vẻ như đang chuyển chủ đề, hỏi: "Kiến Tuân đâu?"

"Hửm?" Trong câu chuyện tự dưng lại xuất hiện thêm một người khác, Thời Khương theo bản năng ngẩn ra hai giây, mới nhận ra Kỳ Kiến Tuân dường như không có nhà. Cô suy nghĩ kỹ lại một chút, nhớ mang máng buổi sáng lúc anh rời đi có nói buổi tối có hẹn tiếp khách thì phải. "Hình như anh ấy đi tiếp khách rồi thì phải."

Khương Minh Thành: "Chú ấy vẫn chưa về?"

"Chắc là thế." Dù sao cô cũng không nghe thấy động tĩnh Kỳ Kiến Tuân trở về.

"Hình như? Chắc là?" Tông giọng của Khương Minh Thành tức khắc vọt lên cao: "Em nhìn lại em xem, gả cho người ta bao nhiêu năm rồi, đến cả chồng mình đi đâu, về nhà hay chưa cũng không chắc chắn!"

Thời Khương cũng không biết sao Khương Minh Thành tự dưng lại nổi hỏa lớn thế, cô thử thăm dò mở lời: "Chắc chắn mà, là đi tiếp khách, chưa về nhà."

Khương Minh Thành: "......"

Lần này Thời Khương nghe rõ mồn một tiếng Khương Minh Thành hít ngược một hơi khí lạnh ở đầu dây bên kia.

Bầu không khí im lặng vài giây, Khương Minh Thành lại bắt đầu oanh tạc. "Em ngày ngày chẳng để tâm chút nào cả, đóng phim đến ngốc luôn rồi! Cứ hễ đóng phim là đi biệt tăm hai ba tháng không thấy bóng dáng đâu, để Kiến Tuân người ta phải phòng không chiếc bóng chờ em. Chồng em đi tiếp khách muộn thế này không về cũng không biết gọi điện giục một tiếng. Anh thấy lần này em bị thương ở chân cũng là một cơ hội, đừng có hòng đi đâu nữa, cứ ở nhà mà bầu bạn với Kiến Tuân cho tử tế."

"???" Thời Khương ngoáy ngoáy tai, càng nghe càng thấy vô lý, cứ ngỡ mình nghe nhầm.

"Em bầu bạn với anh ấy?" Giọng của Thời Khương cũng dần đổi tông: "Em không nghe nhầm đấy chứ! Anh ấy còn cần người bầu bạn?" 

"Anh cả, anh còn là anh trai ruột của em không đấy?! Anh không phải bị cái gì nhập đấy chứ."

"......" Khương Minh Thành phớt lờ lời nói nhăng cuội của Thời Khương: "Em cứ đi một mạch mấy tháng chẳng hỏi han gì Kiến Tuân, về rồi chẳng lẽ không nên ở bên cạnh chú ấy sao?"

"Em xem như nhìn ra rồi..." Thời Khương tặc lưỡi, chân cũng không nâng cao nữa, ngồi dậy gằn từng chữ: "Kỳ Kiến Tuân mới là em trai ruột của anh, em thực chất là em dâu của anh mới đúng."

"Nói bậy."

Hai anh em mắng mỏ lẫn nhau, chẳng ai thắng nổi ai. Cuối cùng kết thúc trong không vui và ngắt điện thoại.

Thời Khương ôm một bụng lửa giận, cơn tức này còn chưa kịp phát tiết ra, thì tình cờ nhân vật chính trong câu chuyện cãi nhau với Khương Minh Thành đã trở về.

Kỳ Kiến Tuân nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, khi chạm phải ánh mắt đang nhìn chằm chằm của Thời Khương, động tác nhấn tay nắm cửa khựng lại một chút.

Trong phòng ngủ chỉ bật chiếc đèn ngủ đầu giường, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa ở một góc cạnh giường, phần lớn các khu vực đều chìm trong bóng tối, bao gồm cả vị trí Kỳ Kiến Tuân đang đứng ở cửa.

