Hồi tưởng lại đêm hôm đó.
Anh vừa chơi bóng xong với mấy người bạn, phớt lờ hàng chục cuộc gọi Wechat từ Sầm Tụng Nghi, tắt nguồn điện thoại.
Béo Hầu nói rằng quán bar ca hát và nhảy múa mà cậu ta rủ anh đầu tư sau khi khai trương đã nhận được phản hồi tốt, nhất quyết lôi kéo anh đi chơi một chuyến. Cậu Béo Hầu này học hành không giỏi, nhưng lại theo gen bố, trời sinh có nhãn quan kinh doanh tốt, sớm đã đặt tầm nhìn vào thị trường hướng đến phái nữ.
Hứa Nghiên Đàm vốn không hứng thú, cho đến khi bước vào cửa và lên cầu thang, anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Cô gái nhỏ hai tuần trước còn tỏ ra đáng thương tội nghiệp cam đoan với anh rằng đi làm thêm để kiếm tiền mua quà sinh nhật cho Sầm Tụng Nghi.
Nhưng đúng vào ngày sinh nhật của Sầm Tụng Nghi, lại đang bắt chuyện riêng với một vũ công nam sexy trong quán bar đèn xanh đèn đỏ, nơi đầy rẫy mỹ nam.
Hết lần này đến lần khác dùng lời nói dối để lừa gạt người khác, bị vạch trần rồi vẫn dám giở trò cũ, dùng vẻ đáng thương đó cố gắng đổi lấy sự đồng cảm của anh.
Thật không may, bản thân anh lại không hề mang thứ đó từ trong bụng mẹ ra.
Không một kẻ nào cố gắng đùa giỡn với anh có kết cục tốt đẹp.
Thế nhưng, khi anh đi qua con hẻm hẹp đó, nhìn thấy gã say rượu gây rối ở cửa hàng hôm nọ đang ẩn nấp trong bóng tối không biết chờ đợi điều gì, và nghe thấy những lời lẽ dơ bẩn trong cuộc điện thoại của gã.
Không biết dây thần kinh nào đã bị nối sai, một sai là sai hết.
Khi Hứa Nghiên Đàm đi ngang qua gã, một bãi đờm của gã say rượu vừa vặn khạc trúng mũi giày Martin của anh.
Ánh đèn đường từ đầu hẻm rọi vào, chiếc mũi giày đen bóng loáng bất đắc dĩ bị một vũng nước bọt bẩn thỉu bao phủ.
Anh lỏng lẻo dừng bước.
“Này anh bạn.” Hứa Nghiên Đàm cử động chân mình, đế giày và mặt đất phát ra âm thanh khàn khàn.
Nụ cười như hài lòng thoáng qua trên môi anh, đôi mắt anh phát ra ánh sáng như sói hoang trong con hẻm tối, giọng nói chói tai: “Làm gì đấy.”
...
Sầm Phù bị câu nói vừa rồi của anh dọa cho bất ngờ, nhưng cô lại không còn lựa chọn nào khác: “Em thật sự không có gì khác có thể cho anh.”
Cô chợt nghĩ ra, nhiều nghi hoặc tự nhiên nảy sinh, Sầm Phù đứng dậy đối diện với anh đang ngồi trên bệ đá.
Một người đứng một người ngồi, hai người thế mà vẫn có thể nhìn thẳng nhau.
“Vậy anh nói đi, rõ ràng anh có rất nhiều cơ hội để nói với Sầm Tụng Nghi, tại sao anh không nói.” Sầm Phù rõ ràng là đang chất vấn, nhưng lại rụt vai co rúm như người có lỗi, hai tay nắm chặt vạt áo phông.
Hứa Nghiên Đàm lười nhác ngồi đó, lẳng lặng nhìn cô.
Chỉ vài giây đối diện, Sầm Phù đầu tiên là ngây người, sau đó nhíu mày, thăm dò nhưng chắc chắn nói: “Anh đã đang trả thù em rồi.”
“Nói thẳng ra ngược lại làm em thoải mái, mấy tuần nay anh cố ý không nói gì, khiến em chịu đựng sự giày vò vô ích.”
Là trực tiếp nói bí mật của cô với Sầm Tụng Nghi, hay là cứ để cô biết nguy cơ sắp ập đến nhưng không báo trước thời gian cụ thể.
Khiến cô mãi mãi chìm trong trạng thái hoảng loạn.
Hứa Nghiên Đàm đã chọn vế sau.
Hứa Nghiên Đàm giơ tay lên, thổi nhẹ vào vết thương, khuôn mặt cau có nhưng không có ý giận dữ, ngược lại hỏi lại: “Trong lòng em anh lại đen tối đến thế sao?”
Sầm Phù trễ môi xuống, không nói gì, không phủ nhận.
“Anh bận lắm, ai có thời gian cứ nghĩ đến em mãi.” Hứa Nghiên Đàm đứng dậy, từ nhìn ngang cô chuyển thành nhìn xuống cô: “Anh không hứng thú với chuyện nhà người khác.”
