Khi hoàng hôn buông xuống, một trận mưa xuân lất phất kéo đến. Khương Mạn diện chiếc váy đuôi cá ôm sát người, đứng trước cửa kính sát đất sáng choang của sảnh tiệc, tay cầm một ly champagne theo phép lịch sự, lẳng lặng ngắm nhìn cảnh mưa ngoài cửa sổ.
Người đại diện Triệu Vân bước tới với vẻ mặt sa sầm, giọng điệu đầy bất mãn: "Em còn trốn ở đây hưởng thanh nhàn cái gì? Khó khăn lắm chị mới kiếm được cho em một tấm thư mời, không phải để em tới đây mà tự luyến đâu."
Vừa nói, cô ta vừa kéo Khương Mạn tiến về phía đám đông: "Nhị thiếu gia của Thôi Xán Thế Gia – Tống Khôn đã tới rồi, mau qua đó lấy lòng anh ta đi, tranh thủ giành lấy vị trí người đại diện cho hãng của bọn họ."
Ly rượu trên tay Khương Mạn chao đảo, suýt chút nữa thì đổ ra ngoài. Lướt qua một người phục vụ, cô thong thả đặt ly cao cổ vào khay của đối phương, gót giày cao gót bước vội vài bước mới đuổi theo kịp bước chân của Triệu Vân.
"Chị Vân, sao đột nhiên lại muốn em nhận quảng cáo thế?" Khương Mạn thuận miệng hỏi một câu. Dù sao thì công ty đã hơn hai tháng nay không sắp xếp công việc cho cô rồi. Đầu tháng, cô bạn thân Trì Nguyệt còn mỉa mai hỏi có phải cô đã bị công ty "đóng băng" rồi không.
Chẳng ngờ vài ngày trước, Triệu Vân gửi tin nhắn nói đã kiếm được thư mời tham gia buổi tiệc từ thiện do một đại gia tổ chức, bảo cô nhân cơ hội này tiếp cận nhị công tử của tập đoàn trang sức Thôi Xán Thế Gia. Bởi lẽ Thôi Xán Thế Gia gần đây đang tìm người đại diện mới, mà vị nhị công tử này lại có tiếng nói nhất định trong chuyện đó.
Triệu Vân không thèm quay đầu lại, giọng điệu cực kỳ mất kiên nhẫn: "Em đã nghỉ ngơi hơn hai tháng rồi, thật sự tưởng công ty nuôi không em chắc?"
Khương Mạn lầm bầm: "Công ty nuôi em từ bao giờ thế?"
Trong hơn hai tháng qua, cô đã không dưới một lần hỏi Triệu Vân về lịch trình công việc mới, nhưng câu trả lời nhận được chẳng ngoài một câu "đợi đấy". Tiền thù lao từ bộ phim “Thích anh đến nhường nào” trước đó khi về tay Khương Mạn cũng chẳng còn bao nhiêu. Gần đây cô toàn dựa vào việc cày thuê game để kiếm tiền trả phòng, cuộc sống cũng nhờ Trì Nguyệt giúp đỡ mới có thể miễn cưỡng duy trì.
Trong lúc Khương Mạn còn đang thầm oán trách, Triệu Vân đã đưa cô tới trước mặt nhị thiếu gia nhà họ Tống – Tống Khôn. Người phụ nữ ngoài ba mươi sắc sảo vừa rồi còn trưng ra bộ mặt khó coi với Khương Mạn, giờ đây lại nở nụ cười rạng rỡ, dịu dàng nói chuyện với người đàn ông mặc comple trắng: "Tống nhị thiếu, cuối cùng anh cũng tới rồi."
Nói đoạn, Triệu Vân đẩy Khương Mạn ra trước mặt anh ta, giọng như đang dâng báu vật: "Nghe nói tối nay anh không mang theo bạn gái, hay là để Khương Mạn của công ty chúng tôi tháp tùng anh nhé?"
Khương Mạn bị đẩy nhẹ, hơi va vào cánh tay người đàn ông, cô có chút hoảng loạn đón nhận ánh mắt dò xét của đối phương. Hơi nhíu mày, cô cúi đầu khẽ nói: "Xin lỗi."
Tống Khôn mỉm cười ôn hòa, không hề để tâm: "Không trách em."
