Hứa Chi đã không còn nhớ rõ bản thân bắt đầu thầm mến Lục Phóng từ khoảnh khắc nào vào những năm tháng cấp ba.
Cô từng thấy anh tự tại tùy ý, đi đến đâu cũng là tiêu điểm của mọi ánh nhìn, cũng từng chứng kiến anh hờ hững, lạnh nhạt để từ chối lời tỏ tình của đủ kiểu con gái.
Nhưng cô mãi mãi không thể quên được, ngay trước thềm tốt nghiệp, khi cuối cùng cô cũng lấy hết can đảm viết đầy tâm ý lên tấm bưu thiếp thì lại vô tình bắt gặp anh đang nhét thư tình vào ngăn bàn của một bạn nữ cùng lớp.
Những con sóng dữ thời niên thiếu cuối cùng cũng như lá rụng mùa thu, quy về tĩnh lặng theo năm tháng.
Thời gian sau khi gặp lại, cô đang rơi vào một vở kịch xem mắt gượng ép.
Lục Phóng không tốn chút sức lực nào giúp cô đuổi khéo đối tượng xem mắt phiền phức đi, sự sắc sảo, kiêu ngạo năm xưa hiện rõ trong ký ức nay đã nhường chỗ cho sự trầm ổn. Dáng người mảnh khảnh của năm đó cũng trở nên rắn rỏi hơn, với bờ vai rộng và vòng eo săn chắc.
Chỉ có ngũ quan cương nghị ấy là không đổi, vẫn ưu tú như xưa, vẫn đủ khiến trái tim người ta rung lên từng một nhịp.
Hứa Chi chỉ coi như anh đang giúp một vị khách xa lạ bất kỳ gặp rắc rối trong cửa hàng giải vây, cô nói lời cảm ơn rồi định lướt qua anh.
Không ngờ một bàn tay lớn trực tiếp ngăn cô lại, người đàn ông rũ mắt nhìn cô, ánh mắt thâm trầm: "Nếu em đã đang xem mắt, thay vì bị loại người này đeo bám."
"Hứa Chi, thử với anh đi."
Sau khi kết hôn, Hứa Chi mặc định cô và Lục Phóng đều lấy thứ mình cần, không can thiệp cũng không động lòng với nhau.
Cho dù cơ thể có vượt giới hạn, họ cũng nên có sự ngầm hiểu của những người trưởng thành.
Dù biết tỉnh táo mà lún sâu là đau khổ nhất, cô vẫn hết lần này đến lần khác vì anh mà chìm đắm.
Cho đến khi lời nói dối bị vạch trần, Hứa Chi chấp nhận thua cuộc, đưa tờ thỏa thuận ly hôn với điều kiện ra đi tay trắng đến trước mặt anh.
"Em đã nghĩ kỹ rồi đúng không?"
Trên mặt người đàn ông không bắt gặp một chút cảm xúc nào, nhưng đốt ngón tay lại dùng lực đến trắng bệch, "Hy vọng chúng ta đều không có ngày phải hối hận."
***
Về sau, Lục Phóng ở tận bên kia đại dương nhìn thấy dòng trạng thái trên vòng bạn bè của Hứa Chi.
Tối hôm đó, anh vượt vạn dặm xa xôi, phong thái mệt mỏi chạy đến trước mặt cô.
Anh nhẹ nhàng ôm cô gái nhỏ vào lòng, giọng nói vốn luôn trầm ổn nay lại nghẹn ngào khàn đặc: "Hứa Chi, anh hối hận rồi."
Người trong lòng hỏi lại bằng tông giọng không nghe ra cảm xúc: "Hối hận chuyện gì?"
Lục Phóng đuôi mắt đỏ hoe, đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô: "Hối hận vì đã không sớm trả lại bức thư tình cho chủ nhân của nó."
Để cô phải chịu đựng nỗi xót xa khi thầm mến suốt thời gian dài như vậy.
"Sáng đi tối đến, em vẫn là cơn si mê vọng tưởng mà anh không cách nào dửng dưng."
