NovelToon NovelToon

Chương 7

“Anh đã nói gì đâu.” 

“Em hoảng cái gì.”

Hạ Cảnh Thời vừa dứt lời, cả hai cùng lúc rơi vào im lặng.

Cửa phòng khám tư nhân đang mở rộng, làn gió thổi vào làm tung bay lọn tóc mai của Tống Nghi Hà, có lẽ vì thẹn thùng mà hàng mi cô không ngừng run rẩy. Tay của Hạ Cảnh Thời chưa kịp thu về, mái tóc dài tung bay lướt qua các đốt ngón tay anh. Hương hoa thanh khiết phảng phất quanh chóp mũi, cảm giác ám muội dày đặc tức thì nảy sinh.

Thấy Hạ Cảnh Thời không lên tiếng nữa, lòng Tống Nghi Hà thấp thỏm không yên, hoàn toàn không ngờ lần đầu tiên thấy thứ đó lại là trong hoàn cảnh như thế này. Càng không ngờ tới, tối qua mới vừa mắng Tần Chung Ý xong, hôm nay đã vì nó mà mất mặt.

Không biết Hạ Cảnh Thời đang nghĩ gì. Nhưng Tống Nghi Hà không hề vì câu nói này mà cảm thấy nhẹ nhõm, thậm chí còn ngượng đến mức không còn lỗ nẻ nào mà chui, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên. Cô phải chịu đựng cái nhìn chằm chằm không rời mắt của đối phương, ánh nhìn mang theo hơi nóng rực rỡ, như muốn đâm xuyên qua làn da vậy. Tống Nghi Hà thu ngón tay lại, bấm mạnh vào lòng bàn tay.

Mà Hạ Cảnh Thời nhìn biểu cảm không tự nhiên của cô, ánh mắt hơi chuyển dời, liếc thấy đầu ngón tay mình xuyên qua làn tóc cô, thân mật và khăng khít, khóe môi không kìm được mà nhướng lên một chút độ cong. Sau đó anh thu tay, lùi lại một bước như không có chuyện gì xảy ra. Anh hỏi: “Giờ em cảm thấy thế nào rồi?”

“Dạ?” Tống Nghi Hà nhìn anh đầy vẻ khó hiểu.

Lướt qua khuôn mặt đỏ hồng của cô, ánh mắt chứa nụ cười của Hạ Cảnh Thời khẽ lóe lên, anh trêu chọc: “Bị bệnh không uống thuốc mà cũng khỏi được? Đạo lý lệch lạc này ai dạy em thế. Lần sau không khỏe phải nói thăng với anh, giấy cũng đăng ký rồi, anh không thể coi em là người không liên quan được.” 

Không ngờ anh đột ngột nhắc đến chuyện này. Tống Nghi Hà ngẩn ra: “Ò.”

Nghe cô đáp lời, sự bực bội từ sáng sớm khi biết tin cô bị dị ứng từ miệng dì Chu cuối cùng cũng tan biến, anh lại kiên nhẫn hỏi: “Vậy còn chỗ nào không khỏe không?”

Màng nhĩ bị giọng nói ấm áp của anh lấp đầy. Va vào ánh mắt ẩn chứa ý vị dung túng của Hạ Cảnh Thời, cảm xúc hỗn loạn của Tống Nghi Hà được xoa dịu, một cảm giác phức tạp nhất thời khó có thể diễn tả bằng lời, đó là những đợt sóng lòng mà cô chưa từng trải qua trong suốt nhiều năm qua. Thu lại suy nghĩ, cô lắc đầu: “Dạ hết rồi ạ.”

Hạ Cảnh Thời ừ một tiếng, quay trở vào trong.

Đợi anh rời đi, Tống Nghi Hà mới hoàn toàn thoát ra khỏi bầu không khí bị rút cạn dưỡng khí kia, đầu gối hơi nhũn ra, cô chống tay vào giá sắt bên cạnh, thả lỏng lực đạo, thở hắt ra một hơi thật dài. Nghĩ đến việc Hạ Cảnh Thời cố ý lảng sang chuyện khác. Tống Nghi Hà rủ mắt, thật sự là quá mất mặt rồi.