Nói rồi, anh ta lấy một ly vang đỏ từ khay của phục vụ đưa cho cô: "Khương tiểu thư, rất vui được làm quen với em."
Khương Mạn nhìn anh ta một lần nữa, thầm nghi ngờ cảm giác tinh quái mà mình vừa thấy trong mắt anh ta chỉ là ảo giác. Người đàn ông trước mắt có gương mặt thanh tú, đeo một cặp kính gọng vàng, trông rất lịch sự. Vẻ ngoài này khá khớp với phong thái lịch thiệp mà anh ta đang thể hiện.
Khương Mạn buông lỏng cảnh giác, mỉm cười nhận lấy ly rượu: "Tống nhị thiếu, thật vinh hạnh."
Tống Khôn nhếch môi, nâng ly rượu trên tay chạm nhẹ vào ly của cô: "Vậy thì tối nay làm phiền Khương tiểu thư đi cùng anh một đoạn."
Khương Mạn không có lý do để từ chối, phía sau Triệu Vân vỗ vỗ vai cô như một tín hiệu ngầm ra lệnh thực hiện nhiệm vụ.
"Tống nhị thiếu khách sáo quá." Khương Mạn uống rượu. Cô không hề nhận ra khoảnh khắc Tống Khôn ngước mắt nhìn Triệu Vân ở phía sau mình, nụ cười trên môi anh ta càng sâu thêm.
Sau khi giao Khương Mạn cho Tống Khôn, Triệu Vân liền rời đi trước, dáng vẻ vội vã đến mức không dặn dò thêm câu nào. Khương Mạn cầm ly rượu, khoác tay Tống Khôn, đóng vai một "bình hoa" xinh đẹp bên cạnh anh ta.
Tống Khôn đưa cô đi giao thiệp, cũng không hề làm khó cô nửa phần, thậm chí không ép cô uống rượu. Điều này khiến thiện cảm của Khương Mạn dành cho anh ta tăng vọt, cô thầm nghĩ anh ta không giống với những lão tổng khác, chắc hẳn là một người làm ăn đàng hoàng.
"Khương tiểu thư, em đợi anh ở đây một lát." Dường như Tống Khôn nhìn thấy ai đó trong đám đông, cúi đầu dặn dò Khương Mạn một câu rồi rời đi.
Khương Mạn không hỏi nhiều, cầm ly rượu đứng cạnh mấy vị tiểu thư đài các diện váy áo lộng lẫy, nhìn theo hướng Tống Khôn vừa đi.
Phía đó là khu vực của cánh đàn ông. Dường như từ trường ở đó có gì đó khác biệt, những người đàn ông tiến tới đó đều ngầm hiểu ý mà để bạn gái của mình đứng ngoài chờ đợi. Cảnh tượng kỳ lạ này khiến Khương Mạn không nhịn được mà nhìn thêm một lúc.
Vừa hay, mấy vị tiểu thư bên cạnh cũng đang nhìn về phía đó, nhỏ giọng bàn tán. "Không ngờ vị kia cũng tới, ban tổ chức buổi tiệc hôm nay nở mày nở mặt rồi."
"Nghe nói là thay mặt lão phu nhân nhà họ Thẩm tới đấy, bà cụ nhà này và bà cụ nhà họ Thẩm là bạn tâm giao từ thuở trẻ."
"Cũng đúng, người bình thường làm sao mời nổi vị này."
"..."
Khương Mạn nghe lỏm được vài câu, lòng hiếu kỳ như bị mèo cào, tự hỏi "vị kia" rốt cuộc là ai. Nghe có vẻ rất ghê gớm, ngay cả Tống Khôn cũng phải vội vàng chạy tới nịnh bợ.
Giữa lúc Khương Mạn còn đang nhón chân quan sát, đám đông bỗng dạt sang hai bên nhường lối. Ánh đèn trắng lạnh trong sảnh tiệc như làn nước, lướt qua người đàn ông cao lớn giữa đám đông, rồi dừng lại trên gương mặt góc cạnh của anh trong thoáng chốc, tựa như một đóa hoa đỏ rực giữa ngày tuyết lạnh, lặng lẽ khiến đôi mắt Khương Mạn kinh ngạc. Cô đã nhìn rõ mặt "vị kia", dù chỉ là thoáng qua nhưng đó là một vẻ đẹp tuyệt trần khó quên.
