"Bánh xe phong thủy chắc phải quay đến bốc khói rồi, thì mới quay đến cảnh nhà mình có ngày hôm nay nhỉ..." Đào Trúc lau đi những giọt mồ hôi lớn như mưa trên trán, ngẩng đầu nhìn căn biệt thự xa hoa đến tận nóc nhà cũng được lau dọn sạch sẽ, miệng không tự chủ được mà hơi há ra.
Tháng tám trời vẫn còn nắng, mùa hè nóng bức, từng đợt khí nóng cuồn cuộn. Bắc Kinh quá nóng, cả thành phố giống như bị úp trong một chiếc bình thủy tinh kín mít không chút kẽ hở, sinh vật sống bên lề đường ngoài cô ấy ra, thì chỉ còn những con ve sầu đang kêu thét vì nóng. Đứng dưới mức nhiệt độ này mười phút, cảm giác thời gian còn dài đằng đẵng hơn cả hai ngày hai đêm ngồi tàu hỏa lúc tới đây.
Nếu không phải vì nóng đến mức này, cô ấy cảm thấy mình có thể đứng ở bên ngoài chiêm ngưỡng căn nhà lộng lẫy này cả ngày. Cô ấy xách chiếc vali màu nâu cao nửa người, cùng với năm sáu chiếc túi nhỏ bảy màu được bà nội nhét cho căng phồng, đứng bên ngoài khu biệt thự, tự lẩm bẩm một mình rồi bấm số gọi cho mẹ.
Trong lúc chờ mẹ là bà Vương Tuyết Bình đến đón, Đào Trúc nhớ lại suốt quãng đường ngồi xe đến đây, cô ấy thấy không ít khu dân cư ven đường đều giống như nhà ở phố huyện dưới quê, còn đang nghĩ Bắc Kinh vẫn chẳng khác gì trước kia, không ngờ cha mẹ ruột của cô ấy lại sống trong một dinh thự hào nhoáng thế này. Trong phút chốc đã làm mới hoàn toàn nhận thức của cô ấy về Bắc Kinh và cha mẹ mình.
Đào Trúc kéo vali nhích về phía trước một chút, nóng đến mức không chịu nổi, cô ấy đành mượn luồng gió lạnh từ máy điều hòa thổi ra từ bốt bảo vệ cổng để vượt qua kiếp nạn. Trước cổng bỗng dưng xuất hiện thêm một người, bảo vệ đi ra đánh giá cô ấy từ trên xuống dưới một lượt, hỏi: "Đến tham quan à?" Giọng điệu của ông ta không mấy thân thiện, Đào Trúc lắc đầu. "Thế cháu đến đây làm gì?" Bảo vệ lại hỏi, vẻ mặt hung dữ như thể nếu cô ấy không trả lời thì sẽ đuổi đi ngay lập tức, "Chờ người à?" Đào Trúc vẫn lắc đầu.
"Đây là con gái tôi!" Bà Vương Tuyết Bình từ trong biệt thự chạy bước nhỏ ra tiếp lời bảo vệ, trong tay bà còn cầm một bát dưa hấu ướp lạnh nhỏ. Bảo vệ nhìn rõ người tới, hai người nhìn nhau cười, đến khi nhìn lại Đào Trúc, ông ta đã nở nụ cười thân thiện. Đào Trúc thận trọng rặn ra một nụ cười giả tạo để đáp lại.
Bà Vương Tuyết Bình đeo lên vai hai chiếc túi mà Đào Trúc mang tới, lại đón lấy vali trong tay cô ấy, dẫn Đào Trúc vào cổng biệt thự. Con đường nhỏ lát đá cẩm thạch, hai bên là thảm cỏ xanh mướt được cắt tỉa gọn gàng, môi trường xung quanh được bao bọc bởi cây cối xanh tốt, đi tiếp vào sân vườn riêng tư phía trước, nơi đó được bố trí những cây cọ cao lớn và cây xanh mướt mắt, ngay cả bức tường thấp cũng được điểm xuyết tinh tế bằng các loại cây dây leo.
