NovelToon NovelToon

Chương 11

Ánh nắng ban trưa gay gắt thiêu đốt. Trần Dục cân nhắc đến nhiều yếu tố, quyết định quay xong cảnh đối diễn của Hứa Yếm và Khương Mạn là cho cả đoàn nghỉ sớm.

"Chiều nay nghỉ, Kính An và Vi Vi hãy điều chỉnh lại trạng thái cho tốt, ngày mai tiếp tục." 

Thực sự là vì phân cảnh của nam nữ chính chiếm quá nhiều, trạng thái của hai người họ quá tệ sẽ kéo chậm tiến độ của cả đoàn. Trần Dục không muốn công dã tràng, cứ cố đấm ăn xôi quay tiếp chỉ lãng phí thời gian của các thành viên trong đoàn phim. Đối với Khương Mạn mà nói, đây là một tin tốt, cô có thể về ngủ bù rồi.

Trưa hôm đó sau khi ăn cơm hộp ở phim trường, Khương Mạn gọi điện cho Trần Thấm, nói qua về thông báo và sắp xếp tạm thời của đoàn phim. Trần Thấm sắp xếp xe đến đón cô, bảo cô chiều nay nghỉ ngơi cho tốt, tiện thể quan tâm hỏi han xem Khương Mạn đóng phim có mệt không, có chịu đựng nổi không.

Những đãi ngộ này, trước đây Khương Mạn chưa từng nhận được từ chỗ Triệu Vân, trong lòng cảm thấy có chút ấm áp: "Chị Thấm, em là dân chuyên nghiệp mà, chút khối lượng công việc này đã là gì đâu."

Hồi quay “Thích anh đến nhường nào”, có những đợt thức trắng hai ba đêm liên tục cô cũng vẫn chịu được.

Trần Thấm im lặng một lát, khẽ ho một tiếng: "Chịu được là tốt rồi, nhưng vẫn phải giữ gìn sức khỏe." 

Khương Mạn bỗng thấy lời nói của cô ấy có gì đó sai sai, có chắc là đang nói về chuyện đóng phim không vậy?

Lúc từ phim trường về khách sạn, Khương Mạn nhìn thấy Kiều Vi và Chu Kính An, hai người cùng xuống từ xe bảo mẫu, người trước người sau đi vào khách sạn. Kiều Vi ở phía sau, đi giày cao gót bám sát người đàn ông, đuổi theo bước chân của anh ta.

Khương Mạn chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.

Kiều Vi đuổi theo Chu Kính An vào thang máy, ngũ quan nhăn nhó, hốc mắt ửng hồng ướt át. 

"Kính An, chúng ta nói chuyện đi." Kiều Vi túm lấy vạt áo người đàn ông, sụt sịt mũi. Dáng vẻ vô cùng đáng thương.

Nhưng vẻ lạnh lùng trên mặt Chu Kính An chẳng hề vơi đi chút nào, anh ta chỉ im lặng nhìn cô ta một cái. 

Hai người đứng trong thang máy kín mít lặng lẽ nhìn nhau một lúc, Kiều Vi tiếp tục nói: "Sáng nay em không cố ý nghe lén hai người nói chuyện, em chỉ tình cờ thấy anh kéo Khương Mạn đi rất vội..."

Lúc đó Kiều Vi đã đứng ngoài cửa thoát hiểm một hồi, rất do dự không biết có nên đẩy cửa vào hay không. Cô ta sợ sau khi mình vào sẽ nhìn thấy những hình ảnh khiến mình phải bẽ bàng.

Nhưng khi nghe thấy cuộc trò chuyện mập mờ của hai người bên trong, cô ta vẫn không thể khống chế được mà xông vào, bắt gặp cảnh tượng đó. Kiều Vi biết, lúc đó Chu Kính An đã muốn hôn Khương Mạn. Nếu cô ta không xông vào, cho dù Khương Mạn có đẩy Chu Kính An ra một lần, anh ta chắc chắn cũng sẽ hôn cô ấy lần thứ hai.

