Sau chuyện đó, Đào Trúc tránh không được lại bị bà Vương Tuyết Bình mắng cho một trận vuốt mặt không kịp. Bà bảo cô phải biết tự xác định vị trí của mình, ngày thường tuyệt đối không được ngồi vào bàn ăn của nhà họ Tưởng, ngay cả khi họ có bảo cô ăn cũng không được, trừ phi là tình huống đặc thù. Tâm trạng Đào Trúc không tốt, chỉ đến khi bà Vương Tuyết Bình nói đến câu “sau này Tưởng Du Bạch chính là người thừa kế của nhà họ Tưởng”, cô mới hỏi một câu: “Nhà họ Tưởng làm về mảng gì vậy mẹ?”
Bà Vương Tuyết Bình rất cảnh giác: “Con hỏi cái này làm gì?” “Chỉ là tò mò thôi ạ.” Đào Trúc không kể lại cuộc đối thoại trước bữa tối cho mẹ nghe, “Hồi trước anh Du Bạch đến Phồn Xuân chẳng phải nói nhà anh ấy mở xưởng nước trái cây sao, nhưng con cảm thấy nhà họ dường như không hoàn toàn chỉ có vậy.” Bà Vương Tuyết Bình đáp: “Việc đó không liên quan đến con.” Đào Trúc “vâng” một tiếng, tắt đèn đi ngủ.
Mặc dù không hiểu hoàn toàn về nhà họ Tưởng, nhưng Đào Trúc có thể cảm nhận được một vài điều từ thái độ của mẹ mình. Ví dụ như nhà họ Tưởng hiện tại chắc chắn giàu có hơn ba năm trước rất nhiều. Còn cụ thể giàu đến mức độ nào thì Đào Trúc không cách nào hình dung ra được. Tuy nhiên, dù là ở mức độ nào thì cũng đủ để khiến thân phận và địa vị của hai bên cách biệt một trời một vực. Đào Trúc trở mình, đối diện với bức tường trắng trong đêm tối khẽ thở dài một tiếng.
Trong tiết trời dần chuyển lạnh, Đào Trúc đón nhận ngày cuối tuần đầu tiên của học kỳ mới. “Chấp nhận” chính là từ khóa của cô trong tuần này. Cô chấp nhận sự bận rộn, chấp nhận sự thay đổi, chấp nhận kiến thức mới, chấp nhận khoảng cách giữa người với người, và cũng chấp nhận cả những chi phí đắt đỏ tại Bắc Kinh. Cường độ thông tin quá lớn khiến cuối tuần của cô ngoài việc ăn cơm ra thì đến giường cũng chẳng muốn rời, sáng ngủ dậy xong trưa lại ngủ tiếp.
Thế nhưng, cuộc đời vốn chẳng mấy khi chiều lòng người. Đang lúc ngủ trưa ngon giấc, cô bị bà Vương Tuyết Bình lay tỉnh, bảo cô giúp mang một tập tài liệu đến tập đoàn.
“Dạ?” Đào Trúc mơ màng đi ra ngoài chờ xe, cô cầm lấy túi công văn trong tay, giọng nói ngái ngủ, “Sao lại là con đi ạ?” Bà Vương Tuyết Bình hỏi lại: “Thế không thì là mẹ đi à?” “Không phải, ý con là, sao mẹ anh ấy không đi.” Vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn nên Đào Trúc chưa kịp sửa lại cách gọi, nghe qua cứ như đang mắng người. Bà Vương Tuyết Bình lúc đó liền nghiêm mặt lại, sau khi nghe xong cả câu mới giúp cô mở cửa xe, đặc biệt nhấn mạnh cách xưng hô: “Bà Hứa đi không tiện.”
Ồ. Mẹ anh ấy đi không tiện. Thế cô đi thì tiện chắc??? Đào Trúc đang nằm vẹo vọ ở ghế sau bỗng chốc ngồi thẳng lưng dậy.
