NovelToon NovelToon

Chương 3: Thích Thân Mật

Câu nói thích kia, là lời nói dối mà cô đã thốt ra.

Cô cũng không biết tại sao mình có thể phản xạ trả lời như thế, tóm lại, mỗi khi gặp chuyện gì cảm thấy sẽ chọc giận anh, chỉ cần cô nói câu này, dường như anh liền không còn giận dỗi gì nữa. Cách nói thích anh này dường như rất hiệu quả với anh. Cô đã quen dùng từ này làm lá chắn, nhưng không phải lần nào cũng chuẩn bị tốt tâm lý để gánh chịu hậu quả.

Hơi thở cô cũng có chút phập phồng: “Chứng minh thế nào?”

Anh nói: “Cái đó phải xem A Kinh thích tôi nhiều đến mức nào.”

Đã nhiều lần như vậy, cô đương nhiên hiểu ý anh.

Cô thử ngẩng người lên, nhẹ nhàng chạm vào môi anh. Khi cô nhanh chóng rời đi, lông mi anh vẫn còn hơi run động không rõ rệt.

“Như thế này, được không?” Cú chạm nhẹ kết thúc rất nhanh, cô hỏi.

Trong mắt cô thấp thoáng sự bất an, dường như muốn dựa vào nụ hôn hời hợt này để thoát khỏi mọi sự thân mật tiếp theo với anh.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, khẽ nói: “Em đang qua loa với tôi đấy à.”

Cô nói: “Không có.”

“Nói dối.” Anh cúi đầu xuống, mùi tuyết tùng càng thêm rõ ràng. “Em không thích tôi nhiều đến thế, còn muốn lừa tôi, có phải lại muốn dựa vào cách này để hòng trốn tránh?”

Cô muốn trả lời là không, nhưng cảm nhận được ngón tay anh bỗng mon men lần theo gấu áo ngủ cô. Cô sợ hãi theo bản năng giữ chặt tay anh, nói: “Đừng…”

“Sao vậy?”

Anh nhìn thấy ánh mắt có chút hoảng loạn, bối rối của cô, cùng đôi mắt vô tội xinh đẹp dưới ánh đèn.

“Em không muốn…” “Tại sao không muốn, là cảm thấy không thích, hay vì ghét tôi, hay là.” “Em đau lưng.”

Nghe cô nói vậy, vẻ mặt anh mới thay đổi, cúi đầu, đưa tay ấn kiểm tra, hỏi: “Sao vậy? Tập múa bị thương sao, hay là chỗ nào không thoải mái, sao lúc nãy không nói với tôi.”

Cô lại quay mặt đi, nói: “Không có… Thật sự là có hơi khó chịu một chút, không phải tập múa bị thương. Em có lẽ thật sự không muốn, có thể bỏ qua không, hoặc là… ngày mai.”

Giống như đã nhìn thấu suy nghĩ nhỏ bé của cô, tay anh vẫn còn đặt trên áo cô, nhưng ánh mắt chợt trở nên phẳng lặng.

A Kinh của anh thường dùng cách này để né tránh sự thân mật với anh, thực ra anh đều hiểu. Kéo dài đến ngày mai, ngày kia. Có lẽ cô muốn tốt nhất là có thể tránh xa anh, không bao giờ phải như vậy nữa, phải không.

“Ừm, được thôi.” Anh không hề tức giận, lát sau lại cụp mi mắt xuống: “A Kinh không muốn, vậy thì thôi. Tôi đâu phải là người không hiểu chuyện, khó nói chuyện.”

Anh đứng dậy khỏi người cô, hơi thở cô vẫn gấp gáp, dường như không dám tin anh thực sự đã bỏ qua cho cô như vậy.

Anh đứng dậy lấy hộp thuốc lá bên cạnh, nhẹ nhàng rút ra một điếu. Anh dựa vào bàn học, từ tốn lấy bật lửa châm điếu thuốc trên tay.

“Nhưng A Kinh hôm nay không muốn, ngày mai lại không muốn, có phải em muốn tốt nhất là sau này không bao giờ gặp lại tôi, tránh xa tôi ra.”

Cô chống tay ngồi dậy, nói: “Không có…”

“Hôm nay em nói ‘không có’ với tôi quá nhiều lần rồi đấy, A Kinh.”

