Khương Lê không biết Thương Hoài Châu tìm cô làm gì.
Nếu là chuyện hôn ước miệng ủa các cụ, sáng nay cô đã nói rất rõ ràng với ông nội Thương rồi.
Cũng không nên nhỉ.
Việc cô từ chối lời đề nghị của ông nội Thương chẳng phải là chuyện lợi cả đôi đường cho Thương Hoài Châu sao.
Thương Hoài Châu không có lý do gì để tìm cô cả.
Khương Lê lạnh lùng từ chối: “Thương tổng, chúng ta không có gì để nói, không gặp nữa đâu, em còn phải luyện múa.”
Thương Hoài Châu nghe thấy hai tiếng ‘Thương tổng’ từ miệng Khương Lê, lông mày anh nhíu chặt lại, anh thản nhiên nói, “Từ chối lời đề nghị của ông cụ rồi thì nói vài câu cũng không được nữa à?”
“...” Khương Lê gượng cười, “Không phải, em thực sự phải tập luyện rồi.”
Thương Hoài Châu nói thêm một câu, giọng điệu cảm thán, “Vô lương tâm ghê, dù gì anh cũng đã giúp em sửa bài tập ba năm, dạy em thư pháp ba năm, còn chạy việc vặt ba năm nữa.”
Khương Lê không đồng tình với cách nói của anh, “Anh đừng có đạo đức giả được không? Những chuyện đó anh đều làm trong sự miễn cưỡng.” Toàn là bị ép thôi.
Thương Hoài Châu hơi nhướng mày: “Cuối cùng có làm không?”
“...” Có làm, được chưa.
Thương Hoài Châu ở đầu dây bên kia khẽ cười.
Khương Lê không thể hiểu nổi con người anh.
Cô ra mặt từ chối ông cụ, người được lợi chẳng phải nên là anh sao.
Anh có thể quang minh chính đại đi liên hôn với cô Minh tiểu thư của anh rồi.
Thương Hoài Châu thu lại nụ cười, nghiêm túc nói, “Khương Khương, xuống đây một chuyến, anh thực sự có việc tìm em, chỉ một lát thôi, không làm lỡ việc tập luyện của em đâu.”
Khương Lê không muốn gặp, “Em không rảnh.” Cũng không cần thiết.
Thương Hoài Châu lại nói, “Anh lên tìm em nhé?”
Anh mà lên thì thôi đi, người ngoài đông mắt nhiều tai, “Anh đừng lên, em xuống là được rồi!”
Khương Lê xuống lầu, Thương Hoài Châu đang đợi cô ở vị trí tối qua đón cô.
Áo sơ mi sẫm màu phối với quần tây.
Lạnh lùng, thanh lịch.
Ngoại trừ kiểu tóc hơi rối một chút, người có vẻ vội vã, còn lại không khác gì thường ngày.
Tay anh xách một cái túi, nhãn hiệu trên đó Khương Lê nhận ra ngay là ‘Lẩu Gà Vịt Mã Ký’.
Thương Lạc nói sáng sớm anh đã ra ngoài rồi. Là đi mua lẩu à?
Thương Hoài Châu lắc lắc cái túi, “Còn nóng đấy. Lát nguội sẽ không ngon nữa.”
Khương Lê không nhận, giọng nói hờ hững, “Em ăn sáng rồi. Thương tổng, có gì anh nói thẳng đi.”
Thương Hoài Châu lật cổ tay xem giờ, “Tìm một chỗ nói chuyện, sẽ không làm chậm trễ việc tập luyện của em đâu.”
Những lời cần nói đã rõ ràng với ông nội Thương, Khương Lê không muốn còn dây dưa gì với Thương Hoài Châu nữa, cô lạnh nhạt nói, “Em còn có việc khác.”
Thương Hoài Châu cứ như không hiểu ý đồ của cô, “Lát vịt nguội sẽ không còn tươi ngon nữa, vừa uống canh vừa nói chuyện đi.”
Khương Lê còn chưa kịp mở lời, Thương Hoài Châu đã bước tới kéo cổ tay cô, “Dẫn em qua đường.”
Khương Lê né tránh một cách hoàn hảo, “Cảm ơn, không cần.”
Tay Thương Hoài Châu khựng lại giữa không trung, anh cúi đầu xoa xoa sống mũi, đi theo sau Khương Lê về phía khu phố thương mại.