Sầm Phù thầm thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ lại nghe anh nói tiếp.
“Chuyện em lừa ạnh thì tính sao đây?”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, chỉ vào vết thương đã dán băng cá nhân của anh: “Anh bảo em giúp, em đã giúp rồi.”
Ý là một việc đổi lấy một việc.
Hứa Nghiên Đàm nhìn sâu vào cô một cái: “Được.” Thế mà lại không gây khó dễ nữa.
Anh lấy điện thoại từ trong túi ra, bật một giao diện cho cô xem, Sầm Phù nhìn thấy phần thêm danh bạ trong Wechat của anh, lại thấy anh nháy mắt, giả vờ không hiểu: “Ừm?”
Cô không muốn thêm Wechat của anh! Không muốn dính dáng với anh chút nào!
“Đưa Wechat của em cho anh”
Hứa Nghiên Đàm từ tốn nói rõ ra, có ý trêu chọc cô: “Nhận lời mời kết bạn, đừng chặn, nhớ trả lời tin nhắn.”
“Anh là người không có lương tâm, người tốt với anh thì anh không nhớ.”
Hứa Nghiên Đàm cúi đầu, hơi nheo mắt, dùng giọng từ tốn nói với cô: “Anh chỉ chuyên nhớ những người làm anh không vui.”
Ý là cô làm anh không vui, anh không ngại gây chút phiền phức cho cô sao?
Giúp anh bôi thuốc cộng thêm Wechat là có thể khiến Hứa Nghiên Đàm tạm thời im miệng, cô cũng có thể chấp nhận.
Sầm Phù chộp lấy điện thoại của anh, miệng mím chặt gần như thành hình vòng cung, không tình nguyện để lại số Wechat cho anh.
Cô giả vờ ngoan ngoãn: “Em biết rồi.”
Cuộc tiếp xúc ngắn ngủi đến nhanh đi nhanh, có xe đến đón anh rồi.
Sầm Phù nhìn bóng lưng Hứa Nghiên Đàm không hề quay đầu lại, đột nhiên có chút hối hận.
Cô khẽ hừ một tiếng.
Hối hận vì đã nói câu “có thể đối xử tốt với anh hơn một chút” với anh.
Loại người này, hoàn toàn không đáng để người khác đối xử tốt.
Sau khi chấp nhận lời mời kết bạn, Sầm Phù vẫn lên Baidu tìm kiếm cách ẩn người này khỏi danh sách bạn bè, nhưng không có kết quả.
Sợ bị người khác phát hiện cô có Wechat của Hứa Nghiên Đàm, Sầm Phù đặt biệt danh cho anh là “Ghét nói chuyện”.
Ban đầu Sầm Phù nghĩ rằng sau khi thêm Wechat anh sẽ dùng nó để sai vặt cô, nhưng không phải.
Những gì Hứa Nghiên Đàm làm khiến cô càng thêm lo sợ, anh không sai khiến gì cô, mà là thỉnh thoảng anh sẽ gửi tin nhắn cho cô và nói lung tung.
Ví dụ như lần trước, trên đường đi học vừa lúc cô gặp Sầm Tụng Nghi và nhóm Hứa Nghiên Đàm đi cùng nhau, Sầm Tụng Nghi đứng ngay cạnh anh.
Giây tiếp theo điện thoại cô hiện lên tin nhắn.
[Ghét nói chuyện: Đi học à?]
[Ghét nói chuyện: Mấy giờ tan? Đi ăn cơm với anh rể đi.]
Sầm Phù nhìn về phía Hứa Nghiên Đàm đang cúi đầu cầm điện thoại ở đằng xa, Sầm Tụng Nghi chỉ cần nhìn qua là có thể thấy nội dung trên điện thoại anh, cô sợ hãi nhét điện thoại vào túi rồi chạy đi.
...
Từ sau đó, cô từ việc lờ đi tin nhắn của Hứa Nghiên Đàm chuyển sang chặn vĩnh viễn tin nhắn của người này.
Bất kể anh gửi gì đến, cô đều giả vờ không thấy, trực tiếp xóa sạch lịch sử trò chuyện.
“Hồ điệp.” Gần đến giờ tan học, Tiêm Tiêm hỏi cô: “Lát nữa cậu muốn ăn gì, tớ thèm món miến nồi đất ở căn tin số ba quá.”
“Căn tin số ba hơi xa...” Sầm Phù nhìn tin nhắn mới nhất trong Wechat
[Ghét nói chuyện: Sầm Phù, em coi lời anh nói hôm đó là gió thoảng bên tai à.]
[Ghét nói chuyện: Là điện thoại chết rồi, hay người chết rồi?]
Tim cô run lên, cô dường như có thể nghe thấy giọng điệu không vui của Hứa Nghiên Đàm khi nói câu này.