Môi cô chợt mím lại, bối rối không nói nên lời.

Ngón tay thon dài của anh kẹp điếu thuốc, đôi mắt dịu dàng không đeo kính chăm chú khóa chặt cô gái trước mặt. “Cái ‘không có’ của em chính là ‘có’, em nghĩ tôi không hiểu sao.”

Đây mới là con người thật của anh. Chỉ cần cô ngoan ngoãn, anh sẽ là người anh trai dịu dàng, chu đáo, là người tình hoàn hảo không chê vào đâu được. Nếu cô hơi không ngoan, anh sẽ là con rắn độc lạnh lùng vô tình nhất, cắn cô một miếng, kéo cô cùng trầm luân. Cô đã sớm biết điều này.

Không được nói không muốn, không được bày tỏ sự không thích, không được chống lại mọi ý muốn của anh, nếu cố tình thử, chính là giẫm vào bãi mìn.

Hậu quả của việc giẫm mìn, cô hoàn toàn không dám đánh cược bằng chính bản thân mình nữa.

Cô cúi đầu, suy nghĩ xem nên trả lời thế nào.

Anh lại nói: “A Kinh, thực ra tôi biết lúc tôi về em không phải vừa tắm xong đang đợi tôi, phòng tắm không có hơi nước, điện thoại em vẫn còn nóng. Tôi biết em đang lừa tôi. Nhưng vì lý do gì mà phải lừa tôi như thế, thì không rõ rồi.”

Ngón tay cô bỗng siết chặt, đôi mắt bắt đầu run rẩy.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, anh kẹp điếu thuốc im lặng nhìn cô, như đang chờ cô tự đưa ra lời giải thích.

Ánh mắt đó cô rất quen thuộc, nếu không nhận được lời giải thích, anh sẽ chỉ đào sâu hơn nữa.

Đến lúc đó, vòng giao tiếp, quyền riêng tư, bạn bè của cô… cô bỗng thấy lạnh toát, toàn thân bị cảm giác lạnh lẽo quen thuộc bao trùm.

Dưới sự kiểm soát chặt chẽ của anh, cô không có chút quyền riêng tư nào, cô trần trụi, mọi thứ đều bị phơi bày ra ngoài.

Cô bỗng luống cuống đứng dậy, nắm chặt các ngón tay, nói: “Anh, em… lúc đó em chỉ xem TV thêm một lúc thôi, không làm gì cả.”

Anh không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào cô.

Cô sợ hãi đến mức ngón tay bắt đầu run rẩy. Cô chân trần chậm rãi bước về phía anh, cúi đầu, từ từ vòng tay ôm lấy eo anh, áp má vào ngực anh. Đó là tư thế dịu dàng khuất phục.

“Em không ghét anh, cũng không muốn rời xa anh. Đừng giận em nữa, có được không.” Cô cố gắng để giọng mình nói ra thật dịu dàng.

Anh vẫn không nói một lời. Cô lại lần mò cằm anh, nhón chân theo môi anh hôn lên một cách hỗn loạn, không quan tâm có hôn đúng vị trí hay không, răng có vô tình chạm vào môi anh không. Cô chỉ biết cô sợ anh giận, cô phải lấy lòng anh. Hậu quả khi anh nổi giận cô hoàn toàn không có khả năng gánh chịu.

Cô vừa hôn anh vừa dịu giọng nói: “Em thật sự biết lỗi rồi, em không muốn bỏ đi, cũng không có ý nghĩ nào khác, em thích thân mật với anh, thật đấy, đừng giận nữa có được không.”

Anh trước nay không chịu nổi sự cầu xin như vậy của cô, bất kể là trước đây hay bây giờ, chỉ cần cô chịu hạ giọng gọi anh một tiếng anh, chỉ cần cô nói một câu thích, điểm yếu của anh luôn bị chạm đến một cách vô điều kiện. Giống như con đê bị lũ cuốn trôi, tan tác không còn gì. Nhưng trong lòng anh lại thực sự ghi nhớ sự phản kháng của cô, tất cả cảm xúc trộn lẫn vào nhau, rối bời đến cực độ.

