NovelToon NovelToon

Giai Thoại Cánh Bướm - Thuần Bạch

Giai Thoại Cánh Bướm - Thuần Bạch

4.6 |

Tên tác giả: Thuần Bạch

Sáu năm trước, Hứa Nghiên Đàm và Sầm Phù là hai đường thẳng song song, không ai nghĩ họ sẽ có ngày giao thoa.


Cô rụt rè, sống theo khuôn phép; anh ngang tàng, phóng túng vô pháp.


Ngay cả chị gái của cô, Sầm Tụng Nghi – đóa hoa khoa diễn xuất xinh đẹp, si tình theo đuổi, cũng không thể chạm tới anh.


Trong một buổi tiệc, mọi người cười thầm bàn tán về hai chị em: “Em gái cô ấy được sinh ra chỉ để lấy tủy chữa bệnh cho Sầm Tụng Nghi đó.”


Sầm Tụng Nghi vòng tay ôm bạn bè, cười đùa vui vẻ mà không hề phủ nhận.


Sầm Phù cúi đầu lắng nghe, các ngón tay của cô bấu chặt đến trắng bệch.


Hứa Nghiên Đàm lười nhác dựa lưng ở một bên, lướt mắt qua, khóe môi khẽ cong, nâng ly cạn chén cùng người khác.


***


Sầm Phù muốn làm cho người chị gái thường xuyên chèn ép mình có chút không vui, nhưng lại chọn sai cách.


Cô không nên trêu chọc Hứa Nghiên Đàm.


Trong quán bar với ánh đèn mờ ảo, Sầm Phù giả vờ bị người khác va vào, lén chạm vào tay anh.


Bàn tay to lớn gân guốc của anh, như thể có thể bóp chết cô chỉ bằng một cái siết nhẹ.


Chạm xong chỉ trong một giây, Sầm Phù hối hận, sống lưng lạnh toát vì sợ hãi.


Cô cúi đầu lùi lại hai bước định bỏ chạy, thì bất chợt bị giọng nói anh lười nhác gọi lại: “Này, cô bé.”


Hứa Nghiên Đàm thong thả ngồi bên quầy bar, khoảnh khắc anh ngước mắt, đôi mắt nai tơ chứa đầy vẻ sợ hãi của cô gái nhỏ in sâu vào đáy mắt anh.


Cô đứng đó, khóe mắt ửng đỏ, trông thật mong manh và đáng thương, càng lúc càng bị nhiều người chú ý đến.


Hứa Nghiên Đàm xoay xoay ly rượu trong tay, cười khẽ: “Sờ xong rồi bỏ chạy à?”


Vai Sầm Phù run lên, như một con vật yếu ớt lạc vào bầy mãnh thú.


***


Cách biệt đã nhiều năm, Sầm Phù không ngờ sẽ gặp lại Hứa Nghiên Đàm trong đám cưới của một người bạn học cũ, nghe nói anh đi cùng một cô bạn gái.


Nhìn họ kề sát bên nhau cười nói vui vẻ, Sầm Phù không muốn nhìn thêm nữa, lẳng lặng đứng dậy rời đi khi không ai chú ý.


Vừa bước đến lối ra, cô bị Hứa Nghiên Đàm, người đã tựa vào đó chờ đợi từ lâu, chặn lại.


Đôi mắt anh đen thẳm, sâu hun hút, không thể nhìn thấu cảm xúc.


Anh dập tắt điếu thuốc, giọng điệu lười nhác: “Còn nhận ra anh không?”


“Hứa Nghiên Đàm, người bị em đùa giỡn ấy."

VIP

icon-member
Giai Thoại Cánh Bướm - Thuần Bạch

VIP

icon-member
Giai Thoại Cánh Bướm - Thuần Bạch

Giai Thoại Cánh Bướm - Thuần Bạch

Tác giả:

4.6 |

Sáu năm trước, Hứa Nghiên Đàm và Sầm Phù là hai đường thẳng song song, không ai nghĩ họ sẽ có ngày giao thoa.


Cô rụt rè, sống theo khuôn phép; anh ngang tàng, phóng túng vô pháp.


Ngay cả chị gái của cô, Sầm Tụng Nghi – đóa hoa khoa diễn xuất xinh đẹp, si tình theo đuổi, cũng không thể chạm tới anh.


Trong một buổi tiệc, mọi người cười thầm bàn tán về hai chị em: “Em gái cô ấy được sinh ra chỉ để lấy tủy chữa bệnh cho Sầm Tụng Nghi đó.”


Sầm Tụng Nghi vòng tay ôm bạn bè, cười đùa vui vẻ mà không hề phủ nhận.


Sầm Phù cúi đầu lắng nghe, các ngón tay của cô bấu chặt đến trắng bệch.


Hứa Nghiên Đàm lười nhác dựa lưng ở một bên, lướt mắt qua, khóe môi khẽ cong, nâng ly cạn chén cùng người khác.


***


Sầm Phù muốn làm cho người chị gái thường xuyên chèn ép mình có chút không vui, nhưng lại chọn sai cách.


Cô không nên trêu chọc Hứa Nghiên Đàm.


Trong quán bar với ánh đèn mờ ảo, Sầm Phù giả vờ bị người khác va vào, lén chạm vào tay anh.


Bàn tay to lớn gân guốc của anh, như thể có thể bóp chết cô chỉ bằng một cái siết nhẹ.


Chạm xong chỉ trong một giây, Sầm Phù hối hận, sống lưng lạnh toát vì sợ hãi.


Cô cúi đầu lùi lại hai bước định bỏ chạy, thì bất chợt bị giọng nói anh lười nhác gọi lại: “Này, cô bé.”


Hứa Nghiên Đàm thong thả ngồi bên quầy bar, khoảnh khắc anh ngước mắt, đôi mắt nai tơ chứa đầy vẻ sợ hãi của cô gái nhỏ in sâu vào đáy mắt anh.


Cô đứng đó, khóe mắt ửng đỏ, trông thật mong manh và đáng thương, càng lúc càng bị nhiều người chú ý đến.


Hứa Nghiên Đàm xoay xoay ly rượu trong tay, cười khẽ: “Sờ xong rồi bỏ chạy à?”


Vai Sầm Phù run lên, như một con vật yếu ớt lạc vào bầy mãnh thú.


***


Cách biệt đã nhiều năm, Sầm Phù không ngờ sẽ gặp lại Hứa Nghiên Đàm trong đám cưới của một người bạn học cũ, nghe nói anh đi cùng một cô bạn gái.


Nhìn họ kề sát bên nhau cười nói vui vẻ, Sầm Phù không muốn nhìn thêm nữa, lẳng lặng đứng dậy rời đi khi không ai chú ý.


Vừa bước đến lối ra, cô bị Hứa Nghiên Đàm, người đã tựa vào đó chờ đợi từ lâu, chặn lại.


Đôi mắt anh đen thẳm, sâu hun hút, không thể nhìn thấu cảm xúc.


Anh dập tắt điếu thuốc, giọng điệu lười nhác: “Còn nhận ra anh không?”


“Hứa Nghiên Đàm, người bị em đùa giỡn ấy."

Xem thêm
Chapter
102 Chương
A - Z
  |  
Z - A

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]