Sầm Phù cứng đầu xóa sạch tin nhắn, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, giơ cử chỉ đồng ý với Tiêm Tiêm: “Buổi chiều không có tiết, cũng được.”
Thời gian vừa tới, giáo viên không nói thêm nữa, trực tiếp tuyên bố tan học.
Các bạn trong lớp ùa nhau đứng dậy, ghế kéo trên sàn gạch phát ra tiếng zì zà zì zà chói tai.
Sầm Phù và Tiêm Tiêm không vội, đi cuối cùng trong số tất cả học sinh xuống lầu.
Buổi trưa mùa thu lúc này vẫn còn hơi nóng, hôm nay lại là một ngày nắng đẹp, một số cô gái ra khỏi tòa nhà lấy sách che đầu để tránh nắng.
“Tớ ghét nhất là tiết lý thuyết, giảng một lúc là tớ buồn ngủ.” Tiêm Tiêm cụp mắt xuống than thở: “Với lại cậu không thấy giọng giáo viên này cũng đặc biệt ru ngủ sao? Bao giờ chúng ta mới được đi phòng thu chơi...”
“Tiết này học kỳ này có kế hoạch dạy ở phòng thu không?” Sầm Phù đi đến góc rẽ, vừa quay người đầu vẫn đang nhìn Tiêm Tiêm.
Giây tiếp theo, một bàn tay lớn nắm lấy cánh tay cô kéo mạnh, lời cô nói dở dang vì kinh ngạc: “Sao tớ không nghe...!”
Sầm Phù không kịp chuẩn bị, Hứa Nghiên Đàm không dùng chút lực nào, cô đã theo quán tính loạng choạng đâm vào ngực anh.
Chóp mũi cô đụng vào quần áo anh, cách lớp vải bị cơ ngực săn chắc của anh đụng đau, trên chất liệu áo phông đen toàn mùi nắng, hơi nóng.
Tiêm Tiêm cũng bị dọa giật mình, quay đầu nhìn người đó, sau khi thấy khuôn mặt Hứa Nghiên Đàm thì hít vào một hơi.
Trong tầm mắt cô hiện ra hình ảnh Sầm Phù yếu đuối mềm mại và Hứa Nghiên Đàm hung dữ khiến người ta sợ hãi đứng cạnh nhau, khí chất cực kỳ không hợp.
Một tay Hứa Nghiên Đàm nắm lấy cánh tay cô vẫn còn thừa sức, da thịt trên cánh tay trắng nõn của Sầm Phù bị ngón tay anh ấn lõm xuống, sự chênh lệch màu da và hình thể của hai người được thể hiện rõ ràng vào lúc này.
Mặc dù là hai người hoàn toàn không liên quan, nhưng đứng cạnh nhau như thế này hình như... lại có cảm giác kích thích khó tả??
Những đường vân tay trên bàn tay anh cảm nhận được sự mềm mại trơn láng của làn da trên cánh tay cô, thật là mềm như nước.
Anh từng chút một tăng thêm lực tay.
Hứa Nghiên Đàm cụp mắt nhìn Sầm Phù đang cúi đầu thầm tự trách, mặt lạnh lùng nhưng lại có ý trêu chọc: “Bắt được em rồi.”
Anh nhận ra còn có người khác ở đó, Hứa Nghiên Đàm ngước mắt, lơ đãng nhìn Tiêm Tiêm một cái, dường như đang nói: Sao em còn ở đây?
Tiêm Tiêm lập tức hiểu ý, căng thẳng để lại một câu: “Cậu, hai người nói chuyện đi!”
Sau đó ôm sách vở chạy vội đi.
Góc lầu dưới gốc cây, chỉ có số ít người đi ngang qua chú ý đến họ.
Hứa Nghiên Đàm kéo cánh tay cô, đẩy người cô vào góc tường, đẩy nhẹ không nặng không nhẹ một cái, rồi buông tay.
“Em vẫn còn sống đấy à?”
Lưng Sầm Phù va vào tường, cúi đầu không dám nhìn anh, cánh tay bị anh nắm đến tê dại: “Anh định làm gì...”
“Em nói xem?” Hứa Nghiên Đàm tiến thêm một bước, người ngoài nhìn vào sẽ tưởng anh đang nổi giận, anh mặt mày tối sầm, nhưng giọng điệu lại ôn hòa: “Trả lời tin nhắn của anh tốn nửa cái mạng của em à.”
“Không phải, em không thấy Wechat...” Sầm Phù sợ hãi, lén lút ngước mắt lên, lại bị ánh mắt anh làm bỏng rát phải tránh đi, cười gượng: “Anh chắc không tin đâu nhỉ.”
“Anh có nên tin không.” Hứa Nghiên Đàm nhìn cô, chợt nghĩ ra một từ rất hợp với cô.
Vịt chết cứng mỏ.
Hứa Nghiên Đàm trầm ngâm vài giây, sau khi quyết định thì lộ ra một nụ cười không mấy thiện ý.