"Bà nội con đâu? Không phải bảo bà nội đưa con đến sao?" Do quá kinh ngạc trước môi trường xung quanh, nửa phút sau khi bà Vương Tuyết Bình nói xong, Đào Trúc mới như sực tỉnh mà phản ứng lại: "À à, bà nội... bà nội không đi cùng con, bà vừa xuống tàu hỏa là mua vé mới quay về luôn rồi ạ." "Ờ, thế con đừng quên báo với bà một tiếng là con đã đến nơi rồi nhé." Băng qua khu vườn, bà Vương Tuyết Bình mở cửa một cách thành thạo, đặt bát dưa hấu xuống, lấy tất cả các túi trên người Đào Trúc xuống chất lên vali, đẩy vali đi vào trong, "Con ở đây một lát, mẹ vào trong dọn dẹp, lát nữa dẫn con đi gặp chủ nhà." Đi được hai bước, bà lại dặn dò, "Đừng động lung tung vào đồ đạc nhé." Đào Trúc đứng ngây người như phỗng trong phòng khách rộng rãi, thậm chí quên cả đáp lại một tiếng.
Mặc dù phòng khách được bao quanh bởi những khung cửa sổ sát đất cao lớn, ánh sáng có thể chiếu vào rất nhiều nhưng trong phòng lại không hề cảm thấy oi bức, ngược lại nhiệt độ và độ ẩm đều khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái. Cảnh sắc ngoài cửa sổ đẹp như tranh vẽ, phòng khách được thiết kế tinh xảo, làm cho quê nhà Phồn Xuân nơi cô ấy đã ở mười sáu năm qua trông chẳng khác nào một túp lều tranh.
Đào Trúc nhìn quanh một vòng, tầm mắt cuối cùng dừng lại ở một bức tranh sơn thủy treo trong phòng khách, cũng không phải vì cô từng học qua tranh quốc họa, chỉ là cô ấy nhớ mang máng, bức tranh này dường như từng xuất hiện trong sách mỹ thuật tiểu học, lúc đó giáo viên từng bảo các học sinh mô phỏng lại bức tranh này. Cô định bước tới nhìn cho kỹ, kết quả vừa mới nhấc chân, trong góc khuất tầm nhìn xuất hiện bát dưa hấu mà bà Vương Tuyết Bình vừa đặt đó. Trên miếng dưa hấu đỏ tươi, thấm đẫm những giọt nước đá tròn trịa. Đào Trúc vốn không có tế bào nghệ thuật ngay lập tức quăng bức tranh ra sau đầu, trong đầu toàn là bát dưa hấu kia.
Đứng dưới thời tiết hầm hập gần bốn mươi độ lâu như vậy, mồ hôi cô đổ ra nhiều đến mức sắp mất nước rồi, Đào Trúc cầm lấy chiếc thìa bạc nhỏ tinh xảo, rào rạo ăn hết bát nhỏ đó. Dưa hấu ướp lạnh không hổ là vũ khí giải nhiệt, Đào Trúc ăn xong cảm thấy hơi thở cũng thuận lợi hơn nhiều.
Nghe thấy tiếng mở cửa phòng, Đào Trúc vừa định khen dưa hấu này thật ngọt, chỉ thấy bà Vương Tuyết Bình với bộ dạng như sắp gặp họa đến nơi chạy lại, trách móc vỗ mạnh vào lưng cô một cái, hạ thấp giọng quở trách: "Sao con không nghe lời thế hả? Chẳng phải mẹ đã bảo con đừng có động lung tung vào đồ đạc rồi sao?" Không cho Đào Trúc cơ hội giải thích, bà Vương Tuyết Bình đoạt lấy chiếc thìa nhỏ và bát pha lê, vèo một cái biến mất không biết đã chạy đi đâu. Còn lại một mình Đào Trúc, cùng cái bàn trà nhỏ nhìn nhau trân trối. Dưa hấu không phải cắt cho cô sao? Cô ăn một miếng thì làm sao? Ở Bắc Kinh ăn dưa hấu là phạm pháp à?
"Là Tiểu Đào phải không?" Đào Trúc đang uất ức không phục, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói lạ lẫm. Cô quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, từ trên cầu thang chạm trổ đi xuống là một người phụ nữ mặc bộ đồ màu trắng tinh khôi, thấy Đào Trúc không trả lời, bà ấy lại mỉm cười hỏi một lần nữa: "Là Tiểu Đào phải không?" Đào Trúc không quen biết bà ấy, ngơ ngác gật đầu.