Cũng may anh không bồi thêm nhát dao nào, nếu không e rằng trong một thời gian dài sắp tới, cô sẽ không cách nào đối mặt với Hạ Cảnh Thời một cách thản nhiên được.

Sau khi mua thuốc xong, hai người quay về theo đường cũ. Suốt chặng đường không ai nói năng gì, tầm mắt Tống Nghi Hà liên tục liếc về phía Hạ Cảnh Thời, đối phương đi bên cạnh cô, buồn chán lướt điện thoại, không hề bị ảnh hưởng bởi tình huống đột xuất ở phòng khám. Cô nhìn thẳng về phía trước, dần dần trấn tĩnh lại sự náo loạn trong lòng.

Hạ Cảnh Thời cũng thu lại ánh nhìn, nhếch môi cười. Tư thế tùy ý bấm vào một ứng dụng trên trang chủ, xem lướt nội dung, WeChat bỗng hiện thông báo tin nhắn. Là một đoạn ghi âm từ bà nội.

Hạ Cảnh Thời vốn định chuyển thành văn bản, ngón tay trượt một cái, giọng nói vô cùng bất mãn của bà nội vang lên từ loa ngoài: “Rốt cuộc khi nào cháu mới cho bà gặp cháu dâu bảo bối đây! Chẳng phải đã nói là đưa về nhà sao?!” 

“...”

Đoạn ghi âm này đến quá đột ngột. Giọng điệu của bà nội mang theo sự chất vấn và không vui, trong thanh âm cao vút ấy có thể thấy rõ một chút bực bội vì bị người ta thất hẹn nhiều lần.

Bước chân Tống Nghi Hà khựng lại. Hạ Cảnh Thời bất động thanh sắc lướt qua cô, khóe môi vương nét cười, anh nhấc điện thoại lên đáp lại với giọng điệu thong thả: “Cháu đâu có nói là không cho gặp. Chẳng qua là cháu dâu bảo bối của bà sáng nay bị bệnh, sợ bà nhìn thấy lại lo lắng thôi.”

Lời này cứ như cố ý nói cho cô nghe vậy. Tống Nghi Hà nín thở, quay đầu nhìn sang.

Nhận ra ánh mắt cô, Hạ Cảnh Thời cũng từ từ nghiêng đầu, nhìn xuống cô chằm chằm, khẽ nhướng mày một cái.

Rõ ràng đối tượng họ đang bàn luận là mình, nhưng xem ra Hạ Cảnh Thời dường như không có ý định chủ động lên tiếng trước. Chạm phải ánh mắt anh, Tống Nghi Hà siết chặt túi thuốc: “Là bà nội anh ạ?” 

“Ừ.” Hạ Cảnh Thời lắc lắc điện thoại: “Em muốn gặp không?”

Lịch trình mấy ngày nay khiến Tống Nghi Hà không kịp phản ứng, nghe khẩu khí của Hạ Cảnh Thời, có lẽ là muốn giao quyền quyết định vào tay cô. Tống Nghi Hà không do dự nhiều, gật gật đầu.

Nũng nịu kiểu cách không phải phong cách của cô. Huống hồ đã kết hôn rồi, sớm muộn gì cũng phải gặp.

Ai ngờ Hạ Cảnh Thời lại ngước mắt đánh giá cô một hồi: “Đừng miễn cưỡng, phía bà nội vẫn có thể hoãn lại được.” 

Tống Nghi Hà mỉm cười: “Vâng ạ.” 

“Ồ.” Hạ Cảnh Thời rủ mắt, gửi đi thứ gì đó trong điện thoại, vài giây sau anh cười lên: “Anh cứ tưởng mình là người không thể đem ra ánh sáng chứ.” “...”

Không biết anh rút ra kết luận này từ đâu. Nhưng nghĩ đến cuộc đối thoại trước mặt Tống Tinh Dao dạo trước, Tống Nghi Hà vẫn quyết định giải thích cho rõ: “Trước đây sở dĩ luôn không nói cho Tống gia, đơn giản chỉ là vì, em muốn thấy chú ba phải nếm mùi thất bại một ván thôi.” 