Anh dịu giọng một cách hiếm thấy: “Sợ em không thấy tin nhắn, nên anh đã đích thân đến mời em.”
Sầm Phù cảm thấy có điều không ổn, cô ngẩng đầu đối diện với anh.
Hứa Nghiên Đàm với giọng điệu và ánh mắt ôn hòa lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Giây tiếp theo, anh trở nên tồi tệ: “Hai hôm nữa là tiệc mừng công của bọn anh, em mang theo quà đến dự đi.”
“Không đến cũng được, anh với Sầm Tụng Nghi đêm nay... có thể nói chuyện khá lâu đấy.”
Sầm Phù trừng to mắt, không thể tin được anh lại thay đổi ý định: “Anh.”
Đáng lẽ không nên tin người này có đạo đức cơ bản!!
Anh cố ý.
Nếu Sầm Tụng Nghi thấy cô xuất hiện tại bữa tiệc của Hứa Nghiên Đàm với quà trên tay, cô ta sẽ nghĩ gì?
[Tại sao em lại ở đây?]
[Em với Hứa Nghiên Đàm quen thân từ bao giờ?]
[Hứa Nghiên Đàm dựa vào đâu mà mời em?]
Cô lại không thể nói ra chuyện đi làm thêm, thành ra trăm miệng không thể giải thích.
Sau khi thu lại suy nghĩ, Sầm Phù quay đầu lại phát hiện Hứa Nghiên Đàm đã đi được mấy mét rồi, cô bám vào tường quay lưng về phía anh hét lên, sốt ruột cứu vãn: “Em trả lời hết tin nhắn của anh được không! Không đi được không!”
Nhìn từ phía sau, thân hình vai rộng eo hẹp của anh vô cùng nổi bật, quần áo màu đen dưới ánh nắng đặc biệt bắt sáng.
Hứa Nghiên Đàm không quay đầu lại, chỉ giơ tay lên vẫy vẫy một cách lả lơi.
Sầm Phù nghiến răng kèn kẹt, tức đến mức lồng ngực phập phồng.
Cô không biết chửi người nên ấm ức trong lòng nửa ngày, cuối cùng hung dữ mắng một câu. Cái, cái con chó hư đốn này!!!
...
Trước kỳ nghỉ Quốc Khánh.
Bữa tiệc mừng công mà Hứa Nghiên Đàm nói chính là hôm nay.
Sau khi hỏi thăm, Sầm Phù biết đó là tiệc mừng công đội tranh biện của trường giành chức vô địch, Tiêm Tiêm thông qua nhiều kênh khác nhau giúp cô tìm được rất nhiều thông tin.
Nhưng phần lớn là ca ngợi Hứa Nghiên Đàm, nào là đội tranh biện của trường kể từ khi anh ấy gia nhập đã lên hẳn vài tầm cao mới, miễn là những trận đấu do anh ấy đích thân dẫn đội đều không thất bại, thẳng tiến đến chức vô địch.
[Khi người này nghiêm túc nói chuyện, sẽ có một khí chất đặc biệt.]
[Khí chất khiến người ta không kìm được mà tin phục, đồng thời làm đối phương kinh sợ không thể phản bác.]
Đội tranh biện của Đại học Hàng không Vũ trụ Sùng Kinh và đội tranh biện của Đại học Bách khoa Sùng Kinh đều rất nổi tiếng trong các cuộc thi toàn quốc, nhưng cứ gặp những trận có anh thì không thể thắng được.
Logic, tư duy, khí chất, không chê vào đâu được.
Anh chỉ tham gia các giải đấu lớn đặc biệt trong và ngoài nước, số lần xuất hiện đếm trên đầu ngón tay, phần lớn thời gian anh chịu trách nhiệm hướng dẫn và phân tích tư duy ở dưới.
Nhưng trong đội tranh biện của Đại học Sùng – Hứa Nghiên Đàm chuyên ngành Luật đã trở thành một truyền thuyết.
Với sức hấp dẫn trời sinh, việc thu hút những người theo đuổi tận tâm chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, rất nhiều thứ anh có thể dễ dàng đạt được.
Nhưng anh không cần.
Rõ ràng có khả năng được mọi người vây quanh, nhưng vẫn chọn đi một mình.
Chỉ khi thật sự kiêu ngạo đến mức không coi ai ra gì, mới lựa chọn như vậy.
Số tiền khó khăn lắm mới tiết kiệm được, Sầm Phù không nỡ tiêu cho Hứa Nghiên Đàm, suy đi tính lại, cô mua một chiếc bánh kem trên đường mang theo.
Địa điểm tổ chức tiệc nằm trong khu phố bar hồ Lan Đình, đây là lần đầu tiên cô tự mình đến một nơi nhộn nhịp thuộc về giới trẻ như thế này.