Anh nhìn thẳng về phía trước vài giây không biểu cảm, rồi không để ý cô gái chưa đứng vững, kéo eo cô lại, đẩy cô áp vào bàn học rồi hôn lên một cách hung bạo.

Chiếc áo khoác ngoài nho nhã bị xé toạc như một ảo ảnh, anh không còn là anh trưởng nam khiêm tốn lễ độ của nhà họ Thẩm, cũng không phải là tân quý ôn hòa với thủ đoạn quyết liệt trên thương trường. Anh chỉ là người yêu của cô, khao khát tình yêu của A Kinh, chỉ muốn chiếm hữu cô. Bản chất lạnh lùng tàn bạo bộc lộ hoàn toàn, gào thét nuốt chửng cô gái trước mặt.

Sách vở trên bàn bị hất tung xuống sàn trong sự hỗn loạn, cô cũng bị anh bế lên đặt trên bàn. Anh hôn cô, nói: “Em muốn đi đâu, cả đời này đừng hòng rời xa tôi, em chỉ được phép nhìn tôi, chỉ có thể là của tôi, biết chưa.”

Cô không biết, cô chỉ có thể chịu đựng. Đôi mắt cô dần ngấn nước. Dần dần, cô ngửa đầu nhìn trần nhà, môi hé mở, vẻ mặt trở nên mơ hồ, ngón tay nắm chặt cổ áo anh cho đến cuối cùng buông lỏng. Không khí ái muội lan tỏa khắp căn phòng rất lâu mới tan đi.

Đêm khuya, cô đã mệt mỏi ngủ thiếp đi. Tóc dài dán vào khuôn mặt trái xoan của cô, vẻ mặt ngây thơ trong giấc ngủ, hơi thở không đều. Anh bế cô vào phòng tắm vệ sinh sạch sẽ rồi mới đặt cô lên giường. Sau đó anh dịu dàng vuốt tóc cô. Trong phòng chỉ còn sáng một chiếc đèn ngủ nhỏ tông cam ấm áp, anh lấy cánh tay che đi ánh sáng trước mắt cô, để cô có thể ngủ ngon hơn một chút.

Sau đó anh lại mở điện thoại cô ra xem. Bên trong điện thoại cô rất sạch sẽ, màn hình nền là ảnh chụp chung của hai người, cả hai mặc áo sơ mi trắng chụp ở biệt thự cũ trước đây, lúc đó anh vẫn là bậc trưởng bối nghiêm khắc nho nhã trong mắt cô. Đó cũng là bức ảnh anh đã chọn, 

Cô vừa mở điện thoại là có thể thấy hình ảnh họ đứng chung khung hình. Ứng dụng trong điện thoại cô chỉ có những cái cần dùng hàng ngày và các ứng dụng mạng xã hội cơ bản, bên trong chỉ có giáo viên, bạn học mà anh biết, không có nội dung nào khác. Sau khi xác nhận, anh mới hài lòng đặt điện thoại về chỗ cũ.

Anh đã dày công xây dựng một nhà kính, cô chính là đóa hoa mềm mại nhất trong nhà kính của anh. Anh bảo vệ cô, chăm sóc cô tận tình, thậm chí không tiếc dâng hiến mọi thứ cho cô.

Trong kế hoạch của anh, cô sẽ học xong đại học, rồi kết hôn với anh. Họ sẽ có một cuộc sống hoàn hảo.

Anh lặng lẽ nhìn cô gái đang ngủ say trước mặt, nhẹ nhàng nghịch ngón tay cô, rồi say đắm in một nụ hôn lên lòng bàn tay cô: “A Kinh, tôi thực sự yêu em.”

Cô tốt nhất đừng có ý định rời đi dù chỉ một chút. Nếu chú chim nhỏ của anh muốn bay đi, nó sẽ bị anh bẻ gãy cánh.

Cô tỉnh lại cảm thấy toàn thân như muốn rã rời, người mệt mỏi rã rời nên không muốn dậy. Cô biết anh lần nào cũng rất lâu, nhưng hôm qua thực sự đã làm cô không chịu nổi nữa. Cô ngủ thiếp đi lúc nào không nhớ rõ, dù sao ngủ được là điều hạnh phúc nhất rồi. Cô chống người ngồi dậy định đi tắm, lại thấy người mình khá sạch sẽ, chắc hẳn anh đã bế cô đi tắm rồi.