VIP
VIP
Hứa Chi đã không còn nhớ rõ bản thân bắt đầu thầm mến Lục Phóng từ khoảnh khắc nào vào những năm tháng cấp ba.
Cô từng thấy anh tự tại tùy ý, đi đến đâu cũng là tiêu điểm của mọi ánh nhìn, cũng từng chứng kiến anh hờ hững, lạnh nhạt để từ chối lời tỏ tình của đủ kiểu con gái.
Nhưng cô mãi mãi không thể quên được, ngay trước thềm tốt nghiệp, khi cuối cùng cô cũng lấy hết can đảm viết đầy tâm ý lên tấm bưu thiếp thì lại vô tình bắt gặp anh đang nhét thư tình vào ngăn bàn của một bạn nữ cùng lớp.
Những con sóng dữ thời niên thiếu cuối cùng cũng như lá rụng mùa thu, quy về tĩnh lặng theo năm tháng.
Thời gian sau khi gặp lại, cô đang rơi vào một vở kịch xem mắt gượng ép.
Lục Phóng không tốn chút sức lực nào giúp cô đuổi khéo đối tượng xem mắt phiền phức đi, sự sắc sảo, kiêu ngạo năm xưa hiện rõ trong ký ức nay đã nhường chỗ cho sự trầm ổn. Dáng người mảnh khảnh của năm đó cũng trở nên rắn rỏi hơn, với bờ vai rộng và vòng eo săn chắc.
Chỉ có ngũ quan cương nghị ấy là không đổi, vẫn ưu tú như xưa, vẫn đủ khiến trái tim người ta rung lên từng một nhịp.
Hứa Chi chỉ coi như anh đang giúp một vị khách xa lạ bất kỳ gặp rắc rối trong cửa hàng giải vây, cô nói lời cảm ơn rồi định lướt qua anh.
Không ngờ một bàn tay lớn trực tiếp ngăn cô lại, người đàn ông rũ mắt nhìn cô, ánh mắt thâm trầm: "Nếu em đã đang xem mắt, thay vì bị loại người này đeo bám."
"Hứa Chi, thử với anh đi."
Sau khi kết hôn, Hứa Chi mặc định cô và Lục Phóng đều lấy thứ mình cần, không can thiệp cũng không động lòng với nhau.
Cho dù cơ thể có vượt giới hạn, họ cũng nên có sự ngầm hiểu của những người trưởng thành.
Dù biết tỉnh táo mà lún sâu là đau khổ nhất, cô vẫn hết lần này đến lần khác vì anh mà chìm đắm.
Cho đến khi lời nói dối bị vạch trần, Hứa Chi chấp nhận thua cuộc, đưa tờ thỏa thuận ly hôn với điều kiện ra đi tay trắng đến trước mặt anh.
"Em đã nghĩ kỹ rồi đúng không?"
Trên mặt người đàn ông không bắt gặp một chút cảm xúc nào, nhưng đốt ngón tay lại dùng lực đến trắng bệch, "Hy vọng chúng ta đều không có ngày phải hối hận."
***
Về sau, Lục Phóng ở tận bên kia đại dương nhìn thấy dòng trạng thái trên vòng bạn bè của Hứa Chi.
Tối hôm đó, anh vượt vạn dặm xa xôi, phong thái mệt mỏi chạy đến trước mặt cô.
Anh nhẹ nhàng ôm cô gái nhỏ vào lòng, giọng nói vốn luôn trầm ổn nay lại nghẹn ngào khàn đặc: "Hứa Chi, anh hối hận rồi."
Người trong lòng hỏi lại bằng tông giọng không nghe ra cảm xúc: "Hối hận chuyện gì?"
Lục Phóng đuôi mắt đỏ hoe, đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô: "Hối hận vì đã không sớm trả lại bức thư tình cho chủ nhân của nó."
Để cô phải chịu đựng nỗi xót xa khi thầm mến suốt thời gian dài như vậy.
"Sáng đi tối đến, em vẫn là cơn si mê vọng tưởng mà anh không cách nào dửng dưng."
Bình luận