Nhắc đến Khương Mạn, sắc mặt Chu Kính An tối sầm lại. Anh ta nhớ lại cảnh tượng lúc sáng sau khi chạy bộ về khách sạn, bắt gặp cô bước xuống từ chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen đó.

Lúc đó Chu Kính An chấn động đến mức không thể tin nổi, quên mất việc phải để ý biển số xe. Nếu không cũng có thể nghĩ cách tra xem chủ nhân chiếc xe đó là ai, để biết tối qua Khương Mạn đã ở bên cạnh người nào.

Thang máy dừng ở tầng nghỉ, Chu Kính An bước ra ngoài, Kiều Vi bước theo sát nút: "Kính An, Khương Mạn đã chọn con đường của chính cô ấy rồi, anh vẫn không thể buông bỏ được sao?" 

Hai người dừng lại trước cửa phòng Chu Kính An, người đàn ông đứng khựng lại như bị đâm trúng nỗi đau, im lặng hồi lâu.

"Em biết, anh ở bên em không phải vì thích em." 

"Em cũng biết, tiền đề để anh đồng ý đóng vai nam chính trong 'Kim Ngọc Kỳ Duyên' là phải chỉ định Khương Mạn vào vai nữ phụ số hai, anh luôn muốn dựa vào sức mình để cho cô ấy nhiều tài nguyên hơn." 

"Nhưng Kính An, anh không thể mãi nhìn theo Khương Mạn được, cô ấy đã không còn thích anh nữa rồi." 

"Cũng giống như anh không thích em vậy, chúng ta đều nên chấp nhận sự thật, không phải sao?" Giọng nữ nhỏ nhẹ khẽ run rẩy, mang theo tiếng khóc, đau lòng nghẹn ngào.

Vẻ mặt Chu Kính An dịu đi, anh ta mở cửa vào phòng rồi đứng lại, không quay đầu nhưng khẽ thở dài với Kiều Vi đang đứng ngoài cửa: "Em vào đây nói chuyện đi." 

Kiều Vi ngẩn người, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi. Cô ta cứ ngỡ khi bị mình đâm trúng nỗi đau, Chu Kính An sẽ mất kiểm soát cảm xúc, lạnh lùng nhìn cô ta và bảo cô ta cút đi.

"Kính An..." Kiều Vi kìm nén tiếng khóc, vội vàng đi vào phòng và khép cửa lại.

"Em biết chuyện này rất khó, nhưng nếu anh cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ bị tổn thương đấy."

 Vì Khương Mạn đã chọn con đường đó, nên những hành động của cô ta chắc chắn sẽ gây ra nhiều tổn thương hơn cho Chu Kính An. "Em không muốn anh bị thương." 

Kiều Vi tiến lên, nắm lấy tay người đàn ông, ngước mắt nhìn anh ta đầy khẩn cầu: "Anh hãy thử buông bỏ Khương Mạn đi, được không?"

Chu Kính An trước sau vẫn im lặng, đèn cảm ứng ở huyền quan tắt đi, rèm cửa trong phòng lại đang kéo kín, bọn họ hoàn toàn bao trùm trong sự u tối. Chẳng biết qua bao lâu, Kiều Vi mới nghe thấy giọng nói khàn đặc của người đàn ông, đầu tiên là một tiếng thở dài, sau đó là giọng điệu như thể thỏa hiệp: "Được, anh sẽ thử."

Chu Kính An nắm ngược lấy tay Kiều Vi, kéo cô ta ra trước mặt nhìn một cái rồi ôm vào lòng: "Xin lỗi Kiều Vi, bấy lâu nay luôn làm em phải tổn thương và buồn phiền." 

Anh ta dừng một chút, giọng nói trầm xuống: "Cũng cảm ơn em... đã luôn chờ đợi anh."

