CHƯƠNG 16: LỬA GIẬN TRONG LÒNG
Sáng sớm tuyết ngừng rơi, sương mù bảng lảng.
Mãi đến tận buổi trưa, ánh nắng mới xuyên qua lớp mây dày đặc chiếu xuống, phản chiếu trên lớp tuyết đọng khiến mặt đất trở nên trong vắt, sáng ngời.
Khương Mạn ngủ một giấc rất sâu, sau khi thể lực bị vắt kiệt, cơ thể cô như rơi vào chế độ chờ, cho đến khi ngủ đủ giấc mới khởi động lại.
Khi Khương Mạn tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không.
Cô theo thói quen nhìn sang tủ đầu giường, quả nhiên thấy dưới điện thoại có ép một tờ giấy.
Cái anh chàng Đàm Tự này, để lại lời nhắn mà không biết gửi tin nhắn điện thoại, lần nào cũng viết giấy tay. Cứ như thể cố ý muốn khoe khéo nét chữ mạnh mẽ, sắc sảo của mình vậy.
“—— Anh đến công ty họp rồi, em tỉnh dậy thì liên lạc với anh. Chuyện tối qua anh nói với em, hãy cân nhắc một chút.”
Khương Mạn chỉ mất vài giây để nhớ ra chuyện Đàm Tự tối qua đã trịnh trọng mời cô ký hợp đồng với truyền thông Tinh Dã.
Không thể phủ nhận, cô rất xao động. Dù sao Tinh Dã cũng là một trong những gã khổng lồ trong ngành, lại có tập đoàn Đàm Thị làm chỗ dựa, thực lực vô cùng hùng hậu.
Nhưng chuyện này, Khương Mạn thực sự phải cân nhắc thận trọng. Cô sợ rằng rời khỏi Hoa Mộng để vào Tinh Dã chẳng khác nào nhảy từ cái hố này sang cái hố khác. Hơn nữa, cô khó khăn lắm mới gặp được một người đại diện có năng lực hành động mạnh mẽ lại có trách nhiệm như Trần Thấm, thực sự có chút không nỡ rời xa.
Trên đường về nhà, Khương Mạn cũng liên tục trăn trở về chuyện này.
Ngồi trên taxi, cô nhận được tin nhắn của Trần Thấm, phản hồi về số liệu của buổi phát sóng đầu tiên phim “Thích anh đến nhường nào” tối qua.
Trần Thấm: [Việc hai diễn viên chính công khai tin mừng cũng không hoàn toàn là chuyện xấu.]
Trần Thấm: [Ít nhất thì bộ phim đầu tay của em đã có được sức nóng. Với diễn xuất và ngoại hình của em, chắc chắn sẽ thu hút được một lượng fan phim nhất định.]
Trần Thấm: [Chỉ là vai diễn của em không mấy thiện cảm, có lẽ gạch đá cũng sẽ không ít. Nhưng có người mắng vẫn tốt hơn là không ai thèm để ý, em hãy giữ tâm thái cho bình thản.]
Khương Mạn hiểu rõ lợi hại trong đó, mỉm cười nhắn lại cho Trần Thấm: [Vâng ạ.]
Gửi xong tin nhắn, ngón tay cô dừng lại trên màn hình điện thoại một hồi lâu, đang do dự không biết có nên nhắc với Trần Thấm về việc Đàm Tự ngỏ lời mời cô hay không.
Thì điện thoại của Trì Nguyệt đã gọi tới trước.
“Alo, Mạn Mạn, cậu vẫn chưa về sao?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói đầy bất lực của Trì Nguyệt, “Đã là mấy giờ rồi chứ.”
Khương Mạn bịt khẩu trang, hạ thấp giọng trả lời: “Tớ đang trên đường về rồi, cậu gọi điện có chuyện gì thế?”