Cô mò điện thoại xem giờ, hơn chín giờ sáng.

Cô lấy bàn tay che mắt, thở dài một tiếng.

Anh là người có nếp sinh hoạt tự kỷ luật đến mức cực đoan, anh dậy sớm thì thôi đi, bình thường anh sẽ không để cô nằm ườn đến muộn như vậy, hôm nay lại hiếm khi tốt bụng cho cô ngủ nướng.

Cô thức dậy, nhìn thấy quần áo đã được treo ngay ngắn ngoài tủ quần áo, cùng giày và tất sạch sẽ. Anh đã chuẩn bị sẵn mọi thứ tỉ mỉ cho cô từ sớm, thậm chí cô không cần phải dậy tìm kiếm thứ gì khác. Dù anh có tính cách nghiêm túc, nhưng trong cuộc sống anh lại rất tinh tế và chu đáo.

Cô thay quần áo, búi tóc củ tỏi đơn giản rồi bước ra ngoài. Trong bếp có tiếng động, người đàn ông mặc bộ đồ ở nhà màu trơn đang chuyên tâm làm bữa sáng. Cô ngửi thấy mùi bánh trứng, món cô thích ăn nhất.

Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu lại. Ban ngày, khi đeo kính, anh trông nho nhã và đoan trang hơn vài phần. Chiếc kính gọng bạc đặt làm riêng càng giống như một món đồ trang trí, làm giảm đi vài phần dịu dàng của anh, tăng thêm một chút lạnh lùng.

Anh nói: “A Kinh dậy rồi à.”

Cô “Ừm” một tiếng, gọi: “Anh.”

“Lại đây nếm thử bánh trứng, tôi còn hâm sữa rồi, bây giờ chắc đang nóng vừa. À, em có muốn ăn xíu mại phố Nam không, tôi sẽ dặn chú Vương đi mua.”

“Không cần đâu ạ, em cũng không có khẩu vị ăn nhiều thế.”

Anh nhướng mắt nhìn cô: “Cứ luôn không chịu ăn uống đàng hoàng, nên mới gầy thế này, cân nặng đã ít như vậy rồi còn giảm cân sao, sợ tôi bế không nổi à?”

Cô rụt cổ: “Em không có ý đó.”

“Được rồi, lại đây.”

Cô ngoan ngoãn đi tới, anh giúp cô chỉnh lại cổ áo, nhẹ nhàng vuốt lại tóc cô, sau đó ôm cô vào lòng.

Cô khẽ căng thẳng: “Em chưa đánh răng…” “Sợ gì, tôi đâu có ý đó.” Cô mím môi. Anh nói: “Lát nữa tôi phải đi làm rồi, khoảng năm giờ sẽ về. Em mới nghỉ hè về, ở nhà ôn bài cho tốt, nếu muốn tập múa thì đến phòng tập bên cạnh, tôi sẽ mời giáo viên đến bất cứ lúc nào. Còn có chuyện gì khác thì cứ gọi điện thoại cho tôi, biết chưa?”

Cô “Ừm” một tiếng, nghĩ đến điều gì đó, lại nói: “Cái kia…”

“Sao vậy?” anh chú ý đến cô.

Cô lại ngập ngừng.

Bạn bè cô có một hoạt động trong kỳ nghỉ này, đó là một buổi dạ hội giao lưu rất lớn của các trường đại học, còn có tiết mục múa, có thể làm quen với nhiều bạn học từ các trường khác. 

Lần này bạn bè trong câu lạc bộ của họ cũng tham gia dàn dựng tiết mục. Cô vốn cũng muốn tham gia, nhưng vì sợ gây ra rắc rối không cần thiết nên không đồng ý. Thế nhưng cô vẫn muốn đi, lúc đó cô đã hẹn với bạn bè là sẽ cùng đi, cô cũng muốn đến xem. Hơn nữa, cô không muốn ngày nào cũng phải ở nhà, dưới ánh mắt của anh, sống một cuộc sống nhàm chán.

Nhưng cô hoàn toàn không dám bộc lộ vòng giao tiếp và sở thích của mình cho anh thấy.

Nếu cô quá thích hoặc quá đam mê một điều gì đó, anh sẽ chú ý đến.