“...” 

“Không liên quan gì đến anh đâu ạ.” Tống Nghi Hà dịu dàng nói: “Huống hồ là anh giúp em, em cảm kích còn không kịp.”

Lại làm sao có thể cảm thấy anh là người không thể đem ra ánh sáng chứ.

Nghe cô nói xong, ý vị hứng thú dưới đáy mắt Hạ Cảnh Thời đậm thêm vài phần: “Em cũng biết muốn thấy người khác thất bại cơ à?” 

Tống Nghi Hà thành thật đáp: “Em không phải thánh nhân.” 

Hạ Cảnh Thời nhướng mày: “Cho nên hôm đó em đối với thím ba...?”

“Em chỉ cảm thấy không cần lãng phí thời gian vào những người không cần thiết, dù là chỉ trích hay trách cứ, cách giải quyết là phụ họa một câu để bỏ qua chủ đề đối với em mà nói sẽ không tổn thất gì cả.” 

Tống Nghi Hà cong môi: “Hơn nữa em cũng không giỏi tranh chấp với người khác cho lắm.”

Ngay sau đó, Hạ Cảnh Thời kéo dài giọng đáp lại một tiếng.

Nhận ra nội dung phản hồi bị lệch đi, Tống Nghi Hà khựng lại, nhanh chóng kết thúc chủ đề: “Cho nên anh đừng nghĩ nhiều. Chúng ta đã kết hôn, về mặt pháp lý chính là người một nhà, những nghĩa vụ nên làm em nhất định sẽ thực hiện.” 

Nếu là thực hiện nghĩa vụ thuộc về một người vợ. Tống Nghi Hà hắng giọng, lại thêm vào một câu: “Trong phạm vi em có thể chấp nhận được.”

Vừa mới đây dáng vẻ đỏ mặt của cô vẫn còn hiện rõ mồn một, nhưng khi bình tĩnh lại, lời nói của cô gái nhỏ lại trở nên khuôn mẫu, khách sáo và lễ phép.

Nụ cười trên mặt Hạ Cảnh Thời tan biến, cảm xúc trong mắt dần ẩn đi, anh nhìn cô không chút biểu cảm trong vài giây, đường môi bằng phẳng, sau đó đáp lại một tiếng đầy thiếu hứng thú.

Hai người một trước một sau vào cửa. Nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, Hạ Cảnh Thời dời mắt đi, "chậc" một tiếng. Anh giơ tay kéo nhẹ cổ áo. ……

Về đến nhà, Tống Nghi Hà ăn chút gì đó đơn giản, lấy một ly nước ấm, sau khi uống thuốc xong, thấy Hạ Cảnh Thời đang gọi điện thoại ở ngoài hành lang, chắc là đang bàn bạc với gia đình về chuyện gặp mặt. Cô ngồi ở sofa đợi một lát. Vài phút sau, cửa ngách được đẩy ra.

Hạ Cảnh Thời đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, vào thẳng vấn đề: “Chiều nay về tổ trạch với anh một chuyến nhé?” 

“Nhanh vậy sao anh?” Tống Nghi Hà ngẩn ra, rồi nhanh chóng đồng ý: “Em lúc nào cũng được ạ.”

Hạ Cảnh Thời tìm ảnh đưa qua. Tống Nghi Hà đón lấy, do dự nhìn điện thoại: “Đây là...?”

“Mẹ kế của anh.” Hạ Cảnh Thời nói: “Lát nữa có thể sẽ gặp, còn về mẹ ruột anh thì tìm thời gian khác sau. Em cứ nhìn cho quen mặt những người trong mấy tấm ảnh này đã, tránh nhận nhầm, nhưng cũng không cần sợ, anh sẽ đi cùng em.”

Cứ như được giao cho một nhiệm vụ trọng đại. Tống Nghi Hà ngồi thẳng thân trên, nâng điện thoại nghiêm túc lật xem album ảnh, thỉnh thoảng thấy tấm nào cô nhìn lâu một chút, Hạ Cảnh Thời sẽ nhanh chóng giới thiệu. Mãi đến cuối cùng, cả hai đều không nhận ra khoảng cách giữa họ đã được kéo gần lại.