Trì Nguyệt sẽ không vô duyên vô cớ gọi điện thúc giục cô về, dù cô ấy có đôi lúc không nhịn được mà cà khịa hay trêu chọc vài câu. Nhưng về chừng mực giữa bạn bè, Trì Nguyệt vẫn luôn nắm rõ.
“Trợ lý của Kiều Vi vừa mới ghé qua.” Nhắc đến chuyện này, giọng điệu Trì Nguyệt lập tức trở nên khó chịu, “Cậu đoán xem cô ta đến làm gì.”
Khương Mạn nghiêng đầu tựa vào cửa xe taxi, liếc nhìn cảnh đường phố lướt qua ngoài cửa sổ, thản nhiên đáp: “Gửi thiệp mừng?”
Trì Nguyệt ở đầu dây bên kia: “...”
“Thì cũng gần như thiệp mừng rồi, là thư mời tham dự tiệc đính hôn của cô ta và Chu Kính An.”
Trì Nguyệt không nhịn được đảo mắt một cái, “Cậu nói xem da mặt cô ta sao mà dày thế không biết, còn dám mang tới đây sao?”
“Mà này, phản ứng của cậu là sao thế, hóa ra có mỗi mình tớ tức giận thôi à?”
Khương Mạn ôn tồn an ủi cô ấy: “Vì mấy chuyện này mà nổi giận, làm hại sức khỏe thì thật không đáng đâu.”
Trì Nguyệt cũng hiểu đạo lý đó, nhưng vẫn không nuốt trôi cục tức này. Tức vì Kiều Vi cố tình tiếp cận Khương Mạn, vì theo đuổi một người đàn ông mà vấy bẩn tình bạn quý giá. Tức vì Kiều Vi cậy thế hiếp người, ở công ty thì gây khó dễ cho Khương Mạn, tìm mọi cách dằn mặt cô. Tức vì Kiều Vi đã được lợi còn khoe mẽ, rõ ràng đã toại nguyện cùng Chu Kính An đi đến bước bàn chuyện cưới xin, vậy mà còn chạy đến trước mặt Khương Mạn mà thị uy.
Càng tức vì sự tàn nhẫn của hiện thực, khiến Khương Mạn chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay, cẩn trọng giữ vững bản tâm của mình.
“Nếu tớ mà có tiền, có quyền, có thế thì tốt quá, nhất định sẽ giúp cậu vả lệch mặt Kiều Vi.” Trì Nguyệt cũng chỉ có thể dựa vào trí tưởng tượng để trút giận.
Khương Mạn đôi khi cũng nghĩ về những điều này, nhất là khoảng thời gian bị công ty bỏ mặc không màng sống chết. Trong lòng cô thỉnh thoảng cũng nảy sinh những ý nghĩ đen tối. Nhưng may mắn là cô đã giữ vững bản tâm, không biến mình thành hạng người mà mình chán ghét nhất.
Mười phút sau, Khương Mạn về đến nhà.
Trì Nguyệt dành cho cô một cái ôm thật chặt, chân thành cảm thấy ấm ức thay cho cô: “Mạn Mạn, hay là cậu nói với Đàm tổng một tiếng, bảo anh ấy giúp cậu đi.”
“Kiều Vi bắt nạt người khác quá đáng như vậy, Đàm tổng mà biết chắc chắn sẽ thương xót cậu cho mà xem.”
Khương Mạn vỗ vỗ lưng cô ấy, rồi kể cho cô ấy nghe về chuyện của Đàm Tự: “Vậy nên tớ đang cân nhắc, có nên đến Tinh Dã để tỏa sáng không đây.”
Trì Nguyệt buông cô ra, lau đi giọt lệ nơi khóe mắt: “Cậu ngốc à, thừa biết tớ nói là nhờ kiểu gì mà.”