Trái tim Kiều Vi đập mạnh dữ dội, trái tim tưởng như đã héo mòn, nay nằm trong vòng tay ấm áp rộng lớn của người đàn ông bỗng dần hồi sinh. Cô ta không biết miêu tả tâm trạng của mình thế nào, xúc động không nói nên lời, chỉ muốn khóc một trận thật to. Người mà cô ta luôn chờ, luôn đợi, cuối cùng cũng đã quay đầu nhìn lại cô ta rồi.

Khổ tận cam lai, hóa ra lại là cảm giác này. Dường như tất cả những sự hy sinh và nhẫn nhịn trước đây đều đã được đền đáp, trái tim trống rỗng cũng dần được lấp đầy, đập những nhịp ấm nóng.

"Kính An..." 

Kiều Vi siết chặt lớp áo sau lưng anh ta, vùi đầu vào lồng ngực anh ta, thổn thức nghẹn ngào: "Anh có biết không, đây là lần đầu tiên... lần đầu tiên anh chủ động ôm em." 

Vui quá, hóa ra tình yêu đến từ hai phía lại khiến người ta rơi lệ đến nhường này.

Chu Kính An ôm cô ta chặt hơn, khàn giọng xin lỗi: "Anh xin lỗi, sau này anh nhất định sẽ ôm em nhiều hơn." 

"Vi Vi, lần này chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu, ở bên nhau thật tốt nhé." 

Kiều Vi gật đầu: "Vâng, ở bên nhau thật tốt."

Kể từ ngày nhập học năm nhất, cô ta đã thích Chu Kính An, đến nay đã gần một năm. Trong một năm này, Kiều Vi từ lặng lẽ dõi theo đến chủ động tiếp cận, tìm cơ hội leo lên, cho đến tận lúc này mới thực sự có cảm giác chân thực rằng mình đang ở bên Chu Kính An.

Cô ta nghĩ, trên đời này chắc chắn sẽ không có ai hiểu được sự thấp kém và nhẫn nhịn của cô ta, cũng như không ai biết được Chu Kính An trong lòng cô ta vốn là sự tồn tại rạng rỡ đến nhường nào.

Những ngày tiếp theo, quá trình quay phim diễn ra rất suôn sẻ.

Sau đợt nghỉ nửa ngày đó, trạng thái của Chu Kính An và Kiều Vi đã được điều chỉnh lại. Trạng thái của Kiều Vi thậm chí còn tốt hơn bình thường, đến nỗi đạo diễn Trần cũng phải kinh ngạc.

Ngày 6 tháng 7, đạo diễn Trần dự định quay cảnh đánh mã cầu từng bị hoãn trước đó. Mấy ngày nay sau khi quay xong, Kiều Vi và Hứa Yếm luôn được đào tạo chuyên nghiệp, hai người đã nắm vững được một số kỹ thuật cưỡi ngựa. Ngồi trên lưng ngựa không còn run rẩy sợ hãi nữa.

Trước khi khai máy, Trần Dục nhận một cuộc điện thoại của nhà sản xuất, vội vã ra ngoài. Quyền chỉ huy hiện trường được giao lại cho phó đạo diễn Lý Thích.

Trong quá trình quay phim, con ngựa đen mà Khương Mạn cưỡi liên tục xao động bất an, cô đã phải dỗ dành rất lâu.

Cảnh này cũng quay rất lâu, từ hơn chín giờ sáng kéo dài đến hơn mười hai giờ trưa. Cái nắng gắt của mùa hè đổ thẳng xuống đầu, tất cả mọi người đều mệt đến vã mồ hôi hột, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. Nhưng Lý Thích trước sau vẫn không hài lòng.

Tuy nhân phẩm Lý Thích không ra gì, nhưng lúc làm việc cực kỳ khắt khe, yêu cầu rất cao. Đặc biệt là đối với Khương Mạn, dường như có dấu hiệu cố tình nhắm vào cô.

"Cắt!" 

"Khương Mạn, biểu cảm của em!"

Lần thứ hai. "Khương Mạn, rốt cuộc em có quản nổi con ngựa của mình không, vị trí chạy loạn hết cả lên rồi!"

Lần thứ ba. "Mẹ kiếp, có phải em cố ý không đấy, đạo diễn Trần vừa đi là em đã muốn dằn mặt anh phải không?"