Khương Lê chọn một quán khá yên tĩnh, môi trường cũng không tệ.
Ánh mắt Khương Lê hờ hững nhìn Thương Hoài Châu đang ngồi đối diện, “Thương tổng có chuyện gì thì nói nhanh đi, thời gian có hạn.”
Thương Hoài Châu thì không vội, kiên nhẫn cực kỳ tốt, động tác tao nhã tháo bao bì, lấy ra cái niêu đất nhỏ tinh xảo, rồi từng món dao nĩa, thìa đũa được anh bày ra cho cô.
Khoảnh khắc nắp niêu được mở ra, hương thơm của lát thịt vịt lập tức xộc vào mũi.
Khương Lê vốn dĩ chưa ăn sáng, bị hương thơm kích thích sự thèm ăn, bất giác mím môi.
Thương Hoài Châu múc một bát canh đẩy đến trước mặt Khương Lê, “Không ăn thịt vịt thì uống một chút canh, xem hương vị có còn như lúc trước không. Sẽ không béo đâu, mỡ vịt bên trong đã được xử lý rồi.”
Canh rất thanh đạm, nhìn thôi đã thấy rất kích thích vị giác, vừa nhìn là biết ngay, là món mà cô đã mong nhớ bấy lâu.
Nấm hương của nhà họ được nuôi trong núi sâu, khác với nấm trồng trong nhà kính, nó giữ được hương vị tự nhiên của nấm, mà trong nồi lẩu vịt lát lại có thêm rất nhiều lát nấm hương.
Khương Lê quay đi chỗ khác.
Thương Hoài Châu thấy Khương Lê không động đậy, hạ giọng, “Xem như vì anh sáng sớm đã chạy một chuyến, không có công lao cũng có khổ lao, uống một chút đi?”
Khương Lê thái độ kiên quyết.
Thương Hoài Châu tiếp tục làm khó cô, “Một thìa thôi, được không?”
Khương Lê vẫn không lay chuyển.
Thương Hoài Châu tiếp tục mềm mỏng nài nỉ, “Em vừa uống canh anh vừa nói chuyện với em, thế nào? Ngon thật đấy, đảm bảo vẫn là hương vị em thích nhất, thử đi, một thìa thôi.”
Vừa nói, Thương Hoài Châu lại đẩy bát canh lại gần hơn một chút, đưa chiếc thìa về phía Khương Lê.
Khương Lê muốn nhanh chóng kết thúc, cô cầm lấy thìa, cúi đầu múc một thìa nhỏ.
“Hương vị thế nào?” Thương Hoài Châu cười hỏi.
Khương Lê kéo khóe môi, “Ừm, vẫn là hương vị này.” Không thay đổi chút nào.
Khóe môi mỏng của Thương Hoài Châu nở nụ cười nhạt, anh gọi một ly trà đá, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa thành ly, nhìn Khương Lê từ từ đưa từng thìa nhỏ vào miệng, ăn rất ngon lành.
Ánh mắt sâu lắng của anh rất ôn hòa, chợt hỏi, “Khương Lê, em có người trong lòng không?”
Khương Lê nghe vậy, động tác uống canh khựng lại, suýt chút nữa thì bị sặc, cô hít thở một chút, từ từ nuốt xuống.
Mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông đối diện.
Thương Hoài Châu cũng đang nhìn cô, anh thẳng lưng, ánh mắt sâu thẳm, “Từ chối chuyện của chúng ta mà ông cụ đề nghị, là vì có người thích rồi? Hay là vì ghét anh?”
Cô thích đàn ông dịu dàng, anh luôn nhớ, nên anh đang cố gắng.
Khương Lê nghe Thương Hoài Châu nói câu này có chút không vui, cô đặt thìa xuống, nhìn người đàn ông anh tuấn đối diện, “Em đã bao giờ ghét anh đâu, từ trước đến nay đều là anh ghét em mà?”
Người này còn muốn đổ oan!
Anh nghĩ ra được hay thật!
Anh có người muốn cưới, giờ lại ở đây nói những lời này với cô làm gì?
Anh nhìn cô làm gì?
Cô nói không đúng sao!
Khương Lê có chút tức giận.
Thương Hoài Châu nhìn thẳng Khương Lê, không thể tin được, từng chữ từng chữ hỏi cô, “Anh ghét em lúc nào?”