Gương mặt người đàn ông bao phủ trong bóng tối, khi ngước mắt nhìn về hướng Thời Khương, tròng kính ánh lên chút tia sáng, khiến cả khuôn mặt trông lúc sáng lúc tối. Có lẽ ở bên ngoài bị dính mưa, tóc mai anh hơi ướt, bết thành từng lọn nhỏ, gương mặt lộ ra dưới ánh sáng có đôi chút tiều tụy.

Kỳ Kiến Tuân khép cửa lại, ngăn cách cái hơi lạnh mang theo trên người ở bên ngoài cửa. 

"Sao em vẫn chưa ngủ thế." Giọng anh có chút khàn, mũi còn nghẹt nặng hơn lúc sáng rời đi.

Nghĩ đến lời nói của Khương Minh Thành lúc nãy, lửa giận trong lòng Thời Khương vẫn chưa tan, sự oán hận trong ánh mắt cô nhìn Kỳ Kiến Tuân sắp tràn ra ngoài đến nơi: "Không có anh thì làm sao em ngủ được." 

Lời nói tuy có phần ám muội, nhưng ngữ khí thực sự khiến người ta không thể liên tưởng nổi tới hai chữ "ám muội".

"......" Kỳ Kiến Tuân khẽ nhướng mày nhìn sang, khoảnh khắc vén mí mắt lên, ánh mắt lướt theo khóe mắt xoay vần, đảo quanh, đáy mắt đen kịt như phủ lên một tầng sương mỏng mông lung, lảng vảng mà đầy tình tứ.

Ánh mắt Thời Khương khựng lại, nhịp tim bỗng chốc hẫng mất một nhịp. Cái ánh mắt này của anh...

Kỳ Kiến Tuân chậm rãi tiến lại gần, mỗi một bước đi đều như một nhịp trống đầy tiết tấu giẫm lên nhịp tim của Thời Khương.

Khi khoảng cách thu ngắn lại, nồng nặc mùi rượu thoang thoảng bay tới. 

"Anh uống rượu à?" Thời Khương mất hẳn nhuệ khí, thử thăm dò hỏi.

Kỳ Kiến Tuân đứng sững bên cạnh giường, đầu ngón tay với các khớp xương rõ ràng khẽ kéo cà vạt, khi phát lực, gân xanh trên cổ tay và mu bàn tay hiện rõ. Làn da trắng trẻo, cà vạt sẫm màu, màu sắc tương phản mạnh mẽ va chạm tạo nên sự quyến rũ đến cực điểm. Mỗi một động tác nhỏ của anh dường như đều tỏa ra sự cám dỗ mê hồn. Chỉ thấy yết hầu Kỳ Kiến Tuân khẽ chuyển động, sau đó bật ra một tiếng trầm thấp: "Ừ."

Thời Khương vô thức nuốt nước miếng, trạng thái của Kỳ Kiến Tuân lúc này khác thường vô cùng so với ngày thường. Đúng là rất giống... cái đêm của ba năm trước...

"Say rồi sao?" Thời Khương nín thở hỏi thêm một câu.

Kỳ Kiến Tuân giật phăng cà vạt, ngón tay linh hoạt đã bắt đầu lướt trên những hàng cúc áo sơ mi trước ngực, theo cổ áo hơi mở rộng, xương quai xanh hõm sâu lộ ra ngoài không khí. Ánh đèn vàng nhạt chiếu xiên qua, vừa hay có một phần da thịt bị cổ áo dựng đứng che khuất ánh sáng, bóng tối che phủ kéo dài xuống dưới, dường như càng thêm ám muội và lôi cuốn. 

"Không có." Đôi môi mỏng của Kỳ Kiến Tuân mấp máy, ánh mắt anh liếc nhìn Thời Khương một cái đầy ẩn ý, giống như có móc câu, móc cho tim cô khẽ run rẩy.

Thời Khương không tự chủ được mà căng cứng người lại.

Không có?! Chắc chắn là không say?! Cái ánh mắt này chẳng lẽ không phải là đang quyến rũ một cách trắng trợn sao! Kỳ Kiến Tuân bình thường làm gì có kiểu lẳng lơ thế này!

Cũng may Kỳ Kiến Tuân còn biết thế nào là giữ kẽ, không cởi đến mức khiến Thời Khương quá ngượng ngùng, liền cầm quần áo sạch vào phòng tắm. Nhưng những chỗ lộ ra cũng đủ khiến Thời Khương nghĩ ngợi lung tung rồi.