Giống như lần trước cô chỉ lén lút hẹn bạn học đi xem phim bị anh phát hiện, bộ phim đang chiếu dở phải dừng lại, cô bị anh cưỡng ép đưa về, không xem được bộ phim đó, lại còn làm phiền bạn học. Trước mặt nhiều người như vậy, lòng tự trọng của cô như không còn giá trị gì. Cô thích chơi game, khi anh mới biết bề ngoài không có gì thay đổi, cô tưởng anh đồng ý cho cô chơi, đã vui mừng mấy ngày liền. Kết quả là sau khi đi học về, cô phát hiện danh sách bạn bè trong game của mình đã bị xóa sạch, tất cả các tài khoản đều bị khóa.

Đó đều là do anh làm, cô rất đau lòng, không chỉ vì sự kiểm soát bệnh hoạn của anh, mà còn vì những người bạn đã từng mang lại niềm vui cho cô trên mạng.

Anh còn giả vờ đến dỗ dành cô, nói: “Tôi sẽ chơi cùng em, mất một tài khoản thì tạo tài khoản khác.”

Nhưng cô không phải chỉ muốn chơi game, cô chỉ thích bầu không khí vui vẻ khi chơi cùng nhiều bạn bè tốt. Cô biết dù cô có tạo tài khoản khác, nó vẫn sẽ bị anh khóa. Bất cứ điều gì cô quá yêu thích, đều không thoát khỏi kết cục này.

Từ đó về sau, cô không dám thể hiện sự yêu thích quá mức đối với bất cứ điều gì. Cô dường như tự bao bọc mình trong một lớp vỏ, anh thích mặt nào, cô sẽ cho anh thấy mặt đó. Chỉ cần anh vui, cuộc sống của cô được yên ổn, như vậy là đủ rồi.

Nhưng cô thực sự chỉ muốn đi cùng bạn bè. Cô không muốn từ bỏ.

Cô suy nghĩ một lát, nói: “Em muốn đến thư viện thành phố học bài, anh, anh có thể cho em một ít tiền được không.”

Truyện Hot

Chapter
1 Chương 1: Tôi đáng sợ đến vậy sao
2 Chương 2: Để Tôi Ôm Em Một Chút
3 Chương 3: Thích Thân Mật
4 Chương 4: Anh Ấy Không Có Bạn Gái
5 Chương 5: Gần Như Muốn Chết Đuối Trong Vòng Tay Cô
6 Chương 6: Gấp Gáp
7 Chương 7: Sự Kết Hợp Giữa Nho Nhã Và Thanh Lịch
8 Chương 8: Tuyên Bố Chủ Quyền
9 Chương 9: Chúng Ta Chia Tay Có Được Không
10 Chương 10: Cảm Xúc Mất Kiểm Soát
11 Chương 11: Dễ Dàng
12 Chương 12: Quyến Rũ
13 Chương 13: Đại Học Quả Thực Rất Thích Hợp Để Yêu Đương
14 Chương 14: Đừng Đối Xử Với Em Như Thế
15 Chương 15: Mối Quan Hệ Bí Mật
16 Chương 16
17 Chương 17: Chạm Vào Trái Tim
18 Chương 18: Cầu Xin
19 Chương 19: Lời Nói Dối Bị Lộ Tẩy
20 Chương 20: Nực Cười
21 Chương 21: Sẽ không buông tha
22 Chương 22: Anh, Em Đau Bụng
23 Chương 23: Sao Lại Dễ Dàng Như Vậy
24 Chương 24: Em Phải Chịu Trách Nhiệm Với Anh
25 Chương 25: Cái Bẫy Ngọt Ngào
26 Chương 26: Em Sẽ Nhớ Anh Cả Đời, Tin Không?
27 Chương 27: Nhất Định Phải Là Em Sao
28 Chương 28: Quyết Liệt Cuối Cùng
29 Chương 29: Anh Buông Tha Em
30 Chương 30: Người Không Liên Quan
31 Chương 31: Cô Gái, Em Có Bạn Trai Rồi Đấy 
32 Chương 32: Để Cô Ấy Nhặt
33 Chương 33: Em Đã Làm Thế Nào Mà Dứt Được
34 Chương 34: Làm Sao Có Thể Quên Hoàn Toàn Được
35 Chương 35: Anh Hôn Vào Môi Cô
36 Chương 36: Khó Khăn.
37 Chương 37: Ngoài Anh Ra, Không Ai Được Giúp Em.
38 Chương 38: Muốn Có Được Em
39 Chương 39: Anh Yêu Em, Tùng Kinh
40 Chương 40: Cầu Xin
41 Chương 41: Buông Tay
42 Chương 42: Cô Ấy Hình Như Đã Kết Hôn Rồi
43 Chương 43: Lâu Rồi Không Gặp, Anh Thẩm 
44 Chương 44: Buông Tay Cô, Kkó Khăn Lắm Hả
45 Chương 45: Người Đó, Có Thật Sự Tốt Không
46 Chương 46: Anh Nhớ Em
47 Chương 47: Anh Từng Yêu Em, Em Có Biết Không
48 Chương 48: Anh Trai
49 Chương 49: Muốn Gặp Anh
50 Chương 50: Chiếm Hữu
Chìm Đắm - Trình Dữ Kinh