“!” Khương Lê hít sâu một hơi, “Thương tổng ngày nào cũng nói người khác trí nhớ không tốt, bản thân mình cũng chẳng khá hơn là bao, quý nhân hay quên!”
“?”
Khuôn mặt lạnh lùng của Thương Hoài Châu hiện rõ vẻ không hiểu.
Trước đây Khương Lê nghĩ Thương Hoài Châu tuy có chút khó tính, nhưng ba năm cô ở nhà họ Thương, anh đối xử với cô cũng không tệ, còn muốn duy trì mối quan hệ thời thơ ấu của họ, dù sao đến bước này rồi cũng không sao cả, “Đừng giả vờ nữa, năm lớp chín em tham gia cuộc thi múa quốc tế trở về, anh đã đối xử với em như thế nào? Đừng nói là anh quên rồi!”
Và gần đây lại đối xử với cô như thế nào nữa, cũng quên rồi à!
Thương Hoài Châu nhìn cô gái đang giận dỗi và bất mãn trước mặt.
Suy nghĩ bị kéo về quá khứ.
Ngày Khương Lê thi đấu về nước, ông cụ dẫn Thương Lạc và anh ra đón, Khương Lê nhìn thấy họ ngay lập tức.
Khương Lê hôm đó buộc tóc đuôi ngựa cao, cô ôm cúp thở hổn hển chạy về phía họ, Khương Lê dừng lại trước mặt anh, đắc ý lắc lắc chiếc cúp trong tay, “Thương Hoài Châu, cho anh xem cúp của em này, em làm được rồi, em giành giải nhất!”
Thương Hoài Châu nhìn trán trắng nõn của Khương Lê lấm tấm mồ hôi.
Môi mỏng của anh mím chặt, chạy nhanh như vậy làm gì.
Nhưng, tay anh còn chưa chạm vào cúp, Khương Lê đã ôm chiếc cúp vào lòng, ánh mắt cảnh giác nhìn anh, “Không được chạm, chỉ được nhìn thôi!”
Thương Hoài Châu thu tay về, khoanh ra sau lưng, nụ cười trên mặt biến mất, cười lạnh, “Anh không được chạm? Người khác thì được à?”
Khương Lê cười cười, “Đúng vậy, em đã đồng ý trước với…” Cô đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, quay người lấy từ trong ba lô ra một hộp quà nhỏ, “Cái này tặng anh, là quà lưu niệm của cuộc thi, rất hiếm đấy.”
Thương Hoài Châu không nhìn quà lưu niệm, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn chiếc cúp trong tay cô, “Đưa cúp cho anh.”
Khương Lê ôm chặt vào lòng, không đưa.
Thương Hoài Châu nhìn vẻ cảnh giác của cô, vừa nãy anh tận mắt thấy cô đưa cúp cho lớp trưởng Từ Tư Trì cầm, còn cười vui vẻ như vậy, đến chỗ anh thì ngay cả chạm vào cũng không được sao?
Trước đó còn luôn miệng nói, đổi cúp, tặng cho anh.
Bây giờ lại lật lọng, Thương Hoài Châu cười lạnh một tiếng, “Khương Lê, em thật sự khiến người ta chán ghét.”
Thương Hoài Châu chợt tỉnh táo lại, chỉ vì câu nói đó mà Khương Lê nghĩ anh ghét cô sao?
Giọng nói thanh lạnh của anh, pha chút cười nhạt, “Em chắc là chưa thấy một người thực sự ghét một người sẽ đối xử như thế nào đâu, ngốc.”
Thương Hoài Châu nghĩ đến việc Khương Lê đưa cúp cho Từ Tư Trì cầm ở khu hành lý, đến giờ vẫn thấy khó chịu.
Hả?
Ý gì?
Không ghét à?
Khương Lê nhìn chằm chằm Thương Hoài Châu, muốn có câu trả lời cụ thể, mặc dù bây giờ không sao cả, nhưng lúc đó cô rất quan tâm đến suy nghĩ của Thương Hoài Châu, còn lén lút buồn bã một thời gian dài.
Khi đó cô cũng luôn nghĩ, Thương Hoài Châu chỉ hơi kiêu ngạo, thậm chí đôi khi còn nói móc, nhưng tuyệt đối không đến mức ghét cô, anh đối xử với cô rất tốt, sao lại ghét cô được chứ!