Thời Khương liếc nhìn về phía phòng tắm, rõ ràng khả năng cách âm của phòng ngủ rất tốt, nhưng tiếng nước chảy rào rào kia cứ như vang lên ngay bên tai cô, xua mãi không đi. Cô bực bội vò đầu bứt tai, nằm xuống dùng chăn trùm kín đầu mình, nhưng lại bị chiếc điện thoại nảy lên trên chăn đập trúng một cái.

Trên WeChat có mấy tin nhắn Kỳ Khai Dương gửi tới từ vài phút trước, cô mới nhớ ra lúc nãy mình đang chơi game.

"Người đâu? Đi đâu rồi?" 

"Sao cô lại treo máy thế hả!" 

"Thời Khương! Trận thăng hạng của tôi đấy!!" 

"Cô lại làm tôi rớt sao rồi!"

"......" 

Đầu ngón tay đắn đo trong khung soạn thảo một hồi lâu, Thời Khương gửi một tin nhắn qua. "Tôi đang tâm sự với chú của cậu, cậu có muốn tới không?"

Kỳ Khai Dương gần như trả lời ngay lập tức. "Tạm biệt!"

Đăng nhập lại vào game, Kỳ Khai Dương đã offline rồi, cô cũng không muốn chơi một mình, dạo một vòng rồi cũng thoát game.

Chỉ là trong lúc thẩn thơ một lát, Thời Khương cũng chẳng thấy trôi qua bao lâu thì Kỳ Kiến Tuân đã ra ngoài.

Sợi dây thần kinh trong đầu tức khắc căng như dây đàn, Thời Khương lướt lướt màn hình điện thoại, giả vờ như đang nghịch điện thoại, nhưng dư quang nơi khóe mắt lại không ngừng liếc nhìn hình bóng của Kỳ Kiến Tuân. Từ phòng thay đồ đến phòng tắm... cuối cùng đến cạnh giường...

Giọng nói trầm khàn của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu: "Em đang nghĩ gì thế?"

Thời Khương ngẩn ra, mới nhận ra tầm mắt của mình căn bản không đặt trên điện thoại mà là đang nhìn Kỳ Kiến Tuân không rời mắt, điện thoại cũng vì lâu không động vào mà tắt màn hình. "Em..." 

Cô nhất thời cứng họng, nhuệ khí cũng hơi thiếu: "Em thì nghĩ được gì chứ."

Thời Khương mím môi, ôm chăn nhích về phía vị trí của mình một chút.

Thấy Kỳ Kiến Tuân không nhúc nhích, vẫn dùng cái ánh mắt như có móc câu kia nhìn mình, Thời Khương thấy tê cả da đầu, lỡ miệng hỏi thêm một câu: "Thế còn anh đang nghĩ gì?"

"Anh nghĩ..." Kỳ Kiến Tuân đưa tay tắt chiếc đèn ngủ, cùng với động tác sột soạt leo lên giường, tiếng yết hầu chuyển động nuốt nước miếng cũng cực kỳ rõ ràng, anh khàn giọng bổ sung nốt vế sau: "Chắc là em biết mà."

"Làm sao em biết được." Thời Khương không hề hay biết, lầm bầm nhỏ nhẹ: "Em có phải là con giun trong bụng anh đâu."

Giây tiếp theo, Kỳ Kiến Tuân cúi người áp tới, cánh tay dài luồn vào trong chăn khóa chặt vòng eo thon của Thời Khương, đầu ngón tay anh nóng hổi, nhiệt độ cao hơn bình thường gấp mấy lần.

Thời Khương căng cứng nửa người, chậm chạp nói ra suy đoán của tối nay: "Kỳ Kiến Tuân, anh lại uống nhiều rồi phải không?!"

Kỳ Kiến Tuân phớt lờ lời nói của Thời Khương, tông giọng thốt ra lảng vảng bên tai cô: "Để em làm giun một lần vậy."

Dứt lời, Thời Khương cảm thấy trước mắt mình có một bóng đen đậm đặc ập xuống, hơi thở nóng bỏng mang theo mùi rượu nhạt bao phủ lấy, tức khắc cướp đi hơi thở của cô.

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]