...

Khương Mạn bị mắng cho một trận xối xả. Bầu không khí trên phim trường lạnh lẽo căng thẳng, ai nấy đều sợ cơn giận của đạo diễn Lý sẽ lan sang mình.

Đây cũng là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Khương Mạn bị đạo diễn mắng, bình thường cô ấy luôn là "học sinh ưu tú" của đoàn phim, là đối tượng để đạo diễn Trần mang ra làm gương. Ai mà ngờ được, tới chỗ đạo diễn Lý lại bị hạ thấp đến mức chẳng ra gì. Thật khiến người ta phải ngỡ ngàng.

Lúc nghỉ giữa hiệp, Hứa Yếm bưng một ly nước đường đến bên cạnh Khương Mạn, đưa cho cô: "Bổ sung chút thể lực đi, đừng để mệt lả ra." 

Khương Mạn nhận lấy rồi cảm ơn, dùng khăn giấy lau mồ hôi đầy đầu, tầm mắt rơi lên con ngựa đen đang cáu kỉnh ở đằng kia.

Hứa Yếm cũng nhìn theo hướng đó, nhíu mày: "Đại Hắc bị sao thế nhỉ, đang mùa động đực à?" 

Khương Mạn khẽ giật khóe miệng: "Đó là ngựa đực."

Chỉ cần xung quanh không có ngựa cái động đực thì ngựa đực sẽ không bị ảnh hưởng. Mà theo Khương Mạn biết, mấy con ngựa đoàn phim mượn về đều là ngựa đực đang tuổi sung sức.

Hứa Yếm không hiểu mấy chuyện này lắm, chỉ tự lẩm bẩm đổi chủ đề: "Cái lão mặt đen họ Lý đó cũng thật là, cứ nhắm vào em làm gì." 

"Đã thế còn không cho em đổi ngựa, hạng người gì không biết."

Trước đó Khương Mạn đã đề nghị đổi ngựa, vì những lần quay hỏng liên tục thực chất là do con ngựa của cô xao động không chịu nghe lời. Nhưng Lý Thích đã từ chối, lý do là phiền phức. Nếu Khương Mạn đổi ngựa thì sẽ mất thêm thời gian để cô làm quen với ngựa mới.

Lúc bắt đầu quay lại, con ngựa của Khương Mạn bỗng nhiên mất kiểm soát, nó ngẩng đầu hí vang, phi nước đại, giống như phát điên, khác hẳn vẻ hiền lành trước đó. Phim trường lập tức náo loạn, mọi người thi nhau né tránh, Khương Mạn thì nắm chặt dây cương, kẹp chặt bụng ngựa, ép người xuống thấp, dán chặt vào lưng ngựa.

Con ngựa đen phi nước đại về phía xa, Hứa Yếm sợ hãi gào thét gọi tên Khương Mạn. Khốn nỗi cô đã bị ngựa chở đi xa, căn bản không nghe thấy gì.

"Đạo diễn Lý, mau liên lạc với người của trường đua qua đây đi, ngựa của họ phát điên rồi!" 

"Lát nữa Khương Mạn bị thương thì sao, chúng ta phải gọi 120 thôi!" Hứa Yếm lo sốt vó.

Lý Thích cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhìn về phía Kiều Vi cách đó không xa với vẻ lo lắng, rồi xoay người bảo người đi liên lạc với nhân viên trường đua tới xử lý tình huống khẩn cấp này.

Phía đằng kia, Khương Mạn một thân một mình trên ngựa đã chạy đến tận rìa của khu vực này. Nhưng con ngựa đen dưới thân cô vẫn không hề giảm tốc độ, mang theo khí thế xuyên mây vượt gió.

Khương Mạn âm thầm hít sâu một hơi, giật mạnh dây cương, dùng lực kẹp mạnh vào bụng ngựa. Con ngựa đen hí vang một tiếng, ngẩng đầu tung vó, đột ngột nhảy qua hàng rào, xông thẳng vào một khu vực bãi cỏ rộng lớn hơn.