Chỉ dựa vào mối quan hệ hiện tại giữa Khương Mạn và Đàm Tự, cần gì cô phải nhảy việc sang truyền thông Tinh Dã để nỗ lực làm gì. Chỉ cần thỏ thẻ bên gối vài câu, chẳng phải đơn giản và dễ dàng hơn nhiều so với việc phí công tốn sức đi đóng phim để chứng minh bản thân sao.
Khương Mạn búng nhẹ vào trán Trì Nguyệt một cái: “Tiểu thư Trì Nguyệt, những thứ có được nhờ sự ban phát của người khác thì sẽ không bao giờ bền lâu đâu.”
Cô tin Đàm Tự sẽ giúp mình, vì hiện tại anh đang nồng nhiệt với cô, ham muốn cơ thể cô. Thế nhưng sau này nếu anh thay lòng đổi dạ thì sao? Đàm Tự có thể cho cô những gì cô muốn, thì cũng có thể thu hồi bất cứ lúc nào.
Đúng như câu nói: Từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó. Một khi đã buông thả bản thân để làm những việc đó, sau này nếu thực sự bị bỏ rơi, muốn quay lại làm chính mình thì khó hơn lên trời.
Chẳng lẽ lại cứ trông chờ rằng Đàm Tự sẽ vì cô mà đi đắc tội với nhà họ Tiền sau lưng Kiều Vi sao?
Trì Nguyệt làm sao mà không hiểu những điều này, “Tớ chỉ là vì tức quá mà lú lẫn thôi.”
“Mạn Mạn, những lời tớ vừa nói, cậu cứ coi như chưa nghe thấy gì nhé.”
Khương Mạn: “Thư mời tiệc đính hôn đâu, đưa tớ xem một cái.”
Trì Nguyệt đưa đồ cho cô, khoanh tay nói: “Còn phải dẫn theo bạn đồng hành nam nữa, cậu có ai chưa?”
Khương Mạn trầm tư một lát, rồi lắc đầu.
Vẻ mặt Trì Nguyệt lộ rõ vẻ "đúng như dự đoán": “Hay là cậu tìm Đàm tổng đi?”
Không trách được việc đầu tiên cô ấy nghĩ tới là Đàm Tự, thực sự là bên cạnh Khương Mạn chẳng có người khác giới nào thân thiết đến mức có thể tháp tùng cô đi dự tiệc đính hôn cả. Những nam nghệ sĩ trong giới đều là hạng người trông giỏ bỏ thóc. Thà rằng tìm Đàm Tự còn hơn.
“Để tớ nghĩ thêm đã.” Khương Mạn tạm thời quẳng chuyện này ra sau đầu.
Trì Nguyệt: “Được rồi, vậy cậu nghỉ ngơi một lát đi, rồi cùng tớ đến trường một chuyến.”
Khương Mạn: “ Ừm.”
Cô phải đi tắm cái nữa và thay quần áo. Cô vẫn đang mặc bộ đồ lúc ra cửa hôm qua, không biết có phải do tâm lý hay không mà cứ thấy trên đó vương vấn mùi hương của Đàm Tự.
Hiện tại đang là kỳ nghỉ đông, khuôn viên Đại học Hoa Thanh rất vắng vẻ, tuyết đọng khắp nơi. Kết hợp với những tòa kiến trúc kiểu Âu được trùng tu trong trường, không khỏi mang lại cảm giác mộng ảo như lạc vào vương quốc băng tuyết.
Trì Nguyệt về trường để làm chút việc, lần này dự án thuê ngoài của công ty game mà cô ấy nhận có khối lượng công việc rất lớn, một mình khó lòng hoàn thành, nên cô ấy đã tìm một đàn anh cùng trường đang học thạc sĩ để hợp tác. Trong kỳ nghỉ đông, người đàn anh này ở lại ký túc xá thạc sĩ, không về quê ăn Tết. Trì Nguyệt có việc tìm anh ta, nên mới rủ Khương Mạn tháp tùng đến trường một chuyến.
