Đào Trúc cùng Giả Vịnh và Trâu Tử Nhược cùng nhau vào lớp, bắt đầu tháng ngày đi học chính thức của cô ấy tại Bắc Kinh. Ngày mùng một tháng chín là thứ tư, vào học thẳng các tiết của thứ tư luôn. Thật khéo là thời khóa biểu của lớp 11 (2) thì đúng thứ tư là nhiều môn phụ nhất, cả thể dục lẫn âm nhạc đều nằm vào ngày này. Tiết thứ hai buổi sáng là tiết toán của cô Trần. Khi tiếng chuông tan học vang lên, cô đặt viên phấn xuống nhưng không cho tan lớp ngay, mà bắt đầu những lời giáo huấn ân cần: "Lớp mười một vô cùng quan trọng, đây không phải là một năm để các em nghỉ ngơi hay chuyển tiếp, mà là một năm phải dốc hết sức mình để lao về phía trước, là năm để xây gạch đắp nền cho lớp mười hai..."
Các bạn học nín thở lắng nghe, đến cuối cùng cũng không thấy cô nói sẽ hủy tiết âm nhạc, thế là đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ đi tới phòng học nhạc. Xem ra lời giáo huấn của cô Trần đúng là vào tai trái ra tai phải hết rồi. Mỗi người đều xách theo một chiếc hộp màu xanh rất lớn, giống hệt cái trên tay Giả Vịnh. Đào Trúc liếc nhìn chiếc kèn harmonica mà bà Vương Tuyết Bình để trong ba lô mình, rồi quyết định đi tay không tới lớp.
Phòng học nhạc của trường Hoa Phụ rất có không khí nghệ thuật, trên tường treo các nốt nhạc và ảnh của các nhạc sĩ. Trong phòng có đủ loại nhạc cụ mà cô ấy từng thấy hoặc chưa từng thấy, từ phím đàn, dây đàn đến các thang âm... Ở đây khác với lớp học, không có chỗ ngồi cố định. Giả Vịnh ngồi bên phải Trâu Tử Nhược, Trâu Tử Nhược rủ Đào Trúc ngồi bên trái mình, Đào Trúc vui vẻ đồng ý.
Tiếng chuông vào học vang lên, cô giáo dạy nhạc hơi mập đứng dậy từ sau cây đàn piano, nhìn quanh một vòng, thấy trên bàn nhỏ của hầu hết mọi người đều bày sẵn hộp kèn, cô gật đầu hỏi: "Có ai không mang kèn melodion không?" Cả lớp chỉ có hai bạn học đứng dậy.
Một người là Đào Trúc, người kia là một bạn nam rất gầy. Bạn nam đó rõ ràng là người có nhân duyên rất tốt, cậu ta vừa đứng lên là cả lớp đều cười. Cậu ta chẳng hề thấy ngượng ngùng mà cười theo mọi người, còn chủ động hỏi cô giáo: "Cô Nguyễn ơi, có phải em lại phải ra ngoài cho mát mẻ không ạ?"
Cô Nguyễn không thèm ngẩng đầu, vạch một nhát vào sổ điểm danh: "Đi học tiết của tôi mà quên mang dụng cụ học tập, em nói xem?" Bạn nam cầm cuốn sách nhạc đi ra ngoài, đến cửa còn quay đầu lại vẫy tay với mọi người một cách khoa trương: "Thưa cô, thưa các bạn, hẹn gặp lại!" Lớp nào cũng có vài bạn học nghịch ngợm như vậy, cô Nguyễn Hiểu Linh chẳng buồn chấp nhặt với cậu ta.
Giờ thì trong lớp chỉ còn mình Đào Trúc đứng. Giữa chừng, Trâu Tử Nhược lấy kèn ra, định cho cô ấy mượn chiếc hộp không để giả vờ một chút, nhưng Đào Trúc đã từ chối. Cô ấy nhát gan, không dám nói dối lừa gạt giáo viên vì sợ bị phát hiện.