Khương Mạn từ từ ngồi thẳng người dậy, thử thuần phục ngựa. Cả quá trình kéo dài và hành hạ, cực kỳ tiêu tốn sự kiên nhẫn và thể lực. Cộng thêm cái nắng gắt của buổi trưa thiêu đốt trên đầu, trên người Khương Mạn lại là từng lớp từng lớp trang phục cổ trang, cả người như vừa được vớt dưới nước lên, từ trong ra ngoài ướt đẫm.

"Giá!" Lúc thì cô ấy cúi thấp người, ôm chặt lấy cổ ngựa, lúc thì đứng thẳng lưng, siết chặt dây cương. Bóng dáng đỏ rực rạng rỡ phi nước đại trên trường đua rộng lớn, dải áo tung bay, mái tóc đen như mực, dáng người thanh mảnh của Khương Mạn giữa nắng gắt gió lộng hiện lên đầy phóng khoáng, giống như một nữ hiệp áo đỏ đầy khí phách.

Lúc nhân viên trường đua thúc ngựa đuổi kịp cô, tất cả đều bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc trong thoáng chốc. Sau đó vài nhân viên cùng đồng tâm hiệp lực, kẹp hai bên vây bắt Khương Mạn và con ngựa đen, lúc này mới dần dần ép con ngựa dừng lại được. Cả quá trình vô cùng nguy hiểm, nếu không phải Khương Mạn có kỹ thuật cưỡi ngựa điêu luyện, e là những lúc con ngựa đen tung vó hí vang, cô đã bị ngã lăn từ trên lưng ngựa xuống rồi.

"Mạn Mạn!" Lúc đám người Hứa Yếm đón được Khương Mạn, cả người cô đã ướt đẫm mồ hôi, sắp lả đi rồi. Bộ đồ đỏ gọn gàng dính chặt vào da thịt, mái tóc đen cũng như vừa nhúng nước, gương mặt trắng nõn bị nắng nung đỏ bừng, lớp trang điểm đều đã lem nhem, trông giống như một người bước ra từ bức tranh thủy mặc.

Trần Thấm nhận được điện thoại liền vội vã chạy tới, lúc này cùng Hứa Yếm chạy về phía Khương Mạn. Trước khi cô kiệt sức mà ngất đi, cô ấy đã kịp đỡ lấy cô.

"Khương Mạn!" 

"Mạn Mạn!"

Khương Mạn hoàn toàn mất hết sức lực, chỉ thấy đầu óc choáng váng, tiếng của Trần Thấm và Hứa Yếm như từ nơi nào đó rất xa vọng lại, cách một lớp giấy mỏng, nghe không rõ ràng. Cô muốn lên tiếng đáp lại, kết quả mắt tối sầm lại, trực tiếp quỵ xuống.

Trần Thấm và Hứa Yếm cũng loạng choạng theo, mới miễn cưỡng đỡ được người, giữ cho cô đứng vững. Nhìn lại Khương Mạn, cô đã bất tỉnh nhân sự rồi.

Khi Khương Mạn tỉnh lại đã là buổi chiều muộn. Trong không khí thoang thoảng mùi thuốc sát trùng.

Những áng mây lững lờ trên bầu trời, ánh ráng chiều dần biến đổi, tạo nên một khung cảnh hoàng hôn buồn bã.

Trần Thấm ngồi bên giường bệnh, đang điều chỉnh tốc độ truyền dịch. Khương Mạn khô họng, gọi cô ấy bằng giọng khàn đặc: "Chị Thấm..."

Lúc này Trần Thấm mới chú ý thấy cô đã tỉnh, vẻ mặt như trút được gánh nặng, "Cuối cùng em cũng tỉnh rồi." 

"Cảm thấy thế nào, có chỗ nào không khỏe không?"

Khương Mạn lắc đầu, "Em bị làm sao thế?"

Trần Thấm: "Bác sĩ nói em bị say nắng, truyền xong chai này là có thể xuất viện về nghỉ ngơi." 