"Đúng là con gái mười tám tuổi thay đổi thật nhiều, đều đã trở thành mỹ nhân nhỏ rồi." Người phụ nữ đi về phía cô, những chiếc vòng đeo trên tay kêu leng keng theo từng cử động của bà ấy, vừa đi vừa hỏi, "Tiểu Đào năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Đào Trúc thận trọng nhìn bà ấy, không trả lời. "Không nhớ cô sao? Lúc cháu còn nhỏ chúng ta từng gặp nhau ở Phồn Xuân mà." Người phụ nữ đi đến trước mặt cô, tay ướm một độ cao trước ngực, "Lúc đó cháu mới cao chừng này thôi." Đào Trúc nhìn kỹ người phụ nữ trước mặt, lại cố gắng nhớ lại, nhưng vẫn không có chút ấn tượng nào, nhất là khi bà ta nhắc đến Phồn Xuân. Phồn Xuân là một thành phố nhỏ cấp bốn, ở đó đa số là người già và trẻ nhỏ, ít người trẻ tuổi, càng đừng nói đến một người phụ nữ trẻ tuổi tao nhã xinh đẹp như bà ấy.
Bà Vương Tuyết Bình vẫn luôn đứng ngoài phòng bếp, đợi đến khi hai người họ không còn gì để nói nữa, mới từ phòng bếp đi ra, hai tay bưng chén, cục mịch xen vào: "Thật xin lỗi bà Hứa, vừa nãy bận quá nên tôi quên mất, mang bát và thìa của nhà mình ra ngoài, con nhỏ mới từ quê lên còn chưa hiểu chuyện nên lỡ ăn một miếng, bát và thìa này chắc nhà mình cũng không dùng nữa rồi, để tôi mua lại vậy, bà cứ trừ thẳng vào tiền lương tháng sau của tôi là được." Hứa Uyển Lâu lộ ra vẻ mặt "sao mà khách sáo thế" rồi cầm lấy chiếc bát nhỏ từ tay bà Vương Tuyết Bình, đặt trở lại bàn trà: "Được rồi chị Bình, đây cũng đâu phải chuyện gì lớn lao, tiền nong gì chứ, chị cứ khử độc bình thường, xong xuôi chỗ nào thì đặt lại chỗ đó." Bà Vương Tuyết Bình khom lưng, liên tục nói mấy tiếng cảm ơn.
Đào Trúc đứng một bên không tham gia vào cuộc đối thoại từ đầu đến cuối nhận thấy rằng, trước khi Hứa Uyển Lâu nhận lấy chiếc bát nhỏ, vốn dĩ định vỗ vào cánh tay bà Vương Tuyết Bình để an ủi bà, nhưng tay mới nhấc lên được một nửa, biểu cảm của bà ấy không đổi, nhưng dường như là chê bai, động tác trên tay đổi thành nhận lấy chiếc bát nhỏ. Da dẻ của Hứa Uyển Lâu mịn màng sạch sẽ, chê làn da thô ráp lại dính mồ hôi của bà Vương Tuyết Bình nên không muốn chạm vào thì cũng có thể hiểu được. Chỉ là, nếu bà ấy chê bai bà Vương Tuyết Bình, vậy sự thân thiện đối với cô ấy có được mấy phần là thật đây.
Ba người nói chuyện ở gần lối vào, không chú ý thấy có người từ trên cầu thang đi xuống, cho đến khi người đó đi đến trước mặt họ, gọi Hứa Uyển Lâu một tiếng "Mẹ". Một chàng trai trông chừng khoảng hai mươi tuổi, mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình, cao gầy thẳng tắp, thấy ở đây có người lạ cũng không ngạc nhiên, gọi Hứa Uyển Lâu xong liền gật đầu với Đào Trúc. Lại thêm một người không quen biết, Đào Trúc thầm nghĩ. Vẫn còn đang ngây ra, nhưng miệng cô ấy đã hành động trước cả não bộ: "Chào anh ạ."
Chàng trai không trả lời thêm, sau khi Hứa Uyển Lâu thay anh ta khen một câu "Tiểu Đào thật hiểu chuyện" thì hỏi theo bóng lưng của anh ta: "Muốn đi ra ngoài à?" Chàng trai " Vâng" một tiếng, thay giày ở lối vào, không ngoảnh đầu lại mà đi ra khỏi cửa. Bà Vương Tuyết Bình đi theo sau anh ta, lại gần đóng cửa cho kỹ, sẵn tiện sắp xếp lại những đôi giày lộn xộn trên mặt đất.