Dưới hàng chân mày đen đậm là đôi mắt phượng sâu thẳm lạnh lùng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, toát ra vẻ cao quý lãnh đạm khiến người ta không dám lại gần. Anh rất cao, phải trên một mét chín, cực kỳ nổi bật giữa đám đông. Bờ vai rộng, vòng eo hẹp, bộ complet đen cắt may tinh xảo mặc trên người anh càng tôn lên khí chất thanh cao, quý tộc.
Anh bước ra khỏi đám đông để chào hỏi ban tổ chức. Xung quanh anh vẫn có một nhóm người vây quanh, đi theo không xa không gần, tựa như những kẻ đang vẫy đuôi cầu xin sự chú ý.
Khương Mạn ngẩn ngơ trong giây lát, ánh mắt vô thức dõi theo người đàn ông. Đó là phản ứng bình thường khi bị tác động mạnh mẽ về cả thị giác lẫn sinh lý. Những tiểu thư bên cạnh cô cũng không ngoại lệ, bọn họ bàn tán xôn xao, cảm xúc dâng cao.
"Đẹp trai quá! Hình như còn đẹp hơn cả lần xuất hiện trong đại thọ của lão phu nhân nhà họ Cố lần trước!"
"Dĩ nhiên rồi, đó là Đàm Tự mà, dù là ngoại hình, vóc dáng hay tài năng, học vấn, anh ấy đều là hình mẫu số một trong các công tử thế gia."
"Năm nay anh ấy 25 rồi nhỉ, bao giờ nhà họ Đàm mới sắp xếp hôn sự cho anh ấy đây, vị trí Đàm phu nhân dù thế nào tôi cũng phải tranh giành một phen."
"Cứ đợi đi, hôn sự của Đàm Tự chắc phải đợi đến khi anh ấy tiếp quản hoàn toàn tập đoàn Đàm Thị mới tính tới. Vả lại, tiểu thư danh giá muốn gả cho anh ấy nhiều vô kể, làm sao tới lượt chúng ta." "..."
Khương Mạn coi như nghe chuyện thị phi, ánh mắt vẫn luôn đặt lên người Đàm Tự – tiêu điểm của mọi sự chú ý. Nhìn người đàn ông phong độ ngời ngời đang thong dong ứng phó với đám giám đốc nịnh hót, cô có chút khâm phục sự điềm tĩnh và bản lĩnh của anh. Trong lòng thầm cảm thán, không hổ danh là công tử thế gia giới thủ đô, so với anh, loại thiếu gia như Tống Khôn có chút không thuận mắt.
Khương Mạn nghĩ ngợi vu vơ, lặng lẽ đợi Tống Khôn quay lại. Trong lúc đó, cô khéo léo từ chối lời làm quen của vài người đàn ông, đổi ly rượu trên tay thành một ly nước chanh.
Ngoài ra, Khương Mạn còn vô tình chạm mắt với người đàn ông cao lớn kia hai lần. Chẳng rõ anh đang nhìn gì, nhưng ánh mắt anh lại tình cờ xuyên qua đám đông, rơi trúng phía cô. Khương Mạn không tự luyến tới mức nghĩ Đàm Tự đang nhìn mình, cô còn quay đầu nhìn ra sau để tìm xem anh thực sự đang nhìn ai.
Cô đâu biết rằng, giữa những ly rượu đan xen, thực chất Đàm Tự đã lần thứ ba nhìn xuyên qua đám đông, đặt tầm mắt lên người cô. Thậm chí ngay cả Tống Khôn vừa mới sán lại gần chào hỏi cũng khiến anh phải nhìn thêm vài cái.
"Đàm tổng, đã lâu không gặp, dạo này ngài vẫn khỏe chứ ạ?"
Tống Khôn không ngờ Đàm Tự lại chú ý tới mình, hơn nữa còn nhìn anh ta vài lần. Rõ ràng là anh có ấn tượng với anh ta, điều này khiến Tống Khôn vui mừng khôn xiết.