Thương Hoài Châu tránh ánh mắt của Khương Lê, khẽ ho một tiếng, thản nhiên nói, “Lời nói lúc nhỏ, sao có thể coi là thật.” Thương Hoài Châu ho khan một tiếng, “Lúc đó anh nhất thời nói lời tức giận.”
“?”
Lời tức giận?
Anh giận cái gì?
Khoảng thời gian đó họ hòa hợp lắm mà.
Khương Lê còn nhớ rất rõ, trước cuộc thi múa của cô, Thương Hoài Châu còn cùng cô đi xem kịch.
Còn đồng ý ra sân bay đón cô, cô cũng đồng ý. Sau khi cô đoạt giải, nhất định sẽ cho anh xem cúp trước.
Thương Hoài Châu còn đưa ra điều kiện, bảo cô tặng cúp cho anh.
Đây là lần đầu tiên Khương Lê tham gia thi đấu, Khương Lê hơi tiếc.
Thương Hoài Châu kiêu ngạo hừ một tiếng, “Tiếc à? Vậy thôi.”
Khương Lê do dự mãi, ánh mắt sáng ngời ánh lên một tia hy vọng, “Được thôi, vậy đổi lại anh đưa huy chương thi Olympic Toán quốc tế cho em, thế nào?”
“...” Thương Hoài Châu.
Giáo viên chủ nhiệm Triệu của Thương Hoài Châu có ý muốn anh tham gia cuộc thi Olympic Toán quốc tế năm sau, thầy Triệu đã nói chuyện với Thương Hoài Châu, nhưng Thương Hoài Châu hoàn toàn không hứng thú với cái gọi là cuộc thi Olympic Toán quốc tế.
Thầy Triệu hiểu tính nết Thương Hoài Châu, các khóa học đại học anh đã hoàn thành trước khi vào cấp ba, sở dĩ anh vẫn theo học cấp ba là vì ông cụ trong nhà nói, không muốn anh chưa từng trải qua cuộc sống học sinh, nên mới theo đúng trình tự.
Thầy Triệu là chồng của giáo viên Vật lý của cô, cô là lớp trưởng môn Vật lý, cô cứ thử đề nghị xem sao.
Khương Lê không kỳ vọng Thương Hoài Châu sẽ tham gia cuộc thi Olympic Toán quốc tế.
Điều kiện trao đổi của cô đưa ra một lúc lâu, Thương Hoài Châu cũng không đáp lại.
Buổi kịch chính thức bắt đầu, Khương Lê mím môi, chuyên tâm xem kịch.
Một lúc sau, giọng nói nhàn nhạt của Thương Hoài Châu truyền đến bên cạnh, “Thật sự muốn?”
Sự thất vọng trong mắt Khương Lê vụt qua một tia mong chờ, “Muốn chứ.” Đương nhiên là muốn! Không chỉ muốn, còn muốn đóng khung lại nữa, học bá như Thương Hoài Châu chắc chắn đoạt giải nhất, oai biết bao.
Thương Hoài Châu nhìn Khương Lê đầy mong đợi, thản nhiên nói, “Tùy tâm trạng.”
“Xí.” Khương Lê biết ngay anh đùa cô, không thèm để ý đến anh nữa, quay đầu tiếp tục xem kịch, hậm hực.
Khương Lê lắc đầu, những chuyện đó không còn quan trọng nữa, đã nhiều năm rồi, cũng không nhớ rõ lắm.
Trước tiên giải quyết vấn đề trước mắt, “Anh gọi em xuống đây, rốt cuộc là muốn nói gì, lát nữa em phải đi tập luyện rồi.”
Thương Hoài Châu đáp nhanh, cũng rất nghiêm túc, “Nói chuyện của chúng ta.”
Chuyện của họ?
Họ có chuyện gì mà phải nói chứ!
Cô vừa nghĩ vừa hỏi, “Chúng ta có chuyện gì mà nói, em đã nói rất rõ với ông nội Thương rồi.” Cô dừng lại nhìn anh, thái độ trang trọng, “Thương Hoài Châu, trong lòng anh đã có người muốn cưới, thì cứ cưới đi, ván cờ của ông già nhà em với ông nội Thương sao có thể coi là thật được!” Vô căn cứ, một ván cờ, tính là gì chứ, hai ông già trẻ con, đợi ông ấy đi du lịch về, cô phải mắng ông ấy một trận mới được!