“Dù sao cậu cũng lâu rồi không về trường, về ngắm cái thư viện mới xây cũng được mà.”
“Coi như đi dạo cho khuây khỏa.”
Trì Nguyệt kéo Khương Mạn ra khỏi cửa, cả hai đều đeo khẩu trang. Khương Mạn chỉ thấy bên ngoài rất lạnh, may mắn là lúc ra cửa đã bọc mình trong một chiếc áo phao dày sụ. Đội mũ len và đeo khẩu trang, lại thêm khăn quàng cổ, cơ bản là chẳng ai nhận ra cô cả.
Đại học Hoa Thanh là học viện hàng đầu trong nước, đã nuôi dưỡng biết bao nhân tài ưu tú, có chính trị gia, nhà ngoại giao, thương gia... Những sinh viên như Khương Mạn và Trì Nguyệt, ở ngôi trường này chỉ có thể coi là những kẻ bình phàm.
Khi đi ngang qua bảng tin vinh danh cựu sinh viên ưu tú của trường, Khương Mạn chợt nhớ đến lời Đàm Tự nói tối qua, rằng buổi lễ kỷ niệm năm kia anh cũng được mời về trường tham dự. Nếu đã như vậy, thì trên bảng tin này chắc chắn phải có một vị trí dành cho anh mới đúng.
“Nguyệt Nguyệt, cậu tự đi tìm anh thạc sĩ kia ổn chứ? Tớ đi dạo một chút.” Khương Mạn gọi giật Trì Nguyệt lại.
Trì Nguyệt đang cầm điện thoại nhắn tin cho người đàn anh đó, đầu cũng không ngẩng lên: “Được thôi, vậy tớ xong việc sẽ gọi điện cho cậu, tối nay tụi mình đi ăn món gì ngon ngon nhé, tớ mời.”
Khương Mạn cười: “Được, có việc gì thì gọi cho tớ.”
Cô đứng khựng lại trước bảng tin, Trì Nguyệt vẫy vẫy tay với cô rồi tiếp tục bước đi.
Sau khi tiễn Trì Nguyệt đi xa, Khương Mạn mới đặt tầm mắt lên bảng tin bên cạnh. Cứ ngỡ phải tìm kỹ lắm mới thấy được bóng dáng Đàm Tự, nào ngờ anh nằm ngay ở hàng đầu tiên, vị trí thứ năm.
Lông mày thanh tú, gương mặt tuấn tú, khí chất thanh khiết lạnh lùng, khiến người ta liếc mắt một cái là chú ý ngay. Khương Mạn sững sờ trong giây lát, ngạc nhiên nhìn chàng trai trong ảnh.
Áo sơ mi trắng, mái tóc đen ngắn lòa xòa, chân mày như họa, đường nét khuôn mặt sâu sắc, góc cạnh rõ ràng, cả gương mặt toát lên một khí chất lãnh đạm "người lạ chớ gần". Đôi mắt sâu thẳm ấy tĩnh lặng như hồ nước lạnh, không một gợn sóng. Cảm giác như xuyên qua bức ảnh cũng có thể nhìn thấu vào tim người ta, sáng suốt mà sắc bén. Có vẻ như anh của thời điểm đó còn lạnh lùng hơn cả Đàm Tự bây giờ, ẩn hiện vài phần kiêu ngạo bất cần rất phù hợp với lứa tuổi đó.
Khương Mạn nhìn chằm chằm vào bức ảnh một hồi rồi mới nhìn xuống thông tin cá nhân bên dưới.
—— Đàm Tự, cựu sinh viên ưu tú khóa XX, khoa Tài chính.
Hóa ra anh học khoa Tài chính. Có lẽ do Khương Mạn ngày thường vốn không quan tâm đến người ngoài hay chuyện ngoài lề, nên trước đây cô chưa từng chú ý đến những dấu vết mà Đàm Tự để lại ở ngôi trường này. Nhưng giờ đây khi đã chú ý đến, cô mới phát hiện ra rằng Đàm Tự ở khóa của họ thực sự là một người nổi tiếng. Trên diễn đàn trường đến nay vẫn còn rất nhiều bài viết về anh.