Đàm Tự liếc nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh nhạt, nhàn nhạt ừ một tiếng. Tống Khôn lập tức hớn hở, thầm nghĩ giữa bao nhiêu người ở đây mà Đàm Tự chỉ đáp lời mỗi mình anh ta, chứng tỏ ấn tượng khá tốt. Đang định nhân cơ hội này kéo gần quan hệ, xin phương thức liên lạc cá nhân.
Nhưng Đàm Tự lại xoay người rời đi, trợ lý đặc biệt Vinson của anh đã ngăn mọi người lại, nở nụ cười xin lỗi: "Thật ngại quá thưa quý vị, Đàm tổng đi nghe điện thoại."
Đó là cuộc gọi từ Thẩm gia, bà ngoại của Đàm Tự hỏi thăm anh về buổi tiệc từ thiện. Thực ra bà cụ rất ngạc nhiên khi anh chủ động thay bà đi một chuyến, bà cũng biết Đàm Tự vốn không thích tham gia những buổi tiệc hào nhoáng thế này: "Mang đồ tới rồi thì cháu về đi, không cần phải ép mình ở lại đó giao thiệp đâu."
Đàm Tự mỉm cười, giọng nói dịu đi: "Bà đừng lo cho cháu nữa."
Bà cụ Thẩm cũng cười: "Cũng đúng, ai mà dám làm cháu ấm ức, cháu làm người khác ấm ức thì có."
Điều này thì không thể phủ nhận.
Đàm Tự trò chuyện với bà thêm vài câu, hỏi thăm sức khỏe hai ông bà rồi mới cúp máy. Vinson đã chờ sẵn bên cạnh bước tới, nhận lấy điện thoại của anh: "Đàm tổng, chúng ta đi bây giờ luôn chứ ạ?"
Vốn dĩ tối nay còn một bữa tiệc xã giao, Đàm Tự đã bảo anh dời lịch lại, nhưng giờ cũng đã đến lúc phải đi rồi.
Người đàn ông đứng ở hành lang bên ngoài sảnh tiệc, trước mặt là tấm kính sát đất cao vô tận. Ánh đèn đường bên ngoài phản chiếu lên kính, tạo thành những bóng sáng ấm áp, cũng kéo dài bóng dáng của Đàm Tự xuống sàn nhà.
Vinson đợi một lúc lâu mới nghe thấy người đàn ông lên tiếng: "Hủy bữa tiệc đó đi."
Giọng nói lạnh lùng, không rõ cảm xúc.
Vinson xoay người định gọi điện thoại. Lại bị Đàm Tự gọi giật lại: "Kiểm tra lịch trình tối nay của nhị thiếu nhà họ Tống."
Vinson sững sờ trong giây lát, không hỏi nhiều. Anh ta biết mình cần phải kiểm tra theo hướng nào.
Khi buổi tiệc từ thiện kết thúc, đêm đã về khuya. Bên ngoài mưa rơi nặng hạt, càng lúc càng dữ dội.
Trong trí nhớ của Khương Mạn, mùa xuân ở Bắc Kinh hiếm khi có trận mưa lớn như thế này. Cô đã hoàn thành tốt nhiệm vụ mà Triệu Vân giao phó, tháp tùng Tống Khôn cả tối, còn nhảy cùng anh ta một điệu, cuối cùng cũng lấy được số điện thoại cá nhân và hẹn ngày tới Thôi Xán Thế Gia thử vai người đại diện.
Lúc rời khỏi hội trường, Khương Mạn gọi điện cho Triệu Vân hỏi xe của công ty đang đỗ ở đâu. Triệu Vân ở đầu dây bên kia "chậc" một tiếng: "Em không tự biết vị trí của mình à mà còn mong công ty có xe chuyên đưa đón?"
"Nếu có bản lĩnh thì tự bắt xe mà về đi, thế nhé."
Chưa kịp để Khương Mạn lên tiếng, bên kia đã cúp máy. Và lúc này, Khương Mạn nhìn màn mưa dày đặc trong đêm, bị cơn gió lạnh buốt thổi tới khiến cô rùng mình một cái.
Lúc chiều đến dự tiệc là đi cùng xe của công ty với Triệu Vân. Nơi này là một trang viên tư nhân nằm ở ngoại ô, những người qua lại đều là giới thượng lưu, có xe riêng đưa đón. Trời mưa lớn, lại là lúc mười giờ đêm, Khương Mạn muốn đặt xe trên ứng dụng cũng khó.