Khương Lê chợt nhớ đến sáng sớm cô rời đi sắc mặt ông nội Thương không được tốt, có phải ông nội Thương đã gây áp lực cho Thương Hoài Châu không?
Cô chủ động đề nghị, “Chuyện bên ông nội Thương anh không giải quyết được, em sẽ nói chuyện lại với ông, hay là hai chúng ta cùng đi.” Không phải chuyện lớn gì, dễ thương lượng thôi, nói rõ ràng là được.
Thương Hoài Châu nhíu chặt mày, ánh mắt rơi trên ly nước đá, giọng nói cực kỳ nhạt, “Khương Lê, giả sử từ đầu đến cuối không có chuyện nhà họ Minh liên hôn với anh, em có bằng lòng chấp nhận sự sắp đặt của hai cụ không?”
“?”
Sao lại không có?
Ý gì?
Khương Lê nhất thời chưa phản ứng kịp, tiếp tục hỏi, “Tại sao lại không có?” Sự thật chẳng phải bày ra đó sao, cô tự tai nghe người làm nhà họ Thương nói, không thể nào không có!
Có hay không cũng không quan trọng lắm, dù sao kết quả cũng không khác nhau là mấy, cả hai đều không muốn chấp nhận sự sắp đặt của gia đình.
Thương Hoài Châu tránh ánh mắt của Khương Lê, né tránh vấn đề này, điều chỉnh lại nét mặt, nhìn Khương Lê, “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.”
Khương Lê hơi bị cuốn vào, ngón tay cô nhẹ nhàng xoay chiếc thìa, chấp nhận hay không chấp nhận sự sắp đặt của gia đình sao?
Cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Cô và Thương Hoài Châu kết hôn.
Khương Lê không thể tưởng tượng được trạng thái chung sống của họ sau khi kết hôn sẽ như thế nào.
Môi mỏng Thương Hoài Châu hơi cong lên, giọng điệu nhàn nhạt lại mang theo một tia tủi thân, “Không biết là ai ngày xưa đã hứa hẹn chắc chắn sẽ lấy anh, bám riết không buông, bây giờ còn chưa có gì đã hối hận rồi, chẳng giữ lời chút nào.”
Ngày xưa?
Khương Lê nghĩ đến lời ông nội nói cô năm tuổi đã đồng ý lấy Thương Hoài Châu.
Từ đầu đến cuối cô không hề có ký ức gì về chuyện này được không?
Làm gì có chuyện hối hận!
Khương Lê ngượng nghịu nặn ra một nụ cười, trả lời anh một câu, “Đó là chuyện hồi bé, Thương tổng, anh còn coi là thật sao.”
Thương Hoài Châu nhìn Khương Lê, ánh mắt sâu thẳm nghiêm túc, không hề đùa cợt, “Tại sao lại không coi là thật?”
Khương Lê: “?”
Thương Hoài Châu nắm tay che miệng, khẽ ho một tiếng, “Anh đây từ trước đến nay rất trọng lời hứa.”
“...” Khương Lê kéo khóe môi, “Anh cũng có thể không trọng lời hứa mà.”
Khuôn mặt lạnh lùng của Thương Hoài Châu rất nghiêm nghị, “Trọng lời hứa là nguyên tắc cơ bản nhất của doanh nhân.”
“...” Khương Lê không nhịn được lẩm bẩm trong bụng, doanh nhân đa số đều xảo quyệt, trọng lời hứa chỗ nào chứ!
Thương Hoài Châu nhìn Khương Lê, ánh mắt cô lộ rõ vẻ không tin, giữa hai hàng lông mày thanh lãnh của anh có một tia căng thẳng, anh tiếp tục hỏi, “Còn em, có muốn suy nghĩ lại về mối quan hệ của chúng ta không?” Đôi tay anh đặt trên đầu gối, siết chặt một cách khó hiểu, lưng thẳng tắp, một lúc lâu sau mới nói, “Anh sẽ làm tốt bổn phận của một vị hôn phu, và, cũng sẽ cố gắng dịu dàng hơn một chút.”
Khương Lê không thể tin được, Thương Hoài Châu vì ‘trọng lời hứa’ mà có thể làm đến mức này sao?