Ánh mắt khẽ chạm, tầm nhìn bỗng chốc quấn quýt giữa không trung.

Ánh mắt Hạ Cảnh Thời vô thức dời xuống, rồi lại là người lùi lại trước tiên, anh hắng giọng: “Em có gì muốn hỏi không?” 

“Không... không có gì ạ.” Tống Nghi Hà hơi khựng lại: “Đúng rồi, phía mẹ kế của anh...”

Nghe vậy, Hạ Cảnh Thời có một khoảnh khắc không lập tức hiểu câu hỏi của cô, dòng suy nghĩ đứt quãng hai giây mới kết nối lại được: “Mẹ kế anh rất tốt, bà ấy sẽ không làm khó em đâu.” 

“Thật không anh?” Như là nghe được tin tình báo giả, Tống Nghi Hà hoài nghi: “Nhưng sao em nghe nói là không dễ chung sống lắm ạ.”

Hạ Cảnh Thời không biết cô lấy tin tức từ đâu, khựng lại một chút: “Em yên tâm đi.” 

Có lẽ cảm thấy mấy chữ này hơi trống rỗng, khi thu hồi tầm mắt, anh bổ sung thêm một câu: “Có anh ở đây.” 

“...”

Lần thứ hai nghe thấy lời này, phản ứng của Tống Nghi Hà không còn lớn như trước, chỉ là Hạ Cảnh Thời khẳng định chắc nịch, lòng cô cũng thấy vững chãi hơn.

Lại nói thêm một vài chuyện khác, cô chợt nghĩ đến quà ra mắt. Hạ Cảnh Thời thẳng thừng: “Anh đã cho người chuẩn bị xong rồi. Mấy người lớn trong nhà đều khá kén chọn, cứ để anh chuẩn bị thì hơn.”

“Nhưng thế này thực sự quá làm phiền anh rồi.” Nghĩ đến lúc trước đi thăm ông nội, đối phương cũng sắp xếp mọi thứ chu toàn như vậy, Tống Nghi Hà càng thấy áy náy, suy nghĩ một lát rồi đưa ra đối sách: “Hay là em gửi tiền nhé, không thể cái gì cũng để anh làm được.” 

Hạ Cảnh Thời bấm xem hai tin nhắn chưa đọc, tiện miệng nói: “Hạ gia không có tiền lệ để phụ nữ phải bỏ tiền.” 

“...”

Tống Nghi Hà nghẹn lời, không biết phải đáp thế nào.

Thấy cô cuối cùng cũng im lặng, đuôi mắt Hạ Cảnh Thời hiện lên một vệt cười, đang định mở lời thì thấy dì Chu từ trên lầu đi xuống. Yết hầu khẽ lăn, anh cất điện thoại thuận thế ghé sát lại gần Tống Nghi Hà, như đang nói thầm, giọng điệu hạ thấp lướt qua bên tai cô: “Vậy thì coi như nợ anh một ân tình đi.” 

“Sau này nhớ trả lại đấy.”

Giọng nói trong trẻo như ngọc đá vang vọng bên tai, hơi thở khẽ phả vào má cô, lời nói đầy ý trêu đùa giống như mang theo móc câu, không nặng không nhẹ gãi một cái vào lòng Tống Nghi Hà.

Nhịp tim cô bỗng chốc hẫng một nhịp: “Anh...”

Trong tầm mắt, khuôn mặt người đàn ông trẻ tuổi thanh tú thoát tục, khi ghé sát vẫn nắm chắc chừng mực, hoàn toàn không chạm vào cô chút nào. Sống mũi cao thẳng, khóe môi mỏng cong lên, đề nghị này dường như khiến anh cực kỳ hứng thú, anh nhìn cô không chớp mắt.

“Hửm?” Hạ Cảnh Thời hỏi dồn: “Được không?”