Trong tiếng xì xào bàn tán của các bạn, Đào Trúc lờ mờ nghe thấy vài từ như "bạn mới", dường như họ lại đang bàn luận về cô ấy. Cảm giác y hệt như ngày đứng ở tiệm tạp hóa không quét được mã QR, thời gian đối với Đào Trúc trở nên chậm chạp và dài đằng đẵng. Mỗi giây phút đứng đó, mỗi sự thay đổi biểu cảm của các bạn đều là một loại tra tấn đối với cô ấy.
Cô không muốn đi ra ngoài, không muốn giống như bạn nam kia, trở thành kẻ khác biệt trong mắt bạn bè. Hơn nữa, Đào Trúc không phải là quên mang.
Anh đã từng nói, Bắc Kinh cũng giống Phồn Xuân, là một thành phố của Trung Quốc, người ở thành phố này cũng là người bình thường. Cho nên, ở Phồn Xuân cô ấy thế nào thì ở đây cũng nên thế nấy. Cơ bắp trên cơ thể Đào Trúc căng cứng, một ý nghĩ bỗng bật ra khỏi vô vàn suy nghĩ hỗn độn.
"Thưa cô." Tay Đào Trúc luống cuống ấn lên mặt bàn nhỏ trên ghế, hơi run rẩy, "Em không phải là quên mang ạ." Tiếng bàn tán xôn xao bỗng chốc biến mất sau khi cô ấy mở lời. Hóa ra, tất cả những âm thanh cô ấy nghe thấy nãy giờ chỉ là ảo giác do quá căng thẳng mà thôi.
Cô Nguyễn Hiểu Linh cũng đã quên mất còn một học sinh đang đứng, nghe thấy tiếng cô ấy mới nhìn sang. "Em là học sinh mới chuyển trường tới ạ." Đào Trúc vừa giả định nếu chuyện này xảy ra ở Phồn Xuân cô ấy sẽ làm thế nào, vừa hành động theo đúng suy nghĩ đó, "Trường cũ của chúng em không dùng kèn melodion ạ." Nhịp tim đập dồn dập như đánh trống, khi cô ấy nói chuyện, vùng da dưới lớp đồng phục rịn ra những hạt mồ hôi li ti.
Gương mặt cô ấy rất lạ, không cần nghi ngờ chắc chắn là học sinh chuyển trường. Cô Nguyễn Hiểu Linh tìm trong sổ điểm danh, khoanh tròn cái tên lạ lẫm nhất ở trên cùng: "Đào Trúc?" Đào Trúc mím môi, gật đầu.
"Lại đây, em qua đây." Cô Nguyễn Hiểu Linh lấy từ trên giá giáo trình phía sau xuống một chiếc kèn melodion mới tinh, lúc giao cho Đào Trúc liền nói: "Ngày mai em đưa tiền cho giáo viên chủ nhiệm lớp em là được." Chiếc kèn melodion cầm trong tay nặng trĩu, nhưng lòng Đào Trúc lại vô cùng nhẹ nhõm và vui sướng.
Ít nhất là bây giờ, cô ấy lại không có gì khác biệt so với các bạn nữa rồi. Và cô ấy lại chiến thắng bản thân thêm một lần, giáo viên và bạn học đều không đáng sợ.
Đào Trúc cầm cây kèn của mình ngồi lại bên cạnh Trâu Tử Nhược. Cô Nguyễn Hiểu Linh cũng ngồi xuống ghế piano: "Bài 'My Heart Will Go On' chúng ta học học kỳ trước, mọi người còn nhớ không?" Đào Trúc vừa mới thở phào được một hơi thì tim lại treo ngược lên cành cây. Phải nói sao nhỉ, cuộc sống của học sinh chuyển trường đúng là "vạn sự khởi đầu nan", nhưng nan đến đâu cũng phải vượt qua.
Cô Nguyễn Hiểu Linh vừa thổi kèn vừa đọc nhịp ở phía trước, Trâu Tử Nhược ngồi cạnh cô thế mà có thể đàn theo được toàn bộ bài, Đào Trúc thực sự kinh ngạc tận đáy lòng. Đây là lần đầu tiên cô chạm vào thứ gì đó liên quan đến kèn, vậy mà các bạn của cô thế mà ai cũng biết thổi kèn! Đây chính là sự khác biệt của thế giới sao?