Giữa lúc cô đang lúng túng, chiếc xe của Tống Khôn thong thả dừng lại dưới bậc thềm, anh ta cầm ô bước xuống từ ghế sau, giống như một vị cứu tinh tiến về phía cô. "Khương tiểu thư, người đại diện của em không tới đón sao?"
Người đàn ông giơ ô che trên đầu cô, vẫn giữ vẻ chu đáo như trước: "Để anh đưa em về một đoạn nhé."
Khương Mạn do dự một lát, cân nhắc xem có nên gọi cho Trì Nguyệt nhờ tới đón không. Nhưng chỉ vài giây, cô đã gạt bỏ ý nghĩ đó.
Muộn rồi, mưa lại lớn, kỹ thuật lái xe của Trì Nguyệt vốn không tốt, không nên để cô ấy gặp nguy hiểm.
"Vậy thì làm phiền Tống nhị thiếu quá." Khương Mạn ôn tồn cảm ơn, vịn vào cổ tay người đàn ông bước xuống bậc thềm.
Trong làn mưa khói mịt mù, dáng người cô thanh mảnh yếu ớt đi bên cạnh Tống Khôn, trông vô cùng nhỏ nhắn, đáng yêu.
Trên người cô có một mùi hương thoang thoảng, nốt đầu thanh khiết hoạt bát, nốt cuối lại dịu dàng tinh tế, sâu sắc và bí ẩn. Cũng giống như con người cô, dẫn dắt người ta đi từ sự tò mò này đến sự mới mẻ khác. Tống Khôn đã nhiều lần chìm đắm, từ lâu đã nhẫn nhịn đến cực điểm.
Khương Mạn giữ chặt cổ váy lễ phục, cúi người chui vào trong xe. Chiếc Maybach đen, cấu hình dòng S, giữa ghế trước và ghế sau có vách ngăn tùy chỉnh. Sau khi Tống Khôn lên xe từ phía bên kia, tấm vách kính được điều chỉnh độ mờ, ngăn cách không gian phía sau thành một khu vực hoàn toàn riêng tư. Không gian trở nên yên tĩnh và kín đáo, nhưng lại khiến Khương Mạn cảm thấy một tia khó chịu trong lòng.
Cô nhìn Tống Khôn một cái, ánh mắt đầy vẻ dò hỏi. Người đàn ông chỉ tùy ý cởi hai cúc áo sơ mi, tựa người vào lưng ghế, lịch thiệp vặn mở một chai nước khoáng đưa cho cô: "Khương tiểu thư đừng căng thẳng, anh hơi mệt, muốn yên tĩnh chợp mắt một lúc."
"Em cứ nói địa chỉ cho tài xế, anh đưa em về trước."
Khương Mạn nhận lấy chai nước, đợi rất lâu mới nhấp một ngụm nhỏ. Lúc đó Tống Khôn đã nhắm mắt dưỡng thần, trông như thể mệt mỏi thật sự, không có ý định bắt chuyện với cô.
Khương Mạn cũng dần thả lỏng, trong xe đang bật sưởi, cô thấy hơi khô họng nên lại uống thêm vài ngụm nước. Sau đó cô tựa bên cửa sổ ngắm nhìn cảnh đêm mờ ảo bên ngoài, bắt đầu thấy buồn ngủ.
Chẳng biết bao lâu sau, Khương Mạn tỉnh lại trong những tiếng sột soạt nhẹ nhàng. Cô muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu, toàn thân rã rời như bị vật nặng đè lên. Chỉ có thể nghe thấy, cảm thấy một hơi thở nóng rực đang tiến sát bên tai, cố tình phà ra những luồng khí ẩm ướt kéo dài, hun nóng vành tai lạnh lẽo của cô.
Cảm giác này khiến Khương Mạn vô cùng khó chịu, cô muốn nghiêng đầu né tránh, muốn giơ tay gạt hơi thở đó đi. Nhưng cả người như bị chôn vùi trong đầm lầy mềm nhũn, không mở nổi mắt, không dùng nổi sức, cô rơi vào bóng tối vô định, hoảng loạn và bất lực.