"Khương Mạn, may mà em không sao."

Lúc đó nhân viên trường đua có nói, nếu đổi lại là người khác, có lẽ đã sớm ngã từ trên ngựa xuống, bị gãy xương hay rạn xương là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Trần Thấm nghĩ lại mà vẫn thấy sợ, sau lưng toát một lớp mồ hôi lạnh.

Sau đó tới bệnh viện, trong thời gian Khương Mạn hôn mê, lúc cô ấy gọi điện báo cáo chuyện này cho Đàm Tự, toàn bộ thần kinh đều căng như dây đàn. Cảm giác như đầu treo trên lưng quần, mạng sống như treo đầu sợi tóc vậy.

Cũng may, Đàm tổng không trách mắng cô ấy, chỉ hỏi thăm tình hình của Khương Mạn. Trần Thấm biết, sau đó chắc chắn anh đã bảo Vinson đi điều tra phía trường đua rồi mới làm rõ được ngọn ngành sự việc.

Kết quả hiện tại có được dường như là do con ngựa đen Khương Mạn cưỡi hai ngày nay bị nhọt, sáng sớm bác sĩ thú y đã tiêm Penicillin cho nó. Chẳng ngờ con ngựa đen lại bị dị ứng nghiêm trọng, từ đó dẫn đến một loạt các phản ứng kích ứng sau đó, gây ra vụ tai nạn này.

"Phía trường đua đã tiến hành xử lý các khâu liên quan, cũng đã chủ động bày tỏ sẽ bồi thường cho đoàn phim và cá nhân em." Trần Thấm nói ngắn gọn. Tuyệt nhiên không nhắc tới Đàm Tự.

Cũng không nhắc tới việc Đàm tổng cảm thấy chuyện này xảy ra có chút kỳ quặc.

Khương Mạn gật đầu, thản nhiên chấp nhận vụ tai nạn này. Một lúc sau, Khương Mạn lên tiếng: "Chị Thấm."

Trần Thấm nhìn cô: "Có chuyện gì vậy?" 

Khương Mạn do dự một lát rồi lắc đầu: "Không có gì, em chỉ muốn uống chút nước thôi."

Trần Thấm không nghi ngờ gì, xoay người đi ra ngoài rót nước cho cô. Để lại Khương Mạn nhìn chằm chằm lên trần nhà, vẫn đang phân vân không biết có nên nói chuyện xảy ra buổi sáng hôm đó giữa cô và Chu Kính An, Kiều Vi cho cô ấy biết không.

Nghĩ kỹ lại thì dường như cũng chẳng cần thiết. Dù sao sau ngày hôm đó, Chu Kính An và Kiều Vi đều không tìm cô nữa, lúc gặp mặt cũng giống như người lạ không ai đoái hoài đến ai. Dường như ân oán tình thù giữa ba người bọn họ lần này đã thực sự kết thúc rồi.

Khi màn đêm buông xuống, Khương Mạn xuất viện, trở về khách sạn đoàn phim sắp xếp. Đạo diễn Trần sau khi về nghe chuyện cô bị say nắng, liền bảo cô nghỉ ngơi một ngày để bồi bổ cơ thể.

Khương Mạn cũng không cố quá, cô về khách sạn là ngủ một giấc, mãi đến hơn mười giờ tối mới tỉnh.

Trên điện thoại có vài tin nhắn chưa đọc.

Trần Thấm: [Tỉnh dậy thì nhắn cho chị một câu, muốn ăn gì chị gửi qua cho.] 

Hứa Yếm: [Mạn Mạn, nghe nói em xuất viện rồi, sức khỏe khá hơn chưa? Phải điều dưỡng cho tốt nhé, sức khỏe là vốn liếng của cách mạng mà!] 

Trì Nguyệt: [Bảo bối ơi, mai sinh nhật cậu có được nghỉ không, có cần tớ bay qua Hàng Châu đón sinh nhật cùng cậu không?] 