Anh không để bà Hứa Uyển Lâu đi, chắc hẳn là vì không muốn người nhà xuất hiện ở công ty. Mặc dù Đào Trúc tự biết mình không phải người nhà của anh, nhưng đường đột đến công ty anh dường như cũng không hay cho lắm. Nhìn thấy tòa nhà tập đoàn, Đào Trúc chỉ đường cho tài xế, bảo ông ấy dừng lại ở trung tâm thương mại Quốc Mậu đối diện công ty.
Khoảng cách từ trung tâm thương mại đến tòa nhà nếu đi xe thì cần quay đầu, nhưng nhìn bằng mắt thường thì nếu đi bộ chỉ cần băng qua đường là tới. Đào Trúc đứng trên bậc thềm của tòa nhà, gọi vào số điện thoại mà bà Vương Tuyết Bình đưa, giải thích ý định của mình rồi hỏi: “Vậy em đợi anh ở đâu thì tiện hơn? Hay là mang lên văn phòng cho anh luôn?”
Người ở đầu dây bên kia đang họp, có tiếng người khác đang phát biểu vọng vào, giọng anh hơi nhỏ: “Bây giờ em đang ở đâu?” Đào Trúc đáp: “Ở trung tâm thương mại đối diện công ty anh ạ.” “Vậy thì em cứ đợi ở đó đi.” Anh dừng lại một chút, “Khoảng hai mươi phút nữa anh tới.”
Cuộc họp dự kiến mười phút nữa là kết thúc, nhưng vì giữa chừng có đưa vào chức năng khái niệm trí tuệ nhân tạo mới, những người có mặt đặt câu hỏi liên tục dẫn đến việc bị kéo dài. Ngoài cửa sổ trời không báo trước đã đổ một cơn mưa thu, anh nhớ ra Đào Trúc vẫn đang ở bên ngoài, bèn gửi tin nhắn vào số điện thoại vừa liên lạc, bảo cô vào trong trung tâm thương mại mà đợi, sẵn tiện dạo chơi một chút, mua thứ gì đó mình thích. Phải gần một tiếng đồng hồ sau, anh mới có thể dứt việc để rời đi.
Trung tâm thương mại rất lớn, chia làm ba khu lại còn thông với trung tâm Gia Lý ở phía Bắc. Anh đi lên từ hầm gửi xe, vốn tưởng rằng sẽ khó tìm thấy cô, nhưng không ngờ vừa ra khỏi thang máy đã thấy cô đang cầm túi giấy đứng ngay cửa.
“Em không đi dạo à?” Anh đón lấy túi giấy xi măng trong tay cô, ngồi xuống ghế sofa trong quán cà phê rồi mở ra xác nhận hợp đồng bên trong không có sai sót gì. Cất hợp đồng đi rồi ngẩng lên, nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của cô gái nhỏ đối diện, anh cười một tiếng: “Tò mò thế cơ à, trên đường đi còn không dám mở ra xem một cái?” Đào Trúc lắc đầu, cô căn bản chẳng quan tâm thứ đựng trong túi là gì, điều cô quan tâm là 36 tệ tiền taxi lúc đi anh có thanh toán lại cho không, chỉ là không tiện hỏi mà thôi.
Anh không phải là con sâu trong bụng cô, cô không nói thì đương nhiên anh chẳng thể đoán được cô đang nghĩ gì. Nhưng nghĩ đến việc cô đi một quãng đường xa đến đưa hợp đồng, lại chờ anh lâu như vậy mà chẳng mua gì, anh có chút không nỡ. Dù sao vẫn còn thời gian, anh đứng dậy: “Anh dẫn em đi dạo phố nhé?” Lần này phản ứng của cô quyết liệt hơn nhiều, mông như dính chặt vào ghế quán cà phê, từ chối thẳng thừng: “Em không đi đâu.” Thái độ này của cô khá lạ lùng, anh hỏi: “Sao vậy?”
Mùi hương hạt cà phê lan tỏa trong quán rất lạ lẫm, cái trung tâm thương mại thưa thớt người nhưng ngay cả một viên kem cũng đắt đến mức mua được cả đôi giày này cũng rất lạ lẫm. Đào Trúc rũ mắt, nhìn chằm chằm vào đôi giày vải của mình: “Em thấy đồ trong mấy cửa hàng này đắt quá, không hợp với em.”