Trong đó bài viết hot nhất là về cuộc bình chọn nam thần của trường. Nghe nói khóa của Đàm Tự năm đó đã chọn ra được ba vị nam thần. Vì cả ba người đều đẹp trai mỗi người một vẻ, thực sự khó lòng phân định cao thấp, nên đã phá lệ cùng xếp vị trí nam thần. Đàm Tự dĩ nhiên nằm trong số đó, còn về hai người kia, Khương Mạn cũng có nghe danh.
Một người là thần tượng của cô, Ảnh đế đạt giải Grand Slam – Hoắc Dục. Người còn lại là người kế thừa của nhà họ Cố, một trong những đại thế gia ở Kinh Bắc – Cố Thần. Các thành phố trong cả nước đều có sản nghiệp của nhà anh ta, trong đó nổi tiếng nhất là chuỗi khách sạn Cẩm Thần.
Ba người bọn họ đều là những cựu sinh viên ưu tú cùng khóa của Đại học Hoa Thanh, giờ đây đều nằm trên bảng tin này. Chỉ nhìn qua ảnh thì đúng là ba người này đẹp trai theo những cách khác nhau, một chín một mười. Nhưng nếu xét từ góc độ cảm quan sinh lý trực quan, Khương Mạn vẫn thấy Đàm Tự hợp với gu thẩm mỹ của mình nhất.
Khương Mạn rút điện thoại ra, chụp một tấm ảnh rồi gửi cho Đàm Tự.
[Cựu sinh viên ưu tú.]
Gửi tin nhắn xong, Khương Mạn cất điện thoại vào túi, đút hai tay vào túi áo đi về phía hội trường lớn. Mỗi khi trường có hoạt động gì đều sẽ tổ chức ở đó. Hội trường của Đại học Hoa Thanh có sân khấu lớn hơn cả Đại học Bắc Kinh. Nghe Trì Nguyệt nói năm nay hội trường còn được mở rộng và trùng tu lại, Khương Mạn muốn đi xem thử.
Khương Mạn đi vòng qua phía sau hội trường, dãy lan can trên bậc thềm cửa sau vẫn còn đó, đã được sơn lớp sơn mới, mất đi vẻ loang lổ cũ kỹ nên cũng bớt đi vài phần dư vị. Khương Mạn đứng khựng lại dưới bậc thềm, bất chợt nhớ đến đêm hội kỷ niệm thành lập trường năm kia, khoa của cô có một tiết mục kịch sân khấu thời Dân quốc. Lúc đó cô được đề cử đóng vai một kỹ nữ thời Dân quốc, cuối cùng vì bảo vệ nhân vật chính mà hy sinh anh dũng. Đó là một vai diễn rất bi thảm.
Tối đó trang phục diễn của Khương Mạn là một bộ sườn xám. Sau khi hóa trang xong ở hậu trường, cô chạy ra ngoài hít thở không khí, sẵn tiện cầm theo một điếu thuốc lá sợi nhỏ làm đạo cụ để tự mình tập diễn. Khi đó cô vẫn chưa ký hợp đồng với Hoa Mộng, chỉ là một tân sinh viên năm nhất vừa nhập học không lâu. Nhưng may mắn được một vị đạo diễn để mắt tới, bảo cô đi thử vai vũ nữ trong một bộ phim đề tài kháng chiến thời Dân quốc.
Trong kịch bản có một phân đoạn hút thuốc, vì Khương Mạn vốn không hút thuốc nên mãi vẫn không bắt được cảm xúc của đoạn diễn đó. Vì thế cô chỉ có thể lén tập luyện riêng để tự mình thích nghi. Tối hôm đó cô lần đầu tiên châm điếu thuốc lên, học cách rít một hơi, kết quả là bị sặc đến chết đi sống lại.