"Khương tiểu thư, em say rồi." Giọng nói của Tống Khôn lúc xa lúc gần
"Tài xế bảo quên địa chỉ nhà em mất rồi, xem ra tối nay, chỉ có anh mới tốt bụng thu nhận em thôi."
Khương Mạn nghe rất rõ, muốn từ chối, nhưng cảm thấy cơ thể càng lún sâu vào đầm lầy, không thể mở miệng cũng không phát ra được âm thanh nào. Trong lòng như có kiến bò, lại như lửa đốt, vô cùng cấp bách. Nhưng cô không có cách nào cả.
"Khóc rồi à, hừ." Người đàn ông cười cợt, dùng lực quệt đi giọt nước mắt trong suốt đọng nơi khóe mắt cô.
Anh ta cúi đầu liếm đầu ngón tay, nếm được vị mặn của nước mắt, vô cùng hài lòng: "Nói thật nhé, anh đây vốn không có sở thích cưỡng ép người khác."
"Nhưng một báu vật như em, anh đây sẵn lòng phá lệ một lần."
Lại một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gò má trắng nõn của Khương Mạn. Tống Khôn thương xót ôm lấy cô, cúi đầu định hôn lên khóe mắt cô. Nào ngờ tài xế bỗng phanh gấp một cái.
Chiếc Maybach đen bị một chiếc Bentley đen chặn đứng.
Tống Khôn đập miệng vào món đồ trang sức bạc trên đầu Khương Mạn, trong khoang miệng lập tức tràn ra vị máu tanh.
Người đàn ông vốn đang lịch thiệp, nhã nhặn lập tức nổi trận lôi đình: "Mẹ kiếp, mày muốn chết à, có biết lái xe không?"
Khương Mạn ngã nghiêng vào cửa xe, đầu óc càng lúc càng choáng váng, lồng ngực khó thở vô cùng.
Giữa lúc ý thức hỗn loạn, cô nghe thấy tiếng cửa xe mở ra. Ngay sau đó là giọng cầu xin đứt quãng của Tống Khôn: "Đàm tổng... hiểu lầm, đều là hiểu lầm... tôi thật sự không biết cô ấy là người của ngài..."
Khương Mạn không còn sức để suy nghĩ thêm, trong lúc mơ màng, dường như cô rơi vào một vòng tay ấm áp rộng lớn. Hơi thở thoảng qua mùi hương gỗ trầm mặc lạnh lùng, một mùi hương kín đáo, độc đáo mà vững chãi, khiến tâm trạng hoảng loạn hỗn loạn của cô dần bình lặng lại. Cuối cùng, chút ý thức gắng gượng cũng hoàn toàn tan biến. Trong phút giây mờ mịt, cô chỉ nghe thấy một giọng nam trầm thấp lạ lẫm gọi tên mình.
"Khương Mạn." Giọng điệu nặng nề như ẩn chứa sự lo lắng.
Khương Mạn mơ một giấc mơ rất dài.
Cô mơ thấy một bác sĩ mặc áo blouse trắng vạch mí mắt mình ra, dùng một luồng sáng mạnh chiếu vào mắt. Lại mơ thấy mình đang ở giữa biển lửa của tầng địa ngục thứ mười tám, xung quanh là lửa cháy hừng hực, cô bị vây hãm, bị nung nấu, nóng đến mức muốn lột đi một lớp da. Sau đó lại rất lạnh, như thể bị lột sạch đồ rồi ném xuống dòng sông băng ở Nam Cực, xương cốt đều đau buốt khó nhịn. ... Sự hành hạ giữa nước và lửa này không biết dịu đi từ lúc nào. Năm giác quan của cô như bị một lớp bảng cách âm che phủ, trở nên chậm chạp, gần như không cảm nhận được thế giới bên ngoài.
Đến khi tỉnh lại, bên tai là tiếng mưa đập vào cửa kính dữ dội. Khương Mạn thấy khô họng, nhíu mày đấu tranh một lát, cuối cùng cũng mở được đôi mắt nặng trĩu, nhìn vào căn phòng tối mịt mờ.
Đây là đâu?