Buổi tối tháng chín, tháng mười là thời điểm thích hợp nhất để đi dạo ngoài trời, nhiều ca sĩ của các cửa hàng ở tầng một khu phố bar đều ra hát ngoài trời.
Hoặc vui tươi hoặc trữ tình, theo mỗi bước cô đi tới vài mét, không khí âm nhạc trong không khí lại thay đổi.
Đèn màu rực rỡ xoay tròn, bay lượn dưới chân cô.
Những người trẻ tuổi vây quanh nữ ca sĩ chính vỗ tay theo nhịp, khiến tâm trạng Sầm Phù cũng không kìm được trở nên vui vẻ hơn.
Cô vốn nghĩ mình sẽ phản đối những nơi ồn ào như thế này, giờ đây cô dường như có thể hiểu tại sao Tiêm Tiêm và bạn bè lại thích chạy đến đây.
Gió đêm lạnh, nhưng nơi này không lạnh.
Sầm Phù lưu luyến đứng bên ngoài nghe thêm một lúc, sau đó tìm đúng quán bar đó bước vào.
Theo nhân viên phục vụ lên tầng ba, tất cả các phòng bao ở đây đều được đặt tên theo loài hoa, cô đi đến cửa phòng “Bạch Đàn”, cách lớp kính sáng bóng đã nhìn thấy sự náo nhiệt bên trong.
Ít nhất có hơn hai mươi người.
Nghĩ đến việc bên trong đều là người lạ, người quen duy nhất của cô là Sầm Tụng Nghi mà Sầm Phù thấy da đầu tê dại.
Cô cắn môi, cúi đầu mở cửa.
Cánh cửa được cô đẩy ra, âm nhạc sôi động cuồng nhiệt ập đến.
Bên trong phòng lớn lại có phòng nhỏ, cô nhìn lướt qua không thấy Hứa Nghiên Đàm, người đông náo nhiệt, căn bản không ai chú ý đến cô.
Cô không muốn đứng đó đợi người khác phát hiện, xách bánh kem dò đường ngồi xuống ghế sofa, chỗ góc tường thiếu ánh đèn.
Một cô gái ngồi bên cạnh cô liếc nhìn Sầm Phù, tưởng cô là người giao bánh kem: “Cứ để ở đây là được.”
Sau đó đứng dậy chạy đi hát cùng người khác.
Cô cũng muốn đặt đồ xuống rồi đi ngay, nhưng không chào Hứa Nghiên Đàm mà lén lút đi thì chắc chắn là không được.
Sầm Phù rụt người trong góc, sau một hồi quan sát mới tìm thấy hai người họ.
Họ ở ngay chỗ ngồi lớn cách cô một hai mét, Hứa Nghiên Đàm cuộn mình ở góc, vừa vặn đối diện chéo cô qua khoảng không, anh dang chân ngồi đó, tay cầm một chiếc ly thủy tinh, trong ly chỉ còn lại một chút rượu màu hổ phách.
Béo Hầu ở bên cạnh anh, đang rủ mọi người chơi trò quay chai rượu đại mạo hiểm.
Sầm Tụng Nghi ngồi ở bên cạnh, cùng với nhóm bạn của mình vây quanh mải mê chơi đùa căn bản không phát hiện ra cô.
Sầm Phù lấy điện thoại ra từ trong túi, muốn gửi tin nhắn cho Hứa Nghiên Đàm.
Vừa mở Wechat, trong khoảng lặng chuyển nhạc của bàn chọn nhạc, tiếng trò chuyện bên kia vọng tới.
Béo Hầu đột nhiên nhắc đến một cách không đầu không cuối: “Này mỹ nữ Sầm Tụng Nghi, sao cô không dẫn em gái đi chơi cùng.”
Lời này vừa ra, một số người bạn không biết trên bàn hỏi: “À? Tụng Tụng cậu có em gái ruột à? Sao chưa nghe cậu nhắc bao giờ.”
“Cứ tưởng cậu là con một, được đấy.”
“Nhắc đến chuyện này, trước đây sinh con thứ hai không phải đều bị phạt tiền sao.”
“Đúng vậy, bây giờ còn mở cửa sinh con thứ ba nữa.”
Tay Sầm Phù đang gõ chữ trên màn hình chợt dừng lại, lông mi cụp xuống khẽ động.
Vẻ mặt Sầm Tụng Nghi có chút không tự nhiên, dường như không muốn nói về chuyện này, chưa kịp mở lời, cô bạn thân bên cạnh cô ta đã lên tiếng trước: “Em gái cô ấy chẳng thân thiết gì với Tiểu Nghi cả, tính tình rất kỳ quái.”
Cô gái đó cười thầm nói về hai chị em: “Haiz, cũng không phải là muốn sinh, em gái cô ấy là do bố mẹ cô ấy sinh ra để chữa bệnh cho Tiểu Nghi thôi.”
“Kết quả em gái cô ấy sinh ra vẫn không hợp tủy, đứa bé này coi như sinh vô ích, Tiểu Nghi suýt chút nữa không qua khỏi.”