Vẫn nhớ mang máng, có một chú trung niên mặc complet đi tới đưa cho cô một chai nước. Một chai nước mới tinh chưa khui. Lúc đó Khương Mạn thực sự sặc đến mức khó chịu nên đã nhận lấy ý tốt của đối phương. Khi cô cảm ơn, người chú đó lại mỉm cười nói rằng nước là do sếp của chú bảo mang tới. Nói xong chú còn chỉ tay về phía chiếc xe Bentley màu đen đang đỗ bên lề đường cách đó không xa cho Khương Mạn thấy.
Khương Mạn vốn định đi tới cảm ơn chủ xe, nhưng Chu Kính An lại đến tìm cô báo rằng buổi diễn sắp bắt đầu rồi. Chuyện đó thế là thôi.
Giờ đây, Khương Mạn đang đứng ngay tại vị trí chiếc xe Bentley đen đỗ năm nào. Một ký ức mờ nhạt vô tình khơi thông dòng suy nghĩ của cô, tất cả mọi chuyện đột nhiên được kết nối lại với nhau. Khương Mạn bừng tỉnh đại ngộ.
Cô rút điện thoại ra gửi thêm một tin nhắn nữa cho Đàm Tự.
[Đàm tổng, đêm hội kỷ niệm trường năm kia, có phải anh đã sai người đưa cho em một chai nước không?]
Tin nhắn trước đó chưa nhận được phản hồi, Khương Mạn cũng không thấy sốt ruột. Nhưng lúc này đây, lòng cô bỗng dâng lên sự xao động, vô cớ nhìn chằm chằm vào khung hội thoại tĩnh lặng, tha thiết mong đợi hồi âm của Đàm Tự.
Năm phút sau, tâm trạng Khương Mạn mới bình ổn lại được một chút. Sự khác lạ trong lòng bị đè nén xuống, cuối cùng cô cũng lấy lại được lý trí. Cô nhìn vào tin nhắn mình vừa gửi đi trong lúc bốc đồng mà thấy hơi đau đầu. Đột nhiên cô không hiểu nổi tại sao mình lại truy hỏi chuyện này làm gì. Đã là chuyện của năm kia rồi, cho dù thực sự là Đàm Tự thì chưa chắc anh đã nhớ. Một chuyện cỏn con như thế, ngay cả cô còn quẳng ra sau đầu từ lâu, huống chi là Đàm Tự.
Nghĩ đoạn, tâm trí Khương Mạn lắng xuống, định bụng cất điện thoại vào túi áo. Nào ngờ khung hội thoại bỗng nhiên có động tĩnh.
Đàm Tự: [Em đến trường rồi à?]
Đàm Tự: [Xin lỗi, anh vừa mới họp xong.]
Đàm Tự: [Ảnh chụp đẹp lắm, đẹp hơn ảnh gốc nhiều.]
Anh trả lời liên tiếp ba tin nhắn, nhưng chẳng có tin nào là thứ Khương Mạn mong đợi. Tim cô lại treo ngược lên cao, lặng lẽ đợi người đàn ông trả lời câu hỏi của mình.
[Đúng vậy.]
[Tối đó thấy em hút thuốc bị sặc, trông tội nghiệp quá, nên anh bảo tài xế đưa cho em chai nước.]
Lời trần thuật thản nhiên của Đàm Tự vậy mà mỗi một chữ đều để lại dấu ấn trong lòng Khương Mạn. Cô đứng ngẩn ra đó, cầm điện thoại rất lâu mà không có động tác gì thêm. Tâm trạng phức tạp đến mức khó diễn tả thành lời, giống như có một thứ gì đó không tên nảy mầm từ sâu thẳm trái tim, điên cuồng vươn lên và cắm rễ trong lòng cô.