Cô biết đồ trong cửa hàng đắt, chứng tỏ cô đã vào xem qua rồi. Một bộ quần áo thun cotton đơn giản còn hằn nếp gấp, lại phối với một chiếc quần ống rộng chẳng nhìn rõ đường may, kết hợp với phản ứng của cô, anh không khó để đoán ra ở trong cửa hàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nói đi cũng phải nói lại, lúc trưa anh phát hiện để quên hợp đồng ở nhà, bà Hứa Uyển Lâu vốn nói bà ấy sẽ mang qua, nhưng anh thấy không hay nên mới điểm danh bảo Đào Trúc giúp mang tới, không ngờ lại vì thế mà khiến cô bé chịu uất ức. Anh khẽ gật đầu, nhìn thấy cái búi tóc củ tỏi của cô có dính nước mưa, lòng bỗng mềm đi, giọng nói cũng trở nên nhu hòa: “Đi thôi, anh đi cùng em xem thử, chọn một chút đồ phù hợp với em.”
Lần này Đào Trúc đồng ý, dẫn anh đến cửa hàng mà cô vừa ghé qua. Lúc nhận được tin nhắn của anh, Đào Trúc đã đặc biệt chọn một cửa hàng có logo trông không quá khoa trương để vào xem, nhưng cô không hiểu quy tắc bên trong, tự mình xem giá trên người ma nơ canh thì bị nhân viên bán hàng chặn lại mỉa mai châm chọc một trận. Bây giờ dẫn anh quay lại, không phải vì muốn tìm lại mặt mũi hay gì cả, cô chỉ muốn mượn lá gan của anh để vào xem lại một lần xem cái giá của chiếc váy nhỏ cô nhìn thấy lúc nãy có phải là cô nhìn nhầm thêm mấy số không hay không.
Cửa hàng này nằm cùng một tầng, tiệm lớn mà vắng tanh như chùa Bà Đanh, nhân viên còn đông hơn khách. Nếu không phải vì đèn rọi sáng choang, Đào Trúc nãy còn tưởng tiệm này đóng cửa rồi. “Welcome to Chanel, quý khách muốn xem mẫu mới thu đông, hay là muốn xem tùy ý ạ?”
Chân trước họ vừa bước vào tiệm, một nam nhân viên hướng dẫn đứng bên cạnh đã nhẹ nhàng đi theo. Dáng vẻ cười tươi rói của anh ta khác xa với gương mặt âm dương quái khí với Đào Trúc lúc nãy, cô phải phân biệt đi phân biệt lại mới dám tin đây là cùng một người, nhưng đối phương đại khái đã quên cô rồi, thấy cô nhìn mình, anh ta còn hơi nghiêng đầu đáp lại. Anh ghé sát tai Đào Trúc nói nhỏ: “Em muốn xem gì?” “Em...” Giọng Đào Trúc không lớn, “Em muốn xem quần áo.” Quần áo là một phạm vi khá rộng, nhưng nhân viên hướng dẫn không khựng lại dù chỉ nửa giây, ánh mắt từ anh dời sang Đào Trúc, chỉnh lại đôi găng tay đen, sẵn sàng phục vụ: “Mẫu kinh điển ạ? Hay là mẫu mới của mùa này?”
Đây lại là cái gì nữa? Tự mình mất mặt thì cũng thôi đi, Đào Trúc sợ liên lụy đến anh khiến người ta tưởng anh cũng đến từ nơi nhỏ bé, căng thẳng đến mức mắt không biết nhìn vào đâu.