Đột nhiên một câu nói lướt qua trong đầu Khương Lê, ‘nhất định phải thích đàn ông ôn nhu sao?’ là câu Thương Hoài Châu đã từng hỏi cô.
Cô khựng lại.
Khương Lê đang suy nghĩ, không biết làm sao lại đối diện với ánh mắt của Thương Hoài Châu, Khương Lê nhìn ánh mắt chờ đợi câu trả lời của Thương Hoài Châu, cô vô cớ chột dạ quay đi chỗ khác, đôi tay ôm bát canh siết chặt, mắt hơi rủ xuống.
Cô phải thừa nhận mình có chút bối rối, không biết trả lời thế nào, đầu óc rối bời, cô nghĩ đến rất nhiều, có những lời của ông nội, cứ lởn vởn trong đầu.
Cuối cùng câu nói sâu sắc nhất đâm vào tâm trí cô: ‘Cháu gái, nếu có thể, ông hy vọng cháu cân nhắc thằng nhóc nhà họ Thương.’
Thậm chí còn nghĩ đến những điều tốt đẹp của Thương Hoài Châu, Khương Lê cảm thấy cô chắc là bị ám ảnh rồi.
Ánh mắt Thương Hoài Châu vẫn luôn dõi theo Khương Lê, anh thấy đôi tay Khương Lê ôm bát canh, vì dùng lực quá mạnh, khớp ngón tay thon thả đều trắng bệch.
Hô hấp của anh cũng căng thẳng theo, không định ép cô quá.
Đã chờ đợi bao nhiêu năm rồi.
Không cần phải vội vã vào lúc này.
Đôi tay đang cuộn chặt trên đầu gối của Thương Hoài Châu từ từ buông lỏng, anh lại lấy thêm một chiếc bát chưa dùng, múc cho cô nửa bát nhỏ, đẩy đến trước mặt cô, “Uống canh trước đi, chuyện của chúng ta tạm thời không nói, đợi em diễn xong rồi nói.”
Khương Lê không đáp, một lúc lâu sau, cô mở lời, “Thương Hoài Châu, em tạm thời không muốn nói những chuyện này.”
“Được.” Thương Hoài Châu trầm giọng đáp.
Khương Lê cảm thấy cô chưa diễn đạt rõ ý, lại nói thêm một lần, “Ý em là chúng ta không có gì để nói. Bây giờ, sau này cũng không có.”
Một lúc lâu, Thương Hoài Châu mới lên tiếng, nụ cười trong mắt nhạt đi rất nhiều, “Anh coi như là bị từ chối rồi sao?”
Cái gì mà từ chối!
Họ có quan hệ gì đâu!
Sao anh lại có vẻ mất mát nặng nề thế nhỉ.
Cứ như là họ thực sự có chuyện gì vậy.
Khương Lê không biết làm sao lại buột miệng nói, “Thương tổng, anh cũng đâu có theo đuổi em.” Cũng chẳng có quan hệ gì, tính là từ chối kiểu gì! Khương Lê nói xong mới nhận ra tình hình không ổn, hận không thể cắn đứt lưỡi mình.
Thương Hoài Châu hoàn toàn không thấy ngượng ngùng như Khương Lê, ánh mắt vốn còn trầm lắng của anh lại nhuốm vài tia cười, “Vậy bây giờ anh theo đuổi còn kịp không?”
Khương Lê hoàn toàn không ngờ Thương Hoài Châu lại đáp lại cô câu này, cô bị sặc ho liên tục.
Thương Hoài Châu nhíu mày, vội vàng rút một tờ giấy đưa cho cô, rồi đưa ly nước đá chưa uống của mình cho Khương Lê, “Uống một chút nước đá sẽ dịu lại.”
Khương Lê uống một ngụm nhỏ nước đá, dễ chịu hơn nhiều, cô cúi đầu tiếp tục uống canh từng thìa nhỏ.
Một lát sau, Thương Hoài Châu lại múc thêm nửa bát lát vịt cho cô, “Đừng chỉ uống canh, ăn thêm lát thịt vịt nữa, mềm lắm.”
Khương Lê không ăn thịt vịt, chỉ cúi đầu uống canh.
Cả hai đều không nói gì nữa, không khí dần trở nên gượng gạo.