Cổ họng Tống Nghi Hà khô khốc, cô úp mở đồng ý với anh. Khi cô lùi ra sau, Hạ Cảnh Thời cũng theo đó đứng dậy, giọng điệu vui vẻ: “Vậy anh ra ngoài một lát, chiều về đón em.”

Cánh cửa lớn phát ra tiếng va chạm nhẹ. Tống Nghi Hà hoàn hồn, theo bản năng che lấy khuôn mặt đang nóng bừng. Mà cảm giác về sự hiện diện của Hạ Cảnh Thời vẫn như hình với bóng, nếu như còn nán lại thêm vài giây nữa, làn sóng nhiệt cuộn trào có thể khiến cô chết chìm ngay lập tức.

Bốn giờ năm mươi chiều, Tống Nghi Hà xuống lầu đúng giờ. Nghỉ trưa hai tiếng đồng hồ, tinh thần cô đã tốt hơn nhiều, nhận được điện thoại của Hạ Cảnh Thời, cô nhanh chóng hẹn thời gian phỏng vấn với HR ở đầu dây bên kia, thay giày rồi ra cửa lên xe.

“Qua đó ăn cơm xong là về ngay.” Hạ Cảnh Thời nghiêng đầu liếc nhìn màn hình đang sáng của cô, đầu ngón tay gõ nhẹ: “Em đang bận à?”

Tống Nghi Hà theo ánh mắt anh cúi đầu, xoay cổ tay, thoát khỏi khung trò chuyện rồi giải thích với anh: “Em hẹn lịch phỏng vấn ngày kia ạ.” 

“Công ty nào thế?” 

“Là một hãng truyền thông lớn ạ.” Tống Nghi Hà nói tên: “Một chị khóa trên cùng chuyên ngành giới thiệu cho em, nghe nói khá tốt.”

Nghe vậy, Hạ Cảnh Thời gật đầu không phản đối, ánh mắt vẫn dừng trên điện thoại của cô. Tống Nghi Hà khẽ xoa đầu ngón tay: “Sao vậy anh?”

“Anh đang nghĩ.” Hạ Cảnh Thời tìm mã QR đưa cho cô, thân trên hơi nghiêng, khuỷu tay chống vào bệ tỳ tay trung tâm, lòng bàn tay đỡ cằm nhìn cô: “Là một cặp vợ chồng mới cưới tâm đầu ý hợp, lĩnh chứng mười ngày rồi mà vẫn chưa kết bạn WeChat, chuyện này có phải hơi không hợp lý không.” “...”

Tống Nghi Hà ngẩng đầu, không nhịn được mà cười lên. Hai ngày nay họ ở cùng nhau, không cần bất kỳ phương thức liên lạc nào, dẫn đến Tống Nghi Hà cũng quên bẵng mất chuyện này. Bên tai vang vọng giọng điệu đầy thắc mắc của Hạ Cảnh Thời, cô lại một lần nữa buồn cười, mở điện thoại lên quét mã. Thêm bạn thành công.

Khóe môi Tống Nghi Hà mím lại thành một độ cong nhạt, hai lúm đồng tiền ẩn hiện, ánh nắng buổi hoàng hôn xuyên qua cửa xe rọi thẳng vào từ bên ngoài, làm nụ cười ngọt ngào của cô trở nên rạng rỡ chói mắt. Hàng mi rủ thấp, nhảy nhót những vầng sáng vàng kim. Giống như viên kẹo vị cam cô chia cho anh năm xưa khi lần đầu gặp mặt thuở nhỏ.

Ánh mắt Hạ Cảnh Thời phác họa đôi mày mắt cô, cho đến khi điện thoại rung lên, anh mới chậm rãi thu lại dòng suy nghĩ đang bay bổng.

Tổ trạch Hạ gia cách vịnh Cửu Châu rất gần, xe chạy chưa đầy mười lăm phút đã rẽ phải vào Mãn Xuân Đường, dừng trước cửa biệt thự.

Trong sân có ba bốn người đang đứng. Bên con đường sỏi là hai chàng trai trông tầm tuổi nhau đang đứng, trên bậc thềm phía sau, bà nội mặc một chiếc áo len màu tím đậm, mái tóc bạc được búi sau đầu, đeo dây chuyền ngọc trai, tao nhã quý phái.