Sự lúng túng của cô gái nhỏ hiện rõ trên mặt, nhìn qua là biết chẳng hiểu gì cả, cái tên “khẩu Phật tâm xà” này rõ ràng đang muốn phủ đầu cô. Anh lười nói nhảm với loại người này, nắm lấy tay áo Đào Trúc đưa cô đến ngồi xuống chiếc sofa mềm mại ở khu vực nghỉ ngơi, bản thân ngồi ở đầu bên kia, đối diện với gương mặt cười gượng gạo của nhân viên hướng dẫn mà thản nhiên nói: “Gọi Santi đến đây.” Vừa nghe thấy cái tên này, ánh mắt của nhân viên hướng dẫn lập tức thay đổi.
Nhân viên hướng dẫn trong cửa hàng đồ hiệu phân cấp rất nghiêm ngặt. Nam nhân viên này là hướng dẫn viên cấp trung, Santi là hướng dẫn viên cấp cao, nghe thì có vẻ không chênh lệch nhiều nhưng thực tế giữa họ là khoảng cách của doanh số giao dịch hàng chục triệu tệ. Không chỉ vậy, Santi còn là người nắm giữ nhiều khách hàng có giá trị ròng cao nhất trong số các hướng dẫn viên cấp cao. Ngày thường bà ấy thậm chí không cần đứng tiệm, chỉ đến cửa hàng theo thời gian của khách hẹn, một đơn hàng không đạt vài trăm nghìn tệ thì không đáng để bà ấy đích thân tới một chuyến. Muốn trở thành hướng dẫn viên cấp cao như bà ấy – kiểu ba tháng không đi làm, đi làm một ngày ăn cả ba tháng – thì dựa vào việc đứng tiệm phục vụ hot girl mạng hay tầng lớp trung lưu bán mấy món Classic Flag hay Leboy là hoàn toàn không được, nhất định phải có khách hàng giá trị ròng cao.
“Thật sự vô cùng xin lỗi, Santi hôm nay không có ở tiệm, bây giờ tôi sẽ gọi bà ấy cho ngài, xin ngài đợi một chút.” Giọng điệu của nam nhân viên chân thành như thể thực sự đã làm điều gì có lỗi với họ. Một mặt vừa gửi tin nhắn WeChat, mặt khác người đã biến mất tiêu, đến khi anh ta xuất hiện lại từ cửa sau, giống như làm ảo thuật mà đẩy ra một chiếc xe đẩy nhỏ màu vàng kim, bên trên bày ba tầng điểm tâm tinh tế và nước chanh, lần lượt đặt trước mặt họ, “Santi tới đây chắc phải mất một lát, tôi đi lấy tất cả các mẫu túi đeo chéo trong tiệm ra cho ngài xem trước nhé, ngài thấy có được không?”
Thái độ của anh ta trước sau thay đổi rất tinh vi, nhưng cảm giác mang lại cho người ta thì thật là một trời một vực. Đào Trúc biết cái tên “Tam Thể” (Santi) mà họ nhắc đến chắc chắn đã đóng vai trò then chốt, nhưng cụ thể là chuyện như thế nào thì cô cũng mờ mịt, lúc này không biết nên nói được hay nói không được, ánh mắt cầu cứu len lén nhìn về phía anh. Tâm tư của tên bán hàng này đã rõ rành rành, chỉ là anh chẳng thèm lãng phí thời gian chơi cái trò khiến người ta không xuống đài được làm gì. Anh chỉ cần kết quả thái độ của anh ta tốt lên là được, dù sao anh cũng chẳng định tính doanh số cho cái thứ này. Con người anh là vậy, đánh rắn phải đánh dập nát đầu, chẳng buồn tốn thêm một chút sức lực dư thừa nào.
Anh tựa lưng vào sofa xem điện thoại, cầm ly nước chanh nhấp một ngụm, thản nhiên đẩy ly của cô về phía cô: “Em dẫn anh vào đây là muốn xem cái gì?” Nghe anh nói vậy, Đào Trúc cũng không còn bẽn lẽn nữa. Ánh mắt cô vượt qua nhân viên hướng dẫn, lại thấy hai cô gái khác đang đi về phía chỗ cô ngồi. Trong đó có một cô gái nhìn thấy anh thì lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ: “Đúng là anh Tưởng rồi, thật khéo quá!”
101 Chương