Đào Trúc luôn cảm thấy biết chơi nhạc cụ là một việc rất cao quý và thanh nhã, vì những người biết chơi nhạc cụ trên tivi trông đều như vậy. Cô chẳng kịp lo mình có lộ vẻ quê mùa hay không, đợi mọi người thổi kèn xong, cô nhỏ giọng hỏi Trâu Tử Nhược: "Cô giáo sẽ dạy cho đến khi ai cũng biết chơi sao?" "Trời ạ, tất nhiên là không thể rồi." Giả Vịnh cướp lời trước cả Trâu Tử Nhược, cậu ta cúi gầm đầu xuống, "Trước đây lúc bọn tớ ở Cung Thiếu nhi, Tử Nhược học piano giỏi nhất đấy, nên chắc cả lớp chỉ có mình cậu ấy là học được thôi, những người khác cũng chỉ biết một chút sơ sơ."
Trâu Tử Nhược đẩy cái đầu đang gác lên kèn của Giả Vịnh ra. Có lẽ nhờ có "bộ lọc" piano, Đào Trúc thấy ngay cả động tác này của cô ấy cũng thật tao nhã. Trâu Tử Nhược chê bai nói: "Lại bắt đầu tâng bốc tớ rồi đấy."
Hai người họ lại bắt đầu đùa nghịch bên cạnh, Đào Trúc ngồi im tại chỗ, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng là vì hóa ra không phải bạn nào cũng biết đàn, vậy cô ấy không cần quá lo lắng việc mình tụt hậu so với người khác. Lo là vì xem ra cô còn cách hình ảnh thiên nga trắng chơi piano thanh nhã trong lòng mình xa lắm.
Tan tiết âm nhạc, họ cầm kèn của mình rời đi. Bạn nam cao gầy đứng ra ngoài lúc đầu bỗng nhiên chặn trước mặt Đào Trúc. Đào Trúc bị giật mình chưa kịp phản ứng thì thấy cậu ta ôm chầm lấy Giả Vịnh: "Anh Pí khá đấy, thế mà cũng mang kèn." Trâu Tử Nhược ghét nhất đám con trai nghịch ngợm kiểu này, đúng là trẻ con quá mức, cứ như chưa tốt nghiệp mẫu giáo không bằng, cô ấy dùng vẻ mặt chê bai kéo Đào Trúc về lớp.
Đào Trúc thầm khớp các dữ liệu lại với nhau trong đầu, hóa ra Giả Vịnh chính là "anh Pí" mà lớp trưởng nhắc đến ngày tựu trường đó. Giả Vịnh... CH4... anh Pí, hiểu ra logic này Đào Trúc bỗng "phì" cười thành tiếng.
Buổi tối tan học, Đào Trúc mang theo chiếc kèn melodion mới mua vui vẻ bắt xe buýt về nhà. Ở nhà cô ấy thả lỏng hơn ở trường rất nhiều. Ở trường cô chỉ dám thử phím kèn vài cái, chẳng dám thổi ra tiếng, còn ở nhà, nhân lúc trong vườn không có ai, cô ấy đuổi theo sau lưng bà Vương Tuyết Bình thổi ra những tiếng ồn ào inh ỏi, vừa thổi vừa nói: "Mẹ nghe xem con thổi có thiên phú không này!" Có thiên phú hay không thì bà Vương Tuyết Bình không biết, nhưng chắc chắn là cái đứa nhỏ này không biết lượng sức mình rồi.
Mặt trời dần khuất núi, ánh hoàng hôn buông xuống bức màn vàng rực rỡ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi mát của khu vườn vừa mới được tưới nước cho buổi chiều tối mùa hè. Tưởng Du Bạch chính là về nhà vào lúc này.
Lúc đầu, Tưởng Du Bạch tưởng trong nhà đang sửa chữa gì đó mà mình không biết, khẽ nhíu mày. Nheo mắt nhìn kỹ lại, mới thấy Đào Trúc đang ôm một cây kèn nhỏ chạy khắp vườn, miệng ngậm một cái ống, khuôn mặt nhỏ nhắn căng phồng, thổi rất hăng say. Còn về việc thổi cái gì, một người đã đạt cấp chín piano như anh ấy chẳng nghe ra nổi lấy nửa nốt nhạc nào.