“À? Sầm Tụng Nghi cậu mắc bệnh gì vậy.”
Sầm Tụng Nghi khoác tay bạn, cười đùa không phủ nhận, cô ta phẩy tay tỏ vẻ rất thoải mái: “Bệnh máu, khỏi lâu rồi, không sao.”
“Tạ ơn trời cậu đã khỏi, nếu không chúng tôi sẽ không quen biết cậu được...”
“Nào nào nào, cạn ly vì nữ diễn viên tương lai vừa bước qua cửa tử của chúng ta.”
“Ha ha ha, mấy cậu làm gì vậy...”
Họ lại cười rộ lên và nâng ly.
Sầm Phù cúi đầu nghe, ngón tay bấu chặt đến trắng bệch.
Hứa Nghiên Đàm lười biếng cuộn mình ở một bên, lấy điện thoại ra nhìn lướt qua.
Mở lịch sử trò chuyện với Sầm Phù, anh liếc thấy dòng chữ “Đối phương đang soạn tin nhắn” ở phía trên, anh từ từ ngước mắt lên, đảo mắt một cái.
“Vào đây anh Nghiên.” Hầu Béo huých anh.
Hứa Nghiên Đàm thu lại ánh mắt, uống một ngụm rượu, nhếch môi cụng ly với người khác.
Từng cảnh tượng trước mắt hoạt động trong mắt Sầm Phù, cô nhìn những người đang cười nói chỉ cảm thấy điều hòa trong phòng bao mở quá thấp, cô ngồi đây lạnh đến nổi da gà trên cánh tay.
Sầm Phù tiếp tục tin nhắn chưa gửi xong ban nãy.
[Em đã đến phòng bao rồi, em mang cho anh một cái bánh kem, nếu không có việc gì em xin phép về trước.]
Cô đợi Hứa Nghiên Đàm trả lời tin nhắn rồi mới đi.
Vừa gửi tin nhắn xong, bên kia lại vang lên một tràng hò reo: “Bốc bài đại mạo hiểm đi!”
“Bên trái của bên trái anh Nghiên, ôi chao!” Mọi người đồng loạt nhìn về phía Sầm Tụng Nghi, sau đó bắt đầu la ó: “Hôn một cái đi?!”
“Hôn một cái! Anh Nghiên tự bốc trúng bài đấy!”
“Hôn kiểu Pháp luôn đi!! Đâu phải người ngoài!”
Sầm Tụng Nghi cười như chuông bạc, tuy ngại ngùng, nhưng hoàn toàn không che giấu thái độ đồng ý của mình, dường như Hứa Nghiên Đàm làm gì cô ta cũng sẵn lòng thuận theo.
Sầm Phù nhìn họ, ánh mắt đổ dồn vào Hứa Nghiên Đàm, anh bốc trúng lá bài như vậy, nhưng lại không hề hoảng hốt, như thể đứng ngoài vở kịch ồn ào.
Hứa Nghiên Đàm từ từ nhìn về phía Sầm Tụng Nghi, đón lấy ánh mắt cô ta gửi tới, cứ thế nhìn mà không nói gì.
Mỗi giây trì hoãn đều khiến không khí mờ ám tăng lên.
Người trong cuộc chưa làm gì, những người xung quanh xem trò vui thì hò hét như muốn lên đến cao trào tại chỗ.
Hứa Nghiên Đàm cứ thế nhìn khiến má Sầm Tụng Nghi đỏ bừng.
Cuối cùng, anh cầm lấy chiếc ly thủy tinh Phú Sĩ Sơn của mình, rót 60% rượu whisky vào, đỉnh núi tuyết dưới đáy ly phản chiếu ánh hoàng hôn vàng rực rỡ.
Hứa Nghiên Đàm cầm miệng ly, cánh tay kia chống lên đùi, lười biếng giơ lên ra hiệu: “Phạt ba ly.”
Rõ ràng là lừa đảo, cũng rõ ràng từ chối thân mật công khai với Sầm Tụng Nghi.
Hứa Nghiên Đàm trong ba năm nay có quá nhiều đối tượng tình ái được đồn đại, nhưng không ai dám ra ngoài nói mình là người chính thức.
Một quan điểm được hầu hết mọi người ở đây công nhận: Nếu hôm nay Hứa Nghiên Đàm thật sự dám hôn Sầm Tụng Nghi công khai, về cơ bản là công khai thân phận bạn gái chính thức của Sầm Tụng Nghi.
Đáng tiếc là anh không làm, nhưng lại để lại cho Sầm Tụng Nghi một cái nhìn mờ ám như vậy.
“Ôi dào! Chán quá đi mất—!” Mọi người la ó, nhưng cũng để chuyện này qua đi, tránh để Sầm Tụng Nghi quá mất mặt.
“Anh Nghiên còn ngại ngùng kìa!”