Bên cạnh bà còn có một người phụ nữ trẻ hơn một chút, chính là cô của Hạ Cảnh Thời, người theo chủ nghĩa độc thân. Khuôn mặt xinh đẹp, duy chỉ có thần sắc là lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

Nhìn thấy cảnh tượng này, sự chuẩn bị mà Tống Nghi Hà đã thực hiện trước đó vào lúc này hơi có chút chùn bước.

Cô cắn môi, theo bản năng quay người tìm Hạ Cảnh Thời. Tuy nhiên do vừa rồi quá chú tâm quan sát nên cô đã phớt lờ động tĩnh mở cửa bên cạnh, người đã xuống xe, vòng qua đuôi xe đi tới bên ngoài cửa sổ, thản nhiên kéo cửa ra. Sao lại phải xuống xe ngay thế này rồi.

Tim thắt lại, Tống Nghi Hà hoảng hốt nhìn anh.

“Có được không?” Hạ Cảnh Thời thấp giọng hỏi, nhìn vào sự căng thẳng hiện rõ mồn một trên mặt Tống Nghi Hà, khiến khuôn mặt xinh xắn của cô bao phủ vài phần u ám.

Dường như không nên nhanh như vậy. Trong đầu thoáng qua ý nghĩ này, Hạ Cảnh Thời thầm thở dài một tiếng.

Nhưng Tống Nghi Hà rõ ràng chỉ cảm thấy hơi đột ngột, lúc này nghe thấy giọng nói của anh, cô đã bình tĩnh trở lại. Đè nén sự lúng túng còn sót lại, cô đang định xuống xe.

Hạ Cảnh Thời cúi người, hai tay chống trên đầu gối, nhìn thẳng vào cô với sự an ủi cực kỳ đậm nét, anh nói một câu đùa vô thưởng vô phạt: “Nếu sợ thì bây giờ anh lên xe ngay.”

Tống Nghi Hà thấy khó hiểu: “Đi đâu ạ?” 

“Đưa em về nhà?”

Phì cười một tiếng, cô bị câu hỏi ngược lại đầy vẻ trẻ con của anh làm cho vui vẻ. Luồng hơi nghẹn nơi lồng ngực Tống Nghi Hà bỗng chốc tan đi, tứ chi đang căng cứng được thả lỏng, khóe môi hiện lên vài vệt cười.

Nhìn về phía mấy người đang đợi trong sân, từ xa nhìn thấy khuôn mặt cười híp mắt của bà nội, Tống Nghi Hà không thể thốt ra lời từ chối. Cô thầm tự cổ vũ bản thân: “Đi thôi anh.”

Nhưng Hạ Cảnh Thời vẫn giữ nguyên tư thế cũ, đưa tay ra, trong thần sắc hiếm khi lộ ra vài phần do dự, anh gãi gãi chân mày như để che đậy, lòng bàn tay hướng về phía cô: “Họ đều đang nhìn cả, hay là chúng ta nắm tay nhé?”

Bên tai tĩnh lặng không tiếng động, người đàn ông trẻ tuổi cúi mình trước mắt, ánh mắt tập trung, lịch thiệp khiêm nhường, cố gắng xoa dịu sự lúng túng của cô.

Tâm trí Tống Nghi Hà khẽ xao động, cô đặt tay vào lòng bàn tay anh. Ngay lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh ấm áp nắm chặt lấy mình, Tống Nghi Hà được nhẹ nhàng dẫn xuống xe. Cô rủ mắt nhìn xuống, chỉ thấy Hạ Cảnh Thời đang đan lấy tay cô, ngón cái ấn vào vết lõm giữa các đốt ngón tay trên mu bàn tay cô. Nắm lấy tay cô một cách khăng khít không một kẽ hở.

Hạ Cảnh Thời nhận ra Tống Nghi Hà đang liếc nhìn, anh cũng rủ mi mắt xuống theo, ngón tay không dùng sức mấy lướt qua làn da cô. Khóe môi anh nhếch lên: “Như vậy thì sẽ không sợ nữa.”

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]