Bà Vương Tuyết Bình nhìn thấy anh ấy trước, không đùa với Đào Trúc nữa, bảo cô trật tự chút. Đào Trúc nghe lời, rút ống kèn melodion ra. Bà Vương Tuyết Bình vừa vào nhà, sau lưng cô đột nhiên vang lên giọng của anh: "Em thổi cái gì đấy?" Người này là ma à? Sao lại tới nhanh như vậy?
Cô đang ngồi xổm dưới đất thu dọn kèn, nghe thấy tiếng anh ấy thì quay đầu lại. Ánh hoàng hôn rực rỡ rơi vào nhân gian, bao phủ lấy bóng lưng ngược sáng của anh, Tưởng Du Bạch chắp tay sau lưng, hơi khom người, giống như đang tò mò về thứ trong tay cô.
"Thổi bừa thôi ạ." Đào Trúc nói thật. Những ngón tay thon dài của anh ấy tùy ý lướt trên vài phím đàn, nhưng vì Đào Trúc không thổi hơi nên phím đàn không phát ra bất cứ âm thanh nào: "Sao không thổi tử tế vào?"
Là em không muốn chắc? Đào Trúc nhìn bàn tay anh ấy, bỗng có cảm giác muốn dập mạnh nắp kèn xuống, nhưng may mà cô vẫn còn lý trí, để mặc cây kèn ở đó không nhúc nhích: "Em có biết đàn đâu ạ." Dù sao trước đây cô ấy thế nào anh ấy đều biết rõ, thừa nhận trước mặt anh cũng chẳng có gì mất mặt.
Tưởng Du Bạch cũng không nhớ nổi đã bao nhiêu năm mình không chạm vào đàn rồi, tình cờ nhìn thấy cũng thấy hơi ngứa nghề, nhất là loại kèn melodion này hồi cấp ba anh cũng từng dùng qua: "Anh dạy em." Trong mắt Đào Trúc, Tưởng Du Bạch là một thiếu gia ăn chơi trác táng, nói anh ấy biết ăn biết chơi biết kiếm tiền cô đều không ngạc nhiên, nhưng việc anh biết chơi đàn - một việc văn nhã như thế này, cô lại thấy khó mà chấp nhận được, không nhịn được thốt ra: "Anh cũng biết cái này ạ?"
Tưởng Du Bạch kéo ống quần rồi ngồi xuống bên cạnh cô, dồn toàn bộ trọng tâm vào một chân, nhấc cây kèn lên đặt lên chiếc ghế dài: "Có bài hát nào em muốn nghe không?" Đào Trúc chẳng khách sáo: "Có ạ." Lúc nãy thổi cô cũng đang nhẩm một bài trong đầu, còn tưởng tượng mình có thể thổi ra âm thanh như thế.
Bàn tay lớn của anh đặt nhẹ lên những phím đàn mini: "Bài gì?" Đào Trúc: "... Em không nhớ tên rồi." Tưởng Du Bạch: "Vậy em hát cho anh nghe." Đào Trúc mím môi: "... Em cũng không nhớ lời luôn."
Anh thu tay lại, chống khuỷu tay lên đầu gối rồi nheo nheo sống mũi, khóe môi hiện lên một độ cong bất lực. Cảm giác ngứa nghề lúc nãy bỗng chốc tan biến sau hai câu đối thoại vừa rồi. Nhưng Đào Trúc thực sự rất muốn nghe, cô ấy muốn biết âm thanh mình tưởng tượng trong đầu khi vang lên ngoài thực tế sẽ như thế nào. Thấy anh không có ý định đàn nữa, cô vội vàng lên tiếng: "Em ngân nga một đoạn điệu nhạc cho anh nghe, được không ạ?"
Anh và cô đều đang ngồi xổm, nhưng khác ở chỗ anh ngồi rất vững chãi, toàn bộ trọng lượng dồn vào một chân, chân kia gập lại tùy ý, nhìn từ góc độ nào cũng cao hơn hẳn cô. Vì thế, anh có thể nhìn thấy rõ gương mặt ngước lên của cô đang viết đầy vẻ mong đợi không chút che giấu. "Em hát thử đi." Tưởng Du Bạch nói.
101 Chương