“Chơi trò thuần khiết gì thế anh Nghiên!”
Sầm Tụng Nghi cười gượng một tiếng, tựa vào sau lưng giả vờ nghịch điện thoại.
Sầm Phù âm thầm thu lại ánh mắt, lườm nguýt về phía không người.
Hứa Nghiên Đàm này, đến từng sợi tóc cũng làm cô cảm thấy anh rõ ràng là tra nam.
Béo Hầu lại say quá rồi, tật nói bừa khi say lại tái phát, không biết nhớ ra chuyện gì, hề hề hai tiếng, khoác vai Hứa Nghiên Đàm, khoe với mọi người: “Nhân tiện nói đến đây, để tôi kể cho mấy cậu nghe một chuyện vui!”
“Lần trước tôi với anh Nghiên đi chơi ở vũ trường Nam Thành, mẹ nó, tôi từ nhà vệ sinh ra, từ xa thấy có một cô nàng sexy nhỏ nhắn nào đó đè anh Nghiên vào tường hôn kìa.”
Mọi người: À??
Hứa Nghiên Đàm còn bị cưỡng hôn sao!?
Sầm Phù ở xa dùng ngón tay nghịch dải ruy băng nhung của hộp bánh kem, nghe thấy câu này tim cô lập tức thịch một tiếng hẫng 1 nhịp. Mồ hôi lạnh lập tức toát ra trên trán cô, chân lại bắt đầu mềm nhũn.
Hầu Béo tay cầm ly rượu không vững lắc lư mấy cái, hoàn toàn mặc kệ ánh mắt cảnh cáo đã hiện rõ của Hứa Nghiên Đàm, chậc chậc cảm thán: “Cô nàng sexy đó thật sự dùng miệng đâm thẳng vào mặt anh mình đấy.”
“Tôi nhìn mà run cả người, cười chết tôi rồi.”
Hứa Nghiên Đàm hất tay cậu ta đang khoác vai mình ra, không đáp lại nửa lời, chỉ nửa phần khó chịu ném lại một câu: “Uống có tí rượu, nhìn cái bộ dạng này.”
Hầu Béo nhìn anh đứng dậy: “Tôi đâu có nói sai, cậu đi đâu đấy!”
“Nhà vệ sinh, mấy cậu cứ chơi đi.” Anh lơ đãng buông một câu.
Hứa Nghiên Đàm đi đến cửa, nhìn Sầm Phù đang ngồi đó nãy giờ cúi đầu giả vờ xem điện thoại, nhướng mày.
Khi tay đặt lên tay nắm cửa, anh để lại một câu rất khẽ, gần như không ai nhận ra: “Đợi anh ở đây.”
Nói xong anh mở cửa rời khỏi phòng bao.
Sầm Phù thở phào nhẹ nhõm, ôm ngực ngẩng đầu lên, hơi thở lại lập tức ngừng lại.
Trong tầm mắt, Sầm Tụng Nghi đang nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ nhưng không hề ghét bỏ.
Vì ánh mắt Sầm Tụng Nghi theo dõi Hứa Nghiên Đàm ra ngoài, nên cô ta đương nhiên chú ý đến cô đang ngồi trên ghế sofa gần cửa.
Sầm Phù mím môi, cúi đầu dưới ánh mắt chết chóc của Sầm Tụng Nghi.
Có chút chột dạ.
...
Ở cuối hành lang cách phòng bao “Bạch Đàn” xa nhất, Sầm Tụng Nghi khoanh tay nhìn chằm chằm Sầm Phù, giọng điệu thẩm vấn: “Em tìm đến đây bằng cách nào.”
“Không phải chị đã nói với em sau này có những dịp có Hứa Nghiên Đàm thì đừng đến, anh ấy đâu có ưa gì em.”
“Hay là...” Sầm Tụng Nghi cảm thấy không ổn, nhìn cô từ trên xuống dưới, thăm dò hỏi: “Ai mời em đến? Chị còn thấy em mua bánh kem đến.”
“Mua cho ai?”
“Em sẽ không phải là mua cho...”
Lời cô ta vừa nói được một nửa, Sầm Phù trực tiếp cướp lời: “Mua cho anh rể ạ!”
Sầm Tụng Nghi sững sờ.
Sầm Phù mang bộ lời lẽ đã chuẩn bị trước để đối phó cô ta ra, cô thay bằng vẻ mặt thành khẩn và ngây thơ, trong mắt là ý cười muốn được chị khen ngợi và tán thưởng: “Em nghe bạn học em hỏi thăm biết hôm nay các anh chị mừng công, cái bánh kem này thực ra cũng có thể coi là em mua thay cho chị mà.”
Lông mày Sầm Tụng Nghi giãn ra: “Ý em là sao.”
“Chị nghĩ xem, tiệc mừng công đến giờ này chắc chắn thiếu khâu khuấy động không khí phải không? Em mang bánh kem đến, những người khác không ai nghĩ đến việc này, lúc này chị đưa bánh kem lên, có phải sẽ khiến chị trông thật chu đáo và lãng mạn không.”
