NovelToon NovelToon

Vận May Gõ Cửa

Vận May Gõ Cửa

4.6 |

Tên tác giả: Hồ Lục

Ở thủ đô, không ai là không biết đến Tưởng Du Bạch — người thừa kế đời thứ nhất của hào môn họ Tưởng. Anh là "Thái tử gia" danh xứng với thực của giới thượng lưu, quyền cao chức trọng, cốt cách cao ngạo thiên bẩm. Phụ nữ muốn tiếp cận anh đếm không xuể, nhưng xưa nay anh chưa từng để ai vào mắt.


Cho đến một ngày, bên cạnh anh bỗng xuất hiện một cô gái. Nhưng cô cũng chỉ là con gái của người giúp việc nhà anh, vì đến thủ đô đi học nên mới ở nhờ tại Tưởng gia.


Chẳng ai coi trọng cô gái nhỏ đến từ vùng núi ấy, và Tưởng Du Bạch cũng vậy.


Sống chung dưới một mái nhà, sớm tối chạm mặt, tình cảm thầm kín của Đào Trúc cứ thế lớn dần theo năm tháng, nhưng cô chỉ có thể giấu kín trong lòng. Bởi cô hiểu rõ khoảng cách giữa hai người chính là như trời với đất.


Cô lẳng lặng đi theo bên cạnh anh, cho đến khi mọi người mặc định cô là người phụ nữ được anh bao nuôi, cô cũng chưa từng dám phản bác, mà Tưởng Du Bạch cũng chưa bao giờ lên tiếng vì cô dù chỉ một câu.


Sau này, Đào Trúc chán ghét mối quan hệ mập mờ này, một mình cô bay ra nước ngoài du học. Nơi đất khách quê người, bên cạnh cô xuất hiện một người đàn ông luôn coi cô là ưu tiên hàng đầu.


Ngay đêm nhận được tin tức, Tưởng Du Bạch đã bay suốt 12 tiếng đồng hồ sang nửa kia bán cầu. Giữa cơn mưa tầm tã, anh gõ cửa căn hộ của cô.


Anh vẫn giữ vẻ ung dung, thong dong như trước, nhưng bóng hình cao lớn lại mang theo sự áp bức từ phía sau ôm chặt lấy cô: "Cho em ra nước ngoài là để em học tập chuyên sâu, không phải để em yêu đương."


Đào Trúc vùng vẫy thoát khỏi cánh tay anh: "Nhưng yêu đương là quyền của em, không phải sao?"


"Vậy thì yêu anh đi." Anh siết chặt cổ tay cô không chịu buông, giọng nói trầm thấp như đang khẩn cầu: "Có được không em?"

VIP

icon-member
Vận May Gõ Cửa

VIP

icon-member
Vận May Gõ Cửa

Vận May Gõ Cửa

Tác giả:

4.6 |

Ở thủ đô, không ai là không biết đến Tưởng Du Bạch — người thừa kế đời thứ nhất của hào môn họ Tưởng. Anh là "Thái tử gia" danh xứng với thực của giới thượng lưu, quyền cao chức trọng, cốt cách cao ngạo thiên bẩm. Phụ nữ muốn tiếp cận anh đếm không xuể, nhưng xưa nay anh chưa từng để ai vào mắt.


Cho đến một ngày, bên cạnh anh bỗng xuất hiện một cô gái. Nhưng cô cũng chỉ là con gái của người giúp việc nhà anh, vì đến thủ đô đi học nên mới ở nhờ tại Tưởng gia.


Chẳng ai coi trọng cô gái nhỏ đến từ vùng núi ấy, và Tưởng Du Bạch cũng vậy.


Sống chung dưới một mái nhà, sớm tối chạm mặt, tình cảm thầm kín của Đào Trúc cứ thế lớn dần theo năm tháng, nhưng cô chỉ có thể giấu kín trong lòng. Bởi cô hiểu rõ khoảng cách giữa hai người chính là như trời với đất.


Cô lẳng lặng đi theo bên cạnh anh, cho đến khi mọi người mặc định cô là người phụ nữ được anh bao nuôi, cô cũng chưa từng dám phản bác, mà Tưởng Du Bạch cũng chưa bao giờ lên tiếng vì cô dù chỉ một câu.


Sau này, Đào Trúc chán ghét mối quan hệ mập mờ này, một mình cô bay ra nước ngoài du học. Nơi đất khách quê người, bên cạnh cô xuất hiện một người đàn ông luôn coi cô là ưu tiên hàng đầu.


Ngay đêm nhận được tin tức, Tưởng Du Bạch đã bay suốt 12 tiếng đồng hồ sang nửa kia bán cầu. Giữa cơn mưa tầm tã, anh gõ cửa căn hộ của cô.


Anh vẫn giữ vẻ ung dung, thong dong như trước, nhưng bóng hình cao lớn lại mang theo sự áp bức từ phía sau ôm chặt lấy cô: "Cho em ra nước ngoài là để em học tập chuyên sâu, không phải để em yêu đương."


Đào Trúc vùng vẫy thoát khỏi cánh tay anh: "Nhưng yêu đương là quyền của em, không phải sao?"


"Vậy thì yêu anh đi." Anh siết chặt cổ tay cô không chịu buông, giọng nói trầm thấp như đang khẩn cầu: "Có được không em?"

Xem thêm
Chapter
101 Chương
A - Z
  |  
Z - A

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]