Thương Hoài Châu nhìn đỉnh đầu mềm mại của Khương Lê một lúc, ôn tồn nói, “Anh đi làm đây, có việc gì có thể nhắn tin cho anh.” Yết hầu gợi cảm của anh khẽ nuốt xuống, lại bổ sung một câu, “Không có việc gì cũng có thể tìm anh.”
“...” Khương Lê.
Sau khi Thương Hoài Châu rời đi, Khương Lê cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cô hắng giọng, lại uống một ngụm nhỏ nước đá.
Những thứ khác không nói, vị lẩu vịt lát này khá ngon, vẫn là hương vị thanh đạm cô nhớ nhung và quen thuộc.
Một lúc sau, Khương Lê nhận được tin nhắn từ Thương Hoài Châu:【Sói đều không thích cáo.】
Khương Lê nhìn câu nói này của Thương Hoài Châu, lập tức liên tưởng đến câu chuyện cô kể cho ông nội Thương, sói nên ở bên cáo.
“...”
Văn Phạn bước vào quán, liền thấy Khương Lê đang ngẩn người nhìn cái bát trước mặt.
Cô ấy lắc tay trước mặt Khương Lê, “Từ xa đã thấy em rồi, ăn uống mà còn ngẩn ngơ được à?”
Khương Lê tỉnh lại, “Đâu có ngẩn ngơ, chỉ là đang nghĩ một vài chuyện thôi.”
Văn Phạn cúi xuống ngửi ngửi, “Thơm quá, ‘Lẩu Gà Vịt Mã Ký’ ở phố Đông Cổ à.”
“Ừm. Chị ăn một chút đi.” Trong niêu đất còn nhiều lắm, Khương Lê mới uống có hai bát canh, lát vịt còn chưa động, còn có một bộ đồ ăn, Khương Lê lấy ra đưa cho Văn Phạn.
Văn Phạn không khách sáo, cô ấy thèm lẩu nhà đó lắm, “‘Lẩu Gà Vịt Mã Ký’ lúc còn ở phố Đông Cổ, chị với chồng cũ có đến ăn vài lần, sau này họ dọn ra ngoài vành đai ba, xa quá, nên không đi nữa.”
“Dọn rồi à?” Khương Lê ngạc nhiên.
Văn Phạn uống một ngụm canh nhỏ, khẳng định: “Dọn đi từ mấy năm trước rồi, khu phố cũ phải giải tỏa, nhiều hộ kinh doanh được quy hoạch lại khu vực mới.”
Vậy sao lần trước đi ăn cô có nhắc đến, anh lại không nói cho cô biết chuyện này?
Vậy là sáng sớm anh đã chạy ra ngoài vành đai ba để mua lẩu vịt cho cô sao?
Văn Phạn lại cười nhạt, “Chị không ngờ em là bậc thầy quản lý hình thể lại là một người mê ăn uống, đi lại mất ba bốn tiếng đồng hồ, em cũng không ngại vất vả.” Quán ‘Lẩu Gà Vịt Mã Ký’ này còn không kinh doanh trên các nền tảng mạng xã hội, hai ông bà chủ không hiểu về thương mại điện tử, đời con trai họ cũng là kinh doanh một cách chân chất.
Lòng Khương Lê chùng xuống.
Văn Phạn lại uống một ngụm canh, “Đúng là hương vị này, được đấy, em mời được cả hai ông bà chủ đã nghỉ hưu ra tay làm luôn.”
“Hả?” Khương Lê không hiểu.
Văn Phạn cười nói, “Hả cái gì mà hả, đang nói canh của em đó! Hai ông bà đó nghỉ hưu mấy năm rồi, con trai họ tuy được truyền nghề, nhưng hương vị vẫn kém một chút. Người bình thường chưa chắc đã nhận ra. Khứu giác của chị rất tốt, uống một ngụm là biết ngay, hương vị khác biệt, vẫn là hương vị này chuẩn nhất.”
Khương Lê chưa từng ăn món do con trai của hai ông bà chủ nấu, đương nhiên là không biết.
Ngón tay cô cầm thìa siết chặt lại, trong lòng nghĩ ngợi, cô nhấp một ngụm canh nhỏ.
Văn Phạn uống hai bát canh lớn, ăn kha khá lát vịt, niêu đất đã gần hết, cô ấy hài lòng, “Đến giờ tập rồi, chúng ta đi thôi.”
83 Chương