Sau khi chàng trai đi khỏi, Hứa Uyển Lâu đã không còn chuyện gì để nói với họ nữa, dặn họ cứ tự nhiên làm việc rồi quay trở lên lầu. Thật khéo, ngay trên đỉnh cầu thang lại có một người khác đi xuống, đi ngược hướng với Hứa Uyển Lâu đang chuẩn bị lên lầu. Hứa Uyển Lâu lùi lại hai bậc thang, đứng ở mặt đất bằng phẳng để nhường đường cho người đó.
Tốc độ xuống lầu của anh không nhanh, chiếc quần tây được ủi phẳng phiu, tay áo sơ mi trắng xắn lên chồng chất ở khuỷu tay, theo biên độ xuống lầu của anh ấy, từng chút một xuất hiện trong tầm mắt của Đào Trúc, sau đó là đường nét xương hàm sạch sẽ, đôi môi mỏng và sống mũi cao của người đàn ông. Thành phố hoàn toàn xa lạ này, thế mà lại có một gương mặt khiến cô nhìn ra được vài phần quen thuộc, dường như có thể lờ mờ ghép ra một ngũ quan hoàn chỉnh. Cô ngẩn ngơ nhìn, đôi đồng tử trong veo không chớp lấy một cái. Cho đến khi nhìn thấy đôi mắt anh, hoàn toàn trùng khớp với hình dáng đôi mắt trong ký ức, đồng tử Đào Trúc đột ngột giãn to. Cô nhớ ra anh là ai rồi.
Lần cuối cùng gặp anh ấy, là vào kỳ nghỉ hè năm lớp bảy. Trong ký ức, đó là lần duy nhất cha mẹ về Phồn Xuân vào thời điểm ngoài Tết nguyên đán, có điều không phải về để cùng cô nghỉ hè, mà là dẫn theo một vài người lạ về nhà, mỹ danh là ông chủ Bắc Kinh đến thị sát. Trong số những người lạ đó, có anh ấy. Cảnh tượng lần đầu gặp gỡ đủ ngượng ngùng, cho nên ký ức cũng đủ sâu sắc.
Lúc họ đến ngày hôm đó, đúng vào ngày Đào Trúc đã hẹn với bà nội đi họp chợ phiên. Mùa hè ở Phồn Xuân nhiệt độ rất cao, để đảm bảo an toàn, nếu nhiệt độ cao hơn bốn mươi độ thì chợ phiên sẽ bị hủy. Khó khăn lắm mới mong đến ngày họp chợ là một ngày râm mát, kết quả lại vì ông chủ lớn Bắc Kinh đột nhiên tới thăm, dẫn đến kế hoạch đã định buộc phải hủy bỏ. Bà nội sợ Đào Trúc làm mình làm mẩy trước mặt người khác, khi cả làng đều đi đón ông chủ lớn, bà đã sai cô đi cắt cành ở rừng xoài.
Đào Trúc chẳng buồn cắt, nằm trên cành xoài, ngậm chiếc lá cây, một mặt nuôi dưỡng cơn buồn ngủ, một mặt thầm mắng cái vị ông chủ không hiểu chuyện kia một trận xối xả. Bỗng nhiên, nhiệt độ thay đổi đột ngột, gió lạnh thổi làm lá xoài xào xạc, theo bản năng cô mở mắt ra. Chưa kịp nhìn bầu trời sắp đổ mưa, trái lại đã nhìn thấy Tưởng Du Bạch đang đứng dưới gốc cây xoài. Lúc đó, đối với cô mà nói, anh vẫn còn là một người lạ không thể lạ hơn.
Đào Trúc nhả lá cây ra, thoăn thoắt leo từ trên cây xoài xuống, chạy như bay đến trước mặt Tưởng Du Bạch, còn chưa kịp chất vấn tại sao anh lại tự tiện vào vườn trái cây nhà mình, đã nghe anh "vừa ăn cướp vừa la làng": "Ở đây sao vẫn còn có người? Làm tôi sợ chết khiếp." Tưởng Du Bạch cao hơn Đào Trúc một cái đầu, trong lúc Đào Trúc ngẩng đầu nhìn anh ấy, cô nheo mắt lẩm bẩm: "Ở đây có ma, anh có sợ không?"
101 Chương