[Anh không lừa em, chúng ta đã gặp nhau từ lâu rồi.]
Đây là tin nhắn mới nhất Đàm Tự gửi tới. Khương Mạn định thần lại, nghĩ đến việc tối qua mình còn nghi ngờ anh, bỗng thấy hơi buồn cười.
Cuối cùng cô trả lời Đàm Tự: [Vâng, tối qua là em đã lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi, Đàm tổng đừng trách em nhé.]
Đàm Tự dĩ nhiên sẽ không trách cô.
[Khương tiểu thư, chuyện hủy hợp đồng với Hoa Mộng, em cân nhắc đến đâu rồi?]
Khương Mạn không ngờ anh lại đột ngột chuyển chủ đề sang công việc, ngẩn người vài giây mới nghiêm túc nhắn lại: [Em có chút không nỡ rời xa người đại diện là Trần Thấm.]
Đây là sự thật, Trần Thấm đối xử với cô bằng cả tấm chân tình, Khương Mạn có thể cảm nhận được. Hơn nữa Trần Thấm cũng đã nói sẽ chứng minh cho cô thấy cô sinh ra là để làm diễn viên. Khương Mạn tin cô ấy, và cũng tin chính mình. Trần Thấm giống như một người đồng đội kề vai chiến đấu, Khương Mạn không muốn bỏ lại cô ấy.
Phía bên kia, Đàm Tự im lặng rất lâu.
[Tinh Dã chào đón các em.]
Khương Mạn rất ngạc nhiên, ý của Đàm Tự là cô và Trần Thấm có thể cùng sang Tinh Dã sao? Anh thực sự coi trọng tiềm năng của cô đến vậy sao? Để cô gia nhập Tinh Dã mà anh có thể làm đến mức này!
[Cảm ơn Đàm tổng, em sẽ nói chuyện với chị Thấm, khi đó sẽ trả lời anh sau.]
Khương Mạn mất một lúc lâu mới nhắn lại được tin này. Tâm trạng có chút kích động, giống như mình là một con thiên lý mã cuối cùng cũng gặp được bá nhạc vậy. Nhưng đồng thời cô cũng có chút lo sợ bá nhạc tâm địa không thuần khiết, không phải thật lòng trân trọng con thiên lý mã là cô. Khương Mạn suy nghĩ miên man, nhất thời không tìm ra được manh mối gì.
Cũng may Đàm Tự không tiếp tục chủ đề đó mà tự mình chuyển sang chuyện khác.
[Cuối tháng này, tiệc đính hôn của nhà họ Tiền, em có tham gia không?]
Tiệc đính hôn của nhà họ Tiền là chỉ tiệc đính hôn của Kiều Vi và Chu Kính An. Khương Mạn đã nhận được thư mời, đương nhiên là phải tham gia rồi. Người gửi thư mời cho Đàm Tự chắc hẳn là người nắm quyền của nhà họ Tiền. Kiều Vi và Chu Kính An chắc chắn chưa đủ tầm để mời được anh tham dự tiệc đính hôn.
Khương Mạn: [Em có tham gia ạ.]
Đàm Tự: [Không thấy khó chịu sao?]
Khương Mạn: [Họ còn không thấy khó chịu thì em thấy khó chịu cái gì chứ.]
Đàm Tự: [Có lý.]
Một lát sau anh lại hỏi: [Đã định được bạn đồng hành nam chưa?]
Khương Mạn bị câu hỏi làm cho nghẹn lời, cô gãi gãi chân mày, có chút phiền não. Thực ra cô hiểu ý Đàm Tự, anh hỏi như vậy tám phần là muốn mời cô làm bạn đồng hành của mình. Nhưng mối quan hệ của họ thực sự không phù hợp để cùng nhau xuất hiện trong những dịp như thế này. Một khi Khương Mạn và Đàm Tự cùng xuất hiện trong một khung hình, sẽ có vô số con mắt đổ dồn vào họ. Sớm muộn gì mối quan hệ không thể đưa ra ánh sáng của họ cũng bị phát hiện.