Khương Mạn nhíu mày, giống như vừa bị mất trí nhớ sau khi uống quá chén, đầu óc trống rỗng. Cô trấn tĩnh một lát, rồi xuống giường tìm nước uống.
Nửa đường đi qua phòng tắm, nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, không suy nghĩ gì cô liền rẽ vào trong. Mới đi được một đoạn, cơ thể cô đã nóng bừng lên như đang phát sốt, cổ họng càng thêm khô khốc.
Ngay khi cánh cửa kính mờ của phòng tắm được kéo ra, Đàm Tự – người đang đứng đối diện bức tường dưới vòi sen tắm nước lạnh bỗng khựng người lại. Chưa kịp để anh phản ứng, một giọng nữ yếu ớt vang lên: "Làm ơn, cho em chút nước uống đi, em sắp chết khát rồi..."
Trong phút chốc, gương mặt vốn không cảm xúc của Đàm Tự hiện lên vẻ hoảng loạn. Anh chưa kịp lấy khăn tắm thì sau lưng đã có một luồng hương thơm ập tới, một đôi bàn tay mềm mại trắng nõn ôm chặt lấy eo anh.
"Suỵt, lạnh quá..." Khương Mạn hít sâu một hơi.
Cô loạng choạng suốt quãng đường, trước khi ngã quỵ đã nỗ lực ôm chặt lấy thứ gì đó. Tựa như một bức tường băng, ngay lập tức xoa dịu đi sự nóng nảy trên người cô. Nước lạnh dội xuống đầu khiến cô rùng mình một cái, nhưng ngay sau đó lại thấy thích nghi, cảm thấy vô cùng thoải mái, cũng không còn khát nước nữa.
Sau vài giây giằng co, Đàm Tự điều chỉnh nhiệt độ nước ấm lên, yết hầu chuyển động, gọi một tiếng: "Khương Mạn..."
Giọng anh khàn đặc, mang theo một sự nguy hiểm khó tả. Nhưng người phụ nữ đang mê muội phía sau rõ ràng không nhận ra điều đó, cô theo bản năng đáp lại một tiếng, giọng nói mềm nhũn vô lực như một chú mèo lười.
"Em tỉnh rồi à?" Anh nhỏ giọng hỏi.
Anh nhớ bác sĩ tới truyền dịch cho Khương Mạn có nói tình trạng của cô có thể bị tái phát.
Khương Mạn mơ hồ ừ một tiếng. Chỉ cảm thấy bức tường băng trước mặt này dần trở nên nóng rực, nước ấm dội xuống lại khiến cô bắt đầu rạo rực.
Đàm Tự bị cô ôm chặt lấy, giống như một khúc gỗ cứu mạng. Hơi thở của anh dần mất đi nhịp điệu, anh định gỡ tay cô ra: "Em bị bỏ thuốc rồi... Anh đi gọi bác sĩ tới."
Khương Mạn dồn hết sức lực, quấn quýt lấy anh: "Không cần bác sĩ..."
Đàm Tự không dám dùng sức mạnh, cũng không dám quay người lại. Hai người giằng co dưới vòi hoa sen hồi lâu, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình trên người Khương Mạn đã ướt đẫm, cả người cô tựa như một làn nước xuân bị gió thổi nhăn, dập dềnh trong không gian chật hẹp của phòng tắm.
Theo bản năng, cô kiễng chân tựa vào bờ vai rộng của người đàn ông. Khó chịu cọ nhẹ vào người anh, dường như nơi thẳm sâu nhất trong tim bị dược tính làm cho phát tác, cô dịu dàng gọi một tiếng: "Trai đẹp ơi..."
Rõ ràng cảm nhận được cơ thể người đàn ông khựng lại, như bị đóng băng. Chút lý trí còn sót lại của Khương Mạn khiến cô giữ vững giới hạn cuối cùng: "Anh có thể quay lại được không... cho em nhìn một cái."
Chuyện bị Tống Khôn bỏ thuốc, lúc này Khương Mạn đã lờ mờ nhận ra. Bây giờ cô đang rất khó chịu, chỉ muốn dùng cách đơn giản nhất để giải quyết tình cảnh hiện tại. Nhưng chuyện này Khương Mạn có nguyên tắc riêng của mình. Trước tiên, người đó phải đẹp trai, thứ hai, phải công bằng.