63 Chương

1
Chương 1: Tôi đáng sợ đến vậy sao
2
Chương 2: Để Tôi Ôm Em Một Chút
3
Chương 3: Thích Thân Mật
4
Chương 4: Anh Ấy Không Có Bạn Gái
5
Chương 5: Gần Như Muốn Chết Đuối Trong Vòng Tay Cô
6
Chương 6: Gấp Gáp
7
Chương 7: Sự Kết Hợp Giữa Nho Nhã Và Thanh Lịch
8
Chương 8: Tuyên Bố Chủ Quyền
9
Chương 9: Chúng Ta Chia Tay Có Được Không
10
Chương 10: Cảm Xúc Mất Kiểm Soát
11
Chương 11: Dễ Dàng
12
Chương 12: Quyến Rũ
13
Chương 13: Đại Học Quả Thực Rất Thích Hợp Để Yêu Đương
14
Chương 14: Đừng Đối Xử Với Em Như Thế
15
Chương 15: Mối Quan Hệ Bí Mật
16
Chương 16
17
Chương 17: Chạm Vào Trái Tim
18
Chương 18: Cầu Xin
19
Chương 19: Lời Nói Dối Bị Lộ Tẩy
20
Chương 20: Nực Cười
21
Chương 21: Sẽ không buông tha
22
Chương 22: Anh, Em Đau Bụng
23
Chương 23: Sao Lại Dễ Dàng Như Vậy
24
Chương 24: Em Phải Chịu Trách Nhiệm Với Anh
25
Chương 25: Cái Bẫy Ngọt Ngào
26
Chương 26: Em Sẽ Nhớ Anh Cả Đời, Tin Không?
27
Chương 27: Nhất Định Phải Là Em Sao
28
Chương 28: Quyết Liệt Cuối Cùng
29
Chương 29: Anh Buông Tha Em
30
Chương 30: Người Không Liên Quan
31
Chương 31: Cô Gái, Em Có Bạn Trai Rồi Đấy 
32
Chương 32: Để Cô Ấy Nhặt
33
Chương 33: Em Đã Làm Thế Nào Mà Dứt Được
34
Chương 34: Làm Sao Có Thể Quên Hoàn Toàn Được
35
Chương 35: Anh Hôn Vào Môi Cô
36
Chương 36: Khó Khăn.
37
Chương 37: Ngoài Anh Ra, Không Ai Được Giúp Em.
38
Chương 38: Muốn Có Được Em
39
Chương 39: Anh Yêu Em, Tùng Kinh
40
Chương 40: Cầu Xin
41
Chương 41: Buông Tay
42
Chương 42: Cô Ấy Hình Như Đã Kết Hôn Rồi
43
Chương 43: Lâu Rồi Không Gặp, Anh Thẩm 
44
Chương 44: Buông Tay Cô, Kkó Khăn Lắm Hả
45
Chương 45: Người Đó, Có Thật Sự Tốt Không
46
Chương 46: Anh Nhớ Em
47
Chương 47: Anh Từng Yêu Em, Em Có Biết Không
48
Chương 48: Anh Trai
49
Chương 49: Muốn Gặp Anh
50
Chương 50: Chiếm Hữu

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]