Trịnh Thiến: [Mạn Mạn, tiền viện phí, tiền thuốc men, tiền hộ lý tháng này của bố con đến kỳ đóng rồi. Con sớm chuyển qua cho dì nhé, không nên lần nào cũng đợi bệnh viện thúc giục.] ... 

Đàm Tự: [Khương tiểu thư, tối mai anh về Bắc Kinh.] 

Đàm Tự: [Trước khi về anh muốn gặp em một lần, em có tiện không?]

Khương Mạn đã hồi phục được tám phần sức lực, ngồi dậy trên giường, trả lời Đàm Tự trước. [Xin lỗi Đàm tổng, cơ thể em có chút không khỏe, để lần sau nhé.]

Gặp Đàm Tự, chẳng qua cũng chỉ là chuyện đó. Trạng thái này của cô thực sự không ứng phó nổi anh.

Ngay lúc Khương Mạn định trả lời Trịnh Thiến thì Đàm Tự đã nhắn lại trước. [Không làm gì cả.] 

[Chỉ gặp một lần thôi.]

Khương Mạn ngẩn người, trái tim khẽ run lên một cái, có chút kinh ngạc. Mãi một lúc sau, cô mới thong thả gõ chữ: [Đàm tổng, với mối quan hệ của chúng ta, nếu không làm thì còn có nhu cầu gặp mặt nào cần thiết nữa không?]

Sau khi tin nhắn gửi đi, khung hội thoại im bặt.

Năm phút trôi qua. Đàm Tự mới trả lời: [Coi như anh chưa nói gì.]

Sau đó, không còn tin tức gì nữa.

Khương Mạn trả lời xong tin nhắn của những người khác, lại chuyển về khung chat với Đàm Tự, nhìn chằm chằm rất lâu. Không hiểu sao cô cảm thấy tin nhắn cuối cùng của Đàm Tự dường như có chút hờn dỗi.

Nhưng làm sao có thể chứ, con người Đàm Tự luôn ung dung tự tại, bình tĩnh trước mọi việc. Cho dù vì sự từ chối của cô mà anh có chút cảm xúc thì cũng không đến mức để lộ ra cho cô thấy. Anh cũng không phải hạng người nhỏ nhen như vậy.

Nghĩ đoạn, Khương Mạn nhắn lại cho anh một câu: [Vâng Đàm tổng, chúc anh thượng lộ bình an.] 

Gửi tin nhắn xong cô lại lăn ra ngủ tiếp.

Cô hoàn toàn không biết ở phía bên kia, Đàm Tự đang cầm điện thoại với sắc mặt lạnh lùng và khó coi đến nhường nào.

Vinson đứng bên cạnh là người đầu tiên nhận ra điều bất thường, liếc nhìn người đàn ông một cái rồi lại nhìn vào hộp trang sức đang đặt tĩnh lặng trên bàn sách.

Đó là gỗ sưa Hải Nam, được bàn tay của vài người thợ thủ công điêu khắc tỉ mỉ mà thành, hộp trang sức đó còn quý hơn cả vàng. Nhưng thứ quý giá hơn là chiếc vòng tay bằng ngọc bích mỡ cừu tự nhiên bên trong.

Nghe nói là bảo vật gia truyền của nhà họ Đàm để lại cho con dâu các đời. Vinson đã đặc biệt bay về Bắc Kinh vừa mới lấy sang.

Nghĩ tới đây, Vinson nhỏ giọng: "Sếp, Khương tiểu thư nói sao ạ? Có cần tôi đặt trước nhà hàng cho ngày mai không?" 

Đàm Tự lạnh lùng liếc anh ta một cái, úp mạnh điện thoại lên bàn sách, vẻ mặt đầy khó chịu, "Không cần, người ta không gặp."

Vinson: "..." 

Thôi xong, sếp không vui rồi.

Khương tiểu thư đúng là nhân tài, sao mà có bản lĩnh như thế, khiến sếp bị "lửa đốt" rồi! A a a a! Anh ta có nên dỗ dành sếp không đây?

Truyện Hot

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]