Đàm Tự không chịu nổi tiếng cầu xin mềm mỏng của cô, anh nắm lấy bàn tay trắng nõn đang đặt trên ngực mình, kéo người cô ra phía trước, khóa chặt trong lòng. Khương Mạn hơi choáng váng, chân mềm nhũn suýt ngã quỵ. Anh liền siết chặt eo cô nâng lên.
Cột nước từ vòi sen bị cơ thể anh che khuất, Khương Mạn có thể mở mắt, mơ màng nhìn gương mặt tuấn tú gần như ẩn mình trong ánh sáng và bóng tối kia. Cô nhớ gương mặt này: "Là anh à..."
Đàm Tự. Người đàn ông đẹp trai nổi bật trong buổi tiệc từ thiện.
Sắc mặt Đàm Tự đông cứng, trái tim bị vẻ mặt như trút được gánh nặng của cô bóp nghẹt. Cánh tay săn chắc ôm lấy cô, cơ thể không thể tránh khỏi việc dán chặt vào nhau, ánh mắt anh càng thêm tối sầm: "Em nhận ra anh?"
"Anh là ai?" Người đàn ông khàn giọng hỏi thấp.
Khương Mạn rất tán thưởng gương mặt anh, giống như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật, ánh mắt rực rỡ mà cũng đầy mờ mịt: "Anh là... Đàm Tự."
Đàm Tự không ngờ tên mình lại được cô thốt ra bằng cái tông giọng kiều mị đến thế. Trái tim hụt một nhịp, hơi thở nặng nề, anh đẩy cô vào góc tường lạnh lẽo, nghiến răng nhẫn nhịn: "... Dược tính của em lại phát tác rồi."
Khương Mạn nỗ lực kiễng chân, ghé sát vào mặt anh: "Vâng... anh có thể giúp em không?"
Người đàn ông không biết là lần thứ mấy khựng lại.
Khương Mạn nhíu đôi mày thanh tú, giọng nhỏ đi: "Nhưng mà, anh có phải là lần đầu tiên không?"
"Nếu không phải, thì không được đâu..."
"Em không phải bị bệnh sạch sẽ đâu, chỉ là cảm thấy... như vậy mới công bằng." Khương Mạn cũng chẳng biết mình đang nói cái gì, đầu óc thành một đống bùn loãng.
Thậm chí cô không đợi anh trả lời đã vội vã van nài: "Giúp em, giúp em đi mà... nhé?"
Ánh mắt Đàm Tự đã thâm trầm đến tận cùng, giống như màn đêm vô tận ngoài cửa sổ, sâu thẳm đến mức có thể nuốt chửng con người. Trong mắt anh phản chiếu gương mặt đỏ bừng của Khương Mạn cùng đôi mắt đẹp ướt át, chứa đầy vẻ cấp bách, bất an và khó nhịn. Con mãnh thú trong lòng do dự một lát, cuối cùng cũng phá tan xiềng xích.
"Thật sự không cần bác sĩ?" Anh cúi đầu, môi gần như chạm vào làn môi mềm mại nóng bỏng của cô, ánh mắt đen đặc như mực.
Khương Mạn dường như bị câu hỏi làm cho nghẹn lời, cô lắc đầu muốn khóc, lo lắng bất lực, không biết phải làm sao. Cô giống như một chú hươu nhỏ yếu ớt bị vây trong lòng anh, luống cuống hoảng sợ, dễ dàng khơi dậy nhân tố bạo liệt nơi góc tối nhất trong lòng người ta.
Đàm Tự hoàn toàn mất khống chế: "Muốn anh giúp em thế nào?"
Hơi thở nóng rực phả xuống, anh thô lỗ, hôn cô một cách không có chút kỹ năng nào.
"Thế này?" Anh hỏi nhẹ, hơi thở dồn dập.
Bàn tay to lớn ấm áp luồn dưới lớp áo sơ mi ướt đẫm nâng lấy cô, tiếp tục thăm dò: "... Hay là thế này?"
Giọng nói người đàn ông khàn đặc vì nhuốm hơi ẩm. Từng câu hỏi nối đuôi nhau rơi xuống, Khương Mạn không còn tâm trí đâu để suy nghĩ nữa.
106 Chương