“Chị,” Sầm Phù hơi khom lưng, ánh mắt ngoan ngoãn, nịnh nọt một cách không dấu vết, mỉm cười với cô ta: “Em cũng muốn giúp chị nhanh chóng theo đuổi được anh rể.”
“Em nghe nói... anh rể khá được yêu thích ở trường.”
“Chị, em không nói trước với chị, xin lỗi chị nha.” Nói đến cuối, giọng Sầm Phù đã rất ủy khuất.
Sầm Tụng Nghi hoàn toàn bị vẻ ngoài này của cô lừa, cô ta thở dài, đưa tay xoa đầu Sầm Phù: “Làm em phải bận tâm rồi, được, lần này coi như em làm tốt.”
Sau đó cô ta lập tức xua đuổi, không hề nể nang: “Không có việc gì thì về đi, buổi tối đừng chạy lung tung.”
Sầm Tụng Nghi quay người đi về phía phòng bao, đi được hơn mười bước quay đầu lại nghe thấy phía sau dường như có tiếng loạng choạng, cô ta quay đầu lại, thấy chỗ Sầm Phù đứng đã không còn người.
“Đi nhanh thật.” Cô ta lẩm bẩm một câu, quay đầu tiếp tục bước đi.
Và ở chỗ cũ, ngay khúc quanh cầu thang cách đó một bước.
Sầm Phù bị Hứa Nghiên Đàm ép vào góc tường, nửa dưới khuôn mặt bị bàn tay lớn của anh che lại, đôi mắt sau cặp kính ánh lên sự kinh hãi, không phát ra được nửa tiếng.
Hứa Nghiên Đàm không biết bằng cách nào lại xuất hiện ở chỗ này, cũng không biết anh đã nghe lén được bao lâu, nghe được bao nhiêu.
Dù sao thì.
Sầm Phù chịu đựng cơn đau sau gáy, chìm vào đôi mắt đen tối dữ dội của anh.
Hứa Nghiên Đàm lạnh lùng đến tột độ, gần như không có chút tình cảm nào.
Hai cái co giật của hàm dưới căng cứng, hormone nam tính hung dữ bùng nổ bắn ra.
Cô dám chắc, anh đã giận rồi.
Nhưng anh giận vì điều gì?
Hứa Nghiên Đàm buông tay đang bịt miệng cô, trước khi cô kịp mở lời, anh trực tiếp cúi đầu ghé sát.
Khoảng cách giữa hai người lập tức bị kéo gần đến mức hơi thở hòa quyện vào nhau.
Sầm Phù sợ hãi trừng to đôi mắt nai, không thể trốn đi đâu được.
Anh muốn làm gì... không phải chứ...
Hơi thở ấm áp nồng nặc của anh phả lên những sợi lông tơ mịn trên má, trên môi cô.
Cái cảm giác sáp dính béo ngậy của rượu whisky khi vào miệng, dư vị ngọt cay, lúc này đều tan chảy trong hơi thở anh truyền sang cô.
Tim Sầm Phù đập thình thịch muốn nhảy ra khỏi cổ họng, anh vẫn đang tiến gần, không còn cách nào khác cô nhắm mắt nghiêng đầu muốn né tránh.
Giây tiếp theo, má cô chợt bị anh bóp chặt, Sầm Phù kinh hãi bật ra một tiếng kêu khe khẽ ở môi.
Một tay Hứa Nghiên Đàm có thể kiểm soát từ cằm đến hàm cô, buộc cô phải quay mặt lại đối diện với mình, chậm rãi lặp lại câu nói cô vừa nói với Sầm Tụng Nghi.
Vì sự kích thích của rượu mạnh, giọng anh lúc mở lời lại khàn và mềm mại, trầm thấp đầy từ tính: “Giúp cô ấy theo đuổi anh rể, phải không.”
Sầm Phù ngây thơ nhưng không thể chống cự, không biết tại sao anh lại giận, cô giơ tay nắm lấy cổ tay anh muốn vùng ra.
Mạch đập trên cổ tay anh rung lên khiến ngón tay cô ngứa ngáy.
Hứa Nghiên Đàm nhíu mày hết cỡ, cũng không giả vờ nữa, bẻ mặt cô sang một bên.
Vết bớt nhỏ màu tím xanh như cánh bướm sau tai phải của Sầm Phù đột nhiên hiện ra trong mắt anh, hoàn toàn xác nhận phán đoán của anh.
Ánh mắt anh xuyên qua cặp kính dày, khóa chặt đôi mắt biết lừa người của cô.
Hứa Nghiên Đàm khịt mũi một tiếng: “Lúc em hôn anh ở vũ trường Nam Thành sao không nghĩ đến việc giúp cô ấy theo đuổi anh rể, hả?”
102 Chương