Khương Mạn suy đi tính lại, nhíu mày nhắn: [Định xong rồi ạ.]
Ngay vừa rồi cô đã quyết định nhờ Hứa Yếm giúp đỡ.
Đàm Tự: [Ồ, là ai?]
Khương Mạn xuyên qua màn hình cũng có thể cảm nhận được sự không vui của người đàn ông. Cô thầm nghĩ, có lẽ là do tính chiếm hữu cố hữu của đàn ông thôi. Trong tiềm thức, chắc chắn Đàm Tự đã coi cô như vật sở hữu của mình rồi. Vì thế cô phải cho anh biết rằng cô không phải là một món đồ thuộc quyền quản lý của anh.
[Đàm tổng, chúng ta chỉ là bạn tình thôi.] Khương Mạn lạnh lùng nhắn: [Đây là chuyện riêng của em, không cần thiết phải báo cáo với anh.]
Rõ ràng là lời nhắc nhở của cô đã có tác dụng. Phía Đàm Tự im hơi lặng tiếng rất lâu, hoàn toàn tắt đài. Cũng có thể là anh lại bị cô làm cho tức điên lên rồi. Biết đâu anh còn thấy cô là hạng người không biết điều nữa.
Đàm Tự thực sự bị chọc tức không hề nhẹ, vì thái độ đột nhiên lạnh nhạt của Khương Mạn, và cũng vì cô luôn quá mức lý trí, lúc nào cũng muốn phủi sạch quan hệ, vạch rõ ranh giới với anh. Bên cạnh sự tức giận, trong lòng anh còn bùng lên ngọn lửa đố kỵ. Dựa vào cái gì mà người đồng hành của cô không thể là anh chứ?
“Đàm tổng.” Vinson đẩy cánh cửa nặng nề của văn phòng bước vào, “Cố tiểu thư đến rồi ạ, đang đợi ở phòng nghỉ bên cạnh. Anh xem khi nào rảnh thì cùng cô ấy trao đổi về kịch bản.”
Dứt lời, Vinson thoáng thấy thần sắc lạnh lùng của người đàn ông ngồi sau bàn làm việc, trong lòng bỗng thót lên một cái. Giọng anh ta lập tức nhẹ đi, “Đàm tổng, có chuyện gì xảy ra sao ạ?”
Rõ ràng sau khi cuộc họp kết thúc, lúc sếp cầm điện thoại nhắn tin cho Khương tiểu thư tâm trạng còn đang rất tốt mà. Mới qua có bao lâu đâu mà trời lại đổi bão thế này.
Đàm Tự nhíu mày, ngước mắt nhìn Vinson, lạnh lùng ra lệnh: “Đi điều tra xem, tiệc đính hôn của nhà họ Tiền cuối tháng này, bạn đồng hành nam của Khương Mạn là ai.”
Vinson há miệng, rồi gật đầu: “Vâng ạ.”
Anh ta dừng lại một chút, vẫn không kìm được mà dè dặt hỏi người đàn ông: “Sau khi điều tra xong thì sao nữa ạ...”
Đàm Tự bị câu hỏi làm cho nghẹn lời, một luồng khí tức chạy loạn trong lồng ngực khiến anh trở nên bực bội. Đúng vậy, điều tra ra là ai thì đã sao chứ? Chẳng lẽ lại nhốt người ta vào phòng tối, không cho người ta tháp tùng Khương Mạn hay sao.
Người đàn ông đưa tay lên day day huyệt thái dương. Không khỏi cảm thấy suy nghĩ vừa rồi của mình thật ấu trĩ, ấu trĩ đến mức nói ra chắc chắn sẽ bị người ta cười cho thối mũi.
106 Chương